Truyen3h.Co

| Chuang 2021 | Опасность

Chương 9

_AlwaysToTheEnd_

Chương 9:

Châu Kha Vũ lặng lẽ tiến lại gần Trương Gia Nguyên, đặt tay lên vai thằng bé:

“Chúng ta có thể nghe thử.”

Châu Kha Vũ hất cằm về phía bức tượng gỗ, nói:

“Nhanh, nói đi.”

Châu Kha Vũ vừa hồi hộp vừa lo lắng. Bởi vì cậu biết có lẽ lão chủ nhà cũng sẽ không trụ được lâu.

Bức tượng gỗ xoay cái gương mặt không cảm xúc về phía tất cả mọi người, dường như lưỡng lự một lúc rồi mới mở lời:

“Ả là kẻ thâm độc nhất. Ả đã khống chế và ra lệnh cho chúng tôi giết các người. Nhưng từ sau cái chết của con trai tôi, tôi đã biết rằng chúng tôi đã bị lừa. Mấy người, mấy người không phải là những kẻ ngu ngốc trước đây!”

“Còn có những người đã từng đến đây à?” Trương Gia Nguyên thắc mắc.

Châu Kha Vũ vội ngăn:

“Đừng quan tâm. Chúng ta chỉ nên hỏi gã cách đánh bại ma nữ kia. Ông, nói cho chúng tôi nghe cách để trừ khử người phụ nữ đó. Chúng tôi sẽ giúp ông.”

Bức tượng gỗ phát ra vài tiếng kêu lạch cạch như thể chính linh hồn ẩn nấp dưới hình hài đó đang sợ hãi.

“Ả quá mạnh. Mấy người phai phải cam đoan sẽ không xử tôi…”

“Được được được, giờ thì nói nhanh lên.” Trương Gia Nguyên không có mấy kiên nhẫn với tên này.

“Ả chỉ có thể tìm mấy người vào ban đêm, sau 11 giờ 30 phút. Ban ngày ả vẫn có thể quan sát tình hình của căn nhà đấy, nhưng bị hạn chế rất nhiều. Ả sẽ không thể quấy nhiễu mấy người vào ban ngày vì sức mạnh của ả sẽ bị thuyên giảm rất rất nhiều. Vậy mà sau thất bại của con trai tôi, ả đã điên cuồng ra lệnh cho tôi và vợ tôi phải xông lên vào ban ngày. Vì thế linh hồn của bọn tôi bị tàn phá rất nhiều…”

“Đừng có lan man. Vào chủ đề chính đi.” Châu Kha Vũ gằn giọng.

“Tôi cũng chỉ là không muốn bị tan biến thôi mà! Được thôi, nếu mấy người muốn biết! Cách duy nhất để giết chết ả chính là tìm ra cái xác chết của ả. Dùng máu của tất cả mấy người bôi lên một con dao, sau đó đâm thẳng vào ả. Chỉ có điều sau 11 giờ 30 phút mới có thể tìm thấy xác ả, vì đó chính xác là thời gian ả đã tự sát. Tuy nhiên có một điều… khụ, mấy người phải đâm vào… khụ…”

“Lùi lại, Nguyên Nhi!!!”

Trương Gia Nguyên cũng nhận ra điều bất thường, nhanh chóng thả ném tượng gỗ ra xa. Ngay lập tức, tượng gỗ bị nhấc lên một cách quái dị, sau đó nổ tung! Thứ bắn ra tung toé khắp nơi không phải là mảnh gỗ, mà là… máu.

Máu tươi bắn đầy lên cả năm người, trong đó Trương Gia Nguyên là người bị nhiễm phải nhiều nhất. Chiếc áo phông trắng mà thằng bé đang mặc đã bị vấy đầy máu. Mùi tanh tưởi lan toả khắp căn phòng.

“Bà ta đã biết…” Tim Châu Kha Vũ như muốn lao ra khỏi lồng ngực, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.

