Chương 44
Tô Tĩnh Lam đi rồi, bóng áo tím dần khuất sau lối rẽ giữa hai dãy hành lang. Tưởng Bình đứng giữa sân đá như hóa đá, gió lướt qua mà chẳng khiến hắn thấy mát mẻ hơn chút nào.
"Tiêu rồi tiêu rồi tiêu rồi..."
Hắn lầm bầm ba tiếng, sau đó đột nhiên như nhớ ra điều gì, lập tức... co chân chạy.
Chạy như thể phía sau có con hổ đuổi. À không, là một con "nữ hổ" mặc áo tím đã quay lưng đi nhưng vẫn để lại khí lạnh ba trượng.
Chạy băng qua dãy hành lang, qua vườn mai đang lác đác rụng cánh, chưa đầy một khắc đã thấy bóng đen quen thuộc đứng bên bờ hồ.
"Vương gia! Vương gia vương gia vương gia-!"
Lôi Phong quay đầu lại, ánh mắt như muốn hỏi "cháy nhà hay nước ngập?"
Tưởng Bình không thở nổi, chống gối há mồm thở một lúc mới gấp gáp nói:
Vừa thấy Lôi Phong cùng Cảnh Phi Yến sóng vai quay trở lại hành lang, Tưởng Bình liền tiến lên mấy bước, miệng cười cười nhưng tay thì nhanh như chớp kéo tay áo hắn khẽ giật một cái, lại còn nháy mắt liên tục như gà mắc hạt.
Lôi Phong nhướng mày, khó hiểu nhìn hắn.
Tưởng Bình hắng giọng, làm bộ ho khan rồi nghiêng đầu thì thầm:
"Vương gia, tiện tỳ... à không, tiện tay ra đây một chút, có chuyện cần thưa."
Cảnh Phi Yến lúc ấy chỉ liếc mắt một cái, khẽ cười nhạt rồi quay đi, không hỏi gì. Thấy vậy, hai người lập tức lách qua hành lang, tránh khỏi tầm nhìn.
Vừa ra tới chỗ khuất, Tưởng Bình đã cất giọng nén thấp, như thể đang truyền tin cơ mật:
"Lôi ca... nếu ngài còn thong thả như vậy, thì chờ đến khi vương gia trở về, e là phải chứng kiến một màn... hiểu lầm khó gỡ ngay giữa sân phủ rồi a!"
Lôi Phong:
"..."
Tưởng Bình hít sâu, vỗ ngực như sắp thổ huyết:
"Vừa rồi ta gặp Tô đại nhân. Vừa hay nàng thấy ngươi cùng Cảnh tiểu thư đi cạnh nhau, ánh mắt ấy... sắc bén như đao chém lạnh đầu xuân. Nếu là thật đao, thì đầu ngươi hiện giờ cũng chẳng còn trên cổ."
Lôi Phong nhíu mày: "Ta chỉ là... đang làm nhiệm vụ."
Tưởng Bình giận đến bật cười:
"Làm nhiệm vụ cũng phải nhìn người nhìn tình hình a! Trong phủ này ngoại trừ ngươi, chỉ còn mình ta biết ngươi là giả. Vậy mà ngươi không học cái gì khác, cứ học cái cách đi cạnh nữ tử giữa sân nắng!"
Lôi Phong: "..."
"Ngươi nghĩ vương gia thật sẽ lộ liễu như vậy? Ngươi có thấy chủ tử nhà ta từng sánh vai ai đi ngoài hành lang chưa? Một cái liếc mắt người ta cũng chưa từng để lại!"
"Chính vì nàng như vậy, nên ngươi càng không thể quá tự tại. Làm giả danh hoàng thất không chỉ là mặc áo giống, đi đứng giống, mà quan trọng là..."
Tưởng Bình trừng mắt, chém một câu như sấm:
"Phải biết nhìn sắc mặt mà đoán gió đông tây!"
Lôi Phong: "..."
