14
Xoảng.
Ly nước rơi xuống đất.
Đỗ Bình An nghe tiếng đi ra, nhìn thấy Thanh Pháp hơi nhíu mày, dưới chân vương vãi mảnh thủy tinh và vệt nước.
Thanh Pháp ngẩng đầu lên, khuôn mặt tái nhợt lộ ra vẻ áy náy, "Làm ướt áo em rồi."
Lúc này Đỗ Bình An mới nhận ra áo khoác mình đang nhỏ nước tí tách, y cũng chẳng để ý lắm, áo khoác cashmere này y có tận mấy tủ.
Chỉ là ——
Y khó xử hỏi: "Không có áo khoác làm sao tôi đi lấy đồ giùm anh đây?" Y cũng đâu thể mặc mỗi áo len mỏng đi ra ngoài được......
Thanh Pháp tới rương đựng đồ lấy ra một chiếc áo khoác dài lót bông, "Cái này chắc em mặc vừa đấy."
Nhìn chất lượng áo khoác này không tốt chút nào, Đỗ Bình An do dự một hồi mới chịu cầm.
"Lấy gì vậy?"
"Thẻ căn cước." Thanh Pháp bình tĩnh nói, "Chuyển hộ khẩu tới trường phải làm lại thẻ căn cước, đến quầy hộ tịch ở phòng bảo vệ lấy nhé."
Đỗ Bình An lại mím môi, rõ ràng Thanh Pháp chuyển hộ khẩu là muốn cắt đứt quan hệ hoàn toàn với cha mẹ nuôi.
Nhưng dù có xích mích gì đi nữa thì bọn họ vẫn là người nhà mà......
Đỗ Bình An cảm thấy Thanh Pháp quá tuyệt tình, yên lặng mặc áo khoác vào, khá mỏng, có mùi bột giặt rất dễ chịu.
Đỗ Bình An mở cửa ra.
"Khoan đã." Thanh Pháp lấy thêm một chiếc khăn quàng cổ đưa cho y, "Quàng khăn lên đi, trời lạnh lắm."
Đỗ Bình An sửng sốt giây lát rồi cầm lấy, "Cảm ơn."
Mắt Thanh Pháp hơi sáng lên, "Anh là anh trai em mà, đừng khách sáo vậy chứ."
Đỗ Bình An không trả lời, tạm thời y vẫn chưa vượt qua được khúc mắc trong lòng nên chỉ gật đầu lấy lệ.
Sau khi ra cửa, Đỗ Bình An không đeo khăn quàng cổ, da y nhạy cảm, đụng vào len thường sẽ bị dị ứng.
Dù sao bên trong y cũng mặc áo len cashmere đặt may riêng nên rất ấm, mặc thêm áo khoác bông hoàn toàn không lạnh chút nào.
Trên lầu, Thanh Pháp yên lặng nhìn Đỗ Bình An đi xa, chiếc khăn quàng cổ kia được y ôm trước ngực.
Thanh Pháp quay người đi tới ghế sofa, rút ra quyển "Sinh học miễn dịch".
Đỗ Bình An đi chuyến này chắc phải tới khuya mới về được.
......
Nguyễn Quang Mạnh đang canh chừng trước cổng chính của đại học Bắc Kinh.
Gió mạnh cuốn theo bông tuyết bay lượn, sinh viên qua lại không dứt, Nguyễn Quang Mạnh không dám chớp mắt, chăm chú tìm kiếm Thanh Pháp.
Tuyết bay vào mắt, Nguyễn Quang Mạnh dụi một cái.
Bỗng nhiên một chiếc áo khoác bông quen thuộc từ từ đến gần.
Năm ngoái gặp phải đợt không khí lạnh chưa từng có, rốt cuộc Thanh Pháp mua một chiếc áo bông, sau khi Triệu Huệ Lâm biết được thì mắng cậu ăn hoang phá hoại tiêu xài phung phí.
"Mỗi ngày mày không ở nhà thì cũng đi làm chứ có ra đường hóng gió đâu, làm gì tới nỗi chết rét hả! Thà để tiền mua giày thể thao cho em mày còn hơn."
Cuối cùng cũng tóm được rồi!
Nguyễn Quang Mạnh mừng rỡ lấy điện thoại ra báo cho Triệu Huệ Lâm ở cổng khác, sau đó chạy tới túm lấy chiếc áo bông quen thuộc kia, "Mày giỏi lắm! Hôm nay ông bắt được mày rồi nhé!"
