6
Sau khi chính thức hẹn hò, Jeong Jihoon từ một người luôn ngủ ở kí túc xá sau mỗi buổi stream, trở thành một người dù có là 4h sáng, buồn ngủ đến nổi chân nhấc không lên thì vẫn phải bằng mọi cách quay về căn hộ của mình, vì giờ đây ở nơi đó luôn có người đợi cậu về.
Căn nhà trước đây vốn đơn giản, ít đồ đạc vì chủ nhân hiếm khi ở nhà, giờ lại trở nên ấm cúng hơn hẳn. Từ khi có Lee Sanghyeok ghé qua, nơi ấy đầy ắp những món đồ nhỏ nhặt mà anh mang đến.
Jeong Jihoon mua cho anh một đôi dép đi trong nhà, ly uống nước, bàn chải, khăn tắm, mọi thứ đều một tay chuẩn bị khi anh chấp nhận yêu cầu thi thoảng ghé qua đây. Và từ những lần "thỉnh thoảng" ấy, giờ đây cứ mỗi khi rảnh rỗi, anh lại đến.
Từ mỗi tuần một lần, bây giờ đổi thành, cứ có thời gian là sẽ đến.
Faker
Hôm nay anh tan sớm nên sẽ ghé qua chỗ của em.
Em có ca stream đúng không?
Chovy
Vâng, em sẽ về sau anh 2 tiếng, tầm 2h sáng ấy ạ.
Anh mệt thì cứ ngủ trước, đừng đợi em nhé.
Faker
Ừm.
Anh đợi em về.
Chovy
Em sẽ cố gắng về sớm nhất có thể.
Em yêu anh lắm.
Lee Sanghyeok nhìn dòng chữ trên màn hình, môi khẽ cong lên nhẹ, Ryu Minseok tinh ý nhân thấy, liền bày trò trêu chọc anh.
"Minhuyngie, Hyunjoon, Wooje , xem anh Sanghyeok vừa xem điện thoại vừa cười kìaTớ không nhìn nhầm đâu đúng không?"
Minseok vỗ vỗ vai xạ thủ của mình, thì thầm vừa đủ, giọng vừa như có chút ngạc nhiên nhưng lại mang theo ý trêu chọc.
"Anh ấy già rồi, nên tới lúc phải gả đi rồi. Không ai để ý thì phí lắm." Gumayusi gắp gắp thức ăn từ ngăn lẩu, vào chén của Keria, gật gù.
"Không được đâu! Em không cho phép ai động đến anh Sanghyeok của em hết!" Nhóc sữa Zeus lên tiếng phản đối.
"Vậy mày tính để ảnh ế tới già hả?" Oner nhanh nhảu chen vào hùa theo.
Lee Sanghyeok nhìn màn "diễn kịch" của lũ nhỏ, chỉ lắc đầu bật cười. Hôm nay vừa xong ca stream, anh quyết định dẫn cả đội đi ăn lẩu. Nhưng nhìn tụi nhỏ vui vẻ trêu mình thế này, chắc phải cân nhắc trừ lương chúng nó mới được.
" Ăn nhanh lên rồi về nghỉ ngơi đi, anh đi thanh toán rồi về trước đây."
"Dạ vâng ạ!" Cả bốn đồng thanh, mặt mày hớn hở vì được "anh cả" bao ăn.
Khoác áo lên vai, Sanghyeok rời khỏi nhà hàng, không quên liếc nhìn mấy khuôn mặt tinh nghịch đầy thích thú kia.
Giữa con đường Seoul đã vào đông, dáng người cao cao gầy gầy bước chậm rãi dưới ánh đèn vàng tỏa ra từ những cột đèn dọc đường, anh vừa đi bộ dọc theo con đường đã đi không biết bao nhiêu lần, nhìn hàng cây tán lá đã từng vô số lần lướt qua mắt anh, trong lòng lại dâng lên những cảm xúc bâng quơ khó tả.
