Truyen3h.Co

ab-jd-ppw-nhịp liên kết

19.

Yan-Hg2Cl2


Căn hộ penthouse nằm trên tầng cao nhất của tòa tháp chọc trời, nơi mà chỉ cần một ánh nhìn cũng có thể thu trọn toàn bộ sự lộng lẫy xa hoa của Bangkok vào tầm mắt. Nhưng đối với Boom, cái không gian rực rỡ ấy không khác gì một hầm mộ lấp lánh, một cái lồng kính treo lơ lửng giữa tầng mây. Khi tiếng lạch cạch khô khốc của ổ khóa vang lên, báo hiệu Aou đã rời đi, cả không gian rộng lớn bỗng chốc sụp đổ xuống vai anh, nặng nề và đặc quánh như chì.

Xung quanh anh, những món đồ giải trí đắt đỏ nằm vương vãi trên sàn nhà như những mảnh rác xa xỉ. Chiếc máy chơi game PS5 đời mới nhất vẫn còn nguyên lớp nilon chưa bóc, những cuốn artbook dày cộm chứa đựng cả thế giới nghệ thuật rực rỡ, hay bộ xếp hình mười nghìn mảnh mà Aou mang về để "dỗ dành" anh... tất cả chỉ là những thực thể vô tri, lạnh lẽo. Với một trí não đã bị tẩy trắng và bóp méo bởi sự thao túng, Boom không thể hiểu nổi cách vận hành của chúng. Anh nhìn chúng với sự sợ hãi tột độ, như nhìn những con quái vật câm lặng đang giễu cợt sự trống rỗng đến tàn nhẫn trong đầu mình.

Thứ anh cần lúc này không phải là sự giải trí, mà là một nhịp tim. Một hơi thở sống động, một cái chạm tay ấm áp, hay thậm chí là một tiếng mắng chửi—bất cứ thứ gì cũng được, miễn là để chứng minh rằng anh không phải là sinh vật duy nhất còn sót lại trong cái thế giới hoang tàn này.

Khi sự tĩnh lặng bắt đầu rít lên trong màng nhĩ như tiếng còi tàu, cơn hoảng loạn tự hủy hoại ập đến như một bản năng sinh tồn cuối cùng, nhưng lại theo một cách méo mó nhất:

Boom ngồi thu mình trong góc tối nhất của phòng khách, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào khoảng không. Hai bàn tay gầy guộc của anh bắt đầu cào cấu lẫn nhau một cách vô thức, móng tay găm sâu vào da thịt, kéo lê thành những vệt dài rướm máu dọc theo cánh tay. Cơn đau rát buốt xộc lên đại não lại chính là thứ "cứu rỗi" duy nhất; nó giúp anh cảm thấy mình còn sống, còn biết đau, còn thực sự tồn tại giữa cái hư vô nghẹt thở này.

Anh trốn chạy vào bóng tối của phòng thay đồ, hai tay ôm lấy đầu như để ngăn ký ức không bị tan biến thêm nữa. Để chặn đứng tiếng thét xé lòng trước sự cô độc tàn nhẫn, Boom cắn chặt lấy môi dưới của mình. Anh cắn điên cuồng, cắn cho đến khi vị sắt nồng nặc của máu lan tỏa khắp khoang miệng, cho đến khi môi dưới sưng tấy và những giọt máu đỏ tươi nhiễu xuống, thấm đẫm vạt áo trắng tinh khôi—thứ trang phục mà Aou đã tự tay mặc cho anh mỗi sáng như một nghi lễ chiếm hữu.

Mỗi khi cảm giác "trống rỗng" dâng lên đến cổ họng làm hơi thở trở nên đứt quãng, Boom lại lao đầu vào cạnh giường gỗ cứng. Bộp. Bộp. Những cú va chạm khô khốc, rợn người vang vọng giữa căn phòng vắng lặng. Anh hy vọng một sự chấn động mạnh có thể làm nảy ra một tia lửa ký ức nào đó từ vùng bình địa trắng xóa kia, hoặc ít nhất, cơn choáng váng sẽ giúp anh lịm đi, để anh không còn phải đối diện với nỗi sợ hãi mang tên "một mình" thêm một giây nào nữa.

