Chương 49
Tiệc chiêu đãi tân nhân
Trình Văn giọng khàn khàn, như kéo từng chữ từ đáy ruột:
"Lão gia biết, một khi rời khỏi Đông Doanh thì sẽ không còn đường lui. Nhưng không ngờ, chính những kẻ từng trung thành với ngài ấy lại ra tay."
Tô Tĩnh Lam ngồi lặng. Trong đầu như có vô số thanh âm va chạm, cuối cùng chỉ còn trơ trọi một câu:
Thì ra cái gọi là bản án, cái gọi là thượng thư thất trách... chỉ là ngụy danh. Phụ thân nàng... là Các Chủ của Đông Doanh.
Nàng khẽ lắc đầu, ánh mắt lạc thần. Ghế sau lưng như không đủ vững để chống đỡ trọng lượng từ sự thật vừa giáng xuống.
"Tiểu thư..." Trình Văn lo lắng định tiến đến đỡ nàng.
"Đừng." Giọng nàng lạnh băng.
"... Tiếp tục đi."
Trình Văn hít sâu một hơi, tiếp lời:
"Canh hai, chuông đồng vừa điểm, nhân thủ Đông Doanh từ bốn phía tràn vào phủ, không một tiếng động, không một lời giải thích. Chỉ có giết chóc. Không phân biệt hài tử hay lão nhân, thấy người là giết."
Lão nghẹn ngào: "Lão gia cùng gia đinh tử chiến tới phút cuối. Nhưng có ích gì... khi hơn năm mươi mạng người nằm gục khắp Tô phủ, máu chảy đỏ sân... Lão gia như phát cuồng... Nhưng rồi vẫn nhớ ra, phải tìm... tìm tiểu thư..."
Tô Tĩnh Lam nhắm mắt. Ký ức đứt đoạn thuở bé như bóng mờ vụt hiện - hồ nước, chiếc thuyền nhỏ, gương mặt người nào đó gọi tên nàng trong sương mù. Một tia rùng mình lạnh sống lưng tràn qua da thịt.
"... Vậy vì sao ta không nhớ gì?"
"Là đánh tráo." - Trình Văn đáp.
"Tráo?"
"Lúc ấy, nha hoàn thân cận của tiểu thư đã được lão gia bí mật sắp xếp thế thân. Nữ hài đó... lớn hơn ngài hai tuổi. Từ đó, tiểu thư được đưa ra ngoài... sống dưới thân phận khác, ở Tân Châu."
"Các người..." Nàng mở to mắt, "Nàng ấy cũng chỉ là một đứa trẻ."
"Là bất đắc dĩ." Trình Văn cúi đầu. "Nếu không làm vậy... Đông Doanh sẽ không dừng lại. Chỉ cần tiểu thư còn sống, bọn họ sẽ không từ bỏ sát lệnh."
Tô Tĩnh Lam không nói nữa. Nàng nhìn chằm chằm phong thư của Tả Hạc còn niêm sáp. Đột nhiên thấy xa lạ.
Người từng sát cánh bên nàng, lại giấu nàng chân tướng máu tanh này suốt hai mươi năm.
Nàng cảm thấy lạnh từ tim lạnh ra.
Một phần quá khứ bị lấp đi nay vỡ òa, tầm mắt mơ hồ, tâm trí hỗn loạn.
Tĩnh Lam khẽ nhắm mắt, thì thầm như nói với chính mình:
"...Ta cần thời gian."
____
Đêm nay, trời không trăng, chỉ có màn sương mỏng giăng khắp sân viện Tô phủ.
Gió đêm vờn qua cành liễu ngoài cửa sổ, lặng lẽ như tiếng thở dài của một kẻ không thể yên giấc. Trong gian phòng tĩnh mịch, Tô Tĩnh Lam trở mình lần thứ mười mấy. Mỗi khi nhắm mắt lại, trong đầu nàng lại hiện về từng lời Trình Văn nói, từng cảnh máu đổ, từng gương mặt không còn tên...
Phụ thân nàng, Tô Nhất Kiện - không chỉ là đại thần thanh liêm, mà còn là kẻ cầm đầu một tổ chức giết người không gợn tay.
Tô gia, không phải là bị triều đình diệt, mà là bị chính những người từng cúi đầu trước phụ thân nàng ra tay chém tận gốc rễ.
Còn nàng - nàng là ai?
Là con gái Tô gia... hay là thiếu chủ Đông Doanh?
