Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

17

duongkieu263

Quy tắc đổ xúc xắc so lớn nhỏ rất đơn giản, mỗi người đổ ba con xúc xắc rồi cộng lại, nếu cược nhỏ thì ai thấp điểm hơn sẽ thắng, cược lớn thì ai cao điểm hơn sẽ thắng.

   Nhắc tới trò chơi, Hoàng Đức Duy là người tích cực nhất, hắn hò hét, "Nhỏ nhỏ nhỏ!"

  "OK, so nhỏ." Đỗ Hải Đăng cầm cốc xúc xắc lắc mấy lần rồi đổ ra bàn, một con 2 điểm, hai con 1 điểm.

   Hoàng Đức Duy ngồi xuống rồi chồm tới cộng, "2+1+1, 4 điểm!"

   Đám người vây xem cũng phấn khích theo, Thanh Pháp phải lắc ra ba con 1 điểm thì mới thắng được, nhưng lắc ra ba con giống nhau thực sự rất khó.

   Xem ra đêm nay có thể ngắm mỹ nhân lạnh lùng hôn say đắm hoặc múa thoát y rồi!

   Đỗ Hải Đăng đã nắm chắc phần thắng trong tay, hắn liếc nhìn Thanh Pháp, "Đến lượt cậu đấy."

   Thanh Pháp ung dung xắn tay áo để lộ một đoạn cổ tay mảnh khảnh trắng nõn, sau đó cầm cốc xúc xắc lên, động tác vô cùng thành thạo lưu loát, không đợi đám người hoàn hồn, Thanh Pháp đã đặt cốc xuống.

   Mở ra.

  "Đù!" Hoàng Đức Duy kinh ngạc hét ầm lên, "Ba con 1 điểm, 3 nhỏ hơn 4! Tiểu Pháp thắng rồi!"

   Sắc mặt Đỗ Hải Đăng lập tức trở nên khó coi.

   Có náo nhiệt để xem, Hoàng Đức Duy hào hứng thúc giục, "Đỗ Hải Đăng thua rồi! Mau tìm người hôn đi!"

   Mặc dù không được xem cảnh nóng bỏng của mỹ nhân lạnh lùng nhưng xem Đỗ nhị thiếu cũng vui, mấy người khác nhao nhao lấy điện thoại ra quay phim.

   Vẻ mặt Đỗ Hải Đăng thay đổi mấy lần, hỏi cũng không hỏi mà nghiến răng kéo qua thanh niên bên cạnh rồi đè ra ghế sofa hôn ngấu nghiến, triền miên say đắm.

   Bầu không khí trong phòng lập tức sôi trào, vô số điện thoại dí sát vào hai người đang cắn môi nhau, quay chụp từ khoảng cách gần.

   Năm phút trôi qua, Đỗ Hải Đăng biến thành trò vui nên hai mắt đỏ ngầu vì tức, đẩy ra thanh niên bị hôn nhũn cả người rồi nghiến răng nghiến lợi nhìn Thanh Pháp, "Chơi ván nữa đi, lần này so lớn!"

   Cùng lúc đó, một bóng dáng cao lớn anh tuấn xuất hiện ở cửa.

   Thanh Pháp nhìn thoáng qua, giọng nói vẫn bình tĩnh như cũ.

  "Được."

   Đã thua một lần nên lần này Đỗ Hải Đăng hết sức thận trọng, hắn nhìn Thanh Pháp, "Cùng lắc một lượt đi."

   Thanh Pháp không có ý kiến.

   Hai người cầm cốc xúc xắc lắc một lát rồi đồng thời đặt xuống.

   Mọi ánh mắt đổ dồn vào cốc xúc xắc, hai người cùng đổ ra, Hoàng Đức Duy ngồi xổm đếm của Đỗ Hải Đăng trước, "2, 3, 6, 11 điểm!"

   Đỗ Hải Đăng lập tức nhìn xúc xắc của Thanh Pháp, 1, 1, 2, 4 điểm......

   Mặc dù lần này Thanh Pháp thua nhưng Đỗ Hải Đăng vẫn nhíu mày.

   Thanh Pháp thua, trong phòng nhất thời tĩnh mịch, Hoàng Đức Duy liếm môi, lần này không hò hét ầm ĩ nữa.

   Cứ cảm thấy Thanh Pháp toát ra một vẻ cao quý không thể khinh nhờn, không thích hợp để thành trò cười.

   Trong đám có người thúc giục, "Em bartender chọn người hôn hay là múa thoát y luôn?"

   Dưới ánh đèn lờ mờ, sắc mặt Thanh Pháp vô cùng trầm tĩnh, Hoàng Đức Duy xoa mũi, thực sự không muốn thấy Thanh Pháp khó xử nên quyết định hy sinh môi mình, chủ động nói, "Hay là em hôn anh đi......"

  "Em có thể hôn ngài được không?" Bỗng nhiên Thanh Pháp nhìn ra cửa.

   Đám người cũng nhìn theo.

   Ngoài cửa, một bóng dáng cao lớn nãy giờ đứng im lìm, Phạm Bảo Khang đi toilet xong quay lại thấy Đăng Dương bất động thì thắc mắc: "Sao không vào?"

   Hoàng Đức Duy lập tức tỉnh rượu, phắc! Bartender này đúng là vừa có tài vừa to gan, tìm ai không tìm lại tìm ngay Đăng Dương! Lần này bị từ chối chắc rồi.

   Hơn nữa không chỉ bị từ chối thôi đâu, Đăng Dương xưa nay luôn chướng mắt mấy trò chơi thấp kém này, lỡ anh nổi trận lôi đình thì không phải từ chối là xong chuyện đâu.

   Bartender này gây chuyện lớn rồi!

   Hoàng Đức Duy đau hết cả đầu.

   Đăng Dương chậm rãi đi vào phòng, thật ra hầu hết mọi người ở đây cũng không biết anh, chỉ là khí thế của Đăng Dương quá mạnh nên cả phòng lập tức lặng ngắt như tờ.

   Tiếng giày da bước trên sàn nhà nghe rõ mồn một, Đăng Dương đi đến trước mặt Thanh Pháp.

   Anh nhìn xuống thiếu niên, bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt thiếu niên trong veo phẳng lặng không lẫn bất cứ thứ gì khác.

  "Ấy ấy." Hoàng Đức Duy sợ Đăng Dương nổi giận nên cắn răng đi tới giảng hoà, "Tụi tớ chỉ đùa thôi......"

   Chưa nói hết câu thì Hoàng Đức Duy đã sững sờ.

   Chỉ thấy Đăng Dương đưa tay ôm eo Thanh Pháp rồi nhẹ nhàng linh hoạt kéo thiếu niên vào lòng mình. Đăng Dương cúi đầu, đôi mắt đen nhìn chằm chằm hai cánh môi mỏng kia, "Được."

   Cái gì! Hoàng Đức Duy kinh ngạc suýt rớt cằm, hắn không nghe nhầm đấy chứ? Đăng Dương nói được sao?!