Sau nhiều giờ đồng hồ dài dặc như cả thế kỷ, tiếng cửa mã hóa cuối cùng cũng vang lên. Ngay khi cánh cửa vừa hé mở, Aou đã bị một sức nặng quen thuộc lao đến, va mạnh vào lồng ngực khiến hắn suýt ngã nhào. Boom bám lấy hắn như người chết đuối vớ được cọc, hai tay bấu chặt vào lớp áo vest đắt tiền đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, run rẩy. Hắn cảm nhận được nhịp tim hỗn loạn của anh truyền qua lớp vải, dồn dập, vỡ vụn và đầy tuyệt vọng.

Ban đầu, sự chiếm hữu vặn vẹo trong lòng Aou trỗi dậy đầy thỏa mãn—hắn say đắm cái cách mà Boom coi hắn là cả thế giới, là dưỡng khí duy nhất để hít thở. 

Nhưng ngay khi hắn nâng cằm anh lên để đặt một nụ hôn định tình, sự thỏa mãn đê mê ấy lập tức đông cứng lại thành một nỗi kinh hoàng tột độ. Dưới ánh đèn hành lang vàng vọt hắt vào, gương mặt của Boom hiện ra không còn là vẻ đẹp thoát tục của một "con búp bê" phục tùng, mà là một sự tàn phá đầy đau đớn.

Đôi môi vốn mềm mại của anh giờ đây rách nát, những vết nứt toác vì bị cắn xé dữ dội vẫn còn rỉ máu, máu khô bám thành từng mảng thâm đen nơi khóe miệng. Và trên vầng trán trắng ngần, thanh khiết của anh là một vết bầm tím tái, sưng to đến đáng sợ.

Aou cảm thấy lồng ngực mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Đôi bàn tay gã run bắn lên, hơi thở trở nên đứt quãng:

"P'Boom... Anh đã làm gì thế này? Tại sao...?"

Hắn lập tức hiểu ra. Trong cơn hoảng loạn tột độ khi bị nhốt một mình giữa không gian trống rỗng, Boom đã phát điên. Anh đã dùng chính đôi môi mình để gào thét trong câm lặng đến mức bật máu, và có lẽ anh đã lao đầu vào cánh cửa gỗ vô tri kia, hy vọng nỗi đau thể xác có thể lấp đầy sự trống rỗng đến tàn nhẫn trong tâm trí. Anh không chỉ chờ đợi Aou; anh đã tự hành hạ chính mình trong cơn tuyệt vọng để tìm lại cảm giác mình vẫn còn tồn tại.

Sự "ngoan ngoãn" mà Aou hằng khao khát hóa ra lại được đánh đổi bằng sự hủy hoại bản thân của Boom.

"Anh đau lắm không? Em xin lỗi... em xin lỗi..."

Aou cuống cuồng bế xốc anh vào phòng tắm, đôi mắt hắn đỏ rực vì hối hận và căm phẫn—căm phẫn chính cái sự chiếm hữu cực đoan của mình. Hắn lấy khăn ấm, run rẩy lau đi những vệt máu khô trên môi anh, nhưng mỗi lần chạm vào, Boom lại khẽ rùng mình, đôi mắt vẫn mở to nhưng trống rỗng đến lạ kỳ. Anh không hề kêu đau, không hề né tránh, sự vô cảm ấy mới là thứ vũ khí sắc bén nhất đâm xuyên qua trái tim của hắn.

"Đừng khóa cửa nữa... Aou... đau lắm..."

Tiếng thầm thì nhỏ như hơi thở của Boom khiến toàn bộ thế giới của Aou đổ sụp. Hắn nhận ra, cái lồng vàng này không hề mang lại cho hắn một người tình hoàn hảo, mà nó đang dần giết chết linh hồn của người hắn yêu. Những lời cảnh báo của Santa về việc "thiêu rụi cả hai" giờ đây hiện hữu rõ rệt hơn bao giờ hết dưới hình hài của những vết bầm tím tái trên vầng trán kia.

Nhưng hắn quá tham lam, hắn vẫn không muốn anh biết gì về quá khứ tự do trước đó hay những gì dơ bẩn của hắn. Vì thế, Aou lựa chọn một phương pháp khác.

Vị bác sĩ tâm lý riêng bước vào phòng với thái độ cẩn trọng nhất có thể, nhưng sự xuất hiện của một "người lạ" trong không gian kín khiến Boom ngay lập tức rơi vào trạng thái phòng thủ cực đoan.