Nàng cười khẽ, tiếng cười không có lấy một chút ấm áp.
Rồi nàng ngồi bật dậy, rời khỏi giường, kéo cửa sổ ra. Một luồng gió lạnh từ ngoài ùa vào, quất nhẹ lên má, mang theo sương ẩm cuối tháng tư. Nàng nhắm mắt lại, để từng sợi tóc rối bời bay theo gió.
"Đến cả sương đêm ở Nam Uyên vẫn luôn dịu dàng như vậy," nàng thì thầm, "thế mà lòng người lại lạnh lẽo hơn trăm ngàn lần."
Thứ nàng muốn, rốt cuộc là gì?
Suốt bao nhiêu năm qua, nàng sống với một thân phận bị đánh tráo, một ký ức bị giấu kín, một gốc gác bị bôi xóa. Nàng từng ngỡ bản thân là một cô nhi may mắn được nhà thương nhân nhận nuôi, từng tin rằng cái tên "Tĩnh Lam" là duyên số trời cho. Vậy mà hóa ra tất cả... chỉ là một cái vỏ.
Ký ức từ từ gợi lại - khuôn mặt hiền từ của mẫu thân, cánh tay của người nào đó bế nàng lao qua hành lang đỏ máu, tiếng kêu thảm thiết bị bóp nghẹt... Mảnh vụn trí nhớ đó, suốt hai mươi năm, đã bị chôn sống dưới lớp vỏ bình yên giả tạo.
Vậy hiện tại, nàng phải làm gì?
Liên hệ với Đông Doanh? Trở lại? Ngồi lên vị trí thiếu chủ? Dùng cái tên "Tô Lam" để dẫn dắt một tổ chức từng nhúng tay vào chính máu thịt thân nhân nàng?
Tô Tĩnh Lam chậm rãi lắc đầu, rồi bật cười. Nụ cười chua chát đến mức chính nàng cũng cảm thấy khinh bỉ bản thân.
"Trở về? Để nắm giữ một tổ chức máu lạnh sao?" Giọng nàng lạnh hẳn.
Nàng từng giết người - đúng. Nhưng mỗi nhát kiếm đều mang tên chính nghĩa. Nàng chưa từng giết vì lệnh, chưa từng nhân danh bóng tối.
Nếu phụ thân nàng chọn nắm thanh đao hai lưỡi ấy để đổi lấy quyền lực... thì nàng không.
Ánh mắt Tô Tĩnh Lam chợt sắc như kiếm. Trong đáy mắt là một thứ lạnh hơn băng tuyết: quyết tâm.
"Ta không cần nắm thanh đao hai lưỡi," nàng lẩm bẩm, "vận mệnh... là do ta bắt lấy."
Gió đêm rít mạnh hơn, lay động bức màn lụa. Nàng đưa tay kéo cửa sổ lại, đóng sập thanh gỗ.
Đèn trong phòng cũng phụt tắt.
Một bóng tối hoàn toàn bao phủ phủ Tô gia.
Mà Tô Tĩnh Lam không biết - từ lúc nàng kéo cửa sổ ra, từng ánh mắt, từng biểu cảm của nàng đều đã bị kẻ khác nhìn thấu.
Trên cành cao một gốc hòe bên ngoài, có một bóng đen ẩn mình giữa tầng lá. Hắn đứng lặng, không một hơi thở, áo choàng đen lẫn vào trời đêm.
Đôi mắt khẽ nheo lại. Ánh nhìn không phải là giám sát, cũng chẳng phải ám sát - mà là thứ gì đó sâu hơn, tối tăm hơn: tính toán.
Hắn nhìn chăm chăm vào cánh cửa sổ vừa khép kín, như thể vẫn còn lưu lại dư vị ánh mắt kiên quyết kia.
Một lúc sau, hắn cười.
Nụ cười rất khẽ.
Nhưng đáy mắt lại lạnh tanh.
"...Ngươi tưởng không muốn làm là không muốn được sao?" Hắn thì thầm, giọng nói như gió đêm lướt qua lưỡi dao.
"Rồi sẽ có một ngày, ngươi sẽ tự nguyện gật đầu. Ngồi lên vị trí vốn thuộc về chính ngươi..."
Nói rồi, hắn lùi về phía sau. Bóng đen hòa vào những tàn cây lay động trong gió, thân pháp nhẹ như làn khói, không một tiếng động.
Đêm vẫn dài.
Và trò chơi... mới chỉ bắt đầu.