Đỗ Bình An bị một người lạ giữ chặt, y ngơ ngác hỏi: "Ông tìm ai?"
Nguyễn Quang Mạnh vốn không nhớ rõ mặt Thanh Pháp, Đỗ Bình An lại có gương mặt giống cậu nên Nguyễn Quang Mạnh chắc mẩm y chính là Thanh Pháp, "Tao là bố mày đây, mẹ kiếp mày còn hỏi tao tìm ai nữa à!"
Hắn nói oang oang, lời lẽ cục súc nên không ít người ghé mắt nhìn.
Đỗ Bình An chưa từng bị đối xử như vậy, nhất thời không kịp phản ứng. "Tôi không quen ông, ông buông ra trước đi......"
"Con ơi!" Bất thình lình một giọng nữ the thé vọng tới.
Triệu Huệ Lâm ôm chặt Đỗ Bình An từ phía sau rồi khóc ầm lên, "Cuối cùng mẹ cũng tìm được con rồi! Con đừng làm ngơ mẹ nữa mà!"
Nguyễn Quang Mạnh cũng sợ Đỗ Bình An bỏ chạy nên túm chặt y bằng cả hai tay.
Đỗ Bình An trố mắt, rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy?
Toàn thân Nguyễn Quang Mạnh tỏa ra mùi tanh hôi, tóc lâu ngày chưa gội, đỉnh đầu nằm ngay chóp mũi Đỗ Bình An làm y thở không nổi nên muốn đẩy bọn họ ra, "Tôi không biết các người! Mau buông tôi ra!"
Khăn quàng cổ trong tay rơi xuống đất, chỉ giây lát sau đã bị mấy đôi chân giẫm đạp thê thảm.
Càng lúc càng đông người kéo tới xem.
Triệu Huệ Lâm đảo mắt một vòng, buông Đỗ Bình An ra rồi đặt mông ngồi phịch xuống đất.
Bà ta giả bộ đau lòng vỗ vỗ mặt đất, cúi đầu lau nước mắt, "Ôi! Mẹ có lỗi với con, mẹ không nên tới trường làm con mất mặt, con muốn đánh muốn chửi gì cũng được hết, huhuhu, mẹ sẽ để mặc con đánh con chửi, con đừng giận nữa, về nhà với mẹ đi mà......"
Nguyễn Quang Mạnh quen tay quăng cho Đỗ Bình An một bạt tai, "Mày là cái thứ gì chứ! Dám đánh mẹ mày hả! Ỷ mình......"
Đỗ Bình An bị tát sững người, khóe miệng ứa ra mùi máu tươi cũng không có cảm giác, chỉ biết đứng ngây ra tại chỗ.
Lần đầu tiên có người đánh y, còn nói những câu tục tĩu mà y nghe không hiểu.
Thừa dịp y hoảng loạn, Nguyễn Quang Mạnh giơ chân đạp y một cái, cơn đau thấu xương ập tới làm Đỗ Bình An khuỵu xuống.
Nguyễn Quang Mạnh vẫn đạp túi bụi.
Lão có kinh nghiệm nên toàn nhè ngay chỗ hiểm mà đạp, "Thằng khốn nạn, trả tiền lại cho ông! Bốn triệu chín của ông đâu! Hôm nay mày không trả thì tới số với ông!"
Đỗ Bình An hoàn toàn không biết đánh nhau, Nguyễn Quang Mạnh đấm đá vừa nhanh vừa đau, y ôm bụng ngã phịch xuống đất, miệng đầm đìa máu.
Có mấy sinh viên nữ gọi bảo vệ ra can ngăn.
Triệu Huệ Lâm ngồi dưới đất gào khóc om sòm, thấy bảo vệ tới thì bổ nhào qua ôm chân không cho can, Nguyễn Quang Mạnh càng đạp càng hăng, hai mắt vằn vện tơ máu, hùng hổ quát, "Ông có quyền đánh con mình! Không trả tiền cho tao thì đừng hòng yên thân! Cái thứ gì đâu không, đếch ai quan tâm đến thằng mồ côi như mày đâu! Ông phải đạp chết mày!"
Tuyết rơi càng lúc càng lớn nên không thấy rõ bất cứ thứ gì, Đỗ Bình An đau đến nỗi mơ hồ, chỉ biết máy móc ôm đầu, đúng lúc này một giọng nói lạnh lùng vang lên.
