Truyen3h.Co

(ABO) DỤC NGÔN NAN CHỈ

26

blkonuen

Lúc Nghiêm Vũ Hoàng thức dậy với cảm giác khô nóng khắp người thì trong phòng đã là một mảnh màu vàng ấm áp, đã là buổi chiều rồi.

Chiếc quạt vẫn đang thổi, Nghiêm Vũ Hoàng kéo chăn xuống một chút, hít một hơi dài.

Lúc này cậu đang nằm thẳng, quay đầu lại, Nghiêm Vũ Hoàng sững sờ nhìn cái ghế trước bàn học, An Kiến Hạo vẫn ngồi ở đó, một tay chống cằm, tựa hồ như đang nhìn cậu.

Ánh chiều tà xuyên qua rèm cửa chiếu vào An Kiến Hạo, khiến cho cả người anh trông có vẻ rất không chân thực.

Con ngươi của Nghiêm Vũ Hoàng chậm rãi chuyển động mấy lần, ánh mắt chậm rãi và cẩn thận nhìn từ ngón tay, bả vai, cằm, mũi cho đến lông mày của An Kiến Hạo.

Hai mắt cậu chưa đủ thanh tỉnh, lông mi rũ xuống, là trạng thái nửa mê nửa tỉnh.

Nếu như nói việc An Kiến Hạo tới nhà cậu vào buổi trưa là sự thật, vậy thì Nghiêm Vũ Hoàng tin chắc rằng An Kiến Hạo của hiện tại thật sự là đang nằm mơ.

Nếu không cậu sẽ không có dũng khí nhìn thẳng vào mắt An Kiến Hạo như thế này.

Nghiêm Vũ Hoàng không thường xuyên mơ thấy An Kiến Hạo, một năm chưa đến vài lần.

Cậu không hy vọng sẽ mơ thấy, bởi vì khoảng cách giữa giấc mơ và hiện thực quá lớn, rất dễ khiến người ta tâm tình xuống dốc sau khi tỉnh dậy.

Nhưng mỗi khi mơ thấy Nghiêm Vũ Hoàng đều vô cùng trân trọng.

Cậu duy trì ánh mắt và tư thế bất động thanh sắc nhìn An Kiến Hạo, sau đó nghiêng người qua, yên lặng đối mặt với An Kiến Hạo.

Tay trái An Kiến Hạo đặt lên đầu gối, đột nhiên cử động một chút.

Nghiêm Vũ Hoàng ngay lập tức bị thu hút lực chú ý, nhìn theo tay trái của anh.

Năm ngón tay vừa dài vừa trắng nõn, khớp xương rõ ràng, bụng ngón trỏ ép vào đầu gối, đang ma sát với một lực rất nhỏ.

Nghiêm Vũ Hoàng nhìn vài giây, không biết vì sao lại bị động tác nhỏ vụn này làm cho mặt và tai trở nên nóng bừng, sống lưng đều tê dại, như thể ngón tay An Kiến Hạo đang vuốt ve lưng cậu.

Nghiêm Vũ Hoàng nuốt nước bọt, alpha trong kỳ dịch cảm không thể chịu được khảo nghiệm, cậu cảm thấy vô cùng hổ thẹn vì sự liên tưởng này của mình, mặt đỏ tía tai quay lưng lại với An Kiến Hạo.

Quá nóng rồi, Nghiêm Vũ Hoàng đưa tay nắm lấy cổ áo phông đằng sau của mình kéo lên, cởi áo ra, để lộ tấm lưng trần.

Rõ ràng là một giấc mơ thế nhưng Nghiêm Vũ Hoàng lại cảm thấy ánh mắt đặt trên lưng cậu của An Kiến Hạo dường như có sức nặng.

Nghiêm Vũ Hoàng hít sâu vài hơi, lại lật người lại, trong con ngươi sáng ngời phản chiếu bóng dáng của An Kiến Hạo.

Cái chăn vẫn còn đắp đến eo, Nghiêm Vũ Hoàng giơ chân phải lên kẹp chăn.

Sau khi giằng co mất mấy giây, Nghiêm Vũ Hoàng mới duỗi tay ra, thò tay vào trong chăn.
(má khúc này ngại dùm!!!)

Cậu thở hổn hển một hồi, mở mắt ra, phát hiện cho dù mình thành ra thế này rồi mà vẫn còn chưa tỉnh, sau đó cậu nhìn thấy An Kiến Hạo đứng dậy đi về phía giường.

Nghiêm Vũ Hoàng ngẩn người nhìn anh đi tới trước mặt mình, một tay An Kiến Hạo đặt ở bên gối của Nghiêm Vũ Hoàng, cúi người xuống.

Nghiêm Vũ Hoàng nhìn kỹ khuôn mặt đó ở cự ly gần, không thể tìm ra bất kỳ khuyết điểm nào trên đó -- trên đời này có thể không có người hoàn hảo, nhưng khuôn mặt của An Kiến Hạo thì có thể nói là hoàn hảo.

