Truyen3h.Co

Anh Hàng Xóm

13

nguyentoi01

Đêm hôm đó, con hẻm khoác lên mình một vẻ yên bình lạ thường. Những cơn gió từ bờ sông thổi vào mang theo hơi nước mát rượi, xua tan cái nóng hầm hập còn sót lại của một ngày thi cử căng thẳng. Sau cơn ác mộng kinh hoàng buổi chiều, Trung vẫn còn chút bàng hoàng, gương mặt cậu xanh xao dưới ánh đèn đường vàng vọt.

​Hùng nhìn bạn mình như vậy thì lòng xót xa không yên. Gã không giỏi nói những lời hoa mỹ, nhưng gã biết Trung cần một không gian khác để thoát khỏi cái bóng ma tâm lý đang đè nặng. Hùng dắt chiếc xe máy cũ ra sân, vẫy tay gọi.

​"Trung, lên xe tao chở đi dạo vòng quanh thành phố một chút. Ở nhà mãi mày lại nghĩ linh tinh."

​Trung ngập ngừng rồi cũng bước lên phía sau. Chiếc xe lăn bánh, đưa hai người rời khỏi những con hẻm nhỏ hẹp để đến với những đại lộ rộng thênh thang, nơi ánh đèn neon của các cửa hàng và tiếng nhạc loáng thoáng từ các quán cà phê tạo nên một nhịp sống sôi động.

​Hùng chạy xe rất chậm, gã muốn Trung được hít thở khí trời. Cả hai dừng lại ở một công viên vắng người sát bờ sông. Hùng mua hai lon nước ngọt, đưa cho Trung một lon rồi cả hai ngồi xuống băng ghế gỗ, nhìn ra dòng nước đang lững lờ trôi dưới ánh trăng.
​"Mày còn sợ không?" Hùng đột ngột phá tan sự im lặng bằng tông giọng trầm ấm.

​Trung lắc đầu, bàn tay vân vê vỏ lon nước lạnh ngắt: "Tao đỡ rồi. Chỉ là... cái cảm giác bị mọi người quay lưng, bị tụi mày ghét bỏ trong giấc mơ đó nó thật quá. Tao sợ nếu một ngày sự thật về con người tao bị lộ ra, mày cũng sẽ đối xử với tao như vậy."

​Hùng quay sang nhìn thẳng vào mắt Trung. Ánh mắt gã lúc này không còn vẻ ngông cuồng của một "đại ca" trường học, mà chỉ có sự kiên định và
dịu dàng.

​"Trung à, nghe tao nói này. Chuyện video hôm trước... tao xin lỗi vì đã bỏ chạy. Không phải tao ghê tởm mày, mà là vì tao quá bất ngờ khi thấy mày có cùng... cùng sở thích với tao."

​Trung khựng lại, đôi mắt mở to nhìn Hùng đầy thắc mắc. Hùng hít một hơi thật sâu, gã biết đây là thời điểm không thể tốt hơn để trút bỏ gánh nặng trong lòng mình.

​Hùng đặt lon nước xuống đất, gã nắm lấy bàn tay đang run nhẹ của Trung. Lòng bàn tay Hùng to lớn, chai sần nhưng vô cùng ấm áp.

​"Tao chưa bao giờ nói điều này với ai, nhưng từ lâu rồi, tao không chỉ coi mày là bạn thân. Tao bảo vệ mày, tao lo lắng cho mày, tao nổi điên khi thấy ai đụng vào mày... tất cả không phải chỉ vì tình anh em. Tao thích mày, Trung ạ. Thích theo kiểu muốn ở bên cạnh, muốn che chở cho mày cả đời này."

​Trung đứng hình. Lời nói của Hùng như một tiếng sét đánh ngang tai, nhưng không mang lại sự sợ hãi mà là một sự chấn động của hạnh phúc. Cậu chưa bao giờ dám mơ rằng gã trai phong trần, mạnh mẽ như Hùng lại có thể dành tình cảm đặc biệt cho một đứa mọt sách yếu ớt như mình.

​"Mày... mày nói thật chứ?" Trung lắp bắp, giọng nói lạc đi.

​Hùng nhếch mép cười, một nụ cười đầy bao dung: "Tao có bao giờ lừa mày chuyện gì chưa? Tao thích mày từ hồi lớp 10, cái lần mày thức đêm chỉ tao giải bài tập ấy. Chỉ là tao sợ mày 'thẳng', tao sợ mày sẽ ghê tởm tao nên tao cứ giấu mãi. Cái video hôm qua... nó làm tao nhận ra là tao có cơ hội. Tao không muốn làm bạn với mày nữa, tao muốn làm người yêu của mày."

​Nghe đến đây, tất cả những áp lực, những nỗi sợ hãi về sự cô độc trong giấc mơ, và cả những lo lắng về tình cảm thầm kín bấy lâu nay của Trung bỗng chốc vỡ òa. Trung không kiềm chế được nữa, cậu cúi mặt xuống và bắt đầu khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống bàn tay đang nắm chặt của Hùng.

​Đây không phải là tiếng khóc tức tưởi của sự nhục nhã như trong cơn ác mộng, mà là tiếng khóc của sự nhẹ nhõm, của sự hạnh phúc đến tột cùng khi biết mình được yêu thương bởi chính người mà mình luôn hướng về.

​"Huhu... Đồ đáng ghét... Sao bây giờ mày mới nói..." Trung vừa nức nở vừa mắng yêu.

​Hùng thấy bạn mình khóc thì cuống quýt cả lên. Gã vội vàng kéo Trung vào lòng, ôm chặt lấy cơ thể gầy gò của cậu. Hùng đưa tay vỗ nhè nhẹ lên lưng Trung, động tác vụng về nhưng chứa đầy sự sủng ái.

​"Nín đi, nín đi mà". Khóc gì mà dữ vậy, làm người ta tưởng tao đang bắt nạt mày kìa." Hùng cười khì khì, cằm tựa lên đỉnh đầu Trung. "Tao hứa từ giờ về sau, không ai có thể làm mày khóc được nữa. Có tao ở đây rồi, sân thượng hay ác mộng gì cũng không chạm vào mày được đâu."

​Trung rúc sâu vào lồng ngực vững chãi của Hùng, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của đối phương. Mùi hương nam tính và hơi ấm từ Hùng khiến cậu thấy mình như đang ở nơi an toàn nhất thế gian. Dưới ánh trăng bên bờ sông, một tình bạn đẹp đã chính thức chuyển mình thành một tình yêu nồng cháy.

​Đêm hôm đó, hẻm X không còn lạnh lẽo với Trung nữa. Cậu đã tìm thấy bến đỗ của mình, ngay trong vòng tay của người bạn thân nhất. Lời tỏ tình của Hùng và những cái vỗ về dịu dàng ấy chính là phương thuốc kỳ diệu nhất để chữa lành mọi vết thương trong lòng chàng trai trẻ.

Dưới ánh trăng mờ ảo bên bờ sông, không gian giữa Hùng và Trung bỗng chốc trở nên đặc quánh một thứ cảm xúc vừa ngọt ngào, vừa vụng về. Lời tỏ tình chân thành của Hùng giống như một cơn mưa rào tưới mát tâm hồn khô héo vì sợ hãi của Trung sau cơn ác mộng ban chiều. Sự thật thà của gã "đại ca" trường học khiến Trung vừa cảm động, vừa thấy có chút gì đó rất buồn cười.

​Hùng, sau khi dỗ dành để Trung ngừng khóc, bỗng nhiên trở nên im lặng lạ thường. Gã không còn vẻ hổ báo thường ngày, cũng không nói thêm lời nào để "chốt hạ" tình cảm.

Thay vào đó, Hùng cứ ngồi sát rạt vào Trung, đôi mắt to tròn thường ngày đầy sát khí giờ đây cứ nhìn chằm chằm vào đôi môi mỏng của cậu bạn mọt sách. Rồi, như một phản xạ tự nhiên của kẻ đang đắm chìm trong tình yêu, Hùng bắt đầu... chu chu cái miệng ra.

​Nhìn cái điệu bộ của Hùng, Trung làm sao mà không hiểu gã đang muốn gì. Cái miệng vốn dĩ hay dùng để chửi thề hoặc ra lệnh cho đàn em, giờ đây lại đang chìa ra một cách ngô nghê, chờ đợi một nụ hôn chính thức để "hợp thức hóa" mối quan hệ người yêu.