Anh và Jeong Jihoon bên nhau cũng đã gần một năm.
Thời gian trôi thật nhanh như một cái chớp mătts, cơn sốt đầu xuân mang hai người đến gần nhau hơn bây giờ thoáng cái đã là mùa đông lại đến gõ cửa rồi.
Quả thật từ khi yêu Jeong Jihoon, anh thay đổi rất nhiều.
Chuyện giữa Lee Sanghyeok và Jeong Jihoon, thực ra chỉ có Ryu Minseok là người biết rõ. Cậu nhóc ấy vốn nhạy bén, lại rất tinh tế. Chỉ cần nhìn thoáng qua những thay đổi trong cách anh và Jihoon đối xử với nhau, Ryu Minseok đã lập tức nhận ra.
Anh vẫn nhớ như in ngày hôm đó một ngày cuối hạ, đầu thu, bầu trời nặng nề bởi những cơn mưa xối xả không dứt. Ryu Minseok bất ngờ xông vào phòng anh ở ký túc xá, khuôn mặt đầy vẻ bối rối nhưng ánh mắt lại sáng lên sự chắc chắn. Giọng cậu nhóc như dồn hết kinh ngạc vào từng từ, hỏi anh.
"Anh Sanghyeok, anh với anh Jihoon... thật sự đang hẹn hò phải không?"
Lee Sanghyeok nhìn cậu một lúc, dường như cũng nhìn ra được tại sao Minseok lại biết chuyện, có lẽ là nhóc cún vừa chạy từ chỗ Jeong Jihoon về, anh cũng không định giấu diếm, chỉ gật đầu nhẹ rồi ừ một tiếng.
Thật ra, trước kia chính Minseok là người muốn "mai mối" cho anh và Jeong Jihoon.
Mỗi lần cậu nhóc đi thăm những đồng đội DRX cũ, sẽ mang về cho anh những món quà, những món đồ giúp cải thiện sức khỏe và giấc ngủ.
Minseok nói, đó là Jeong Jihoon gửi cho anh.
Minseok nói, Jeong Jihoon thật ra tính tình cũng rất tốt.
Minseok nói, Jeong Jihoon cũng rất lo cho anh.
Cậu nhóc tiếp tục kể, giọng cười cười như đang giữ bí mật thú vị
" Thật ra khi nhìn ánh mắt mà anh Jihoon nhìn anh từ khi ở lễ trao giải Asiad, em đã biết anh ấy thích anh rồi."
"Anh Sanghyeokie cụng tay với mọi người ở đó, nhưng lại nắm tay anh Jihoon thật lâu. Nhìn qua là thấy khác biệt rồi."
Lee Sanghyeok chỉ biết ngẩn người nghe cậu nói, ánh mắt tròn xoe vì bất ngờ. Những tưởng đã che giấu rất khéo, hóa ra lại vô tình để lộ quá nhiều. Cả hai đều đã bộc lộ tình cảm dành cho nhau, chỉ là chẳng ai chịu nhận ra đầu tiên mà thôi, chính là chuyện bọn họ thích nhau.
Anh chợt phì cười khi nhớ lại cuộc trò chuyện đó, mang theo trái tim nhảy nhót rất vui vẻ trở lại tổ ấm của anh và Jeong Jihoon.
Nhấn mã mở cửa, bước vào căn nhà thân thuộc, Sanghyeok tháo giày, thay đôi dép mà bạn trai nhỏ mua riêng cho anh. Mọi hành động diễn ra tự nhiên đến mức không cần bật đèn, anh vẫn có thể lần mò mà làm mọi thứ thuần thục.
Bình thường, nếu Jihoon ở nhà, cậu sẽ chạy ra ôm lấy anh ngay từ cửa, đôi mắt sáng long lanh, giọng nũng nịu: "Anh thơm má em đi đã, rồi em mới đặt dép cho anh mang!" Lee Sanghyeok tuy là người rất ít nói, cũng rất ít khi nói lời yêu thương, nhưng khi yêu đương lại rất cưng chiều bạn trai nhỏ của mình, một người thì nũng nịu muốn được yêu chiều, còn một người thì lại hết mực cưng chiều.
