Truyen3h.Co

Anh Hàng Xóm

12

nguyentoi01

Bữa sáng tại quán bún bò kết thúc trong tiếng cười nói rộn rã và niềm hạnh phúc ngập tràn sau tin vui về điểm số của Tí. Ánh nắng ban mai bắt đầu gay gắt hơn, xuyên qua những kẽ lá, rọi xuống con đường bê tông quen thuộc. Huy lau miệng, nhìn đồng hồ rồi quay sang nhìn Tí với vẻ tiếc nuối nhưng cũng đầy quyết tâm.

​"Ăn xong rồi, giờ anh phải về lại thành phố thôi bé mập," Huy vừa nói vừa xoa nhẹ mái tóc mềm của Tí. "Anh phải về tranh thủ giải quyết nốt cái đống dự án còn đang dở dang. Tuần này anh sẽ cày ngày cày đêm, cố gắng xong xuôi hết để tuần sau có thể xin nghỉ phép trọn vẹn dắt em đi biển như đã hứa."

​Tí nghe vậy, dù trong lòng có chút hụt hẫng vì vừa mới được gần gũi anh xong, nhưng cậu nhóc vốn hiểu chuyện nên gật đầu lia lịa. Cậu biết Huy bận rộn cũng là vì muốn lo cho tương lai của cả hai, và quan trọng nhất là để có một chuyến du lịch "chỉ có hai người" thật trọn vẹn mà không bị công việc quấy rầy.

​"Dạ, em hiểu mà. Anh về làm việc cẩn thận, nhớ ăn uống đầy đủ nhé. Em sẽ ở nhà đợi anh, tuần sau mình đi chơi bù!" Tí mỉm cười, đôi mắt híp lại đầy tin tưởng.

​Cả hai cùng nhau đi bộ ngược về nhà Tí. Trên đoạn đường ngắn ngủi ấy, Huy không rời tay Tí một giây nào.
Anh cứ nắm chặt lấy bàn tay múp míp ấy, thỉnh thoảng lại bóp nhẹ như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của mình.

​Về đến phòng, Huy nhanh chóng thu dọn quần áo và đồ dùng cá nhân vào chiếc túi xách du lịch. Tí đứng bên cạnh, thỉnh thoảng lại giúp anh gấp cái áo, bỏ đôi tất vào túi, nhưng thực chất là để được chạm vào đồ đạc của anh thêm một chút. Căn phòng vẫn còn vương vấn mùi hương nam tính nồng đậm của Huy từ đêm qua.

​Huy kéo khóa túi xách, rồi bất ngờ quay lại ôm lấy Tí từ phía sau. Anh vùi mặt vào hõm cổ cậu nhóc, hít một hơi thật sâu: "Mùi của em thơm quá, làm anh chẳng muốn đi chút nào. Hay là anh bắt cóc em lên thành phố luôn nhé?"

​Tí bật cười, thúc nhẹ khuỷu tay vào bụng anh: "Thôi ông tướng ơi! Lo mà về làm việc đi. Em còn phải chuẩn bị cho lễ bế giảng nữa. Tuần sau em sẽ 'tự nộp mạng' cho anh sau, chịu không?"

​Đúng lúc đó, chiếc điện thoại của Huy rung lên. Tài xế taxi mà anh đặt trước đã đến đầu hẻm và đang đợi. Huy thở dài, xách túi lên vai, dắt Tí đi ra phía cổng.

​"Taxi tới rồi, em tiễn anh ra xe nhé," Tí nói, giọng có chút nghẹn lại.

​Hai bóng dáng, một cao lớn vạm vỡ, một múp míp đáng yêu cùng nhau bước ra đầu hẻm. Chiếc xe taxi màu trắng sang trọng đã đậu sẵn ở đó. Bác tài xế thấy Huy thì niềm nở xuống xe đỡ lấy hành lý.

​Trước khi bước lên xe, Huy đứng lại, nhìn Tí một lượt từ đầu đến chân. Anh chỉnh lại cổ áo cho cậu nhóc, rồi đột nhiên tiến sát lại. Không còn là sự e dè hay nhìn trước ngó sau như những ngày đầu, Huy lúc này tràn đầy tự tin và khát khao. Anh một tay giữ lấy gáy Tí, tay kia ôm chặt eo cậu, rồi cúi xuống đặt một nụ hôn lên môi Tí.

​Chụt!

​Một tiếng hôn thật kêu vang lên giữa không gian yên tĩnh của buổi sáng đầu hẻm. Nụ hôn không quá dài nhưng lại cực kỳ mãnh liệt, chứa đựng tất cả sự nhớ nhung, lời hứa hẹn và cả "dục vọng" thầm kín mà cả hai vừa trải qua đêm qua.

​Tí đỏ bừng mặt, xấu hổ liếc nhìn xung quanh xem có ai thấy không, nhưng trong lòng thì lại thấy ngọt lịm. Cậu nhóc lí nhí: "Anh này... người ta nhìn kìa..."

​Huy cười khì, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái: "Nhìn thì nhìn, anh hôn vợ anh chứ có hôn ai đâu mà sợ. Thôi, anh đi nhé. Nhớ giữ liên lạc, tối anh gọi video kiểm tra xem có chịu học bài không đấy!"

​Huy bước lên xe, hạ kính cửa sổ xuống để vẫy tay chào Tí lần cuối.

Chiếc xe từ từ lăn bánh, để lại làn khói mỏng và bóng dáng cậu nhóc đang đứng lặng im giữa con phố nhỏ. Tí đứng đó, nhìn theo cho đến khi chiếc xe mất hút sau khúc quanh.

​Cậu chạm tay lên môi mình, cảm giác ấm nóng và dư vị của nụ hôn lúc nãy vẫn còn đó. Tí lấy điện thoại ra, ngay lập tức gửi một tin nhắn: "Anh đi cẩn thận nhé 'Chồng yêu'. Em bắt đầu đếm ngược đến tuần sau đây!"

​Huy ở trên xe, vừa nhận được tin nhắn thì mỉm cười mãn nguyện. Anh dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại và bắt đầu hình dung về chuyến đi biển sắp tới. Anh sẽ dắt Tí đi dạo trên bờ cát trắng, sẽ cùng cậu lặn ngụp dưới làn nước xanh ngắt, và đặc biệt là những đêm nồng cháy trong căn villa biệt lập, nơi anh có thể thỏa sức cho Tí thực hành những kiến thức sinh lý nâng cao mà không bị ai làm phiền.

​"Đợi anh, bé mập. Tuần sau sẽ là khoảng thời gian tuyệt vời nhất của chúng ta," Huy thầm nhủ.

​Một tuần lễ chia xa bắt đầu, nhưng với Tí và Huy, đó không phải là sự xa cách, mà là một bước đệm để tình yêu của họ bùng nổ mạnh mẽ hơn. Hẻm X vẫn yên bình, nhưng trái tim của hai người thì đã rực cháy những kế hoạch cho một mùa hè không thể nào quên

_

Buổi chiều hôm ấy, không gian trong căn phòng của Trung yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng máy lạnh chạy rì rì đều đặn. Sau những ngày thi cử căng thẳng đến nghẹt thở, đây là khoảng thời gian thư giãn hiếm hoi mà cả hai mong đợi. Trung dọn dẹp đống sách vở vứt bừa bãi trên bàn, rồi quay sang nhìn Hùng đang ngồi thong thả trên giường.

​"Đợi tao chút, tao xuống lầu lấy ca nước đá với ít đồ ăn vặt. Mày cứ tự nhiên, tao bật sẵn máy tính rồi đấy, lựa game nào mày thích thì vào trước đi," Trung nói, giọng điệu thân thiết như thường lệ.

​Hùng gật đầu, vẫy vẫy tay: "Được, để đó tao lo. Mau lên nhé, tao đang ngứa tay muốn làm vài ván đây."