"Mấy người đang làm gì vậy!"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Triệu Huệ Lâm lập tức quệt nước mắt, buông bảo vệ ra rồi đứng dậy gọi, "Trần thiếu, nó ở đây nè!"
Sau khi nhận điện thoại của Nguyễn Quang Mạnh, bà ta lập tức lấy danh thiếp của Trần Quốc Anh ra gọi điện báo cho hắn.
Tiền tới rồi!
Bốn triệu chín!
Triệu Huệ Lâm mừng thầm.
Nguyễn Quang Mạnh không dám đánh nữa, trán lão rịn đầy mồ hôi, tươi cười lấy lòng, " Trần thiếu, tôi đang thay anh giáo huấn nó đây ——"
"Mẹ kiếp!"
Trần Quốc Anh đá mạnh vào bụng Nguyễn Quang Mạnh làm lão bay vút ra xa.
Chung quanh ồ lên xôn xao, nhiều người hoảng sợ lùi lại rồi lấy điện thoại ra quay.
Mấy vệ sĩ mặc đồ đen lập tức xuất hiện bắt mấy sinh viên xóa video đi.
Vẻ mặt Trần Quốc Anh hết sức phức tạp, nhìn chằm chằm thanh niên co rúm dưới đất, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Khó chịu cực kỳ.
Với hắn thì cứng đầu lắm mà sao lại để mặc người khác đánh chửi vậy chứ?
Trần Quốc Anh tiến lên mấy bước, đá đá mũi chân vào lưng Đỗ Bình An, "Dậy nổi không?"
Trong lúc mê man, Đỗ Bình An mơ hồ nghe thấy giọng Trần Quốc Anh, nước mắt y lập tức trào ra, " Quốc Anh, em đau quá......"
Trần Quốc Anh thoáng biến sắc, giọng nói này......
Hắn ngồi xuống xoay mặt Đỗ Bình An lại, thấy miệng y dính máu thì lập tức tái mặt. " Quốc Anh, em đau sắp chết rồi......"
Trần Quốc Anh choáng váng, sao lại là Đỗ Bình An!
Hắn vội vàng bế y lên rồi đứng dậy bước đi như bay, "Đừng sợ, đến bệnh viện ngay đây!"
Đúng lúc đó, rốt cuộc Triệu Huệ Lâm đã thấy được mặt Đỗ Bình An.
Bà ta cũng choáng váng.
Không đúng, y không phải là Thanh Pháp!
Rất giống, nhưng tuyệt đối không phải! Vậy sao y lại mặc áo của Thanh Pháp?
Thanh Pháp đâu?!
......
Thanh Pháp đọc xong một chương, cậu để sách xuống rồi xoa cổ nhìn đồng hồ.
3 giờ 20 phút.
Vừa đi vừa về không tới nửa tiếng, thế mà giờ Đỗ Bình An vẫn chưa về, chắc chắn đã đụng phải vợ chồng đó.
Thanh Pháp đứng dậy mặc áo khoác rồi cầm dù đi ra ngoài.
Tuyết vẫn rơi mạnh, Thanh Pháp ra cửa chung cư bật dù lên, ung dung bước vào mưa tuyết.
Trên mặt đất phủ một lớp tuyết mỏng, không ai giẫm lên, rất sạch sẽ.
Thanh Pháp để lại một hàng dấu chân thẳng tắp, đến cổng đại học Bắc Kinh, đám đông đã giải tán từ lâu, trong không khí lạnh lẽo chỉ có tiếng tuyết rơi.
Cổng đại học Bắc Kinh rất đông người qua lại nên tuyết trắng bị giẫm thành băng vụn, có màu đen nhạt rất bẩn.
Một chiếc khăn quàng cổ màu đen lẳng lặng nằm trong đống băng vụn, Thanh Pháp đi tới nhặt nó lên.
Cậu phủi nhẹ, hoàn toàn có thể tưởng tượng ra tình hình chiến đấu lúc nãy.
Nguyễn Quang Mạnh tay đấm chân đá, Triệu Huệ Lâm khóc lóc om sòm, quy trình nhất quán.
Một tháng trôi qua, với thói quen hễ có tiền lại đi đánh bạc của Nguyễn Quang Mạnh, một trăm ngàn kia sẽ hết rất nhanh.
Chờ xài hết sẽ đối phó với bọn họ sau.
Thanh Pháp bình thản đi vào trường.
Nhận thẻ căn cước mới phải bỏ thẻ cũ đi, nếu muốn giữ làm kỷ niệm thì chỉ cần cắt góc.