​Nhưng Trung vốn dĩ là kẻ thông minh, lại thêm cái tính nghịch ngầm thường ngày bị che giấu dưới lớp kính cận.

Thấy Hùng cứ "chu mỏ" đợi chờ như một đứa trẻ chờ kẹo, Trung bỗng thấy muốn trêu chọc gã một chút cho bõ công lúc nãy làm mình khóc sướt mướt.

​Trung không cúi xuống hôn, mà lại hơi ngả người ra sau, nheo mắt nhìn gã người yêu mới nhậm chức của mình. Cậu đưa ngón tay trỏ ra, khẽ chạm vào chóp mũi của Hùng rồi thản nhiên nói một câu xanh rờn.

​"Nè Hùng, bộ tính dùng cái mũi này cắn cái miệng người ta hả? Sao cứ chu ra như con vịt vậy?"

​Nói xong, Trung bật cười khì khì, đôi mắt híp lại đầy tinh quái. Cậu cứ ngỡ Hùng sẽ thẹn quá hóa giặc, hoặc ít nhất cũng sẽ mắng yêu cậu một câu rồi lao vào "cưỡng hôn" cho bằng được. Thế nhưng, phản ứng của Hùng lại nằm ngoài mọi kịch bản của Trung.

​Vừa nghe Trung trêu, cái miệng đang chu ra của Hùng bỗng khựng lại. Gương mặt góc cạnh, phong trần của gã sụp xuống ngay lập tức. Đôi lông mày rậm xụ xuống, đôi mắt bắt đầu phủ một tầng nước mỏng. Hùng không mắng, không cười, mà lại thút thít lên vài tiếng.

​"Hic... hic... Mày... mày chê tao chứ gì?
Tao... tao biết tao thô lỗ, tao không biết hôn kiểu lãng mạn như trong phim... nhưng mà tao... tao thật lòng mà..."

​Trung trợn tròn mắt. Cậu không tin nổi vào tai mình. Gã đại ca từng một mình cân năm thằng ở sau trường, gã vệ sĩ oai phong của Tí, giờ đây lại đang "hic hic" như một đứa trẻ bị giật mất đồ chơi chỉ vì một câu trêu đùa.

​"Ơ... Hùng! Tao giỡn mà, tao có chê mày đâu!" Trung cuống quýt đưa tay lên lau đi giọt nước mắt sắp rơi trên gò má Hùng.

​Hùng vẫn chưa dừng lại, gã lại sụt sịt, giọng nói run run đầy vẻ dỗi hờn: "Mày làm tao tưởng mày không muốn hôn tao. Tao... tao lấy hết can đảm cả đời mới dám tỏ tình, vậy mà mày lại châm chọc cái miệng của tao. Hic... hèn gì mày cứ hay mơ tao bỏ rơi mày, là tại vì mày thấy tao không xứng với mày đúng không?"

​Cảnh tượng này nếu để đám đàn em ở trường thấy được, chắc chắn chúng sẽ ngất xỉu vì sốc. Một gã Hùng lừng lẫy giờ đây lại đang thể hiện sự yếu đuối tột cùng trước mặt người mình yêu.

Nhưng đối với Trung, cái vẻ "xị mặt" này lại khiến trái tim cậu tan chảy.

Cậu nhận ra rằng, đằng sau cái vẻ ngoài gai góc kia là một tâm hồn cực kỳ nhạy cảm và một tình yêu sâu sắc dành cho mình đến mức chỉ một câu nói đùa cũng làm gã tổn thương.

​Trung không đùa nữa. Cậu cảm thấy mình đã đi hơi quá đà. Cậu khẽ vươn tay, ôm lấy khuôn mặt đang phụng phịu của Hùng, kéo gã sát lại phía mình.

​"Thôi mà, tao thương không hết sao mà chê được. Tại nhìn mày lúc đó... đáng yêu quá tao chịu không nổi nên mới trêu thôi." Trung thì thầm, giọng nói dịu dàng như gió biển. "Nào, nhắm mắt lại đi, tao 'đền' cho này."

​Hùng nghe vậy thì lập tức ngưng "hic hic", nhưng vẫn còn hơi xị mặt, đôi mắt hé mở nhìn Trung đầy vẻ nghi ngờ: "Thật không? Không có trêu cái mũi tao nữa nha?"

​Trung mỉm cười, gật đầu khẳng định. Lần này, không đợi Hùng chu miệng nữa, Trung chủ động áp môi mình lên môi Hùng. Một nụ hôn nhẹ nhàng, mang theo vị ngọt của nước ngọt và mùi hương trong trẻo của buổi đêm. Hùng đứng hình mất vài giây, rồi như được tiếp thêm sức mạnh, gã vòng tay ôm chặt lấy eo Trung, bắt đầu nụ hôn chính thức đầu tiên của hai người, một nụ hôn chỉ có sự nồng nàn và chân thành của hai trái tim vừa tìm thấy nhau.

​Dưới ánh trăng, gã đại ca không còn khóc, và Trung không còn sợ hãi. Họ chỉ còn là hai người trẻ đang chìm đắm trong hạnh phúc của buổi đầu yêu đương, để lại sau lưng mọi cơn ác mộng và lo âu.

Ánh trăng trên mặt sông vẫn lung linh, nhưng bầu không khí giữa Hùng và Trung lúc này đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự ngại ngùng, không còn những giọt nước mắt uất ức từ cơn ác mộng, chỉ còn lại sự gắn kết ngọt ngào đến mức không khí xung quanh dường như cũng hóa thành mật đường.

​Hùng đưa tay lên nhìn chiếc đồng hồ điện tử trên cổ tay, ánh sáng xanh lè hắt lên khuôn mặt đang rạng rỡ niềm vui của gã.

​"Mới có hơn 8 giờ, còn sớm chán."

Hùng quay sang nhìn Trung, ánh mắt tràn đầy sự nuông chiều. "Về nhà tao chơi không? Ba mẹ tao hôm nay đi tiệc ở quê chưa lên đâu. Để tao nấu mì gói 'đặc biệt' cho mày ăn, coi như bồi bổ sau một ngày... ngủ nhiều."

​Trung nghe thấy từ "về nhà" bỗng cảm thấy một luồng điện ấm áp chạy qua tim. Về nhà Hùng lúc này không đơn thuần là đi chơi, mà là bước vào không gian riêng tư của người mình yêu. Trung nhìn Hùng, thấy gã vẫn còn hơi sụt sịt cái mũi vì màn "hic hic" vừa rồi, bỗng dưng cái tính vòi vĩnh trong người cậu trỗi dậy.

​Thay vì trả lời bằng lời nói, Trung ngồi yên trên băng ghế, từ từ buông lon nước xuống. Cậu nhìn thẳng vào mắt Hùng, rồi đột ngột dang rộng hai tay ra, lòng bàn tay hướng về phía gã, đôi mắt sau lớp kính cận chớp chớp đầy vẻ làm nũng. Đó là một tư thế đòi hỏi sự che chở tuyệt đối, như kiểu một đứa trẻ muốn được người lớn bế bổng lên.

​Hùng nhìn hành động của Trung mà đứng hình mất vài giây. Gã chưa bao giờ thấy một Trung nghiêm túc lại có lúc dạn dĩ và đáng yêu đến nhường này. Cái dáng vẻ giơ tay chờ đợi ấy của Trung khiến trái tim Hùng như bị ai đó bóp nghẹt vì quá đỗi thương yêu.
​"Gì đây? Muốn tao bế à?" Hùng nhếch mép cười, giọng khàn đặc nhưng chứa chan sự sủng ái.

​Trung gật gật đầu cái rụp, môi khẽ bĩu ra: "Thì... tao đang bệnh mà. Mày vừa nói với thầy cô tao bệnh còn gì? Bệnh nhân thì không có sức đi bộ ra xe đâu."

​Hùng bật cười sảng khoái, tiếng cười vang động cả một góc công viên vắng. Gã đứng bật dậy, không chút do dự luồn một tay qua khoeo chân, một tay vòng qua tấm lưng gầy của Trung, rồi bằng một động tác dứt khoát và đầy sức mạnh, gã bế bổng Trung lên theo kiểu "bế công chúa".

