Truyen3h.Co

[BHTT] Ẩn Tử Đăng Cơ

Chương 47

Anntth



Phùng Muội Vạn Tuế

Ngày thứ hai tại Tây Y viện mở ra trong một bầu không khí... lạ lùng. Thúc Tư Kỳ vừa thức dậy đã lôi khăn vải quấn quanh mặt như chuẩn bị đi đánh giặc - chỉ là để chống bụi và mùi thuốc xộc lên từ sân phơi.
Nàng không vội nhập cuộc mà đi một vòng quanh viện, quan sát từng ngóc ngách. Tây Y viện rộng không bằng Nội Học viện nhưng cũng chia thành nhiều gian: dược xá, viện phơi, khu trữ liệu và... một cái giếng nhìn không đáng tin chút nào.

Dọc đường, nàng vô tình nghe được chuyện tình "vạn kiếp bất phục" giữa Tạ Chương và một tiểu nha hoàn ở Ngự Thiện phòng - nghe đâu một lần cãi nhau bị Phùng Lý bắt gặp, từ đó Tạ Chương... không còn cãi ai được nữa.

Khi trở lại chính viện, mọi người đã bắt đầu làm việc. Mỗi người một góc: Mã Lý đang cắt lá kim dược, Lâm Thanh thì kiểm kê sổ sách, còn Phùng Lý - ờ thì - đang mài son? Không, là đang giã cánh bướm khô, nhưng động tác yểu điệu như đang hoạ môi.

Phùng Lý thấy nàng trở về, ánh mắt sáng rực, ngay lập tức ỏng ẹo bước tới, vươn tay chạm lấy cánh tay nàng, giọng trầm trầm quyến rũ kiểu bất phân giới tính:
"A Lôi~ tới rồi à? Lại đây, để ta dạy ngươi làm nha~"

Thúc Tư Kỳ như thể bị sét đánh giữa trời quang, gương mặt sượng ngang, cơ mặt giật mấy cái, sau cùng vẫn mỉm cười như tượng gỗ, âm thầm rút tay về, lễ phép:

"Lâm Thanh có thể chỉ ta. Không làm phiền Phùng tỷ."

Phùng Lý nghiêng đầu, giọng càng thêm yêu mị: "Hắn có hắn công chuyện. Ta... rảnh mà~"

Cảnh tượng khiến Tạ Chương không nhịn được, dùng khuỷu tay chọt nhẹ Mã Lý: "Xem ra ngày tháng sau này của Tiểu Lãng sẽ không đơn độc nữa rồi nha~"

Tạ Chương ha hả cười lớn, tay vẫn phơi thuốc không ngừng, miệng thì thêm:

"Ngươi nói xem, có phải mỗi đêm đều sẽ có tiếng gõ cửa khẽ vang: A Lôi, muội tới rồi~"

Lâm Thanh nheo mắt cười mà không châm chọc như hai người kia, nhưng lại nhẹ nhàng hỏi:

"Ta thấy giọng A Lãng không giống dân Bắc địa lắm. Có chút thiên về phương Nam thì phải?"

Câu ấy vừa ra, cả đám nhất loạt nhìn về phía Thúc Tư Kỳ.

Thúc Tư Kỳ bị nhìn chằm chằm, tóc gáy dựng lên, nhưng nàng bình tĩnh gật đầu:
"Khi còn trẻ, cha ta là thương nhân, thường xuyên vào phương Nam buôn bán."

Nói rồi nàng giả bộ cảm khái:
"Mỗi khi vào chợ, hắn phải nói là dùng giọng Bắc mới được tin tưởng mà bán hàng. Ngày qua ngày, quen luôn."

Mã Lý gật gù:
"Khổ cái thân Bắc nhân giả Bắc nhân để vào Nam bán đồ... Cha ngươi thật bất hạnh."

Thúc Tư Kỳ cười gượng, phối hợp diễn nét đau đáu khiến ai nấy cảm thông.
Chỉ có Lâm Thanh, miệng cười ánh mắt không cười, như đang nghiền ngẫm từng lời nàng nói có thật mười phần hay chỉ ba phần.