____
Một tuần kể từ khi tới Tây Y viện, Thúc Tư Kỳ cũng đã dần quen nhịp sống nơi đây. Dù chưa thể xưng là tinh thông y đạo, nhưng mấy loại dược liệu phổ thông, nàng đã có thể phân biệt rõ ràng.
Buổi trưa hôm ấy, sau khi được Lâm Thanh hướng dẫn sơ phân mấy loại dược vị nam thảo bắc vị, nàng cùng mọi người trong viện dùng bữa xong ai nấy đều trở lại công việc. Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng Thúc Tư Kỳ rõ ràng cảm nhận được hôm nay đám người kia làm việc có phần... hăng hái hơn thường lệ.
Nàng đang cùng một người tên Dĩnh Phiêu sắp xếp lại đống khô thảo vừa phơi xong thì ánh mắt khẽ nghiêng, giọng nói cũng theo đó mà nghiêng theo:
"Ta hỏi chút... vì cớ gì hôm nay mọi người làm việc nhiệt tình như vậy?"
Dĩnh Phiêu đang lúi húi xếp rễ hoàng kỳ nghe vậy thì huých nhẹ vai nàng, khẽ nhướng mày:
"Sao vậy huynh đệ, mới tới đã tinh mắt vậy rồi a?"
Thúc Tư Kỳ cười khẽ, mắt liếc: "Không phải tinh mắt, mà là ta sợ có chuyện... đại nhân muốn kiểm tra bất ngờ chẳng hạn."
Dĩnh Phiêu cười ha hả: "Đại nhân gì, hôm nay cuối tháng đó a."
"Cuối tháng có cái gì? Có lễ lộc à?" - Thúc Tư Kỳ ngờ vực.
"Lễ lộc cái đầu ngươi," - Dĩnh Phiêu trề môi, "mỗi tháng hai ngày Tây Y viện được xuất cung. Đó là lý do hôm nay ai cũng làm việc như ngưu cày vậy đó."
Thúc Tư Kỳ nhướng mày: "Ta cứ tưởng... được mãn hạn án, ra ngục luôn ấy chứ."
Dĩnh Phiêu ngẩn người: "Mãn... cái gì?"
Nàng phẩy tay: "Ý ta là... cả năm phơi phơi giã giã, rốt cuộc cũng có ngày được nghỉ. Giống ngưu, cày xong thì về chuồng."
"Cha ngươi!" - Dĩnh Phiêu vừa mắng vừa cười, vỗ một cái thẳng vai nàng khiến nàng suýt ngã nhào vào rổ xuyên khung.
Bầu không khí thoải mái cứ thế trôi qua đến tận chạng vạng. Công việc trong ngày cũng gần hoàn tất, Thúc Tư Kỳ định bụng về phòng tẩy rửa, tiện thể đánh dấu thêm vài chỗ nghi vấn trong tấm bản đồ nàng đã lặng lẽ ghi chép về bố cục Tây cung. Nhưng đúng lúc xoay người, vai nàng liền bị ai đó choàng cổ kéo lại, kèm theo một tiếng huýt sáo đầy phấn khích:
"Đi đâu mà vội a, cùng bọn ta ra ngoài đi chứ?"
Thúc Tư Kỳ xoay đầu nhìn - Mã Lý.
"Ra ngoài? Làm gì?"
Mã Lý vỗ tay cười hề hề: "Nam nhân, ba cái vui - đệ nhất là thăng quan tiến chức!"
Tạ Chương chen ngang: "Nhị là tam thê tứ thiếp."
Lâm Thanh nãy giờ vẫn làm bộ lãnh đạm cuối cùng cũng bật ra một câu hiếm hoi: "Đệ tam - mỹ nhân tửu phẩm."
Thúc Tư Kỳ đứng giữa, mí mắt giật giật. Đây rốt cuộc là cái quái gì thú vui a? Cái hội gì mà toàn mấy tên tráng sĩ đầu gỗ thần kinh không dây?
Vừa mở miệng định từ chối: "Ta không..."
Chưa kịp dứt lời thì đã bị Lâm Thanh cản ngang:
"Không cái gì! Lần đầu nhập hội, không thể không đãi lớn."
Thế là một người lôi tay, một kẻ đẩy vai, cuối cùng cũng kéo nàng rời khỏi Tây Y viện trong tiếng cười rộn ràng.