​Trung thảng thốt khẽ kêu lên một tiếng, hai tay vội vàng quàng chặt lấy cổ Hùng để giữ thăng bằng. Cảm giác được nhấc bổng khỏi mặt đất, dựa hoàn toàn vào bộ ngực vững chãi và đôi bắp tay cuồn cuộn của Hùng làm Trung thấy mình nhỏ bé vô cùng, nhưng cũng an toàn vô cùng. Cậu rúc đầu vào hõm cổ Hùng, hít hà mùi hương nam tính pha chút mùi mồ hôi đặc trưng của gã.

​"Nặng gớm nhỉ, chắc tại bụng toàn chữ với kiến thức đúng không?" Hùng trêu chọc, nhưng đôi tay gã thì ôm lấy Trung chặt cứng như sợ chỉ cần nới lỏng một chút là "báu vật" này sẽ bay mất.

​Hùng cứ thế bế Trung đi bộ một đoạn ra phía bãi giữ xe. Vài người khách đi dạo đêm nhìn thấy cảnh tượng hai đứa con trai bế nhau đều ngoái lại nhìn, nhưng Hùng chẳng mảy may quan tâm. Gã vênh mặt lên như muốn khoe với cả thế giới rằng gã đang nắm giữ cả một gia tài. Còn Trung, cậu áp mặt vào ngực Hùng, lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của gã, thầm nghĩ: Giấc mơ chiều nay dẫu có đáng sợ đến đâu, thì thực tại này cũng đã đủ bù đắp tất cả.

​Về đến căn nhà nhỏ của Hùng trong hẻm, không gian yên tĩnh và quen thuộc khiến Trung thấy lòng mình bình lặng hẳn. Hùng đặt Trung ngồi xuống chiếc ghế sofa gỗ ở phòng khách, không quên ném cho cậu một cái gối ôm.

​"Ngồi yên đó xem tivi đi, để 'đầu bếp' Hùng vào trổ tài. Mì gói nhà tao là đỉnh nhất hẻm X này đấy."

​Hùng cởi chiếc áo khoác da, chỉ mặc chiếc áo ba lỗ đen làm lộ ra những thớ cơ săn chắc. Gã loay hoay trong gian bếp nhỏ, tiếng nước sôi ùng ục, tiếng đập trứng, tiếng xé bao bì mì gói vang lên rộn ràng. Trung ngồi ở ngoài, nhìn bóng dáng cao lớn của Hùng đang bận rộn vì mình, cảm thấy một hạnh phúc bình dị len lỏi qua từng kẽ tóc.

​Một lát sau, Hùng bưng ra hai tô mì nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút. Tô mì của Trung đặc biệt hơn hẳn khi có thêm hai quả trứng chần, vài miếng xúc xích cắt hoa và thật nhiều rau cải xanh mướt.

​"Nè, ăn đi cho nóng. Tao bỏ thêm chút tiêu cho mày giải cảm luôn." Hùng ngồi xuống bên cạnh, đẩy tô mì về phía Trung.

​Trung cầm đũa, thổi phù phù rồi gắp một miếng. Vị mặn của súp mì, vị béo của trứng và cái nóng hổi lan tỏa trong khoang miệng khiến cậu thấy ấm áp lạ lùng. Cả hai vừa ăn vừa trò chuyện về những chuyện vụn vặt ở trường, về những dự định sau khi thi xong. Không có những thước phim 18+, không có những sỉ nhục, chỉ có hai tâm hồn đang thật sự hòa điệu.

​Sau khi ăn xong, Hùng dọn dẹp bát đĩa rồi quay lại ngồi cạnh Trung. Gã vòng tay ôm lấy vai cậu, kéo Trung sát vào người mình.

​"Trung nè," Hùng trầm giọng, "Chuyện chiều nay mày mơ thấy ấy... tao hứa với mày, sẽ không bao giờ có chuyện đó xảy ra ở đời thực đâu. Đứa nào dám đụng đến một sợi tóc của mày, hay dám nói lời nào xúc phạm mày, tao thề sẽ không để yên cho nó. Tao sẽ là cái khiên của mày, mãi mãi."

​Trung ngước nhìn Hùng, đôi mắt lấp lánh sự tin cậy: "Tao biết mà. Có mày ở đây, tao không sợ gì nữa hết."

​Đêm đó, trong căn nhà nhỏ của Hùng, có hai trái tim đã tìm thấy nơi nương tựa. Họ ngồi bên nhau, đơn giản là tựa đầu vào vai nhau, cảm nhận hơi thở của nhau, bình yên đến lạ lùng. Hùng khẽ hôn lên trán Trung một cái thật nhẹ, như một lời thề ngầm định rằng gã sẽ bảo vệ chàng mọt sách này bằng cả cuộc đời mình.

​Giấc mơ tàn khốc kia giờ đây đã lùi sâu vào dĩ vãng, nhường chỗ cho một thực tại mà ở đó, tình yêu và sự thấu hiểu đã chiến thắng mọi nỗi sợ hãi.

Trong không gian nhỏ hẹp của căn bếp, dưới ánh đèn tuýp trắng hơi loang lổ, bầu không khí bỗng chốc thay đổi từ ấm áp, bình yên sang một trạng thái căng thẳng đầy bản năng. Tô mì vừa ăn xong vẫn còn bốc chút hơi tàn, nhưng hơi nóng tỏa ra từ cơ thể Hùng lúc này còn mãnh liệt hơn thế gấp bội.

​Trung vốn dĩ là kẻ nhạy bén. Đang ngồi tựa vai Hùng, cậu bỗng cảm nhận được sự xê dịch lạ lùng từ phía dưới.

Theo bản năng, Trung hơi cúi xuống, và ngay lập tức, đôi mắt sau lớp kính cận của cậu mở to trân trối. Chiếc quần đùi thun của Hùng vốn dĩ thoải mái, giờ đây lại bị đẩy căng lên bởi một "vật thể" đang lù lù trỗi dậy, nhô cao rõ rệt và rung rinh theo từng nhịp thở của gã.

​Vừa mới phút trước còn cảm động rơi nước mắt vì lời hứa bảo vệ của Hùng, phút sau Trung đã cảm thấy mình như đang ngồi cạnh một "ngọn núi lửa" chực chờ phun trào. Cậu đẩy mạnh vai Hùng ra, mặt đỏ bừng vì vừa thẹn vừa buồn cười, chỉ tay vào cái đũng quần đang nhô cao ấy mà quát.

​"Thằng chó biến thái này! Mày vừa hứa bảo vệ tao, vừa thề thốt làm cái khiên cho tao xong, mà sao cái khiên của mày nó... nó lại cương lên thế hả?"
​Trung vừa nói vừa lùi lại một chút, giọng điệu đầy vẻ tra khảo nhưng ánh mắt lại không giấu được sự bối rối.

Cậu nhận ra "vũ khí" của Hùng dẫu đang mặc quần vẫn trông vô cùng hùng dũng, minh chứng cho sức khỏe sinh lý dồi dào của gã đại ca.

​"Mày nói xem! Bảo vệ kiểu gì mà cặc cứ chực chờ đâm người ta thế?" Trung bồi thêm một câu làm Hùng đứng hình.

​Hùng bị bắt quả tang thì mặt mũi đỏ gay từ tận mang tai xuống đến cổ. Gã vội vàng lấy cái gối sofa đặt lên đùi để che đi sự "hung hãn" đang mất kiểm soát của mình, tay gãi gãi đầu, giọng lí nhí như đứa trẻ làm lỗi.

​"Tao... tao không biết nữa! Nó tự nhiên vậy mà..."

​Hùng liếc nhìn Trung, thấy bạn mình vẫn đang chờ một câu trả lời thỏa đáng, gã đành thở dài, thú nhận một cách thật thà đến mức tội nghiệp.

​"Thì... thì từ lúc xem cái video trên máy tính của mày hôm qua tới giờ, đầu óc tao cứ quay cuồng. Tao chưa bao giờ thấy hai đứa con trai làm thế... rồi tao cứ tưởng tượng người trong đó là tao với mày. Cứ mỗi lần ở gần mày, ngửi thấy mùi của mày, hay nhìn cái môi mày lúc mày khóc... là cặc tao nó cứ tự động chào cờ vậy đó. Tao thề là tao muốn bảo vệ mày thật, nhưng mà thân thể tao nó... nó không nghe lời tao!"