Ngay lúc không khí có phần lắng lại, Phùng Lý lại xoay mình chen vào giữa sân viện, nhẹ giọng (mà nghe vẫn ghê) nói:

"A Lôi nha, ngươi xem... ta cùng ngươi cũng xem như có duyên, sau này... ngươi cũng nên đổi cách gọi ta đi."

Thúc Tư Kỳ nheo mắt cảnh giác, "...Đổi? Gọi gì cơ?"

Phùng Lý uốn éo tay áo như cô nương thẹn thùng, mặt nhăn mày nhíu đến độ gần như co giật:
"'Phùng tỷ' nghe xa cách quá. Không bằng... gọi ta là Phùng muội đi~"

"..."

Một giây sau, cả sân viện ngưng động như bị bùa yểm.

Tiếng rổ dược rơi xuống đất, mấy cây hoàng kỳ bị gió cuốn lăn lóc. Mã Lý quay sang thì thầm như quỷ khóc:

"Mẹ nó... Phùng muội? Nàng so ta lão nương còn già hơn ba tuổi..."

Lâm Thanh vừa gặm bánh nướng, nghe vậy suýt nghẹn, nhanh tay nuốt xuống không thì bỏ mạng nơi Tây Y viện vì bánh.

Mã Lý đã giơ tay đếm thầm: "Hai, ba, tư, bảy mẹ... hơn hai mươi lăm tuổi còn gọi muội?!"

Chưa kịp ngậm miệng, Phùng Lý đã ngoảnh đầu, mắt cong như trăng non mà lạnh hơn cả gió hồ Mạc Bắc:
"Ngươi dám lải nhải thêm một câu... đêm nay lão nương để ngươi bóp chân!"

Mã Lý trợn mắt rống lên: "Tay ta nhỏ vậy sao chịu nổi chân nàng a!"

Câu này vừa dứt, có một kẻ khuân dược ngang qua chẳng hiểu đầu đuôi, thuận miệng chen vào:
"Mã ca, ngươi lầm rồi. Trong thoại bản nói là: 'Đôi chân nhỏ bé của thần thiếp sao chịu nổi đôi tay rắn chắc của ngài' mới đúng chớ."

Câu đó vừa ra-chính viện nổ tung tiếng cười như sấm.

Chỉ có Mã Lý bị túm cổ áo kéo xềnh xệch về phòng Phùng tỷ trong tiếng khóc gào thảm thiết:

"Cứu mạng với huynh đệ! Ta sao chịu nổi quốc sắc thiên hương này cả đêm aaaa-"

Đến buổi trưa, khi công việc tạm ngưng, mọi người quây lại dùng cơm. Bữa ăn đạm bạc: cháo loãng, rau luộc và một miếng cá muối không biết bị phơi từ triều đại nào. Nhưng không khí thì chẳng khác nào tiệc cưới. Mã Lý luôn là kẻ chọc cười, còn Tạ Chương lại có thói quen kể chuyện cũ - mà "chuyện cũ" của hắn, phần lớn đều liên quan đến... thất bại tình trường hoặc bị Phùng Lý "giáo huấn".

Lâm Thanh thì khác. Hắn ăn ít, nói càng ít, chỉ thỉnh thoảng cười nhẹ khi người khác pha trò. Nhưng không ai phủ nhận: ở trong cái Tây Y viện này, hắn là người dễ khiến người khác có cảm giác yên tâm nhất.

**

Tối hôm đó, trăng sáng treo cao. Gió thổi qua hành lang gỗ cũ, mang theo mùi dược thoang thoảng, cũng không át được tiếng rên rỉ thống thiết từ căn phòng cuối viện.

Thúc Tư Kỳ đổ chậu nước rửa mặt ra sau hiên, quấn lại khăn vải ngang cổ, chuẩn bị đi ngủ. Đêm đầu tiên ở Tây Y viện trôi qua không tính là tệ, ít nhất... không ai hỏi nàng vì sao da tay mịn màng, chân mày tỉa khéo, giọng nói có lúc cao lúc thấp như cười như mắng.

