Chương 5
Giữa màn đêm dày đặc và u tối của thủ đô Tokyo, một cơn mưa phùn bất chợt trút xuống, giăng một bức màn nước mờ ảo lên những tòa nhà chọc trời. Từng giọt mưa lạnh lẽo gột rửa đi phần nào cái không khí ngột ngạt, đặc quánh mùi nhục dục của vương quốc Babylon phía sau.
Hanagaki Takemichi bước ra từ bối cảnh hỗn loạn đầy tiếng động cơ gầm rú của bãi đậu xe ngầm. Chiếc áo khoác kaki bang phục rộng thùng thình của Mikey khoác hờ trên đôi vai gầy, khéo léo che đi chiếc váy lụa hai dây màu đỏ rực rỡ giờ đây đã rách tả tơi đến tận hông. Từng bước chân của cô nặng nề và lảo đảo. Trên đùi cô, bờ vai trần và cả đôi môi mọng đều loang lổ, chằng chịt những vết cắn sâu, những dấu hôn đỏ thẫm - minh chứng sống động cho cuộc hoan lạc hoang dại, điên cuồng với những gã đàn ông quyền lực nhất thế giới ngầm từ nãy đến giờ.
Cô cô độc đi bộ vào một con ngõ hẻm tối tăm, khuất sau một tiệm tạp hóa cũ kỹ đã đóng cửa cài then. Đây là điểm hẹn tuyệt mật, an toàn tuyệt đối được thiết lập từ trước để cô bàn giao toàn bộ chứng cứ thu thập được cho Tachibana Naoto - vị thanh tra trẻ tuổi, sắc sảo thuộc Cục Cảnh sát, đồng thời là người duy nhất nắm quyền điều phối chiến dịch chìm nguy hiểm này.
Một chiếc xe sedan màu đen sang trọng âm thầm trờ tới từ bóng tối, lặng lẽ dừng lại trước mặt cô. Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt nghiêm nghị, lạnh lùng thường ngày của Naoto. Thế nhưng, ngay khi ánh đèn mờ trong xe rọi thẳng vào thân hình tơi tả của Takemichi, đôi mắt Naoto lập tức co rút lại một cách kịch liệt.
"Chị... Takemichi? Chị đã làm cái gì thế này sao hả?!"
Naoto mất đi vẻ điềm tĩnh cốt lõi, anh bước vội ra khỏi xe dưới làn mưa, bàn tay siết chặt lấy bả vai cô. Ánh mắt gã dán chặt vào những vết hằn đỏ ám muội, chói mắt trên xương quai xanh tinh xảo, vào đôi môi sưng mọng đầy vết rách, và mái tóc xoăn rối bời đang bốc lên thứ mùi nước hoa nam xa xỉ đắt tiền hòa lẫn với khói thuốc súng.
Từ trong cúp ngực chiếc váy đỏ rách nát của cô, chiếc điện thoại thông minh của Kazutora và chiếc USB của Taiju lấp ló hiện ra. Theo từng cái rùng mình vì lạnh của cô, trên mái tóc uốn sóng hoang dại, chiếc chìa khóa vạn năng của Draken cũng tuột ra, rơi bộp xuống vũng nước mưa dưới đất.
Naoto nhìn chằm chằm vào những thứ chiến lợi phẩm bằng chứng ấy, rồi lại nhìn bộ dạng lẳng lơi, đầy hoang tàn của người chị gái trước mặt. Một sự thất vọng tràn trề cùng ngọn lửa phẫn nộ tột cùng trỗi dậy, thiêu rụi lý trí của vị thanh tra trẻ tuổi.
Anh thô bạo đẩy mạnh Takemichi vào bức tường gạch ẩm ướt, lạnh ngắt của con ngõ tối, dùng toàn bộ thân hình cao lớn của mình dồn ép cô vào góc chết, không cho cô một lối thoát.