"Ngươi thử nghĩ xem! Một người như Tô đại nhân, bình thường mắt phượng treo cao không nhìn ai quá ba hơi thở, vậy mà vừa thấy ngươi liền đứng im tại chỗ, nhìn chằm chằm mười nhịp - ngươi không thấy kỳ sao?"
Lôi Phong trầm mặc chốc lát rồi rốt cuộc cũng nghiêng đầu nhìn hắn, giọng điệu thấp:
"Vậy phải làm sao?"
Tưởng Bình thở hắt ra, như thể cuối cùng cũng lay được một tia lý trí từ hắn:
"Không cần làm gì nhiều. Lúc gặp Cảnh tiểu thư, giữ khoảng cách, mặt hơi lạnh, nói ít, không cười. Nếu nàng hỏi gì, ngươi chỉ cần đáp ngắn gọn, tuyệt đối không giải thích dài dòng. Giống chủ tử nhà ta mười phần là ổn!"
Nói rồi hắn huých vai Lôi Phong:
"Ngươi mà làm được như ta nói, dù vương gia có về cũng không phát hiện. Còn không thì..."
Hắn rùng mình một cái, làm như đã thấy cảnh máu chảy thành sông trong phủ.
Lôi Phong ngẫm nghĩ, rồi cuối cùng chỉ gật đầu một cái, lạnh nhạt đáp:
"Ta biết rồi."
Tưởng Bình nhìn hắn nghi hoặc: "Biết thật chứ?"
"Ừ."
"Vậy thử liếc ta một cái như chủ tử xem?"
Lôi Phong liếc hắn một cái.
Tưởng Bình: "!!"
Hắn lập tức dựng ngón cái: "Chuẩn!"
Hắn lùi một bước, vỗ tay hài lòng:
"Cứ như thế! Nếu ngươi giữ được cái bản mặt đó trước Cảnh tiểu thư, ta đảm bảo... Tô đại nhân muốn nghi ngờ cũng chẳng biết nghi cái gì."
Tưởng Bình còn đang hăng hái định diễn tập thêm vài "tình huống giả định khi gặp nữ chính", thì bất chợt nghe tiếng bước chân khe khẽ phía sau. Hắn quay đầu nhìn - vừa kịp thấy Cảnh Phi Yến từ xa lướt tới, ánh mắt như cười như không.
Lôi Phong lập tức dựng lại vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt lạnh nhạt như sương sớm.
Tưởng Bình hít một hơi, gật đầu hài lòng, khẽ thì thầm:
"Nhớ đấy. Ánh mắt đó, giữ suốt ba ngày là ổn."
Lôi Phong: "..."
Hai người chỉnh lại dáng vẻ, bước ra khỏi góc tường như chưa có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng, từ đầu hành lang đối diện, Tô Tĩnh Lam đã đứng đó tự bao giờ - sắc mặt như thường, ánh nhìn lại lướt qua hai người một lượt.
Không nói gì. Không hỏi gì.
Nhưng chỉ riêng nụ cười nhàn nhạt ấy thôi, cũng đủ khiến Tưởng Bình thầm rét run trong lòng.
Hắn cúi đầu: Xong rồi... ánh mắt đó là "cười không vui" a...
**
Tô Tĩnh Lam một thân thanh sam, bước ra khỏi cổng cung giữa sắc trời ráng chiều dần ngả vàng. Gió đầu hạ thổi nhẹ, mang theo hương trầm trong cung chưa tan, quấn lấy gấu áo nàng. Cả ngày bận rộn xử lý công vụ khiến tâm trí nàng mỏi mệt, nhưng điều thật sự khiến nàng không yên là... chính mình.
Nàng không hiểu vì sao từ sáng đến giờ lại bất chợt lén nhìn về phía Tưởng Bình và "Thúc Tư Kỳ". Tựa như bản thân không còn kiểm soát được hành vi, không giống một Tô Tĩnh Lam lạnh nhạt thường ngày, càng không giống nàng của nhiều năm qua - người đã quen giữ mình sau ánh mắt người khác.
