Truyen3h.Co

[AllVietnam] Magic

Chương 3

nghaen

8 giờ 13 phút tối.

"Vào đi."

Vị quản gia già nua chầm chậm mở cửa, đẩy chiếc xe nhỏ đựng một bình trà và hai tách trà vào trong.

"Thiếu gia, chúng ta cùng thưởng thức trà."

Russia đặt cuốn sách đang đọc dở xuống, vẩy tay kêu vị quản gia kia ngồi vào vị trí đối diện mình.

"Hôm nay là vị trà gì?"

"Hoa hồng kellogg cùng lá honeysuckle, một sự kết hợp hài hoà, thưa ngài."

Russia gật đầu. Anh ta nheo mắt nhìn chằm chằm vào vị quản gia kia, dường như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.

Bàn tay thuần thục rót trà vào hai tách, Russia chăm chú quan sát quá trình.

"Nến mang lại cho ta cảm giác thoải mái."

"Vậy tôi sẽ thường xuyên dùng loại nến này cho thiếu gia."

Trà bốc khói nhè nhẹ, tỏa ra hương thơm sảng khoái. Vị quản gia kia đặt một tách trà đến trước mặt Russia, tách còn lại thì để cho bản thân.

Người quản gia ấy thong thả uống một ngụm trà, sau khi đặt tách trà xuống thì thấy Russia vẫn chưa động vào ly trà mà bản thân đã rót.

Chưa kịp hỏi có chuyện gì, Russia bỗng đứng phắt dậy. Khuôn mặt hầm hầm, chân chống lên bàn và vung nắm đấm về phía vị quản gia kia.

Rầm.

Sàn nhà bị nứt một mảng lớn, bàn ghế lăn lốc, nước trà vương vãi khắp nơi. Russia ngước nhìn tên quản gia nhanh nhẹn tránh khỏi đòn tấn công của mình, tay anh lóe lên những tia sáng vàng, liên tục chớp nháy.

"Nhiệm vụ thất bại. Cần tiếp viện."

[Rõ. Sẽ có người đến sau 2 phút.]

Kẻ kia nhấn gọi cho đồng đội bằng chiếc tai nghe, vừa định chạy đi thì đã thấy Russia lao đến.

"Ngươi không thoát được đâu!"

Anh tặng cho kẻ kia một cú đấm vào sóng mũi. Hắn ta ngửa cổ về phía sau, máu bắn tung tóe.

Không để cho gã kịp thở, Russia đưa tay nắm lấy cổ áo của đối phương. Anh thúc đầu gối vào bụng người kia, khiến hắn ta lảo đảo lùi về phía cửa sổ.

Anh siết chặt cổ áo của đối phương rồi nhấc bổng hắn khỏi mặt đất. Chẳng chút ngại ngần, Russia thẳng tay ném kẻ kia về phía khung cửa sổ.

Kính vỡ loảng xoảng. Trước khi hắn ta kịp rơi xuống, anh đạp chân, tựa như một cơn lốc mà lao theo kẻ kia. 

Giữa không trung, Russia túm lấy gã ta. Nhìn gương mặt bầm dập kia, anh khẽ bật cười đầy kinh thường.

"Ngươi biết không. Alento luôn lấy tách trà bên phải. Ông ta cũng chưa bao giờ uống trước ta."

Russia lại giáng vào mặt kẻ kia một cú đấm.

Cả hai rơi xuống, đâm sầm vào mặt đất tạo ra một đám khói mịt mù. Khi khói đã tan đi, một người thì thương tích khắp nơi, một người thì chỉ có vài vết xước nhỏ.

Lột bỏ lớp mặt nạ đã rách bươm, Russia nheo mắt nhìn người đang nằm bên dưới mình.

"Ngươi trông quen lắm, cái thủ đoạn hèn hạ của ngươi cũng thế."

Anh nắm lấy cánh tay của người kia rồi bẻ ngược về phía sau, khiến tên đó cắn răng rên rỉ.

"Hai năm trước, Qing đã bị giết, bị đầu độc bởi người hầu thân cận của mình...

...Hay mọi chuyện có thật sự là như vậy? Kể cho ta nghe đi, Vietnam."

Hai người nhìn rõ mặt nhau, Vietnam thở dốc, đầu óc quay cuồng vì cơn đau.

"Tên đó? Cũng cùng phương pháp với ngươi thôi. Chỉ khác là hắn còn chẳng để ý đến điểm khác biệt."

Cậu rút ra một lọ độc dược từ túi áo rồi ném về phía Russia. Anh nhanh chóng bật ra xa để tránh, một vài giọt độc vương trên má. Ngay lập tức, Russia cảm thấy mặt mình bỏng rát như muốn chảy ra.

