Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

16

duongkieu263

Bật quạt sưởi lên, trong phòng cũng xem như ấm áp, hai người hàn huyên đến mười giờ rưỡi.

Đỗ Bình An vào xem điều kiện phòng vệ sinh.

Chật chội, không có hệ thống sưởi dưới sàn, cũng chẳng có thiết bị sưởi nào khác.

Rời xa quạt sưởi, trên người chỉ mặc mỗi chiếc áo len cashmere,  Đỗ Bình An bị lạnh hắt hơi một cái.

"Hắt xì!"

Đỗ Bình An quyết định sáng mai về nhà tắm sau.

Bụng dưới hơi căng nhưng  Đỗ Bình An không muốn giải quyết, mặc dù bồn cầu được cọ rửa sạch bóng nhưng nắp đã bị nứt một đường nhỏ, y thực sự không muốn dùng.

Y rửa tay qua loa rồi ra khỏi phòng vệ sinh.

Thanh Pháp đang trải giường,  Đỗ Bình An nhìn một lát rồi xoa ót nói, "Sáng nay em tắm rồi, giờ không tắm cũng được chứ?"

Không sao, bởi vì đêm nay  Đỗ Bình An sẽ không ngủ lại đây.

"Không sao." Thanh Pháp trải chăn rồi tới rương tìm một bộ đồ thể thao cho y, "Mới giặt sạch đấy, em mặc tạm đi."

Lần này  Đỗ Bình An không từ chối.

Y cầm lấy quần áo, vì đang mặc áo tay dài nên không sợ xước da.

Sắp đi ngủ,  Đỗ Bình An tháo đồng hồ ra.

Là một chiếc đồng hồ cơ bằng gốm trắng cực kỳ xinh đẹp và tinh xảo.

Y tháo xuống để ở đầu giường, trong phòng quá yên tĩnh nên y chủ động bắt chuyện, "Cái này là đồng hồ gốm trắng của Richard Mille đấy." Sau đó lại le lưỡi, "Em không nỡ bỏ ra hơn một triệu để mua đâu, là quà sinh nhật mười tám tuổi bạn em tặng đó."

Y chợt dừng lại, "Anh nói tụi mình là anh em sinh đôi, vậy tháng trước anh cũng đón sinh nhật mười tám tuổi đúng không?"

Đỗ Bình An hào hứng hỏi, "Sinh nhật anh được tặng gì vậy?"

Lễ trưởng thành hôm đó,  Đỗ Bình An nhận được rất nhiều quà.

Quà của người thân và bạn bè chất đầy cả phòng.

Cha mẹ  Đỗ tặng y một ngôi biệt thự nghỉ mát ven biển vì y thích lặn nước.

Anh cả  Đỗ Duy Mạnh tặng y thiết bị chơi khúc côn cầu trên băng.

Anh Hai  Đỗ Hải Đăng thì tặng y một chiếc chìa khóa xe điện ba bánh, không đắt lắm mà chỉ hơn chín trăm ngàn. (~2,95 tỷ)

Trần Quốc Anh thì đặc biệt hơn, tặng y một chiếc đồng hồ gốm trắng và một ngôi sao.

Sinh nhật y hôm đó có một tiểu hành tinh ở 61 vĩ độ Bắc, có thể nhìn thấy bằng kính thiên văn.

Trần Quốc Anh đã mua tặng y quyền đặt tên, gọi là ngôi sao của  Đỗ Bình An.

Đỗ Bình An càng nói càng hăng, "Anh có kính thiên văn không? Để em chỉnh cho anh xem, còn có thể nhìn thấy ngôi sao của em nữa đó."

"Không có." Thanh Pháp lạnh nhạt nói.

Bỗng nhiên bị làm cụt hứng,  Đỗ Bình An hơi hụt hẫng, "À, vậy lần sau tới nhà em đi, em có."

Trải chăn xong, Thanh Pháp lấy quần áo đi tắm, "Em ngủ trước đi, anh vào tắm đã."

Đỗ Bình An không ngủ được.

Thanh Pháp đi tắm, y ngồi bất động trên ghế sofa.

Quá lạnh, vừa rời xa quạt sưởi thì toàn thân y lạnh cóng, chân cũng lạnh theo.

Chẳng hiểu sao Thanh Pháp không chịu tìm phòng có hệ thống sưởi dưới sàn nữa.

Phòng cũng nhỏ xíu chẳng có chỗ nào để tham quan, nếu là phòng y thì có thể ngắm tủ giày phiên bản giới hạn của y, còn có thể tìm sao bằng kính thiên văn nữa.

Không có gì làm,  Đỗ Bình An cầm bộ đồ thể thao của Thanh Pháp, vẫn có mùi bột giặt như trước đây, còn rất mềm mại.

Phòng vệ sinh vọng ra tiếng nước tí tách,  Đỗ Bình An mặc đồ vào.