____

Năm người họ đã ngồi vào bàn ăn tối. Không khí đầy yên tĩnh khiến ai cũng cảm thấy bức bí. Mấy người bọn họ cố gắng tống đồ ăn vào cái dạ dày đã không còn cảm giác được gì của mình, sau đó nhanh chóng tụ họp ở phòng khách.

Họ ngồi quanh một cái bàn tròn, ở chính giữa mặt bàn đặt một con dao găm.

“Ai muốn lên trước?”

“Để em đi.” Trương Gia Nguyên đứng dậy, không do dự cầm lên con dao.

“Nguyên Nhi.” Tiếng gọi lo lắng của Châu Kha Vũ vang lên bên tai thằng bé. “Cẩn thận.”

“Em không sao.” Trương Gia Nguyên lẩm bẩm, rồi dứt khoát rạch một đường trên cánh tay mình.

Máu tươi ồ ạt chảy ra, Trương Gia Nguyên giơ cao cánh tay để những giọt máu thấm trọn vào con dao. Điều kỳ lạ chính là, con dao tựa như một vật biết hút. Những giọt máu rơi trên thân dao đều biến mất như thể đã bị hấp thu.

Trương Gia Nguyên đặt con dao xuống, rồi ngồi sang một bên. Châu Kha Vũ đã cầm sẵn vải băng liền gấp gáp đi tới.

“Rạch sâu quá…” Châu Kha Vũ phàn nàn.

Trương Gia Nguyên chỉ cười cười, nhưng đây là lần đầu tiên Châu Kha Vũ thấy nụ cười của em ấy khó coi đến như vậy.

Trương Đằng, Ngô Vũ Hằng và Phó Tư Siêu lần lượt bước lên, mặt họ trắng bệch. Châu Kha Vũ là người cuối cùng, cậu quyết định rạch ở đùi. Khi con dao đã thấm đủ máu của cả năm người, nó phát ra một ánh sáng vàng nhè nhẹ.

“Điên rồ thật.” Trương Đằng ôm đầu, cười chua chát.

“Cũng sắp kết thúc rồi.” Ngô Vũ Hằng thở ra một hơi thật sâu, rồi dựa hẳn vào lưng ghế. “Một là ăn cả, hai là sẽ ngã về không. Chúng ta cũng không còn lựa chọn nào khác.”

“Lần đối đầu này sẽ cực kỳ nguy hiểm.” Châu Kha Vũ nói.

Châu Kha Vũ không nói hết câu, nhưng mọi người đều hiểu. Sau 11 giờ 30 phút đêm nay, thứ mà bọn họ gặp phải không chỉ đơn thuần là nguy hiểm nữa, mà là vấn đề về tính mạng. Thủ đoạn tàn ác dành cho lão chủ nhà của người “vợ thứ” như một lời cảnh cáo bà ta gửi đến bọn họ. Lúc này, tâm trạng mọi người đều có chút chùng xuống.

“Được rồi, đừng u sầu thế nữa. Đến đây nào!” Trương Gia Nguyên pha tan bầu không khí này.

Thằng bé quay sang bên trái dang rộng hai tay ôm chầm lấy Châu Kha Vũ. Châu Kha Vũ còn đang sững sờ đến ngẩn người thì Trương Gia Nguyên đã buông tay.

“Nào, mọi người!”

Thằng bé đến ôm từng người, từng người một. Và dường như có một luồng ảnh hưởng gì đó từ Trương Gia Nguyên. Bọn họ đều ôm chặt lấy nhau. Thậm chí Phó Tư Siêu và Trương Đằng đã hơi rưng rưng nước mắt.

“Chúng ta sẽ thành công.”

“Đúng vậy, sẽ thành công.”