Lee Sanghyeok bước vào nhà, bật đèn lên, sau đó đi tắm để gội sạch mệt mỏi sau ngày dài, ngước lên đồng hồ chỉ mới hơn 1h sáng một chút, anh bèn cầm theo quyển sách bước tới sofa vừa đọc vừa đợi cậu về.
Đọc được vài trang thì dường như nhớ ra gì đó, anh cầm lấy điện thoại, mở app live stream lên đăng nhập vào một tài khoản phụ chỉ dùng để xem, bấm vào mục " yêu thích" ở đó có chỉ duy nhất một cái live stream.
Là stream Jeong Jihoon.
Lee Sanghyeok chăm chú xem em mèo nhà mình đang làm gì, lúc này hình như là đang chờ trận, em ấy đang pk game xếp hình.
Lee Sanghyeok chỉ mới tạo tài khoản này gần đây thôi, chỉ theo dõi một tài khoản live duy nhất là Chovy của nhà GenG.
Jeong Jihoon trên stream thật sự rất đáng yêu. Những biểu cảm, giọng nói của cậu, tất cả đều khiến Sanghyeok cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút. Dù không thể gặp nhau, nhưng được ngắm nhìn cậu như thế này cũng đủ để xoa dịu nỗi nhớ của anh.
Hai tuần rồi họ không gặp nhau. Lịch trình của cả hai không trùng khớp, ngay cả những ngày nghỉ hiếm hoi cũng lệch nhau.
Thực ra, Lee Sanghyeok khi yêu là một người vô cùng thích bám người yêu, xa nhau lâu quá thì sẽ tủi thân. Có lần không được gặp nhau gần hai tháng trời vì Jeong Jihoon phải đi đấu tập ở xa, khi trở về Lee Sanghyeok đã bám cậu đến mức Jeong Jihoon phải xin nghỉ ba ngày để ở bên cạnh anh suốt mấy ngày sau đó, dỗ dành anh người yêu bám người của cậu.
Dù điều đó có vẻ trẻ con, nhưng Jeong Jihoon lại rất thích được Lee Sanghyeok bám dính như thế, chẳng phải nó chứng minh là anh cũng rất thích cậu mà, đúng không?
Lee Sanghyeok lúc này cũng vậy, đang rất nhớ Jeong Jihoon.
Anh thoát khỏi ứng dụng livestream, trở về màn hình chính rồi mở kakaotalk.
Faker
Anh nhớ em rồi.
Jeong Jihoon liếc nhìn điện thoại, thấy tên từ thông báo là " Faker" liền nhanh tay, rất dứt khoát bỏ luôn trận pk thứ 5 của game xếp hình kia mà mở điện thoại, cố gắng mím môi giữ cho khóe miệng không cong lên khi đọc tin nhắn từ anh mèo nhà cậu.
Chovy
Đợi em thêm một chút nữa nhé!
Em cũng nhớ anh lắm.
2h04 sáng, Lee Sanghyeok nằm trên sofa, cuốn sách trên tay vẫn mở dở. Cửa phòng khách khẽ mở rồi đóng lại rất nhẹ nhàng. Jeong Jihoon rón rén bước vào, đôi mắt sáng lên khi nhìn thấy dáng người mảnh khảnh đang nằm đọc sách, hoàn toàn không hay biết người yêu đã trở về, cậu vui vẻ đến mức khóe môi không thể hạ xuống được, nhẹ giọng vừa cười vừa gọi.
"Anh!"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Lee Sanghyeok lập tức ngẩng đầu, đôi mắt sáng lên như phản xạ. Anh nhẹ gấp sách lại, đứng dậy, chạy đến, ôm lấy Jeong Jihoon.