Ống quần và tay áo hơi dài nên y phải xắn lên.

Điều bất ngờ là bộ đồ này không làm xước da y.

Đỗ Bình An thử chà nhẹ tay áo vào cổ tay mình nhưng chẳng có gì bất thường xảy ra, cũng không bị dị ứng nổi mẩn đỏ.

Vậy là sao?

Đỗ Bình An săm soi nửa ngày, chất liệu không giống vải cotton pima mà y hay mặc, cũng không giống những loại vải xịn khác mà rất bình thường, sao lại không làm y xước da nhỉ?

Tiếng nước ngừng lại, chẳng bao lâu sau cửa phòng vệ sinh bật mở, hơi nóng bốc ra,  Đỗ Bình An quay lại hỏi: "Quần áo anh......"

Y chợt im bặt

Trên đầu Thanh Pháp trùm một chiếc khăn khô, mặc áo ngủ sạch sẽ, vừa lau tóc vừa đi ra.

Tóc ướt xoăn tự nhiên khác hẳn lúc bình thường.

Áo ngủ đen tuyền làm nổi bật làn da trắng như tuyết của cậu, cổ cao thanh mảnh, vì ngâm nước nóng nên giờ phút này môi cậu đỏ mọng, hàng mi dài ẩm ướt hờ hững rũ xuống mí mắt.

Trước đây  Đỗ Bình An tự thấy mình rất đẹp, nhưng khi nhìn Thanh Pháp y lại có cảm giác tự ti.

Nói thế nào nhỉ, ngoại hình khá giống nhau nhưng khí chất khác xa một trời một vực.

Thanh Pháp toát ra một loại khí chất từ trong xương tủy, nhìn là biết từng đọc rất nhiều sách, là sinh viên xuất sắc học rất giỏi.

Điểm thi vào đại học T của  Đỗ Bình An không tệ, nhưng y là sinh viên nghệ thuật nên các môn văn hóa chỉ ở mức tầm tầm bậc trung, không cao cũng chẳng thấp.

Còn thành tích của Thanh Pháp vô cùng xuất sắc, thi đậu vào ngành hot của trường đứng đầu cả nước.

Đỗ Bình An chợt nhớ đến Đăng Dương.

Đăng Dương cũng là sinh viên xuất sắc của đại học Bắc Kinh...... Anh theo học một ngành hot khác là luật.

Đỗ Bình An bỗng thấy ghen tị với Thanh Pháp.

Nếu y cũng vào đại học Bắc Kinh, dù Đăng Dương đã tốt nghiệp nhiều năm, dù không học cùng ngành nhưng cũng tạm xem như đàn em của Đăng Dương.

Ít nhất Đăng Dương sẽ nhớ tên y.

Ánh mắt  Đỗ Bình An mơ màng, lại bắt đầu nhớ nhung Đăng Dương.

Chẳng biết giờ này Đăng Dương đang làm gì nhỉ?

"Quần áo làm sao?" Thanh Pháp đã lau tóc gần khô, kéo khăn xuống vắt trên cổ.

Đỗ Bình An "a" một tiếng. "Hả?"

"Em vừa hỏi quần áo anh mà."

Đỗ Bình An nhớ lại, y giơ bộ đồ lên. "À à, em muốn hỏi đồ anh may bằng chất liệu gì vậy, da em nhạy cảm lắm nên có nhiều loại vải sẽ gây dị ứng, mặc đồ của anh thì lại không bị."

"Đồ cũ."

Đỗ Bình An sửng sốt, "Có chất liệu này nữa sao?"

"Đồ mặc lâu năm mòn đi sẽ không làm xước da." Thanh Pháp hờ hững giải thích.

Đỗ Bình An sửng sốt, thì ra là ý này.

Y cúi đầu nhìn bộ quần áo, Thanh Pháp giữ còn rất mới, không ngờ lại là đồ cũ.

Ngẩng đầu lên, y thấy Thanh Pháp đi vào bếp,  Đỗ Bình An cầm đồng hồ gốm trắng lên xem, đã hơn 11 giờ rồi, y thắc mắc: "Anh muốn ăn khuya à?"

"Nấu nước."

Thanh Pháp vừa nấu nước xong thì tiếng đập cửa vang lên, ánh mắt cậu khẽ động.

Tới rồi.

Trần Quốc Anh.

Thanh Pháp hứng một ly nước máy, chậm rãi tưới cho mấy chậu sen đá trên bệ cửa sổ.

Đồng thời đứng trong bếp nói vọng ra: "An An, mở cửa đi."

Đây là lần đầu tiên  Đỗ Bình An có trải nghiệm này, giường đối diện cửa, có người gõ sẽ nghe rõ mồn một.

Cảm giác rất mới lạ.

Nhưng đã trễ thế này còn ai tới nữa chứ?

Bạn học, đồng nghiệp hay là bạn bè của Thanh Pháp?

"Ừm."  Đỗ Bình An đứng dậy tò mò ra mở cửa.