Thanh Pháp hờ hững cắt thành mấy mảnh rồi ném vào thùng rác.
Ra khỏi trường, tuyết rơi dày đặc hơn, tung bay khắp nơi, muốn thấy rõ đường cũng khó.
Thanh Pháp lấy điện thoại ra bấm số Đỗ Bình An, "Bình An, em ở đâu vậy? Lâu quá mà em vẫn chưa về, anh tới trường cũng chẳng thấy em đâu cả."
Trong phòng bệnh, y tá đang băng bó vết thương cho Đỗ Bình An.
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc làm Đỗ Bình An khó chịu, y nhìn Trần Quốc Anh im lặng ngồi cúi đầu trên ghế rồi chột dạ nói nhỏ, "Tôi bận việc phải đi trước, mấy ngày nữa sẽ lấy cho anh."
Thanh Pháp dịu dàng nói."Bận thì em cứ đi đi, giờ anh đang ở trường, anh tự lấy được rồi."
"Áo em anh đưa tới tiệm giặt ủi rồi, khi nào rảnh em ghé lấy nhé."
Giờ Đỗ Bình An vẫn chưa muốn để Trần Quốc Anh biết mình là con nuôi, ậm ừ mấy tiếng rồi vội vã cúp máy.
Trần Quốc Anh cũng im lặng.
Hắn biết thân thế Đỗ Bình An, nhưng y không chủ động nói nên hắn đành phải vờ như không biết.
Nhìn chiếc áo khoác bông vắt trên thành ghế, Trần Quốc Anh lập tức nhận ra đây là áo Thanh Pháp.
Đỗ Bình An không bao giờ mặc đồ bình dân cả.
Vợ chồng nhà họ nguyễn nhận lầm áo nên mới đánh nhầm người.
Trần Quốc Anh ngẩng đầu nhìn Đỗ Bình An nhăn mặt vì đau trên giường bệnh, hắn lại thất thần.
Nếu hôm nay người bị đánh là Thanh Pháp, với thân hình gầy gò của cậu nhất định sẽ càng bị thương nặng hơn......
"À phải rồi, anh đến đại học Bắc Kinh làm gì vậy?" Đỗ Bình An đột nhiên hỏi hắn.
Trần Quốc Anh đã nghĩ sẵn một cái cớ, "Hiệu trưởng đại học Bắc Kinh mời chú anh tới thuyết giảng."
Nghe nhắc tới Đăng Dương, Đỗ Bình An lập tức hết đau, ánh mắt sáng lên: "Lúc nào vậy?"
Trần Quốc Anh nghĩ ngợi mấy giây, "Một ngày trước kỳ nghỉ."
......
Thanh Pháp về nhà giặt sạch khăn quàng cổ, vắt khô rồi phơi ngoài cửa sổ.
Màn đêm buông xuống, nhà nhà bật đèn sáng trưng, gió lạnh thổi qua cuốn theo từng đám tuyết lớn.
Tuyết rơi dày vậy chắc nước hồ sẽ lạnh lắm.
Ngày mai......
Thanh Pháp đóng cửa sổ lại.
Cậu hy vọng Đăng Dương sẽ đi câu cá.
Hai giờ sáng hôm sau, Thanh Pháp xuống lầu đúng hẹn.
Xe đặt trước đã chờ sẵn dưới lầu, tài xế thấy túi đồ của Thanh Pháp thì tặc lưỡi bắt chuyện, "Trời lạnh thế này mà lên núi câu cá à?"
Thanh Pháp chỉ cười không đáp.
Tài xế cũng không hỏi tiếp nữa, khởi động xe rồi lái vào gió tuyết mịt mù.
Đến chân núi, Thanh Pháp xuất trình thẻ hội viên, bảo vệ mở cổng cho xe vào, còn dặn dò: "Đưa đến nơi rồi ra ngay nhé."
Tài xế lẩm bẩm, "Chỗ gì mà sang chảnh quá vậy......"
Bốn giờ hơn, đường núi tĩnh mịch im ắng, chỉ có tiếng xe chạy, tài xế hơi sợ nên đạp ga tăng tốc đến bờ hồ, chờ Thanh Pháp lấy đồ xong thì quay xe ra khỏi thung lũng với tốc độ ánh sáng.
Thanh Pháp nhìn tới bãi đậu xe cách đó không xa.
Khác với lần trước, trong bãi chỉ có lác đác mấy chiếc xe.
Hôm nay tuyết lớn quá nên rất ít người tới.