**
Trước mắt Thúc Tư Kỳ là một toà lâu ba tầng sáng đèn rực rỡ - đèn lồng đỏ treo hai bên cao cao, ánh sáng hắt lên như rắc son lên màn đêm. Khung cảnh lung linh đến lạ, chỉ có tiếng oanh oanh yến yến và tiếng cợt nhả vọng ra là làm nàng muốn quay đầu bỏ đi.
Nàng nhíu mày, không khách sáo: "Tiệc của các ngươi... là ở thanh lâu?"
Mã Lý cười toe: "Chứ sao nữa? Nam nhân không mỹ nhân thì là gì?"
"Ta trở về phơi dược." - Nàng quay gót không do dự.
Tạ Chương kéo nàng lại như sợ nàng chạy trốn thật: "Đã tới rồi thì vào đi. Không vào là bất kính với chúng ta!"
Vừa lúc ấy, tú bà từ trong bước ra, yểu điệu niềm nở:
"Ôi chao, Tạ công tử lại đến à~ Phòng đã chuẩn bị rồi!"
Tạ Chương cười hề hề: "Tú tỷ đúng là hiểu lòng người!"
Nói rồi một tay nắm cổ áo sau lưng Thúc Tư Kỳ kéo vào, một tay phất gọi: "Đi thôi huynh đệ, tận hưởng a!"
Thúc Tư Kỳ bị kéo đi như một bao thảo dược, mặt mày méo xệch, trong lòng thầm nghĩ đây là cái hội gì vậy trời?!
Tầng hai Tụ Hoa Lâu không quá xa hoa, nhưng vừa nhìn đã biết nơi này không dành cho hạng người tầm thường. Rèm lụa khẽ lay theo làn gió từ hành lang thổi vào, ánh đèn lồng chiếu hắt lên mặt sàn bóng loáng ánh tử kim. Bọn họ vừa yên vị, tú bà từ dưới lầu bước lên, mắt đảo một vòng đã lập tức nhận ra trong nhóm có gương mặt lạ.
Bà ta cười ngọt như mật mía:
"Ôi chao~ Nay các vị dẫn theo bằng hữu mới a?"
Mã Lý nhổm người, chỉ chỉ Thúc Tư Kỳ:
"Đúng vậy! Tên hắn là Lôi Lãng - Lôi trong thiên lôi, Lãng trong cuồng lãng đó nha~"
Tú bà tấm tắc vài câu, khen mấy lời "tuấn tú bất phàm", rồi cười nịnh hỏi:
"Thế nay các vị muốn dùng món thế nào?"
Tạ Chương liếc mắt cười nửa miệng: "Như cũ như cũ, Tú tỷ chuẩn bị kỹ là được."
Tú bà cười cười khép cửa, bước ra ngoài, chưa đi được bao xa thì đã rẽ ngay vào một hành lang yên tĩnh bên trái. Nơi cuối hành lang, có một người đang tựa vai vào vách gỗ, bóng dáng bị ánh sáng mờ làm nổi bật từng đường nét.
Tú bà cung kính cúi đầu, giọng cũng nhỏ đi mấy phần:
"Bẩm đại nhân, người mới kia xưng là Lôi Lãng."
Kinh Lạc Y nhíu mày. Trong đầu nàng thoáng hiện lên gương mặt tuấn tú nàng chỉ liếc nhìn một cái. Không giống... đúng là không giống. Nhưng có thứ khác khiến nàng bận lòng.
"Lôi Lãng..." - nàng thì thầm, như đang nếm kỹ từng âm tiết.
"Đúng vậy."
Ánh mắt nàng khẽ chuyển động, đáy mắt không có sóng, nhưng lại lạnh đến thấu da thịt. Một luồng trực giác không rõ hình hài như dây cung căng chặt trong lòng, khiến Kinh Lạc Y không tài nào dứt ra được. Đúng là gương mặt kia hoàn toàn xa lạ - là gương mặt mà nàng chưa từng thấy. Nhưng...
Bóng lưng đó.
Tú bà nín thở, run tay, mồ hôi lạnh túa ra ướt cả lưng. Kinh Lạc Y yên lặng hồi lâu, rồi rốt cuộc khẽ gật đầu:
"Đa tạ tú nương giúp vội."
Tú bà thở phào, liên tục xua tay: "Đâu có đâu có, được đại nhân nhờ là phước phần của nô gia."
Kinh Lạc Y khoát tay cho lui, quay đầu nói với nam nhân đứng phía sau:
"Tra một chút cái tên Lôi Lãng."