Cửa mở ra, con ngươi  Đỗ Bình An bỗng nhiên mở to, kinh ngạc không thôi, "Trần Quốc Anh?"

Ngoài cửa, Trần Quốc Anh bị tuyết mỏng bám lên người lập tức cứng đờ, máu như đông lại, tay chân lạnh toát.

Hắn tìm tới gây sự, không ngờ lại đụng trúng  Đỗ Bình An.

Trần Quốc Anh nhíu mày, gặp phải người mình thích ở nhà "đàn ông lạ", chuyện này hắn phải giải thích sao đây, lỡ như......

Đỗ Bình An cũng kinh hãi.

Tạm thời y không muốn nói cho Trần Quốc Anh biết quan hệ giữa mình và Thanh Pháp.

Sao Trần Quốc Anh lại tìm tới đây?!

Chẳng lẽ hắn biết rồi à?

Mặt  Đỗ Bình An nhăn nhúm, ngón tay bất an siết chặt nắm cửa.

Hai người cùng chột dạ, nhất thời ăn ý không lên tiếng.

Đúng lúc này giọng Thanh Pháp vọng ra từ trong bếp, "Ai thế?"

Rầm!

Chớp mắt tiếp theo,  Đỗ Bình An đột ngột đóng ập cửa lại, tim đập như sấm.

Thanh Pháp từ trong bếp ra, giả bộ thản nhiên hỏi, "Sao thế?"

"Không có gì!"  Đỗ Bình An máy móc lắc đầu rồi vớ lấy áo khoác của mình, "Em sực nhớ ra có việc chưa làm, thôi em đi trước nhé."

Không kịp thay đồ,  Đỗ Bình An mặc áo khoác vào rồi hấp tấp mang giày, mở hé một khe nhỏ lách mình chui ra ngoài.

Thanh Pháp bưng nước ấm, không nói gì mà đi tới bàn trà đổ ra mấy viên thuốc ho nuốt xuống.

Uống nước xong, cậu khẽ ho khan mấy tiếng.

*

Đỗ Bình An kéo Trần Quốc Anh xuống lầu, đi thêm mấy phút nữa mới dừng lại.

Trong lòng y cực kỳ hoảng loạn, không biết Trần Quốc Anh chỉ đơn thuần đến tìm mình hay là...... đã nghe phong thanh gì đó rồi.

Anh cả vắng nhà, anh Hai và Trần Quốc Anh xưa nay không hợp nhau, cha mẹ  Đỗ cũng sẽ không nói với hắn, nhưng mỗi ngày nhà họ  Đỗ có không ít người ra vào, Thanh Pháp lại có gương mặt khá giống y......

Đỗ Bình An vô cùng hối hận vì lần trước mời Thanh Pháp đến nhà họ  Đỗ làm khách.

Y nhìn Trần Quốc Anh chằm chằm, rụt rè hỏi dò.

"Anh...... anh tới đây tìm em chi vậy?"

Lúc này Trần Quốc Anh cũng bình tĩnh lại, xem ra  Đỗ Bình An vẫn chưa biết hắn quen Thanh Pháp mà hiểu lầm hắn đến tìm mình.

Hắn lập tức mượn gió bẻ măng, "Không gọi được cho em nên anh gọi cho chú  Đỗ, nghe nói em ở nhà bạn nên anh hỏi địa chỉ tìm tới."

Đỗ Bình An âm thầm thở phào nhẹ nhõm, y cười cong mắt, "Anh tìm em gấp vậy có chuyện gì không?"

Trần Quốc Anh bỗng nhiên tới gần, ngón cái xoa nhẹ vết bầm trên mặt  Đỗ Bình An, "Xem vết thương của em lành chưa ấy mà."

Đầu ngón tay Trần Quốc Anh thoang thoảng mùi thuốc lá, không thô ráp như Thanh Pháp, tay hắn hơi lạnh, còn rất láng mịn, gò má  Đỗ Bình An bỗng dưng nóng ran, y không cảm thấy bạn thân vuốt ve mặt nhau có gì mờ ám nên cũng chẳng tránh mà chế nhạo: "Còn tưởng chuyện gì lớn nữa chứ, có chút chuyện nhỏ xíu mà cũng......"

"Chuyện nhỏ với em nhưng chuyện lớn với anh." Trần Quốc Anh chăm chú nhìn y.

Dưới ánh đèn, hình dáng Trần Quốc Anh có mấy phần giống Đăng Dương khiến  Đỗ Bình An ngẩn ngơ.

Một lát sau, y chớp mắt nói, "Muộn rồi, em về nhà trước đây."

Trần Quốc Anh gật đầu, "Anh đưa em về."

Trên lầu, Thanh Pháp lấy ra chiếc đồng hồ gốm trắng kẹp trong sách mình rồi mở sách đọc.

Đọc một hồi, cậu tắt đèn đi ngủ.