Boom không ngồi trên ghế, anh thu người trên giường, nấp sau lưng Aou. Một bàn tay anh túm chặt lấy gấu áo hắn, bàn tay kia bấu vào cánh tay Aou mạnh đến mức móng tay găm sâu vào da thịt gã Enigma. Mỗi khi vị bác sĩ nhích lại gần một chút, cơ thể Boom lại giật nảy lên, anh rúc sâu hơn vào hõm vai Aou, tiếng thở dốc đầy vẻ đe dọa và hoảng loạn.

"P'Boom, anh có thể cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra khi ngài Aou vắng nhà không?" Vị bác sĩ nhẹ giọng hỏi, tay cầm cuốn sổ ghi chép.

Boom không trả lời. Anh ngước đôi mắt đẫm nước nhìn Aou, rồi lại nhìn ra cửa chính—cánh cửa đã nhốt anh lại suốt mười tiếng đồng hồ qua. Giọng anh run rẩy, khản đặc vì khóc quá nhiều:

"Nó... nó tối lắm. Dù có bật đèn, anh cũng thấy nó tối. Không có ai cả... Aou, đừng để ông ta bắt anh. Đừng đi nữa..."

Anh vừa nói vừa điên cuồng túm lấy tay Aou, như thể chỉ cần gã nới lỏng một giây thôi, căn phòng này sẽ biến thành một con quái vật nuốt chửng lấy anh. Sự sợ hãi người lạ lúc này không đơn thuần là rụt rè, mà là sự bài trừ tuyệt đối tất cả những gì không phải là "vùng an toàn" mang tên Aou.

Sau một giờ đồng hồ căng thẳng, khi Boom đã kiệt sức và thiếp đi trong khi tay vẫn móc chặt vào ngón tay cái của Aou, vị bác sĩ bước ra ngoài ban công, gương mặt nặng trĩu.

"Tình trạng của anh ấy không còn là rối loạn lo âu thông thường nữa, ngài Aou," vị bác sĩ thở dài, đưa bản báo cáo lâm sàng lên. "Anh ấy mắc hội chứng sợ không gian không có người (Monophobia) ở mức độ trầm trọng nhất. Đó là kết quả của việc bị xóa sạch ký ức nhưng bản năng sinh tồn lại bị kích thích quá đà bởi sự giam cầm."

Vị bác sĩ nhìn sâu vào mắt Aou, người đang đứng lặng thinh giữa làn khói thuốc:

"Ngài nghĩ rằng ngài đang bảo vệ anh ấy bằng cách khóa cửa, nhưng đối với bộ não đang vỡ vụn của P'Boom, mỗi khi ngài rời đi, thực tại của anh ấy sẽ biến dạng. Anh ấy cảm giác như mình bị ném vào một chiếc hòm gỗ hẹp, bị người ta đóng đinh nắp hòm lại rồi thả trôi xuống đáy đại dương. Anh ấy tự hành hạ mình—cào tay, cắn môi, thậm chí đập đầu vào tường—chỉ để dùng nỗi đau thể xác chứng minh rằng mình chưa 'chết' trong cái hòm đó. Nếu ngài tiếp tục để anh ấy một mình, anh ấy sẽ tự sát trước khi ngài kịp trở về."

Aou đứng lặng người. Điếu thuốc trên tay cháy đến tận ngón tay mà gã không hề cảm thấy đau. Hóa ra, sự chiếm hữu mà hắn coi là "tình yêu hoàn hảo" lại chính là những cây đinh đóng vào nắp hòm của Boom. Hắn quay lại nhìn qua khe cửa, thấy Boom dù đang ngủ vẫn co rúm người lại, miệng lẩm bẩm những lời cầu xin không rõ chữ, đôi bàn tay vẫn nắm chặt lấy khoảng không nơi hắn vừa đứng.

Ánh đèn từ dãy hành lang hắt vào căn phòng tối, đổ bóng dài lên dáng người cô độc của Aou. Hắn đứng bất động bên cửa sổ, bàn tay siết chặt bao thuốc lá đến mức nó nát vụn, những sợi thuốc lá rơi lả tả xuống sàn nhà như những mảnh vụn của sự kiểm soát mà hắn hằng tự hào.

Trong đầu Aou lúc này là một chiến trường thực sự. Một bên là bản năng của một kẻ thống trị, một Enigma muốn bao bọc người yêu trong một thế giới chỉ có hai người, nơi Boom sẽ mãi mãi là "vợ" của gã, ngây ngô và phụ thuộc. Nhưng bên kia lại là hình ảnh kinh hoàng vừa rồi: Boom với đôi môi rách nát và ánh mắt hoảng loạn như một con thú bị dồn vào đường cùng.

