Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

18

duongkieu263

Thanh Pháp đi tới sát tường rồi ẩn vào bóng tối.

   Phía trước, đôi mắt đen của Trần Quốc Anh hệt như băng tuyết, lạnh lùng liếc nhìn Phùng Tri Nhàn.

   Gã đàn ông lần trước đưa Thanh Pháp về.

   Hắn đã điều tra thân phận tên này.

   Con trai út nhà họ Phùng, làm trong ngành bất động sản, nhà có vài cắc bạc.

   Ánh mắt Trần Quốc Anh u ám, hắn đã tìm ra một cái cớ rất hợp lý cho động cơ điều tra Phùng Tri Nhàn.

   Thanh Pháp là vật sở hữu của hắn, ai cũng không được đụng vào.

   Phùng Tri Nhàn ngắm nghía Trần Quốc Anh, hắn đã tới quán bar hỏi nhưng quản lý chỉ nói tối hôm kia Phạm Bảo Khang bao trọn quán, chuyện khác thì hoàn toàn không biết, đồng thời còn báo một tin sét đánh.

  "Tiểu Pháp xin nghỉ rồi."

   Phùng Tri Nhàn về nhà ngủ hết một ngày, tỉnh dậy lập tức chạy đến tìm Thanh Pháp.

   Kết quả đụng độ Trần Quốc Anh ở cửa chung cư.

   Một gã đàn ông mặc đồ hiệu, đeo đồng hồ Patek Philippe, lẽ ra không nên xuất hiện ở khu chung cư này.

   Phùng Tri Nhàn lập tức hiểu ra mục đích của Trần Quốc Anh cũng giống mình, đến để tìm Thanh Pháp.

   Bọn họ có quan hệ thế nào? Người lần trước tới đón Thanh Pháp là hắn sao?

  "Ẻm không có nhà đâu." Trần Quốc Anh lên tiếng trước, hắn rút một điếu thuốc rồi bực bội ngậm vào miệng, "Nhưng tốt nhất là mày đừng tới tìm ẻm nữa."

   Phùng Tri Nhàn cười lạnh, "Tại sao?"

  "Tại vì ——" Trần Quốc Anh bật hộp quẹt, ngọn lửa màu xanh nhạt làm bốc lên mùi thuốc lá. "Ẻm là của tao."

(Ờ, bá dô đây mà núc nè cháu traiii)

   Phùng Tri Nhàn biến sắc, quả nhiên là thế, hắn không cam lòng siết chặt tay, "Mày...... Hai người đang hẹn hò à?"

   Nghe thấy từ "hẹn hò", Trần Quốc Anh phun ra một vòng khói, "Chứ sao."

(nghe mà mắc ẻ á cha)

   Phùng Tri Nhàn nghiến chặt răng, nếu là người khác thì hắn cóc cần quan tâm hẹn hò hay kết hôn, thích là cướp, nhưng nhìn Trần Quốc Anh cũng đủ biết không phú thì quý, gia thế mạnh hơn nên hắn đành phải chịu thua.

   Thảo nào Thanh Pháp chơi phi tiêu giỏi vậy, thì ra bạn trai là cậu ấm nhà giàu.

   Phùng Tri Nhàn quay người bỏ đi.

   Trần Quốc Anh rít thuốc, nhớ đến đống đồ hộp cho mèo còn nguyên ở cửa nhà Thanh Pháp, cảm xúc của hắn không hề bình tĩnh như ngoài mặt.

   Nếu ngay từ đầu Thanh Pháp ngoan ngoãn theo hắn, nghe lời hắn thì hắn chơi mấy ngày là chán ngay.

   Còn bây giờ......

   Hắn càng có hứng thú với Thanh Pháp hơn.

   Phùng Tri Nhàn lượn quanh chung cư mấy vòng vẫn không tìm được lối ra, "ĐM!" Hắn đập tay lái, dứt khoát dừng lại không đi nữa.

   Phùng Tri Nhàn tựa trán lên vô lăng, lần đầu tiên đau khổ như vậy, hắn nhắm mắt lại, chỉ muốn ngủ như chết ngay tại đây.

   Cộc cộc.

   Trong lúc mơ màng có tiếng gõ kính.

   Phùng Tri Nhàn đang tức mà không có chỗ trút, hắn lập tức ngồi bật dậy rồi hạ cửa xe xuống chửi ầm lên, "Gõ mẹ ——"

   Lửa tắt ngấm.

   Hắn mừng rỡ, "Tiểu Pháp!"

   Trong bóng đêm, Thanh Pháp yên lặng đứng bên ngoài, sau lưng là ánh đèn hắt hiu, tay cầm một cái ly giấy.

   Phùng Tri Nhàn mừng như điên định xuống xe nhưng Thanh Pháp đã đưa ly giấy tới, "Nợ anh một ly cà phê."

   Phùng Tri Nhàn cứng đờ, khóe miệng giật giật mấy lần, hắn cười gượng hỏi, "Là sao?"

  "Sau này đừng đến tìm tôi nữa." Thanh Pháp nói ngắn gọn, "Tôi sẽ không thích anh đâu."

   Sắc mặt Phùng Tri Nhàn hết sức khó coi, "Vì bạn trai em à?"

   Hắn nhịn không được tỏ tình, "Anh thích em thật lòng mà, cả đời anh chưa bao giờ thích ai đến vậy cả, em không thể cho anh một cơ hội sao?"

   Thanh Pháp không trả lời mà chỉ hờ hững nói: "Ở quán bar anh đã rủ tôi chơi phi tiêu một lần."

   Phùng Tri Nhàn không hiểu ý Thanh Pháp, "Hả?"

  "Nếu tôi thua thì phải hôn anh." Vẻ mặt Thanh Pháp rất bình tĩnh.

   Tim Phùng Tri Nhàn chợt hẫng đi một nhịp, hắn chột dạ thấy rõ, "Đó chỉ là chơi thôi mà...... Anh quen chơi đùa rồi, không phải......"

   Hắn không nói được nữa.

   Thanh Pháp chờ Phùng Tri Nhàn nói xong mới nói một câu cuối cùng, "Xin lỗi, tôi chưa bao giờ chơi đùa cả."

   Sau đó cậu nói: "Chạy tới trước khoảng mười mét rồi rẽ trái là lối ra đấy."

   Phùng Tri Nhàn sững sờ nhìn Thanh Pháp, còn muốn nói tiếp nhưng cậu đã quay người rời đi.

