9
Ánh sáng mờ ảo từ màn hình tivi vẫn hắt lên những mảng sáng tối chập chờn, phản chiếu trên làn da đẫm mồ hôi của hai cơ thể đang quấn quýt.
Sau một hồi vờn nhau, trêu đùa bằng những cái chạm dọc theo sống lưng và mông đùi, Huy bỗng khựng lại. Anh nhìn Tí bằng đôi mắt sẫm màu vì dục vọng, hơi thở anh nóng hổi phả vào vành tai đang đỏ rực của cậu nhóc.
Huy khẽ đẩy Tí nằm ngửa ra sofa, còn anh thì quỳ giữa hai chân cậu. Anh không vồ vập ngay mà đưa tay vuốt ve khuôn mặt phúng phính của Tí, giọng nói trở nên trầm thấp, mang theo một sự khẩn khoản, nài nỉ mà Tí chưa từng thấy trước đây.
"Tí ơi..." Huy thầm thì, thanh âm khàn đặc. "Anh nhớ cái cảm giác đêm đó quá. Em giúp anh một lần nữa được không? Anh muốn được thấy em ngậm chặt lấy cặc anh như lúc ở nhà... Anh khao khát nó đến phát điên rồi."
Tí nhìn Huy, thấy một người mạnh mẽ hằng ngày giờ đây lại đang dùng ánh mắt đầy vẻ cầu xin để nhìn mình, lòng cậu bỗng mềm nhũn ra. Sự kiêu ngạo của một đứa trẻ đang được nuông chiều trỗi dậy, Tí khẽ liếm môi, đôi mắt long lanh đầy vẻ trêu chọc: "Anh Huy nói sao? Anh muốn em... làm chuyện đó hả?"
Huy gật đầu, anh cầm lấy bàn tay Tí đặt lên con cặc đang rung động bần bật vì căng cứng của mình. "Phải, anh muốn em. Làm cho anh đi em, rồi anh cũng sẽ làm cho em sướng như vậy."
Tí mỉm cười, cái vẻ ngây thơ thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự táo bạo tiềm ẩn. Cậu không ngồi dậy ngay mà bất ngờ xoay người lại. "Vậy... mình làm giống như trong cái phim anh tắt giữa chừng lúc nọ đi. Em bú cho anh, và anh cũng phải bú cho em cùng một lúc."
Huy nuốt nước miếng, đại não anh lập tức hiện lên từ khóa "69". Anh chưa kịp phản ứng thì Tí đã bắt đầu xoay người, bò qua phía trên anh.
Trong căn hộ không một bóng người, hai cơ thể trần trụi bắt đầu lồng ghép vào nhau theo một tư thế đối nghịch nhưng đầy gắn kết. Tí xoay ngược người lại, phần hạ bộ của cậu nằm ngay trước mặt Huy, còn đầu cậu thì hạ xuống đúng vị trí giữa hai chân anh.
Sự trần trụi tuyệt đối khiến cảm giác về xúc giác bị đẩy lên đến cực hạn. Huy nhìn thấy rõ ràng từng kẽ tóc, từng thớ thịt trắng trẻo của Tí ngay sát tầm mắt. Còn Tí, cậu thấy con cặc vĩ đại của Huy đang sừng sững ngay trước môi mình, nồng đậm mùi hương nam tính và hơi nóng tỏa ra hầm hập.
Không ai bảo ai, cả hai đồng loạt cúi xuống.
Khi môi Tí vừa bao trọn lấy phần quy đầu đỏ rực của Huy, cũng là lúc Huy há miệng đón nhận lấy cái "nấm nhỏ" xinh xắn của Tí. Một luồng điện cực mạnh chạy dọc sống lưng cả hai, khiến họ cùng rùng mình một cái thật mạnh.
Tí bắt đầu mút một cách vụng về nhưng đầy nhiệt huyết. Cậu dùng lưỡi xoay tròn quanh rãnh quy đầu, rồi từ từ đẩy sâu vào bên trong khoang miệng. Tiếng ướt át nồng nàn vang lên đều đặn. Tí nhớ lại những gì Huy từng dạy, cậu cố gắng tạo ra lực hút chân không, ép chặt đôi môi vào thân gậy gân guốc.
Ở phía bên kia, Huy lại là một "bậc thầy" trong chuyện này. Anh không thô bạo mà dùng sự điêu luyện để dẫn dắt Tí. Lưỡi của Huy linh hoạt lướt dọc theo phần thân của Tí, trêu đùa với những vùng da nhạy cảm nhất. Mỗi lần Huy mút mạnh, Tí lại giật nảy người, những ngón chân co quắp lại, cọ xát vào mái tóc ngắn cứng cáp của Huy.
Khung cảnh lúc này cực kỳ dâm mỹ. Hai con người, một lớn một nhỏ, trần truồng quấn lấy nhau thành một vòng tròn khép kín của dục vọng. Tí vừa tận hưởng cảm giác đê mê từ miệng Huy mang lại, vừa cố gắng dùng hết sức bình sinh để "trả lễ" cho anh. Cậu nhóc mập mạp nhấp nhô cái đầu theo nhịp điệu hối hả, đôi bàn tay múp mím không quên vuốt ve hai hạt ngọc của Huy bên dưới.
"Ưm... ưm..." Những tiếng rên rỉ nghẹn lại trong khoang miệng đầy ắp của cả hai.
Tí cảm nhận được sự căng cứng của Huy đang đạt đến mức tối đa. Vật trong miệng cậu nóng đến mức tưởng chừng như có thể làm bỏng môi lưỡi. Càng sướng, Huy lại càng mút Tí mạnh hơn như một cách để giải tỏa bớt áp lực tình ái đang dâng trào. Sự ma sát đồng thời từ cả hai phía tạo ra một loại khoái cảm cộng hưởng kinh khủng, khiến đại não họ như bị tê liệt, mọi giác quan chỉ còn tập trung vào vùng hạ bộ đang được đối phương chăm sóc tận tình.
Mùi vị của da thịt, vị nồng nàn đặc trưng và âm thanh của sự va chạm giữa môi và thịt tạo nên một bản nhạc giao hưởng đầy tội lỗi nhưng cũng đầy mật ngọt. Họ như lạc vào một mê cung không có lối thoát, nơi chỉ có sự sung sướng tột cùng và hơi ấm của người mình thương.
Cả hai cứ thế chìm đắm trong tư thế ấy rất lâu. Sự trần trụi khiến họ không còn gì để che giấu, tất cả những khao khát thầm kín nhất đều được bộc lộ qua cách họ dùng miệng lưỡi để yêu thương nhau. Tí thấy mình như đang bay bổng trên chín tầng mây, còn Huy thì cảm thấy mọi mệt mỏi của cả tuần làm việc dường như đã được "rửa trôi" hoàn toàn bởi sự nhiệt tình của cậu nhóc này.
Khi nhịp tim đã đập đến mức báo động, họ dần dần chậm lại nhưng vẫn không nỡ rời khỏi đối phương. Huy buông Tí ra trước, anh ngẩng đầu lên, gương mặt đỏ bừng, hơi thở dốc hụt hẫng. Tí cũng từ từ nhả con cặc của Huy ra, đôi môi sưng mọng, nước mắt sinh lý vì ngậm sâu vẫn còn đọng nơi khóe mắt.
Huy xoay người lại, kéo Tí vào lòng, để cậu nằm đè lên người mình trong tư thế cũ nhưng đã thư giãn hơn. Anh vuốt ve tấm lưng đang phập phồng của Tí, thầm thì: "Em giỏi quá... Tí ơi, em làm anh suýt nữa thì không kìm lại được."
Tí rúc đầu vào ngực Huy, giọng nói nhừa nhựa vì vừa mới trải qua một trận kịch chiến: "Tại anh Huy nài nỉ em đó nha... Nhưng mà... công nhận sướng thật anh nhỉ?"
Huy bật cười, ôm chặt lấy cậu nhóc mập mạp của mình. Đêm hôm đó, trên chiếc sofa phòng khách, hai cơ thể trần trụi vẫn tiếp tục quấn quýt lấy nhau, tận hưởng dư vị của tình yêu và sự thăng hoa mà họ vừa cùng nhau tạo dựng. Kế hoạch "không mặc đồ" của Huy cuối cùng đã biến thành một chuỗi những kỷ niệm nóng bỏng mà có lẽ suốt đời này Tí cũng không thể nào quên.