Thì lúc này ba tiếng "cốc cốc cốc" nhẹ vang lên.

Thúc Tư Kỳ nhướng mày, lặng lẽ mở cửa.

Mở ra, là Lâm Thanh. Hắn đứng dưới bậc thềm, tay khoanh nhẹ sau lưng, áo ngoài không cài nút, gió đêm thổi tung vạt áo khiến hắn càng thêm phần thư sinh.

Hắn im lặng vài giây, sau đó giọng hắn mang chút âm vực đặc sệt Bắc địa, không nhanh không chậm.

"A Lãng, ngươi thật sự... từng sống ở phương Nam sao?"

Ánh mắt hắn trong đêm, không còn ôn hòa như ban ngày-mà mang theo một tia lạnh lẽo.

Thúc Tư Kỳ không trả lời ngay. Nàng nghiêng người, né qua một bên, ý bảo hắn vào.

Lâm Thanh mỉm cười, gật đầu bước vào. Ánh mắt khẽ liếc nhìn gian phòng chỉnh chu, chăn màn được gấp góc, dược thư xếp thẳng hàng - dù mới đến Tây Y viện chỉ một ngày.

"Phòng ngươi... sạch thế. Ngay cả rổ phơi chén cũng phơi ngược đúng chiều. Té ra A Lãng là người biết sống a."
Hắn cười khẽ:
" Bảo sao Phùng tỷ... "quý" ngươi lắm."

Chữ "quý" vừa thốt ra, khoé miệng Thúc Tư Kỳ giật nhẹ. Nàng vẫn cười nhẹ, rót chén trà mời:

" Được Phùng tỷ ưu ái, là vinh hạnh của ta."

"Thật chứ?" - Lâm Thanh cong mắt như cười, nâng chén lên nhấp một ngụm. Trà đêm hơi loãng, vị cỏ đắng lẫn tro thảo, chẳng ngon lành gì, nhưng hắn không chê.

Thúc Tư Kỳ cũng không đợi thêm, hỏi thẳng:

" Lâm huynh hỏi ta là người phương Nam... là vì nghi ta là gian tế?"

Lâm Thanh đặt chén trà xuống, cười hì hì, giọng vẫn là cái chất nửa như đùa nửa như không:

" Nè, ta chưa từng nói A Lãng là gian tế nhá. Mà giặc tế cũng không. Nhưng..." - hắn nghiêng đầu nhìn nàng - "ta từng gặp một người nói chuyện rất giống ngươi, năm ngoái, ở chợ Dung Giang."

Tim Thúc Tư Kỳ khựng lại nửa nhịp, nhưng gương mặt vẫn điềm tĩnh như nước.

" Có lẽ là trùng hợp thôi. Người phương Nam vốn giọng đều mềm."

Lâm Thanh không phủ nhận, cũng không khẳng định, chỉ nói tiếp, nửa thật nửa giả:

" Vậy... A Lãng cũng không tính là người Bắc địa?"

Nàng khẽ gật đầu, giọng điệu như thể bị ép phải nói thật:

"Đúng vậy. Ta nương là người phương Nam. Nhưng từ nhỏ đến lớn, không dám nói với ai. Ngươi cũng biết đó, ở Mạc Bắc... dân chúng chẳng mấy thiện cảm với phương Nam."

Cuộc nói chuyện trở nên nhẹ nhàng, như hai kẻ mới quen đang thăm dò nhau, nhưng bên dưới mỗi câu nói là một tầng sóng ngầm - thử, nhử, giăng và thả.

Lâm Thanh nghe vậy thì tỏ vẻ đồng cảm, gật đầu nhẹ. Giọng hắn như có thêm một phần chắc nịch, cũng mang chút ấm áp:

" Yên tâm đi, ta sẽ không cùng ai nói chuyện này. Sau này có gì khó khăn trong viện, cứ nói với ta là được."

Thúc Tư Kỳ nhìn hắn một cái, nhẹ gật đầu.