JASPER là vương quốc của hắn, là nguồn tài chính và quyền lực để gã duy trì chiếc lồng kính xa hoa này. Hắn không thể từ bỏ sân khấu, nhưng hắn cũng không thể trở về để thấy một cái xác lạnh ngắt.

Hai cái tên Dunk và Phuwin hiện lên trong trí não hắn như những liều thuốc độc nhưng cũng là phao cứu sinh duy nhất. Aou căm ghét họ. Hắn ghét cái cách Dunk nhìn thấu sự vặn vẹo của gã, và hắn kinh tởm sự liên kết máu mủ giữa Phuwin và Boom.

Họ là mầm mống của quá khứ. Nếu để họ bước vào đây, mùi hương của "ngày xưa" sẽ tràn ngập căn phòng. Họ sẽ kể về những buổi đi chơi vui vẻ, về những ước mơ tự do, về một Boom mạnh mẽ và kiêu hãnh—người mà Aou đã dày công xóa sổ. Hắn sợ. Lần đầu tiên trong đời, kẻ sở hữu sức mạnh điện năng có thể làm tê liệt cả thành phố lại thấy sợ hãi một đứa trẻ như Phuwin. hắn sợ sự hiện diện của họ sẽ là tia chớp đánh thức linh hồn đã ngủ quên của Boom, và "vợ" của hắn sẽ biến mất, chỉ còn lại một người đàn ông nhìn gã bằng ánh mắt căm thù.

Nhưng... họ cũng là những người duy nhất trên đời này sẽ không bao giờ làm hại Boom. Họ sẽ ôm lấy anh khi anh hoảng loạn, sẽ dỗ dành anh bằng sự chân thành mà pheromone cưỡng chế của Aou không bao giờ giả mạo được.

Ting.

Màn hình điện thoại sáng rực trong bóng tối. Một dãy số lạ, nhưng từng con chữ hiện lên lại mang theo sức nặng của một lời tuyên chiến đầy thấu thị:

"Tôi biết anh đang gặp bế tắc với P'Boom. Tôi muốn gặp riêng anh. Không có Pond, không có máy ghi âm. Chỉ có hai chúng ta bàn về cách cứu anh ấy." - Phuwin.

Aou nhìn chằm chằm vào tin nhắn, đôi mắt híp lại thành một đường chỉ sắc lạnh. Phuwin—"đứa em dâu" mà hắn luôn coi thường—lại là kẻ đọc vị hắn chính xác nhất vào lúc này. Thằng bé không đe dọa, không cầu xin; nó đưa ra một lối thoát đúng vào lúc hắn đang nghẹt thở nhất.

Cảm giác bị kẻ thù nắm thóp khiến Aou muốn ném nát chiếc điện thoại, nhưng rồi hắn nhìn qua khe cửa phòng ngủ. Boom đang co rúm người lại dưới lớp chăn, tiếng nấc cụt vẫn còn âm vang trong giấc ngủ mệt mỏi. Trái tim hắn thắt lại một nhịp đau đớn.

Hắn hiểu rõ, đây là một canh bạc tàn khốc nhất đời hắn. Để giữ được cái xác của Boom, để anh tiếp tục thở và tồn tại, Aou buộc phải mở cửa chiếc lồng này cho "kẻ thù" bước vào. Hắn đang đứng trước một lựa chọn mang tính sinh tử: Hoặc là giữ lấy một linh hồn vỡ vụn cho đến khi nó tự hủy diệt, hoặc là đánh cược toàn bộ sự chiếm hữu bấy lâu nay vào tay Phuwin để đổi lấy một tia hy vọng sống cho người hắn yêu.

Bàn tay Aou run run, hắn gõ nhanh vài chữ lên màn hình, hơi thở nặng nề như thể vừa trút bỏ một gánh nặng nghìn cân nhưng lại rước vào một nỗi lo sợ vô hình:

"Địa chỉ cũ. 1 giờ sáng. Một mình."

Cánh cửa của Sector 01 đã hé mở một kẽ hở, và Aou biết, kể từ khoảnh khắc này, thế giới hoàn hảo mà gã xây dựng cho Boom đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt không thể hàn gắn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co