"Ngươi cũng thông minh đó, chọn đúng lúc gia đình ta vắng mặt. Nếu không... Ngươi thậm chí sẽ không sống đến bây giờ để đứng ở đó đâu."

Russia nheo mắt, nhìn Vietnam ôm tay đứng dậy cùng chiếc ô tô đang lao băng băng đến từ phía sau.

"Phải có chiến thuật chứ. Vietnam tiếp lời, máu chảy ra từ khóe môi đã rách.

Chiếc xe làm một cú drift và dừng lại ngay bên cạnh Vietnam. Cánh cửa tự động bật mở cũng chỉ chờ cậu vào.

Russia định lao đến giữ cậu lại. Nhưng khi vừa nhích chân, anh bỗng ho ra máu. Tệ hơn là máu vẫn không có dấu hiệu dừng lại.

"Kì lạ nhỉ." Vietnam cất giọng. "Những thứ thơm tho lại độc hại một cách lạ thường."

Russia nheo mày tỏ vẻ khó hiểu. Nhưng chẳng bao lâu sau, anh nhanh chóng hiểu ra mọi chuyện. 

"Nến...!"

"Nãy giờ ngươi còn chẳng thắc mắc vì sao sức mạnh của mình lại giảm đi đáng kể à?" Vietnam ngồi vào trong xe, khuôn mặt tỏ vẻ khó chịu. "Hóa ra ngươi cũng chẳng thông minh như ta tưởng."

Cánh cửa xe đóng sầm rồi nhanh chóng biến mất trong màn đêm, để lại Russia bất động dõi theo chiếc xe. 

Phút sau, một chiếc limousine đen dừng lại trước Russia. Từ xe bước ra là cha, ông và một số người em của anh. Một Russia bầm dập, vũng máu lớn trên đất, dấu hiệu khác của một trận ẩu đả đã diễn ra đang được phơi bày ngay trước mắt họ.

"Rus! Anh làm sao đấy?!"

Litva chạy đến. Cô bé rút ra chiếc khăn tay rồi lau đi vết máu trên mặt và miệng anh. Soviet cũng bước đến với vẻ nghiêm túc, R.E thì trông hứng thú một cách lạ kì.

"Chuyện gì đã xảy ra?"

"Ta không ngờ cháu lại là đứa háo chiến đến vậy. Làm sao đ— À, Alento đâu?"

Russia im lặng, khuôn mặt tái nhợt. Anh lắc đầu, ánh mắt dần trở nên lờ đờ.

"Không biết."

Estonia lấy ra một lọ thuốc hồi phục từ cốp xe rồi ném cho Russia, anh tu một hơi hết sạch để lấy lại sức. Khi đã xong, Russia nhìn về phía cha và ông mình với ánh mắt kiên định.

"Cần tạo lệnh truy nã ngay lập tức, cha, ông. Lí do là có âm mưu, hành vi ám sát con và... Qing." Phun ra ngụm máu đông còn lại trong miệng, Russia tiếp lời.

"Là con trai. Khoảng một mét bảy, trông ốm yếu như sắp chết đến nơi.

Không phải ai xa lạ đâu...

...Chính là cậu ta, Vietnam."

"Vietnam...?"

Soviet và R.E nhẩm lại cái tên vừa được nhắc đến, khuôn mặt bày ra vẻ ngạc nhiên hiếm có.

.

.

.

"Cuối cùng... Vietnam của chúng ta cũng có một nhiệm vụ không thành rồi~ Thế là toi chuỗi ngày bất bại của cậu nhé."

Người ngồi ở ghế lái bật cười, nhìn Vietnam thương tích đầy mình qua gương chiếu hậu. Chẳng còn ai khác ngoài Indonesia.

"Nhìn tàn tạ ghê~ Tớ thắc mắc sao kẻ như cậu vẫn còn sống sót với tình trạng như thế đó."

"Cậu chê tớ yếu ớt đến mức không chịu nổi vài đòn đấy à?"

"Ya...."

"Im đi."

Khẽ thở dài, cậu tự sơ cứu cho bản thân bằng túi đồ được cung cấp trong xe.

Tại sao Indonesia lại dính vào vụ này? Tại vì cậu ta cũng thuộc tổ chức T.K.M. Mà tại sao cậu ta lại ở trong đó? Vì Indonesia chỉ mang năng lực cấp D mà thôi.