​Trung đóng cửa phòng lại, cái tạch nhẹ nhàng của ổ khóa như tách biệt thế giới bên ngoài. Hùng tiến lại gần bàn máy tính, kéo ghế ngồi xuống.

Ánh sáng từ màn hình phẳng hắt lên khuôn mặt góc cạnh của gã, soi rõ vẻ hào hứng. Hùng cầm lấy con chuột, bắt đầu lướt qua các thư mục trên màn hình desktop đầy rẫy những ứng dụng chuyên môn của một "mọt sách" chính hiệu.

​Hùng lướt chuột qua lại, định tìm thư mục Steam để vào chọn game. Tuy nhiên, do bàn tay to lớn có chút vụng về, gã vô tình nhấp đúp chuột vào một thư mục không có tên, nằm lọt thỏm ở góc dưới màn hình. Một cửa sổ hiện ra, không phải là kho tàng game hành động như gã tưởng, mà là một thư mục chứa hàng loạt file video được đánh dấu theo ngày tháng.

​Gã định bụng tắt ngay vì lòng tự trọng của một "đại ca" không cho phép gã xâm phạm quyền riêng tư của bạn thân. Thế nhưng, hàng loạt những tấm ảnh thu nhỏ (thumbnail) hiện ra khiến đồng tử của Hùng co rụt lại. Đó là những hình ảnh trần trụi, những khối cơ bắp quấn lấy nhau, và những gương mặt nam giới đang chìm trong
khoái lạc.

​"Cái quái gì thế này... Trung mà cũng xem mấy thứ này sao?" Hùng lẩm bẩm, cổ họng bỗng thấy khô khốc.

​Sự tò mò của một chàng trai đang độ tuổi sung mãn bùng phát như ngọn lửa gặp xăng. Hùng nhìn thấy một file video được lưu mới nhất, chính là ngày hôm qua. Gã nuốt nước miếng ực một cái, ngón tay run rẩy nhấn vào nút "Play".

​Màn hình bắt đầu chuyển động. Âm thanh rên rỉ nhỏ xíu nhưng đầy kích thích vang lên từ chiếc loa nhỏ. Cảnh tượng hiện ra là một căn phòng có ánh đèn mờ ảo, nơi hai người đàn ông đang quấn lấy nhau. Một người đang quỳ giữa hai chân người kia, đôi môi và lưỡi hoạt động điêu luyện xung quanh một "vật thể" to lớn và gân guốc.

​Hùng trân trối nhìn. Con cặc trong quần gã bỗng giật mạnh một cái phản xạ. Gã chưa bao giờ thấy cảnh hai người nam lại có thể làm điều đó một cách say mê đến vậy. Gã tò mò tua nhanh đến giữa video.

​Lúc này, cảnh phim đã chuyển sang một tư thế khác mà Hùng chưa từng tưởng tượng ra trong đời. Người đàn ông phía trên đang áp sát mặt mình vào vùng nhạy cảm phía sau của người kia. Lưỡi của anh ta linh hoạt như một con rắn, liếm láp tỉ mỉ vào lỗ đít hồng hào đang co thắt. Cùng lúc đó, đôi bàn tay gân guốc của anh ta không ngừng xoa nắn, vân vê cặp vú săn chắc của đối phương.

​Tiếng rên rỉ trong video bắt đầu lớn dần, nghe dâm mỹ và chân thực đến mức Hùng cảm thấy máu trong người mình sôi sục. Một thế giới mới hoàn toàn mở ra trước mắt gã. Từ trước đến nay, Hùng chỉ nghĩ tình dục là chuyện của nam và nữ, nhưng hóa ra, sự kết nối giữa hai người đàn ông lại có thể mãnh liệt và đầy bản năng đến thế này.

​Trong video, người nam kia sau khi "vỗ về" hậu môn của bạn tình xong, anh ta cầm lấy con cặc to dài của mình, đổ lên đó một thứ nước bóng loáng, óng ánh dưới ánh đèn. Sau đó, với một cú thúc mạnh mẽ, anh ta đâm sầm toàn bộ chiều dài của mình vào bên trong người kia.

​Hùng thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng. Con cặc của gã đã cương cứng đến mức đau rát bên trong lớp quần jeans chật chội. Gã hoàn toàn bị cuốn vào màn "đụ" nhau ầm ầm trên màn hình, đôi mắt không thể rời khỏi những cú va chạm da thịt nồng cháy.

​"Sao rồi? Chọn được game gì chưa?"

​Giọng nói của Trung vang lên đột ngột ngay sát cửa. Hùng giật bắn mình, mồ hôi lạnh rịn ra đầy trán. Gã cuống cuồng vơ lấy con chuột, tay chân run rẩy lọng cọng định nhấn nút tắt cửa sổ video, nhưng vì quá hoảng loạn, gã lại vô tình nhấn nhầm nút phóng to toàn màn hình.

​Trung bước vào, tay cầm ca nước đá còn đang bốc hơi lạnh. Cậu sững người ngay tại chỗ. Trên màn hình máy tính của cậu, cảnh tượng hai người đàn ông đang giao hợp mãnh liệt, những tiếng bạch bạch của da thịt và tiếng rên rỉ râm ran vang vọng khắp phòng.

​Không khí trong phòng bỗng chốc đông cứng lại. Ca nước trên tay Trung khẽ rung rinh. Khuôn mặt mọt sách vốn dĩ trắng trẻo giờ đây đỏ bừng lên như bị thiêu đốt. Đây là những "bí mật" mà Trung hằng che giấu, những khao khát thầm kín mà cậu chỉ dám đối diện khi ở một mình. Việc bị Hùng, người mà cậu thầm thích phát hiện ra đống phim ảnh 18+ này khiến lòng tự trọng của Trung hoàn toàn sụp đổ.

​Trung lắp bắp, ánh mắt láo liên không dám nhìn thẳng vào Hùng, giọng run run: "Mày... mày xem cái gì vậy? Sao... sao lại mở cái đó ra?"

​Hùng vẫn còn ngồi đó, mặt đỏ gay, hơi thở vẫn chưa ổn định. Gã nhìn Trung, rồi nhìn xuống màn hình vẫn đang phát cảnh tượng nóng bỏng. Sự xấu hổ len lỏi giữa hai người, nhưng bên dưới sự xấu hổ đó là một sợi dây liên kết vô hình đang dần thắt chặt.

​Hùng gãi đầu, giọng khàn đặc: "Tao... tao lỡ tay thôi. Mà Trung... hóa ra mày thích kiểu này à?"

​Trung cúi gầm mặt, ca nước đá được
đặt vội xuống bàn. Cậu không trả lời, nhưng sự im lặng lúc này còn đáng sợ hơn bất kỳ lời khẳng định nào. Căn phòng máy lạnh mát rượi bỗng chốc trở nên nóng hực bởi sự kích thích và những bí mật vừa bị phơi bày. Một ranh giới mỏng manh giữa tình bạn và một điều gì đó sâu xa hơn đang chuẩn bị bị phá vỡ ngay tại bàn máy tính này.

Buổi chiều hôm ấy, sự im lặng trong phòng Trung không còn mang vẻ bình yên của hai người bạn thân nữa, mà nó đặc quánh sự bẽ bàng và căng thẳng. Hùng trân trối nhìn Trung, gã thấy đôi vai cậu run lên bần bật, đôi bàn tay nắm chặt lấy ca nước đá như muốn bóp nát nó để che giấu nỗi nhục nhã đang dâng trào. Trong một khoảnh khắc, Hùng nhìn thấy khóe mắt Trung đỏ hoe, một tầng nước mỏng chực trào ra sau lớp kính cận.

​Hùng biết, nếu gã còn ở lại đây thêm một giây nào nữa, hoặc nếu gã thốt lên bất cứ lời trêu chọc hay hỏi han nào, lòng tự trọng của Trung sẽ vỡ vụn. Trung là một đứa con trai kiêu hãnh, một "mọt sách" luôn giữ cho mình vẻ ngoài chỉnh chu và nghiêm túc. Việc bị gã bắt quả tang xem loại phim đó chẳng khác nào một bản án tử hình đối với tâm hồn nhạy cảm của cậu.