_
Ánh nắng ban mai của ngày thứ Hai thành phố len lỏi qua khe rèm cửa sổ, rải những vệt vàng óng ả lên sàn gỗ và chiếc sofa da trong phòng khách. Tí mơ màng tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự tỉnh táo, mà là một luồng nhiệt nóng bỏng và ẩm ướt đang bao trùm lấy phần nhạy cảm nhất dưới hạ bộ.
Trong trạng thái vẫn còn trần trụi hoàn toàn từ đêm qua, Tí cảm nhận được sự ma sát mãnh liệt. Cậu nhóc khẽ rên rỉ, đôi mắt lim dim dần mở to khi nhận ra bóng dáng cao lớn của Huy đang quỳ dưới chân mình từ lúc nào.
Huy đã dậy từ sớm, nhưng thay vì đi chuẩn bị đồ ăn, anh lại bị cuốn hút bởi dáng vẻ ngủ say đầy mời gọi của Tí trong tình trạng không một mảnh vải che thân. "Cậu nhỏ" của Tí trong cơn ngái ngủ cũng đang dựng đứng, hồng hào và rung động nhẹ theo từng nhịp thở. Không kìm lòng được, Huy đã cúi xuống, bắt đầu màn "chào buổi sáng" đầy kích thích.
Tí thấy bên dưới mình bị bao bọc bởi khoang miệng nóng ấm và ẩm ướt của Huy. Anh không hề nhẹ nhàng như mọi khi, mà mút rất mạnh, dùng lưỡi liếm láp liên tục vào phần quy đầu nhạy cảm. Cảm giác kích thích dồn dập khiến Tí hoe đỏ cả mắt, đôi bàn tay múp míp nắm chặt lấy ga ghế sofa.
"Ưm... Anh Huy... dừng lại... em sắp... sắp không chịu nổi rồi..." Tí thều thào, giọng nói lạc hẳn đi.
Cậu nhóc cố gắng đẩy đầu Huy ra vì sợ mình sẽ xuất tinh ngay lập tức, nhưng Huy dường như không muốn dừng lại. Anh càng mút sâu hơn, tiếng "chụt chụt" vang lên đầy ám muội trong căn phòng tĩnh lặng. Khoái cảm từ hạ bộ lao thẳng lên đại não khiến toàn thân Tí run rẩy, hai chân cậu theo bản năng co lại, gác thẳng lên đôi vai rộng và gáy của Huy.
Sự ma sát trực diện và sức hút từ miệng Huy khiến lý trí của Tí hoàn toàn tan biến. Trong một khoảnh khắc hưng phấn tột độ, Tí không còn đẩy anh ra nữa. Ngược lại, cậu dùng hai tay ôm chặt lấy đầu Huy, nhấn mạnh xuống, ép anh phải ngậm lấy toàn bộ chiều dài của mình.
"Anh... anh ngậm hết đi... em sướng quá!"
Tí đè chặt đầu Huy vào hạ bộ mình, khiến Huy phải ngậm lút cán. Ngay giây sau đó, toàn thân Tí gồng cứng như một cây cung căng hết mức. Cậu rên rỉ thành tiếng dài, và rồi, một luồng tinh dịch ấm nóng, dồi dào bắn ra ào ạt ngay trong khoang miệng Huy.
Huy trợn tròn mắt vì bất ngờ. Anh không kịp phản ứng trước sự chủ động mãnh liệt này của Tí. Miệng anh phồng to lên, chứa đầy chất lỏng đặc quánh, nồng đậm mùi vị nam tính của cậu thiếu niên. Tí thở dốc, hai chân buông thõng xuống, cả người rũ ra vì vừa trải qua một cơn cực khoái kinh hoàng.
Huy từ từ nhả cặc ra, nhưng anh không nuốt xuống. Anh chồm người dậy, áp sát khuôn mặt đang đỏ gay gắt của mình vào mặt Tí. Ánh mắt Huy lúc này tràn đầy sự chiếm hữu và một chút tinh quái.
Tí vẫn còn chưa kịp hoàn hồn, miệng
nhỏ hơi há ra để lấy dưỡng khí. Bất thình lình, Huy dùng một tay bóp mạnh vào hai bên má của Tí, khiến đôi môi cậu chu ra và mở rộng. Anh không nói một lời, cúi xuống áp chặt môi mình vào môi Tí trong một nụ hôn sâu đầy áp chế.
Ực...
Huy truyền toàn bộ số tinh dịch vừa nhận được từ Tí, nhả ngược lại vào khoang miệng của cậu. Tí bị bất ngờ, đôi mắt mở to hết cỡ, cậu cảm nhận được dòng chất lỏng nóng hổi của chính mình đang chảy ngược vào trong lưỡi. Vị nồng đậm, hơi chát và ấm nóng bao trùm lấy vị giác của Tí.
Huy rời môi ra nhưng vẫn giữ chặt cằm Tí, anh khẽ liếm đi vệt trắng còn sót lại trên khóe miệng em, thì thầm bằng giọng khàn đặc: "Đồ nhóc gan lì. Em bắn nhiều thế này, phải tự mình nếm thử xem nó ngon đến mức nào chứ?"
Tí nuốt xuống trong sự ngỡ ngàng, gương mặt đỏ đến mức tưởng như có thể bốc cháy. Cậu nhóc lắp bắp: "Anh Huy... anh... anh biến thái quá..."
Huy cười lớn, anh kéo Tí ngồi dậy rồi ôm chặt cậu vào lòng. Cả hai vẫn đang trần trụi, làn da áp chặt vào nhau, cảm nhận nhịp tim vẫn còn đập loạn xạ sau màn giao lưu đầy nóng bỏng.
Sáng thứ Hai ở thành phố bắt đầu như thế đó, một khởi đầu đầy rạo rực, phá vỡ mọi ranh giới và khiến tình yêu của họ trở nên nồng đậm hơn bao giờ hết.
"Bây giờ thì đi tắm thôi," Huy vỗ nhẹ vào mông Tí.
Tí chỉ biết gục đầu vào vai Huy, thầm nghĩ rằng tuần lễ này chắc chắn sẽ là một tuần lễ "kiệt sức" nhưng cũng hạnh phúc nhất trong cuộc đời cậu.
Sáng thứ Hai, thành phố chuyển mình trong nhịp sống hối hả, nhưng bên trong căn hộ của Huy, thời gian dường như vẫn còn vương vấn dư vị nồng nàn của màn "chào buổi sáng" đầy táo bạo. Huy nhìn đồng hồ, giật mình nhận ra đã đến giờ phải có mặt ở công ty. Sau một tuần trốn việc để chăm sóc Tí, hôm nay anh không thể vắng mặt thêm một phút nào nữa, nhất là khi sếp đang bắt đầu để mắt tới tiến độ dự án.
Huy nhìn Tí - lúc này đang loay hoay tìm bộ quần áo mới mà Huy vừa đưa cho. Một ý tưởng loé lên: Anh không thể để Tí ở nhà một mình. Sau vụ trốn nhà lên thành phố, Huy nhận ra cậu nhóc này có thể làm bất cứ điều gì nếu thấy cô đơn.
"Tí này, thay đồ nhanh đi, anh dẫn em vào công ty luôn. Để em ở nhà anh không yên tâm," Huy vừa thắt cà vạt vừa nói.
Tí sáng rực mắt: "Thật hả anh? Em được đi xem anh làm việc hả?"
"Ừ, nhưng với điều kiện: em phải tuyệt đối nghe lời. Không được chạy ra khỏi cổng công ty, không được nghịch phá máy móc, và đặc biệt là không được đi lung tung khi chưa có sự đồng ý của anh. Rõ chưa?" Huy nghiêm giọng, bàn tay vỗ nhẹ vào má Tí để cảnh cáo.
Tí gật đầu lia lịa như bổ củi: "Em hứa! Em sẽ ngoan như cún con luôn!"
Công ty của Huy là một văn phòng kiến trúc hiện đại, tọa lạc trong một tòa nhà kính cao tầng. Khi Huy dắt Tí bước qua cửa xoay, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía họ. Huy trong bộ vest lịch lãm, phong thái đĩnh đạc, dắt theo một cậu nhóc mập mạp, gương mặt hồng nhuận tươi tắn, mặc chiếc áo phông có hình bánh bao nhìn cực kỳ đáng yêu.
Huy xếp cho Tí một chiếc ghế xoay ngay cạnh bàn làm việc của mình, đưa cho cậu một xấp giấy trắng và hộp bút màu: "Ngồi đây vẽ tranh, cấm đi đâu đấy."