​Hùng càng nói càng lí nhí, gương mặt phong trần thường ngày nay lại hiện rõ vẻ lúng túng. Gã cúi gầm mặt, không dám nhìn thẳng vào Trung vì sợ cậu sẽ thấy gã là kẻ dâm dục.

​Trung nhìn vẻ mặt tội nghiệp của Hùng, cơn giận (vốn dĩ cũng là giả vờ) bỗng tan biến sạch. Cậu nhận ra rằng, sự cương cứng kia không phải là sự xúc phạm, mà là biểu hiện trần trụi nhất cho sức hút của cậu đối với Hùng. Gã thích cậu đến mức không thể kiềm chế được bản năng đàn ông của mình.

​Trung tiến lại gần, không còn sợ hãi hay bài xích. Cậu ngồi xuống cạnh Hùng, khẽ đưa tay vén lọn tóc mái trên trán gã.

​"Hóa ra là tại cái video đó à?" Trung thì thầm, giọng nói bỗng trở nên trầm lắng và mang chút dư vị dâm mỹ.

"Mày xem video xong... mày muốn làm mấy trò đó với tao thật à?"

​Hùng nuốt nước miếng ực một cái, hơi thở trở nên dồn dập hơn. Gã gật đầu nhẹ, bàn tay bấu chặt lấy chiếc gối trên đùi: "Tao muốn... nhưng tao sợ mày chưa sẵn sàng. Tao không muốn mày nghĩ tao chỉ muốn đụ mày."

​Trung im lặng một lát. Cậu nhớ lại những thước phim mình đã xem, nhớ lại sự nồng nàn của hai người đàn ông quấn lấy nhau. Nếu là với một kẻ xa lạ, cậu sẽ thấy ghê tởm, nhưng nếu là với Hùng, người vừa bế cậu, vừa nấu mì cho cậu, vừa thề bảo vệ cậu thì cảm giác lại hoàn toàn khác.

​Cậu nhóc mọt sách khẽ đưa tay xuống, chạm nhẹ vào lớp vải quần đang căng cứng bên dưới chiếc gối của Hùng.

Một cảm giác nóng hổi, cứng cáp truyền đến đầu ngón tay làm Trung giật mình, nhưng cậu không rụt tay lại.

​"Hùng này..." Trung nhìn sâu vào mắt Hùng, đôi mắt lấp lánh sự dạn dĩ mới mẻ, "Nếu mày muốn thực hành... thì tao cho phép một chút đấy. Dù sao thì... tao cũng là người yêu của mày rồi mà."

​Câu nói của Trung như một mồi lửa ném vào thùng thuốc súng. Hùng bỏ chiếc gối sang một bên, để lộ nguyên hình "vật khổng lồ" đang biểu tình mãnh liệt. Gã chộp lấy tay Trung, kéo mạnh cậu vào lòng, nụ hôn nồng cháy lập tức phủ xuống.

Trong căn phòng khách nhỏ của Hùng, ánh đèn tuýp dường như cũng mờ ảo đi trước sức nóng phát ra từ hai cơ thể trẻ tuổi. Nụ hôn của Hùng không còn vụng về hay "hic hic" như lúc ở bờ sông nữa. Khi đã xác định được tình cảm của đối phương, gã đại ca như một con thú hoang tìm thấy lối về, mãnh liệt và đầy chiếm hữu.

​Hùng ngấu nghiến đôi môi của Trung, lưỡi gã luồn lách vào bên trong, quấn lấy lưỡi của chàng mọt sách một cách dạn dĩ. Trung bị hôn đến mức đầu óc quay cuồng, hai tay bấu chặt vào bờ vai săn chắc của Hùng, cả cơ thể dần mềm nhũn ra như sợi bún. Khi Hùng rời môi, một sợi chỉ bạc dâm mỹ kéo dài giữa hai người, và tiếng thở dốc nồng nặc mùi hóc-môn nam tính lấp đầy không gian yên tĩnh.

​Hùng nhìn Trung bằng ánh mắt đỏ vẩn lên vì dục vọng, nhưng trong đó vẫn tràn đầy sự trìu mến. Gã đưa bàn tay thô ráp vuốt ve gò má đang nóng bừng của bạn mình, giọng nói trầm khàn, đứt quãng.

​"Trung... tao cởi đồ nha? Cặc tao nó... nó ngạt thở trong này mất. Tao muốn được chạm vào mày thật sự."

​Trung nghe thấy những lời trần trụi ấy thì tim đập loạn xạ, khuôn mặt mọt sách đỏ lựng lên như muốn bốc cháy. Cậu không nói thành lời, chỉ khẽ gật đầu một cái thật nhẹ, đôi mắt nhìn xuống đũng quần đang nhô cao của Hùng như thể đang chờ đợi một sự bùng nổ.

​Hùng không chần chừ thêm nữa. Gã đứng bật dậy, đôi tay nhanh thoăn thoắt kéo chiếc quần thun xuống. Ngay lập tức, con cặc khổng lồ của Hùng, vốn đã bị kìm nén suốt từ lúc xem video, nay như được giải phóng, nó bật tung ra ngoài một cách đầy kiêu hãnh. Thân gậy dài, to và gân guốc rung rinh giữa không trung, hướng thẳng về phía Trung như một lời chào mời đầy uy lực.

​Dưới ánh đèn, làn da ở hạ bộ Hùng sậm màu, gân xanh nổi lên cuồn cuộn minh chứng cho sức mạnh và sự cương cứng cực hạn. Hùng nhanh chóng thoát xác hoàn toàn, đứng trần trụi trước mặt Trung như một pho tượng đồng đen đầy sức sống.

​Sau khi đã giải phóng cho chính mình, Hùng quỳ xuống sàn gỗ, nhẹ nhàng đưa tay cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của Trung. Đôi tay gã, vốn quen với việc đấm đá, giờ đây lại vô cùng run rẩy và cẩn trọng khi lột bỏ lớp vỏ bọc của chàng mọt sách.

​Khi bộ đồng phục cuối cùng rơi xuống, một vẻ đẹp khác lạ hiện ra khiến Hùng phải nín thở. Trung không trắng trẻo kiểu thư sinh bột, mà cậu sở hữu làn da ngăm đen khỏe khoắn, kết quả của những buổi đạp xe đi học dưới nắng hè. Làn da ngăm ấy dưới ánh đèn trắng bỗng trở nên bóng bẩy và vô cùng thu hút, làm nổi bật lên những đường nét cơ thể thanh mảnh nhưng chắc chắn.

​Nhưng điều khiến Hùng kinh ngạc nhất chính là hạ bộ của Trung. Khi chiếc quần lót cuối cùng được kéo xuống, "người anh em" của Trung cũng không hề kém cạnh. Nó đã cương lên tự bao giờ, đen bóng và cứng cáp. Dù không dài đến 18cm hùng vĩ như của Hùng, nhưng con cặc của Trung cũng đạt mức 16-17cm, với phần quy đầu to tròn và thân gậy chắc nịch. Sự đối nghịch giữa khuôn mặt hiền lành và "vũ khí" đầy nam tính bên dưới tạo nên một sức quyến rũ chết người.

​"Mày... mày cũng 'khủng' quá chứ bộ," Hùng trầm trồ, bàn tay gã không kìm được mà đưa ra nắm lấy con cặc của Trung.

​Trung rùng mình, hai đùi khép lại theo bản năng nhưng rồi lại thả lỏng để Hùng tự do khám phá. Cảm giác lòng bàn tay chai sần của Hùng bao trọn lấy thân gậy khiến Trung thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.

​"Hùng... đừng nhìn nữa... ngại lắm," Trung lí nhí, lấy tay che đi đôi mắt đang nhìn chằm chằm của mình.

​Hùng cười thấp trong cổ họng, gã tiến lại gần, để hai cơ thể trần trụi áp sát vào nhau. Da thịt chạm vào da thịt, cái nóng từ lồng ngực Hùng truyền sang Trung, và sự cọ xát giữa hai con cặc đang cương cứng khiến cả hai cùng bật ra những tiếng rên rỉ trầm đục.

​"Hồi nãy mày nói cho tao 'nghiên cứu' mà," Hùng thì thầm vào tai Trung, hơi thở nóng hổi làm cậu nhột nhạt. "Giờ tao muốn nghiên cứu xem cái video đó nó làm kiểu gì mà người ta sướng đến thế. Mày sẵn lòng giúp tao 'làm bài tập' này không?"