——

Sáng hôm sau, trên đường Thanh Pháp đi làm,  Đỗ Bình An gọi điện tới.

Y vẫn chưa quen xưng hô với Thanh Pháp, chỉ nói cụt ngủn buổi sáng tốt lành rồi đi thẳng vào vấn đề, "Mấy ngày nay em bận học, quần áo và đồng hồ gửi tạm chỗ anh nhé, cuối tuần em tới lấy."

Dừng một lát, y do dự nói, "Nếu không phải đồng hồ do bạn em tặng thì cho anh luôn cũng được."

Y cảm thấy Thanh Pháp không phải người hám của, nhưng dù gì cũng là đồng hồ hơn một triệu...... Cứ nói khéo trước đã.

Thanh Pháp bình thản đáp. "Ừ."

Qua điện thoại càng gượng gạo hơn, cũng chẳng có gì để nói,  Đỗ Bình An nói vu vơ mấy câu rồi mượn cớ vào lớp để cúp máy.

Những tấm biển quảng cáo lướt nhanh ngoài tàu điện ngầm, Thanh Pháp cất điện thoại, tàu dần dừng lại, cửa mở, dòng người đi làm chen nhau ùa ra.

Thanh Pháp đi cuối cùng, không nhanh không chậm ra khỏi cổng trạm.

Tám rưỡi sáng chưa có khách, hôm nay làm ca sáng là Thanh Pháp và một nam phục vụ khác.

Thanh Pháp thay đồng phục rồi khom người xếp bánh ngọt vào tủ.

Nam phục vụ còn lại khinh thường bĩu môi, hết sức chướng mắt Thanh Pháp.

Quản lý không có ở đây, giả bộ siêng năng cho ai nhìn thế!

Hắn xua tay, "Tôi vào toilet đây, cậu trông tiệm đi."

Sau đó cầm điện thoại chuồn ra ngoài tìm chỗ lười biếng.

Thanh Pháp không phản ứng mà chăm chú bày biện bánh kem.

Cậu không thích đồ ngọt, nhưng những món có màu sắc rực rỡ và hương vị thơm ngọt luôn làm tâm trạng người ta vui vẻ.

"Một ly cà phê đen, một phần bánh kem."

Một giọng nói vang lên trên đầu.

Thanh Pháp đứng dậy, mỉm cười lễ phép, "Hoan nghênh quý khách, vui lòng chờ một lát."

Sau đó quay người pha cà phê.

Đăng Dương nhìn không chớp mắt bóng lưng gầy gò thẳng tắp kia cho đến khi Thanh Pháp bưng cà phê tới.

Trong tiệm rất yên tĩnh, thiếu niên cúi đầu đậy nắp ly bỏ vào túi giấy, sau đó lại mở cửa tủ bánh, vô cùng chuẩn xác lấy ra một miếng bánh vuông hơi nhiều kem ở bên trái.

Đăng Dương không nói gì mà lẳng lặng chờ Thanh Pháp đóng gói, túi quần rung nhẹ, anh lấy điện thoại ra.

Nhìn tên người gọi, anh ấn nút kết nối. "Chuyện gì?"

"Thứ Sáu tuần này là đêm độc thân cuối cùng của tớ trước khi cưới, Trần tổng nhất định phải nể mặt tham dự đấy nhé." Phạm Bảo Khang cười nói.

Đóng gói xong, Thanh Pháp còn lấy ruy băng tím thắt một cái nơ con bướm giống như tối qua tặng cho Đăng Dương, ánh mắt Đăng Dương khẽ động, điềm tĩnh hỏi: "Ở đâu."

"Chưa biết nữa." Phạm Bảo Khang nói, "Hay là để Trần tổng chọn nhé? Khó tìm được chỗ nào vừa lòng cậu lắm."

Lúc này Thanh Pháp đã bỏ chung bánh kem vào túi đựng cà phê, sửa lại các góc cho thẳng thớm rồi đặt lên quầy trước mặt Đăng Dương.

Không lên tiếng mà chờ anh nói chuyện điện thoại xong.

"Cậu tự chọn đi." Đăng Dương thờ ơ nói. "Cocktail ngon là được rồi."

"Uống cocktail hả, vậy tới Oxygen đi, tám giờ tối thứ Sáu nhé." Phạm Bảo Khang cười ha ha, "Tám giờ sư phụ Tiểu Pháp mới đi làm."

Đăng Dương cúp máy rồi móc ví trả tiền, "Bao nhiêu."

Thanh Pháp mỉm cười, "Không cần đâu, tôi mời ngài."

"Hôm nay cũng giảm nửa giá à?"

"Không phải, nhưng tôi là nhân viên nên được giảm 20%."

Đăng Dương rút hai tờ tiền để lên quầy rồi nói: "Lần sau giảm nửa giá hãy mời."

Anh xách đồ đi.