Đặt đồ xuống vệ đường, Thanh Pháp đội tuyết đến bãi đậu xe.
Chiếc thứ nhất, không phải.
Chiếc thứ hai, không phải.
Chiếc thứ ba——
Bắc Kinh A1111.
( á à tìm thấy con cá mập roàiiiii)
Mi mắt Thanh Pháp khẽ chớp, rất nhẹ.
Trên mặt băng có không ít lều vải chưa dỡ, khung cảnh mờ tối yên tĩnh.
Trong bãi đậu xe có bốn chiếc.
Thanh Pháp quan sát, ba chiếc bị tuyết phủ kín, hoặc là đậu ở đây chưa lái đi, hoặc là ở lại câu cá không về.
Chỉ có một chiếc phủ tuyết lác đác trên nóc, chính là Bắc Kinh A1111.
Thanh Pháp xách đèn chiếu sáng bước lên mặt hồ rồi đi sâu vào trong.
Đăng Dương là người có tính kỷ luật nghiêm ngặt và tranh thủ thời gian. Lựa chọn rạng sáng đi câu cá, không có khả năng sẽ ngủ sau khi đến đây.
Rất có khả năng anh đang câu cá một mình ở nơi nào đó.
Bốn phương tám hướng chỉ có tiếng tuyết rơi, bông tuyết thỉnh thoảng rơi xuống mi mắt Thanh Pháp, không hề tan ra.
Thanh Pháp đi cực chậm.
Mặt băng hơi trơn, còn phải tránh giẫm trúng lỗ băng của những người câu cá khác.
Lỗ băng khoan xong gặp tuyết rơi, chưa kịp đóng thành lớp dày mà đã bị tuyết phủ kín chẳng khác nào cạm bẫy, lỡ đạp trúng thì sẽ lọt ngay xuống hồ.
Thanh Pháp xách theo chiếc đèn con, một vầng sáng nho nhỏ hắt xuống mặt băng.
Cậu cẩn thận tránh đi mọi vùng băng khả nghi, đi khoảng nửa tiếng, rốt cuộc mặt băng thu hẹp lại, lờ mờ trông thấy cây cối ven hồ.
Tuyết rơi dày đặc, thỉnh thoảng lộ ra mấy cành khô.
Đi thêm tầm mười phút, nơi những dãy núi tuyết trùng điệp hùng vĩ giao nhau hiện ra một vầng sáng mờ nhạt.
Tìm được rồi.
Thanh Pháp dừng lại, trên mi mắt đọng một lớp sương trắng mỏng, cậu khó nhọc giơ bàn tay đông cứng lên phủi lông mi.
——
Trong lều vải rộng rãi sáng sủa, máy sưởi bật rất mạnh, Đăng Dương cởi áo khoác ra, chỉ mặc một chiếc áo len mỏng.
Bên trái anh có một chiếc bàn đơn giản, trên đó đặt một bình giữ nhiệt đựng trà gừng nóng hổi.
Và một quyển tiểu thuyết huyền nghi mới xuất bản.
Trong lúc câu cá Đăng Dương sẽ tranh thủ đọc truyện, anh đặc biệt yêu thích thể loại huyền nghi suy luận, mỗi tuần trợ lý sẽ chọn một quyển mới đưa đến.
Một tay Đăng Dương lật sách, tay kia cầm cần câu.
Tiểu thuyết mở đầu bằng một vụ án chặt xác, tác giả cực kỳ am hiểu không khí huyền nghi, Đăng Dương đang đọc say sưa thì "xì xì xì", tiếng máy khoan điện chói tai đột ngột vang lên.
Trong thung lũng tuyết yên tĩnh nghe rõ mồn một.
Đăng Dương nhíu mày, có người đang khoan băng gần đây.
Xì xì xì.
Xì xì xì.
Xì xì xì.
Sau một loạt âm thanh chói tai, mọi thứ trở lại yên tĩnh như cũ.
Chỉ có tiếng bông tuyết rơi xuống nóc lều.
Đăng Dương tiếp tục đọc truyện.
Thanh Pháp khoan hai lỗ băng, một lỗ trong lều, một lỗ bên trái lều khoảng một mét.
(1 lỗ câu cá, câu cua còn 1 lỗ câu.... câu dì thì đọc tiếp nè)
Sau khi dựng lều, Thanh Pháp cố định lại bốn góc cho chắc rồi vào lều trải đệm.