Tí ngồi ngoan được đúng mười lăm phút. Khi Huy bắt đầu chìm đắm vào những bản vẽ AutoCAD phức tạp và những cuộc gọi thảo luận chuyên môn, bản tính hiếu động của đứa trẻ bắt đầu trỗi dậy. Tí nhìn quanh, thấy những chiếc ghế xoay có bánh xe sao mà thú vị quá. Cậu bắt đầu dùng chân đẩy mạnh, chiếc ghế lao đi vèo vèo trên sàn đá hoa cương sáng bóng.
"Vèo... vèo..." Tí thích thú cười khúc khích.
Cậu bắt đầu rời khỏi "vùng an toàn" mà Huy thiết lập. Tí đi ngang qua các dãy bàn làm việc, tò mò ngó nghiêng những mô hình nhà cao tầng bằng nhựa mica. Cậu lách qua phòng hành chính, chạy dọc hành lang dài hun hút của văn phòng. Với Tí, cái văn phòng này giống như một mê cung đầy rẫy những điều kỳ thú.
Trong khi Huy đang mướt mồ hôi giải trình dự án với sếp trong phòng họp kín, Tí đã đi lạc đến khu vực văn phòng của các quản lý cấp cao. Cậu dừng chân trước một cánh cửa gỗ sồi sang trọng, trên đó có bảng tên.
"Nguyễn Thị Phương Thảo".
Tí không hề biết chị Thảo là "ân nhân" đã bao che cho anh Huy suốt thời gian qua. Cậu chỉ thấy cái cửa này đẹp quá, lại còn hé mở một chút. Tí tò mò đẩy nhẹ cửa bước vào.
Bên trong, chị Thảo đang ngồi tựa lưng vào ghế da, đôi mắt nhắm nghiền, tay xoa thái dương vì đống hồ sơ nhân sự đau đầu. Nghe tiếng động, chị mở mắt ra và sững người. Trước mặt chị là một cậu nhóc phúng phính, đang đứng ngây ngô nhìn chị bằng đôi mắt to tròn.
"Ơ... nhóc con nào đây? Lạc vào đây
hả em?" Chị Thảo ngạc nhiên hỏi, giọng nói vốn sắc sảo thường ngày bỗng dịu đi trước vẻ đáng yêu của Tí.
Tí hơi rụt rè, khoanh tay chào: "Dạ... em chào chị ạ. Em đi tìm anh Huy."
Chị Thảo khựng lại, rồi như chợt hiểu ra điều gì đó, chị bật cười lớn: "À! Thì ra em à Tí? Cái cậu nhóc làm thằng Huy nhà chị mất ăn mất ngủ, bỏ cả công ty chạy về nhà đây mà?"
Tí đỏ mặt, lí nhí: "Dạ... sao chị biết em?"
Chị Thảo đứng dậy, tiến lại gần véo cái má bánh bao của Tí một cái thật đau: "Trời ơi, nhìn ngoài đời còn cưng hơn trong ảnh thằng Huy nó giấu trong ví nữa! Lại đây, ngồi xuống đây với chị. Thằng Huy nó đang họp, chắc còn lâu mới ra. Để chị 'thẩm vấn' em một chút xem nó chăm em kiểu gì mà em mập mạp, trắng trẻo thế này."
Chị Thảo lôi trong ngăn kéo ra một túi bánh kẹo ngoại nhập, đưa cho Tí. Tí vừa ăn vừa hồn nhiên kể chuyện. Cậu kể chuyện anh Huy chăm em thế nào, kể chuyện tối qua hai anh em... (suýt nữa thì Tí lỡ lời kể vụ không mặc đồ, may mà cậu kịp nhớ lời anh dặn).
Chị Thảo vừa nghe vừa cười không ngớt. Chị nhận ra Tí có một tâm hồn vô cùng trong sáng và thật thà, hèn gì mà gã đàn ông khô khan như Huy lại mê em như điếu đổ.
Nửa tiếng sau, Huy bước ra khỏi phòng họp, gương mặt đầy vẻ căng thẳng. Anh nhìn sang chỗ ngồi của Tí, thấy chiếc ghế trống không, tim Huy như rụng xuống một nhịp.
"Tí! Tí đâu rồi?!" Huy cuống cuồng hỏi đồng nghiệp xung quanh.
Khi nghe một nhân viên chỉ tay về phía phòng chị Thảo, Huy tái mét mặt mày. Anh biết chị Thảo tuy tốt nhưng lại là người rất nghiêm khắc trong giờ làm việc. Anh lao thẳng vào phòng chị, miệng lắp bắp: "Chị Thảo... em xin lỗi... em sẽ đưa nó ra ngay..."
Cảnh tượng bên trong khiến Huy đứng hình. Tí đang ngồi vắt vẻo trên ghế sofa của chị Thảo, miệng đầy vụn bánh, còn chị Thảo thì đang... cho Tí xem những tấm hình hồi nhỏ của Huy trên máy tính và cả hai đang cười sặc sụa.
"Kìa Huy, đứng đó làm gì? Vào đây mà xem 'chiến tích' của cậu nhóc nhà cậu này," Chị Thảo cười bảo.
Huy thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh vẫn tiến lại chỗ Tí, xách tai cậu nhóc lên (dù chỉ là làm bộ): "Đã dặn là không được đi lung tung cơ mà! Em làm anh lo muốn chết!"
Tí lí nhí: "Em xin lỗi... tại phòng chị Thảo đẹp quá..."
Chị Thảo xua tay: "Thôi đừng mắng nó. Thằng bé ngoan lắm. Huy này, tối nay dẫn Tí đi ăn đi, tôi bao. Coi như mừng em nó lên thành phố."
Huy nhìn Tí, rồi nhìn chị Thảo, anh
mỉm cười gật đầu. Buổi đi làm đầu tiên của Tí ở công ty tưởng chừng là một thảm họa, cuối cùng lại biến thành một buổi ra mắt thành công ngoài mong đợi. Dưới sự bảo bọc của Huy và sự yêu mến của chị Thảo, Tí bắt đầu cảm thấy thành phố này không còn xa lạ và đáng sợ nữa. Cậu thầm nghĩ: "Hóa ra đi làm với anh Huy cũng vui thật!"
_
Ánh đèn thành phố lên màu rực rỡ, hắt những quầng sáng đa sắc lên lớp kính của tòa nhà văn phòng. Sau một ngày làm việc căng thẳng, Huy dắt Tí xuống sảnh, định bụng sẽ đưa cậu nhóc đi ăn bát phở rồi về căn hộ nghỉ ngơi. Nhưng vừa ra tới cổng, chiếc xe hơi sang trọng của chị Thảo đã trờ tới. Chị hạ kính xe, nở nụ cười đầy quyền lực nhưng cũng không kém phần thân thiện.
"Huy! Tí! Lên xe. Hôm nay chị đã hứa là bao hai anh em đi ăn mừng Tí lên thành phố mà. Chị đã đặt bàn ở nhà hàng lẩu Hong Kong rồi, không được từ chối đâu nhé!"
Huy nhìn Tí, thấy đôi mắt cậu nhóc sáng rực lên khi nghe đến chữ "lẩu", anh đành tặc lưỡi dắt em lên xe. Anh không biết rằng, bữa tối sang trọng này lại sắp sửa biến thành một "buổi luận tội" dở khóc dở cười nhất trong cuộc đời mình.
Nhà hàng nằm trên tầng cao của một trung tâm thương mại, không gian lộng lẫy với ánh đèn vàng ấm cúng và mùi nước lẩu sáp thơm nồng nàn. Tí ngơ ngác nhìn những người phục vụ mặc đồng phục chỉn chu, nhìn những đĩa bò Wagyu thái lát mỏng tang như tờ giấy.
Chị Thảo gắp một miếng thịt chín tới vào bát cho Tí, giọng trìu mến: "Ăn đi Tí, ăn nhiều vào cho chóng khỏe. Trên này có anh Huy lo, em cứ tha hồ mà hưởng thụ."
Tí vừa nhai nhồm nhoàm vừa gật đầu: "Dạ, lẩu ngon quá chị Thảo ơi! Anh Huy cũng tốt với em lắm, anh ấy dạy em nhiều thứ lắm chị ạ."
Huy đang hớp một ngụm trà, nghe đến đó thì khẽ mỉm cười hài lòng. Anh đâu biết rằng, dây thần kinh "thật thà" của Tí đang bắt đầu hoạt động quá công suất dưới tác động của sự hiếu khách từ chị Thảo.
Chị Thảo chống cằm, vẻ mặt đầy tò mò: "Thế à? Thế ở chung với anh Huy trên này có gì vui không? Anh ấy có bắt em học bài hay làm việc nhà không?"