Jeong Jihoon cũng dang tay đợi anh đến, ôm chặt anh vào lòng.
"Em về rồi."
"Mừng em về."
Jeong Jihoon cúi xuống, chạm nhẹ vào tóc anh, dịu dàng hỏi
"Có nhớ em không?"
Lee Sanghyeok ngẩng lên, ánh mắt tràn đầy tình cảm, đáp lại bằng một giọng nhẹ nhàng
"Ừm, nhớ em."
Lee Sanghyeok như con mèo, dụi dụi ở lồng ngực cậu, giọng như vừa buồn vừa tủi, cánh tay càng ôm chặt cậu hơn.
"Em cũng nhớ anh lắm, Sanghyeokie."
"Ngoan nào, để em nhìn anh một chút."
Anh ngoan ngoãn thả lỏng, lùi lại một chút, hai tay chuyển thành bị Jeong Jihoon nắm lấy, kéo anh vào phòng.
Jeong Jihoon ôm anh ngả xuống giường, đi cùng nụ hôn dịu dàng thấm đẫm nỗi nhớ. Lee Sanghyeok vô cùng phối hợp, anh nghiêng đầu, hơi mở miệng để cho cậu hôn sâu hơn, triền miên không dứt.
"Em mới đi có mấy hôm mà anh đã gầy đi thế này rồi. Khai thật đi, T1 chăm anh kiểu gì mà để anh thế này hả?"
Jeong Jihoon thì thầm, giọng pha chút trách móc. Đôi tay cậu vuốt nhẹ gương mặt anh, đôi mày nhíu lại không giấu được vẻ không hài lòng khi nhận ra má anh đã hóp đi trông thấy.
"Không có đâu mà."
Lee Sanghyeok nhẹ giọng dỗ ngọt, vòng tay câu lấy cổ Jeong Jihoon, kéo cậu xuống nằm cạnh mình.
"Chỉ là do Jihoon đi lâu quá. Anh nhớ em, nên không ngủ được thôi."
Thực ra, lời này chỉ là nói dối để làm nũng. Từ khi ở bên Jeong Jihoon, chứng mất ngủ của Lee Sanghyeok đã cải thiện rõ rệt. Jihoon lo cho anh đến mức mang theo rất nhiều đồ dùng cá nhân, từ áo khoác đến những món đồ nhỏ nhặt, dặn anh hãy để chúng bên cạnh mỗi khi đi ngủ. như vậy sẽ giống như là có một phần của em ở bên cạnh anh. Thành ra, sau đó chất lượng giấc ngủ của Lee Sanghyeok được cải thiện đáng kể, tinh thần cũng trở nên sảng khoái hơn.
Ryu Minseok cùng mấy đứa nhóc T1 rất mừng vì anh cả của họ có thể ngủ ngon, không còn bị sự mất ngủ dày vò nữa, kéo tinh thần cả đội lên cao vượt mức mong đợi.
"Nhớ em đến thế sao?"
Jeong Jihoon cười khúc khích trước dáng vẻ làm nũng của anh. Tay cậu nhẹ nhàng mân mê vành tai anh, rồi không ngần ngại cúi xuống hôn lên mái tóc mềm mại.
"Ừ, quả thật có nhớ một chút."
"Chỉ một chút thôi ạ?"
Thôi vậy, cãi không lại anh, cái người này bảo một chút thì chính là một chút, Jeong Jihoon thở dài, giả vờ ai oán vì câu trả lời "khiêm tốn" ấy. Nhưng cậu cũng chẳng định đôi co, chỉ khe khẽ âu yếm nhéo lấy đầu mũi anh.
Lee Sanghyeok bật cười thích thú. Anh bất ngờ nhướn người, hôn nhanh lên má Jihoon rồi đứng dậy, đưa tay kéo cậu ngồi dậy theo.
"Lúc nãy trên đường về, đột nhiên nhớ đến vài chuyện trước đây."