   Hành lang tối om, đèn sáng lên từng tầng, khi sắp đến lầu ba thì Thanh Pháp dừng lại.

   Trần Quốc Anh ngồi đợi trước cửa, khui ra một thùng đồ hộp cho mèo, nghe tiếng bước chân, Trần Quốc Anh không ngẩng đầu lên mà ngậm điếu thuốc chậm rãi nói: "Hôm nay tôi chỉ đi ngang qua thôi, dẫn tôi đi cho mèo ăn rồi tôi về."

   Thanh Pháp quay người xuống lầu.

   Trần Quốc Anh ôm một thùng đồ hộp cho mèo, không xa không gần đi theo Thanh Pháp.

   Thật ra hắn cực kỳ ghét mèo.

   Hắn từng bị mèo của Đỗ Bình An cào một lần, rất không biết điều, hắn cho nó ăn thịt mà nó lại cắn hắn.

   Nhưng Trần Quốc Anh rất muốn thấy lại dáng vẻ Thanh Pháp cho mèo ăn đêm đó.

   Trời tối đen, bóng lưng thiếu niên nhuộm ánh đèn tù mù, vừa mông lung vừa mờ mịt, cậu đi sâu vào khu chung cư một hồi, sau đó dừng lại cạnh thùng rác.

  "123......" Cậu gọi khẽ.

   Trần Quốc Anh còn đang suy tư ý nghĩa của 123 thì nghe thấy tiếng sột soạt, mấy con mèo hoang chui ra.

   Lũ mèo kia tên là 1, 2, 3......

   Thanh Pháp không quay đầu lại mà hờ hững nói: "Cho ăn đi."

   Trần Quốc Anh nhìn xoáy vào cậu, "Nhìn mặt người đối diện khi nói chuyện là phép lịch sự cơ bản nhất."

   Thanh Pháp không phản ứng, cậu ngồi xuống nhẹ nhàng vuốt đầu một con mèo.

   Trần Quốc Anh chỉ thấy được sau đầu Thanh Pháp, hắn gần như nổi nóng đi mấy bước tới cạnh cậu.

   Hắn cúi đầu nhìn, màu mắt thiếu niên rất nhạt, hệt như ánh đèn đường mấy watt này.

   Thanh Pháp không cười.

   Trần Quốc Anh nóng nảy hỏi: "Em không biết cười à?"

   Thanh Pháp ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau, trong mắt cậu lộ rõ vẻ nghi hoặc, "Gặp anh có ai cười được à?"

   Khóe mắt Trần Quốc Anh giật mạnh mấy lần, so với Thanh Pháp, thái độ của cậu càng làm hắn khó chịu hơn.

   Hắn thật sự tự hỏi ai có thể cười với mình.

   Lửa giận của Trần Quốc Anh bốc lên ngùn ngụt, hắn không biết Thanh Pháp có lúm đồng tiền hay không, nhưng hắn biết cậu rất giỏi chọc tức hắn, chỉ cần mấy chữ là có thể khơi lên lửa giận của hắn.

   Trần Quốc Anh đột ngột quăng thùng đi, đống đồ hộp cho mèo văng ra lăn lóc, trong bóng tối lại xuất hiện thêm mấy con mèo, cả đám chạy ùa tới chỗ đồ hộp.

   Con mèo Thanh Pháp đang vuốt cũng chạy mất. Trần Quốc Anh cúi xuống nắm bả vai Thanh Pháp kéo lên một cách thô bạo rồi cười lạnh, "Tôi tử tế quá nên em ảo tưởng mình có thể xem thường tôi đúng không?"

   Tay kia của hắn bóp chặt cằm Thanh Pháp, ép cậu ngẩng đầu nhìn mình.

  "Hả? Hay là trong mắt em chỉ có thằng khác, nó tên Phùng Tri Nhàn đúng không?"

   Trần Quốc Anh kề sát vào vành tai trắng nõn xinh đẹp kia, trong giọng nói chứa đựng ý cười độc ác, "Sao, kỹ thuật của nó tốt nên chơi em sướng lắm hả?"

   Cằm đau nhói như sắp bị bóp gãy, khó chịu nhất là Trần Quốc Anh đụng vào da cậu, nhớp nháp tởm lợm như bị nhiễm virus, từ từ mưng mủ nát rữa.

   Thanh Pháp cau mày, cậu siết chặt nắm đấm rồi giơ lên thụi vào mũi Trần Quốc Anh.

   Trần Quốc Anh không ngờ Thanh Pháp dám đánh trả nên không kịp né, bị đấm trúng mũi làm hắn đau đến nỗi kêu lên, buông Thanh Pháp ra rồi lùi lại mấy bước sờ mũi, sau đó mũi hắn tuôn ra một dòng nước nóng làm ngón tay ướt sũng.

   Hắn bị đánh chảy máu mũi.

   Giơ ngón tay lên nhìn máu tươi dính đầy trên đó, Trần Quốc Anh giận quá hóa cười, "Em dám đánh tôi à?"

   Cằm Thanh Pháp hằn rõ mấy dấu tay, sắc mặt cậu tái nhợt nhưng đối đầu với ánh mắt Trần Quốc Anh lại sắc hơn cả dao, "Có qua có lại thôi."

   Đầu lưỡi Trần Quốc Anh chạm vào khóe môi, ngón cái sượt qua môi dính theo vết máu.

  "Được, được lắm."

   Bả vai hắn điên cuồng rung lên, cười càng đáng sợ hơn, đột ngột sải bước tới chỗ Thanh Pháp định vác cậu lên.

   Động tác này thường xuyên xuất hiện trong truyện gốc.

   Bất kể ở đâu, chỉ cần không có Đỗ Bình An thì Trần Quốc Anh đối xử với Thanh Pháp như một con chó, vui thì cho chút ngon ngọt, không vui thì mặc sức đánh chửi.

   Hắn tới gần, bằng bất cứ giá nào cũng phải vác Thanh Pháp đi.

   Mắt Thanh Pháp hơi trầm xuống, khi Trần Quốc Anh túm lấy bả vai cậu, cậu lạnh lùng mở miệng, "Tôi giống nó đến vậy à?"

   Trần Quốc Anh định vác Thanh Pháp về căn phòng rách nát của cậu rồi chơi chết cậu, nhưng một câu của Thanh Pháp lại khiến cơn giận của hắn tan biến sạch, chẳng còn sót lại chút gì.

   Hắn đứng im như tượng, cứng đờ trước mặt Thanh Pháp.