​Trung không trả lời, cậu chỉ vòng tay ôm chặt lấy cổ Hùng, chủ động kéo gã vào một nụ hôn khác. Trong căn phòng bếp ngập mùi mì gói ban nãy, giờ đây chỉ còn lại mùi của dục vọng và tình yêu đang chớm nở. Họ không còn là những cậu học sinh lo sợ về những giấc mơ tồi tệ hay những lời phán xét của người đời. Lúc này, họ chỉ là hai người đàn ông đang khao khát hòa làm một, khám phá những bí mật của cơ thể nhau trong sự tin tưởng và yêu thương tuyệt đối.

​Hùng nhẹ nhàng đẩy Trung nằm xuống chiếc sofa, bắt đầu dùng lưỡi lướt trên làn da ngăm đen mịn màng của cậu, bắt đầu một đêm mà cả hai sẽ chẳng bao giờ quên được.

Ánh đèn tuýp trong căn phòng nhỏ của Hùng dường như đã lùi xa vào một cõi nào đó, nhường chỗ cho sự rung cảm nguyên sơ của da thịt. Hùng nhìn Trung nằm đó, trần trụi và run rẩy dưới thân mình, một cảm giác bảo bọc xen lẫn chiếm hữu dâng trào mạnh mẽ. Gã không vội vàng lao vào mục tiêu chính, mà bắt đầu bằng việc "đánh dấu" lãnh thổ.

​Hùng cúi xuống, đôi môi nóng hổi của gã bắt đầu di chuyển từ hõm cổ xương quai xanh rồi xuống đến vòm ngực săn chắc của Trung. Gã mút mạnh vào làn da ngăm đen mịn màng, để lại những vết hickey đỏ thẫm như những cánh hoa rực rỡ trên nền mật ong.

Mỗi lần Hùng mút da, Trung lại ưỡn
người lên, hơi thở đứt quãng.

​"Hùng... mày làm gì thế... mai đi học người ta thấy mất..."

​"Kệ người ta, tao muốn cho cả thế giới
biết mày là của tao," Hùng thì thầm, giọng khàn đặc đầy bản năng.

​Gã tiếp tục rà môi dọc xuống bụng dưới, nơi những thớ cơ của Trung đang co thắt lại vì kích thích. Những dấu đỏ trải dài khắp thân thể chàng mọt sách như một bản đồ tình ái mà Hùng vừa vẽ ra bằng tất cả sự si mê.
​Màn dạo đầu của lưỡi

​Cuối cùng, tiêu điểm của Hùng dừng lại ở nơi đang run rẩy và cương cứng nhất. Con cặc ngăm đen, cứng cáp của Trung đang dựng đứng, đập nhịp nhàng theo từng nhịp tim hỗn loạn.

Hùng quỳ giữa hai chân bạn, đôi mắt đỏ vẩn lên nhìn "vật phẩm" đầy nam tính trước mặt.

​Gã nhớ lại những gì đã thấy trong video trên máy tính của Trung, cái cách mà người ta nâng niu và dùng miệng để ban phát khoái lạc. Hùng chậm rãi cúi đầu, hơi thở nóng hổi của gã phả vào đầu khấc hồng hào đang rỉ chút dịch trong suốt. Trung rùng mình, hai tay bấu chặt lấy thành sofa, mồ hôi rịn ra đầy trán.

​Đầu lưỡi của Hùng khẽ thò ra, ẩm ướt và mềm mại, lướt một đường nhẹ nhàng từ gốc lên đến đỉnh quy đầu.

Chỉ một cú chạm nhẹ ấy thôi cũng đủ khiến Trung bật ra một tiếng rên rỉ trầm đục: "Ư... Hùng... nóng quá..."

​Hùng bắt đầu "nghiên cứu" một cách tỉ mỉ. Lưỡi gã không chỉ lướt trên bề mặt mà còn len lỏi vào rãnh quy đầu, xoay tròn quanh lỗ sáo nhỏ xíu. Gã liếm láp như đang thưởng thức một món kẹo ngọt ngào nhất thế gian. Vị mặn nồng của hóc-môn nam tính xộc vào khứu giác khiến Hùng càng thêm hưng phấn.

​Thấy Trung đã hoàn toàn thả lỏng và chìm đắm trong cảm giác, Hùng bắt đầu tiến sâu hơn. Gã không ngậm trọn ngay lập tức mà dùng đôi môi dày dặn của mình bao phủ lấy phần quy đầu to tròn. Hùng mút nhẹ, tạo ra áp suất nhỏ khiến máu đổ dồn về đó, làm con cặc của Trung càng thêm căng mọng và sẫm màu.

​Hùng bắt đầu đưa cả thân gậy vào trong khoang miệng. Gã di chuyển rất chậm, để Trung cảm nhận được sự bao bọc của vòm họng nóng ấm. Lưỡi của gã không ngừng hoạt động, nó uốn lượn xung quanh thân cặc, mơn trớn những đường gân xanh đang nổi lên cuồn cuộn.

​Tiếng mút cặc "chùn chụt" vang lên lạc lõng nhưng đầy kích thích trong căn phòng tĩnh mịch. Hùng dùng một tay đỡ dưới hai tinh hoàn của Trung, khẽ xoa nắn, tay kia luồn vào eo cậu để giữ chặt. Đôi mắt gã ngước lên nhìn Trung xuyên qua lớp kính cận đang bị sương mờ che phủ. Cái nhìn đầy tình ý và hành động phục tùng ấy khiến Trung cảm thấy mình như một vị vua đang được tôn thờ.

​"Hùng... nhẹ thôi... tao... tao không chịu nổi mất..." Trung nấc nghẹn, đôi chân cậu co quắp lại, những ngón chân bấm chặt xuống sàn gỗ.

​Hùng nghe vậy lại càng muốn chiều chuộng hơn. Gã mút mạnh hơn vào phần dây hãm dưới quy đầu, rồi lại nhẹ nhàng dùng lưỡi liếm dọc đường kinh tuyến nam tính. Mỗi lần Hùng đẩy môi sâu xuống tận gốc, Trung lại cảm thấy như có một luồng điện chạy thẳng từ hạ bộ lên đại não, khiến cậu tê dại hoàn toàn.

​Trong khoảnh khắc ấy, thực tại và giấc mơ ác mộng ban chiều hoàn toàn tách biệt. Không có sự sỉ nhục, không có sự cưỡng ép. Chỉ có đôi môi ấm áp của Hùng và tình yêu chân thành đang chảy tràn qua từng nhịp mút. Hùng nâng niu Trung như một báu vật, dùng chính khuôn miệng của mình để chứng minh rằng: Dù thế giới có quay lưng, tao vẫn sẽ luôn là người nâng niu và yêu chiều mày nhất.

​Căn phòng bếp tối nay không chỉ có mùi mì gói, mà còn đượm nồng mùi vị của sự thăng hoa, nơi một gã đại ca đang học cách yêu thương chàng mọt sách của mình bằng những cử chỉ dâm mỹ và dịu dàng nhất.

Trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề và tiếng máy lạnh rì rì. Trung nằm trên ghế sofa, hai tay bấu chặt vào thành ghế đến mức trắng bệch. Cậu cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đang chao đảo giữa cơn sóng dữ của khoái lạc mà Hùng vừa khơi mào.

​Hùng không dừng lại. Gã vẫn đang miệt mài với phần hạ bộ của Trung. Đôi môi gã bao phủ lấy quy đầu, chiếc lưỡi linh hoạt không ngừng xoáy sâu vào lỗ sáo nhỏ xíu. Sự kích thích dồn dập khiến Trung không thể kiểm soát được cơ thể mình nữa. Đôi chân cậu run rẩy bần bật, những ngón chân co quắp lại, và một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng khiến cậu nấc lên thành tiếng.

​"Hùng... ư... tha cho tao... sướng quá... tao chịu không nổi... Hùng ơi!" Trung rên rỉ, giọng nói đứt quãng, đôi mắt nhòe đi vì sinh lý kích thích tột độ.

Cậu cảm thấy mình sắp chạm đến đỉnh điểm, và cái cảm giác bị miệng người mình yêu bao bọc lấy khiến cậu thấy nhục nhã xen lẫn sung sướng đến phát điên.