Tí nuốt vội miếng bò, vô tư đáp: "Dạ không, anh Huy không bắt em làm gì hết. Anh ấy chỉ bắt em làm một việc thôi, mà em thấy cũng hơi kỳ kỳ nhưng thôi kệ, anh ấy thích là được."
Huy hơi khựng lại, một linh cảm chẳng lành chạy dọc sống lưng. Anh định lên tiếng cắt lời nhưng chị Thảo đã nhanh hơn: "Việc gì thế em? Huy nó bắt nạt em à?"
Tí lắc đầu quầy quậy, gương mặt phúng phính lộ ra vẻ bí mật: "Không phải bắt nạt đâu chị. Mà là lúc ở nhà ấy, anh Huy ra điều kiện là em không được mặc quần áo. Anh ấy bảo từ lúc tắm xong cho đến khi về quê, cả hai đứa đều phải... trần truồng hoàn toàn trong nhà luôn. Anh ấy cũng không mặc gì hết, cứ thế mà đi tới đi lui rồi ngồi xem tivi với em."
Phụt!
Huy phun thẳng ngụm trà đang uống dở ra ngoài, may mà anh kịp quay đầu sang hướng khác. Mặt Huy từ đỏ chuyển sang tím, rồi tái mét. Anh cảm thấy như có một luồng điện cao thế vừa đánh thẳng vào đỉnh đầu. Thế giới xung quanh dường như ngưng đọng lại, chỉ còn tiếng đũa chạm vào bát sứ lanh lảnh.
Chị Thảo sững người. Đôi đũa trên tay chị suýt rơi xuống bàn. Chị nhìn Huy bằng ánh mắt đầy ngỡ ngàng, kinh hãi xen lẫn một sự "thán phục" khó tin.
Không gian yên lặng đến mức nghe được tiếng sôi sùng sục của nồi lẩu.
"Huy..." Chị Thảo lên tiếng, giọng run run vì đang cố kìm nén một trận cười điên cuồng hoặc một lời mắng chửi.
"Cậu... cậu có sở thích... 'thiên nhiên' đến mức đó sao? Lại còn lôi kéo cả nhóc Tí vào nữa?"
Huy lúc này chỉ ước có một cái lỗ ngay dưới sàn nhà hàng để anh chui xuống và biến mất vĩnh viễn khỏi trái đất. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt chị Thảo, đôi tay cầm đũa run lẩy bẩy.
"Chị... chị Thảo... không phải như chị nghĩ đâu... Em... em chỉ trêu nó thôi..." Huy lắp bắp, giọng nói lí nhí như tiếng muỗi kêu.
Tí thấy không khí bỗng dưng căng thẳng thì ngơ ngác: "Ơ, em nói sai hả anh Huy? Chính anh bảo là 'quy tắc trong nhà' mà. Anh còn bảo trần truồng cho nó... thoáng, với lại để anh 'dạy bảo' em dễ hơn. Đêm qua lúc ngồi sofa anh cũng đâu có mặc đồ đâu, anh còn..."
"Tí! Ăn bò đi em! Thịt chín quá nó dai kìa!" Huy vội vàng gắp một miếng thịt to tướng nhét thẳng vào miệng Tí để ngăn chặn cái "đài phát thanh" nguy hiểm này tiếp tục phát sóng.
Chị Thảo không nhịn được nữa, chị buông đũa, ngửa mặt lên trời cười sặc sụa. Tiếng cười của chị thu hút sự chú ý của những bàn xung quanh, khiến Huy càng muốn chết quách cho xong.
"Trời ơi Huy ơi là Huy! Tôi không ngờ cậu lại 'đổ đốn' đến mức này đấy!
Thảo nào sáng nay nhìn mặt thằng bé tươi tỉnh thế, hóa ra là được 'tự do phóng khoáng' cả đêm à?" Chị Thảo vừa lau nước mắt vì cười vừa trêu chọc. "Thế 'dạy bảo' cái gì mà phải cởi hết đồ ra thế hả cậu em?"
Huy chỉ biết cúi gầm mặt, tai đỏ lựng như hai quả ớt chín. Anh thề trong lòng là tối nay về nhà, anh sẽ "xử lý" nhóc mập này một trận ra trò. Cái tội thật thà quá mức này đúng là giết người không dao mà!
Suốt quãng đường về nhà sau đó, Huy không nói một câu nào, mặt lầm lì như bao công. Chị Thảo thì cứ thỉnh thoảng lại nhìn qua gương chiếu hậu rồi tủm tỉm cười một mình. Lúc xuống xe, chị còn không quên trêu thêm một câu: "Thôi, hai anh em về nhà 'thoáng mát' đi nhé. Huy nhớ cẩn thận, kẻo hàng xóm nhìn thấy là gọi cảnh sát 113 đấy!"
Xe chị Thảo vừa lăn bánh, Huy quay sang lườm Tí một cái sắc lẹm. Tí lúc này mới nhận ra mình vừa gây họa, cậu nhóc lí nhí: "Em... em lỡ miệng... tại chị Thảo hỏi quá..."
Huy xách tai Tí kéo vào thang máy, giọng nghiến răng ken két: "Lỡ miệng hả? Em có biết anh mất sạch liêm sỉ với sếp rồi không? Tối nay, hình phạt vẫn tiếp tục, nhưng cộng thêm một hình phạt mới: Em phải quỳ trên sofa và 'xin lỗi' anh theo cách mà anh yêu cầu. Rõ chưa?!"
Tí rùng mình nhưng trong lòng lại có chút phấn khích thầm kín. Cậu biết rằng, cơn giận của anh Huy luôn đi kèm với những sự ngọt ngào đầy tội lỗi. Và đêm nay, trong căn hộ ấy, chắc chắn sẽ có một màn "luận tội" nồng cháy hơn bao giờ hết.
Cánh cửa căn hộ vừa khép lại, không gian yên tĩnh của đêm thành phố bao trùm lấy hai con người. Huy không bật đèn phòng khách, chỉ có ánh sáng leo lét từ những tòa cao ốc bên ngoài hắt qua cửa kính, đổ những bóng dài loang loáng trên sàn gỗ.
Huy đứng tựa lưng vào cửa, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm vào Tí. Tí run rẩy, cậu nhóc biết mình vừa gây ra một cực lớn. Theo đúng "quy tắc trong nhà", Tí bắt đầu lóng ngóng cởi bỏ bộ quần áo trên người, để lộ làn da trắng ngần dưới ánh sáng mờ ảo. Khi mảnh vải cuối cùng rơi xuống, Tí đứng đó, trần trụi và tội lỗi, đôi mắt to tròn lén nhìn Huy.
Hình phạt cho "cái miệng hại cái thân"
"Tí, lại đây." Huy ra lệnh, giọng khàn đặc đầy quyền lực.
Tí ngoan ngoãn tiến lại gần. Huy ngồi xuống chiếc sofa da, dang rộng hai chân. Anh vẫn chưa cởi đồ, sự đối lập giữa bộ vest lịch lãm của Huy và sự trần trụi của Tí tạo nên một áp lực đè nặng lên không khí.
"Cái miệng em giỏi lắm đúng không? Ở nhà hàng dám kể hết chuyện riêng tư cho chị Thảo nghe cơ đấy." Huy bóp nhẹ cằm Tí, nâng mặt cậu lên. "Vì em dùng cái miệng đó làm anh mất mặt, nên bây giờ, em phải dùng chính nó để làm anh nguôi giận. Em biết phải làm gì rồi chứ?"
Tí đỏ bừng mặt, cậu hiểu ý anh. Tí quỳ sụp xuống giữa hai chân Huy. Đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy chạm vào khóa quần của anh, chậm rãi kéo xuống. Khi con cặc của Huy thoát ra, nó đã căng cứng và nóng hổi từ bao giờ.
Tí bắt đầu hình phạt của mình. Cậu há miệng, bao trọn lấy phần đầu nấm đang rung động. Lần này, Tí làm việc một cách tận tụy và khẩn trương hơn hẳn. Cậu dùng lưỡi liếm láp quanh rãnh quy đầu, mút mạnh tạo ra những tiếng "chụt chụt" vang dội trong không gian vắng lặng. Tí muốn bù đắp cho lỗi lầm của mình, nên cậu không ngần ngại ngậm sâu, để vật cứng nhắc ấy đâm thẳng vào cuống họng.
Huy ngửa đầu ra sau sofa, hơi thở dồn dập. Bàn tay anh luồn vào tóc Tí, không phải để đẩy ra mà là để nhấn sâu hơn. "Ngoan lắm... mút mạnh vào... dùng cái miệng tai hại đó mà làm anh sướng đi..."
