Chương 2
"Vietnam."
Johan tựa người vào khung cửa, đôi tay cơ bắp khoanh lại trước ngực.
"Hôm nay cháu có một cuộc hẹn với khách đấy."
"Cháu nhớ mà, bác Johan." Vietnam đáp khẽ, với tay lấy chiếc hộp được đặt ngay ngắn trên góc bàn.
Với dáng vẻ thuần thục như đã làm việc này cả nghìn lần, cậu đeo vào cặp kính áp tròng màu xanh biển, mái tóc đen cũng bị che đi bởi màu vàng dịu của tóc giả.
Các đặc vụ T.K.M buộc phải sống dưới thân phận mà tổ chức đưa ra, Vietnam cũng không là ngoại lệ.
Cậu hiện đang là một vị bác sĩ người Anh với tên gọi Vyena Smith.
Một vài lọ nhỏ đựng đá quý cũng như một số loại dược liệu được cậu đặt vào chiếc cặp da nâu. Cuối cùng, cậu khoác lên mình chiếc áo blouse trắng tinh và mang vào một cặp kính mỏng.
Hình mẫu lý tưởng của một vị bác sĩ.
"Nhớ cười lên đấy."
"Vâng," Cậu cầm lấy chiếc cặp, không vội vàng mà từ từ bước ra khỏi ngưỡng cửa. "Cháu đi đây."
Johan gật đầu, mắt dõi theo bóng lưng cậu khuất dần trên những con phố. Ông thở nhẹ ra một hơi, cánh cửa phòng khám cũng theo đó mà đóng lại.
Năm bảy tuổi, Vietnam đã được Đông Lào dịch chuyển đến giữa buổi họp thành viên T.K.M.
Khi đó, từng người trong phòng đều đã rút ra vũ khí được giấu trong quần áo, chậm một giây nữa thì Vietnam đã kết thúc cuộc đời ngắn ngủi của mình trong căn phòng ngột ngạt ấy.
Thế nhưng, không rõ là may mắn hay xui xẻo thay, Johan đã lên tiếng ngăn lại và xin phép được trở thành người bảo hộ của cậu.
Sau này Johan mới nói cho cậu biết. Ông ta thấy cậu giống bản thân mình lúc xưa.
Yếu đuối và vô dụng.
Vietnam dừng bước trước một biệt thự rộng lớn và chậm rãi đưa tay lên.
Ding dong.
Chưa đầy một phút sau, một vị quản gia già nua nhưng trông dày dặn kinh nghiệm đã xuất hiện sau hai cánh cửa gỗ được mở ra.
"Ông chủ của tôi đã đợi cậu, cậu Smith."
Vị quản gia ấy lịch sự cúi chào rồi nhanh chóng đưa cậu vào bên trong.
Căn biệt thự được trang trí tựa như một cung điện lộng lẫy nguy nga.
Từ nội thất, từ từng chi tiết được chạm khắc tỉ mỉ trên bức tường đến những người hầu im lặng cúi đầu lướt qua, tất cả đều như đang khoe mẽ cái giàu sang mà chủ nhân căn biệt thự này—bằng một cách vi diệu nào đó—đang nắm trong tay.
Người quản gia từ tốn đưa Vietnam đến một căn phòng lớn. Với ba tiếng gõ nhẹ vào mặt gỗ để thông báo sự hiện diện của mình, ông ta đẩy mở cửa và đứng qua một bên để cậu tiến vào.
Bên trong, đang ngồi uống trà một cách nhã nhặn, không ai khác ngoài U.K.
"Xin chào," Môi cậu cong lên thành một nụ cười lịch sự, nhưng đôi mắt thì dường như lại vắng đi cái ấm áp đang thể hiện trên môi. "Cảm ơn ngài vì đã gọi tôi đến đây, ngài U.K."
"À, không có gì đâu," U.K đáp lại bằng một nụ cười không kém phần khách sáo, đưa tay hướng về phía đối diện với chỗ mình đang ngồi. "Ngồi xuống đi, cậu Smith."
Sau khi thấy Vietnam đã yên vị trên chiếc ghế sofa lộng lẫy của mình, hắn nghiêm túc đặt tách trà xuống và hắng giọng.