   Thanh Pháp biết rồi sao?

   Thanh Pháp biết hắn thích Đỗ Bình An sao?

   Trần Quốc Anh bàng hoàng nhìn Thanh Pháp, trên người còn dính máu, vẻ mặt cứng đờ quả thực rất buồn cười.

   Thanh Pháp ho khan mấy tiếng, "Tôi biết anh và em tôi là bạn thân từ nhỏ."

  "Anh thích Bình An."

   Thanh Pháp lạnh lùng ngước mắt, "Nhưng anh nhu nhược, anh nhát gan, anh không dám tỏ tình nên mới tìm tôi làm thế thân!"

  "Câm miệng!" Bị đâm trúng chỗ đau làm Trần Quốc Anh mất hết lý trí, vô thức muốn tát Thanh Pháp, "Mẹ kiếp em ——"

   Thanh Pháp không tránh không né mà thản nhiên nhìn Trần Quốc Anh. Lòng bàn tay chỉ còn cách mặt Thanh Pháp chưa đầy một centimet, Trần Quốc Anh nghiến chặt răng, "Mẹ kiếp."

   Hắn không ra tay được.

   Trần Quốc Anh thả tay xuống, đổi thành túm cổ áo Thanh Pháp, hắn gằn giọng, "Tôi cảnh cáo em, nếu em dám để Bình An biết thì tôi sẽ làm em bị đuổi học ngay!"

   Quả nhiên thân hình Thanh Pháp run lên.

   Mắt Trần Quốc Anh chợt lóe sáng, hắn tìm được điểm yếu của Thanh Pháp rồi, đi học!

   Vốn dĩ hắn chỉ định dọa thử, một sinh viên xuất sắc nằm trong top 3 của khoa như Thanh Pháp chắc hẳn là rất ham học, ai ngờ kết quả đúng như mong đợi.

   Trần Quốc Anh đã cân bằng tỷ số nên tâm trạng khá hơn nhiều, hắn hừ lạnh một tiếng, "Tôi nói được thì làm được đấy."

   Đương nhiên Thanh Pháp biết Trần Quốc Anh có thể làm được, cùng thời gian này trong truyện Trần Quốc Anh đã bắt cậu nghỉ học từ lâu.

   Ánh mắt cậu tràn đầy khinh thường, "Yên tâm, chuyện bẩn thỉu ghê tởm như vậy tôi không nói cho An An biết đâu."

   Chỉ trong nháy mắt Trần Quốc Anh đã biến sắc đến mấy lần, hắn nghiến răng, "Tôi bẩn thỉu ghê tởm, nhưng sớm muộn gì em cũng bẩn thỉu ghê tởm theo tôi thôi."

   Sau đó hắn buông Thanh Pháp ra, đôi mắt đen hơi nheo lại, "Thanh Pháp, đừng tưởng em là anh ruột An An thì tôi sẽ tha cho em. Lòng kiên nhẫn của tôi có hạn, tốt nhất là em tự nghĩ thông suốt đi, đừng ép tôi phải ra tay."

   Trần Quốc Anh bỏ đi.

   Thanh Pháp không hề quay đầu, cậu rũ mắt ngồi xuống nhặt lon patê dưới chân lên, lon này chưa khui, ngón trỏ móc vào khoen.

   Cạch.

   Kéo nắp lên rồi đặt lon patê vào bữa tiệc của lũ mèo hoang.

   Cùng lúc đó, Đỗ Bình An đang viết nhật ký.

   Dưới đèn bàn là mô hình Ultraman tinh xảo, Đỗ Bình An chụp một tấm ảnh rồi cẩn thận dán vào trang nhật ký hôm nay.

  [ Không ngờ lúc nhỏ mình từng thích Ultraman! Hôm nay Thanh Pháp tặng mình mô hình Ultraman, tụi mình còn đi ăn lẩu nữa.

   Lẩu cực kỳ ngon! Mực sữa và nước ép việt quất cũng siêu ngon!

   Chắc Thanh Pháp thương mình lắm nhỉ? Mỗi thói quen và sở thích của mình anh ấy đều nhớ hết.

   Hôm nay dừng lại ở đây vậy, cũng là một ngày vui vẻ, một ngày nhớ chú Đăng Dương!]

   Cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, Đỗ Hải Đăng bưng sữa vào, "Đang làm gì mà cười vui vậy."

   Đỗ Bình An vội vàng đóng nhật ký lại rồi luống cuống nhét vào ngăn kéo, "Đâu có gì." Y quay đầu thấy ly sữa thì nhăn mặt. "Lại sữa nữa à......"

  "Trước khi ngủ uống một ly ngủ cho ngon." Đỗ Hải Đăng đi tới bàn học, mỉm cười đặt ly sữa xuống, "Còn hơi nóng đấy, đợi nguội rồi hãy uống."

   Đỗ Bình An lầm bầm, "Cứ để đó đi."

   Đỗ Hải Đăng dựa lưng vào bàn, ánh mắt lảng tránh, hỏi ra mục đích chính của mình, "Hôm nay em đi gặp đứa họ Nguyễn kia à?"

  "Anh ấy có tên mà, phải gọi là Thanh Pháp chứ." Đỗ Bình An lập tức uốn nắn hắn.

   Thái độ Đỗ Bình An hết sức khác thường, còn bênh vực Thanh Pháp nữa, Đỗ Hải Đăng vừa ngạc nhiên vừa sợ Thanh Pháp trở mặt, cho Đỗ Bình An xem video hắn hôn lưỡi với đàn ông, hủy hoại hình tượng anh trai tốt của hắn.

  "Được rồi, Thanh Pháp." Đỗ Hải Đăng quanh co lòng vòng hỏi dò, "Nó...... Hai đứa nói chuyện gì vậy?"

  "Nói nhiều lắm, đi ăn nữa." Đỗ Bình An dừng một lát rồi nằm bò ra bàn cầm mô hình Ultraman giơ lên lắc lắc với Đỗ Hải Đăng. "Cái này là Ultraman anh ấy tặng em đó! Anh ấy nói hồi bé em thích Ultraman lắm."

   Thấy Đỗ Bình An không có gì khác thường, trái tim treo cao của Đỗ Hải Đăng rốt cuộc cũng hạ xuống, xem như Thanh Pháp cũng biết giữ mồm giữ miệng, thức thời đấy!

