Chap 29
Có lẽ là đã rất lâu rồi không cười vui vẻ đến thế.
Lâm Y Khải cười tới nỗi đau sốc hông, khó chịu dựa vào đầu giường kêu lên: "...Thôi xong, đau hông quá."
Đáy mắt Mã Quần Diệu trầm xuống, hắn vội vàng tiến tới đỡ anh nằm xuống, cúi người chỉ dẫn: "Hít thở sâu, nín thở, nín thở, năm giây, 1, 2..."
"Phù." Lâm Y Khải thấy Mã Quần Diệu tới gần lại muốn cười, nhất là hai búi tóc nhỏ trên đầu hắn, nhưng vừa cười là bụng lại đau, anh vội vàng nhắm mắt lại: "...Cậu đứng xa ra chút đi, đừng làm tôi cười nữa, đau lắm."
Mã Quần Diệu hết cách, chỉ có thể quay lưng lại: "Vậy thì em đếm, anh tự ổn định nhịp thở nhé, nếu không sẽ càng đau hơn đấy."
Lâm Y Khải nhắm mắt lại cố gắng không nhớ tới hình ảnh buồn cười của Mã Quần Diệu nữa, sau khi bình tĩnh lại, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
"Tốt hơn chút nào chưa?"
"Tốt hơn rồi."
Nhưng khi anh mở mắt ra, đúng lúc Mã Quần Diệu quay người lại, hai búi tóc nhỏ trên đầu cùng với chiếc cài tóc hình cherry lắc lư, hai bên má đỏ như đít khỉ, cực kì đối lập với Alpha cao lớn mạnh mẽ, trông rất buồn cười.
Anh nhịn không nổi rồi.
Môi Lâm Y Khải khẽ run, anh cố gắng kìm chế, vội vàng quay lưng ném áo khoác cho hắn.
"Cậu... đi tẩy trang đi."
Anh nhanh chóng rời khỏi phòng ngủ, cứu mạng!!!
Đây vẫn là Mã Quần Diệu sao!!!
Thường ngày thấy Sở Bắc Hành như vậy cũng không có cảm giác gì, nhưng đặt lên người Mã Quần Diệu...
Anh không dám nhìn thẳng.
Mã Quần Diệu nhìn bóng lưng chạy trốn của Lâm Y Khải, đáy mắt hiện lên ý cười, hắn đi theo sau: "Có gì để tẩy trang không? Em không tìm thấy."
Lâm Y Khải nhìn mớ hỗn độn Kiều Kiều bày đầy ngoài phòng khách, anh cau mày dọn dẹp: "Lần sau con bé chơi xong thì phải dạy con bé tự dọn đồ, đừng chiều con bé."
"Biết rồi, lần sau em sẽ nói với con." Mã Quần Diệu quỳ xuống bên cạnh định dọn cùng anh nhưng bị Lâm Y Khải giữ tay lại.
Lâm Y Khải nghe thấy từ 'lần sau' thì im lặng hai giây, khi nhìn vào khuôn mặt của Mã Quần Diệu thì lại suýt bật cười, anh cố gắng kìm nén biểu cảm, vội vàng cúi đầu tìm một gói khăn tẩy trang ném cho hắn: "Đừng giúp, lát nữa con bé tỉnh dậy sẽ tự dọn, bây giờ cậu đi tẩy trang đi."
Nhìn lớp trang điểm kia ở khoảng cách gần như vậy, anh chịu không nổi.
Mã Quần Diệu luống cuống tay chân nhận lấy khăn tẩy trang, hắn ngơ ngác nhìn gói đồ giống như khăn ướt này, hỏi: "Trực tiếp lau lên mặt hả? Lau sạch không?"
Lâm Y Khải nhìn Mã Quần Diệu lơ ngơ mà buồn cười không nhịn được, anh cứ ha ha không ngừng.
"Cậu cứ như tên ngốc ấy, mau tẩy trang đi, lau trực tiếp lên mặt, nhanh lên, đừng làm tôi cười nữa."