​Không nói một lời, Hùng vội vã vơ lấy chiếc cặp, đứng bật dậy. Gã không dám nhìn vào mắt Trung, chỉ kịp lẩm bẩm một câu "Tao... tao có việc bận, tao về trước" rồi lao thẳng ra khỏi cửa.

Hùng chạy như bị ma đuổi, hơi thở dồn dập, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi không chỉ vì vận động mạnh mà còn vì hình ảnh gân guốc trong đoạn video kia vẫn chưa chịu rời khỏi đại não gã.

​Gã sợ. Gã sợ Trung sẽ khóc vì ngại, và gã sợ chính bản thân mình cũng đang nảy sinh những cảm xúc không nên có với thằng bạn thân sau khi chứng kiến những thước phim ấy.
_

​Sáng hôm sau, bầu trời phủ một lớp mây xám xịt, báo hiệu một ngày không mấy vui vẻ. Hùng đến trường với đôi mắt thâm quầng vì cả đêm mất ngủ. Gã cứ nhắm mắt lại là thấy cảnh người nam trong phim bú đít cho người kia, rồi lại hiện ra khuôn mặt đỏ bừng của Trung lúc bị bắt gặp. Cảm giác tội lỗi xen lẫn sự kích thích kỳ lạ khiến gã bứt rứt không yên.

​Bước vào cổng trường, từ xa Hùng đã thấy bóng dáng quen thuộc của Trung.

Cậu vẫn diện bộ đồng phục phẳng phiu, đeo chiếc cặp đen nặng trĩu, nhưng bước chân hôm nay có vẻ vội vàng và cúi thấp hơn thường lệ.

​Theo thói quen, Hùng định giơ tay lên hét lớn: "Ê Trung mọt sách! Đợi tao với!". Thế nhưng, khi cánh tay vừa mới nhấc lên một nửa, gã bỗng khựng lại. Một cảm giác ngăn cách vô hình như bức tường kính dựng lên giữa hai đứa. Trung dường như cũng cảm nhận được sự hiện diện của Hùng.

Cậu khẽ liếc mắt về phía gã, nhưng ngay khi hai ánh mắt vừa chạm nhau, Trung lập tức né tránh. Cậu quay ngoắt mặt đi, bước chân càng lúc càng nhanh hơn, lẩn khuất vào đám đông học sinh đang chen chúc vào lớp.

​Hùng đứng ngây ra đó, cánh tay buông thõng. Gã cảm thấy ngực mình thắt lại. "Thôi xong rồi, chắc nó giận mình lắm. Nó nghĩ mình là thằng biến thái lén lút xem trộm bí mật của nó,"

Hùng thầm nghĩ. Gã đâu biết rằng, phía bên kia, Trung đang đi mà tim đập như đánh trống, đôi bàn tay đổ mồ hôi lạnh ngắt. Trung không giận Hùng, cậu chỉ đang cảm thấy mình là một kẻ "dơ bẩn", một kẻ không còn tư cách để đứng trước mặt người anh em thân thiết nhất của mình sau khi bị lộ ra sở thích thầm kín đó.

​Suốt cả buổi học, không gian giữa hai chiếc bàn kê gần nhau trở nên nặng nề như chì. Thông thường, Trung sẽ quay xuống nhắc Hùng làm bài, hoặc Hùng sẽ lén đưa cho Trung mấy mẩu giấy vẽ bậy để chọc cười. Nhưng hôm nay, tuyệt nhiên không một tiếng động.

​Trung cắm cúi ghi chép, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy ngòi bút của cậu chỉ đang di chuyển vô định trên mặt giấy. Cậu xấu hổ đến mức không dám thở mạnh. Mỗi lần nghe thấy tiếng ghế của Hùng xê dịch, Trung lại giật mình, sợ rằng Hùng sẽ lên tiếng nhắc lại chuyện chiều qua, sợ rằng Hùng sẽ nhìn mình bằng ánh mắt khinh bỉ.

​Mày là thằng biến thái, Trung ạ. Mày
là đứa con trai mà lại đi xem loại phim đó, lại còn để cho Hùng thấy nữa. Những lời tự sỉ vả ấy cứ vang lên trong đầu Trung, khiến cậu chỉ muốn biến mất khỏi mặt đất ngay lập tức.

Cậu thầm nghĩ: "Chắc Hùng ghê tởm mình lắm, nó còn không thèm chào mình lấy một câu. Mối quan hệ này... chắc là chấm hết rồi."

​Về phía Hùng, gã lại đang chìm trong một mớ bòng bong khác. Thấy Trung lạnh lùng, không thèm ngước mắt nhìn mình lấy một cái, Hùng càng khẳng định chắc nịch rằng Trung đang giận gã đến mức không muốn nhìn mặt. Gã cảm thấy hối hận vô cùng. Tại sao lúc đó gã không tắt máy ngay? Tại sao gã lại tò mò xem hết phân đoạn bú đít đó để rồi đẩy mọi chuyện vào ngõ cụt thế này?

​"Nó giận là đúng rồi. Ai đời bạn bè đến chơi lại đi xem trộm 'kho tàng' của người ta," Hùng thở dài, gục mặt xuống bàn. Gã muốn mở lời xin lỗi, nhưng lại sợ nếu nhắc lại, Trung sẽ lại đỏ mặt rồi khóc ngay giữa lớp thì gã biết giấu mặt vào đâu.

​Giờ tan học đến, tiếng chuông vang lên nhưng không mang lại sự giải thoát cho cả hai. Trung thu dọn đồ đạc nhanh nhất có thể, lẳng lặng khoác cặp lên vai rồi bước ra khỏi cửa lớp mà không hề ngoái đầu lại.

​Hùng ngồi đó, nhìn theo cái bóng lưng gầy của Trung khuất dần sau dãy hành lang. Gã cảm thấy một sự mất mát trống rỗng lan tỏa trong lòng. Những cuộc đi chơi game, những buổi ăn sáng đầu hẻm, những lần cãi vã chí chóe... giờ đây dường như đã trở thành quá khứ.

​Hai người, hai suy nghĩ hoàn toàn khác nhau nhưng đều cùng một nỗi đau âm ỉ. Một người vì quá xấu hổ mà thu mình lại vào vỏ ốc, một người vì sợ đối phương giận mà không dám bước tới. Họ cứ thế lướt qua nhau như những người dưng ngược lối, để mặc cho những hiểu lầm và sự ngại ngùng gặm nhấm tình bạn bấy lâu nay.

​Ánh hoàng hôn hắt xuống sân trường, đổ dài hai bóng lưng đi về hai hướng khác nhau. Nếu không có ai dũng cảm bước lên phá vỡ sự im lặng này, có lẽ bí mật về đoạn video ấy sẽ mãi là một vết sẹo lớn, chia cắt hai trái tim vốn dĩ đã rất gần nhau.

Không khí trường học ngày hôm đó bao trùm một vẻ căng thẳng đến nghẹt thở. Hùng, người vốn dĩ là cái "khiên" bảo vệ vững chắc cho Trung, hôm nay bất ngờ xin nghỉ học. Sự vắng mặt của Hùng khiến Trung cảm thấy lạc lõng giữa ngôi trường vốn đã đầy rẫy những rắc rối.

​Trung bước đi trên hành lang với gương mặt thất thần, đôi mắt thâm quầng sau một đêm thức trắng vì nỗi xấu hổ và hối hận. Nhưng điều khiến cậu thấy bất an hơn cả là những ánh mắt. Đi đến đâu, Trung cũng cảm nhận được những cái nhìn soi mói, những tiếng xì xào bàn tán và những nụ cười khẩy đầy ác ý đổ dồn về phía mình. Cậu cúi gầm mặt, đôi bàn tay nắm chặt quai cặp, cố bước thật nhanh để thoát khỏi sự phán xét thầm lặng đó mà không hề hay biết rằng một cơn bão kinh hoàng đang chờ đợi mình ở phía trước.