"Chà, cậu biết đấy," U.K từ tốn đan tay lại rồi đặt lên đùi. "Khoảng một tháng trở lại đây, tôi để ý rằng đứa con trai của tôi, America, đã trở nên khá uể oải dù thường ngày nó lại là đứa tăng động nhất nhà."
"Tôi nghi rằng nó đã bị nhiễm độc," Đến đây, giọng của hắn dường như lạnh đi vài phần. "Những bác sĩ khác đều bảo đây không chỉ là một căn bệnh thông thường. Chính vì lẽ đó..."
Hắn tựa người vào lưng ghế, đôi mắt cong lên với một nụ cười đầy tao nhã.
"Tôi đã cho người mời cậu đến với hi vọng sẽ tìm được nguyên nhân gây ra căn bệnh."
Vietnam gật đầu, tỏ ra rất chú tâm đến từng lời nói bật ra từ miệng U.K.
"Tôi hiểu rồi. Cậu America bây giờ đang ở đâu vậy?"
"Chắc là ở trên tầng. Cậu đợi một lát, tôi sẽ gọi nó xuống ngay."
Nói rồi, U.K đứng dậy và rời đi, để lại Vietnam một mình trong căn phòng rộng lớn.
...Chói mắt thật.
Khoé môi vẫn luôn cong lên từ nãy đến giờ bắt đầu từ từ hạ xuống. Cậu thở ra một hơi, lấy ra những dụng cụ cần thiết cho việc khám sức khoẻ từ chiếc cặp của mình.
Cánh cửa phòng lại bật mở, thế nhưng lần này người xuất hiện lại không phải là U.K.
"Cha, cho con xin chút tiề—"
Người đó sững lại giữa chừng, bàn tay vẫn đặt trên tay nắm cửa.
"...Ai đấy?"
Canada nheo mày, ánh mắt dừng lại trên người Vietnam rồi chậm rãi lướt một lượt từ trên xuống dưới.
"Xin chào, tôi là bác sĩ mà cha cậu gọi đến," Vietnam nói với vẻ chuyên nghiệp, nhận lại từ cậu ta lại là một ánh nhìn đầy nghi ngờ. "Là Vyena Smith."
"...Vậy sao," Cậu ta khẽ nhướng mày, ánh mắt dò xét vẫn dán chặt lên cậu. "Cha tôi đâu?"
"Trên lầu, thưa cậu. Chắc là đang đi tìm cậu America."
Canada gật đầu. Cậu ta quan sát cậu thêm một lúc lâu rồi mới chịu quay lưng rời đi.
Ngay khoảng khắc cánh cửa đóng lại phía sau Canada, Vietnam liền mau chóng lấy ra một chiếc gương cầm tay từ túi áo blouse và nhìn chằm chằm vào bản thân trong gương.
Màu mắt xanh trông rất tự nhiên, mái tóc vàng cũng hoàn toàn không để lộ tóc thật. Vậy thì vì lý do gì mà tên Canada đó lại có vẻ đề phòng như vậy?
Chắc là do nguồn năng lượng mà cậu toả ra nhỉ.
Vietnam đã hấp thụ một lượng lớn [Ukreplyat] lúc còn nhỏ nên có thể hiểu rằng: dòng máu đang chảy trong cơ thể cậu chính là độc.
Dù có cố chữa trị và hồi phục đến bao nhiêu, đối với một số người có năng lực bậc cao thì chỉ cần họ tinh ý một chút là có thể cảm nhận được ngay.
U.K chắc hẳn cũng đã để ý. Có lẽ lý do đơn giản là do hắn không muốn nhắc đến mà thôi.
"Mệt thật đó... Ông già này, tôi đã nói là không cần rồi mà!"
"Đừng có ngoan cố."
U.K lôi America vào phòng, đi theo sau còn có Canada. Hắn ép đứa con trai cả của mình ngồi xuống bên cạnh cậu, sau đó cũng cùng Canada ổn định ở chiếc sofa đối diện hai người.
"Nó đây, cậu Smith. Vui lòng kiểm tra thử cho nó giúp tôi nhé."
"Tôi hiểu rồi, ngài U.K."
Vietnam bắt đầu bằng việc đo nhịp tim, sau đó lại trích xuất một ít máu của America để thử nghiệm với một chất lỏng không màu trong một chiếc lọ thủy tinh nhỏ.