Vì cười nhiều quá nên Lâm Y Khải quỳ không vững, loạng choạng ngã ngồi trên sàn. Giây tiếp theo, một bàn tay mạnh mẽ kéo anh dậy, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị bế ngồi lên đùi Mã Quần Diệu.
Mã Quần Diệu duỗi thẳng hai chân, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt sửng sốt của Lâm Y Khải, hắn đỡ eo anh, vẻ mặt lo lắng: "Có đụng chỗ nào không? Mông không đau chứ?"
Lại đối diện với khuôn mặt nham nhở đó, anh ngẩng đầu nhìn trời, thầm kêu cứu: "Xin cậu đấy, tẩy trang đi."
Nói xong anh nhịn không nổi, trực tiếp rút một tờ khăn tẩy trang, lau bừa lên mặt Mã Quần Diệu.
Nhưng lau được một nửa, anh lại phát hiện mình đang quá thân mật với hắn.
Tay anh run lên như cầm phải cục than nóng, lén lút định thoát khỏi vòng tay hắn, kết quả thắt lưng lại bị ghì chặt.
Khăn tẩy trang rơi xuống, khuôn mặt của Mã Quần Diệu đã gần sạch, Lâm Y Khải trực tiếp đối diện đôi mắt sâu thẳm của người này, giống như vô tình rơi vào xoáy nước.
Mã Quần Diệu ngẩng đầu lên, ánh chiều tà ngoài cửa sổ đúng lúc chiếu qua khuôn mặt hắn, khiến cho đôi mắt sâu thẳm ban đầu như được phủ lên một lớp hổ phách dịu dàng, đầy thâm tình, thực sự dễ khiến người ta chìm đắm trong đó.
Nếu có thể bỏ qua hai búi tóc nhỏ trên đỉnh đầu thì hắn lúc này rất quyến rũ.
"Khải Khải, em rất vui khi có thể làm anh cười, em không hề cảm thấy mất mặt xíu nào." Mã Quần Diệu đỡ eo Lâm Y Khải: "Em cũng không mong anh tha thứ cho em, nhưng chỉ cần anh không kháng cự gần gũi với em, em đã rất vui rồi."
"Em sẽ từ từ tiến tới, được không?"
Giọng nói của Alpha rất dịu dàng.
Ánh chiều tà ngoài cửa sổ hướng biển đã rải xuống toàn bộ thành phố, tia nắng màu tím hồng lãng mạn như tranh sơn dầu, dịu dàng chiếu vào phòng, mà lúc này đây, cảnh tượng này trở thành phông nền cho hai người họ.
Mã Quần Diệu lặng lẽ lan tỏa pheromone, cố gắng dụ dỗ Omega của mình.
Kết quả 'bốp' một tiếng.
Hắn bị Lâm Y Khải tát cho một cái.
"..."
Lâm Y Khải cố gắng kiềm chế phản ứng cơ thể của mình, không chút khách khí tát lên mặt Mã Quần Diệu, rồi đứng dậy khỏi đùi người đàn ông này: "Thu lại pheromone của cậu đi, đừng có phát tình trước mặt tôi, cậu tưởng bây giờ tôi dễ dỗ lắm à."
Anh liếc thấy mảnh giấy gói của Kiều Kiều trên sàn nhà, cúi người nhặt lên.
Lúc cúi người, góc áo sơ mi bị kéo lên, lộ ra vòng eo thon gọn và trắng sáng đến mức gây mê hoặc, ngay cả đường cong mông gợi cảm dưới lớp quần tây cũng toát lên vẻ gợi cảm vô hình.
Ánh mắt Mã Quần Diệu di chuyển từ eo xuống tới mông, hình như vòng eo nhỏ hơn năm năm trước rất nhiều, yết hầu khẽ chuyển động, hắn ép mình thu lại tầm mắt, nhưng trong đầu lại hiện lên bộ phận cơ thể mà năm đó hắn yêu thích nhất của Lâm Y Khải.