Sự ma sát nóng ấm và điêu luyện từ miệng Tí khiến cơn giận của Huy dần tan biến, thay vào đó là một sự thăng hoa tột độ. Anh cảm nhận được từng nhịp mút, từng cái chạm lưỡi đầy hối lỗi của cậu nhóc mập mạp. Sau một hồi lâu, khi cảm thấy cơn hưng phấn đã lên đến đỉnh điểm, Huy khẽ đẩy Tí ra. Anh không muốn kết thúc quá sớm, vì anh còn một kế hoạch khác cho đêm nay.
_
Huy nhìn đồng hồ, mới hơn 9 giờ tối. Nhìn Tí đang thở dốc, khóe môi vẫn còn vương chút dịch trong suốt, Huy bỗng thấy lòng mình dịu lại. Anh không nỡ phạt em thêm nữa.
"Thôi được rồi, coi như em đã chuộc lỗi một nửa." Huy đứng dậy, đưa tay xoa đầu Tí. "Mặc đồ vào đi, anh chở em đi vòng vòng thành phố. Coi như bù đắp cho cả ngày hôm nay em phải ngồi lì trong văn phòng."
Tí đang chuẩn bị tinh thần cho một đêm "kịch chiến" trên giường, nghe thấy được đi chơi thì sáng rực mắt: "Thật hả anh? Anh không giận em nữa nha?"
"Vẫn giận, nhưng để đó tính sau. Đi lẹ kẻo muộn."
Huy dắt xe máy ra, Tí leo lên phía sau, vòng tay ôm chặt lấy eo anh. Chiếc xe lao vút đi trên những đại lộ rực rỡ ánh đèn của Sài Gòn. Đây là lần đầu tiên Tí được ngắm thành phố về đêm một cách thực sự. Gió đêm mát rượi thổi tạt qua mặt, xua đi cái nóng nực và sự ngượng ngùng ban nãy.
Huy chở Tí qua nhà thờ Đức Bà, đi dọc theo bến Bạch Đằng lộng gió, rồi vòng qua những con phố đi bộ đông đúc người qua lại. Tí ngồi sau, mắt chữ A miệng chữ O nhìn những tòa nhà chọc trời sáng rực, những gánh hàng rong thơm phức mùi mực nướng và cá viên chiên.
"Anh Huy nhìn kìa! Cái tòa nhà đó cao quá trời luôn!" Tí reo lên, chỉ tay về phía Bitexco.
Huy mỉm cười qua gương chiếu hậu: "Cái đó chưa là gì đâu, hôm nào rảnh anh dẫn em lên tầng cao nhất chơi."
Đi được một lúc, Huy dừng lại ở một quán kem vỉa hè ven sông. Anh mua cho Tí một cây kem bơ thật lớn. Tí vừa ăn kem vừa nhìn dòng sông Sài Gòn lững lờ trôi, những con tàu du lịch rực rỡ ánh đèn đi ngang qua.
"Thành phố đẹp quá anh Huy nhỉ? Khác hẳn với con hẻm nhà mình," Tí trầm trồ.
Huy ngồi cạnh, khoác tay lên vai em: "Mỗi nơi một vẻ. Nhưng dù ở đâu, chỉ cần có em bên cạnh là anh thấy đẹp hết."
Tí tựa đầu vào vai Huy, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi giữa lòng thành phố nhộn nhịp. Cậu hiểu rằng, dù anh Huy có hay mắng, có bày ra những trò phạt quái chiêu, thì sâu thẳm trong lòng, anh vẫn luôn muốn dành cho cậu những điều tuyệt vời nhất.
Đêm đã về khuya, dòng xe cộ thưa thớt dần. Huy nổ máy, chở Tí về nhà. Trên đường về, Tí ngủ thiếp đi trên vai Huy, miệng vẫn còn dính chút kem bơ ngọt lịm. Huy khẽ lái xe chậm lại, tận hưởng cảm giác ấm áp này. Ngày mai sẽ lại là một ngày bận rộn, nhưng tối nay, thành phố này chỉ thuộc về riêng hai người họ mà thôi.
_
Buổi tối ở hôm ấy mang một bầu không khí tĩnh lặng đến lạ thường. Ánh trăng non treo vắt vẻo trên ngọn cây bàng già, đổ những bóng đen dài xuống con đường bê tông nhỏ hẹp. Trung dắt chiếc xe đạp ra khỏi cổng, lòng bỗng thấy bồn chồn. Kể từ khi Tí lên thành phố chơi với anh Huy, rồi gã đại ca Hùng cũng trở nên im hơi lặng tiếng lạ thường, Trung bỗng thấy cái hẻm này trống trải đến lạ.
Trung cứ đạp xe loanh quanh một hồi, cuối cùng đôi chân lại tự dẫn lối đến trước cổng nhà Hùng. Căn nhà của gã đại ca vốn dĩ luôn ồn ào tiếng nhạc hoặc tiếng cự cãi với mấy đứa đàn em, nay lại im lìm, chỉ có ánh đèn vàng vọt hắt ra từ cửa sổ phòng ngủ ở tầng hai.
"Chắc nó đang ngủ gật hay lại bày trò gì rồi," Trung thầm nghĩ, môi khẽ nở một nụ cười bất giác. Cậu dựng xe, định gọi to nhưng rồi lại thôi. Tính mọt sách tò mò trỗi dậy, cộng thêm việc cửa cổng vốn chẳng bao giờ khóa kỹ, Trung lén lút dắt xe vào sân, rồi theo thói quen của những đứa bạn thân thiết, cậu leo lên lối cầu thang bên hông nhà dẫn thẳng lên ban công phòng Hùng.
Trung định bụng sẽ nhảy bổ vào làm Hùng giật mình một trận cho bõ ghét cái tội cả ngày không nhắn lấy một tin. Thế nhưng, khi vừa chạm tay vào nắm đấm cửa, Trung bỗng khựng lại. Từ bên trong, những âm thanh lạ lùng lọt qua khe cửa gỗ cũ kỹ khiến tim cậu nhích lên một nhịp.
Tiếng thở dốc. Tiếng rên rỉ trầm đục. Và cả tiếng ma sát của da thịt.
Trung nín thở, đôi mắt sau gọng kính cận mở to. Cánh cửa không đóng chặt, chỉ khép hờ một khoảng nhỏ đủ để ánh sáng bên trong lọt ra. Cậu vô thức ghé mắt nhìn vào. Và cảnh tượng bên trong khiến toàn thân Trung như bị đóng băng, dòng máu trong người như sôi lên rồi lại lạnh toát ngay lập tức.
Giữa căn phòng bừa bộn quần áo, Hùng gã đại ca ngang tàng, kẻ luôn miệng nói những lời thô lỗ nhưng lại có trái tim nồng cháy đang ngồi ngửa người trên chiếc ghế xoay. Hùng trần truồng hoàn toàn, đôi chân dài cơ bắp dang rộng. Ánh đèn bàn chiếu thẳng vào hạ bộ của gã, nơi con cặc khổng lồ, gân guốc đang dựng đứng hiên ngang như một cây cột thép nung nóng.
Hùng đang sục cặc. Đôi bàn tay to lớn, thô ráp của gã nắm chặt lấy thân gậy, di chuyển một cách điên cuồng và mạnh bạo. Gương mặt gã đại ca đỏ gay gắt, đôi mắt nhắm nghiền, những sợi gân xanh trên cổ và tay nổi rõ mồn một theo từng nhịp chuyển động của cánh tay.
"Ư... Trung... Trung ơi..."
Một tiếng gọi khàn đặc thoát ra từ miệng Hùng khiến Trung suýt nữa thì ngã nhào ra ban công. Hùng đang gọi tên cậu. Trong lúc tự thỏa mãn, trong cơn mê muội của dục vọng, kẻ mà gã đang nghĩ tới, kẻ mà gã đang khao khát được chạm vào... chính là Trung.
Trung đứng đó, tay bám chặt vào khung cửa để giữ cho mình không ngã khuỵu. Đầu óc cậu rối bời. Hình ảnh gã đại ca mạnh mẽ hằng ngày giờ đây đang tự chà đạp lên sự kiêu hãnh của mình để gọi tên cậu trong bóng tối khiến Trung vừa sợ hãi, vừa thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Cậu nhìn thấy Hùng bắt đầu tăng tốc độ. Tiếng ma sát "phạch phạch" vang lên liên hồi. Hùng rên rỉ lớn hơn, những lời lẩm bẩm không rõ chữ nhưng tràn đầy sự chiếm hữu và thèm khát. Trung thấy mình như một kẻ tội đồ đang xâm phạm vào khoảng không gian riêng tư nhất, dâm mỹ nhất của bạn mình, nhưng đôi mắt cậu không thể nào rời khỏi sự chuyển động đầy bản năng ấy.