   Phạm Bảo Khang từ phía sau tới cũng đứng sững tại chỗ, phắc! Thì ra Đăng Dương thích nam!

   Bầu không khí trong phòng yên tĩnh một cách quái dị, chẳng ai dám giơ điện thoại lên quay phim.

   Tâm tình Đỗ Hải Đăng càng phức tạp hơn. Hắn biết Đăng Dương, chỉ là chưa từng tiếp xúc với anh.

   Thật không ngờ Đăng Dương lại nhìn trúng Thanh Pháp!

   Ngay khi sắp hôn Thanh Pháp, Đăng Dương bỗng nhiên dừng lại, trên gương mặt lạnh lùng chẳng có biểu cảm gì, hờ hững nói: "Ra ngoài hết đi."

   Bốn chữ đơn giản rõ ràng, Hoàng Đức Duy là người đầu tiên hoàn hồn, hắn lập tức đuổi người, "Mau mau mau, ra ngoài đi."

   Phạm Bảo Khang cũng tới gần nói, "Dưới lầu có mấy người mới tới đấy, mọi người xuống chơi đi."

   Người có thể khiến Phạm Bảo Khang và Hoàng Đức Duy nghe lời răm rắp như vậy chắc chắn phải có quyền thế ngập trời, ở đây toàn kẻ thức thời nên không dám ở lại xem náo nhiệt nữa mà kéo nhau đi hết.

   Trong phòng dần vắng vẻ, Đỗ Hải Đăng nhíu mày nhìn Thanh Pháp hồi lâu mới miễn cưỡng nhấc chân ra ngoài.

   Đối mặt với người đứng đầu Trần thị, hắn không thể không kiềm lại bản tính thiếu gia của mình.

   Chẳng mấy chốc trong phòng chỉ còn lại Phạm Bảo Khang, Hoàng Đức Duy, Đăng Dương và Thanh Pháp.

   Ánh đèn chiếu vào đôi mắt trầm tĩnh của thiếu niên, Đăng Dương nói tiếp: "Hai cậu cũng ra ngoài đi, đóng cửa lại."

  "!!!" Hoàng Đức Duy suýt kêu lên, sao bọn họ cũng phải đi chứ, chẳng lẽ Đăng Dương còn muốn làm chuyện gì khác ngoài hôn nữa à?

   Trai già mới ăn mặn lần đầu mà cuồng nhiệt vậy sao? (Ờ vị đó)

   Cả người Hoàng Đức Duy đều mụ mị, nếu mấy phút trước có ai nói với hắn Đăng Dương đã hạ phàm thì hắn sẽ vung tay đập cho một phát, "Không tin không tin!"

   Phạm Bảo Khang nhìn sắc mặt Đăng Dương rồi thức thời kéo Hoàng Đức Duy đi nhanh ra ngoài, rón rén đóng cửa lại.

   Phòng cách âm rất tốt, vừa đóng cửa đã lập tức ngăn cách với lầu dưới huyên náo, lặng ngắt như tờ.

   Trong phòng chỉ còn lại Đăng Dương và Thanh Pháp.

   Eo thiếu niên nhỏ đến nỗi một tay anh có thể ôm trọn, gầy đến mức khó tin.

   Đăng Dương buông tay ra rồi lùi lại một bước, cau mày hỏi, "Nếu tôi không đến thì cậu định làm thế nào?"

   Thanh Pháp chớp mắt, lần đầu tiên lộ ra vẻ tinh nghịch hợp với tuổi mình, "Tôi thấy ngài tới nên mới đồng ý chơi mà. Dù lắc được bao nhiêu điểm thì tôi cũng tuyệt đối không thua đâu."

   Vẻ mặt Đăng Dương từ từ giãn ra, đi tới sofa ngồi xuống, "Sao cậu biết chắc tôi sẽ giúp cậu?"

  "Ngài là người tốt mà." Khóe miệng Thanh Pháp khẽ cong lên.

  Đây là lần đầu tiên Đăng Dương được phát thẻ người tốt, anh thản nhiên nói: "Người tốt chưa chắc sẽ giúp cậu đâu."

  "Nhưng ngài đã giúp tôi rồi đấy thôi."

   Đăng Dương nhất thời im lặng, Thanh Pháp nói tiếp: "Hôm nay ngài lại giúp tôi thêm một lần, tôi là bartender ở đây, ngài muốn uống gì để tôi pha cho."

   Đăng Dương cởi nút tay áo, "Negroni."

   Thanh Pháp quay lại xe rượu yên lặng pha chế. Trong phòng bật đèn mờ, hình dáng cậu vô cùng mơ hồ, Đăng Dương nhìn một lát rồi hỏi: "Cậu bao nhiêu tuổi?"

  "Mười tám."

   Đăng Dương lại hỏi: "Không đi học à?"

  "Có chứ, đang học năm nhất." Thanh Pháp pha rượu, giọng nói mát lạnh như suối, "Hai tháng nay tạm nghỉ."

   Đăng Dương trầm ngâm, "Làm nhiều việc như vậy, cậu cần tiền lắm à?"

   Thanh Pháp đã pha rượu xong, cậu bưng đến chiếc bàn trước mặt Đăng Dương rồi bình thản đáp: "Vâng, cần lắm."

   Đăng Dương không lên tiếng, anh bưng ly rượu lên, hương vị vẫn như mọi khi, uống mấy hớp rồi nói: "Tôi sẽ nghỉ lại đây, đêm nay cậu cũng đừng ra ngoài, cậu không thích hợp làm ở quán bar đâu."

   Đăng Dương uống cạn chỗ rượu còn lại rồi đặt ly xuống, thật sự cởi áo khoác ra, dựa vào ghế sofa nhắm mắt nghỉ ngơi.

   Thanh Pháp nhẹ nhàng đi tới một chiếc sofa khác ngồi xuống, cậu nhìn bóng tối lờ mờ trước mặt, ánh mắt hơi lấp lóe.

   Cậu đổ xúc xắc rất giỏi, khi làm thêm ở quán bar cũ, một nữ tiếp thị bia đã dạy cho cậu.

  "Quán bar đủ loại người hỗn tạp, đổ xúc xắc có khi sẽ giải quyết được rất nhiều rắc rối."

   Quả nhiên hôm nay đã có ích.

   Nghĩ ngợi một hồi, Thanh Pháp cũng hơi buồn ngủ, trong phòng bật máy sưởi vừa đủ, cậu quấn chặt áo rồi nghiêng người tựa đầu vào ghế, hai mắt nhắm lại, ngủ rất yên tĩnh.

   Thời gian từ từ trôi qua, gian phòng im ắng không có bất kỳ âm thanh nào, trong bóng tối, Đăng Dương chậm rãi mở mắt nhìn về phía Thanh Pháp cách đó không xa.

   Tướng ngủ của thiếu niên rất ngoan, rất yên tĩnh, khuôn mặt thanh tú vùi vào cổ, tóc mái rũ xuống che khuất mắt cậu.