​Khi Trung đang lầm lũi đi xuống căn tin để mua chai nước, một cánh tay thô bạo đột ngột túm lấy cổ áo cậu, lôi xệch vào lối đi nhỏ hẹp phía sau dãy nhà kho, một góc khuất ít người qua lại của trường học. Đó là một nhóm nam sinh gồm năm, sáu đứa, dẫn đầu là một gã to con, mặt mày bặm trợn vốn đã ghét sự thân thiết giữa Trung và Hùng từ lâu.

​"Thằng này thích thằng Hùng đó hả? Địt mẹ, xấu như cứt mà đòi trèo cao thế!" Một đứa trong nhóm lên tiếng, giọng đầy vẻ khinh bỉ.

​Cả đám cười khẩy, tiếng cười vang lên chói tai giữa không gian vắng lặng.
Một đứa đàn em nhanh nhảu chìa chiếc điện thoại ra trước mặt tên cầm đầu: "Đúng rồi đại ca, anh đọc diễn đàn trường đi. Trên này đang rần rần bài viết nói thằng mọt sách này là thằng biến thái, đi học mà còn mang cả đống bao cao su theo bên người kìa!"

​Tên cầm đầu cầm lấy điện thoại, cặp mắt gã nheo lại, đọc từng dòng chữ trên màn hình. Gương mặt gã dần biến đổi, trở nên vặn vẹo và biến thái một cách đáng sợ. Gã nhìn Trung từ đầu đến chân như nhìn một sinh vật lạ lùng đầy dơ bẩn.

​"Tụi bây, đổ cái cặp nó ra cho tao!" Gã ra lệnh dứt khoát.

​Mặc cho Trung ra sức giằng co và van xin, đám đàn em hung hãn giật phăng chiếc cặp của cậu. Chúng thô bạo dốc ngược toàn bộ đồ đạc bên trong xuống nền đất đầy bụi bẩn. Sách vở, bút thước văng tung tóe, và giữa đống đồ đạc ấy, hai, ba hộp bao cao su còn nguyên màng co văng ra, nằm chơ vơ trên mặt đất.

​Trung đứng hình, hơi thở nghẹn lại nơi lồng ngực. Cậu bàng hoàng nhìn những hộp bao cao su kia, thứ mà cậu chưa bao giờ chạm vào, chưa bao giờ mua và chắc chắn không bao giờ mang đến trường. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, Trung hiểu ra mình đã bị kẻ nào đó cố tình dàn dựng, nhét vào cặp để bôi nhọ danh dự.

​Tên đại ca dùng mũi giày di di lên một hộp bao cao su, cười gằn: "Địt mẹ, mang bao cao su nhiều thế này, tính đi đụ ai vậy? Hay là tính dùng với thằng Hùng?"

​"Không... không phải của tao... Tao không mang thứ này đi học!" Trung lí nhí thanh minh, giọng run rẩy đến tội nghiệp.

​Nhưng lời nói của cậu bị dập tắt ngay lập tức bởi một cú đạp trời giáng vào bụng. Trung ngã quỵ xuống đất, quần áo trắng tinh khôi giờ đây bê bết đất cát và vết bẩn. Đám nam sinh kia không buông tha, chúng liên tục buông lời nhục mạ, thậm chí còn dùng chân đạp lên người cậu để thỏa mãn sự thú tính.

​"Thằng biến thái! Nhìn cái mặt thư sinh mà bên trong dâm dục quá nhỉ?" Tiếng chửi bới hòa cùng tiếng cười cợt
khiến Trung thấy tai mình ù đi.

​Cậu nằm co quắp trên nền đất lạnh, nước mắt tức tưởi trào ra sau lớp kính cận đã bị văng mất một bên gọng.

Giữa nỗi đau thể xác và sự sỉ nhục về danh dự, Trung chỉ biết thầm gọi tên Hùng trong vô vọng. Cậu hiểu rằng, nếu chuyện này lan xa, không chỉ cậu bị đuổi học mà ngay cả mối quan hệ với Hùng cũng sẽ bị hủy hoại hoàn toàn bởi những lời đồn thổi ác độc này.

Bầu trời hôm ấy xám xịt, những dải mây nặng nề bao phủ lấy ngôi trường như một điềm báo về một cơn bão sắp ập đến. Nhóm nam sinh hung hãn, dẫn đầu là tên đại ca mặt đầy vết sẹo ngang dọc, thô bạo lôi kéo Trung đi qua dãy hành lang vắng lặng của khu nhà thí nghiệm. Đây là khu vực cũ kỹ, nơi các phòng học vốn đã bị niêm phong để chờ tu sửa, chỉ có mùi hóa chất nồng nặc và lớp bụi mờ phủ trên những khung cửa kính vỡ vụn.

​Trên đường đi, một vài bạn học vô tình chạm mặt. Những ánh mắt ái ngại liếc nhìn rồi nhanh chóng lảng đi chỗ khác. Trong cái xã hội thu nhỏ mang tên học đường, sự vô cảm đôi khi là tấm lá chắn an toàn nhất. Họ thấy Trung bị lôi đi xềnh xệch, thấy khuôn mặt cậu tái mét, nhưng không ai lên tiếng. Họ sợ rắc rối, sợ sự trả thù của đám côn đồ này. Trung cảm nhận được hơi lạnh từ những ánh mắt ấy, trái tim cậu thắt lại vì sự cô độc đến tận cùng.

​Cánh cửa sân thượng gỉ sét rít lên một hồi dài chói tai trước khi bị đóng sầm lại. Tên đại ca quay ngoắt lại, nụ cười biến thái nở trên môi khi gã ra lệnh: "Tụi bây, cởi hết đồ nó ra cho tao. Kể cả quần lót của nó. Để xem thằng mọt sách biến thái này giấu cái gì bên trong mà khiến thằng Hùng mê mệt đến thế!"

​Trung, dù bị đánh đau, nhưng bản năng tự vệ của một nam sinh khiến cậu bừng tỉnh. Cậu không thể để mình bị sỉ nhục thêm nữa. Trung lấy hết sức bình sinh, đứng phắt dậy, vung một cú đấm về phía tên cầm đầu. Thế nhưng, một kẻ chỉ biết cầm bút như cậu làm sao chống lại được năm sáu tên to xác.

Ngay lập tức, đôi tay cậu bị bẻ ngược ra sau, hai chân bị hai tên đàn em đè nghiến xuống sàn xi măng thô ráp.

​Chúng bắt đầu thực hiện hành vi bạo lực đê tiện nhất. Tiếng vải rách xoèn xoẹt vang lên lạnh lùng giữa không gian lộng gió của sân thượng. Trung giãy giụa, miệng la hét trong vô vọng, nhưng âm thanh của cậu bị gió thổi bạt đi. Từng lớp quần áo bị lột sạch, từ chiếc áo sơ mi trắng thấm đẫm mồ hôi cho đến chiếc quần tây và cuối cùng là mảnh vải nhỏ nhất che đậy sự tự tôn cuối cùng của người đàn ông.

​Trung nằm đó, hoàn toàn trần truồng trên nền đất lạnh lẽo. Gió rít qua da thịt khiến cậu rùng mình, nhưng cái lạnh đó không thấm thía gì so với sự căm hận và nhục nhã đang thiêu đốt tâm hồn. Cậu ngừng giãy giụa, đôi mắt đờ đẫn nhìn lên bầu trời xám xịt. Một giọt nước mắt nóng hổi khẽ lăn dài trên gò má, rồi rơi xuống mặt sàn bẩn thỉu. Cậu cảm thấy mình không còn là một con người nữa, mà chỉ là một món đồ chơi tiêu khiển cho lũ quỷ dữ.