Hai người lại trò chuyện đôi ba câu về công việc trong viện, về chuyện giặt y phục dính thuốc, chuyện Mã Lý suýt ăn nhầm dược liệu tối hôm qua... không khí dịu xuống.

Lâm Thanh đứng dậy, phủi nhẹ áo ngoài:

" Tối rồi, không quấy rầy A Lãng nữa. Mai bắt đầu sớm đấy."

" Vâng. Lâm huynh cũng nghỉ sớm."

Hắn bước ra, Thúc Tư Kỳ đưa tiễn đến cửa, lịch sự chào. Cửa khép lại với một tiếng "cạch" nhỏ.

Trong phòng, ánh trăng rọi xiên qua khe gỗ hắt lên gương mặt đang dần thu lại nụ cười của Thúc Tư Kỳ. Nàng trầm ngâm một thoáng, rồi nhếch môi lạnh nhạt:

" Không đơn giản chỉ là đến trò chuyện đêm a."

Giọng nói nhẹ như gió thoảng, nàng cúi người thu dọn chén trà, ánh mắt sâu thẳm.

Bên ngoài hành lang, Lâm Thanh đã bước xa mấy bước thì dừng lại. Hắn ngẩng đầu nhìn lên ánh trăng sáng trên đỉnh mái ngói.

Khoé môi cong lên nhẹ như gió đêm, giọng thì thầm chỉ đủ mình nghe:

" Diễn xuất tốt thật. Dư thừa biểu cảm đều không có. Nếu không phải..."

Giọng hắn rất nhỏ, như chỉ để gió nghe. Rồi dường như nhớ ra điều gì, Lâm Thanh đưa tay kéo lại vạt áo trước ngực - nơi ẩn kín một miếng lụa mỏng màu tro, viền chỉ đỏ rất tinh xảo. Không ai biết hắn luôn mang theo bên người thứ ấy, cũng không ai biết ký hiệu thêu chìm nơi mép lụa là ám văn của tổ chức nào.

Hắn lặng lẽ vuốt nhẹ qua mặt lụa, ánh mắt sâu như muốn xuyên thấu cả trăng đêm:

" Nếu ngươi thật sự là người ta nghĩ đến... thì lần gặp này, chưa chắc là sớm."

Rồi hắn xoay người, từng bước bình thản mà vững vàng, hòa vào bóng tối ngoài hiên như chưa từng xuất hiện.

Chỉ có ánh trăng, vẫn còn in bóng hắn một lúc lâu nơi bậc gỗ. Không rõ là địch, hay là... đồng nhân trong bóng tối.

____

Ánh dương chiều tà đã tắt hẳn từ bao giờ. Trong hành lang dài dẫn tới điện Nghi Sương, bóng đêm thâm thẩm dần chiếm lấy từng khung gỗ, từng góc trụ cột. Không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng than hồng nổ lách tách trong lò sưởi xa xa, nhưng giữa thứ tĩnh mịch ấy, lại nổi bật một âm thanh đều đặn - tiếng bước chân.

Không vội vã. Không thong thả.

Chỉ là từng nhịp từng nhịp như có ma lực, gõ vào tai người, rồi dội xuống đáy tim.

Một thân y phục đỏ thẫm đậm màu rượu chát, thêu chỉ đen mờ như dấu sấm trên nền trời bão, chất vải thoạt nhìn mềm mại nhưng lại không thể xem nhẹ, vì mỗi bước chân lướt qua đều mang theo hàn khí nơi chiến trường. Trường kiếm bên hông có khảm một đường mực thép, vỏ đen thuần như đêm không trăng, tựa như chỉ cần lộ ra nửa tấc cũng có thể đoạt mạng người.

Nàng đứng trước đại môn uy nghiêm của Nghi Sương điện, mắt không buồn nhìn thị nữ hai bên, giọng mang theo lười biếng:

" Nàng bên trong?"

Thị nữ bên trái thoáng giật mình, rồi gần như theo bản năng cúi người hành lễ:

" Kinh đại nhân tối an. Bẩm đại nhân... Thánh thượng ở bên trong."