​Nghe tiếng xin tha của Trung, Hùng mới từ từ nhả ra. Gã ngước lên nhìn khuôn mặt đẫm mồ hôi và đôi môi sưng đỏ của người yêu, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó tả. Hùng không dừng lại ở đó. Nhớ lại những hình ảnh dâm mỹ trong đoạn video trên máy tính, nơi người đàn ông áp mặt vào vùng nhạy cảm phía sau của bạn tình, Hùng cảm thấy máu trong người mình sôi sục hơn bao giờ hết.

​Gã nhẹ nhàng nhưng dứt khoát cầm lấy hai chân của Trung, tách rộng ra hai bên. Trong tư thế này, nơi kín đáo nhất của chàng mọt sách hoàn toàn phơi bày trước mắt Hùng. Lỗ nhỏ hồng hào, khít rịt, hơi co thắt lại theo nhịp thở dồn dập của Trung. Làn da ngăm đen xung quanh càng làm nổi bật lên vẻ non nớt của vùng đất cấm địa chưa từng có ai chạm tới.

​Trung hốt hoảng, định khép chân lại: "Hùng... mày định làm gì... chỗ đó... dơ lắm..."

​"Không dơ. Với tao, chỗ nào của mày cũng đẹp hết," Hùng thì thầm, giọng khàn đặc đầy dục vọng.

​Không để Trung kịp phản ứng, Hùng lập tức áp sát mặt mình vào giữa hai đùi của cậu. Hơi thở nóng hổi của gã phả trực tiếp vào lỗ nhỏ khiến Trung rùng mình kịch liệt. Rồi, cái lưỡi thô ráp nhưng ẩm ướt của Hùng lè ra, liếm một đường nhẹ nhàng ngay tâm điểm của sự nhạy cảm.

​"A...!" Trung hét lên một tiếng ngắn ngủi, lưng cậu cong hẳn lên khỏi mặt ghế. Đây là lần đầu tiên trong đời cậu cảm nhận được sự kích thích ở vị trí này. Nó lạ lẫm, ngứa ngáy nhưng lại mang theo một luồng khoái cảm chạy thẳng vào đại não.

​Bản năng làm tình của một người đàn ông trong Hùng bắt đầu hoạt động mạnh mẽ. Gã bắt đầu dùng lưỡi liếm lấp một cách nhiệt tình. Chiếc lưỡi của gã không chỉ lướt bên ngoài mà còn cố gắng lách vào bên trong những nếp gấp nhỏ xíu. Hùng liếm láp một cách tỉ mỉ, mút mát như đang thưởng thức một món cao lương mỹ vị.

​Sự ẩm ướt và sức nóng từ miệng Hùng khiến nơi đó dần dần mềm ra. Lỗ nhỏ từ chỗ co thắt vì sợ hãi bắt đầu thả lỏng, tiết ra một chút dịch tự nhiên để chào đón sự xâm nhập. Trung nằm đó, hai tay che kín mặt, cảm nhận từng nhịp lưỡi của Hùng đang tàn phá mọi hàng rào phòng ngự cuối cùng của mình. Cậu cảm thấy mình như tan chảy dưới sự phục vụ tận tụy của gã đại ca.

​Sau một hồi "chăm sóc" bằng lưỡi khiến nơi đó trở nên bóng loáng và mềm mại, Hùng bắt đầu chuyển sang bước tiếp theo. Gã biết rõ, với kích thước "khủng" của mình, nếu đâm sầm vào ngay lập tức, lỗ nhỏ của Trung chắc chắn sẽ bị tổn thương, thậm chí là tét ra. Gã yêu Trung, gã muốn mang lại khoái lạc chứ không phải đau đớn.

​Hùng đưa một ngón tay trỏ lên miệng, liếm ướt đẫm bằng nước bọt của chính mình, rồi từ từ ấn nhẹ vào lỗ nhỏ.

​"Đau... Hùng... đau quá..." Trung nhăn mặt, cơ thể hơi co rút lại khi cảm nhận được vật thể lạ đang cố chen vào không gian chật hẹp.

​"Ngoan, thả lỏng ra Trung. Tao sẽ làm thật nhẹ mà," Hùng vừa hôn lên đùi Trung vừa dỗ dành.

​Gã chậm rãi xoay tròn ngón tay, thăm dò sự đàn hồi. Khi cảm thấy nơi đó đã dần quen với sự hiện diện của mình, Hùng từ từ đẩy hết một đốt ngón tay vào. Lỗ nhỏ của Trung khít đến mức bao bọc chặt lấy ngón tay Hùng, mút mát lấy nó. Hùng bắt đầu nới rộng (nông) bằng cách đưa thêm ngón thứ hai, rồi ngón thứ ba. Gã di chuyển các ngón tay theo hình tròn, rồi gập lại để tìm kiếm điểm nhạy cảm bên trong của Trung.

​Mỗi lần ngón tay Hùng ma sát với vách thịt bên trong, Trung lại bật ra những tiếng rên rỉ râm ran. Sự đau đớn ban đầu dần bị thay thế bằng một cảm giác đầy đặn và ngứa ngáy khó tả. Hùng kiên nhẫn làm việc đó trong một thời gian dài, cho đến khi thấy nơi đó đã đủ rộng mở và sẵn sàng cho "kẻ khổng lồ" đang biểu tình dữ dội của mình.

​Gã rút tay ra, nhìn con cặc gân guốc đang dựng đứng của mình rồi nhìn vào lỗ nhỏ đang mời gọi của Trung. Đêm nay, sự hòa quyện thực sự mới chính thức bắt đầu.

Đêm ấy, khu phố nhỏ nơi Hùng ở chìm vào tĩnh lặng, nhưng trong căn phòng khách phía sau cánh cửa khép hờ, một bầu không khí đặc quánh dục vọng và hơi nóng đang bao phủ. Sau màn dạo đầu tỉ mỉ, Hùng không thể kìm nén bản năng thêm một giây nào nữa.
​Hùng quỳ giữa hai chân Trung, đôi mắt đỏ vẩn lên vì khao khát. Gã nắm lấy hai đùi Trung, đẩy cao lên vai mình để tạo ra một góc độ xâm nhập sâu nhất. Con cặc của Hùng, thứ vũ khí gân guốc và to lớn đang đập liên hồi, quy đầu đã rỉ dịch bóng loáng, sẵn sàng cho cuộc hành trình chiếm hữu.

​Hùng từ từ áp quy đầu to lớn của mình vào lỗ nhỏ đã được nông mềm của Trung. Ngay khoảnh khắc đỉnh đầu của nó chạm vào vách thịt nhạy cảm, Trung rùng mình kịch liệt, đôi tay bấu chặt vào ga gối.

​"Hùng... từ từ thôi... nó to quá..." Trung thào thào, khuôn mặt ngăm đen nhuốm màu tình dục, đôi mắt nhắm nghiền vì căng thẳng.

​Hùng nghiến răng, cố gắng kiềm chế sự thúc giục của bản năng để không làm đau người mình yêu. Gã bắt đầu đẩy nhẹ. Quy đầu to lớn từ từ lách qua vòng cơ thắt khít rịt, từ từ nong rộng nơi hẻo lánh ấy ra. Trung có cảm giác như cơ thể mình đang bị xẻ làm đôi. Một cảm giác căng chướng, đầy đặn đến mức nghẹt thở bao trùm lấy hạ bộ cậu.

​Lỗ nhỏ của Trung bị con cặc Hùng lấp đầy hết mức. Từng milimet da thịt bị kéo căng, ôm khít lấy thân gậy gân guốc. Khi Hùng đẩy vào được một nửa, Trung nấc lên, hai chân quắp chặt lấy hông Hùng như một phản xạ tự nhiên giữa đau đớn và khoái lạc.

Lần đầu tiên trong đời, Trung cảm nhận được sự hiện diện mạnh mẽ của một người đàn ông khác bên trong chính cơ thể mình-một sự lấp đầy tuyệt đối mà không một ngôn từ nào tả xiết.

​Trong khi đó, ở cách đó vài con phố, Tí đang bồn chồn không yên. Hình ảnh Trung thất thần, đôi mắt đờ đẫn trên lớp vào buổi chiều cứ ám ảnh tâm trí cậu bạn hiền lành. Tí không biết về "giấc mơ" tàn khốc của Trung, nhưng cậu cảm nhận được có điều gì đó rất không ổn với người bạn thân của mình.