Gia đình đã sớm ruồng bỏ cậu ta, kẻ yếu đuối như thế chẳng đáng được nhận là con của họ, nhỉ? Phải. Ngay sau đó họ cũng chết ngất ngưởng dưới đôi tay của Indonesia, kẻ đã trở lại căn nhà khi xưa để trả thù.

"Đến rồi. Để tớ dìu cậu."

Chiếc xe tấp vào một quán bar trông tầm thường. Indoneisa mở cửa rồi dìu Vietnam tiến vào quán bar ấy.

Đứng trước mặt hai người là một nam nhân cao to và cơ bắp. Y chặn đường vào cánh cửa với cơ thể của mình, nhìn xuống hai người.

"Hai vị... Cho hỏi có chuyện gì?"

"Là Garuda và Dove."

"...Xin mời vào."

Y cúi đầu thật thấp, bước sang một bên để nhường đường cho hai người tiến vào.

T.K.M có một, không, rất nhiều cơ sở ngầm hoạt động dưới dạng các quán bar, salon, hay quán ăn. Tất nhiên, người ngoài không được phép bước chân vào những nơi này, bởi những người trong tổ chức được xem là đã chết hoặc đang mất tích.

Quán bar ồn ào bỗng chìm vào im lặng khi hai người tiến vào. Indonesia để Vietnam ngồi nghỉ ngơi ở một bàn trống. Ngay lập tức, một người trông có vẻ tri thức vội chạy đến.

"Ngài Dove... Cho phép tôi."

Y lôi ra những dụng cụ y tế từ hộp cứu thương to tướng mà mình mang theo rồi bắt đầu xem xét tình trạng của Vietnam. Gãy ba cái xương sườn và một cánh tay, mũi và mặt bị tổn thương nặng.

"Chà, tình trạng này thì không thể dùng thuốc trị thương loại thường được..." Y nói, lấy ra vài lọ dược liệu màu trắng từ hộp cứu thương rồi đưa cho cậu.

"Uống hết hai lọ này rồi đợi khoảng ba mươi phút, cơ thể của ngài sẽ hoàn toàn lành lặn. Vậy, tôi xin phép."

Y cúi chào hai người rồi nhanh chóng lủi đi mất, không khí trong quán bar cũng dần trở nên thoải mái trở lại. 

Những nơi này là nơi để các thành viên có thể đến và giải trí, cũng đóng vai trò là nơi trị thương cho các điệp viên bị thương trong quá trình làm nhiệm vụ.

"Gọi cho tôi một cốc rượu đi chứ?"

Vietnam, đã uống hết một lọ dược liệu, liền đá mắt sang Indonesia đang ngồi thản nhiên nhìn đứa bạn tàn tạ trước mặt.

"Ủa, nay muốn uống hở? Ai mà biết. Xin lỗi, xin lỗi~"

Cậu ta cười hì hì, rời bàn và tiến đến quầy bar. Một lát sau, cậu ta trở lại với hai ly rượu trên tay.

"Segelas Mojito untukmu, Nyonya~ (Một ly Mojito cho em, thưa quý cô~). Mời thưởng thức."

Indonesia đặt ly rượu đến trước Vietnam, cậu ta thì uống một ly Sangria. Cả hai ly rượu đều có vị ngọt làm chủ đạo.

"Kì này cậu chết chắc. Tên Russia đó kiểu gì chẳng dán mặt cậu khắp thành phố." Uống vào một ngụm rượu, Indonesia nói rồi liếm đi vị ngọt còn đọng trên môi.

"Ừ. Nhưng có vẻ cậu ta không phát hiện ra cái mùi nồng nặc của tớ, thế là may rồi."

Vietnam thở dài, sờ khuôn mặt đã lành lặn của mình. Cậu biết rằng thuốc đã bắt đầu có tác dụng.

Indonesia bật cười. Cả hai ngồi nói chuyện thêm một lúc lâu.

Khi cánh tay cậu đã có thể cử động bình thường, cậu cùng Indonesia bước ra xe để trở về với công việc của mỗi người.

"Cậu nên cẩn thận đi, Vietnam."

Indonesia nói. Cậu ta ngồi vào ghế lái, Vietnam cũng yên lặng ngồi vào ghế phụ.

"Cậu nên lo cho bản thân thì hơn. Tớ thừa sức để lo mấy chuyện này."

"....Hiểu rồi. Ta đi mua chút đồ ăn ở siêu thị nhé?"

Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, hướng đến siêu thị của tổ chức. Vietnam khép đôi mi, thư giãn một chút trước sự việc căng thẳng lúc nãy.

Chỉ là... Tớ cứ có cảm giác ớn lạnh...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co