Không đợi ai dẫn đường hay hỏi han gì thêm, Kinh Lạc Y đã đưa tay đẩy cửa.

Cánh cửa nặng nề khẽ rít lên âm thanh rất nhỏ rồi chậm rãi mở ra. Thị nữ bên trái tính lên tiếng ngăn lại thì đã thấy người bên phải khẽ lắc đầu. Một cái lắc đầu đầy thâm ý.

Không ai ngăn cản nàng bước vào điện Nghi Sương.

Bên trong, lò sưởi cháy rực, hương trầm thoang thoảng, ánh sáng đỏ cam từ đèn cung đình chiếu lên rèm sa, tạo nên thứ bóng dáng lung linh như mộng như ảo.

Kinh Lạc Y cất tiếng:

" Kinh Lạc Y tham kiến Thánh thượng."

Miệng thì gọi là tham kiến, nhưng động tác hoàn toàn chẳng có mảy may tôn kính. Nàng tháo áo choàng vứt lên lưng trường kỷ, rồi cởi kiếm bên hông... không ngần ngại đặt lên bàn tấu chương!

Mắt vẫn liếc thấy mâm trái cây, nàng cứ thế ném người ngả xuống trường kỷ, tay nhón một quả hồng giòn lên, vừa ăn vừa thong dong ngâm nga:

" Tham kiến Thánh thượng a..."

Chỉ là, ánh mắt hoàn toàn đặt trên quyển thư tịch mở dở tay trái, còn chẳng thèm ngẩng nhìn rèm che sau chính điện.

Gần hai khắc sau, tiếng lục lạc khẽ ngân sau tấm rèm. Hơi nước ấm áp trôi ra cùng bóng người lướt đến. Phó Nguyệt Hàn khoác trường bào mỏng, tóc còn vương ẩm, vài giọt nhỏ theo cằm lăn xuống cổ áo. Ánh đèn phủ lên làn da trắng mịn ửng hồng sau tắm, tăng thêm vài phần yêu mị.

Nhưng chỉ cần nhìn vào mắt nàng - thứ ảo mị kia đều tan biến.

Đó là đôi mắt lạnh lẽo như tuyết Mạc Bắc, sáng rõ, trầm ổn, nhưng tuyệt đối không có chỗ cho tình riêng.

" Vô pháp vô tắc."

Giọng nói như ngọc rơi đá lạnh, đẹp nhưng không mang theo nhiệt.

Kinh Lạc Y ngẩng đầu, khóe môi khẽ cong:
"Vì cái gì ta phải giữ pháp tắc với ngươi đâu?"

Phó Nguyệt Hàn nhíu mày, không rõ là giận hay quen thói:

" Ngươi có còn xem trẫm là hoàng đế?"

Thị nữ đi theo phía sau, vừa nghe tới đó đã như muốn hóa đá, lập tức cúi đầu. Nhưng rất nhanh, một giọng lạnh vang lên:

" Lui đi."

Thị nữ như được đại xá, hành lễ vội vã rồi chuồn mất.

Kinh Lạc Y bật cười:

"Ngươi xem, thị nữ theo ngươi bao năm mà vẫn run sợ kia kìa."

" Thì sao?" - Phó Nguyệt Hàn thản nhiên.

"Lạnh quá cũng không tốt, có ngày làm vỡ chén trà người khác dâng lên" - Kinh Lạc Y nhún vai.

Phó Nguyệt Hàn chậm rãi bước tới, kéo lại trường bào bị tuột:
" Chỉ cần trẫm cảm thấy. Người khác thế nào, vì cái gì trẫm phải quan tâm?"

" Kia ta đâu?"

Lần này, Phó Nguyệt Hàn nhìn thẳng nàng, nhíu mày nhẹ, ánh mắt không rời:
" Ngươi cùng bọn họ không giống."

Lời vừa rơi xuống, trong mắt Kinh Lạc Y thoáng hiện một tia nhu hòa.

Nhưng chỉ thoáng thôi.

"Trẫm nhận được mật báo từ Diêu Quảng" - Phó Nguyệt Hàn ngồi xuống, nâng ly trà lên nhấp một ngụm - "Nhưng chi tiết vẫn cần nghe từ miệng ngươi."