   Hai tay đầy vết chai sần để trên đùi, ngay cả tư thế ngủ cũng là học sinh ngoan.

  "Khụ khụ." Bỗng nhiên thiếu niên ho khẽ mấy tiếng, chắc vì hơi lạnh nên cậu kéo kín áo lại, cả người co ro trên sofa.

   Lần trước rơi xuống nước vẫn chưa khỏe sao? Đăng Dương khẽ nhíu mày rồi đứng dậy tìm công tắc tăng nhiệt độ trong phòng lên.

   Trở lại ghế sofa, đột nhiên Đăng Dương muốn hút thuốc, anh rất ít khi hút, chỉ thỉnh thoảng cần suy nghĩ chuyện gì đó mới hút một điếu.

   Thò tay móc hộp thuốc lá ra khỏi túi, vừa định châm lửa thì nghĩ đến Thanh Pháp cũng đang ở đây, thế là anh cất vào lại.

   Lúc này dưới tầng trệt, Hoàng Đức Duy và Phạm Bảo Khang đều nhìn chằm chằm lên lầu một, một người còn há hốc miệng chưa ngậm, một người tặc lưỡi trầm trồ.

   Cuối cùng Phạm Bảo Khang cũng biết tại sao lần trước Đăng Dương hỏi tên người ta, thì ra là để ý Thanh Pháp.

   Một lát sau, cuối cùng Hoàng Đức Duy cũng ngậm miệng lại, hắn băn khoăn nhíu mày, "Cậu đoán xem chừng nào lão Trần mới xuống?"

   Phạm Bảo Khang bưng rượu lên, "Ai biết."

   Hoàng Đức Duy dày dạn kinh nghiệm phân tích, "Lần đầu khá là mới mẻ, với bộ dạng nhà cháy khó dập lửa của cậu ấy, kiểu gì cũng phải mấy tiếng mới đủ chứ đúng không?"

   Trời sáng.

   Đồng hồ sinh học của Thanh Pháp rất chính xác, cậu tỉnh dậy đúng sáu giờ.

   Cậu mở mắt ra, trước tiên nhìn tới chỗ Đăng Dương, anh có vẻ ngủ rất say.

   Thanh Pháp không lên tiếng mà rón rén đứng dậy mở cửa, sau đó âm thầm đóng lại không gây ra tiếng động nào.

   Cửa vừa đóng thì Đăng Dương lập tức mở mắt, anh cầm hộp thuốc lá bên cạnh lên rút một điếu.

   Thanh Pháp xuống lầu, tầng trệt rất yên tĩnh, chẳng có mấy người, cậu về phòng thay đồ rồi rời khỏi quán bar.

   Sáu giờ, trời vẫn chưa sáng hẳn, vừa ra cửa thì có một người bám theo Thanh Pháp.

  Cậu không hề biến sắc mà thong thả đi tới trước, âm thầm quan sát xung quanh.

   Chỉ giây lát sau, cậu phát hiện đối diện có một xe đẩy bán đồ ăn sáng.

   Thanh Pháp băng qua đường, tới gần mới biết chỗ này bán bánh kếp, có mặn có ngọt.

   Thanh Pháp nhìn thực đơn, mua một phần bánh kếp chuối và một ly sữa đậu nành.

   Chủ quầy là một bà cụ đã già nhưng động tác hết sức nhanh nhẹn, trải ra lớp bánh thật mỏng rồi cuộn nhân chuối lại, sau đó bỏ vào túi giấy.

  "Cả thảy tám tệ rưỡi." Bà cụ đưa bánh và sữa đậu nành cho Thanh Pháp.

  "Cảm ơn bà." Thanh Pháp trả một tờ 10 tệ.

   Thấy tiền mặt bà cụ rất mừng, thanh toán bằng mã QR do con trai bà thu, sau khi quét mã tiền sẽ vào túi hắn.

   Bà cụ tìm một tệ rưỡi thối lại cho Thanh Pháp.

   Cậu bỏ tiền vào túi rồi quay người đi tiếp tới ga tàu điện ngầm.

   Bánh kếp mới ra lò còn nóng hổi, cầm trong tay có thể giữ ấm, Thanh Pháp cẩn thận cắn một miếng, vừa nóng vừa ngọt, chưa ăn được mấy miếng thì một người đã chặn lại trước mặt cậu.

   Đỗ Hải Đăng đợi Thanh Pháp cả đêm, bám theo cậu từ quán bar đến đây.

   Thấy Thanh Pháp ăn ngon lành món rẻ tiền bán ven đường, Đỗ Hải Đăng ghét bỏ cau mày, "Cậu nghèo đến vậy cơ à?"

   Thanh Pháp không thèm để ý hắn mà uống một hớp sữa đậu nành, thái độ hoàn toàn khác xa lần trước ở nhà họ Đỗ.

   Thậm chí Đỗ Hải Đăng còn có một cảm giác cực kỳ mãnh liệt rằng Thanh Pháp...... đang khinh bỉ hắn!

   Điều này khiến Đỗ Hải Đăng điên tiết, hắn nhếch miệng cười lạnh, "Nếu để bạn học của An An biết cậu làm ở quán bar thì em ấy sẽ mất mặt lắm đấy."

   Thanh Pháp hạ ly sữa đậu nành xuống, thản nhiên nói: "Tôi kiếm tiền bằng sức lao động nên chẳng có gì mất mặt cả."

   Đỗ Hải Đăng cười khẩy, "Bằng sức lao động? Tôi thấy bằng thân xác thì có, tối qua ở trong phòng chẳng phải Đăng Dương để ý cậu à."

   Hắn nheo mắt lại. "Cậu thử nghĩ xem nếu tôi nói chuyện này cho An An biết thì em ấy có còn nhận cậu là anh nữa không?"

   Thanh Pháp hờ hững rút điện thoại ra khỏi túi rồi bật một đoạn video, là clip tối qua Đỗ Hải Đăng hôn đàn ông năm phút.

   Thanh Pháp thờ ơ nói, "Anh thế này nó mới càng không muốn nhận đấy."

   Đỗ Hải Đăng thấy video thì nổi điên lên, "Cậu mà dám để lộ ra thì tôi quyết không tha cho cậu đâu!"

  "Cái này do anh quyết định chứ." Thanh Pháp cất điện thoại đi, "Muốn nước sông không phạm nước giếng hay muốn ngọc đá cùng nát?"

   Đỗ Hải Đăng cắn chặt răng, hắn nhìn Thanh Pháp trừng trừng, khuôn mặt co rúm lại, "Xem như cậu lợi hại!"

   Sau đó quay người hầm hầm bỏ đi.

   Giải quyết xong một chuyện vặt vãnh, Thanh Pháp ăn bánh tiếp.

   Trước khi lên tàu điện ngầm, cậu phải giải quyết xong bữa sáng.

   Cùng lúc đó, Phạm Bảo Khang lên lầu một gõ cửa, "Lão Dương?"

  "Vào đi."