Lại nghĩ đến cái ánh mắt Tưởng Bình liếc nàng rồi lại vội thu về, nàng khẽ chau mày. Chẳng lẽ mình để lộ điều gì rồi sao? Hay chỉ là... nàng suy nghĩ quá nhiều? Nghĩ tới đây, nàng liền lắc đầu như muốn gạt bỏ tất cả, thầm trách bản thân vì sao lại dễ bị ảnh hưởng bởi người khác đến thế.
Về đến phủ, sắc trời đã chuyển sang cam sẫm. Nhưng lạ lùng thay, từ cổng đến sân trong đều không thấy bóng Trình lão quản gia ra đón như thường lệ. Tô Tĩnh Lam hơi dừng lại, đưa mắt nhìn quanh rồi gọi một tỳ nữ đang cúi đầu chờ sẵn:
"Trình thúc đâu?"
Tỳ nữ lập tức cúi người thưa:
"Bẩm tiểu thư, Trình thúc sáng sớm đã ra ngoài, đến giờ vẫn chưa thấy trở về."
Tô Tĩnh Lam khẽ gật đầu, lặng lẽ nhíu mày. Tuy có chút bất an thoáng qua, nhưng nàng cũng không hỏi thêm. Nàng biết tính Trình lão xưa nay cẩn trọng, nếu chưa về hẳn là có lý do. Giao y phục cho tỳ nữ hầu hạ, nàng chậm rãi bước về phòng, đầu ngẩng lên nhìn trời - chạng vạng như màn che mỏng, giấu đi những chuyện không tên đang dần kéo tới.
____
Buổi trưa hôm đó - một nơi khác trong thành Thượng Uyên.
Con phố nhỏ chen chúc quán hàng, người bán kẻ mua ồn ào tấp nập. Giữa dòng người ấy, Trình Văn tay ôm một cuộn giấy, từ tốn rảo bước về nhà sau khi thu xếp vài thứ lặt vặt cho đại nhân.
Nhưng bước chân của lão dần chậm lại, ánh mắt loé lên một tia cảnh giác. Không quay đầu, không tăng tốc, chỉ là nhẹ nhàng đổi hướng... vòng thêm vài con phố.
Kẻ theo dõi kia, nếu là người thường hẳn đã mất dấu. Nhưng hắn vẫn còn, bám theo như bóng. Trình Văn khẽ siết chặt tay áo, rồi bất ngờ rẽ vào một ngõ vắng không người.
Chỉ nghe một tiếng "soạt" rất nhẹ, như tiếng vải quệt qua vách tường. Trình Văn quay đầu theo phản xạ - phía sau trống trơn.
Chưa kịp định thần thì phía trước đã hiện ra một bóng người áo choàng đen, đứng thẳng, như đã chờ sẵn hắn quay đầu.
Giọng nói chậm rãi, mang theo vài phần cợt nhả, từ dưới mũ choàng truyền đến:
"Thật vất vả tìm kiếm, rốt cuộc ngươi nấp ở đây a... phó Các chủ."
Trình Văn giật mình lùi một bước, giọng khàn đi:
"Ngươi... ngươi là..."
Người áo choàng kia tháo mũ, lộ ra một gương mặt tuấn tú dù đã vào tuổi ba mươi. Khoé môi hắn hơi cong, giọng nói lười nhác vang lên:
"Là ta đây."
"...Sầm Ty?"
Trình Văn trầm mặt, ánh mắt sắc bén như dao. Bộ dạng quản gia hiền hòa mọi ngày giờ hoàn toàn biến mất.
"Ngươi... sao biết ta ở đây?"
Sầm Ty thong thả bước lại gần, mỉm cười như không:
"Vì ta là tri kỷ của ngươi a."
"Ngươi bớt nói nhảm đi."
Sầm Ty cười khẽ, cuối cùng cũng thôi giỡn cợt:
"Quả nhiên là cánh tay phải của Các chủ. Mang theo thiếu chủ lẩn trốn hơn hai mươi năm, đến cả lực lượng Đông Doanh cũng khó tra được. Ngươi thật sự có bản lĩnh."