"Trong mật tin ngươi gửi đến nói Kha Lạc có động tĩnh" - Kinh Lạc Y không ngẩng đầu, giọng vẫn thong thả - "Ta cùng Diêu Quảng, A Khương định ba ngày nữa khởi hành là kịp lúc... chính là người kia cũng thật thông minh, không theo lẽ thường, lại chọn tinh mơ rời đi."

" Sau đó?"

" Chúng ta kịp tin là lúc chạng vạng, lập tức truy đuổi nhưng vẫn chậm... nửa khắc. Kha Lạc chỉ còn tro tàn."

Phó Nguyệt Hàn nhíu mày, tay khẽ gõ lên tay vịn trường kỷ:

" Không truy được manh mối nào giá trị?"

Kinh Lạc Y lúc này mới gấp lại thư tịch, mắt nhìn nàng:

" Không phải không có. Ta cho người lục soát, phát hiện có mật đạo, trông giống đường hầm. Nhưng có người cố ý hủy, không cho kẻ sau tiến vào."

" Đường hầm đó dẫn đi đâu?"

"Chưa biết. Ta để người lại tiếp tục tìm hiểu. Nếu có tin tức sẽ lập tức báo lại."

Phó Nguyệt Hàn khẽ gật đầu, tựa người vào đệm mềm, tay xoắn lọn tóc dài, ánh mắt sắc bén lại trêu đùa:

"Vậy còn ngươi?"- Nàng hơi nhướng mày "Ở ngoài kia gió sương lâu như vậy, đủ rồi chứ?"

"Vì ngươi nên ta mới lao đầu vào hiểm địa sao"- Kinh Lạc Y liếc mắt nhìn nàng, môi cong tà mị.

" Hay là... vì ai khác khiến Kinh tướng quân xao lòng?"

Kinh Lạc Y cười nhạt:

" Là có. Nhưng không kịp cùng nàng đánh giao tế sâu thêm, liền phải gấp gáp đến Kha Lạc. Hiện tại... không còn cơ hội rồi a."

Giọng như tiếc nuối, cũng như chẳng bận tâm.

Nhưng Phó Nguyệt Hàn nghe xong chỉ mỉm cười châm chọc:

" Nam Uyên, toàn giả nhân giả nghĩa."

"Ta là ai, ngươi còn không rõ? Nếu không môn đăng hộ đối, cha ta chê rồi" - Kinh Lạc Y nhướn mày kiêu ngạo.

Phó Nguyệt Hàn khẽ gật đầu, sau đó ánh mắt lướt qua nàng, giọng chậm rãi nhưng rõ ràng:

" Chỉ cần ngươi đừng vì ái mà quên giới hạn bản thân. Chuyện đó, không cần thiết."

Kinh Lạc Y im một lát, rồi khẽ cười:

" Ta giống kẻ vì tình bỏ nghiệp sao?"

" Không giống" - Phó Nguyệt Hàn đáp, nhấp thêm ngụm trà: " Nhưng chuyện sau này, ai biết? Phương Nam có câu, tương tư thành bệnh đâu."

Nàng nói rồi, ánh mắt bất giác rơi về một nơi xa xôi nào đó, như muốn tìm kiếm điều gì đã bị chôn rất sâu. Câu nói cuối rơi xuống rất nhẹ, tưởng như một tiếng thở dài chìm trong khói trà.

Kinh Lạc Y liếc mắt nhìn nàng, bĩu môi:

" Ngươi còn nói ta? Nhìn lại bản thân đi. Ai mới là người tương tư mười năm mà thành bệnh?"

Trong lòng nàng thở dài. Nhưng ngoài mặt vẫn cười nhẹ, cầm lấy tư tịch rồi ngả người xuống trường kỷ, không tiếp tục truy vấn, cũng không muốn vạch trần quá khứ của đối phương.

Bầu không khí giữa hai người lại chìm vào im lặng. Nhưng là... một thứ im lặng thân thuộc, đầy ẩn tình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co