Đó chính là eo và mông.
Đối với hắn mà nói chính là sự cám dỗ chết người.
"Khải Khải, tối nay ăn cơm cùng nhau nhé? Chúng ta nói chuyện một chút."
Lâm Y Khải ném túi giấy vào thùng rác bên cạnh, đi đến phòng tắm rửa tay: "Chúng ta còn gì để nói nữa, cậu biết hết rồi còn gì?" Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, anh khẽ mím môi lại.
Mã Quần Diệu đứng dậy, thấy Lâm Y Khải đi chân trần đến phòng tắm, cau mày: "Sàn nhà lạnh, anh vẫn còn sốt, đi chân trần như vậy rất dễ cảm lạnh."
Nói xong hắn cầm dép lê đến cửa phòng tắm cho Lâm Y Khải.
Đúng lúc nhìn thấy Lâm Y Khải đứng bối rối trước cửa phòng tắm: "Sao vậy?"
Lâm Y Khải thấy vẻ mặt dường như không biết gì của Mã Quần Diệu, anh bình thản đi dép lê vào: "Không sao."
Hình như Sở Bắc Hành chưa tiết lộ chuyện đó.
Ngay lúc này, tay Mã Quần Diệu đặt lên trán anh, lòng bàn tay ấm áp bao phủ, khoảng cách quá gần khiến anh ngửi được mùi hương pheromone hoa Violet, cơ thể anh cứng đờ.
"...Làm gì vậy."
"Hết sốt rồi." Mã Quần Diệu buông tay xuống, hơi cúi đầu, thu hết vẻ mặt không tự nhiên của Lâm Y Khải vào mắt: "Nếu cần áo khoác của em thì cứ nói với em."
Lâm Y Khải tránh khỏi hắn, bình tĩnh nói: "Không cần."
"Nồng độ pheromone của anh rối loạn là vì không có pheromone của em ở bên cạnh, nếu anh không muốn nhìn thấy em thì dùng đồ của em nhé, nó có thể tạm thời giúp anh giảm bớt triệu chứng khó chịu."
"Gần đây tôi sẽ đến tập đoàn Ngân Hà, không muốn nhìn thấy cậu cũng không được."
Mã Quần Diệu đứng ở cửa phòng ngủ, Lâm Y Khải ngồi bên giường giúp Kiều Kiều kéo lại góc áo bị cuộn lên, hắn chăm chú ngắm nhìn góc nghiêng của anh, cảnh tượng này khiến hắn không nỡ dời mắt.
"Khải Khải, anh rời bỏ em năm năm, điều gì khiến anh quyết tâm trở về?"
Có phải vì hắn không?
Nghe thấy câu hỏi của Mã Quần Diệu, anh im lặng một lúc, rồi ngẩng đầu nhìn hắn: "Vì kỹ thuật xét nghiệm gen phân hóa lần hai, dù thế nào đi nữa tôi cũng nhất định phải hoàn thành chuyện này."
Mã Quần Diệu bóp chặt khung cửa đến mức khớp xương trắng bệch, hắn cúi đầu xuống: "Xin lỗi, chuyện đó là do em xử lý không tốt, cũng chưa có cơ hội xin lỗi anh, chính em đã hại anh phân hóa thành Omega."
"Mã Quần Diệu."
Mã Quần Diệu nghe thấy Lâm Y Khải buồn bã gọi tên hắn, trong lòng khẽ giật mình: "Sao vậy?"
"Tôi là người có gen phân hóa lần hai tiềm ẩn, sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện phân hóa lần hai, nhưng tôi vẫn may mắn, vì tôi là người lớn." Lâm Y Khải cúi đầu nhìn con gái đang ngủ say, vành mắt không tự chủ được mà đỏ lên: "Nhưng... nếu là đứa trẻ mới sinh có gen phân hóa lần hai, thì sẽ không thể chịu đựng được loại đau đớn này."