   Sau đó Đỗ Hải Đăng lại tỏ vẻ ghen tị, "Có mỗi cái mô hình mà xem em vui chưa kìa, sao anh nhớ hồi bé em thích Transformers mà, có khi nào nó bịa chuyện lừa em không."

  "Em có gì để lừa chứ." Đỗ Bình An hoàn toàn không xem đây là chuyện to tát, vuốt ve Ultraman nói, "Với lại anh ấy lừa em cũng đâu có lợi gì, em còn được quà nữa nè."

   Đỗ Bình An mới tắm xong, trên người thoang thoảng mùi sữa tắm, mái tóc đen mềm xù lên, Đỗ Hải Đăng nhịn không được xoa đầu y, "Nếu em thích thì mai anh mua cho em đủ kiểu Ultraman luôn."

  "Thôi, giờ em hết thích rồi." Đỗ Bình An còn nửa câu không nói ra.

   Trừ khi Đăng Dương mua thì y sẽ nhận.

   Nếu Đăng Dương tặng quà cho y thì không cần Ultraman, không cần Transformers mà chỉ cần một cây bút hay mảnh giấy mà thôi, chỉ cần là Đăng Dương mua thì y sẽ trở thành người hạnh phúc nhất thế giới!

  Nhịp tim Đỗ Bình An càng lúc càng mạnh. Ngón tay y mân mê Ultraman, giả bộ lơ đãng hỏi: "Anh Hai, nghe nói người bạn họ Phạm gì đó của anh sắp kết hôn rồi đúng không?"

  "Bạn họ Phạm?" Đỗ Hải Đăng ngẩn ra mấy giây, "Phạm Bảo Khang ấy à, đúng vậy, cưới vào thứ Bảy tuần này."

   Trong đầu Đỗ Bình An bỗng nhiên lóe sáng, Phạm Bảo Khang là bạn thân Đăng Dương, chắc chắn Đăng Dương sẽ đến dự lễ cưới của hắn, Đỗ Bình An lập tức đặt Ultraman xuống rồi quay người lại, đôi mắt lấp lánh ngước nhìn Đỗ Hải Đăng, "Anh Hai, anh dẫn em đi chung nha, em muốn xem cô dâu!"

   Đỗ Hải Đăng trêu y, "Chà, mới biết yêu mà đã muốn tìm cô nào kết hôn rồi à?"

   Đỗ Bình An đảo mắt lòng vòng.

   Kết hôn thì kết hôn.

   Nhưng không phải với phụ nữ.

   Nếu y kết hôn thì đối tượng nhất định phải là Đăng Dương.

   Chỉ tưởng tượng ra cảnh mình kết hôn với Đăng Dương, Đỗ Bình An đã phấn khích đến nỗi mười ngón chân đều cuộn lại.

  "Dù sao em cũng phải đi." Y nhấn mạnh.

  "Được rồi." Đỗ Hải Đăng lại xoa đầu Đỗ Bình An, trong mắt tràn đầy cưng chiều, "Anh sẽ dẫn em theo."

   Wechat của Đăng Dương báo có tin nhắn mới.

   Bạn trên Wechat của anh không nhiều, chỉ có Phạm Bảo Khang, Hoàng Đức Duy, người nhà họ Trần.

   Và 52 Hz.

   Đăng Dương mở Wechat, là nhóm chat của anh và Khang Duy.

   Hoàng Đức Duy, "Lão Khang, lễ cưới của cậu tổ chức ngày nào, ở đâu thế?"

   Phạm Bảo Khang, "Hai giờ chiều thứ Bảy, Tùng Hoa Nhưỡng Xuân."

   Hoàng Đức Duy, "Ờ, khách sạn này được đấy, bánh trôi rượu nếp ăn ngon lắm! Định đi hưởng tuần trăng mật ở đâu chưa? Nếu chưa thì tớ tặng vợ chồng cậu chuyến trăng mật một tháng, địa điểm tùy cậu chọn."

   Phạm Bảo Khang, "Chậc, cả tớ và cô ấy đều không muốn phiền phức, đám cưới cũng chỉ là hình thức thôi, tuần trăng mật thì khỏi đi."

   Hoàng Đức Duy tỏ vẻ đồng cảm. "Hình như tớ thấy trước tương lai của mình rồi...... Ê, lão Trần tổng Đăng Dương, cậu với em bartender kia sao rồi, cậu chơi qua đường hay thật lòng thích người ta thế hả?"

   Hắn vẫn chưa biết đêm đó trong phòng chẳng xảy ra chuyện gì cả.

   Đăng Dương không trả lời mà rời khỏi nhóm.

   Bên dưới là khung chat với 52 Hz, kết bạn đã gần nửa tháng mà giao diện vẫn trống không.

   Đăng Dương ấn vào danh sách bạn bè của Thanh Pháp, cũng trống trơn như anh.

   Đăng Dương tắt điện thoại rồi tiếp tục xem bản kế hoạch.

   Là dự án phúc lợi công cộng mới nhất của Trần thị.

   Công viên giải trí ở thủ đô mà Trần thị đầu tư 35 tỷ vừa hoàn thành được vài tháng, đã qua giai đoạn vận hành thử nghiệm, dự kiến năm sau sẽ chính thức khai trương.

   Để tạo một sân chơi tuyệt vời đẳng cấp thế giới cho thiếu nhi, bộ phận tuyên truyền đã lên kế hoạch mời tất cả em nhỏ ở các viện mồ côi trên khắp cả nước đến tham quan công viên giải trí nhân dịp khai trương.

   Viện mồ côi ở thủ đô được đề xuất là Happy Blue Sky.

   Đăng Dương gọi một cuộc điện thoại, "Hủy hết lịch trình chiều mai đi. Đổi thành tới viện mồ côi Rainbow Bridge."

......

   Ầm ầm.

   Mới sáng sớm đã mưa tầm tã, Thanh Pháp che dù ra khỏi ga tàu điện ngầm, trời mưa trắng xóa, hoàn toàn không thấy rõ đường đi.

   Khi đến quán cà phê, hai ống quần cậu đã ướt đẫm.

   Thanh Pháp lại là người đầu tiên tới quán, cậu thay đồng phục rồi quét dọn sạch sẽ, sau đó một nam phục vụ khác và Trương Thanh mới tới.

  "Mưa mùa đông cứ như vũ khí sinh học vậy." Nam phục vụ kia run cầm cập, làu bàu nói, "Trời này đi làm sếp phải tăng lương mới đúng chứ."