Bọn họ không dành mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi còn lại để bàn bạc thêm gì nữa. Vì chiến lược của bọn họ cực kì đơn giản: Cầm chân. Nếu ma nữ xuất hiện, bọn họ sẽ từng người một hoặc một cặp một sẽ dừng lại để ngăn chặn bà ta, trong khi những người khác chạy đi tìm xác chết của người phụ nữ đó. Châu Kha Vũ và Trương Gia Nguyên cũng đã tự định trong lòng hai người bọn họ sẽ là những người đầu tiên đứng ra ngăn chặn bà ta, dù gì hai người cũng hai kẻ có giá trị vũ lực cao nhất. Và sẽ có một người mang theo con dao kia, thực hiện nhiệm vụ cuối cùng.

Năm người đều muốn dành chút thời gian còn lại để tâm sự. Trương Đằng đang ngồi xổm trên mấy bậc cầu thang cùng Trương Gia Nguyên. Anh vuốt ngược mái tóc lên, cười:

“Bỗng dưng có chút nhớ band Du Hành Ngân Hà và team Loverboy88 quá nhỉ? Hồi đó quả là những khoảng thời gian sảng khoái nhất từ khi vào doanh của anh.”

“Ha ha, quá đã ấy chứ. Cũng không biết là Lâm Mặc bây giờ sao rồi? Em đã luôn nghĩ rằng, may là anh ấy không bị kéo vào đây, ít nhất thì trong phó bản này. Bởi vì ảnh siêu siêu sợ ma.”

Trương Đằng cười ngốc nghếch, bảo:

“Thử nghĩ lần này mà có AK xem, đảm bảo cậu ta vừa nhìn thấy ma nữ liền hét đến bể nhà.”

“Ha ha, vừa nghĩ đã thấy buồn cười. Còn Cát Tường với Đặc mụn nữa. Em vẫn còn nhớ hôm đi quay ma sói với Trương Tinh Đặc. Nó mọc mụn rồi mà còn ăn chanh, sau đó liền đau đến chết đi sống lại, trông buồn cười cực!”

Trương Gia Nguyên còn diễn tả lại vài hành động quay cuồng của Trương Tinh Đặc khiến cả hai cười như được mùa.

“Bồng Bồng cũng không nên bị kéo vào vụ này. Không, phải là tất cả mọi người đều không nên bị kéo vào những chuyện như thế này.” Trương Gia Nguyên vẽ một vòng tròn trên mặt đất.

Trương Đằng ôm đùi, thì thầm:

“Không phải là trò chơi này bảo khi chiến thắng chúng ta sẽ được thoả mãn một ước nguyện sao? Vậy thì ước cho trò chơi này đừng bao giờ tiếp tục nữa!”

“Được đó!”

Cũng không phải là điều ước gì đó cá nhân, cũng không cần ước để được debut, chỉ cần mọi người đều mạnh khoẻ và hạnh phúc, vậy là được rồi.

“Cũng sắp đến giờ rồi, nói với nhau vài điều bí mật đi.” Trương Đằng ngẩng đầu nhìn đồng hồ.

“Bí mật á? Bí mật thì em có nhiều lắm, kể cả ngày cũng không hết.” Trương Gia Nguyên nhún vai đắc ý.

“Vậy thì anh trước. Ừm, có một lần, anh đã tốn mấy ngàn tệ chỉ để mua hết đống sơ mi hoa mà anh thích. Sau đó thì bị mẹ anh mắng, ha ha. Hửm, sao lại ngẩn người thế, Trương Gia Nguyên?”

“Em bỗng nhớ ra có một việc cần làm.” Trương Gia Nguyên chống cằm, nghiêm túc nói. “Trước đó 10 phút, em sẽ làm. Không sao không sao, bây giờ thì, ôm một cái lấy tinh thần nào!”

Hai anh em lại ôm nhau thật chặt. Trương Đằng không dám nhìn Trương Gia Nguyên, chỉ lặng lẽ nói:

“Ít nhất thì anh cũng muốn đợi đến công diễn hai. Cũng phải hát một bài chứ, không thì nhảy chung với em cũng được.”

“Em muốn chúng ta đều bình an.”

Trương Đằng và Trương Gia Nguyên buông nhau ra. Trương Đằng khẽ cười:

“Anh sẽ đến cổ vũ Siêu Siêu một chút.”