   Phạm Bảo Khang đẩy cửa vào, trong phòng bật đèn sáng như ban ngày, chỉ có một mình Đăng Dương, ghế sofa rất sạch sẽ, nhìn không giống vừa trải qua "tình hình chiến đấu" kịch liệt.

   Phạm Bảo Khang ngạc nhiên hỏi: "Tiểu Pháp đâu?"

   Đăng Dương mặc áo khoác vào, "Đi rồi."

   Vẻ mặt Phạm Bảo Khang hết sức đặc sắc, "...... Hai người không làm gì hết à?"

  "Không."

   Phạm Bảo Khang khó hiểu, "Vậy sao tối qua cậu lại thế?"

   Đăng Dương cũng chẳng phải nhà từ thiện hảo tâm gì, mặc dù hàng năm Trần thị đều có tên trong danh sách quyên góp nhưng đêm qua giúp bartender kia khác thường như thế, nói không có ý gì còn lâu hắn mới tin.

   Đăng Dương không trả lời, sửa sang tay áo rồi bước ra khỏi phòng, "Đi trước đây."

Chuyến tàu đầu tiên đông nghịt người đi làm, không khí vô cùng ngột ngạt.

   Thanh Pháp đứng trong góc, yên lặng nghe từ vựng tiếng Nga.

   Cậu phải qua hơn hai mươi trạm, sau đó đổi sang chuyến khác để đến quán cà phê, gần tám giờ thì tới nơi.

   Cậu là người đầu tiên đến cửa hàng, lau sạch mặt bàn rồi quét dọn vệ sinh, vì còn sớm nên cậu lấy sách tế bào học ra, đứng trong quầy thu ngân đọc say sưa.

  Chín giờ, Trương Thanh kịp chạy vào quán giây cuối cùng, trời rất lạnh nhưng trán cô vẫn lấm tấm mồ hôi.

   Quẹt thẻ thành công, Trương Thanh thở phào nhẹ nhõm, cô liếc nhìn sách của Thanh Pháp nhưng đọc chẳng hiểu gì.

   Cô tặc lưỡi, "Tiểu Pháp, một ngày của cậu bốn mươi tám tiếng hay sao thế? Vừa làm vừa học mệt chết!"

   Đến giờ làm việc, Thanh Pháp cất sách đi rồi khẽ mỉm cười, "Vẫn ổn mà."

   Trương Thanh lắc đầu, "Cậu là người chăm chỉ nhất mà tôi từng gặp đấy." Cô nhoẻn miệng cười, "Hồi xưa người ta hay nói rõ ràng có thể dựa vào nhan sắc kiếm cơm mà vẫn muốn dựa vào thực lực, tôi thấy câu này hợp với cậu lắm đấy."

   Thanh Pháp không trả lời, Trương Thanh cười cười, không nói gì nữa mà ra sau bếp làm việc.

   Thấy đã đến lúc, Thanh Pháp cầm điện thoại nhắn tin cho Đỗ Bình An.

  [ Hôm nay có tới lấy đồ của em không? Anh đang đi làm, khoảng bảy giờ tối sẽ về.]

   Đỗ Bình An đang ngủ thì điện thoại trên tủ đầu giường rung nhẹ. Y mơ màng cầm điện thoại lên, thấy tên Thanh Pháp thì choàng tỉnh, ngồi dậy xem tin nhắn.

   Nhìn thấy nội dung, Đỗ Bình An thở phào nhẹ nhõm.

   Thì ra là việc này.

   Y mau chóng trả lời, "Cả ngày hôm qua em chơi khúc côn cầu trên băng mệt chết đi được, hôm nay muốn nghỉ một hôm, ngày mai tới lấy được không, ngày mai anh không đi làm chứ?"

  "Không đi làm."

   Trả lời xong, Thanh Pháp để điện thoại xuống. Nhìn phản ứng của Đỗ Bình An, xem ra Đỗ Hải Đăng chưa nói với y chuyện tối qua.

   Thứ Bảy rất ế ẩm, cả buổi sáng bán không tới mười ly cà phê.

   Trong tiệm không bao ăn trưa nên Trương Thanh tự đem theo cơm hộp, bỏ vào lò vi ba hâm mấy phút, mùi thơm tỏa ra khắp nơi, cô quay đầu tìm Thanh Pháp, "Tiểu Pháp, tôi có đem theo sủi cảo trứng, cậu muốn......"

   Điện thoại trong tiệm reo lên, Thanh Pháp ra hiệu cho Trương Thanh chờ một lát rồi nghe máy, "Hai ly caramel latte, một ly mocha, ba ly cappuccino, ba cái tiramisu, lầu 56 đúng không ạ? Vâng."

   Cúp điện thoại, Thanh Pháp nói với Trương Thanh: "Cậu ăn đi, để tôi giao hàng đã."

   Trương Thanh bĩu môi, sau khi có Thanh Pháp lượng đơn giao ngoài tăng vọt, chủ yếu là muốn ngắm người mà thôi.

   Đóng gói xong, Thanh Pháp xách đồ tới tòa nhà bên cạnh.

   Thứ Bảy đại sảnh vắng hơn mọi khi, chỉ có một tiếp tân, người này đã quen mặt Thanh Pháp nên bấm thang máy giùm cậu.

   Thanh Pháp mỉm cười cảm ơn rồi vào thang máy.

   Lên thẳng một mạch không dừng nên chỉ giây lát sau đã tới tầng 56, văn phòng rộng thênh thang vắng ngắt, chỉ có mấy người đang họp trong phòng, Thanh Pháp gọi điện cho người đặt hàng rồi yên lặng chờ ở cửa thang máy.

   Chốc lát sau, một cô gái chạy tới mỉm cười nhận đồ, "Cảm ơn em nha!"

  "Không có gì ạ." Thanh Pháp khẽ gật đầu rồi đi vào thang máy.

   Thang máy hạ xuống đến tầng 40 thì dừng lại, cửa mở ra, Thanh Pháp chớp mắt mấy cái, "Trần tiên sinh?"

   Đăng Dương không ngờ gặp lại Thanh Pháp nhanh vậy, ánh mắt anh đảo qua bộ đồng phục quán cà phê của cậu.

   Vừa làm việc suốt đêm, giờ lại tới đây làm tiếp sao?

   Đăng Dương bước vào thang máy, "Chào buổi sáng."

   Thanh Pháp mỉm cười, "Chào buổi sáng."

   Cửa thang máy đóng kín, bên trong yên tĩnh trở lại, thiếu niên đứng ở trong cùng, thân hình cao gầy phản chiếu trong cánh cửa màu vàng đồng.

   Đăng Dương quang minh chính đại nhìn cậu.

   So với lần trước ở hồ đã tròn lên chút xíu nhưng vẫn còn rất gầy.

  "Chưa khỏe nữa à?" Đăng Dương chợt hỏi.

   Thanh Pháp ngẩn ra giây lát rồi nhoẻn miệng cười, "Khỏe nhiều rồi ạ, chỉ lâu lâu mới ho thôi."

   Đăng Dương lại hỏi: "Thích câu cá à?"