"Trung... tao thích mày... chết mất... Trung ơi..."
Hùng gồng cứng người, nhịp sục càng lúc càng nhanh đến mức tạo thành một vệt mờ. Trung thấy "vật" kia của Hùng rung động bần bật, đầu nấm đỏ rực rỉ ra những giọt dịch trong suốt.
Cảm giác kích thích lan tỏa từ phòng ngủ ra đến tận ban công, khiến Trung cảm thấy cổ họng mình khô khốc, và một sự phản ứng sinh lý không mong muốn cũng bắt đầu trỗi dậy dưới lớp quần vải của chính cậu.
Chưa bao giờ Trung thấy Hùng "đàn ông" và gợi cảm đến mức này. Sự thô báp, hoang dại của gã khi tự thỏa mãn mang một sức hút nguyên thủy khiến một người như Trung hoàn toàn bị tê liệt lý trí.
Rắc!
Trong lúc bối rối, Trung vô tình dẫm phải một mẩu gỗ khô trên sàn ban công. Tiếng động nhỏ thôi nhưng trong không gian tĩnh mịch này, nó giống như một tiếng sét đánh ngang tai.
Hùng giật mình mở choàng mắt. Đôi mắt gã vẫn còn mờ đục vì dục vọng, nhưng bản năng của một kẻ lăn lộn ngoài đường phố khiến gã lập tức nhận ra có người. Hùng nhìn về phía cánh cửa, nơi bóng dáng Trung đang chết lặng dưới ánh trăng.
Bốn mắt nhìn nhau. Thời gian như ngừng trôi.
Hùng vẫn đang cầm lấy cặc của
mình, hơi thở dồn dập không dứt. Gã không kịp che giấu, cũng không kịp cảm thấy xấu hổ. Nỗi khao khát dồn nén suốt cả buổi tối, cộng với việc người mình vừa gọi tên bất ngờ xuất hiện, khiến đại não Hùng nổ tung.
"Trung... mày... mày thấy hết rồi hả?" Hùng khàn giọng, bàn tay vẫn không buông lơi hạ bộ đang căng nhức.
Trung lắp bắp, mặt đỏ bừng đến mức muốn bốc cháy: "Tao... tao định rủ mày đi dạo... tao không cố ý..."
Hùng nhìn Trung trân trân, rồi bất thình lình, gã đứng dậy. Sự trần trụi của gã phơi bày hoàn toàn trước mắt Trung. Hùng bước lại gần cánh cửa, mỗi bước đi là một lần "vật" kia rung rinh đầy khiêu khích. Gã vươn tay kéo mạnh Trung vào bên trong phòng rồi đóng sập cửa lại, khóa chốt.
Hùng ép Trung vào cánh cửa, hơi thở nồng đậm mùi giống đực phả thẳng vào mặt Trung. "Mày thấy rồi đúng không? Mày nghe thấy tao gọi tên mày rồi đúng không?"
Trung run rẩy, không dám nhìn thẳng: "Hùng... mày bình tĩnh lại đi..."
"Bình tĩnh sao được?" Hùng gầm nhẹ, gã nắm lấy tay Trung, ép cậu chạm vào "vật" đang nóng như lửa của mình. "Nó đang hành hạ tao đây này. Vì mày hết đó Trung. Mày có giỏi thì mày giải bài toán này đi! Giải cho tao đi!"
Căn phòng vốn dĩ chỉ có một mình Hùng, giờ đây nồng nặc mùi vị của hai chàng trai trẻ. Sự căng thẳng, xấu hổ và cả dục vọng đang cháy âm ỉ cuối cùng đã bùng phát thành một cơn hỏa hoạn. Đêm đó ở nhà Hùng, một ranh giới khác giữa hai đứa bạn thân trong hẻm X cũng đã chính thức bị xóa bỏ, mở ra một chương mới còn nồng nàn và kịch tính hơn cả chuyện của Huy và Tí trên thành phố.
Trong không gian chật hẹp của phòng ngủ, khi lòng bàn tay mềm mại và mát lạnh của Trung chạm khẽ vào phần quy đầu nóng hổi đang rỉ dịch của Hùng, một luồng điện cực mạnh dường như đã xẹt qua, nối liền hai cơ thể. Cái chạm ấy giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cơn mê muội của dục vọng, khiến đại não đang mụ mị của Hùng đột ngột bừng tỉnh.
Hùng giật bắn người, đôi mắt đang lờ đờ vì khoái lạc bỗng mở to, định thần lại tiêu cự. Gã nhìn xuống bàn tay Trung đang bao lấy con cặc của mình, rồi nhìn lên gương mặt đỏ bừng của cậu bạn. Một cảm giác xấu hổ chưa từng có trào dâng, thiêu cháy chút tàn dư cuối cùng của cơn nứng.
"Mẹ kiếp... Trung! Mày làm cái gì vậy?!"
Hùng lắp bắp, giọng nói lạc đi vì hoảng hốt. Gã vội vàng đẩy mạnh tay Trung ra, lùi lại phía sau cho đến khi lưng đập sầm vào cạnh bàn học.
Trong giây phút này, khi dục vọng tạm thời lắng xuống, Hùng cảm thấy mình như đang bị phơi bày toàn bộ sự dâm đãng trước mặt người mình thầm thích. Gã đang trần truồng hoàn toàn, mồ hôi nhễ nhại, và tệ hại hơn cả là "cậu nhỏ" vẫn không chịu nghe lời, nó vẫn đứng hiên ngang, gân guốc và rung động bần bật ngay trước mắt Trung.
Mặt Hùng đỏ rực như máu, gã luống cuống vớ lấy cái gối trên giường che chắn một cách tội nghiệp: "Mày... mày ra ngoài đi! Tao xin mày đó Trung! Coi như hôm nay mày chưa thấy gì hết, đi ra ngay cho tao!"
Hùng thở dốc, vành tai nóng bừng. Gã đại ca vốn dĩ đội trời đạp đất, giờ đây lại như một con mèo nhỏ bị dẫm phải đuôi, vừa run rẩy vừa xấu hổ đến mức muốn có một cái lỗ để chui xuống. Thế nhưng, dù Hùng có cố xua đuổi, "vật" phía sau cái gối vẫn không ngừng giật giật theo nhịp tim đang đập loạn xạ, chứng minh rằng cơ thể gã vẫn chưa thực sự thoát khỏi sự kích thích.
Trái ngược với sự hoảng loạn của Hùng, Trung sau giây phút đứng hình ban đầu bỗng trở nên điềm tĩnh một cách lạ lùng. Cậu đẩy gọng kính cận, đôi mắt bình thường vốn chỉ biết đến sách vở giờ đây ánh lên một tia nhìn kiên định và có chút... tinh quái.
Trung hiểu rất rõ Hùng, cậu biết gã đang chịu đựng sự căng cứng đến mức đau đớn.
Trung không những không đi ra, mà còn tiến lại gần. Cậu bước từng bước chậm rãi cho đến khi cơ thể mình áp sát vào lồng ngực trần trụi, vạm vỡ của Hùng. Mùi mồ hôi nồng nàn vị nam tính của gã đại ca xộc vào mũi Trung, khiến cậu khẽ rùng mình nhưng không lùi bước.
"Thằng chó này... mày bày đặt cái gì?" Trung thì thầm, giọng nói trầm xuống đầy khiêu khích. "Mày nhìn lại mình đi. Con cặc nứng sắp nổ tung tới nơi rồi, gân xanh nổi đầy ra đó mà còn giả bộ thanh cao với tao à?"
Nói rồi, không đợi Hùng phản ứng, Trung gạt phắt cái gối che chắn ra. Trước khi Hùng kịp thốt lên lời phản kháng, đôi bàn tay của Trung đã một lần nữa nắm chặt lấy thân gậy gân guốc kia.
Hùng đứng hình, đôi tay gã buông thõng, cả người dựa hẳn vào bàn học vì đôi chân bỗng chốc nhũn ra. Trung bắt đầu di chuyển bàn tay. Cậu không sục mạnh bạo như cách Hùng tự làm lúc nãy, mà dùng sự tỉ mỉ của một kẻ quen làm việc chi tiết. Trung nắm chặt phần gốc, dùng lòng bàn tay xoay nhẹ, rồi từ từ trượt lên đến đỉnh đầu nấm, miết thật mạnh vào rãnh quy đầu.
