Truyen3h.Co

Call Me Daddy | KOOKV

Chapter 19.

mieumieutieubach

Lần thứ n tỉnh giấc, Taehyung lại thấy mình nằm ở nơi có trần nhà trắng tinh này một lần nữa. Cảm giác đau rát phía bụng nhưng cũng có gì như được giải thoát cho anh biết đứa trẻ đã được sinh ra.

Taehyung chớp mắt nhìn lên phía trước vẫn còn lập lòe, suy nghĩ vẩn vơ về một điều gì đó khó gọi tên. Anh cũng không biết nữa, chỉ hay tiếng đầu tiên từ miệng của người con trai tóc nâu phát ra là Jungkook. Taehyung gọi lớn tên Jungkook sau khi định hình lại được những sự việc diễn ra từ ngày hôm qua và đã không kìm được bật khóc.

Taehyung đã rất sợ hãi vào khoảnh khắc cảm nhận thanh kim loại đó chạm vào da thịt mình, cả sự quẫy đạp của đứa bé bên trong thân thể làm anh khó chịu, ngột thở đến tột cùng. Ấy thế mà lúc đó Jungkook lại không có ở bên. Anh chỉ muốn nhìn thấy Jungkook đang đứng bên mình với ánh mắt dịu dàng trấn an anh thôi, anh chỉ cần thế thôi. Đứa trẻ thì vùng vằng muốn thoát khỏi kìm kẹp lấy nó chín tháng trời ròng rã. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh chóng. Taehyung sốc đến tận óc.

Jungkook có mặt tại phòng bệnh khi Taehyung đã thiếp đi. Cái hanh hanh của ngày đông cũng đã kịp hong khô những vệt nước trên mặt anh sau trận nức nở ban nãy. Vì cơn đau âm ỉ phía bụng khiến đầu anh nhức như búa bổ và choáng váng nên tiếp tục mê man, nhưng không sâu giấc. Tiếng mở cửa rất khẽ thôi cũng làm anh mở mắt, phản chiếu vào đôi mắt mang màu nâu ấm hình ảnh một Jungkook lộn xộn áo quần đầu tóc đang ngồi bên giường nhìn anh đầy âu lo. Cậu nhận ra anh tỉnh giấc. Gương mặt với biểu cảm lo lắng, vươn tay siết lấy bàn tay anh, âu yếm hôn khẽ lên những ngón khẳng khiu gầy guộc. Jungkook mở màn cuộc trò chuyện đầu tiên của hai đứa kể từ khi cậu, hoặc anh, cũng có thể là cả hai - lên chức 'ông bố' "Taehyung, có đau không?"

"Đau". Taehyung nói khẽ, mi mắt rủ xuống buồn bã.

Lời khẳng định phát ra từ anh giống như việc cậu bị cả thế giới đổ dồn vào chỉ trích xỉa xói, Jungkook cúi đầu xuống đầy hối lỗi, nghẹn ngào "Em xin lỗi".

"Anh rất sợ. Jungkook. Cơn đau từ phía dưới truyền đến. Anh ngã vật trên nền đất trong phòng tắm, nếu không có Yoongi hyung đi vào anh đã tưởng sẽ không gặp được em mãi mãi nữa. Ai cũng vội vã đưa anh đến bệnh viện, rồi họ vội vã vật anh trên bàn mổ, ánh sáng chói mắt rọi vào anh. Mùi thuốc nồng nặc. Anh muốn lúc đó nhìn thấy em đang đứng bên, Jungkook. Anh đã rất sợ."

Taehyung thì thào, tựa như hình phạt giáng lên tâm trí Jungkook, bóng cậu đổ xuống nặng nề "Em xin lỗi, em xin lỗi, em đã không có mặt ở đó".