  "Vâng." Thanh Pháp gật đầu, "Mới đầu chỉ câu cho vui, về sau phát hiện ra sức hút của câu cá nên không dứt ra được nữa."

   Đăng Dương khẽ nhíu mày.

  "Trước khi đi câu không biết mình sẽ câu được gì, nhưng tin chắc mình sẽ thắng lợi trở về."

   Đôi mắt Thanh Pháp cong cong, "Tôi thích cảm giác đó, tin rằng mình có khả năng vô hạn."

   Tin mình nhất định có thể thay đổi vận mệnh đã sắp đặt sẵn.

   Cậu không muốn chết vào năm 21 tuổi, cậu muốn ngắm hoa mùa xuân, nghe mưa mùa hè, nếm quả mùa thu, nhìn tuyết mùa đông.

   Đây mới là cuộc sống mà cậu nên có.

   Ting.

   Thang máy xuống tầng trệt.

   Cửa mở ra, Thanh Pháp lễ phép chào Đăng Dương, "Tạm biệt, Trần tiên sinh."

   Trở lại quán cà phê, buổi chiều cũng vắng hoe, đến giờ tan tầm vẫn chẳng có người khách nào.

   Đóng cửa, Thanh Pháp và Trương Thanh cùng đi tới ga tàu điện ngầm.

  "Í, không phải cậu về bằng chuyến số sáu à?" Qua cổng soát vé, Trương Thanh thấy Thanh Pháp không lên tàu về nhà thì hơi kinh ngạc. "Còn đi đâu nữa à?"

   Thanh Pháp cười, "Còn làm thêm chỗ khác nữa."

  "!" Trương Thanh tặc lưỡi, "Cậu cũng liều mạng quá đấy! Bảo sao gầy thế kia." Cô chân thành nói. "Sức khỏe là vốn làm cách mạng, cậu chú ý giữ sức khỏe chút đi, có trẻ trung cỡ nào cũng không chịu nổi làm mấy việc cùng lúc suốt thời gian dài đâu."

   Lúc này tàu vào trạm, ánh mắt Thanh Pháp hơi lấp lóe, "Ừ, làm hết hôm nay là nghỉ rồi."

   Trong quán bar, Phùng Tri Nhàn kéo một đám người tới ngồi đầy quầy bar.

   Thanh Pháp chỉ pha cho mỗi người một ly nên hắn rủ mấy chục người tới rồi lần lượt gọi từng ly.

   Phùng Tri Nhàn ngồi đối diện với Thanh Pháp, một tay chống cằm, nhìn cậu không chớp mắt.

  "Tiểu Pháp, dạo này em có da có thịt hơn đúng không."

   Càng xinh đẹp hơn.

   Không phải Phùng Tri Nhàn chưa từng gặp người đẹp, hắn đã ngủ với mấy nam diễn viên nổi tiếng, toàn là gặp may nhờ khuôn mặt.

   Nhưng Thanh Pháp thì khác, từ vẻ xinh đẹp kia toát ra một khí chất hết sức mê người.

   Phùng Tri Nhàn càng ngắm càng mê muội.

   Thanh Pháp pha rượu, đôi mắt rũ xuống không thấy rõ cảm xúc, phớt lờ câu hỏi của Phùng Tri Nhàn.

   Phùng Tri Nhàn cũng chẳng giận mà cười không ngậm miệng được, hắn cảm thấy mình thật sự hơi đáng khinh.

   Trước kia đám bạn giường chạy theo đòi yêu đương với hắn, hắn chỉ thấy phiền.

   Giờ Thanh Pháp không để ý hắn thì hắn lại như điên như dại.

   Thanh Pháp pha một ly B-52, châm lửa rồi đưa cho người ngồi cạnh Phùng Tri Nhàn. "Rượu của anh đây."

   Đây là người Phùng Tri Nhàn kéo tới để ăn gian, hắn mập mờ nháy mắt, "Cho Phùng thiếu đi."

   Thanh Pháp bình thản đưa cho Phùng Tri Nhàn.

   Nhìn Thanh Pháp qua ngọn lửa xanh bập bùng, trong lòng Phùng Tri Nhàn rạo rực, hắn không cầm ly mà hỏi, "Tiểu Pháp, anh mời em du lịch nước ngoài nhé, đi đâu tùy em quyết định được không?"

   Thanh Pháp đặt ly rượu xuống, "Cảm ơn, không cần."

   Phùng Tri Nhàn thở dài. "Tiểu Pháp à, rốt cuộc em thích gì vậy? Anh không biết thật mà, em gợi ý cho anh chút xíu được không?"

   Cuối cùng Thanh Pháp cũng nhìn thẳng vào hắn, "Yên tĩnh."

   Phùng Tri Nhàn: "......"

   Suốt thời gian còn lại, Phùng Tri Nhàn thật sự không mở miệng nữa, Thanh Pháp làm đến hai giờ sáng rồi về phòng thay đồ.

   Nhưng lần này cậu không về ngay mà tới văn phòng tìm quản lý.

  "Nghỉ việc?" Quản lý biến sắc, giờ Thanh Pháp là bộ mặt của quán bar nên tất nhiên hắn không nỡ để cậu đi, quản lý rót ly nước, "Nào, ngồi xuống uống miếng nước đã. Nói anh biết lý do đi, em không hài lòng về mức lương hay giờ làm việc? Không sao, cái nào cũng thương lượng được mà."

(Tại chồng em nói em không hợp làm quán bar)

   Thanh Pháp không ngồi, cũng chẳng uống nước, "Lý do cá nhân thôi ạ."

   Quản lý do dự một lát rồi ngập ngừng hỏi, "Có phải tối qua......"

   Hắn không dám nói tiếp nữa.

   Đăng Dương giữ Thanh Pháp qua đêm trong phòng, nhân viên khác không hiểu nhưng hắn là quản lý nên biết rõ mười mươi.

   Hắn đã lăn lộn ở hộp đêm lâu năm, mắt nhìn người không đạt 100% nhưng ít nhất cũng 80%.

   Mặc dù Thanh Pháp còn trẻ nhưng phẩm hạnh đoan chính trong sạch, tính tình còn rất kiêu kỳ, thà gãy chứ không cong.

   Giờ bị...... gặp phải chuyện này, Thanh Pháp không cùng Đăng Dương cá chết lưới rách khiến quản lý khá bất ngờ.

  "Không phải." Thanh Pháp cười nhạt, "Anh đừng giữ nữa, chúng ta chưa ký hợp đồng lao động nên không cần báo trước một tháng, từ giờ đến tuần sau chắc cũng đủ để tìm bartender thay thế rồi."

   Sau đó cậu lễ phép gật đầu, "Cảm ơn anh đã giúp đỡ một tháng qua, anh cứ tính lương rồi chuyển vào tài khoản của em là được rồi."

   Nói xong Thanh Pháp rời đi.

   Quản lý ngồi thừ ra, thật lâu sau mới khẽ thở dài.