Mã Quần Diệu tưởng Lâm Y Khải đang nói về Kiều Kiều, hắn nhanh chóng đi đến bên giường, quỳ xuống trước mặt anh, vẻ mặt lo lắng: "Kiều Kiều cũng là người có gen phân hóa lần hai sao? Con bé đã làm xét nghiệm gen chưa?"
Nhìn thái độ của Mã Quần Diệu, Lâm Y Khải thầm nghĩ đúng là Sở Bắc Hành chưa nói với hắn chuyện của Bé lớn, còn anh, anh cũng không có can đảm để nhắc lại chuyện này nữa.
Đây là nỗi đau anh mãi mãi không vượt qua được.
Mất đi đứa con này, đã lấy đi nửa sinh mạng của anh, nhưng tai nạn này anh không thể hoàn toàn trách Mã Quần Diệu, anh càng bất lực hơn vì không hiểu sao mình phải mang cái bộ gen đáng sợ ấy, chỉ trong một thời gian ngắn đã tàn nhẫn cướp đi sinh mạng của một đứa trẻ.
"Kiều Kiều không phải."
Nhưng Mã Quần Diệu lại nghe được trong giọng nói của Lâm Y Khải chất chứa nỗi buồn khôn nguôi: "Vậy tại sao anh lại buồn như vậy?"
Lâm Y Khải không muốn nhắc tới nên chuyển chủ đề: "Ngày mai nhóm nghiên cứu của Neptune sẽ đến viện nghiên cứu Ngân Hà để thảo luận sâu hơn về việc nâng cấp kỹ thuật xét nghiệm gen, tôi hy vọng có thể tìm ra điểm đột phá trong năm nay, như vậy phụ nữ hoặc đàn ông trong thời kỳ mang thai có thể đánh giá chính xác tình trạng gen của đứa trẻ, tránh bi kịch xảy ra."
Lúc này, một bàn tay đặt lên khóe mắt anh.
"Khải Khải, trong lòng anh vẫn còn oán trách em đúng không?" Mã Quần Diệu lau đi nước mắt ở khóe mắt Lâm Y Khải: "Em đảm bảo với anh, trong năm nay em nhất định sẽ tìm ra kỹ thuật xét nghiệm mới, vượt qua khó khăn này, giúp đỡ nhiều người có gen phân hóa lần hai hơn. Đừng khóc nữa nhé, xin hãy tin tưởng em thêm một lần nữa."
Lâm Y Khải cứ nhìn Mã Quần Diệu như vậy, không biết qua bao lâu, anh nói: "Tôi có thể trả lời cậu, lần này trở về là vì con, không phải vì cậu."
Mã Quần Diệu không nghe ra ý tứ trong lời nói của Lâm Y Khải: "Em biết Kiều Kiều là con gái của em, em cũng biết năm đó anh đã rất vất vả sinh con không phải vì em, mà là vì tính mạng của bản thân, chịu trách nhiệm với bản thân mình. Nhưng dù thế nào đi nữa, Kiều Kiều cũng là con ruột của em, em đối xử tốt với con bé, em nuôi dạy con bé, là trách nhiệm của em với tư cách là một người ba."
"Còn em chăm sóc anh, cũng là em nợ anh, năm năm qua em chưa từng chăm sóc anh một ngày nào, cho nên những việc em làm sau này đều là những việc em nên làm, anh không cần phải cảm thấy gánh nặng."
"Khải Khải, em không mong anh tha thứ và ở bên em, nhưng em muốn chăm sóc anh, muốn cùng anh nuôi dạy con gái, là món nợ và là trách nhiệm mà em nên làm trong năm năm qua, anh cứ nhận lấy, được không?"
Lúc này đầu óc Lâm Y Khải trống rỗng, có lẽ khi quyết định trở về, anh đã nghĩ đến việc gặp lại Mã Quần Diệu, nhưng anh lại chưa từng nghĩ đến những việc xảy ra sau đó.
Giữa anh và Mã Quần Diệu, giống như có một lớp giấy vô hình không thể xé rách.