Anh nhỏ giọng, ánh mắt đen láy dịu dàng nhìn cậu.
"Anh nhận ra rằng, anh thật sự sẽ gục ngã nếu ngày đó không gặp em."
Những lời của anh kéo Jeong Jihoon vào sự lặng yên. Cậu chăm chú lắng nghe, ánh mắt dịu dàng đầy lo lắng.
Khoảng thời gian đó Lee Sanghyeok gặp rất nhiều vấn đề về tâm lí, chứng mất ngủ của anh cũng từ đó mà ra. Sau cái ngày anh để vụt mất chiếc cúp vô địch thế giới, hàng ngàn sự nghi ngờ lần nữa không ngừng dâng lên trong lòng anh.
Liệu rằng những vinh quang trước đây anh có được chỉ là nhờ vào may mắn, nhờ được đồng hành cùng những người đồng đội xuất sắc?
Phải chăng, anh không xứng để bước trên con đường độc tôn mà mọi người hay tôn thờ.
Hay chính anh mới là kẻ yếu đuối, kém cỏi, không đủ tư cách để chạm vào vinh quang?
Quỷ vương Faker chỉ là cái danh mọi người yêu quý, ngưỡng mộ, đặc cách dành riêng cho một mình anh. Nhưng tại thời điểm 2019, khi bản thân dừng chân ở bán kết tại CKTG, anh lần nữa chính thức rơi xuống hố sâu khủng hoảng. Trong những ngày tháng tăm tối ấy, dù nỗ lực tìm kiếm sự cứu rỗi, anh vẫn chỉ thấy mình cô độc giữa biển trời của sự tuyệt vọng.
Nhưng rồi, Jeong Jihoon xuất hiện như một ánh sáng lặng lẽ soi rọi, đưa anh ra khỏi vực thẳm tối tăm nhất trong cuộc đời mình.
Lee Sanghyeok mỉm cười nhìn người yêu, đôi mắt ấm áp chứa đựng cả ngàn lời không nói.
"Jihoon, cảm ơn em. Vì em đã đến bên anh."
Jeong Jihoon lặng người một lúc, sau đó vòng tay ôm lấy anh thật chặt.
"Anh ơi..."
Jeong Jihoon cầm lấy bàn tay anh kéo nhẹ một lực vừa đủ, đem đầu mình dụi vào lồng ngực anh, Lee Sanghyeok không nói gì, chỉ đưa tay vuốt ve tóc cậu vẫn còn vương hơi lạnh của trời đông.
"Anh chỉ là...bỗng nhiên có chút lo sợ. Mình ỷ lại vào em như vậy, lỡ như một ngày nào đó không còn như thế này nữa, có phải anh sẽ chìm vào tuyệt vọng như khi đó hay không..."
Khác với tính nghiêm trọng trong câu nói của anh, giọng anh lại nhẹ nhàng đến lạ, còn mang theo ý cười truyền đến bên tai Jeong Jihoon.
"Anh đừng nói như vậy, sẽ không có chuyện đó đâu."
Jeong Jihoon giọng khàn khàn ngẩng lên nhìn anh, hai tay vẫn ôm lấy eo anh, siết nhẹ lấy nhẹ nhàng.
"Anh không biết em thích anh nhiều thế nào đâu."
Ánh mắt cậu như bầu trời đêm trong vắt, mà ánh sao duy nhất trong bầu trời đó lại là anh.
"Đối với anh, em nhất định sẽ dùng tất cả tấm lòng của mình để đối đãi, chân thành của em đều dùng để yêu thương anh."
"Em yêu anh, một lòng muốn ở bên cạnh anh, yêu anh một cách trọn vẹn nhất."
"Lee Sanghyeok, em sinh ra là để yêu anh, nếu không phải là anh, thì chắc chắn không là ai cả."
"Vậy nên, anh cứ hãy cứ mãi ỷ lại vào em như thế nhé, em ở đây là để cho anh làm thế mà."