Thanh Pháp dõi theo Đăng Dương đi xa, hàng mi dài chớp nhẹ.

Thứ Sáu à.

Đăng Dương xách túi giấy xuất hiện ở chỗ làm, chuyện này nhanh chóng lan truyền khắp các nhóm chat lớn nhỏ trong công ty.

[ Túi giấy Trần tổng xách là của quán cà phê dưới lầu đúng không?]

[ Trần tổng tự đi mua cà phê luôn à?]

[ Cả bánh kem nữa! Có người thấy đó!]

[ Má ơi, đúng là sống lâu chuyện gì cũng gặp mà......]

......

Tin đồn này khiến buổi trưa quán cà phê bán đắt như tôm tươi.

Nhất là bánh kem vuông.

Bận rộn cả ngày, Thanh Pháp tan ca về nhà, mới chạng vạng mà trời đã tối đen, trụ sở Trần thị bên cạnh nguy nga lộng lẫy, từ tầng cao nhất có thể nhìn thấy toàn cảnh trung tâm thành phố, tựa như ẩn trên tầng mây đen nhánh, cao không với tới.

Thanh Pháp thu mắt lại.

Cậu chưa biết chắc thái độ của Đăng Dương đối với mình ra sao, nhưng ít ra cũng không quá kém mà rất có ấn tượng.

Nếu không đã chẳng tới quán cà phê mua một cái bánh kem mà mình không thích.

Trong truyện, lần đầu tiên  Đỗ Bình An hôn Trần Quốc Anh chính là ngày sinh nhật của Đăng Dương,  Đỗ Bình An tự tay làm một ổ bánh kem dâu nhiều tầng rồi giả làm người giao hàng đưa tâm ý của mình đến Trần thị.

Kết quả là ——

Tiếp tân lịch sự mỉm cười, "Xin lỗi, Trần tổng của chúng tôi không quen vị  Đỗ tiên sinh này ạ."

Đỗ Bình An đẩy vành mũ lên, cuống quýt nói, "Không phải, tôi quen......  Đỗ tiên sinh có quen Trần tổng thật mà, chị gọi điện hỏi lại lần nữa được không? Đây là quà sinh nhật  Đỗ tiên sinh tặng cho Trần tổng đó!"

Tiếp tân cười ái ngại, "Tôi đã hỏi thư ký rồi, Trần tổng thật sự không biết người này đâu, mời anh về đi ạ."

Đỗ Bình An cắn môi dưới, đột nhiên cắm đầu chạy bừa, sắp đến thang máy thì bị mấy bảo vệ chặn lại rồi tống cổ ra khỏi Trần thị.

Đỗ Bình An tức gần chết, "Tôi phải vào, các anh thả tôi ra đi!"

Bảo vệ ném y ra cửa rồi cảnh cáo: "Còn quấy rối nữa thì chúng tôi báo cảnh sát đấy."

Đương nhiên  Đỗ Bình An còn lâu mới chịu nghe lời, y đã bỏ công làm bánh kem dâu nên nhất định phải tặng cho Đăng Dương, đang định xông lên thì cánh tay bị ai đó giữ chặt, "Chú không ăn bánh kem đâu, đừng phí sức nữa."

Nghe giọng nói quen thuộc,  Đỗ Bình An choáng váng, vừa quay đầu lại thì lập tức đối diện với ánh mắt Trần Quốc Anh, y đỏ bừng mặt, lắp bắp nói, "Sao, sao anh lại......"

Vẻ mặt Trần Quốc Anh còn khó coi hơn cả khóc, "Không gạt em đâu, từ nhỏ đến lớn anh chưa bao giờ thấy chú anh ăn bánh kem cả."

Nghe vậy,  Đỗ Bình An không để ý tới chuyện Trần Quốc Anh đã biết người mình yêu thầm là ai, y tức giận hất tay Trần Quốc Anh ra, "Trước kia không ăn đâu có nghĩa là sau này sẽ không ăn, chỉ cần chú ấy nếm thử nhất định sẽ thích thôi!"

Trần Quốc Anh nhìn y chằm chằm, "Em đang nói bánh kem hay nói mình vậy?"

Mặt  Đỗ Bình An càng đỏ hơn, y phụng phịu thở hổn hển không trả lời.

Lửa giận của Trần Quốc Anh bốc lên cao, hắn giật lấy hộp bánh kem, "Được, anh sẽ đưa giùm em." Hắn kéo  Đỗ Bình An vào Trần thị.

Vì có Trần Quốc Anh nên lần này chẳng ai cản nữa.

Vào thang máy lên tầng cao nhất, Trần Quốc Anh lạnh nhạt nói: "Đi sau lưng anh, đừng nói gì hết."

Sắp được thấy Đăng Dương nên tim  Đỗ Bình An đập loạn, y ngoan ngoãn gật đầu, "Biết rồi."