Trải đệm xong, hai cánh tay Thanh Pháp đã đông cứng, cậu bật lò sưởi hơ ấm tay rồi đi tới lỗ băng, ngồi xuống cầm lưới lọc vớt băng vụn trong lỗ ra, thả cần câu xuống, sau đó ra cửa lều quan sát tình hình.
Cậu vén góc màn lên, cách đó khoảng một mét có một túp lều to gấp đôi lều cậu, ánh đèn sáng trưng, loáng thoáng lộ ra một bóng người mờ mờ.
Thanh Pháp lại nhìn về phía lỗ băng thứ hai mình khoan, tuyết rơi mạnh phủ lên một lớp mỏng nhưng vẫn có thể nhìn ra hình dáng lỗ băng.
Cậu vừa định buông màn xuống thì bóng người trong lều đối diện bỗng nhiên cử động.
Cái bóng càng lúc càng lớn.
Gần như cùng một lúc, Thanh Pháp vén màn lên.
Trong lều hơi nóng nên Đăng Dương kéo màn ra cho thoáng, không khí mát lạnh lập tức ùa vào.
Đồng thời anh nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Trời tờ mờ sáng, tuyết rơi ào ạt, thiếu niên cầm lưới lọc ra ngoài đổ vụn băng.
Ánh đèn vàng cam hắt ra từ trong lều chiếu sáng làn da trắng như tuyết của thiếu niên, có một cảm giác không chân thực.
Ánh mắt Đăng Dương lướt qua Thanh Pháp.
Thiếu niên cũng cởi áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen.
Qua màn mưa tuyết, hình như thiếu niên nhìn sang chỗ anh, sau đó cầm lưới lọc quay lại lều vải.
Đăng Dương nhìn mấy giây rồi buông màn xuống, lần này anh không đóng kín mà chừa lại một khe hở để thông khí.
Lật tiểu thuyết, nửa ngày trôi qua mà chỉ đọc được mấy dòng.
( hên là cầm đúng chiều sách đó )
18 tuổi, thứ Ba đến câu cá, không đi học sao?
Đăng Dương rất ít khi thấy người trẻ tuổi đi câu cá, câu cá trên băng lại càng hiếm hơn.
Bỗng nhiên nghe thấy động tĩnh, Đăng Dương cúi đầu, thì ra là một con cá lóc bông nhảy lên khỏi mặt nước rồi vùng vẫy trên băng.
Đăng Dương khom người nhặt con cá lên thả xuống lỗ băng, nó lập tức bơi đi với tốc độ ánh sáng.
( ý là thích tự câu chứ còn mà tự nộp mạng thì thả ha sao ta)
......
Bên kia, Thanh Pháp cũng câu được một con cá mè.
Cậu hơi đói nên thuần thục mổ cá rồi bỏ lên vỉ nướng, phết dầu làm món cá nướng đơn giản nhất.
Chẳng bao lâu sau, mùi thơm đã tràn ngập khắp lều, mùi sữa, mùi cá.
Chẳng biết lều bên cạnh có ngửi thấy không nữa.
Thanh Pháp nhai thịt cá thơm mềm, trước mắt hiện lên bóng người thoáng thấy trong tuyết.
Nhìn không rõ mặt lắm, chỉ thấy đại khái hình dáng của Đăng Dương.
30 tuổi, lứa tuổi chững chạc và cuốn hút nhất của đàn ông.
Đỗ Bình An đã viết trong nhật ký ——
[ Tim mình đập nhanh như sắp nhảy ra khỏi cổ, chưa từng thấy người nào đẹp trai đến vậy!]
[ Ông trời ơi, cho con hẹn hò với chú ấy đi mà! Con thích chú ấy lắm, thích cực kỳ luôn!]
[CKY! Hôm nay gặp được chú Đăng Dương rồi, chỉ thấy từ xa thôi, chú tỏa sáng thật đấy! Cầu mong đêm nay sẽ mơ thấy chú!]
......
Ăn xong cá mè nướng, Thanh Pháp uống hết một hộp sữa tươi rồi tiếp tục đọc sách câu cá.
Thời gian dần trôi, mới ba giờ chiều mà trời đã tối đen, Thanh Pháp đóng sách lại.
Trong thùng nước màu đỏ dưới chân có hai con cá bơi qua bơi lại.
Cậu đứng dậy thu dọn đồ đạc, sau đó mặc áo khoác ra ngoài dỡ lều.
Ra khỏi lều, cái lạnh buốt giá lập tức xua tan hơi ấm trên người.
Nhiệt độ không khí thực sự quá thấp, khoảng âm mười độ.