"Hóa ra... đây là cách mà chị dùng để lấy thông tin mật sao?" Giọng Naoto run lên bần bật, khàn đặc đi vì một thứ ghen tuông điên cuồng và phẫn nộ nguyên thủy. "Chị chủ động quyến rũ tất cả bọn chúng? Chị có còn tự coi mình là một cảnh sát nữa không hả, hay chị chỉ đang lợi dụng cái danh nghĩa 'nhiệm vụ' cao cả này để thỏa mãn, phục vụ lũ đàn ông hắc đạo đó, để leo lên cái ghế quyền lực cao cao tại thượng của thế giới ngầm?!"
"Không phải như thế... Naoto... nghe chị giải thích đã..." Takemichi nghẹn ngào, nước mưa lạnh ngắt hòa lẫn với những giọt nước mắt nóng hổi làm nhòe đi lớp mascara đen đậm trên mi mắt.
Cơ thể cô sau một đêm chịu sự dày vò, chiếm đoạt liên tục của các thủ lĩnh băng đảng đã quá mệt mỏi, rệu rã. Giờ đây, tâm hồn cô lại phải gánh chịu thêm sự buộc tội tàn nhẫn từ chính người đồng đội, người em trai mà cô tin tưởng nhất.
"Tôi không muốn nghe một lời nào nữa!" Naoto gầm nhẹ trong cổ họng, đánh mất hoàn toàn vẻ thanh lịch, điềm tĩnh thường ngày.
Bản năng đàn ông bị giấu kín bấy lâu nay trong anh trỗi dậy mãnh liệt. Sự chiếm hữu điên cuồng khi chứng kiến cơ thể người phụ nữ của mình đầy rẫy dấu vết chiếm đoạt của kẻ khác khiến lý trí anh hoàn toàn nổ tung.
Naoto thô bạo cúi rạp đầu xuống, cưỡng ép ngậm lấy đôi môi đang sưng đỏ của Takemichi. Nụ hôn của anh mang trọn vẹn sự trừng phạt độc đoán, điên cuồng càn quét khoang miệng cô một cách thô bạo.
Cơn thịnh nộ bùng phát thành hành vi chiếm đoạt thể xác ngay dưới làn mưa xối xả. Naoto thô bạo giật phăng chiếc áo khoác kaki của Mikey vứt xuống nền đất sũng nước, bạo lực đẩy ngược vạt váy lụa đỏ rách nát của cô lên quá hông. Anh nhanh chóng cởi bỏ thắt lưng và hạ thấp chiếc quần tây, giải dương vật cứng đờ, nóng rực đang điên cuồng trỗi dậy vì ghen tuông.
Không cho Takemichi bất kỳ cơ hội nào để phản kháng hay chuẩn bị, Naoto nắm chặt lấy hai bên đùi cô, nhấc bổng cô lên và dứt khoát thúc mạnh, đâm sâu toàn bộ sự vạm vỡ, nóng bỏng vào trong vùng nhạy cảm chật hẹp, đẫm nước mưa của cô.
"Á...!"
Takemichi run rẩy kịch liệt, tấm lưng trần đập mạnh vào bức tường gạch nhám lạnh ngắt của con ngõ tối. Sự sáp nhập thô bạo đột ngột làm cô nghẹn ngào, nơi sâu thẳm nhất một lần nữa bị kéo căng và chiếm đoạt một cách tàn nhẫn. Naoto không hề dừng lại, anh bắt đầu dập mạnh thắt lưng một cách hung hãn, từng cú thúc cắm sâu kịch liệt mang theo sự trừng phạt và dồn nén của một gã đàn ông đang phát điên.