Ánh mắt Trình Văn nheo lại:
"Đừng dây dưa đến nàng."
"Nàng" trong lời hắn, đương nhiên là Tô Tĩnh Lam.
Sầm Ty thoáng khựng, khoé môi không còn nụ cười, ánh mắt tối đi vài phần.
"Dây dưa?"
Hắn cười khẩy, giọng khàn khàn như gió lùa giữa khe đá:
"Ngay từ khoảnh khắc nàng sinh ra, là nữ nhi của Các chủ, thì đã không có cái gọi là tự do."
Giọng nói nặng như đá tảng:
"Hoặc là nàng nắm thanh kiếm của Đông Doanh... hoặc là trở thành bia cho vạn mũi tên."
Nghe đến đây, Trình Văn khẽ run. Hắn im lặng, nhưng ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
Sầm Ty dựa lưng vào vách tường, tiếp lời:
"Ngươi biết rõ mà. Tô gia năm đó... sáu phần là Đông Phương nhúng tay. Ngươi đoán đúng rồi đấy."
Hắn nói, ánh mắt trở nên sắc lạnh như băng:
"Nhưng ngươi có từng nghĩ - vì sao một chuyện lớn như vậy, tiên đế không điều tra rốt ráo? Ngược lại lại che giấu, dìm xuống cho bằng được?"
Trình Văn hơi rũ mắt xuống. Bàn tay giấu trong tay áo siết chặt.
Sầm Ty bước tới một bước, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm:
"Có người bắt tay Đông Phương. Một kẻ tay nắm triều cục, quyền lực không nhỏ. Một kẻ ra tay diệt, một kẻ lo chôn giấu."
Hắn nhìn thẳng vào mắt Trình Văn, chậm rãi nhưng sắc bén:
"Thiếu chủ phải biết thân phận thật sự của mình. Ngươi dẫn nàng chạy trốn hơn hai mươi năm... đổi lại được gì? Một chút yên bình? Một cuộc đời không bao giờ là của nàng sao?"
Không chờ đáp, Sầm Ty xoay người bước đi. Đến ngã rẽ, hắn chỉ để lại một câu:
"Chủ vị trống hơn hai mươi năm, không phải vì không người kế nhiệm... mà là đang chờ người kế nhiệm. Đông Phương kia đã hết kiên nhẫn rồi, sẽ sớm ra tay thôi."
Nói xong, thân ảnh hắn như tan vào gió, biến mất không một tiếng động.
Chỉ còn lại Trình Văn đứng giữa con ngõ cũ kỹ, như hóa đá trong chiều chạng vạng. Một hồi lâu, lão mới xoay người, trở về phủ như chưa hề có gì xảy ra.
Thế nhưng, trong đáy mắt kia - sóng ngầm đã dậy.
Bởi lẽ, nếu những gì Sầm Ty nói là thật... thì kẻ đứng sau bắt tay Đông Doanh, lại còn tay nắm triều cục, chẳng khác nào một con quái vật hai đầu - một đầu ẩn mình giữa máu tanh giang hồ, một đầu khoác áo triều phục ngồi giữa trăm quan. Loại người như thế, không chỉ có dã tâm, mà còn có thủ đoạn.
Trình Văn khẽ rùng mình. Một kẻ như vậy... mới thật sự đáng sợ.
____
Phương Bắc vào tháng tư, gió vẫn còn đượm lạnh nơi đầu ngọn liễu. Nắng sớm rọi xuống qua lớp mây mỏng như khói, chẳng đủ ấm nhưng lại vừa vặn khiến người ta chẳng buồn than rét. Ở thành Vân Dung, ngày mới vẫn trôi qua lặng lẽ như bao ngày khác, người người hối hả lo việc, chẳng ai để tâm tới những biến động ngầm dưới làn nước tĩnh.
Sáng hôm sau, mặt trời vừa ló đầu sau nóc viện, gió nhẹ thổi qua mái ngói Khang Y quán thì phía ngoài cổng đã vang lên tiếng người quen thuộc - mà cũng quen phiền:
"Lão Triệu! Lão Triệu a!"