​Tên đại ca bước lại gần, cúi xuống nhìn chằm chằm vào cơ thể trắng trẻo của Trung. Gã đưa tay nắm lấy con cặc đang rủ xuống vì sợ hãi của cậu, nâng lên với vẻ thích thú: "Chà, nhìn vậy mà cặc cũng bự lắm đấy. Để xem mày có nứng không khi bị đại ca đây chăm sóc?"

​Nói rồi, gã bắt đầu sục mạnh. Sự tác động thô bạo và cơ chế phản xạ sinh lý tự nhiên của nam giới là một điều trớ trêu nhất vào lúc này. Dù trong lòng đau đớn và ghê tởm, nhưng dưới sự kích thích của tay gã, con cặc của Trung bắt đầu giật mạnh rồi cương cứng lên. Nó đứng thẳng giữa những tiếng cười rú lên đầy khoái trá của đám nam sinh xung quanh.

​"Nhìn kìa! Thằng biến thái nứng rồi kìa!" Một đứa đàn em chỉ trỏ, cười ngặt nghẽo. "Nó thích bị đàn ông sục cặc cho nó đấy! Đúng là loại bệnh hoạn!"

​Trung nhắm mắt chặt, đôi môi bị cắn đến bật máu. Cậu cảm thấy ghê tởm chính cơ thể mình, ghê tởm cái phản ứng sinh lý chết tiệt đang phản bội lại ý chí của cậu. Trong đầu Trung lúc này chỉ còn hình ảnh của Hùng. Gã đang ở đâu? Tại sao hôm nay gã lại nghỉ học? Nếu gã ở đây, chắc chắn gã sẽ không để chuyện này xảy ra. Nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy Trung, cậu chỉ mong mình có thể chết ngay tại chỗ để không phải chịu đựng sự sỉ nhục kinh hoàng này thêm một giây nào nữa.

​Bọn chúng không dừng lại ở đó, chúng bắt đầu lôi điện thoại ra quay phim, chụp ảnh cảnh Trung trần truồng với con cặc đang cương cứng. Ánh đèn flash lóe lên liên tục như những nhát dao đâm xuyên qua danh dự của người mọt sách tội nghiệp.

Không khí trên sân thượng trường học lúc này trở nên đặc quánh và tanh nồng một sự đê tiện không thể diễn tả thành lời. Tiếng gió rít qua những khe hở của lan can sắt gỉ sét dường như cũng đang rùng mình trước cảnh tượng quái đản đang diễn ra. Trung nằm đó, toàn thân trần trụi, bị bao vây bởi những gương mặt vặn vẹo vì sự phấn khích bệnh hoạn.

​Tên đại ca đứng lùi ra xa một chút, đôi mắt gã lấp lánh sự độc ác tột cùng. Gã giơ chiếc điện thoại đời mới lên, căn chỉnh góc quay sao cho rõ nhất gương mặt đẫm nước mắt của Trung và phần hạ bộ đang bị kích thích trái với ý muốn.

​"Tụi bây, đứa nào lên bú cặc nó đi!" Tên cầm đầu quát lớn, giọng nói đầy vẻ ra lệnh nhưng cũng mang theo sự khích bác. "Để tao quay phim lại, đăng lên diễn đàn trường cho cả thiên hạ biết thằng này thực chất là một con điếm đực."

​Cả đám đàn em hơi khựng lại. Dù chúng là những kẻ bắt nạt máu lạnh, nhưng hành động này vẫn vượt quá giới hạn thông thường của những vụ ẩu đả học đường. Tuy nhiên, để lấy lòng đại ca và cũng để thỏa mãn sự tò mò biến thái, một tên trong nhóm, một kẻ có dáng vẻ loắt choắt nhưng ánh mắt cực kỳ ranh mãnh đã giơ tay lên.

​"Để em, đại ca! Em sẽ cho nó nhớ đời."

​Tên đó cúi xuống, nhặt chiếc áo sơ mi trắng của Trung đang nằm lăn lóc dưới đất, chiếc áo vốn dĩ tinh khôi giờ đây đã nhuốm đầy bụi bẩn và dấu giày. Hắn thô bạo quấn chiếc áo che kín mặt mình lại, chỉ chừa ra đôi mắt, như để giấu đi danh tính và cũng để giảm bớt sự ghê tởm của chính mình khi chạm vào người đồng giới.

​Trung nhìn thấy bóng tối bao trùm lấy tầm mắt khi tên đó cúi xuống. Cậu muốn thét lên, muốn dùng chút sức tàn để đạp văng kẻ khốn nạn đó ra, nhưng hai tay cậu vẫn bị hai tên khác ghì chặt đến mức tím tái.

​Hắn ta bắt đầu cúi đầu xuống. Trung cảm nhận được hơi thở nóng hổi và có mùi thuốc lá nồng nặc của kẻ lạ mặt chạm vào làn da nhạy cảm của mình.

Khi môi và lưỡi của hắn bao bọc lấy quy đầu đang cương cứng, Trung rùng mình một cái kịch liệt. Một cảm giác ghê tởm dâng lên từ tận đáy lòng, khiến cậu muốn nôn mửa ngay tại chỗ.

​Tên đàn em vừa nhắm mắt vừa thực hiện hành động bú mút. Hắn làm một cách vụng về nhưng đầy thô bạo, cố tình dùng răng cạ sát vào thân gậy để gây đau đớn cho Trung. Tiếng mút mát chùn chụt vang lên lạc lõng giữa tiếng cười hô hố của đám nam sinh xung quanh.

​"Đúng rồi! Làm tốt lắm! Quay rõ vào tụi bây!" Tên đại ca phấn khích reo lên, bàn tay gã không ngừng điều chỉnh tiêu cự camera để bắt trọn cảnh tượng nhục nhã này.

​Trung nhắm chặt mắt, răng cắn chặt vào môi đến mức máu rỉ ra. Cậu cảm thấy tâm hồn mình như đang bị xé nát thành từng mảnh nhỏ. Sự sỉ nhục này không chỉ là về thể xác, mà là sự chà đạp lên toàn bộ nhân phẩm, danh dự và cả tương lai của cậu. Mỗi lần tên kia nhấp môi, Trung lại thấy hình ảnh của Hùng hiện ra trong tâm trí. Cậu thấy mình giờ đây dơ bẩn đến mức không còn tư cách để nhìn thẳng vào mắt gã nữa.

​Giọt nước mắt cuối cùng cạn khô, chỉ còn lại sự trống rỗng và căm hận tột độ. Trung nằm đó, mặc cho chúng dày vò, mặc cho sự kích thích phản xạ của cơ thể đang khiến cậu nhục nhã hơn bao giờ hết. Cậu nguyện cầu cho một phép màu, hoặc một cái chết tức tưởi ngay lúc này để kết thúc cơn ác mộng.

​Trên sân thượng lộng gió, một thước phim đê tiện đang được ghi lại, đánh dấu một vết sẹo đen tối nhất trong lịch sử ngôi trường.

Gió trên sân thượng trường học rít qua từng kẽ tóc, mang theo cái lạnh lẽo của sự vô cảm và sự tàn độc của con người. Giữa không gian lộng gió và xám xịt ấy, Trung nằm đó, hoàn toàn phơi bày, không còn một mảnh vải che thân, không còn một chút tự tôn nào để bấu víu. Cánh tay cậu bị ghì chặt xuống nền xi măng thô ráp, những vết xước rướm máu do sự giãy giụa ban nãy bắt đầu xót xa khi tiếp xúc với không khí.

​Tên đàn em che mặt bằng chiếc áo sơ mi của Trung vẫn đang miệt mài với hành vi đê tiện của mình. Hắn bú mút một cách thô bạo, không có một chút tình cảm hay sự dịu dàng nào, chỉ có sự sỉ nhục và cưỡng ép. Sự ma sát liên tục của khoang miệng nóng ẩm và đầu lưỡi lạ lẫm lên phần da thịt nhạy cảm nhất của nam giới đã tạo ra một phản ứng hóa học tàn nhẫn trong cơ thể Trung.