"Dạo gần đây cậu cảm thấy rất mệt mỏi, mỗi đêm đều trăn trở không tài nào ngủ được nhưng sức mạnh và năng lực lại tăng lên đáng kể, tôi nói có đúng không?"
America nhìn cậu với vẻ bất ngờ. Lúc sau, khi anh ta chậm rãi gật đầu, Vietnam chỉ thở ra một hơi ngắn.
"Vậy thì tôi đã hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra rồi."
Nói rồi, Vietnam quay về phía U.K, người từ nãy đến giờ vẫn cẩn thận quan sát quá trình khám bệnh.
"Xin chia buồn. Cậu cả nhà ngài đã bị nhiễm tinh thể [Rafforzare] và [Ukreplyat]."
Như để chứng minh cho lời nói của mình, Vietnam đưa lọ thủy tinh nhỏ vừa nãy lên.
Bên trong chiếc lọ, nơi đáng ra chỉ nên có một màu đỏ sẫm của máu, lại là một chất lỏng màu tím bầm đầy đáng ngờ.
"...Tôi biết ngay mà." U.K thở dài, mệt mỏi đưa tay day trán. Canada thì lại đang nhìn chằm chằm vào lọ máu với vẻ bất ngờ.
"Xin đừng lo lắng, ngài U.K," Cậu nhẹ nhàng trấn an. "May mắn là vì được phát hiện sớm nên chỉ cần điều trị và ngưng hấp thụ vài tháng là sẽ khỏi thôi."
Cậu lấy từ trong cặp ra một vài loại dược liệu được đựng sẵn trong các gói nhỏ và đặt chúng lên bàn.
"Mỗi ngày cho cậu ấy uống một lần. Tôi sẽ đến khám định kì mỗi tuần."
U.K gật đầu, bắt đầu gom những gói thuốc lại một nơi. Bên cạnh hắn, Canada đang trầm tư nhìn chằm chằm vào America.
"Quan trọng là ai làm thằng anh tôi nhiễm độc?" Cậu ta cuối cùng cũng cất lời. "Và tại sao lại là anh ta mà không phải tôi hay cha?"
"Có thể là đám người hầu," U.K nghiêm mặt, dường như cũng đang suy nghĩ về câu hỏi của Canada. "Chậc, chậc... Giá mà có cách để tìm ra thủ phạm..."
"Tôi có thể giúp một tay."
Ba cặp mắt ngay lập tức đổ dồn về phía Vietnam. Cậu cười, những lời tiếp theo cậu nói ra làm cho gương mặt họ ngập tràn vẻ bất ngờ.
U.K sau đó triệu tập tất cả những người hầu trong biệt thự. Họ xếp thành từng hàng ngang, tổng cộng có khoảng 20 người.
"Các vị vui lòng cho một ngón tay vào tách trà này nhé." Vietnam cười, cậu hướng tách trà về phía bọn họ.
Dù ai cũng tỏ ra hoang mang, lần lượt từng người vẫn làm theo lời cậu nói.
Một lúc sau, khi toàn bộ người hầu đều đã hoàn thành điều phải làm, tất cả mọi người đều đồng loạt giơ ngón tay ấy lên.
"A," Cậu khẽ bật cười, đưa tay lên che miệng. "Tìm thấy rồi."
Ngay lập tức, mọi ánh mắt trong căn phòng đều đổ dồn về phía một cô hầu. Lúc đầu, cô ta cau mày tỏ vẻ khó hiểu, nhưng rồi lại nhận ra lý do tại sao khi cô nhìn thấy ngón tay của mình.
Ngón tay cô ta đang bốc lên một làn khói mờ ảo màu tím.
"Năng lượng hắc ám phản ứng với epicatechin sẽ tạo thành astialinz màu tím." Vietnam nói. "Chính cô đã giở trò với America phải không?"
"K—Không! Không phải!" Cô ta hoảng loạn, quay ngoắt về phía U.K. "Ngài U.K! Làm ơn nghe tôi giải thích—"
Chưa kịp hoàn thành câu nói, đầu của cô ta như bị một lực vô hình nào đó ép lại rồi nổ tung. Máu bắn ra khắp nơi, cơ thể cô ta chỉ còn từ phần cổ trở xuống là còn nguyên vẹn.