Nhìn bộ dạng này của y, Trần Quốc Anh nổi cơn ghen dữ dội, phớt lờ câu chào của thư ký rồi đi đến gõ cửa phòng Chủ tịch, "Chú, là cháu đây."

"Vào đi."

Nghe giọng Đăng Dương, hai chân  Đỗ Bình An như nhũn ra, y đặc biệt thích giọng nói của Đăng Dương, trầm thấp từ tính, rất muốn nghe anh gọi tên mình!  Đỗ Bình An đỏ mặt nghĩ thầm.

Đẩy cửa ra, bên trong là một văn phòng rộng lớn bài trí đơn giản.

Đăng Dương đang ngồi gõ phím ở bàn làm việc, hỏi mà không ngước mắt lên, "Chuyện gì?"

Trần Quốc Anh đi tới đặt bánh kem dâu xuống rồi trưng ra khuôn mặt tươi cười, "Hôm nay là sinh nhật chú, không về nhà mà cũng không mở tiệc sinh nhật thì chán lắm, cháu làm bánh kem tặng chú đấy ạ."

Đỗ Bình An âm thầm liếc trộm người đàn ông kiệm lời cách đó không xa.

Nhìn thấy đường viền hàm sắc như dao của Đăng Dương, y lại bắt đầu u mê.

Nhìn từ góc độ nào cũng rất đẹp trai!

"Không có gì làm thì về thăm cha cháu đi." Đăng Dương không nhìn bánh kem.

Trần Quốc Anh đã biết trước kết quả sẽ như vậy, "Cháu tự làm đó......" Hắn liếc nhìn  Đỗ Bình An, "Chú nể tình ăn một miếng đi mà."

Đăng Dương ấn nút gọi nội bộ, "Vào đây."

Thư ký lập tức bước vào, "Ngài có gì dặn dò ạ?"

"Bánh kem ăn xế." Đăng Dương nhìn tài liệu không chớp mắt, "Đem ra phát đi."

Toàn thân  Đỗ Bình An nhất thời lạnh buốt, y dõi theo thư ký, trơ mắt nhìn ổ bánh tình yêu mà mình cặm cụi làm cả ngày đi xa dần.

Hôm đó  Đỗ Bình An uống rượu suốt đêm, nhìn lầm Trần Quốc Anh thành Đăng Dương nên cuồng nhiệt ôm hôn hắn nửa tiếng, suýt nữa còn lau súng cướp cò trên giường.

......

Trời lại đổ tuyết, kèm theo là một cơn mưa lạnh giá, Thanh Pháp bình thản bật dù lên đi tới ga tàu điện.

Lúc này trên tầng cao nhất của Trần thị, Đăng Dương nghe tiếng mưa rơi, đưa mắt nhìn xuống cửa sổ sát đất.

Dòng người đông đúc, trời tối như mực.

Đăng Dương thu mắt lại rồi nhìn chỗ bên trái máy tính, một miếng bánh kem vuông lẳng lặng nằm đó.

Anh nhớ lại cuộc trò chuyện mình nghe được lúc trưa khi đi ngang phòng giải khát.

"Bánh kem cũng bình thường thôi nhưng có em phục vụ đẹp trai lắm! Nếu không phải ẻm còn trẻ quá thì tui đã xông lên rồi!"

"Đúng đúng, đẹp trai cao ráo trắng trẻo, đúng là tuyệt đại mỹ nhân, tui mà có tiền thì cưới ẻm về thờ luôn! Chỉ để mình mình ngắm thôi!"

"Tui thì khác, chỉ thích cỏ non thôi, nhưng hỏi xin Wechat thì ẻm không cho! Hức hức, tình chị em tuyệt vời biết mấy, chị thương cưng mà......"

Đăng Dương cầm bánh kem lên, để cả ngày nên kem đã hơi chảy, Đăng Dương mở hộp ra rồi lấy thìa múc một miếng.

Bỏ vào miệng, vị kem nhạt nhẽo đọng trên đầu lưỡi, không thơm ngọt bằng hôm qua.

18 tuổi, đúng là vẫn còn rất trẻ.

*

Sáng thứ Sáu, Thanh Pháp đi cắt tóc, lâu quá chưa cắt nên tóc hơi dài.

Không tạo kiểu mà chỉ cắt ngắn lên mấy centimet.

Đến tiệm đầu phố, chủ tiệm là một phụ nữ trung niên có nụ cười rất phúc hậu, cắt gội sấy chỉ lấy 10 tệ, bà cười tủm tỉm: "Dì mở tiệm hơn ba chục năm rồi mà giờ mới thấy cái đầu đẹp vậy đấy, là bẩm sinh hay bố mẹ xoay đầu cho cháu vậy?"

Quét mã QR phải trả phí nên bà không xài mà chỉ lấy tiền mặt, Thanh Pháp móc túi lấy ra một tờ 50 tệ đưa tới, "Cháu cũng không biết nữa."