Khiến anh chần chừ không dám tiến bước.
"...Ưm, ba, con đói rồi."
Ngay lúc này, giọng nói nũng nịu mềm mại của Kiều Kiều vang lên, tay nhỏ nắm lấy vạt áo ba.
Lời nói của đứa trẻ tạm thời ngắt ngang cuộc nói chuyện của hai người.
Lâm Y Khải nghiêng người, thấy Kiều Kiều bò dậy, tay nhỏ dụi dụi mắt, anh ôm con gái ra khỏi chăn: "Lúc nãy không ăn vặt hả? Sao đói bụng nhanh thế?"
Kiều Kiều ngáp một cái, quay sang thì thấy người bạn tốt của mình đang quỳ bên giường, mặt đã rửa sạch, cô bé bĩu môi, khoanh tay tức giận trừng mắt nhìn Mã Quần Diệu: "Mã Quần Diệu, sao chú tẩy trang nhanh thế hả, hừ!"
Lâm Y Khải nghe thế bèn vuốt ve mái tóc dài của cô bé, cúi đầu nhìn: "Lâm Niệm Kiều, ba đã dạy con như vậy hả, có thể tùy tiện gọi tên người lớn không?"
Kiều Kiều oán giận nhìn Mã Quần Diệu.
Mã Quần Diệu vội vàng giơ hai tay lên: "Không có, móng tay ba chưa tẩy." Đôi tay này vẫn còn tác phẩm của Kiều Kiều, bao gồm cả nhẫn kim cương, đủ để làm người ta hoa mắt.
Lâm Y Khải lập tức mím chặt môi dời tầm mắt đi, sợ mình cười lớn.
Lúc này Kiều Kiều mới hài lòng, cô bé ngẩng đầu nhìn ba: "Nếu không thể gọi Mã Quần Diệu vậy con phải gọi là gì, bạn bè đều gọi tên mà, người lớn cũng là bạn bè, bình đẳng như nhau, chú ấy gọi con là Kiều Kiều, vậy con gọi chú ấy là Diệu Diệu được không?"
Lâm Y Khải: ... Con bé này thật sự bị phương pháp nuôi dạy của Sở Bắc Hành dạy tới hỗn loạn, khiến anh không nói lên lời vì dù sao nghe cũng có lý.
"Gọi Mã Quần Diệu cũng được, gọi Diệu Diệu cũng được, không sao cả, con muốn gọi gì cũng được." Mã Quần Diệu vén tóc Kiều Kiều, ánh mắt cưng chiều: "Bạn bè bình đẳng, Kiều Kiều nói đúng, chúng ta là bạn bè mà nhỉ?"
"Đúng vậy!" Kiều Kiều thỏa mãn nâng cằm, như một bé mèo nhỏ kiêu ngạo.
Lâm Y Khải khẽ thở dài rồi giúp con gái tết tóc.
Mã Quần Diệu thấy động tác của Lâm Y Khải thì cũng ngứa ngáy tay chân, hắn thăm dò hỏi: "Kiều Kiều, ba có thể tết tóc cho con không?"
"Có thể nha!" Kiều Kiều vội vàng gật đầu.
Lâm Y Khải nghi ngờ nhìn Mã Quần Diệu: "Cậu biết tết tóc à?"
Bản thân anh cũng phải học Sở Bắc Hành rất lâu mới biết, cuối cùng chỉ có thể tết đuôi ngựa đơn giản, còn kiểu tóc đẹp mắt phức tạp của Sở Bắc Hành thì học mãi không xong.
Mã Quần Diệu lắc đầu: "Em không biết, nhưng em có thể học." Hắn cúi đầu hỏi Kiều Kiều: "Con có thể dạy ba không?"
Kiều Kiều gật đầu: "Đương nhiên, tôi sẽ dạy cho chú."
Lâm Y Khải: ...
Sau quá trình giảng dạy của một lớn một nhỏ, anh nhìn kiểu tóc đuôi ngựa dựng đứng của con gái, đuôi tóc còn lòa xòa rối tung.