Cái xác mất đầu ấy vô lực ngã xuống sàn nhà, tạo nên một tiếng rầm lớn.
"Tôi không ngờ mình lại để cho một con rắn kinh tởm lởn vởn trong căn nhà này." U.K nhăn mày, thu lại cánh tay vừa sử dụng năng lực. "Dọn dẹp đi."
Như đã quá quen với việc này, những người hầu xung quanh nhanh chóng lau dọn vết máu cũng như khiên cái xác của cô hầu kia đi.
Theo như những gì mà Vietnam biết về gia đình này, ai trong số họ cũng thuộc vào dạng tấn công. Tất nhiên là trừ vợ của U.K, người đã bị hắn xử lý ngay sau khi bị phát hiện đã ngoại tình.
Ngoài những đặc tính năng lực như ánh sáng, hoả, thủy, v.v, ai cũng có thêm một kĩ năng đặc biệt.
Những kĩ năng ấy không liên quan đến đặc tính của người sở hữu.
Ví dụ như U.K có thể tác động vào một bộ phận bất kì trên cơ thể người, Canada có thể đọc tâm trí người khác, còn America có thể khiến một người làm theo ý mình trong năm phút với điều kiện là anh ta đã chạm vào người ấy.
"Ê, biết gì không? Nó thực chất muốn ông yếu dần rồi bắt cóc ông về đấy! Canada cười trêu ghẹo, cậu ta đi đến vỗ bôm bốp vào vai America.
America vẫn ngồi trên sofa, nghe thấy thế thì bày lại ra vẻ mặt không-thể-nào-khinh-bỉ-hơn.
"Ew, rồi nó định làm gì? Bắt một thằng bệnh sắp chết về á?" Anh ta đảo mắt. "Ngu thế."
Nhìn hai đứa con trai của mình, U.K hít vào một hơi thật sâu để bình tĩnh lại. Thế rồi, ánh nhìn hắn lại chậm rãi dán lên vị bác sĩ đang thu dọn đồ đạc kia.
"Cảm ơn cậu, cậu Smith. Tôi không ngờ một thứ đơn giản như trà lại có thể làm được một việc như thế."
"Haha, xin ngài đừng khách sáo." Vietnam xua tay. "Là bổn phận của tôi mà."
"Tiền sẽ được chuyển vào tài khoản của cậu."
"Tôi hiểu rồi, ngài U.K."
Vietnam rời khỏi căn phòng, sau đó lại được vị quản gia kia dẫn đến cổng biệt thự, nơi đã có một chiếc ô tô màu đen đợi sẵn.
Cậu ngồi vào ghế phụ của xe rồi chiếc xe cũng sớm lăn bánh, rời khỏi căn biệt thự của U.K.
"Tôi có thể tự đi bộ được. Tổ chức không cần phái người đến đâu."
Cởi bỏ mái tóc giả và vứt nó vào ghế sau, Vietnam tựa đầu vào ghế phụ rồi thở dài. Người tài xế không ngay lập tức trả lời, chỉ thấy cậu ta rút ra một chiếc ipad từ cặp tài liệu rồi ném về phía cậu.
"Có nhiệm vụ mới, Dove."
"...Hiểu rồi."
Cậu lướt đọc hồ sơ nhiệm vụ, đồng tử khẽ thu lại khi một gương mặt quen thuộc xuất hiện trên màn hình.
Trong một khắc, Vietnam hoàn toàn chìm vào im lặng. Cậu nhìn chằm chằm vào gương mặt kia, một vẻ gì đó khó tả thoáng hiện lên trong mắt cậu, nhưng rồi cậu lại lấy một thiết bị giao tiếp do tổ chức cung cấp và đeo vào tai.
"Dove đây." Giọng cậu bình ổn và chậm rãi, hoàn toàn không để cho người ở đầu dây bên kia biết được bản thân đang nghĩ gì. "Đã tiếp nhận chỉ thị."
Cậu nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ trên cổ tay mình.
Sáu giờ năm mươi phút.
"Sẽ bắt đầu nhiệm vụ vào lúc bảy giờ tối."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co