Bà chủ cúi đầu tìm tiền thối, "Về hỏi bố mẹ cháu xem, dì cũng muốn làm đứa cháu gái có được cái đầu tròn đẹp như vậy."

Thanh Pháp không nhớ rõ cha mẹ mình lắm.

Trong ký ức mơ hồ, hình như mẹ là một phụ nữ vô cùng dịu dàng, nói chuyện nhỏ nhẹ, nấu chè rất ngon, còn viết chữ rất đẹp.

Có lẽ Thanh Pháp viết chữ đẹp là nhờ mẹ rèn cho.

Cha thì chẳng có ấn tượng gì, chỉ nhớ ông từng nói một câu.

"Mẹ sinh các con ra hết sức cực khổ, để cảm ơn mẹ mang các con đến thế giới này, con và em trai đều theo họ Nguyễn của mẹ, phải luôn nhớ đến mẹ nghe không."

Thanh Pháp sợ thời gian trôi đi ngay cả mình cũng sẽ quên mất cha mẹ, nếu vậy trên đời này sẽ không còn ai nhớ đến họ nữa, thật quá tội nghiệp.

Vì vậy khi biết người nhận nuôi tên Nguyễn Quang Mạnh cùng họ với mình, Thanh Pháp đã đồng ý.

Đáy mắt hiện lên vẻ cô đơn, Thanh Pháp mỉm cười trả lời: "Tháng đầu sinh ra đặt nằm nghiêng, cứ hai tiếng thì lật một lần, đến sáu tháng thì tỉnh lần nào lật lần đó, sau sáu tháng thì mỗi ngày cho nằm một phía, khoảng một tuổi chắc sẽ có đầu tròn thôi ạ."

Bà chủ đã tìm đủ tiền thối cho Thanh Pháp, vừa cười vừa ghi lại, "Còn trẻ mà đã hiểu biết nhiều vậy rồi, nếu cháu dì có được đầu tròn thì sau này dì sẽ cắt tóc miễn phí cho cháu!"

Thanh Pháp cười nhẹ, không nói gì mà cất tiền rồi ra khỏi tiệm cắt tóc, đi đến ga tàu điện ngầm.

Chạng vạng tối không có tuyết rơi, tàu điện vắng vẻ hiếm thấy, Thanh Pháp đứng ở chỗ cũ đeo tai nghe nghe từ vựng tiếng Nga.

Cậu luôn tận dụng những lúc này để tự học tiếng Nga, có không ít tài liệu sinh học phải đọc sách gốc.

Hơn nữa nước Nga rất giỏi về sinh học, cậu định sau khi tốt nghiệp sẽ sang Nga học thạc sĩ.

Hai tiếng học từ vựng trôi qua nhanh chóng, đến trạm Thanh Pháp cất tai nghe đi rồi theo dòng người xuống tàu.

Đến quán bar đã hơn bảy giờ, còn có bữa tối miễn phí, hôm nay Phạm Bảo Khang bao trọn nên bữa tối thịnh soạn hơn thường lệ.

Thanh Pháp lấy một đĩa cơm chiên hải sản ra góc ngồi ăn một mình.

Sắp ăn xong thì quản lý ngồi xuống bên cạnh rồi hớn hở nói: "Tiểu Pháp, hôm nay quán bar được bao trọn, là khách quen đấy, cuối tuần kết hôn nên đêm nay tổ chức tiệc giã từ độc thân."

"Vâng."

Thanh Pháp tỏ vẻ hờ hững, quản lý dứt khoát nói thẳng, "Thôi để anh nói luôn nhé, Phạm tổng thích cocktail em pha lắm, bất kể thế nào đêm nay em cũng phải pha rượu cho cả phòng, cứ xem như chúc mừng anh ấy kết hôn đi."

Quản lý hạ giọng, "Anh biết lượng công việc này lớn nên rất vất vả. Anh nói chuyện với sếp rồi, đêm nay sẽ thưởng cho em mười ngàn."

Thanh Pháp im lặng.

Thấy cậu không trả lời, quản lý lại tiếp tục tăng giá, "Lương cũng tăng gấp ba."

Lương mỗi giờ của Thanh Pháp là 100, mỗi tuần làm hai đêm, một đêm bảy tiếng, một ngày 700 tệ.

Lương gấp ba cộng thêm tiền thưởng mười ngàn, một đêm là 12.100. (~40 triệu)

Ăn xong, Thanh Pháp bưng đĩa đứng lên, "Vâng."

Quản lý thở phào nhẹ nhõm, chốc lát sau có điện thoại, hắn vội đứng dậy nghe, "Phạm tổng, dạ dạ, ngài cứ yên tâm, đêm nay Tiểu Pháp sẽ pha cho cả phòng mà, vâng vâng vâng, em gọi cậu ấy lên ngay đây ạ."

Thanh Pháp vừa cất đĩa xong thì bị quản lý kéo lên phòng đặt riêng.