​Tí nhìn đồng hồ trên tường, kim phút vừa nhích qua con số 8. "Vẫn còn sớm, chắc tụi nó chưa ngủ đâu," Tí tự nhủ. Cậu khoác vội chiếc áo khoác gió, dắt chiếc xe đạp cọc cạch ra khỏi nhà. Tí định bụng sẽ ghé nhà Hùng trước, rủ gã "đại ca" cùng nhau mua ít đồ ăn ngon rồi qua nhà Trung thăm hỏi, sẵn tiện giải tỏa những hiểu lầm hay khúc mắc nếu có giữa hai đứa.

​Tiếng xích xe đạp kêu lạch cạch trên mặt đường vắng. Tí đạp xe rất nhanh, gió đêm thổi bạt qua tai nhưng không làm dịu đi sự bất an trong lòng cậu. Cậu đâu biết rằng, tại ngôi nhà mà cậu sắp đến, một cảnh tượng dâm mỹ và riêng tư tột độ đang diễn ra.

​Tại nhà Hùng, cuộc giao hoan đã tiến vào giai đoạn mãnh liệt hơn. Khi thấy Trung đã dần thích nghi với kích thước của mình, Hùng bắt đầu thúc mạnh hơn. Mỗi cú đâm của Hùng đều sâu đến tận cùng, khiến thân thể Trung nảy lên theo từng nhịp.

​"Ư... Hùng... sâu quá... chạm vào... chạm vào chỗ đó rồi!" Trung rên rỉ, tiếng rên vang vọng trong căn phòng kín.

​Con cặc của Hùng khi đã hoàn toàn chìm ngập trong người Trung mang lại một khoái cảm tàn nhẫn. Vách thịt bên trong của Trung ấm nóng và co bóp liên hồi, như một bàn tay vô hình đang vuốt ve Hùng, khiến gã phát điên. Hùng cúi xuống, vừa thúc vừa hôn lên đôi môi sưng đỏ của Trung, bàn tay to lớn bóp chặt lấy cặp mông ngăm đen chắc nịch của cậu bạn mọt sách.

​"Mày sướng không Trung? Nói cho tao nghe... mày có thấy sướng không?" Hùng thở dốc, giọng nói đẫy đà mùi vị dục vọng.

​Trung không trả lời được tròn câu, cậu chỉ biết lắc đầu rồi lại gật đầu, nước mắt vì khoái lạc sinh lý trào ra sau lớp kính cận. Cậu cảm thấy mình hoàn toàn bị Hùng chiếm trọn, từ thể xác đến linh hồn. Sự đau đớn ban đầu đã biến mất, nhường chỗ cho những luồng điện tê dại lan tỏa khắp cơ thể.
​Sự xuất hiện bất ngờ

​Chiếc xe đạp của Tí cuối cùng cũng dừng trước cổng nhà Hùng. Tí thấy đèn trong phòng khách vẫn sáng, chiếc xe máy của Hùng vẫn dựng ở sân. Cậu mỉm cười: "May quá, thằng Hùng vẫn còn thức."

​Tí dựng xe đạp, hăm hở bước vào sân. Cậu không gọi cửa ngay vì tính hay đùa, định bụng sẽ lẻn vào hù cho Hùng một trận. Cánh cửa chính nhà Hùng vốn dĩ không khóa kỹ, chỉ khép hờ. Tí nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, miệng định gọi "Ê Hùng!", nhưng rồi tất cả âm thanh đều nghẹn lại nơi cổ họng.

​Từ phía phòng khách nối liền với gian bếp, những tiếng thở dốc, tiếng da thịt va chạm "bạch bạch" và tiếng rên rỉ dâm mỹ của Trung lọt vào tai Tí. Tí đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt mở to nhìn qua khe cửa hờ. Cậu thấy tấm lưng trần đẫm mồ hôi của Hùng đang nhấp nhô mãnh liệt, và bên dưới gã, Trung đang nằm dạng chân, gương mặt đắm chìm trong khoái lạc tột độ.

​Tí bàng hoàng, chiếc áo khoác trên tay suýt rơi xuống đất. Sự thật về mối quan hệ giữa hai người bạn thân nhất của mình hiện ra một cách trần trụi và nồng nặc mùi vị tình dục khiến cậu không kịp trở tay.

Tiếng "két" nhẹ của bản lề cửa gỉ sét vang lên lạc lõng giữa không gian nồng nặc mùi hóc-môn và tiếng thở dốc. Âm thanh ấy tuy nhỏ nhưng trong căn phòng yên tĩnh lúc này, nó chẳng khác nào một tiếng sấm nổ ngang tai.

​Hùng đang trong nhịp thúc mãnh liệt, con cặc khổng lồ đang lút cán bên trong lỗ nhỏ của Trung, bỗng nhiên khựng lại. Trung, với gương mặt đẫm mồ hôi và đôi mắt nhòe đi vì khoái lạc, cũng giật mình trố mắt nhìn ra phía khe cửa. Cả hai như hóa đá trong tư thế dâm mỹ nhất: Hùng đang quỳ gối, hai tay nâng hông Trung lên cao, còn Trung thì trần trụi, đôi chân ngăm đen vẫn còn quấn chặt lấy thắt lưng của gã đại ca.

​Tại khe cửa, Tí đứng bất động, bàn tay vẫn còn đặt trên cánh gỗ. Tim cậu đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Khoảnh khắc nhìn thấy con cặc của Hùng đang đâm thụt bên trong người Trung, Tí cảm thấy một luồng điện chạy dọc từ đỉnh đầu xuống tận gót chân.

​Cú sốc ban đầu khiến đầu óc Tí trống rỗng. Cậu chưa bao giờ tưởng tượng được hai người bạn thân nhất của mình lại có thể làm chuyện này, và càng không ngờ Trung lại có thể phát ra những tiếng rên rỉ dâm đãng đến thế. Nhưng rồi, một cảm giác lạ lùng bắt đầu xâm chiếm lấy Tí. Nhìn làn da ngăm đen của Trung bóng bẩy dưới ánh đèn, nhìn sự mạnh mẽ đến thô bạo của Hùng, Tí cảm thấy mặt mình nóng bừng lên. Một sự kích thích bản năng trỗi dậy khiến đũng quần của Tí cũng bắt đầu có dấu hiệu "biểu tình".

​Cậu đỏ mặt không phải chỉ vì xấu hổ, mà còn vì sự tò mò và một khao khát thầm kín bấy lâu nay bỗng dưng bị đánh thức. Tí cảm thấy mình như một kẻ tội đồ, một kẻ thứ ba đang xâm phạm vào lãnh địa thiêng liêng và riêng tư tột độ của tình yêu.

​Hùng là người phản ứng đầu tiên. Gã nhanh chóng rút cặc ra khỏi người Trung. Tiếng "póc" vang lên dâm mỹ khi con cặc gân guốc rời khỏi lỗ nhỏ đang sưng đỏ và ướt đẫm dịch tiết.

Hùng vớ lấy chiếc áo thun dưới sàn ném cho Trung, còn mình thì đứng bật dậy, lấy thân hình to lớn che chắn cho người yêu, đôi mắt đỏ vẩn lên vì dục vọng chưa tan và sự giận dữ vì bị làm phiền.

​"Tí... là mày hả?" Hùng gằn giọng, hơi thở vẫn còn vô cùng dồn dập.

​Trung cuống cuồng quấn chiếc áo vào người, mặt đỏ đến mức như sắp rỉ máu. Cậu cúi gầm mặt, không dám nhìn về phía cửa. Nỗi nhục nhã từ giấc mơ chiều nay bỗng chốc ùa về, nhưng lần này là thực, và người chứng kiến lại là Tí đứa bạn hiền lành nhất nhóm.

​Tí lúc này mới định thần lại, cậu lắp bắp, lùi lại một bước: "Tao... tao xin lỗi... Tao thấy cửa không khóa... Tao định rủ thằng Hùng đi thăm mày... Tao không biết... Tao thực sự không biết hai đứa mày..."

​Giọng Tí run run, đầy vẻ hối lỗi. Cậu cảm thấy mình thật thừa thãi. Không gian này, hơi nóng này, và cả mùi vị tình dục đang lẩn khuất trong không khí đều thuộc về Hùng và Trung. Tí thấy mình như một kẻ lạ mặt đột nhập vào thế giới của hai người họ, làm vỡ tan cái khoảnh khắc thăng hoa nhất.