   Trương Thanh bĩu môi, không thèm để ý hắn mà lau nước mưa trên mặt rồi mỉm cười chào hỏi Thanh Pháp, "Chào buổi sáng, Tiểu Pháp."

   Vốn dĩ đang rất bực bội vì gặp mưa, nhưng vừa vào cửa đã thấy Thanh Pháp yên lặng lau cốc, tâm trạng lập tức vui vẻ lại.

   Trai đẹp chất lượng cao đúng là thuốc bổ mà!

   Thanh Pháp cười, "Buổi sáng tốt lành."

   Vừa dứt lời, điện thoại của cậu rung lên, có tin nhắn Wechat từ viện mồ côi Rainbow Bridge.

  [ Đơn của cậu được duyệt rồi, hai giờ chiều đem thẻ căn cước và thẻ sinh viên đến viện mồ côi để thảo luận kỹ hơn nhé.]

Kết thúc công việc buổi sáng, Thanh Pháp xin quản lý cho mình nghỉ buổi chiều.

   Mưa đã tạnh nhưng cậu vẫn đem dù theo thói quen.

   Viện mồ côi Rainbow Bridge cách ga tàu điện ngầm gần nhất nửa tiếng đi bộ, ra khỏi ga, mặt đường vẫn còn ẩm ướt, nước đọng từng vũng, mấy con đường đầu tiên còn đỡ, rẽ vào hẻm nhỏ, mặt đường cực kỳ tệ hại.

   Đường bị đào lên một nửa, bùn sình lầy lội, mấy cửa hàng ven đường đều lụp xụp tồi tàn, hầu hết đã đóng cửa, chỉ có mấy tiệm còn mở.

   Trong số đó có một cửa hàng tiện lợi.

   Thanh Pháp đẩy cửa vào, chủ tiệm kiêm thu ngân đang xem phim, từ máy tính vọng ra tiếng phụ nữ khóc, chủ tiệm mải mê xem nên khách vào cũng không biết.

   Thanh Pháp lấy chiếc giỏ lớn nhất rồi đi tới kệ hàng, không nhìn nhãn hiệu mà bắt đầu lấy từ kệ đầu tiên.

   Bánh mì, bánh quy, bánh xốp, sô cô la...... còn có sữa chua mới làm.

   Thanh Pháp nhớ rõ trước kia Đỗ Bình An cực thích sữa chua dâu, chua chua ngọt ngọt, còn trộn lẫn thịt dâu, lần nào Đỗ Bình An cũng liếm sạch hũ, sau đó trông mong nhìn cậu, "Anh, em muốn ăn nữa cơ!"

   Lần nào cậu cũng nhường phần của mình cho Đỗ Bình An.

   Thanh Pháp lấy một đống sữa chua đủ vị trộn lẫn thịt quả, còn có hai thùng sữa tươi nguyên chất.

   Khi cậu xách đồ ra tính tiền, chủ tiệm sợ ngây người.

   Con phố này trước kia khá sầm uất nhưng hơn chục năm trở lại đây trở nên ế ẩm, hầu như chẳng có mối manh gì mà chỉ bán cho hàng xóm, sở dĩ bà còn mở tiệm vì đây là nhà mình nên không mất tiền thuê, dù sao cũng chẳng cho mướn được, tự mở tiệm buôn bán cũng tạm kiếm đủ tiền chợ.

   Lâu lắm rồi mới có khách sộp như vậy!

   Bà chủ tươi cười hớn hở, còn bớt cho Thanh Pháp mấy đồng lẻ.

  "Lần sau nhớ đến nữa nhé!"

   Tay trái Thanh Pháp xách hai túi lớn, tay phải xách hai thùng sữa ra khỏi cửa hàng tiện lợi.

   Tiếp tục đi thẳng chừng hai trăm mét, cuối đường chính là viện mồ côi Rainbow Bridge.

   Viện mồ côi này từng có quy mô khá lớn, bảng hiệu cũng lớn, nhưng giờ chỉ có một ông cụ gác cổng.

   Thanh Pháp muốn đăng ký, ông cụ không ngẩng lên mà cúi đầu đốt lò sưởi rồi nói, "Cứ vào đi."

   Thanh Pháp đi vào viện mồ côi, vì mới mưa xong nên sân chơi vắng tanh, không có ai chạy nhảy.

   Nhưng thật ra ngay cả lúc trời nắng cũng chẳng ai chạy ra ngoài cả.

   Những đứa trẻ mồ côi vào đây chỉ cần lành lặn khỏe mạnh đều được nhận nuôi rất nhanh, còn lại hầu hết là trẻ bị khuyết tật hoặc có vấn đề tâm thần.

   Viện mồ côi rất ít nhân viên, mỗi người phải chăm sóc cả đám trẻ, chỉ cho chúng ăn một ngày ba bữa đã đủ nhức đầu nên rất ít khi cho chúng ra sân chơi.

  Hơn nữa sân chơi chỉ là một nền xi măng rộng lớn trơ trọi, không có cầu trượt hay các công trình vui chơi mà lũ trẻ thích, cũng chẳng có dụng cụ thể thao.

   Giống hệt như trong trí nhớ của Thanh Pháp.

   Cậu đi tới mái hiên, mặt đất sạch sẽ, để đồ ăn vặt và sữa xuống rồi gọi điện cho người liên lạc, "Chào chú, cháu đến rồi ạ."

  "Qua cổng cậu đi thẳng vào trong sẽ thấy một tòa nhà năm tầng màu xanh nhạt, lên lầu hai rồi vào phòng thứ hai nhé."

   Thanh Pháp lại xách đồ lên, đi thêm mấy phút là đến tòa nhà màu xanh nhạt.

   Trên đường đi rất yên tĩnh, phòng thứ hai trên lầu hai mở rộng cửa, một người đàn ông ngoài tứ tuần đang ngồi trước máy tính.

   Thanh Pháp đứng ở cửa lễ phép nói, "Chào chú, cháu là Thanh Pháp."

   Người đàn ông ngẩng đầu nhìn thoáng qua đống đồ cậu đang xách rồi hất cằm về phía bàn trà, "Để đồ đằng kia rồi lại đây nói chuyện."

   Thanh Pháp để đồ xuống rồi đi tới cạnh bàn làm việc, ở đó có một chiếc ghế dành cho khách, cậu kéo ra ngồi xuống.

  Từ lúc Thanh Pháp vào phòng, người đàn ông nhìn cậu liên tục, trong lòng thầm thở dài.