Môi dưới bị Nghiêm Vũ Hoàng cắn đến có hơi sưng đỏ, cậu cảm thấy khuôn mặt của An Kiến Hạo không nên rõ ràng đến như vậy, trước kia lúc mơ thấy đều giống như có một lớp màn che, cho nên thế nào cũng không nhìn rõ.

Nghiêm Vũ Hoàng vươn cánh tay trái sạch sẽ tối qua vừa bị trật khớp ra, đến bây giờ vẫn còn đau -- cậu muốn chạm vào mặt An Kiến Hạo, không dám làm gì khác, chỉ là chạm vào mà thôi.

Nhưng còn chưa kịp chạm tới mặt An Kiến Hạo, Nghiêm Vũ Hoàng nhìn thấy An Kiến Hạo nhíu mày, sau đó tay cậu bị giữ lại.

An Kiến Hạo gọi cậu: "Nghiêm Vũ Hoàng."

Trong phòng chỉ còn lại tiếng quạt quay, Nghiêm Vũ Hoàng sững sờ nhìn An Kiến Hạo từ dưới lên trên, ánh mắt dần dần trở nên sáng trong.

Từ sắc mặt phớt hồng cho đến mặt cắt không còn một giọt máu chỉ mất thời gian một cái chớp mắt.

Khuôn mặt Nghiêm Vũ Hoàng tái nhợt, lộ ra biểu tình tuyệt vọng và vô hồn.

Cậu có thể tưởng tượng được dáng vẻ hiện giờ của mình như thế nào, vết thương chưa lành, khóe miệng vẫn còn sưng, kỳ dịch cảm cả người đầy mồ hôi -- đã nhếch nhác thành cái dạng này, thế nhưng còn tưởng tượng dâm dục với một alpha cùng giới.

An Kiến Hạo sẽ nghĩ gì về cậu? Nghiêm Vũ Hoàng không dám nghĩ sâu thêm dù chỉ một giây.

Cậu không nói nên lời, cổ họng như bị cát lấp đầy, suy nghĩ cũng dừng lại ngay khoảnh khắc nhận ra sự thật, không thể làm ra một phản ứng hữa hiệu nào

"Bác sĩ Trác nhờ tôi nhắc nhở cậu, nhớ uống thuốc và đo nhiệt độ." An Kiến Hạo buông cổ tay Nghiêm Vũ Hoàng ra, sau đó chuyển đến ấn lên lồng ngực đẫm mồ hôi của cậu, hời hợt nói: "Anh ta còn bảo tôi hỏi cậu, phổi có còn đau không?"

Tay anh không chút ngăn cách dán lên da thịt của Nghiêm Vũ Hoàng, có thể cảm nhận được tiếng tim đập rất nhanh dưới lòng bàn tay.

Cả người Nghiêm Vũ Hoàng cứng đờ, dùng rất nhiều sức lực mới có thể lắc đầu.

"Được." An Kiến Hạo đưa tay đến sau gáy Nghiêm Vũ Hoàng, giữ lấy, "Miếng dán ức chế cứ mỗi ba tiếng thì thay mới, hiệu quả sẽ tốt hơn một chút."

Lúc anh nói như vậy thì không nặng không nhẹ véo gáy Nghiêm Vũ Hoàng, như thể muốn khắc sâu ấn tượng của Nghiêm Vũ Hoàng về việc phải thay miếng dán ức chế.

"Được." Thanh âm của Nghiêm Vũ Hoàng nhỏ đến mức khó nghe, cậu khàn cổ họng nói: "Cậu về trước đi."

An Kiến Hạo đứng thẳng dậy, cúi đầu nhìn Nghiêm Vũ Hoàng vài giây, nhưng Nghiêm Vũ Hoàng đã nhắm mắt và vùi mặt vào trong gối.

Cái chăn vẫn còn quấn quanh eo cậu, để lộ phần trên cơ thể và một phần bắp chân, ánh sáng lờ mờ bên cửa sổ làm lộ ra những vết tích đỏ thẫm và mồ hôi trên người cậu, xung quanh những phần được dán băng gạc và băng cá nhân còn có những vết sẹo đỏ mờ.

Năm phút sau khi nghe thấy tiếng đóng cửa, Nghiêm Vũ Hoàng ngồi dậy khỏi giường.

Cậu trông chẳng khác nào một cái xác sống, lê chân đi lấy đồ lót và quần áo sạch sẽ, sau đó mở cửa bước vào phòng tắm.

Lúc đi ngang qua phòng khách, Nghiêm Vũ Hoàng nhìn thấy hộp giữ nhiệt vẫn còn đặt trên bàn ăn--Lục Hách Dương quên mang bộ đồ ăn về rồi.

Điều này có nghĩa là tuần sau đến trường phải tự mình trả lại đồ cho anh.

Nghiêm Vũ Hoàng chưa bao giờ gặp phải nhiều vấn đề nan giải cùng một lúc như vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co