Hai người kia đứng trước gương ngắm nghía rất lâu.
"Sao nào?"
"Ừm, siêu ngầu luôn đó, Diệu Diệu, tôi thấy chú tết tóc rất đẹp. Mái tóc xõa này rất cá tính, ngầu giống như tôi! Nhìn tôi rất giống đại ca!"
"Đều là nhờ cô giáo Kiều Kiều dạy tốt, tết tóc cũng đẹp như tóc con tết cho ba."
"Đúng rồi đúng rồi!"
"Kiều Kiều, vậy tối nay ba mời con ăn cơm nhé?"
"Được nha, lần sau tôi mời chú ăn cơm!"
Lâm Y Khải lập tức im lặng.
Thật sự là một người dám dạy, một người dám học, một người dám khen, một người dám nhận, một người dám hẹn, một người dám đi.
Đêm xuống, đèn neon của thành phố và những tòa nhà cao tầng san sát nhau đã thắp sáng sự phồn hoa của ban đêm.
Lâm Y Khải không ngờ con gái thay đổi nhanh như vậy, ở nước M, trước mặt anh hùng hồn đảm bảo tuyệt đối sẽ không thân thiết với ba lớn.
Quả nhiên lòng phụ nữ khó đoán.
Dưới sảnh khách sạn, ba người họ vốn định đi đến nơi khác ăn tối, trước khi lên xe, Mã Quần Diệu vòng ra sau cốp xe, hắn nghiêng người nhìn Lâm Y Khải và Kiều Kiều: "Kiều Kiều, ba có một bất ngờ dành cho con."
Không có cô bé nào không thích bất ngờ, Kiều Kiều cũng không ngoại lệ.
Ngay khoảnh khắc cốp xe từ từ mở ra, đèn nhỏ lấp lánh sáng lên, bóng hồng bay phấp phới, những con búp bê Barbie phiên bản giới hạn chất đầy bên trong, xinh đẹp vô cùng.
Món quà này đã chinh phục Kiều Kiều ngay lập tức.
"Trời ơi, chú lãng mạn quá~" Kiều Kiều ngạc nhiên há to miệng, che mặt ngại ngùng nói: "Tôi rất thích~"
Lúc này Kiều Kiều vẫn đắm chìm trong niềm yêu thích của mình, hoàn toàn không để ý đến chín mươi chín bông hoa nhài đặt giữa món quà phiên bản giới hạn của cô bé.
Trong bó hoa nhài có một tấm thiệp, và một hộp nhung đen nhỏ.
--Can you give me one more chance?
Nhìn nội dung trên tấm thiệp và hộp nhung đen nhỏ kia, Lâm Y Khải sững sờ hai giây, nhận ra bãi đỗ xe ngoài khách sạn có rất nhiều người qua lại, anh bối rối đậy nắp xe lại.
"Lát nữa xem tiếp."
"Ôi chao, ba ơi, con còn chưa xem đã mắt mà!!" Kiều Kiều đang đếm số lượng búp bê thì bị ba che lại, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó chu môi: "Đây là quà bạn tặng cho con, ba ghen tị với con đúng không?"
Lâm Y Khải: ...
Anh cười nhạt véo mũi con gái: "Ghen tị? Sao ba lại ghen tị? Ba cũng có mà?" Nói xong anh lập tức nhận ra mình vừa nói gì, vô cùng hối hận.
Sao anh lại hơn thua với con gái chứ.
Lúc này, phía sau lưng vang lên tiếng cười nhẹ trầm khàn, dịu dàng tới mức màng nhĩ tê dại.
Lâm Y Khải: "..." Cười gì mà cười.
"Đều có." Mã Quần Diệu đóng cốp lại, mở cửa ghế sau, ngẩng đầu nhìn hai ba con, ánh mắt rơi xuống người Lâm Y Khải, cưng chiều cong môi cười: "Em sẽ không thiên vị đâu."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co