   Cậu bé này thanh tú xinh đẹp hơn ảnh chứng minh nhiều, da mịn thịt mềm, liệu có đến viện mồ côi làm việc khổ sai được không?

   Mấy năm trước rất nhiều sinh viên kéo tới đây xin làm tình nguyện viên, có người muốn lấy điểm học phần, có người làm vì cảm giác mới lạ, cũng có người thật sự muốn làm từ thiện.

   Nhưng đều không có ngoại lệ, tới mấy lần rồi không liên lạc được nữa.

   Ông cũng rất thông cảm.

   Những đứa trẻ còn lại trong viện mồ côi không giống trẻ em bình thường, chỉ câm điếc thôi đã là khá lắm rồi, hầu hết chúng không thể tự chăm sóc mình vì bị bệnh Down, thiểu năng, bại não, có mấy đứa còn đánh người ném đồ, gầm rú la hét cả đêm.

   Ngay cả những nhân viên lâu năm như họ cũng chỉ vì miếng cơm manh áo mà thôi, nếu không thật sự không thể nào làm tiếp được nữa, cả thể xác lẫn tinh thần đều bị tra tấn nặng nề.

   Người đàn ông biết chắc Thanh Pháp sẽ chẳng tới được mấy lần nhưng vẫn làm theo quy trình, vừa gõ phím vừa hỏi cậu. "Sơ yếu lý lịch của cậu ghi là sinh viên đại học Bắc Kinh, vậy muốn tới một lần hay lâu dài đây?"

  "Lâu dài ạ."

   Người đàn ông tưởng mình nghe lầm nên ngừng gõ chữ rồi quay sang nhìn Thanh Pháp, "Lâu dài?"

   Thanh Pháp bình tĩnh gật đầu. "Dạ, lâu dài."

   Người đàn ông nhìn Thanh Pháp hồi lâu với vẻ thần kỳ, một lát sau ông tắt máy tính rồi đứng dậy nói: "Vậy tôi dẫn cậu đi tham quan một vòng trước, xem xong hãy trả lời tôi."

   Người đàn ông xách phụ một túi đồ ăn vặt và một thùng sữa rồi dẫn Thanh Pháp lên lầu ba, "Chỗ chúng tôi chia làm ba tầng, các tầng được phân bổ tùy theo tình trạng sức khỏe."

  "Càng lên cao thì tình trạng càng kém, ví dụ như bị động kinh hoặc tâm thần nặng, đặc biệt là các bé gái, hầu hết là bẩm sinh, cũng có một số ít mắc bệnh sau khi ra đời."

  "Những đứa trẻ này thường bị ngược đãi rồi bỏ rơi nên bị ám ảnh tâm lý nặng nề, vì vậy tụi nó luôn cảnh giác cao độ và bài xích chúng tôi, hai ngày trước có đứa còn cào giáo viên dạy vẽ chảy máu nữa......"

   Giới thiệu đến tầng ba, từ tầng này trở lên có gắn thêm cửa sắt cho cầu thang, tầng này không khóa nên loáng thoáng nghe thấy tiếng cười đùa.

   Người đàn ông nhanh nhẹn đi tới phòng đầu tiên, "Lũ trẻ ở tầng này khá dễ chăm, có mấy đứa hơi nhát, nếu cậu chủ động thì tụi nó cũng dễ nói chuyện lắm."

   Đẩy cửa ra, bên trong có khoảng ba mươi đứa trẻ, tỷ lệ bé gái khá cao, Thanh Pháp vừa bước vào thì chúng đều tò mò nhìn sang, thấy cậu xách theo đồ ăn vặt, trong mắt lũ trẻ lập tức lộ ra vẻ thèm thuồng.

   Chúng rất ít khi thấy đồ ăn vặt, thỉnh thoảng mới có đoàn từ thiện hoặc mạnh thường quân quyên tặng, nhưng cũng phải vài tháng mới có một lần.

   Có mấy đứa trẻ dạn dĩ chạy tới nhiệt tình gọi Thanh Pháp.

  "Mừng anh tới đây!"

  "Chào anh ạ!"

  ......

   Hầu hết bọn trẻ đều rất nhát gan, chỉ nấp phía sau lấm lét nhìn Thanh Pháp.

  "Nào nào nào, anh trai này đem bánh và sữa cho các cháu đấy......" Người đàn ông đặt đồ lên bàn rồi bảo những đứa trẻ mạnh dạn kia, "Các cháu xếp hàng lãnh quà đi nào."

   Thanh Pháp chủ động đi tới phát cho những đứa trẻ nhút nhát kia.

   Người đàn ông yên lặng quan sát, thấy Thanh Pháp vừa bình tĩnh vừa khéo léo giao tiếp với lũ trẻ hướng nội thì hơi kinh ngạc, không ngờ thiếu niên này thật sự kiên nhẫn đến vậy, ông bắt đầu hy vọng sau khi tham quan Thanh Pháp sẽ ở lại làm lâu dài, viện mồ côi thật sự rất cần tình nguyện viên, bọn trẻ cũng rất cần giáo viên mới.

   Phát đồ xong, Thanh Pháp kể chuyện cổ tích cho bọn trẻ nghe, ai nấy đều nghe say sưa.

   Thời gian dần trôi, người đàn ông vẫn quyết định dẫn Thanh Pháp lên lầu bốn xem thử.

   Lên tới lầu bốn thì cửa sắt đã khóa, ông gọi điện cho một phụ nữ tóc bạc tới mở cửa, bà đeo tạp dề loang lổ thuốc màu, nhìn Thanh Pháp rồi hỏi: "Có chuyện gì không? Cô Từ đang dạy học."

   Người đàn ông không vào mà nói, "Tình nguyện viên mới tới đấy, chị dẫn cậu ấy tham quan đi."

   Người phụ nữ cười, "Hiếm thấy quá nhỉ, lâu lắm rồi chẳng có tình nguyện viên nào cả."

   Thanh Pháp lễ phép gật đầu, "Chào dì, cháu là Thanh Pháp."

   Bà cười với cậu, "Cứ gọi dì Trương là được rồi."

   Người đàn ông đưa túi đồ ăn vặt và sữa còn lại cho Thanh Pháp, "Cậu theo chị Trương lên lầu bốn xem đi, xem xong thì xuống lầu hai tìm tôi."

   Người đàn ông xuống lầu trước, Thanh Pháp bước qua cửa sắt, dì Trương lập tức khóa cửa lại rồi đi trước giới thiệu, "Giờ tụi nhỏ đang học vẽ, cháu đợi lát nữa hãy vào phát đồ nhé."