Trong phòng náo nhiệt hơn mọi khi, trên bàn dài bày đầy rượu đắt tiền.

Ba chiếc ghế sofa ngồi đầy nam nữ, không ít người thường xuyên xuất hiện trên TV.

Buổi tiệc đêm nay bọn họ chơi rất lớn, đánh bài thoát y, có mấy người chỉ còn mỗi qu/ần lót.

Thanh Pháp đẩy xe rượu vào, gian phòng huyên náo nhất thời im bặt.

Vô số ánh mắt đổ dồn về phía cậu.

Trong phòng không thiếu mỹ nhân nhưng ai cũng dung tục tầm thường, Thanh Pháp thì khác, từ cậu toát ra vẻ trầm tĩnh lạnh lùng không cho phép bất kỳ ai khinh nhờn.

Thanh Pháp đẩy xe rượu đến chỗ trống duy nhất rồi yên tĩnh lấy ly pha rượu, cách biệt rõ ràng với thế giới ngợp trong vàng son này.

Hòng Đức Duy vung tay lên trong đám người, dõng dạc nói, "Sư phụ Tiểu Pháp! Cuối cùng em cũng tới rồi, anh muốn uống Godfather!"

Hắn đã say đến nỗi mụ mẫm.

Thanh Pháp khẽ gật đầu, trước tiên pha một ly Godfather.

Trên chiếc sofa trong cùng, một đôi mắt đen nhìn chằm chằm Thanh Pháp.

Đỗ Hải Đăng không ngờ sẽ đụng phải Thanh Pháp ở quán bar, hơn nữa cậu còn là bartender.

Lần trước ở nhà họ  Đỗ, Thanh Pháp biết trồng hoa đánh cờ, còn là sinh viên giỏi của đại học Bắc Kinh nên hắn cứ tưởng cậu thanh cao lắm, ai ngờ cũng chỉ là món hàng ở hộp đêm mà thôi.

Hoàn toàn không xứng làm anh trai của em út yêu dấu nhà hắn!

Thanh niên mà hắn đang ôm nhìn theo ánh mắt hắn, ghen tị nép vào ngực hắn, " Đỗ nhị thiếu cũng thích Tiểu Pháp à?"

Đỗ Hải Đăng quay sang hôn lên môi y một cái rồi nhíu mày hỏi: "Em biết cậu ta à?"

Thanh niên tỏ vẻ ghen ghét, "Đương nhiên rồi, dạo này cậu ta là ngôi sao của quán bar mà, người ngấp nghé cậu ta không ít đâu. Anh đừng nhìn mất công, người ta chỉ pha rượu thôi chứ đàng hoàng đứng đắn lắm." Mũi chân y cọ vào bắp chân  Đỗ Hải Đăng, "Nhị thiếu, chỗ này ồn quá, sang chỗ khác nói chuyện nhé?"

Đỗ Hải Đăng không để ý tới y mà nhìn về phía Thanh Pháp, đột nhiên cất giọng cười vang, "Ê bartender mới tới, chỉ pha rượu thôi thì chán lắm, đến đổ xúc xắc với bọn tôi đi."

Hắn vừa dứt lời thì đủ loại ánh mắt khác nhau lại đổ dồn vào Thanh Pháp, hôm nay thứ đem ra cược cho mọi trò chơi không phải tiền mà là người.

Mỹ nhân lạnh lùng này có dám chơi không?

Phạm Bảo Khang không để ý động tĩnh bên này mà cầm điện thoại ra khỏi phòng, "Lão Dương, cậu đến đâu rồi......"

Thanh Pháp vừa vào đã thấy  Đỗ Hải Đăng, cậu đậy nắp chai rượu lại rồi bình tĩnh ngước mắt lên.

"Chơi gì?"

Đỗ Hải Đăng nhíu mày, "Đơn giản thôi, đổ xúc xắc so lớn nhỏ, ai thua thì chọn một người trong đây hôn năm phút, nếu đối phương từ chối thì phải múa thoát y."

Đề nghị của  Đỗ Hải Đăng được mọi người ủng hộ nhiệt liệt, những ánh mắt hau háu nhìn Thanh Pháp nãy giờ chỉ hận không thể lột ra bộ đồng phục vướng víu trên người cậu.

Trong lòng  Đỗ Hải Đăng đầy toan tính, hắn là cao thủ đổ xúc xắc, sợ Thanh Pháp không dám chơi nên mới cố tình đưa ra điều kiện đầu tiên.

Dù sao hắn cũng có cách để mọi người ở đây từ chối hôn Thanh Pháp.

Hắn muốn quay video Thanh Pháp làm trò hề cho em trai cưng của mình xem.

Lông mi Thanh Pháp rũ xuống che khuất cảm xúc nơi đáy mắt.

"Được thôi."

Cậu bình tĩnh nói.

......

Cùng lúc đó, một chiếc Bugatti màu đen từ từ dừng lại trước cửa quán bar.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co