Người nhỏ tuổi hơn lặp đi lặp lại nhưng câu xin lỗi vô nghĩa, đổi lại là cái bật cười yếu ớt của chàng trai tóc nâu nằm trên giường "Nhưng rồi lúc anh nghe thấy tiếng khóc của bé con, anh đã rất hạnh phúc. Jungkook, anh đã thực hiện lời hứa của chúng ta rồi. Sao mà tin được chứ, ngày này năm trước anh còn còn chưa gặp em và vài ngày sau anh thậm chí ghét cay ghét đắng thằng nhãi kém tuổi dám xưng daddy với mình. Jungkook à, chúng ta đã đi rất xa rồi, anh chưa từng lúc nào thôi hối hận về chuyện của hai đứa mình, nhưng-" Chẳng hiểu tại sao từ khóe mắt Taehyung, nước mắt tự động chảy ra, anh ngập ngừng lau đi rồi tiếp tục nghẹn ngào "Ôi không, anh không nghĩ được mình sẽ xúc động thế này, Jungkook. Jungkook à, cuối cùng thì, hai đứa mình đã là một gia đình, anh làm sao có thể tin được chuyện này đây? Anh đã thật sự nghe thấy tiếng khóc òa chào đời nơi đứa bé của hai chúng mình, anh còn được chạm vào gương mặt của bé con trước khi lâm vào mê man. Jungkook, anh thật sự.. rất hạnh phúc".

Taehyung nhạy cảm đến lạ. Jungkook hiểu. Là bản tính của omega vốn có. Gặp được alpha của mình sau khi trải qua thời kì khó khăn cũng giống như đứa bé bị ngã gặp được mẹ, không ngừng làm nũng, bao nhiêu tủi hờn nghẹn ngào đều một mực trút vào người mình tin tưởng nhất cầu yêu thương an ủi, âu yếm dỗ dành. Cậu ấn nhẹ Taehyung xuống trước khi anh định nhổm lên để ôm lấy cậu vì Jungkook biết những cử động như vậy sẽ ảnh hưởng đến vết thương phía bụng. Người nhỏ hơn cúi đầu hôn lên trán anh, di dần xuống đôi mắt để cảm nhận được vị mằn mạn của nước mắt nóng hổi.

"Em cũng vậy, Taehyung. Em rất hạnh phúc. Em đã nhìn thấy đứa bé của chúng mình. Nó rất ngoan, đôi mắt nó giống em, và miệng thì giống anh" Jungkook cười rạng rỡ "Cảm ơn Taehyung".

Jungkook thầm thì với anh, tiếp tục nói "Taehyung của em đã làm rất tốt".

"Nhưng chỉ lần này thôi, anh không muốn sinh một đội bóng đâu" Để cho không khí bớt nặng nề, một cách rất dễ thương - Taehyung chun mũi lại và bĩu môi khi đôi mắt vẫn còn ngấn nước. Jungkook bật cười vì điều đó, cậu cọ cọ mũi hai đứa vào nhau và ghẹo lại người thương "Vâng, chỉ cần một đứa thôi, một đứa là đủ rồi, nhiều quá nó sẽ giành Taehyung của em mất".

Nói rồi cắn khẽ lên môi Taehyung, mân mê cánh anh đào mềm mại trước khi nút mạnh bằng lưỡi và để hai đứa trao nhau nụ hôn ngọt ngào thật lâu.

*

Cả hai đi cùng nhau đi xem mặt đứa bé một lúc sau đó dưới sự đồng ý của bác sĩ chắc chắn rằng vết thương sẽ không tệ thêm đi. Jungkook đằng sau ôm lấy eo Taehyung nâng anh từng bước đi vô cùng cẩn thận. Cả hai đứng trước khung kính đặt đứa nhỏ, Jungkook ngọt ngào nhìn một bé con bụ bẫm hồng hào đang say sưa với đôi mắt nhắm nghiền lại, bất giác mỉm cười "Taehyung, anh có nhìn rõ không?"

"Anh đau bụng chứ không đau mắt đâu-" Taehyung bĩu môi đáng yêu, trừng khẽ Jungkook rồi quay lại âu yếm nhìn thiên thần đang ngoan ngoãn nằm yên giấc, ánh mắt anh đầy dịu dàng. Bàn tay bé bé xinh xinh đặt trên chiếc mền trắng, gương mặt nhìn thoáng qua cũng biết là một khuôn từ Jungkook mà ra. Taehyung kín đáo đặt niềm hân hoan sâu trong trái tim. Thiên thần ấy là kết tinh của hai đứa. Là đứa trẻ mà hai đứa tạo ra. Taehyung chẳng thể tin nổi. Mọi chuyện cứ như một giấc mơ, một giấc mơ ngọt ngào nhất mà Taehyung từng trải qua làm anh muốn mãi mãi đắm chìm nơi ấy.