Gã kia cúi đầu, chuẩn bị rời đi thì chợt từ phía xa truyền lại tiếng cười nói ầm ĩ:
"Mau mau tới a! Làm cho Lôi gia của các ngươi sung sướng liền có thưởng!"
Lời chưa dứt, nét mặt nàng đã thay đổi.
Không phải phẫn nộ.
Cũng không phải kinh ngạc.
Chỉ là một thoáng... thất vọng.
Đôi mắt nàng khẽ cụp xuống, hàng mi dài rung nhẹ, bàn tay bên hông siết lại rồi thả ra rất nhanh.
Chỉ một khắc thôi - ánh mắt nàng trở lại lãnh đạm, thanh âm bình tĩnh đến đáng sợ:
"Không cần tra nữa."
Gã nam nhân đứng sau khựng lại, như muốn hỏi vì sao, nhưng thấy biểu cảm của nàng thì chỉ cúi đầu nhận lệnh, không nói thêm gì nữa.
Kinh Lạc Y nhìn về phía căn phòng vừa phát ra tiếng ồn, trầm mặc thật lâu.
Không thể là hắn.
Người kia... không thể nào là hạng nam nhân lăng nhăng để mấy ả kỹ nữ cợt nhả gọi "Lôi gia". Nếu thật sự là nàng... nàng sẽ không ngồi đó cười, không ngồi đó để người khác gọi nàng như vậy.
Ánh mắt nàng lạnh thêm vài phần. Như băng đá trải qua mưa tuyết, không vỡ, cũng không tan.
Mà bên này Tạ Chương bưng ly rượu, mắt đảo một vòng rồi cười cợt:
"Ta nói mời, ngươi thật sự không chọn à? Mau mau, chỉ cho cô nương bưng tới mấy món sở trường, đừng có giả thanh cao làm chi."
Thúc Tư Kỳ lúc ấy tay chống má, tay còn lại chỉ điểm điểm mấy món trên thực đơn, thần sắc thản nhiên, chẳng thèm nói nửa câu khách sáo.
Tạ Chương thấy vậy có hơi... há hốc. Cái kiểu bình thản đó làm người ta vừa buồn cười vừa khó đoán.
Mấy tên khác cười rộ cả lên. Dĩnh Phiêu đập bàn cười ngặt nghẽo:
"Mắt ta chắc mù, tưởng đâu gặp thiếu gia, công tử nhà ai lạc vào, ai dè... cũng biết chọn món đó nha."
Chưa đầy hai khắc sau, cửa mở đánh "két" một cái.
Năm sáu nữ tử ăn mặc lả lơi, đong đưa eo hông bước vào, tiếng cười oanh yến lả lướt theo từng bước chân.
Tạ Chương vỗ bàn cười lớn:
" Mau mau tới đây a! Làm cho Lôi gia các ngươi sung sướng liền có thưởng!"
Vừa nói vừa chỉ ngay vào Thúc Tư Kỳ đang ngồi góc trong.
Hai ả kỹ nữ tươi cười yểu điệu tiến tới, còn chưa kịp chạm vào tay áo, Thúc Tư Kỳ đã lùi nửa bước, nghiêng vai né khéo.
Ánh mắt nàng cụp xuống, tay nâng chén trà, nhấp một ngụm rồi nhẹ giọng:
"Không cần. Ta tới ăn, các ngươi cứ chơi."
Giọng nói như có băng đọng. Không phải lạnh lùng ngạo mạn, mà là kiểu không hứng thú tuyệt đối.
Hai nữ nhân hơi sững lại, có phần không quen bị từ chối như thế.
Tạ Chương xoa xoa mũi, thấy không khí có phần ngượng, cười ha hả giải vây:
"Được được, hắn là loại đầu gỗ trời sinh, bọn ta chơi bọn ta, ngươi đừng làm phiền hắn."
Không khí lại sôi động trở lại.
Lâm Thanh và Thúc Tư Kỳ đều không đụng đến nữ nhân, chỉ ăn uống yên lặng.
Riêng Thúc Tư Kỳ lâu lâu lại liếc nhìn mấy cô nương mặt hoa da phấn kia, nhưng chẳng phải tiếc nuối hay động lòng - mà là... nàng thầm nghĩ son phấn các nàng bôi lên chắc phải dày gấp chục lần nàng đánh phấn lúc cải trang.
Nghĩ tới đó, mí mắt nàng rũ xuống, môi khẽ cong cong như đang nén cười.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co