  "Dạ." Thanh Pháp đáp.

   Khác với lầu ba náo nhiệt, lầu bốn rất yên tĩnh, trong phòng học rộng thênh thang có khoảng hai mươi giá vẽ, mười mấy đứa trẻ đang yên lặng vẽ tranh, đầu lớp có một phụ nữ cao gầy khoảng bốn mươi tuổi mặc tạp dề, tay cầm khay màu nước dạy một bé gái tô màu.

  "Đó là cô giáo Từ dạy mỹ thuật." Dì Trương đứng ở cửa khẽ lắc đầu, "Giờ viện mồ côi chỉ còn mình bà ấy thôi, mười mấy năm rồi chẳng ngại mưa gió, cũng không cần lương luôn."

   Qua cửa kính, Thanh Pháp lặng lẽ nhìn người phụ nữ.

   Từ Kiều Âm, mẹ ruột của Trần Quốc Anh.

   Nửa tiếng sau rốt cuộc tan học, lúc này ngoài trời bắt đầu nổi sấp chớp ầm ầm, dì Trương nhẹ nhàng gõ cửa, "Cô giáo Từ, có tình nguyện viên đến phát sữa cho tụi nhỏ đấy."

   Từ Kiều Âm nghe nói có người lạ đến thì lập tức cúi đầu thu dọn dụng cụ vẽ của mình. Dì Trương đã quen với điều này, bà bảo Thanh Pháp, "Vào đi cháu."

   Thanh Pháp bước vào lớp.

   So với lầu ba, lũ trẻ ở lầu bốn trầm lặng hơn vì đa số bị câm điếc.

   Thanh Pháp lần lượt đến từng bàn phát bánh và sữa cho chúng, đến bé gái cuối cùng, Thanh Pháp đưa đồ cho bé, nhưng sau khi nhận bé lại không ăn mà cẩn thận cất vào túi.

  "Em không đói à?" Thanh Pháp huơ tay.

   Bé gái nhìn chằm chằm khẩu hình của Thanh Pháp rồi khẩn trương làm thủ ngữ.

  "Em...... muốn, đem......" Thanh Pháp nghiêm túc đọc, "Cho...... bạn thân của em à?"

   Đôi mắt bé gái sáng lên, lập tức gật đầu lia lịa.

   Lúc này dì Trương tới gần, bà nhìn túi áo phồng lên của bé gái rồi cười nói: "Nó và một con bé ở lầu năm là bạn thân, nó để dành cho con bé kia đó."

   Vẻ mặt Thanh Pháp dịu dàng hơn, cậu cho bé gái thêm một phần bánh và sữa chua, "Em một phần, bạn em một phần. Em cứ ăn đi nhé."

   Bé gái mừng rỡ chớp mắt, huơ tay làm thủ ngữ, "Cảm ơn anh!"

   Tất cả những điều này đều thu hết vào mắt Từ Kiều Âm.

   Mưa càng lúc càng lớn, khi Thanh Pháp trở lại lầu hai thì đã hơn năm giờ chiều, trời nhá nhem tối, đèn bật sáng trưng.

  "Cậu tham quan xong rồi." Người đàn ông hỏi Thanh Pháp, "Giờ cho tôi biết câu trả lời của cậu đi, còn muốn làm lâu dài nữa không?"

  "Dạ còn." Thanh Pháp gật đầu, "Mỗi tuần cháu có thể ghé một lần."

   Người đàn ông hết sức bất ngờ nhưng cũng rất vui mừng, viện mồ côi thực sự quá thiếu vật tư và nhân lực, ông chìa tay ra, "Hoan nghênh cậu gia nhập viện chúng tôi."

   Điện thoại reo vang, người đàn ông cầm máy nghe mấy giây, sau đó mừng rỡ reo lên, "Viện trưởng, không phải anh đang đùa với tôi đấy chứ?"

  "Ha ha đâu có, tại tôi mừng quá ấy mà."

  "Không thành vấn đề, tôi sẽ lập bảng thống kê rồi gửi cho anh ngay."

   Cúp điện thoại, người đàn ông ngồi xuống bật máy tính lên, gõ một hồi mới nhớ ra Thanh Pháp còn ở đây, ông vỗ trán nói, "Xem tôi này, có nhà tài trợ là quên mất cậu luôn, hôm nay rảnh rỗi nên cậu về trước đi, sau này mỗi tuần đến một lần là được rồi."

   Ông mở tủ lấy ra một tấm thẻ nhân viên màu xanh đưa cho Thanh Pháp, "Cậu tự điền tên rồi dán ảnh vào nhé."

   Thanh Pháp cầm thẻ nhân viên, chào tạm biệt rồi ra khỏi phòng.

   Hành lang không lắp kính mà gắn lưới B40, mưa to hắt vào hành lang qua mắt cáo, trên sàn đọng nước lênh láng.

   Thanh Pháp nép sát tường đi xuống cầu thang, đến tầng trệt thì trông thấy bóng lưng Từ Kiều Âm.

   Từ Kiều Âm đeo túi xách đứng dưới mái hiên, lặng lẽ nhìn cơn mưa tầm tã.

   Bỗng nhiên bà nhấc chân định bước vào màn mưa.

   Thanh Pháp chạy tới gọi, "Cô giáo Từ." Cậu bật dù lên che cho Từ Kiều Âm.

   Lộp độp.

   Mưa rơi xuống nóc dù.

   Thấy Thanh Pháp, gương mặt tái nhợt của Từ Kiều Âm lộ vẻ bối rối.

   Bà nhớ thiếu niên này là tình nguyện viên hôm nay mới đến, nhìn có vẻ...... nhỏ hơn con trai mình mấy tuổi.

   Nhớ đến Trần Quốc Anh, Từ Kiều Âm nhất thời quên cả chạy, Thanh Pháp nhét dù vào tay bà, "Mưa lớn lắm, cô đi từ từ nhé, cháu về trước đây."

   Nói xong Thanh Pháp đội mũ lên rồi chạy vào trong mưa.

  "Cháu......" Từ Kiều Âm muốn đuổi theo nhưng thiếu niên chạy rất nhanh, trong nháy mắt đã chạy xa, chẳng còn thấy bóng dáng đâu.

   Từ Kiều Âm yên lặng nắm chặt cán dù rồi cũng bước vào màn mưa, chậm rãi rời đi.