​Mặc cho tâm trí Trung gào thét vì ghê tởm, mặc cho linh hồn cậu đang run rẩy vì căm hận, cơ thể của một chàng trai đang độ tuổi dậy thì lại không thể chống lại được bản năng sinh lý. Dưới sự kích thích liên tục của tên kia, con cặc của Trung càng lúc càng trở nên căng cứng, tấy đỏ và rung rinh. Một luồng điện hưng phấn, thứ hưng phấn nhơ bẩn và đáng sợ nhất mà Trung từng nếm trải, bắt đầu chạy dọc từ xương sống xuống hạ bộ.

​Trung cảm thấy vùng bụng dưới thắt lại. Cậu cố gắng nghiêng đầu đi, hai hàm răng cắn chặt vào môi đến bật máu để không phát ra bất cứ âm thanh nào. Nhưng cơ thể cậu bắt đầu co giật nhẹ. Tên đại ca đứng bên cạnh thấy vậy thì reo lên đầy phấn khích:
​"Kìa! Nhìn xem! Nó sắp ra rồi! Quay sát vào, quay sát cái mặt nó với cái chỗ đó cho tao!"

​Tiếng đèn flash lóe lên liên tục, tiếng cười hô hố của đám nam sinh như những nhát dao đâm xuyên qua màng nhĩ Trung. Cậu cảm thấy một sự bế tắc tột cùng. Trong giây phút đó, hình ảnh những bài toán, những kỳ thi, và cả nụ cười của Hùng hiện lên rồi tan biến như bong bóng xà phòng. Tất cả chỉ còn lại sự trần trụi và đê tiện.

​Và rồi, điều mà Trung sợ hãi nhất đã đến. Một cơn khoái cảm bùng nổ ngoài tầm kiểm soát khiến cơ thể cậu cứng đờ. Từng đợt tinh dịch trắng đục bắn thẳng vào miệng tên đàn em đang bú mút và vương vãi lên chiếc áo sơ mi trắng - món quà mà mẹ đã mua cho cậu ngày đầu năm học.

​Ngay khoảnh khắc dòng dịch nóng hổi thoát ra khỏi cơ thể, Trung không còn kìm nén được nữa. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng, rồi cậu bắt đầu khóc. Không phải là những tiếng khóc thút thít, mà là những tiếng khóc tức tưởi, uất nghẹn và đau đớn đến xé lòng.

​Trung khóc vì sự nhục nhã không thể tẩy sạch. Cậu khóc vì cái phản ứng sinh lý chết tiệt đã phản bội lại chính cậu, khiến cậu cảm thấy mình dơ bẩn và bệnh hoạn giống như lời bọn chúng chửi bới. Cậu khóc vì thấy danh dự của một học sinh giỏi, một người con ngoan đã hoàn toàn sụp đổ dưới chân lũ quỷ dữ này.

​"Huhu... tại sao... tại sao lại đối xử với tao như vậy..." Tiếng Trung nghẹn ngào trong gió, lẫn vào tiếng cười cợt của đám đông.

​Tên đàn em nhả con cặc của Trung ra, gạt bỏ chiếc áo che mặt, lộ ra vẻ mặt vừa kinh tởm vừa đắc chí. Hắn nhổ một bãi nước bọt xuống đất rồi cười nhạt: "Mẹ nó, ra nhiều phết! Đúng là loại mọt sách kìm nén lâu ngày có khác."

​Tên đại ca tắt máy điện thoại, hài lòng xem lại đoạn clip vừa quay. Gã bước lại gần, dùng chân gạt nhẹ vào khuôn mặt đẫm nước mắt của Trung: "Khóc cái gì? Mày cũng sướng mà đúng không? Đoạn clip này mà lên mạng thì mày xác định là nổi nhất nhé."

​Trung nằm đó, mặc cho tinh dịch dính bê bết trên người, mặc cho quần áo vứt lung tung xung quanh. Cậu không còn buồn che chắn, không còn buồn phản kháng. Trái tim cậu đã chết đi một phần ngay tại giây phút cậu xuất tinh dưới sự nhục mạ của bọn chúng. Cậu nhìn lên bầu trời, thấy những dải mây xám xịt như đang đổ sụp xuống đầu mình.

​Cái lạnh của sân thượng không thấm thía gì so với sự lạnh lẽo trong lòng Trung lúc này. Cậu cảm thấy mình đã mất tất cả. Tương lai, bạn bè, và cả người bạn thân duy nhất là Hùng... giờ đây đều trở nên xa vời vợi. Cậu chỉ ước mình có thể tan biến vào hư không, để không phải đối mặt với ngày mai, không phải đối mặt với những ánh mắt phán xét khi đoạn video này bị phát tán.

​Giữa không gian mênh mông, tiếng khóc của cậu nhóc vẫn cứ vang lên đơn độc, như một khúc bi hồn tiễn đưa sự trong sáng cuối cùng của một tâm hồn vừa bị vùi dập không thương tiếc.

Bầu trời trên sân thượng trường học dường như sụp đổ hoàn toàn trong mắt Trung. Tiếng gió rít qua những thanh sắt gỉ sét không còn lạnh lẽo bằng sự tàn độc của gã đại ca đang cầm chiếc điện thoại trên tay. Với một nụ cười thỏa mãn đến biến thái, gã nhấn nút "Đăng bài" lên diễn đàn chính thức của trường, nơi vốn dĩ để thông báo tin tức học tập, giờ đây lại trở thành nơi hành hình nhân phẩm của một con người.

​Tiêu đề bài viết hiện lên đỏ rực, đập vào mắt hàng ngàn học sinh đang cầm điện thoại: "AI MUỐN XEM CON ĐĨ ĐỰC NÀY BẮN TINH THÌ LÊN SÂN THƯỢNG!". Kèm theo đó là một đoạn clip ngắn quay cảnh Trung trần truồng, đôi mắt nhòe lệ và khoảnh khắc xuất tinh nhục nhã dưới sự cưỡng ép.

​Chỉ trong vòng chưa đầy năm phút, bài viết đã đạt hàng ngàn lượt tương tác. Hiệu ứng đám đông bùng nổ. Sự tò mò bệnh hoạn và thói hóng hớt của lứa tuổi học trò đã lấn át hoàn toàn sự trắc ẩn. Tiếng bước chân rầm rập vang lên từ phía cầu thang, rung chuyển cả mặt sàn xi măng.

​Trung nằm đó, toàn thân bê bết bụi đất và tinh dịch, hơi thở đứt quãng.
Cậu không còn chút sức lực nào để cử động, thậm chí là để kéo chiếc áo rách nát che đi cơ thể mình. Cậu nhìn thấy cánh cửa sân thượng bị đạp tung một lần nữa, nhưng không phải bởi một người cứu mạng, mà là bởi hàng chục, rồi hàng trăm học sinh đang ùa ra như lũ cuốn.

​Những chiếc điện thoại đồng loạt giơ lên. Ánh đèn flash chớp liên hồi như những nhát dao đâm xuyên qua da thịt trần trụi của cậu. Tiếng xì xào, tiếng cười cợt, và những lời nhục mạ vang lên không ngớt.

​"Trời ơi, nhìn kìa! Đúng là nó rồi, thằng Trung đây sao?"

"Tởm quá, nhìn cái chỗ đó của nó kìa, vẫn còn dính bẩn kìa!"

"Đúng là biến thái, đi học mà làm trò này trên sân thượng, thật là bôi bác danh tiếng trường mình!"

​Trung nhắm mắt lại, nước mắt không còn để chảy. Cậu cảm thấy mình như một con thú bị đưa ra trưng bày giữa quảng trường để người ta ném đá. Mỗi lời phán xét của đám đông như một mũi tên tẩm độc găm chặt vào linh hồn cậu.