"Ư... Trung... dừng... đừng làm vậy..."
Hùng rên rỉ, gương mặt gã đỏ bừng, đôi mắt nhắm nghiền vì không dám nhìn thẳng vào hành động của Trung.
Sự ngại ngùng của gã đại ca lúc này đạt đến đỉnh điểm. Hùng thấy xấu hổ vì để bạn thân làm chuyện này cho mình, nhưng sự sung sướng mà bàn tay Trung mang lại là quá lớn. Từng nhịp sục của Trung đều như tính toán kỹ lưỡng, chạm đúng vào những điểm nhạy cảm nhất. Trung thỉnh thoảng lại dùng ngón cái di tay lên lỗ nhỏ đang rỉ dịch, khiến Hùng bắn người lên vì kích thích.
"Mày cứ nhắm mắt làm gì? Nhìn tao này," Trung ra lệnh, tay vẫn không ngừng nhịp nhàng lên xuống.
Hùng hé mắt nhìn xuống, thấy đôi bàn tay trắng trẻo của Trung đang bao bọc lấy vật đen sẫm, to lớn của mình. Sự đối lập về màu sắc và cảm giác da thịt chạm vào nhau khiến Hùng càng thêm thẹn thùng. Gã cắn chặt môi để không phát ra những tiếng kêu dâm mỹ, nhưng những tiếng thở dốc nồng nặc vẫn thoát ra không kiểm soát.
"Tay mày... sao mềm quá vậy Trung..." Hùng khàn giọng, bàn tay gã vô thức đặt lên vai Trung, bóp chặt lấy bả vai gầy của cậu để tìm điểm tựa.
Trung mỉm cười, cậu tăng tốc độ. Tiếng ma sát ướt át bắt đầu vang lên đều đặn. Càng về sau, Hùng càng không thể giữ được vẻ mặt "ngại ngùng" ban đầu. Cơn nứng bị dồn nén bấy lâu nay kết hợp với sự chăm sóc của Trung khiến Hùng hoàn toàn đầu hàng. Gã ngửa đầu ra sau, cổ họng phát ra những âm thanh trầm đục, toàn thân cơ bắp gồng cứng, tận hưởng sự tra tấn ngọt ngào từ đôi tay của kẻ mọt sách.
Trong căn phòng vắng, dưới ánh đèn vàng vọt, sự ngại ngùng của Hùng dần tan biến vào không trung, chỉ còn lại nhịp điệu hối hả của đôi bàn tay và hơi thở nồng cháy của hai chàng trai trẻ đang dần khám phá ra những bí mật sâu kín nhất của nhau.
Căn phòng nồng nặc mùi hóc-môn nam tính, tiếng ma sát ướt át đã vang lên liên tục suốt 15 phút đồng hồ.
Trung, dù là kẻ chủ động, giờ đây cũng bắt đầu thấy bắp tay mình mỏi nhừ.
Con cặc của Hùng giống như một khối sắt nung đỏ, cứng đến mức không thể cứng hơn được nữa, gân xanh nổi lên cuồn cuộn như những con chiến long quấn quanh thân gậy, nhưng tuyệt nhiên gã đại ca vẫn chưa có dấu hiệu muốn "đầu hàng".
Trung dừng tay lại một chút để thở dốc, mồ hôi trên trán cậu nhỏ xuống, rơi trúng vào bắp đùi săn chắc của Hùng. Cậu nhìn gã đại ca đang đứng dựa vào bàn, mặt đỏ gay, hơi thở hỗn hển nhưng đôi mắt lại tràn đầy sự thèm khát chưa được thỏa mãn.
"Lì lợm thật đấy Hùng ạ," Trung lẩm bẩm, rồi cậu túm lấy bả vai gã, đẩy mạnh về phía chiếc giường đơn trải ga màu xám. "Nằm xuống cho tao!"
Hùng ngơ ngác, toàn thân đang trong cơn nứng cực độ nên trở nên ngoan ngoãn lạ thường. Gã ngã lưng xuống nệm, đôi chân dài dang rộng, phô bày toàn bộ sự hùng vĩ của hạ bộ ngay trước mắt Trung.
Trong lúc định leo lên người Hùng để tiếp tục công việc, ánh mắt Trung tình cờ lướt qua cái kệ sách vốn dĩ toàn truyện tranh và đĩa game của Hùng. Ở một góc khuất sau mấy chồng đĩa cũ, có một vật hình tròn, màu đen, lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Trung nhíu mày, cậu bước lại gần, cầm vật đó lên xem xét.
Đó là một chiếc vòng đeo cu (cockring) bằng silicon cao cấp, loại có gai nhẹ và co giãn cực tốt. Trung bật cười thành tiếng, quay sang nhìn Hùng đầy châm chọc.
"Địt mẹ, Hùng ơi là Hùng! Mày cũng biết chơi đồ quá há? Cái vòng này dùng để giữ máu lại cho cặc cứng lâu hơn đúng không? Mọt sách như tao còn chưa dám mua, mà mày đã giấu sẵn trong phòng rồi à?"
Hùng giống như bị bắt quả tang đang làm chuyện xấu, gã giật nảy mình, mặt đỏ đến mức sắp nhỏ máu. Gã lúng túng huơ tay phủ nhận: "Không... không phải của tao! Thằng đàn em nào bỏ quên ấy... Tao có biết xài đâu!"
Trung hừ lạnh một tiếng: "Đàn em nào dám để quên đồ này trong phòng đại ca? Thôi bớt xạo đi."
Mặc kệ lời thanh minh yếu ớt của Hùng, Trung tiến lại giường. Cậu dùng những ngón tay thon dài của mình bắt đầu lồng chiếc vòng đen bóng đó vào đầu khấc của Hùng, rồi từ từ kéo xuống tận gốc. Chiếc vòng ôm khít lấy căn cứ của con cặc khổng lồ, bóp chặt vào phần cuống.
Hiệu quả đến ngay lập tức. Máu bị giữ lại khiến con cặc của Hùng càng trở nên "hùng vĩ" một cách đáng sợ. Nó tấy đỏ lên, đầu khấc căng bóng như quả cà chua chín, những đường gân vốn đã to giờ đây hằn rõ mồn một, trông đầy đặn và uy mãnh hơn bao giờ hết. Hùng hít một hơi thật sâu, cảm giác căng tức nơi hạ bộ khiến gã vừa đau vừa sướng đến run người.
Trung nhìn tác phẩm nghệ thuật trước mắt, cảm thấy đôi bàn tay mình đã quá mệt mỏi để có thể bao trọn lấy nó thêm một giây nào nữa. Cậu liếm môi, một ý tưởng táo bạo hơn nảy ra.
Trung không sục nữa. Cậu quỳ sụp xuống giữa hai chân Hùng, đôi mắt sau gọng kính cận nhìn chăm chằm vào đầu khấc đang rỉ ra những giọt dịch trong suốt nồng đậm.
"Tay tao mỏi rồi... Để tao dùng cách khác giải tỏa cho mày," Trung thầm thì.
Hùng chưa kịp hiểu "cách khác" là gì thì đã cảm thấy một luồng hơi ấm nóng hổi bao trùm lấy đỉnh đầu của mình. Trung há miệng, chậm rãi nhưng dứt khoát ngậm lấy toàn bộ phần quy đầu của Hùng vào trong khoang miệng.
Chụt!
Tiếng bú mút vang lên rõ mùng một. Hùng trố mắt, hai tay gã bám chặt lấy ga giường, toàn thân co giật mạnh một cái. Đây là lần đầu tiên trong đời, gã đại ca ngang tàng được một người khác bú cặc, mà người đó lại là thằng bạn thân mọt sách bấy lâu nay.
Cảm giác lưỡi Trung mềm mại, ướt át quấn lấy rãnh quy đầu, cộng với sức hút từ khoang miệng và sự căng tức do chiếc vòng mang lại, tạo thành một cơn bão khoái lạc càn quét sạch sẽ lý trí của Hùng. Trung không dừng lại ở đó, cậu đẩy đầu tới trước, cố gắng ngậm lút cán con cặc to lớn của Hùng.
Mỗi lần Trung rút ra rồi lại ngậm vào, tiếng nước bọt ướt át và mùi hương nồng đậm của nam giới càng kích thích bầu không khí.
"Aaaaa... Trung... Trung ơi... chết tao mất!"