Taehyung có lẽ sẽ phải ở lại bệnh viện hai tuần, hoặc cũng có thể hơn chỉ để bảo vệ sức khỏe cho anh, và đứa trẻ. Bởi lo lắng cho Taehyung nên Jungkook cả ngày đều chăm chỉ quẩn quanh bệnh viện, công việc ở quán ăn lại chất đầy đầu lên bố Kim khi mất đi nguồn nhân lực lớn là Jungkook như vậy.Yoongi cách một ngày lại đến một lần, anh có vẻ không ưa người lớn lắm nhưng lại thích thú với đứa trẻ của cả hai. Bé con rất ngoan ngoãn, ai bế cũng theo, chỉ cần có tiếng người và hơi người là được. Thế nên Yoongi cũng dễ dàng trong việc không phải daddy vẫn bế em bé cưng nựng.

Một ngày trong khi ngồi trong phòng ôm bé con được sáu ngày tuổi, anh ấy tự nhiên hỏi "Mà này, hai đứa định đặt tên thằng bé là gì?"

Jungkook đang bóc cam cho Taehyung mới giật mình ngẩng đầu nhìn anh, Taehyung cũng ngớ người. Phải rồi, cả hai như thế nào lại quên mất chuyện đặt tên cho bé con.

Ngay từ lúc mới sinh, bé con đã được các bác sĩ kiểm tra kĩ lưỡng, dùng các thiết bị tân tiến xác định được giới tính là một nam alpha. Trong khi Taehyung lắc lắc tay Jungkook vui mừng thì mặt 'ông bố' Jungkook lại càng lúc càng thâm đen vì biết trước một tương lai không mấy tốt đẹp. Vì cũng là alpha nên Jungkook biết rõ, alpha có tính sở hữu rất cao, vô cùng bướng bỉnh, cái cậu lo là bé con sẽ giành mất Taehyung của mình. Jungkook có tâm sự điều này với Yoongi. Anh thờ ơ nhìn cậu rồi nói: "Đó là điều đương nhiên rồi, lo mà giữ người thương đi chàng trai trẻ".

Jungkook nghĩ Yoongi nhất định không phải là đối tượng thích hợp để tâm sự tỉ tê mấy chuyện tương lai này. Lại nói đến việc đặt tên, sau một hồi liệt kê ra những cái tên trên giấy, Taehyung thích thú cầm tờ giấy có viết chữ "Taeguk" lên trước mặt Jungkook. Đôi mắt anh cong cong như mảnh trăng non ngọt ngào: "Jungkook, em thấy tên này có hay không?". Anh đặt mảnh giấy xuống, bắt đầu giải thích. "Đây là tên ghép từ âm trước và âm sau của hai đứa mình, Tae- và -Guk, anh nghĩ cứ đơn giản như thế này thôi, không cần nghĩ mấy cái tên hoa mỹ làm gì cả, nhỉ?"

Jungkook nhìn Taehyung hào hứng như vậy, trong lòng ngọt ngào lan tỏa. Cậu nghiêng đầu chăm chú vào cái tên nổi bật được tô sậm trên giấy "Ừm, rất hay, Taeguk, vậy từ giờ bé con tên là Taeguk".

Taehyung nhìn bé con đang nằm trong vòng tay Yoongi hyung giương đôi mắt to tròn nhìn mình, cười mãn nguyện "Taeguk, từ giờ con sẽ tên là Taeguk đó".

Bé con không hiểu chuyện ngây ngô ngậm núm vú giả, Yoongi nựng nựng vài cái rồi cười khe khẽ "Daddy của con nói chuyện với con kìa, Taeguk".

Và thì bé con lại càng không hiểu chuyện, chỉ thấy chú tóc hồng đang ôm mình vui vẻ thì cũng ngô nghê ư ứ vài tiếng hưởng ứng, để ba người cùng cuời vang trong căn phòng nhỏ ấm áp.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co