​Giữa đám đông đang vây kín, Trung lờ mờ nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc đang rẽ đám đông đi tới. Là Tí và Hùng. Trái tim Trung bỗng thắt lại, một tia hy vọng mỏng manh như sợi tơ nhện lóe lên trong bóng tối tận cùng. Cậu thầm nghĩ: Chắc chắn họ sẽ cứu mình. Chắc chắn họ biết mình bị oan.

​Hùng và Tí tiến lại gần. Nhưng không giống như những gì Trung tưởng tượng. Trên gương mặt của Hùng, người anh em thân thiết nhất, người từng thề sẽ bảo vệ cậu, lúc này không có một chút xót xa nào. Thay vào đó là một sự ghê tởm tột độ. Đôi mắt Hùng lạnh băng, nhìn vào cơ thể trần truồng của Trung như nhìn một đống rác rưởi dơ bẩn.

​Tí đứng bên cạnh, khuôn mặt thường ngày hiền lành giờ đây tràn đầy sự khinh bỉ. Tí lấy tay che mũi, lùi lại một bước như sợ rằng sự "biến thái" của Trung sẽ lây lan sang mình.

​Trung lấy hết chút tàn lực cuối cùng, run rẩy đưa bàn tay đầy vết xước về phía hai người. Giọng cậu thào thào, nghẹn ngào trong cổ họng.

"Hùng... Tí... cứu tao... tao bị chúng nó... chúng nó ép..."

​Cánh tay của Trung chới với trong không trung, tìm kiếm một sự bấu víu cuối cùng. Thế nhưng, đáp lại sự cầu cứu tuyệt vọng đó chỉ là sự im lặng đáng sợ. Hùng nhìn bàn tay của Trung, rồi lạnh lùng quay ngoắt mặt đi. Gã nhổ một bãi nước bọt xuống đất, giọng nói vang lên đầy vẻ ghê tởm.

​"Đừng chạm vào tao. Đồ bệnh hoạn. Tao thật hối hận vì đã từng coi mày là bạn."

​Tí cũng không nói một lời, cậu nhìn Trung một lần cuối bằng ánh mắt xa lạ như chưa từng quen biết, rồi cùng Hùng bước đi, lẫn vào đám đông đang tiếp tục chỉ trỏ. Họ làm lơ hoàn toàn trước sự sụp đổ của một con người.

Họ chọn cách tin vào những gì đám đông đang hô hào, chọn cách bảo vệ danh dự của chính mình bằng cách đạp đổ người bạn đang nằm dưới đáy vực.

​Bàn tay Trung rơi bịch xuống sàn xi măng. Tia sáng cuối cùng trong mắt cậu đã lụi tắt. Sự phản bội của Hùng và Tí chính là nhát dao chí mạng, giết chết chút ý chí sinh tồn cuối cùng của chàng trai mọt sách.

​Cậu nằm đó, giữa vòng vây của những chiếc điện thoại đang quay phim, giữa những tiếng cười nhạo báng của những kẻ xa lạ và cả sự quay lưng của những người thân yêu nhất. Trung không còn thấy đau vì những vết đòn roi trên cơ thể nữa. Cái đau đớn nhất lúc này là sự trống rỗng, là cảm giác bị cả thế giới ruồng bỏ.

​Cậu nhắm nghiền mắt, mặc cho thế gian vây quanh sỉ nhục. Trong bóng tối của tâm trí, Trung chỉ thấy một màu đen đặc quánh. Cậu đã mất tất cả: gia đình, tương lai, tình bạn và cả tư cách làm người. Trên sân thượng lộng gió, một linh hồn đã thực sự vỡ tan thành nghìn mảnh, không bao giờ có thể hàn gắn lại được nữa.

Bầu trời trên sân thượng trường học dường như đặc quánh lại bởi sự tàn nhẫn và những tiếng cười man rợ.

Cơn ác mộng của Trung không dừng lại ở sự phản bội của bạn bè hay sự sỉ nhục của đám đông hóng hớt. Một trò chơi quái đản đã bùng lên khi đám đông học sinh, bị kích động bởi tiêu đề bài viết và sự im lặng của những người bảo vệ, đã biến thành một bầy thú hoang. Từng đứa một, dưới sự cổ vũ của tên đại ca, đã lao vào dày vò cơ thể trần truồng của Trung. Mỗi lần một cái đầu cúi xuống, một khoang miệng lạ lẫm bao phủ lấy hạ bộ cậu, là một lần linh hồn Trung vỡ vụn thêm một mảnh. Cậu nằm đó, bất lực, nhìn bầu trời nhòa đi vì nước mắt, mặc cho xác thịt bị chà đạp như một món đồ chơi công cộng.

​Giữa lúc sự đồi trụy đang lên đến đỉnh điểm, tiếng còi xe cảnh sát và tiếng la hét thất thanh từ phía cầu thang vang lên. Cánh cửa sân thượng bị đạp tung một lần nữa, nhưng lần này là thầy hiệu trưởng, các giáo viên chủ nhiệm và đặc biệt là ba mẹ Trung. Họ chạy tới sau khi nhận được tin nhắn báo cáo về "vụ bê bối đạo đức kinh khủng nhất lịch sử trường".

​Cảnh tượng đập vào mắt họ là một hiện trường hỗn loạn và nhơ bớp. Trung nằm giữa vòng vây, hoàn toàn trần truồng, cơ thể bê bết dịch thể và dấu vết nhục nhã, xung quanh là vô số học sinh đang vây xem và quay phim.

​Mẹ Trung nhìn thấy con trai mình trong tình trạng ấy, bà rít lên một tiếng đau đớn rồi ngã quỵ xuống mặt sàn xi măng. Ca nước trên tay bà rơi xuống, vỡ tan tành như chính trái tim bà lúc này. Ba Trung, một người đàn ông vốn dĩ nghiêm khắc và coi trọng danh dự hơn mạng sống, đứng chôn chân tại chỗ. Gương mặt ông từ tái mét chuyển sang đỏ gay vì uất nghẹn và hổ thẹn.

​Thay vì chạy lại ôm lấy đứa con đang thoi thóp trong sự nhục nhã, thay vì khoác cho cậu một chiếc áo để che đi sự trần trụi, tất cả những người lớn có mặt ở đó đều đứng khựng lại bởi sự ghê tởm. Những định kiến về giới tính và đạo đức đã che mờ đi tình cốt nhục và lòng trắc ẩn.

​"Trời ơi! Trung! Sao mày lại làm ra cái trò nhục nhã tổ tông thế này hả con?"

Ba Trung gầm lên, giọng ông run rẩy vì nhục nhã. Ông không hỏi cậu có đau không, ông không nhìn thấy những vết bầm tím do bị đánh, ông chỉ nhìn thấy con trai mình đang trong tư thế đồi bại với những đứa con trai khác. "Tao thà không có đứa con này còn hơn để nó bôi tro trát trấu vào mặt tao!"

​Mẹ Trung vừa khóc vừa đấm ngực
thụi thụi: "Tại sao hả Trung? Nhà mình có thiếu thốn gì đâu? Sao con lại trở thành cái thứ bệnh hoạn, biến thái đến mức này? Mẹ biết giấu mặt vào đâu với hàng xóm láng giềng đây?"

​Thầy hiệu trưởng và các giáo viên cũng không đứng ngoài cuộc. Họ nhìn Trung bằng ánh mắt căm phẫn như nhìn một vết nhơ làm hỏng bảng thành tích của nhà trường.

"Một học sinh giỏi, một tấm gương đạo đức mà lại đi tổ chức 'tiệc sex' ngay trên sân thượng trường học sao?" Thầy chủ nhiệm nghiến răng nói. "Em đã hủy hoại hoàn toàn tương lai của mình và danh tiếng của chúng tôi rồi, Trung ạ!"