   Quán bar hoàn toàn không thiếu bartender mà chỉ thiếu bartender vừa đẹp vừa kéo khách như Thanh Pháp.

   Tiếc thì tiếc nhưng nghĩ đến tính tình của Thanh Pháp chưa biết chừng sau này sẽ đắc tội với Đăng Dương, quản lý lại cảm thấy cậu rời đi sớm cũng tốt cho quán bar.

   Hắn gọi điện bảo kế toán sáng mai ngủ dậy nhớ tính lương cho Thanh Pháp.

   Ra khỏi quán bar, bên ngoài tuyết vừa rơi xuống, không khí hơi ẩm ướt, Thanh Pháp vừa đi tới lề đường đón taxi thì một chiếc xe trờ tới trước mặt cậu.

   Cửa xe hạ xuống, Phùng Tri Nhàn cười với cậu, "Anh đưa em về."

   Thanh Pháp từ chối khéo, "Xe đón tôi sắp đến rồi."

   Phùng Tri Nhàn khựng lại, người tới đón Thanh Pháp giữa đêm khuya thế này nhất định là có quan hệ không tầm thường với cậu.

   Thanh Pháp sống một mình nên không thể nào là cha mẹ cậu, chẳng lẽ......

   Phùng Tri Nhàn biến sắc, e dè hỏi cậu: "Bạn em à?"

   Thanh Pháp chợt nở nụ cười, "Tối qua quán bar xảy ra chuyện gì anh không biết sao?"

   Phùng Tri Nhàn bị nụ cười của cậu làm ngẩn ngơ, hồi lâu sau mới định thần lại, "Chuyện gì cơ?"

   Thanh Pháp lắc đầu không nói.

   Trong lòng Phùng Tri Nhàn nổi sóng cuồn cuộn, nôn nóng mở cửa xuống xe rồi lao tới quán bar, ngay cả cửa xe cũng không đóng.

   Thanh Pháp đi vòng qua đóng cửa xe lại rồi tiến lên phía trước.

   Ngày Chủ Nhật đầu tiên, quán cà phê nghỉ bán nên Thanh Pháp cho phép mình dậy lúc sáu rưỡi.

   Rửa mặt xong, cậu hấp hai mươi cái sủi cảo rồi học từ vựng tiếng Nga.

   Học nửa tiếng, chờ cậu hoàn thành mục tiêu thì sủi cảo cũng vừa chín.

   Nấu thêm một tô canh rong biển tôm khô, cậu bưng đến bàn trà rồi yên lặng giải quyết sạch sẽ.

   Ăn xong leo lên cân, 57 ký.

   Mấy ngày rồi mà chỉ tăng nửa ký, có lẽ vì đã qua giai đoạn tăng trưởng nhanh nên dạo này cậu tăng cân rất chậm, mặc dù sức ăn đã tăng lên đáng kể.

   Nhưng không sao, cậu chưa bao giờ thiếu kiên nhẫn cả.

   Thanh Pháp gom bát đũa vào bếp rửa, lúc ra gần tám giờ.

   Thấy đã đến lúc, cậu gọi một cú điện thoại.

   Reng, reng, reng......

   Tiếng chuông dài dằng dặc, Thanh Pháp kiên nhẫn chờ.

   Trước khi hồi chuông cuối cùng kết thúc, rốt cuộc có người bắt máy, một giọng đàn ông nóng nảy vang lên.

  "Ai đó!"

   Thanh Pháp lễ phép hỏi: "Có phải viện mồ côi Rainbow Bridge không ạ?"

   Người đàn ông gắt gỏng, "Kín chỗ rồi, tạm thời không có giường để nhận thêm trẻ mồ côi đâu!"

  "Tôi muốn đăng ký làm t.ình nguyện viên." Thanh Pháp vẫn điềm tĩnh như cũ.

   Nghe nói làm t.nh nguyện viên, người đàn ông lập tức đổi thái độ, "Được, vậy cậu điền đơn gửi cho tôi đi, nếu được tôi sẽ liên lạc với cậu. Wechat của tôi là số điện thoại luôn đấy, cậu add tôi trước đi."

   Thanh Pháp add Wechat, chỉ một lát sau người đàn ông đã gửi mẫu đơn tới, Thanh Pháp nghiêm túc điền vào rồi nộp lại.

  "OK." Người đàn ông trả lời, "Chờ tôi đem đi xét duyệt đã, có kết quả sẽ báo cho cậu."

   Thanh Pháp, "Vâng, cảm ơn."

   Nói chuyện xong, Thanh Pháp để điện thoại xuống.

   Viện mồ côi Rainbow Bridge là cô nhi viện mà cậu và Đỗ Bình An từng ở hồi bé.

   Cũng là nơi làm việc của mẹ Trần Quốc Anh, bà chưa hề rời khỏi thủ đô.

   Trong truyện gốc, sau khi cậu chết Đỗ Bình An rất buồn nên trở lại viện mồ côi Rainbow Bridge để tìm kiếm ký ức quá khứ.

   Thế là gặp được mẹ Trần Quốc Anh đang dạy vẽ ở viện mồ côi Rainbow Bridge.

   Sau đó Đỗ Bình An gọi cho Trần Quốc Anh, bắt đầu kéo hai mẹ con lại gần nhau.

   Tình cảm Đỗ Bình An và Trần Quốc Anh càng thêm nồng cháy, trong nhà kho mà Thanh Pháp nấp cả ngày để vợ chồng nhà họ Đỗ nhận nuôi Đỗ Bình An, hai người ý lo/ạn t/ình mê, ròng rã làm suốt một đêm.

  ......

   Dạ dày quặn lên dữ dội, cơn nôn mửa càng lúc càng mãnh liệt, Thanh Pháp lao vào phòng vệ sinh, vừa tới bồn rửa tay đã nôn ra.

   Mọi thứ vừa ăn đều nôn sạch sẽ, hai tay Thanh Pháp bám vào mép bồn, đứng im rất lâu mới ngẩng đầu lên.

   Trong gương, sắc mặt thiếu niên tái nhợt, gầy đến nỗi gió hơi mạnh chút xíu cũng có thể cuốn cậu đi.

   Nhưng ánh cậu vô cùng kiên nghị khiến người ta tin chắc dù giông bão có mạnh đến đâu cũng không quật ngã được cậu.

   Buổi chiều, Thanh Pháp nhận được tin nhắn ngân hàng.

   Quán bar gửi lương thưởng đến, tổng cộng mười bảy ngàn sáu trăm năm mươi sáu tệ. (~57 triệu)

(làm cả tháng có nhiêu đó, mà cha nội cho nằm 1 đêm ở bệnh viện đắt gấp 3 lần)

   Sau đó Đỗ Bình An cũng gọi điện tới.

  "Anh có tiện đem đồ đến quảng trường Thụy Tinh không? Ngay gần nhà anh đó! Gần lắm, đi bộ chỉ mất mười phút thôi!" Khi chột dạ Đỗ Bình An nói rất nhanh, "Em muốn mời anh ăn cơm!"