Bạch... Bạch... Bạch... Tiếng da thịt va chạm mãnh liệt hòa lẫn với tiếng mưa rơi xối xả vang vọng khắp con hẻm vắng. Naoto dùng một tay khóa chặt cả hai cổ tay cô bên hông, tay còn lại thô bạo bóp nghẹt bầu ngực căng đầy lấp ló sau lớp lụa đỏ, nhào nặn điên cuồng để lại những vết hằn đỏ tấy mới. Nụ hôn của anh tiếp tục cưỡng ép, ngấu nghiến khóa chặt tiếng rên rỉ nghẹn ngào của cô, biến nó thành những thanh âm đứt quãng, dâm mỹ đến đỏ mặt tía tai.
"Ưm... Naoto... dừng lại... ha... đau... đừng làm vậy..."
Takemichi khóc nấc lên, những giọt nước mắt nóng hổi hòa cùng nước mưa lạnh buốt lăn dài. Thể xác cô phản ứng một cách hoang dại trước sự thô bạo của người em trai, khoái cảm thể xác tê dại dâng trào từ thắt lưng chạy dọc sống lưng khiến khuôn mặt cô đỏ bừng lên vì xấu hổ và bất lực. Hai chân cô vô thức quấn chặt lấy eo anh dưới sự dẫn dắt của bản năng nguyên thủy, đón nhận từng luồng xung lực bạo liệt, ngột ngạt.
Naoto càng đẩy càng nhanh, tốc độ điên cuồng như muốn đóng dấu sở hữu, dùng chính dịch thể của mình để quét sạch dấu vết của lũ khốn thế giới ngầm bên trong cơ thể cô. Anh gầm nhẹ một tiếng đầy dã tính, ghì chặt cô sát vào tường và thúc mạnh liên tục cho đến tận cùng đỉnh điểm, bắn mạnh toàn bộ dòng tinh dịch đặc nóng vào sâu bên trong tử cung cô.
Dù đang bị cơn giận dữ và dục vọng che mờ mắt, Naoto vẫn dùng chút lý trí và nghiệp vụ cảnh sát cuối cùng để cúi xuống, nhặt lấy chiếc USB, chiếc điện thoại thông minh cùng chiếc chìa khóa vạn năng nằm lăn lóc dưới đất. Anh đứng dậy, nhìn Takemichi đang đứng run rẩy, co quắp trong làn mưa phùn lạnh giá. Chiếc váy lụa đỏ rách nát dính chặt vào từng đường cong da thịt, bờ môi sưng đỏ, tứa máu đầy tội nghiệp của cô khiến lòng anh thắt lại.
"Dữ liệu này tôi sẽ lập tức mang về cục để giải mã. Nhưng chiến dịch chìm này... vẫn phải tiếp tục," Naoto lạnh lùng lên tiếng, dù bàn tay đang nắm chặt vô lăng của anh vẫn còn run rẩy dữ dội vì dư vị ngọt ngào, ấm nóng từ bờ môi cô. "Hãy cẩn thận. Bọn chúng không hề đơn giản như chị nghĩ đâu. Thân phận thực sự của chị... tôi sẽ tiếp tục giữ bí mật tuyệt đối."
Rầm. Naoto quay lưng bước nhanh lên xe, đóng sập cửa. Chiếc sedan màu đen lao vút đi, xé toạc màn mưa đêm, để lại Takemichi trơ trọi một mình trong con ngõ tối tăm, ẩm thấp. Thân phận cảnh sát chìm của cô vẫn chưa bị thế giới ngầm phát hiện, cô vẫn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một gián điệp. Thế nhưng giờ đây, ngay cả người em trai, người đồng đội duy nhất trên cuộc đời này cũng đã hiểu lầm cô là một kẻ lăng loàn, dùng thân xác để thăng tiến.
Takemichi dùng đôi tay run rẩy kéo chặt chiếc áo khoác kaki của Mikey quanh người, khẽ đưa lưỡi liếm bờ môi còn vương vị mặn chát của nước mắt và vị nồng đậm, chiếm hữu của Naoto. Cô biết rõ, mình đã lún quá sâu vào trò chơi xác thịt hoang dại của vương quốc bóng đêm này, và phía trước cô, đã hoàn toàn không còn đường lui nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co