Jeong Jihoon nở một nụ cười ngọt ngào, đuôi mắt dài cong cong. Ánh nhìn của cậu chưa từng rời khỏi anh, và chính nụ cười ấy khiến trái tim Lee Sanghyeok không khỏi rung động.
Những lời nói ấy, những an ủi dịu dàng ấy, len lỏi vào tận sâu thẳm trái tim anh, như một ánh sáng dịu dàng xoa dịu những nỗi đau cũ kỹ đã được anh chôn kỹ rất sâu trong một góc khuất chẳng ai có thể biết.
"Jihoon "
"Jihoon đây ạ!"
Anh không nhịn được cười thành tiếng trước sự đáng yêu của em mèo nhà mình, đưa tay lên cưng nựng má cậu.
"Anh muốn hôn em."
Jeong Jihoon nhìn anh, đôi mắt ánh lên sự nghịch ngợm. Cậu khẽ nhích vào trong vòng tay anh, kéo anh tiến gần hơn, Lee Sanghyeok quỳ gối giữa hai chân cậu, hai tay đặt trên bờ vai rộng. Jeong Jihoon vui vẻ nhắm mắt lại, gương mặt hơi hếch lên để anh hôn dễ dàng hơn
Lee Sanghyeok thuần thục cúi xuống mút nhẹ môi cậu một cái như một lời chào hỏi đầy dịu dàng.
Jeong Jihoon vẫn nhắm mắt, trong lòng mong đợi thêm một nụ hôn nữa. Nhưng chờ mãi chẳng thấy gì, cậu khẽ nhíu mày, vừa mở miệng định vòi vĩnh.
"Một cái n-"
Vừa tính mở mắt ra vòi anh người yêu thêm một cái hôn nữa có được không, chưa kịp nói xong đã bị người đi mid nhà T1 hung hăng đẩy ngã xuống nệm, môi lần nữa bị anh chiếm lấy.
"Em... mở miệng ra một chút..."
Jeong Jihoon bị bất ngờ, nhất thời sốc đến nổi không biết nên đặt tay ở đâu. Lee Sanghyeok bình thường rất hay ngại, tuyệt đối không có dạng chủ động muốn ôm hôn như vậy.
Hoàn hồn sau vài giây, nhìn gương mặt đỏ bừng tận tai của anh, cậu bật cười trong lòng, cố nhịn cảm giác muốn trêu anh. Bàn tay đặt ra sau gáy anh, kéo anh xuống để đáp lại nụ hôn.
Nhưng mà Jeong Jihoon thật sự rất nghe lời, anh bảo cậu mở miệng, thì cậu liền mở miệng cho anh rồi này.
Lee Sanghyeok hờn dỗi cắn lên môi cậu một cái trước khi dùng lưỡi tiến vào khám phá từng ngóc ngách trong khoang miệng ngọt ngào của người yêu.
Hai người quấn quýt hồi lâu, không gian trong phòng như nóng lên từng chút. Anh giống như một chú mèo nhỏ, nghịch ngợm mà vờn đùa môi cậu. Jeong Jihoon thì cưng chiều để cho anh mặc sức làm loạn.
Cho đến khi Lee Sanghyeok di chuyển tay mình, nhẹ mân mê quai hàm của cậu, Jeong Jihoon bất ngờ mở miệng to hơn một chút, đem lưỡi mình quấn quít cùng anh, hôn anh đến khi không cả hai thể thở nổi nữa thì thôi.
Lee Sanghyeok bị thiếu không khí, phải cố gắng tách ra khỏi nụ hôn, đôi tay mềm nhũn không còn chút sức lực, đành để cơ thể rơi xuống, tựa vào người Jeong Jihoon.
Jeong Jihoon bật cười, đôi tay vòng lấy anh thật chặt, như thể muốn giữ cả thế giới này trong lòng mình. Cậu cúi xuống, chôn mũi vào hõm cổ anh, hít sâu hương linh lan dịu dàng quen thuộc.