Thanh âm chấn động như sấm, dội thẳng vào lòng người - không chỉ người mà cả a cẩu a miêu trong viện cũng giật mình xù lông. Tiểu Sáng đang lau bàn ngoài sân suýt nữa văng cả khăn xuống hồ cá, miệng kêu lên:
"Cha mẹ ơi, ngỡ đâu địch đến nơi!"
Tiếng la vừa dứt, thân hình lôi thôi của lão Cửu đã chen qua cánh cổng, mồ hôi đầm đìa nhưng vẻ mặt lại rạng rỡ như mùa xuân đến sớm.
Triệu Cao từ bên trong bước ra, ngáp dài một cái, cười cười:
"Sớm vậy mà đã đến? Đã xong rồi à?"
Lão Cửu phất tay đắc ý, miệng cười ngoác tận mang tai:
"Xong rồi! Ngươi còn không tin ta sao? Lão tử làm việc hiệu suất cao lắm đó!"
Vừa nói, vừa móc từ trong ngực ra một cuộn giấy da còn thơm mùi mực mới, hai tay dâng lên như đang dâng báu vật. Triệu Cao tiếp lấy, mở ra xem qua, mắt nhìn lướt thật kỹ, đoạn dừng lại ở phần ghi danh tự.
Chữ viết rõ ràng là: Lôi Lãng.
Triệu Cao khựng tay.
"...Lôi... Lãng?"
Lão Cửu hớn hở gật đầu: "Đúng rồi! Nàng bảo nàng tên là Lôi Lãng, ta còn hỏi lại mấy lần mà."
Triệu Cao: "...Hắn nói Lôi Lăng."
Lão Cửu ngơ ngác chớp mắt, sau đó trợn ngược mắt:
"Lăng... Lãng, khác gì đâu? Cùng là thanh thoát phiêu dật!"
Triệu Cao vỗ trán một cái: "Không, cái kia là thanh thoát, cái này là lông bông..."
Mặc dù trong lòng thầm rủa, nhưng trên mặt vẫn cười cảm ơn, tiện tay đưa ngân lượng xong thì đuổi khéo lão Cửu về. Lão Cửu vui vẻ cầm bạc rút lui, vừa đi vừa ngâm thơ năm chữ méo mó không vần, nghe như tiếng ếch rên.
Triệu Cao lắc đầu chán nản, nghĩ thầm người này trước kia như thế nào có thể dưới mí mắt nữ đế làm quan văn mấy cái năm a.
**
Trong nội viện, Thúc Tư Kỳ vừa thay thuốc cho một bệnh nhân, đang định đi tìm Triệu Cao thì chạm mặt ngay ngoài cửa. Triệu Cao bước tới, vẫy vẫy cuộn giấy da:
"Bằng y dược đã có rồi."
Thúc Tư Kỳ cầm lấy, vừa mở ra xem, vừa nói nhẹ: "Làm nhanh thật."
Nhưng chưa đọc được ba chữ thì ánh mắt nàng đã co rút mạnh, môi khẽ run lên như gặp phải chuyện trọng đại:
"...Đây là cái danh tự gì vậy?"
Triệu Cao ho khan một tiếng, chậm rãi đáp:
"...Có lẽ... là biến âm của Lôi Lăng."
Thúc Tư Kỳ hít sâu một hơi, giơ cuộn giấy lên trước mắt, môi giật giật:
"Triệu đại phu, ngươi xem đây là cái tên cho người mang thân phận cao quý hay là cái tên cho người mở quán rượu đầu phố vậy?"
Triệu Cao buồn bã xoa trán: "Ta nghĩ lão Cửu chắc lãng tai thật rồi, bằng không thì chữ 'Lãng' này là do thiên ý..."
"Thiên ý muốn ta lưu lạc giang hồ không danh không phận?"
"Không không, là 'thiên ý' muốn người đời nhớ ngài thật lâu."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co