   Thanh Pháp đã bỏ đồ vào túi giấy từ sáng sớm.

   Đỗ Bình An rất sợ người khác biết quan hệ giữa mình và cậu, lần trước cậu cố ý để Trần Quốc Anh tới, Đỗ Bình An bị dọa sợ nên tạm thời không dám tới nữa.

   Thanh Pháp xách đồ ra ngoài, "Tiện chứ."

   Mở cửa ra, mấy thùng đồ hộp cho mèo chất cạnh tường vẫn còn y nguyên.

   Xuống lầu, Thanh Pháp đi tới quảng trường Thụy Tinh, khoảng mười phút là đến.

   Từ xa đã thấy Đỗ Bình An mặc áo khoác cashmere màu trắng sữa, quàng khăn len màu xanh khói và đội mũ len đỏ thẫm.

   Đứng cạnh tượng đồng trên quảng trường, dáng vẻ xinh đẹp ngoan hiền vô cùng bắt mắt.

   Một lát sau Đỗ Bình An cũng thấy Thanh Pháp, y đứng tại chỗ vẫy tay, Thanh Pháp bỗng nhiên dừng lại.

   Cậu lẳng lặng nhìn Đỗ Bình An, lần này không tiếp tục đến gần y nữa.

   Đỗ Bình An đợi một hồi, thấy Thanh Pháp vẫn đứng yên tại chỗ thì chủ động chạy tới.

  "Sao thế?"

   Thanh Pháp nhếch môi, "Đi làm hơi mệt nên mắt yếu, không thấy được em."

   Đỗ Bình An nhìn túi giấy Thanh Pháp xách theo, thuận miệng hỏi: "Làm gì?"

  "Bồi bàn."

   Thanh Pháp không đưa túi giấy qua, Đỗ Bình An cũng không tiện lấy, nếu vậy sẽ lộ ra y đang nóng lòng, nghĩ đến chiếc đồng hồ gốm trắng kia, y lơ đễnh hỏi, "Làm bồi bàn mệt vậy sao?"

   Thanh Pháp mỉm cười, "Cũng được, chủ yếu là làm mấy việc cả ngày lẫn đêm không nghỉ, giờ bớt đi một việc rồi, sau này sẽ thảnh thơi hơn."

  "Vậy là tốt rồi." Đỗ Bình An gật đầu, y xoa mũi, "Anh đói chưa, đi ăn trước nhé? Có quán nào ngon không, lần đầu tiên em tới đây đó."

  "Anh cũng mới tới lần đầu nên không biết nữa."

   Đỗ Bình An kinh ngạc, "Anh là trạch nam à? Chỗ này gần nhà gần trường anh như vậy mà anh chưa tới bao giờ sao!"

   Thanh Pháp cười nhạt, "Không phải, tại mấy cửa hàng bán đồ đắt quá nên không hợp với anh thôi."

   Đỗ Bình An lúng túng, y vội lấy điện thoại ra rồi đi tới trung tâm mua sắm, "Đi thôi, để em xem bảng xếp hạng đã." Y mở phần mềm rồi tìm những quán được xếp hạng cao, "Ăn món Nhật nhé? Đánh giá cũng không tệ lắm. Có lẩu, thịt nướng, cả món Quảng Đông nữa."

   "Ăn lẩu đi." Thanh Pháp ho khẽ mấy tiếng. "Anh còn đang ho nên muốn ăn đồ nóng."

   Đỗ Bình An gật đầu. "Được thôi."

   Tiệm lẩu nằm ở số 3033 khu F, Đỗ Bình An là dân mù đường, bình thường toàn là người khác dẫn y đi, nhưng hôm nay là Thanh Pháp, y ngại mở miệng nên đành ra sức mò đường.

   Y dẫn Thanh Pháp đi mười mấy phút, tiệm lẩu chẳng thấy đâu mà toàn thấy tiệm bán đồ chơi con nít.

   Rõ ràng đã đến khu mua sắm của trẻ em.

  "Lạ thật......" Đỗ Bình An nhìn chấm đỏ trên bản đồ rồi lầm bầm, "Đúng là chỗ này mà."

   Bỗng nhiên một mô hình Ultraman dài cỡ ngón tay giơ lên trước mắt làm y sửng sốt, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy đôi mắt cong cong của Thanh Pháp.

  "Hồi nhỏ em thích nhất là Ultraman." Thanh Pháp mỉm cười ấm áp, "Có lần em làm rớt bể một cái tay của Ultraman, vừa khóc vừa chạy đi tìm anh, nói Ultraman mất một tay sẽ không đánh thắng được quái thú."

   Đỗ Bình An hoàn toàn không nhớ, trong trí nhớ của y, hồi bé mình không thích Ultraman mà chỉ thích Transformers.

   Y mím môi dưới, "Em không nhớ......"

  "Anh nhớ mà." Trong mắt Thanh Pháp lấp lánh ý cười, mắt hai người họ đều có chung một đặc điểm, lúc không cười rất xinh đẹp, lúc cười càng rạng rỡ hơn. "Tặng em đó."

   Thanh Pháp dúi Ultraman vào tay Đỗ Bình An, "Anh vẫn luôn muốn tặng em một con Ultraman, cuối cùng cũng thực hiện được nguyện vọng rồi."

   Ultraman tỏa ra hơi ấm nhè nhẹ, là nhiệt độ trên da Thanh Pháp, trong lòng Đỗ Bình An bỗng xốn xang như bị mèo cào.

   Rốt cuộc y mở miệng. "Em tìm không ra đường!"

   Hàng mi dài chớp nhẹ, Thanh Pháp chìa tay ra, "Đưa điện thoại cho anh."

   Đỗ Bình An ngoan ngoãn đưa điện thoại tới, Thanh Pháp xem bản đồ rồi ngẩng đầu nhìn bảng chỉ đường, "Đi theo anh."

   Lần này Thanh Pháp đi trước dẫn đường.

   Sau đầu thiếu niên tròn trịa hết sức xinh đẹp, giống mình y như đúc, Đỗ Bình An ngẩn ngơ nhìn chằm chằm, bỗng nhiên đâm sầm vào lưng Thanh Pháp.

   Qua lớp áo bông, Đỗ Bình An bị cấn vai kêu lên một tiếng đau đớn.

   Ngẩng đầu lên mới thấy đã tới quán ăn......

   Thanh Pháp quay đầu lại, "Em không sao chứ?"

   Đỗ Bình An đỏ mặt lắc đầu. "Không sao."

   Nhân viên phục vụ của quán lẩu ra nghênh đón, "Chào quý khách, xin hỏi đi mấy người ạ?"

  "Hai người." Thanh Pháp đáp.

  "Vâng, xin mời theo tôi." Nhân viên phục vụ dẫn họ vào trong.

   Giờ này ít ai đến ăn lẩu nên chỗ trống rất nhiều, nhân viên phục vụ dẫn họ đến một bàn bốn người.

   Sau khi ngồi xuống, Thanh Pháp cầm thực đơn lên xem, "Em muốn ăn lẩu gì?"