​Trung nằm đó, nghe từng lời chỉ trích như những nhát dao cuối cùng đâm vào trái tim đã rỉ máu. Cậu muốn nói, muốn giải thích rằng mình bị oan, rằng tất cả chỉ là một màn dàn dựng tàn ác, nhưng cổ họng cậu đắng ngắt, không thể thốt lên lời. Nhìn ba mẹ mình, những người mà cậu hằng yêu lại đứng về phía đám đông để phán xét cậu, Trung cảm thấy sợi dây liên kết duy nhất với thế giới này đã đứt hẳn.

​Cậu nhắm mắt lại, mặc cho những lời mắng nhiếc vang bên tai. Sự cô độc lúc này còn lạnh lẽo hơn cả cái chết.

Cả thế giới đã quay lưng lại với cậu. Bạn bè ghê tởm, người dưng sỉ nhục, và ngay cả cha mẹ cũng ruồng bỏ.

Trên sân thượng lộng gió, hình bóng cậu nhóc mọt sách gầy gò, trần truồng và cô độc hiện lên như một bi kịch đau đớn nhất của sự vô cảm và định kiến xã hội.

​Trong phút giây tuyệt vọng nhất, Trung không còn thấy đau, không còn thấy nhục. Cậu chỉ thấy một khoảng không mênh mông đang mời gọi. Có lẽ, chỉ có sự ra đi mới có thể giúp cậu gột rửa được hết những vết bẩn mà người đời đã tạt lên người cậu.

Gió trên cao rít gào bên tai, cảm giác hẫng hụt kinh hoàng khi trọng lực kéo cơ thể Trung rời khỏi mặt đất. Trong khoảnh khắc ấy, Trung thấy hình bóng ba mẹ đang gào thét chỉ trích nhòe dần, thấy những chiếc điện thoại đang quay phim mờ đi, và cả ánh mắt khinh bỉ của Hùng và Tí cũng tan vào hư vô. Một cảm giác nhẹ bẫng đến tê dại bao trùm lấy cậu. Trung nhắm mắt lại, sẵn sàng đón nhận sự va chạm cuối cùng để kết thúc mọi nỗi nhục nhã.

​"Trung! Trung ơi! Tỉnh lại đi mày!"

​Một lực đẩy mạnh vào vai khiến cơ thể Trung chấn động. Cậu giật bắn mình, hai mắt mở to trân trối. Cảm giác rơi tự do biến mất, thay vào đó là mặt bàn gỗ cứng ngắc và mùi phấn bảng quen thuộc. Trung thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng như vừa chạy bộ mười cây số. Mồ hôi rịn ra như thác, ướt đẫm cả cổ áo sơ mi và làm mờ nhòe cả mắt kính.

​"Mày không sao chứ? Làm gì mà ngủ mê man rồi rên rỉ dữ vậy?"

​Giọng nói ấm áp, đầy lo lắng của Tí vang lên ngay sát bên cạnh. Trung quay sang, thấy khuôn mặt bánh bao tròn trịa của Tí đang ghé sát vào soi xét mình. Bên cạnh đó là Hùng, gã đang đứng khoanh tay, đôi lông mày rậm nhíu lại đầy vẻ quan ngại.

​Hùng đưa tay sờ lên trán Trung, giọng trầm xuống: "Từ lúc mày vào lớp mày gục xuống bàn ngủ tới giờ luôn. Tao với Tí gọi mấy lần không tỉnh, phải nói dối thầy cô là mày đang bệnh để họ cho mày nghỉ. Giờ học sinh về hết luôn rồi, chỉ còn ba đứa mình thôi."

​Trung nhìn quanh. Lớp học vắng lặng, nắng chiều nhuộm vàng những dãy bàn ghế trống không. Không có đám đông nào cả, không có sân thượng gớm ghiếc, cũng không có những lời sỉ nhục nào. Tất cả chỉ là một giấc mơ.

Một cơn ác mộng tàn khốc và chân thực đến mức khiến dây thần kinh của cậu gần như đứt đoạn.

​Trung nhìn chằm chằm vào Hùng, rồi nhìn sang Tí. Ánh mắt cậu lúc này không còn là sự hờn dỗi hay ngại ngùng sau sự cố ở nhà Trung hôm qua nữa, mà là một sự khao khát được kết nối mãnh liệt.

​Bất thình lình, Trung vươn tay ra, ôm chầm lấy cả Hùng và Tí. Cậu gục đầu vào vai Hùng, òa khóc nức nở. Những tiếng nấc nghẹn ngào, uất nghẹn từ sâu trong lồng ngực tuôn ra như vỡ đập. Trung khóc như chưa bao giờ được khóc, đôi bàn tay run rẩy bấu chặt lấy áo của hai người bạn như sợ rằng chỉ cần buông ra, cậu sẽ lại rơi vào cái hố đen tử thần kia.

​"Huhu... Tao xin lỗi... Hùng ơi, Tí ơi... Đừng bỏ tao... Đừng ghét tao..."

​Hùng và Tí đứng hình mất vài giây. Họ hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hùng nhìn Tí đầy thắc mắc, còn Tí thì bối rối vỗ vỗ lưng Trung để an ủi.

​"Này, cái thằng này, sao tự nhiên lại khóc như con nít vậy?" Hùng dù miệng cằn nhằn nhưng bàn tay to lớn vẫn vỗ về lên mái tóc rối của Trung. "Ai bỏ mày đâu? Ai ghét mày đâu? Chỉ là hôm qua tao... tao hơi bất ngờ chút thôi mà."

​Trung vẫn không ngừng nấc: "Tao mơ... tao mơ tụi mày bỏ rơi tao... Mọi người đều chửi tao biến thái... Tao sợ lắm..."

​Nghe đến đây, cả Hùng và Tí đều lặng người. Tí tháo kính của Trung ra, dùng khăn giấy lau đi những giọt nước mắt và mồ hôi trên mặt cậu. Tí khẽ nói: "Đúng là đồ ngốc. Mày nghĩ tụi tao là hạng người gì mà vì một chuyện nhỏ xíu đó mà bỏ rơi mày? Mày là Trung bạn của tụi tao mà."

​Hùng thở dài, gã ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, giọng nói trở nên nghiêm túc và chân thành: "Trung à, hôm qua tao chạy về sớm là vì tao ngại, tao sợ tao nói gì sai làm mày khóc thôi. Chứ tao không có giận, càng không có ghét mày. Chuyện mày xem cái gì, hay mày là ai, điều đó không quan trọng bằng việc mày là bạn tốt nhất của tao. Đừng có suy nghĩ lung tung rồi nằm mơ bậy bạ nữa."

​Trung ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn hai người bạn. Sự ấm áp từ bàn tay của Hùng và ánh mắt hiền lành của Tí đã gột rửa hoàn toàn cái lạnh lẽo của sân thượng trong giấc mơ. Cậu nhận ra rằng, dù thế giới ngoài kia có thể tàn độc như thế nào, thì ở đây, trong cái vòng tròn tình bạn này, cậu luôn được an toàn.

​"Cảm ơn tụi mày... cảm ơn rất nhiều..."
Trung lau nước mắt, mỉm cười một cách mệt mỏi nhưng thanh thản.

​Cả ba đứa cùng nhau bước ra khỏi lớp học khi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, đón họ bằng những cơn gió chiều mát rượi. Khoảng cách và sự ngại ngùng giữa Hùng và Trung sau sự cố video đã được xóa bỏ hoàn toàn bằng một cơn ác mộng và một cái ôm thật chặt.

Tí đi giữa, nắm lấy tay hai người bạn, cười hì hì: "Thôi, đi ăn kem đi! Coi như mừng Trung 'trở về'!"

​Tiếng cười của ba đứa trẻ vang vọng khắp sân trường vắng vẻ, báo hiệu cho một tình bạn còn bền chặt hơn cả trước kia. Cơn ác mộng đã lùi xa, nhường chỗ cho thực tại đầy tình thân và sự thấu hiểu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co