Thanh Pháp hơi co ro.
Cậu dỡ lều gây ra tiếng động rất lớn, Đăng Dương giơ tay lên nhìn đồng hồ.
(Chửn bị câu cá mập đồ đó he)
3 giờ 12 phút.
Về sớm vậy sao.
Mí mắt Đăng Dương khẽ động.
Dọn đồ xong, Thanh Pháp nhìn về phía lỗ băng mình khoan sáng nay, nó đã bị tuyết lấp kín.
Nhưng chỉ có cậu biết dưới lớp tuyết kia là một cái bẫy.
Cậu sẽ rơi xuống hồ băng.
Cậu đã tính toán kỹ càng lỗ băng kia.
Nếu Đăng Dương không kịp tới cứu thì cậu vẫn có thể tự leo lên mặt băng.
Nhưng nước hồ rất lạnh, dù thế nào cũng không tránh khỏi bị đông cứng.
Cậu biết.
Nhưng muốn được thì phải có mất.
Xứng đáng.
Thanh Pháp xách thùng nước đi thẳng tới lỗ băng tự tay mình khoan.
Sau đó.
Rầm!
Một tiếng động lớn vang lên, thùng đỏ rơi xuống mặt băng, hai con cá văng ra quẫy mạnh.
Lớp băng mỏng vỡ vụn, thân hình gầy gò rơi xuống hồ.
"Cứu, tôi, với......"
Đây là lần đầu tiên Đăng Dương nghe thấy giọng Thanh Pháp.
Kèm theo đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Đăng Dương lập tức vớ lấy dây cứu sinh lao ra khỏi lều, tuyết rơi thưa thớt hơn, một chiếc thùng màu đỏ nằm chỏng chơ trên mặt băng.
Đăng Dương cấp tốc lao tới chỗ thùng đỏ, khi tới gần anh thấy Thanh Pháp bị mắc kẹt trong lỗ băng, hai tay cố sức bám vào mặt băng.
Tiếng băng nứt răng rắc, Đăng Dương không tiến thêm nữa.
Anh dừng lại rồi quăng dây thừng đúng ngay lỗ băng, "Đừng sợ, nắm lấy sợi dây đi."
Nước hồ mùa đông lạnh thấu xương, ngay khi Thanh Pháp rơi xuống thì tay chân không còn thuộc về cậu nữa, tê cứng chết lặng, mắt cũng bị khí lạnh làm nhòe đi, cậu cố giữ bình tĩnh, phán đoán phương hướng dây thừng, nghe bên trái có tiếng vật gì đó rơi xuống, cậu vận hết sức lực, duỗi ra ngón tay cứng ngắc nắm lấy sợi dây.
Cảm nhận được đầu dây còn lại bị kéo, sợ cậu ngất đi giữa chừng nên Đăng Dương cổ vũ cậu, "Cậu làm tốt lắm, giờ từ từ nắm tay lại đi, đúng rồi, đừng sợ, không sao đâu......"
Lông mi Thanh Pháp bắt đầu đóng băng, mắt ngày càng mờ đi, cậu nghe lời Đăng Dương, chậm chạp nắm chặt tay lại.
"Giỏi lắm." Đăng Dương tiếp tục cổ vũ cậu, đồng thời âm thầm kéo dây, "Nắm chặt thêm chút nữa, đúng rồi, như vậy đó......"
Thiếu niên nhẹ đến kinh ngạc, Đăng Dương chẳng cần tốn bao nhiêu sức lực đã kéo cậu lên khỏi lỗ băng, kéo tới trước thêm một đoạn, Đăng Dương phán đoán mặt băng không bị ảnh hưởng mà đủ dày, anh thả dây xuống rồi chạy nhanh tới chỗ Thanh Pháp.
Thiếu niên nằm rạp trên mặt băng, quần áo ướt đẫm, không cách nào xác định được tình trạng, Đăng Dương ngồi xuống đỡ vai Thanh Pháp, "Cậu ——"
Một giây sau, thiếu niên ngẩng đầu lên, một khuôn mặt trắng bệch như giấy đập vào mắt Đăng Dương.
Toàn thân Thanh Pháp run cầm cập, lạnh đến nỗi hoa mắt, chẳng chút do dự nhào vào lòng Đăng Dương rồi nắm chặt cổ áo anh, bờ môi tím tái vì lạnh.
Trong ngực Đăng Dương như ôm một cái tủ đông, khí lạnh không ngừng tấn công anh.