“Em sẽ đi tìm Châu Kha Vũ.”

Nói rồi, hai người đi về hai ngả khác nhau. Trương Gia Nguyên rảo bước thật nhanh, tựa như muốn dùng hết tốc lực để đi đến chỗ Châu Kha Vũ.

Người nọ ngồi ở phòng khách, chỉ có một mình. Dù không nói gì cũng vẫn đẹp trai. Châu Kha Vũ đang cầm cây gậy đánh gôn đã móp, mấy ngón tay nhịp nhàng gõ lên cây gậy như đang suy nghĩ.

“Châu Kha Tiểu Vũ!” Trương Gia Nguyên nhào đến trước mặt Châu Kha Vũ, hai tay chống hông đầy uy nghiêm. “Nghe bé nói đây!”

Châu Kha Vũ bất ngờ nhìn người trước mắt, cũng chưa kịp phản ứng.

Trương Gia Nguyên thầm nghĩ, ông trời hình như cũng đang phù hộ mình hay sao đó, hôm nay ảnh mặc áo sơ mi. Trương Gia Nguyên hạ thấp người xuống, chỉ để đầu mình cách đầu người nọ khoảng 10cm.

Châu Kha Vũ ngơ ngác nhìn gương mặt Trương Gia Nguyên ngày một tiến lại gần hơn. Từng đường nét trên khuôn mặt ấy ngày càng được phóng đại, tai Châu Kha Vũ ngày càng đỏ hơn. Châu Kha Vũ ngại ngùng liếc sang chỗ khác:

“Chuyện gì đó, Nguyên Nhi?”

Trương Gia Nguyên hít sâu một hơi, sau đó túm lấy cổ áo sơ mi của Châu Kha Vũ mà nhấc lên. Người của Trương Gia Nguyên cũng đã hạ càng thấp hơn.

Châu Kha Vũ cảm nhận một lực kéo có phần gấp gáp từ cổ áo khiến bản thân ngay lập tức phải ngẩng đầu lên, sau đó một vật mềm mại cọ xát trên môi mình. Châu Kha Vũ mở to mắt, không thể tin vào hiện thực.

Cái tay túm áo Châu Kha Vũ có phần hơi run run, nhưng chủ nhân của nó vẫn kiên quyết đặt môi mình lên môi Châu Kha Vũ. Trương Gia Nguyên nhắm mắt, đợi đúng 10 giây thì liền vội vàng tách ra. Bởi vì trong sách dặn thế đó.

Nhưng Trương Gia Nguyên chưa kịp lùi hẳn lại thì eo đã bị một cánh tay kéo thẳng về phía trước. Châu Kha Vũ một lần nữa nhìn thẳng vào mắt em. Có nhiều người bảo rằng mặt Châu Kha Vũ rất đẹp, nhưng Trương Gia Nguyên tự nhận thấy mắt Châu Kha Vũ mới là đẹp nhất. Một ánh mắt thâm tình như vậy nhìn thẳng vào mình, có là mãnh nam Đông Bắc cũng sẽ bị khuất phục.

Châu Kha Vũ áp môi mình lên đôi môi Trương Gia Nguyên. Chỉ là cái chạm nhẹ, nụ hôn ấy không cuồng nhiệt, không cuống quít, chỉ có vị ngòn ngọt của bánh kem sữa chiều nay em ấy đã ăn.

Châu Kha Vũ cũng không kiềm được, hôn lên hai má bánh bao của Trương Gia Nguyên.

“Anh… Anh đừng, đừng có hôn má bé…”

Trương Gia Nguyên đỏ tía mặt mũi tách ra, ba chân bốn cẳng chạy đến cái ghế đối diện mà ngồi phịch xuống. Trương Gia Nguyên tự cho là mình ngầu lắm, cực kì đẹp trai thông minh sáng suốt gan dạ dũng cảm, nói:

“Sau đêm nay, cho bé một câu trả lời!”

Châu Kha Vũ mỉm cười rạng rỡ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co