​Tí quay lưng định chạy ra khỏi nhà, nhưng đôi chân cậu như bị chì đổ vào, không nhúc nhích nổi. Hình ảnh cơ thể trần trụi của Trung vẫn cứ ám ảnh trong tâm trí Tí. Cậu cảm thấy có một nỗi buồn man mác len lỏi. Hóa ra bấy lâu nay Hùng và Trung đã bí mật dành tình cảm cho nhau mà cậu không hề hay biết. Cậu luôn là người đứng giữa, luôn là người hóa giải mọi mâu thuẫn, nhưng vào giây phút này, cậu nhận ra mình mãi mãi chỉ là người đứng ngoài lề cuộc tình của họ.

​"Đừng đi Tí..." Giọng Trung vang lên
nhỏ xíu, chứa đầy sự tổn thương và van nài.

​Trung lo sợ. Cậu sợ Tí sẽ ghê tởm
mình, sợ Tí sẽ nghĩ mình là đứa biến thái giống như trong cơn ác mộng kia. Cậu không muốn mất đi người bạn này.

​Hùng thở hắt ra một hơi, gã vò đầu bứt tai rồi bước lại gần cửa, mở rộng cánh cửa ra. Gã nhìn Tí, thấy gương mặt đỏ bừng và ánh mắt bối rối của bạn, cơn giận của gã bỗng dịu xuống. Gã hiểu Tí không cố ý.

​"Vào đi mày. Chuyện cũng đã rồi, giấu mày cũng chẳng được nữa," Hùng nói, giọng đã bình tĩnh hơn nhưng vẫn còn chút ngượng ngùng.

​Tí quay lại, nhìn Hùng rồi nhìn Trung đang ngồi co ro trên sofa. Không gian riêng tư đã bị phá vỡ, nhưng thay thế vào đó là một sự thật trần trụi được phơi bày. Tí bước vào phòng, cảm giác tội lỗi vẫn đeo bám. Cậu thấy mình không chỉ là kẻ phá đám, mà còn là kẻ đang ghen tị với hạnh phúc mà Hùng đang có, hạnh phúc được sở hữu người con trai có làn da ngăm đen quyến rũ ấy.

​Cả ba đứa ngồi lại với nhau trong một bầu không khí gượng gạo chưa từng có. Những bí mật về giới tính, về tình yêu thầm kín và cả sự ham muốn bắt đầu len lỏi, hứa hẹn một bước ngoặt mới cho tình bạn của bộ ba.

_

Trong căn phòng khách vẫn còn vương lại cái nóng hôi hổi của cuộc hoan lạc vừa bị ngắt quãng, không khí đặc quánh sự bối rối. Hùng đã mặc vội chiếc quần đùi, còn Trung thì quấn chặt chiếc áo khoác của Hùng ngang hông, gương mặt vẫn chưa hết vẻ bàng hoàng. Tí đứng đó, tay vẫn nắm chặt quai chiếc túi xách, đôi mắt hết nhìn Hùng lại nhìn Trung, rồi cúi gầm xuống nền nhà xi măng như thể muốn tìm một vết nứt để chui xuống.

​Hùng hằng giọng, phá tan sự im lặng đang bóp nghẹt cả ba: "Tí... thật ra không phải tụi tao muốn giấu mày đâu. Chuyện này... chuyện tao với thằng Trung... thật sự là vừa mới chính thức cách đây vài tiếng thôi."

​Trung vội vàng tiếp lời, giọng cậu vẫn còn run rẩy và hơi khàn đi vì những tiếng rên rỉ ban nãy: "Đúng đó Tí. Sau khi mày về, Hùng chở tao đi dạo. Tụi tao đã nói chuyện rất nhiều, rồi Hùng... Hùng tỏ tình với tao. Tao thề là ngày mai tao định nói với mày về mối quan hệ của tao với nó ngay khi đến lớp. Tao không ngờ mày lại bắt gặp
trong hoàn cảnh... trớ trêu thế này."

​Trung nói mà nước mắt lại chực trào ra. Cậu nhạy cảm, nhất là sau cơn ác mộng bị bạn bè ruồng bỏ hồi chiều, cậu sợ Tí sẽ vì chuyện này mà cảm thấy bị phản bội hoặc khinh rẻ cậu.

​Tí nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Trung thì tim bỗng mềm lại. Cậu tiến lại gần một bước, gương mặt hiền lành lộ vẻ vừa trách móc vừa có chút vui mừng nhẹ nhõm. Tí thở dài, nụ cười gượng gạo xuất hiện trên môi.

​"Thôi, đừng có mít ướt nữa cái thằng này. Tao có trách gì mày đâu. Tao chỉ hơi sốc vì hai đứa mày 'đánh nhanh thắng nhanh' quá thôi. Tao tưởng mày đang bệnh nên mới lo lắng chạy qua, ai dè qua đây lại được xem... 'phim hành động' miễn phí."

​Tí cười, nhưng trong lòng cậu có một chút hụt hẫng khó tả. Cậu cảm thấy mình hơi có lỗi vì đã vô tình xâm phạm vào khoảnh khắc thiêng liêng nhất của bạn mình. Tí nhận ra rằng Trung không hề có ý định giấu giếm mình, chỉ là mọi chuyện diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức tình cảm của hai người bạn thân nhất của cậu đã bùng nổ thành một tình yêu mãnh liệt chỉ trong một buổi tối.

​"Tao xin lỗi vì đã xông vào mà không gõ cửa," Tí nói, giọng đầy thông cảm.

"Tao thấy cửa không khóa nên mới làm càn. Tao cứ sợ mày bị gì, ai ngờ mày đang 'hạnh phúc' quá mức. Thấy hai đứa mày thành một cặp, tao cũng mừng. Ít ra thằng Hùng nó cũng có người kìm kẹp, không đi gây sự khắp nơi nữa."

​Trung nhìn Tí, thấy ánh mắt bạn
không hề có sự ghê tởm hay phán xét, cậu mới thực sự trút bỏ được gánh nặng nghìn cân trong lòng. Cậu khẽ mỉm cười, dù gương mặt vẫn còn đỏ bừng: "Cảm ơn mày, Tí. Mày luôn là người hiểu tụi tao nhất."

​Hùng đứng bên cạnh, một tay đặt lên vai Trung như để khẳng định chủ quyền, một tay gãi đầu nhìn Tí: "Vậy là mày không giận tụi tao chứ?"

​"Giận gì mà giận," Tí xua tay, nụ cười đã tự nhiên hơn. "Nhưng mà thôi, tao về đây. Trả lại không gian cho hai đứa mày tiếp tục 'nghiên cứu' kiến thức sinh học. Tao ở đây nữa chắc tao nổ mắt mất."

​Tí nhanh chóng quay người bước ra khỏi cửa. Cậu không muốn ở lại thêm một giây nào nữa để chứng kiến sự tình tứ của họ, không phải vì ghét bỏ, mà vì cậu muốn giữ cho họ sự riêng tư tuyệt đối mà họ xứng đáng có được trong ngày đầu yêu nhau.

​Ra đến cổng, Tí leo lên chiếc xe đạp cũ. Cậu đạp thật nhanh vào bóng đêm, gió đêm lạnh buốt tạt vào mặt khiến đầu óc cậu tỉnh táo lại. Tí cảm thấy một chút cô đơn, nhưng nhiều hơn là sự an lòng. Trung đã có Hùng che chở, và Hùng đã tìm thấy bến đỗ của mình.
​Chiếc xe đạp của Tí biến mất hút dưới ánh đèn đường vàng vọt của con hẻm, để lại sau lưng ngôi nhà nhỏ với hai trái tim đang bắt đầu một chương mới của cuộc đời. Tí thầm chúc phúc cho họ, một lời chúc phúc chân thành từ người bạn đã chứng kiến mọi thăng trầm của cả hai.

​Tại phòng khách nhà Hùng, sau khi tiếng xích xe đạp của Tí lịm dần, Hùng quay sang nhìn Trung. Gã kéo Trung vào lòng, hôn nhẹ lên trán cậu: "Hết lo rồi nhé. Tí nó ủng hộ tụi mình rồi."

​Trung gật đầu, vùi mặt vào ngực Hùng. Cơn bão lòng đã qua, giờ đây chỉ còn lại sự ấm áp của tình yêu thực thụ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co