Áo len mỏng chẳng mấy chốc cũng ướt theo.
Anh ôm Thanh Pháp bằng một tay rồi đi nhanh về lều.
Lều vải rất ấm, Đăng Dương hất ra tấm chăn mỏng trên đệm, vừa định đặt Thanh Pháp xuống thì thấy cậu nhắm nghiền mắt, hai tay níu chặt anh không buông, càng run dữ dội hơn.
Đăng Dương không gỡ Thanh Pháp ra mà kéo chăn đắp cho cậu, sau đó cầm điện thoại gọi tới bệnh viện, trong thung lũng này có một bệnh viện tư nhân ngay dưới chân núi.
Gọi xong, Đăng Dương ném điện thoại đi rồi vặn nắp bình giữ nhiệt, mùi nước gừng nóng hổi bốc lên, Thanh Pháp không tỉnh táo lắm nên môi mím chặt, anh vạch miệng thiếu niên ra đổ cho cậu mấy ngụm nước gừng nóng.
Uống xong Thanh Pháp có vẻ khá hơn đôi chút, mặc dù vẫn rất tệ nhưng sắc mặt không còn tái nhợt đáng sợ nữa.
Trong lúc chờ xe cấp cứu, Đăng Dương mới rảnh nhìn kỹ Thanh Pháp.
Anh đã cứu viện trên băng không chỉ một hai lần, từng thấy nhiều người câu cá lọt xuống hồ nhưng đây là lần đầu tiên gặp người đuối nước bình tĩnh và chịu hợp tác như vậy.
Mà thiếu niên này chỉ mới 18 tuổi.
Thanh Pháp lẩm bẩm mấy tiếng, bỗng nhiên rúc vào ngực Đăng Dương, trên vầng trán đầy đặn rịn ra mồ hôi lạnh. Đăng Dương lấy khăn lau đi cho cậu.
Hai mươi phút sau xe cấp cứu đến.
Thanh Pháp nằm trong ngực Đăng Dương, nhân viên cứu hộ muốn đặt cậu nằm trên cáng cứu thương nhưng Đăng Dương sải chân bước thẳng lên xe.
Nhân viên cứu hộ không khỏi bối rối, sau khi lên xe mới biết được nguyên nhân.
Thiếu niên ôm người đàn ông rất chặt, bác sĩ và y tá hợp sức lại cũng không gỡ nổi ngón tay cậu ra.
"Khám trước đi." Đăng Dương cắt ngang bọn họ rồi nói sơ qua tình hình của Thanh Pháp.
Bác sĩ gật đầu, lập tức ngồi xuống khám cho cậu.
"Không bị va chạm hay ngoại thương gì cả." Bác sĩ kiểm tra rồi nói, "Tình trạng cụ thể thế nào phải về bệnh viện kiểm tra toàn diện mới biết được."
Tiếng còi xe cấp cứu vang vọng khắp thung lũng tuyết, lao nhanh ra khỏi đó để đến bệnh viện tư nhân dưới chân núi.
Mấy y tá đồng tâm hiệp lực, rốt cuộc gỡ được hai tay Thanh Pháp đang ôm eo Đăng Dương ra.
Thanh Pháp được khiêng lên xe đẩy.
"Phù." Y tá trưởng thở hồng hộc, "Mau đưa đi kiểm tra đi."
Y tá đẩy xe chạy.
"Còn anh theo tôi đi đóng tiền." Y tá trưởng liếc nhìn Đăng Dương.
Âm mười hai độ mà chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, y tá trưởng cũng thấy lạnh giùm anh.
Nhưng khí thế Đăng Dương quá uy nghiêm nên y tá trưởng không dám nhìn thêm lần thứ hai, dẫn anh đến quầy thu ngân rồi rời đi.
Bác sĩ thu ngân gõ bàn phím, "Tên bệnh nhân."
Đăng Dương gọi điện cho Bảo Khang.
"Tên bartender ở Oxygen."
Chỗ Bảo Khang đang rất ồn ào, hắn vội đi tới một góc yên tĩnh, "Hả?"
Đăng Dương hỏi lại lần nữa.
Bác sĩ sau quầy liếc trộm Đăng Dương một cái.
Bảo Khang mờ mịt nhưng vẫn trả lời trước, "Tiểu Pháp hả? Nguyễn Thanh Pháp......"
Bíp.
Đăng Dương cúp máy.
Sau đó nói với bác sĩ.
"Nguyễn Thanh Pháp."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co