"Anh ơi, có thể cho em cắn một chút được không?"
Giọng cậu trầm khàn, như bị mùi hương và làn da trắng mịn của anh mê hoặc. Hầu kết khẽ chuyển động, giọng khàn khàn hỏi anh.
"...Em được chiều quá nên hư rồi, lại đòi cái gì kỳ lạ thế..."
Lee Sanghyeok lườm cậu, chống tay yếu ớt đẩy cậu ra, sau đó lăn sang một bên.
Con mèo kia nghe vậy liền xụ mặt, vẻ đáng thương hiện rõ mồn một.
Lee Sanghyeok thở dài bất lực, bàn tay thon dài từ tốn mở hai cúc áo đầu của bộ pijama, để lộ vùng da vừa sáng vừa mịn, giọng nói vô cùng bất lực nhìn cậu nói.
"Chỉ một cái thôi đấy."
Jeong Jihoon nuốt nước bọt, làn da trắng sáng mịn màng hút mắt của anh đang ở trước mắt. Cậu chồm lên, nhưng không quên đặt một nụ hôn dịu dàng lên môi anh trước khi di chuyển xuống.
"Đều nghe anh cả."
Với Lee Sanghyeok, lời cậu nói chưa bao giờ là giả. Anh bảo một cái thì sẽ chỉ là một cái. Anh nói không được thì sẽ tuyệt đối không có chuyện cậu vượt quá giới hạn. Chính sự ngoan ngoãn và chân thành này khiến anh càng thêm yêu thương cậu, muốn cưng chiều cậu nhiều hơn nữa.
Nhưng với anh, có lẽ chỉ cần là Jeong Jihoon, dù có là điểu gì, anh cũng sẽ nhất định không từ chối.
Không phải không từ chối, mà là không thể từ chối. Bởi vì Jeong Jihoon luôn biết cách dỗ anh, làm cho anh không thể nhịn được mà sẽ yếu lòng muốn chiều chuộng cậu.
"A...đau..."
Lee Sanghyeok khẽ rên khi cậu cắn nhẹ vào vùng dưới xương quai xanh, liên tục mút tại một điểm khiến làn da trở nên đỏ ửng. Nghe anh kêu đau, Jeong Jihoon lập tức dừng lại, ánh mắt tràn ngập vẻ áy náy nhưng không giấu nổi sự hài lòng khi nhìn dấu ấn rực đỏ mà mình vừa tạo nên.
"Xin lỗi, để em bù lại cho cưng nhé?"
Cậu chàng kéo nhẹ cổ áo mình xuống, lộ ra xương quai xanh dụ người. Lee Sanghyeok nhìn cậu chằm chằm, đột nhiên dẩu môi trông cực kì đáng yêu, Jeong Jihoon tính nói gì đó thì bị anh kéo xuống. Cảm giác lành lạnh pha chút ngứa ngáy khiến cậu giật mình, nhưng rất nhanh liền mỉm cười để mặc anh "trả đũa". Lee Sanghyeok không chỉ cắn, mà còn mút nhẹ như cách cậu vừa làm, để lại một dấu đỏ nổi bật trên làn da của Jeong Jihoon.
"Dấu này, là anh để lại. Em biết rồi đấy."
"Anh giận hả?"
Jeong Jihoon phì cười, khẽ xoa đầu anh.
"Không có giận..."
Dẫu anh nói vậy, nhưng vẻ mặt phụng phịu với đôi môi dẩu ra đã quá quen thuộc, đủ để Jeong Jihoon nhận ra tâm trạng của anh. Cậu nheo mắt, kéo anh sát lại, nhẹ nhàng nhéo má anh như một cách trêu đùa.
"Tình yêu của em ơi, đừng giận dỗi em mà, mai em được nghỉ, chúng mình đi hẹn hò nhé?"
Còn tiếp-
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co