   Đỗ Bình An đáp: "Gì cũng được."

  "Lẩu uyên ương nấm cà chua được không?"

   Thật ra Đỗ Bình An muốn ăn lẩu sa tế, không có sa tế thì vô vị lắm, nhưng đã lỡ nói vậy nên y khó chịu gật đầu, "Được."

  "Còn món chính thì sao?"

  "Gì cũng được."

   Thanh Pháp không hỏi nữa, chọn mấy món ăn và một chai nước ép việt quất rồi trả lại thực đơn cho nhân viên phục vụ.

   Lẩu bưng lên rất nhanh, nước dùng và các món ăn cũng lần lượt được đem ra.

   Nhưng lại là lẩu uyên ương sa tế và cà chua. Đỗ Bình An gọi nhân viên phục vụ lại, "Bưng nhầm rồi......"

  "Không phải đâu." Thanh Pháp gắp một con mực sữa thả vào ngăn lẩu sa tế, "Anh còn nhớ hồi bé em thích lẩu sa tế lắm."

   Tim Đỗ Bình An bỗng nhiên đập mạnh, y nhìn chằm chằm lẩu sa tế sôi ùng ục, thỉnh thoảng đầu mực trồi lên, y cũng rất thích mực sữa.

   Thì ra là thói quen hồi bé của y......

   Y cảm động nắm chặt đũa, "Anh thích ăn gì? Em nhúng cho anh."

  "Thịt bò."

   Đỗ Bình An gắp một lát thịt bò thả vào ngăn lẩu cà chua, sau đó vui vẻ gắp mực sữa.

   Thanh Pháp bưng ly lên uống một hớp trà lúa mạch, hàng mi rũ xuống che khuất cảm xúc nơi đáy mắt.

   Lúc nhỏ Đỗ Bình An hoàn toàn không ăn sa tế và mực sữa.

   Họ không ăn cay.

  "Của anh cũng chín rồi này!" Đỗ Bình An gắp thịt bò vào đĩa Thanh Pháp, "Đây!"

   Thanh Pháp ngước mắt, khóe môi hơi nhếch lên, "Cảm ơn em."

   Đỗ Bình An nhai mực sữa, thỉnh thoảng liếc trộm Thanh Pháp.

   Thanh Pháp nhúng rau vào lẩu, "Có chuyện gì à?"

   Vành tai Đỗ Bình An đỏ lên, thật ra cũng chẳng có gì to tát, y chỉ hơi tò mò chút thôi, "Anh còn nhớ ba mẹ anh...... ba mẹ tụi mình không?"

   Thanh Pháp đặt đũa xuống, đáy mắt hiện lên ý cười mờ nhạt, "Mẹ chúng ta tên Nguyễn Thu Sương, là con gái Giang Nam đoan trang thùy mị, nói chuyện nhỏ nhẹ, dịu dàng khéo léo, còn nấu chè đậu xanh bạc hà rất ngon nữa."

  "Cha họ Đổng, hình như là giảng viên đại học, dạy môn lịch sử...... Anh nhớ trong nhà tụi mình có nhiều sách lịch sử lắm......"

   Đỗ Bình An nghe say sưa, bỗng nhiên túi y rung lên liên hồi.

   Y lấy điện thoại ra, người gọi là Trần Quốc Anh.

  "Em đang ăn ngoài tiệm nè." Đỗ Bình An nghe máy.

   Trần Quốc Anh cười khẽ, "Có đứa bạn tặng anh một thùng cua hoàng đế nên định đưa tới cho em, nếu em ăn rồi thì......"

  "Em còn ăn tối nữa mà!" Đỗ Bình An cười, "Đã đưa cua hoàng đế tới thì anh đừng mơ đem về nhé!"

   Nghe cuộc đối thoại, Thanh Pháp đoán ra y đang nói chuyện với Trần Quốc Anh.

   Cậu đứng dậy nói: "Anh vào toilet chút nhé."

   Đỗ Bình An gật đầu, "Ừm."

   Trần Quốc Anh nghe giọng Thanh Pháp thì hơi giật mình, "Em đang ăn với ai vậy?"

   Toi rồi! Đỗ Bình An đảo mắt lòng vòng, ấp úng nói: "Thì, thì ăn với bạn thôi."

   Trần Quốc Anh không hỏi nữa, "Em cứ từ từ ăn đi, anh bảo tài xế chở cua hoàng đế tới nhà em rồi, nếu thích thì mai sẽ đem thêm cho em."

   Đỗ Bình An cười vui vẻ, "Dạ, cảm ơn anh!"

   Trần Quốc Anh cúp máy. Nhớ lại giọng nói của Thanh Pháp, trong lòng hắn bỗng nhiên rạo rực, đứng dậy cầm áo khoác bước nhanh ra khỏi phòng làm việc.

  ......

   Ăn xong, Đỗ Bình An định đi tính tiền thì bị Thanh Pháp cản lại.

  "Chờ em kiếm được tiền rồi hãy mời anh." Thanh Pháp đưa tay vỗ nhẹ đầu y, "Bữa nay để anh mời trước đã."

   Dứt lời cậu đến quầy thu ngân trả tiền.

   Ngón tay Thanh Pháp thoang thoảng mùi nước rửa tay giống hệt mùi bột giặt trên áo cậu, Đỗ Bình An sửng sốt hồi lâu mới vội vã đuổi theo.

   Ra khỏi tiệm lẩu, rốt cuộc Thanh Pháp đưa túi giấy cho Đỗ Bình An, "Còn sớm lắm, ghé nhà anh ngồi chơi một lát không?"

   Đỗ Bình An mở túi giấy ra, thấy đồng hồ gốm trắng nằm trên cùng thì thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu nói: "Thôi, để em chở anh về đầu ngõ. Em có lái xe tới."

   Thanh Pháp mỉm cười, "Không cần đâu. Ăn hơi no nên anh muốn đi bộ về cho tiêu cơm."

  "Được thôi." Đỗ Bình An mỉm cười vẫy tay, "Vậy em đi trước đây, khi nào rảnh thì gọi điện!"

   Thanh Pháp gật đầu rồi dõi theo Đỗ Bình An xách đồ chạy xa, sức sống thiếu niên lan tràn như gió.

   Chốc lát sau, Thanh Pháp thu mắt lại, không về nhà mà tắt chuông điện thoại rồi quay người đến tiệm sách gần đó đọc sách.

  ......

   Mười giờ tối, tiệm sách đóng cửa, Thanh Pháp mới cầm mấy cuốn sách ra quầy tính tiền.

   Lấy túi phải trả thêm một tệ, Thanh Pháp không cần nên ôm sách thong thả về nhà.

  Đi tới đầu phố, sắp đến chung cư thì từ xa nhìn thấy hai người đang giằng co ở cửa.

   Thanh Pháp dừng lại.

   Ánh đèn tù mù rọi xuống bọn họ, người cao hơn là Trần Quốc Anh.

   Người còn lại là Phùng Tri Nhàn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co