Hùng không giữ được vẻ lạnh lùng nữa. Gã bắt đầu la thét, những tiếng rên rỉ trầm đục thoát ra khỏi cổ họng không kiểm soát. Hai tay gã chuyển từ ga giường sang ôm lấy đầu Trung, ngón tay luồn vào mái tóc cậu, vừa muốn đẩy ra vì quá sướng không chịu nổi, vừa muốn nhấn sâu hơn để cảm nhận sự bao bọc ấm áp đó.
Gương mặt Trung bị con cặc khổng lồ của Hùng lấp đầy, đôi má cậu phồng lên, nước mắt sinh lý rỉ ra nơi khóe mắt vì quá sâu. Nhưng Trung vẫn miệt mài, cậu dùng lưỡi liếm dọc theo những đường gân gồ ghề, rồi lại mút mạnh vào phần lỗ sáo.
Hùng cảm thấy mình như đang rơi từ trên đỉnh núi cao xuống vực thẳm đầy mật ngọt. Nhịp tim gã đập liên hồi, tiếng la hét của gã vang vọng trong căn phòng nhỏ: "Mẹ kiếp... sướng quá... Trung ơi... mạnh nữa đi... bú mạnh chỗ đó cho tao... Aaaaa!"
Dưới sự phục vụ tận tình và đầy kỹ thuật của Trung, kết hợp với chiếc vòng đeo cu, gã đại ca cuối cùng cũng không thể gồng mình thêm được nữa. Hùng ưỡn cong người, đôi chân đạp mạnh xuống nệm, chuẩn bị cho một cuộc phun trào núi lửa mạnh mẽ nhất từ trước đến nay.
Cơn bão khoái lạc đã tích tụ suốt hơn hai mươi phút cuối cùng cũng đến hồi bùng nổ. Khi môi lưỡi của Trung vừa thực hiện một cú mút sâu đến tận gốc, kết hợp với áp lực nghẹt thở từ chiếc vòng silicon đang bóp chặt, cơ thể Hùng cứng đờ lại như bị trúng một luồng điện cao thế.
"Trung... không xong rồi... Tao bắn... Tao bắn đây! Aaaaa!"
Hùng gầm lên, tiếng hét khàn đặc vang vọng khắp căn phòng nhỏ. Đôi chân dài cơ bắp của gã đạp mạnh xuống nệm, lưng ưỡn cong lên tạo thành một đường cung hoàn hảo. Từ trong khoang miệng ấm nóng của Trung, Hùng cảm nhận được luồng tinh dịch đặc quánh, nóng hổi phun trào ra ào ạt. Từng đợt, từng đợt một, gã trút hết tất cả sự khao khát, nén nhịn và cả nỗi nhục nhã pha lẫn sướng rên vào miệng người bạn thân.
Thông thường, sau khi xuất tinh, một người đàn ông sẽ rơi vào trạng thái xả trôi, mọi ham muốn sẽ tan biến và hạ bộ trở nên nhạy cảm đến mức không muốn ai chạm vào. Thế nhưng, Trung không phải là một "kẻ phục vụ" bình thường. Cậu là một người với trí tò mò vô hạn và một chút bản tính chiếm hữu đang trỗi dậy.
Trung từ từ nhả con cặc của Hùng ra, nhưng cậu không ngồi dậy. Nước mắt sinh lý vẫn còn đọng trên hàng mi sau gọng kính, Trung nhìn trân trân vào "chiến trường" đầy mùi vị nam tính.
Con cặc của Hùng, dù đã bắn ra một lượng lớn, nhưng nhờ có chiếc vòng đeo cu silicon vẫn đang thắt chặt ở gốc, nó không hề xìu xuống mà vẫn duy trì trạng thái cương cứng, tấy đỏ và căng bóng một cách đáng sợ.
Hùng nằm vật ra giường, hơi thở đứt quãng, đôi mắt lờ đờ nhìn trần nhà, định bụng sẽ tận hưởng cảm giác trống rỗng sau khi thỏa mãn. Nhưng ngay giây sau đó, gã giật nảy mình, toàn thân run bắn lên khi cảm thấy đầu ngón tay của Trung chạm nhẹ vào phần quy đầu vừa mới "phun trào".
"Trung... bỏ ra... xong rồi mà..." Hùng thều thào, giọng nói yếu ớt.
Trung không nghe. Cậu dùng hai ngón tay kẹp lấy đầu khấc, nhẹ nhàng xoa nắn. Vì chiếc vòng vẫn còn đó, máu không thể lưu thông về tim, khiến mọi dây thần kinh nơi hạ bộ Hùng đang ở trạng thái nhạy cảm gấp mười lần bình thường. Chỉ một cái chạm nhẹ của Trung cũng khiến Hùng thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào, vừa sướng đến tê dại vừa đau đến thấu xương.
Trung bắt đầu "xử lý" chiếc vòng. Thay vì tháo nó ra, cậu lại dùng tay kéo mạnh chiếc vòng ra xa khỏi gốc cu rồi thả tay cho nó bật ngược trở lại.
Chát!
Tiếng silicon đập vào da thịt nghe giòn giã. Hùng rú lên, hai tay ôm chặt lấy đầu: "Đụ mẹ Trung! Đau! Đừng nghịch cái đó nữa... Tao xin mày, tháo nó ra đi, tao chịu không nổi rồi!"
Trung mỉm cười, một nụ cười mà Hùng chưa từng thấy trên gương mặt hiền lành của cậu bạn mọt sách.
Trung lại cúi xuống, lần này cậu không ngậm hết mà chỉ dùng đầu lưỡi liếm láp xung quanh rãnh quy đầu, nơi vẫn còn dính chút tinh dịch chưa kịp lau sạch. Cậu vừa liếm, vừa dùng tay xoay tròn chiếc vòng đeo cu, khiến lớp silicon có gai nhẹ cọ xát vào vùng da mỏng manh ở cuống.
"Mày bảo cái này của đàn em bỏ quên mà? Để tao thử xem nó bền đến mức nào," Trung trêu chọc, tay lại kéo căng chiếc vòng ra.
"Không... Trung ơi, tao lạy mày! Thật sự là của tao... Tao mua về để... để lúc nào nghĩ tới mày thì dùng... Tao sai rồi, tao khai hết rồi, mày tháo nó ra đi!" Hùng quằn quại trên giường, gương mặt gã giờ đây không còn vẻ ngang tàng của một đại ca, mà chỉ còn sự cầu khẩn thiết tha.
Cảm giác bị chiếc vòng thắt chặt trong khi nhạy cảm sau xuất tinh là một loại tra tấn cực hình. Mỗi nhịp đập của mạch máu dưới lớp da đều bị chặn lại, tạo ra một cơn đau nhức nhối nhưng lại mang theo những dư chấn khoái lạc âm ỉ. Hùng thấy bụng mình quặn lên, đôi chân không ngừng co duỗi, mồ hôi vã ra như tắm.
Trung nhìn thấy Hùng đã thực sự đi đến giới hạn. Cậu không muốn làm gã bị thương. Trung dùng hai tay, từ từ nới lỏng vòng silicon, chậm rãi kéo nó ra khỏi thân gậy đang đỏ lựng.
Ngay khi chiếc vòng được tháo bỏ, dòng máu bị tắc nghẽn lập tức lưu thông trở lại. Hùng thở hắt ra một hơi dài, cả người mềm nhũn như một bãi bùn trên giường. "Cậu nhỏ" của gã cuối cùng cũng bắt đầu xìu xuống, nhưng vẫn còn rung nhẹ vì dư chấn.
Trung leo lên giường, nằm xuống bên cạnh Hùng. Cậu tháo kính ra, lau vệt nước trên mặt, rồi nghiêng đầu nhìn gã đại ca đang nhắm nghiền mắt vì kiệt sức.
"Sao? Dễ chịu đúng không?" Trung hỏi, giọng nhẹ tênh.
Hùng không mở mắt, chỉ đưa tay ra nắm chặt lấy tay Trung, đan những ngón tay thô ráp vào những ngón tay thon dài. Gã khẽ lẩm bẩm: "Đụ mẹ mày... mày ác lắm Trung ạ. Nhưng mà... tối mai... mày lại qua nhà tao nhé?"
Trung không trả lời, chỉ khẽ siết chặt tay Hùng. Trong bóng tối, một bí mật mới đã được hình thành, nồng nặc mùi vị của dục vọng và một thứ tình cảm lạ lùng đang nảy nở. Có lẽ, sau đêm nay, mối quan hệ giữa hai người sẽ không bao giờ có thể quay lại như trước được nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co