   Cùng lúc đó, cửa phòng làm việc của viện trưởng trên lầu một mở ra, viện trưởng cúi đầu khom lưng tiễn Đăng Dương, "Trần tổng, rất cảm ơn ngài đã nhiệt tình giúp đỡ Rainbow Bridge, chúng tôi thiếu thư viện và phòng y tế từ lâu lắm rồi, nhất là phòng y tế, lỡ gặp phải trường hợp khẩn cấp......"

   Viện trưởng dừng lại rồi nhìn theo ánh mắt Đăng Dương ra màn mưa trắng xóa, chỉ thấy loáng thoáng một bóng người chạy xa, viện trưởng gọi khẽ, "Trần tổng?"

   Đăng Dương thu mắt lại, "Sau này trợ lý của tôi sẽ phụ trách, có nhu cầu gì cứ tìm cậu ấy là được."

   Viện trưởng cười tít mắt. "Thế thì tốt quá rồi."

   Maybach dừng lại trước ký túc xá, tài xế xuống xe che dù tới đón Đăng Dương.

   Viện trưởng tiễn Đăng Dương lên xe ra về, trái tim treo cao suốt ngày hôm nay cuối cùng cũng hạ xuống.

   Được tài trợ mấy trăm triệu, sau này bọn trẻ học hành hay ốm đau cũng không cần lo nữa!

   Còn xây thêm một ký túc xá mới, có thể nhận nhiều trẻ mồ côi hơn.

   Viện trưởng đặt tay lên ngực, một lần nữa cảm tạ Đăng Dương.

  ......

   Ra khỏi viện mồ côi, trên người Thanh Pháp đã ướt gần hết, mưa to quá nên cậu chạy tới cửa hàng tiện lợi mua một cái bánh mì phết mứt quả và một chai nước, đứng dưới hiên đợi mưa tạnh.

   Xé túi ra, Thanh Pháp yên lặng ăn bánh mì, cậu mua bánh mì mứt việt quất, ngọt đến phát ngấy, Thanh Pháp không thích nhưng không muốn lãng phí đồ ăn nên vẫn chậm rãi nhai nuốt.

   Cách đó không xa, Maybach từ từ dừng lại, cửa xe mở ra, tài xế che dù chạy tới cửa hàng tiện lợi.

   Tưởng có người đến trú mưa nên Thanh Pháp yên lặng tránh sang một bên, đang gặm bánh mì thì tài xế che dù chạy đến trước mặt cậu cười nói: "Nguyễn tiên sinh, sếp tôi mời ngài lên xe đấy ạ."

   Thanh Pháp ngạc nhiên nhìn theo hướng tài xế chỉ, trông thấy một chiếc xe đậu ven đường nhưng mưa lớn quá nên không thấy rõ biển số xe.

   Thanh Pháp nuốt bánh mì xuống, "Sếp anh là ai?"

   Tài xế kính cẩn đáp, "Trần tổng ạ."

   Trần tổng mà Thanh Pháp biết chỉ có một người, Đăng Dương. Trần Quốc Anh được gọi là Tiểu Trần tổng.

   Gặp Đăng Dương ở viện mồ côi Rainbow Bridge hoàn toàn nằm ngoài kế hoạch của Thanh Pháp.

   Trong truyện không nói Đăng Dương có biết tung tích Từ Kiều Âm hay không, quan hệ của Đăng Dương và anh trai mình rất nhạt nhẽo nên không hề quan tâm đến chuyện nhà ông, chỉ gặp Từ Kiều Âm một lần ở lễ cưới.

   Nhưng Thanh Pháp đoán rằng với thủ đoạn của Đăng Dương, đương nhiên anh biết Từ Kiều Âm đã ở viện mồ côi Rainbow Bridge mười năm nay, chỉ là không thèm để ý mà thôi.

   Vậy sao Đăng Dương lại xuất hiện ở đây giờ này?

   Thanh Pháp vừa suy đoán vừa đi theo tài xế tới chỗ đậu xe.

   Tài xế mở cửa sau, Thanh Pháp nhìn vào trong, lập tức đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của Đăng Dương.

   Thanh Pháp cúi đầu nhìn đôi giày và ống quần dính đầy bùn của mình, không bước lên xe. "Trần tiên sinh, không ngờ lại gặp ngài ở đây, ngài tìm tôi có chuyện gì không?"

   Ánh mắt Đăng Dương đảo qua khuôn mặt tái nhợt vì lạnh của thiếu niên, lông mày hơi nhíu lại, "Lên xe trước đi."

   Thanh Pháp nhếch môi, "Giày với quần tôi dính bùn rồi."

  "Không sao." Đăng Dương đưa tay tăng độ máy sưởi, "Lên xe đi."

   Thanh Pháp khom người chui vào, lập tức cảm nhận được sự ấm áp, cậu ngồi cạnh cửa xe, chỗ để chân khó tránh khỏi dính nước bùn.

   Tài xế đóng cửa rồi chạy về ghế lái, khởi động xe hỏi: "Trần tổng, về nhà hay sao ạ?"

   Đăng Dương nhìn Thanh Pháp, lúc nãy trời tối nên không thấy rõ, giờ mới phát hiện mái tóc thiếu niên xù to như bắp rang, cả đầu xoăn tít, so với lúc bình thường càng có khí chất thiếu niên hơn.

   Đăng Dương hỏi: "Cậu ở đâu?"

   Thanh Pháp cũng chẳng ngại, đã lên xe nên cậu thoải mái nói ra địa chỉ nhà mình.

   Không cần Đăng Dương mở miệng, tài xế lập tức lái đến chỗ ở của Thanh Pháp.

   Maybach tiếp tục tiến lên dưới cơn mưa tầm tã.

   Trong xe yên tĩnh lại, ống quần Thanh Pháp nhỏ nước tí tách, cậu hơi cúi đầu, hàng mi dài rậm thỉnh thoảng lướt qua da, lúc này Đăng Dương chợt lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

  "Tôi đã thấy cậu ở viện mồ côi."

   Thanh Pháp quay đầu, trong mắt phản chiếu ánh đèn trên trần xe, "Lúc nãy ngài cũng ở viện mồ côi à?"

  "Có chuyện cần hợp tác." Đăng Dương nói.

   Thanh Pháp gật đầu, khóe môi hơi cong lên, "Còn tôi tới đăng ký làm tình nguyện viên. Trước đây tôi từng sống ở Rainbow Bridge một thời gian."

   Cậu không cảm thấy đây là chuyện đáng xấu hổ nên thoải mái kể: "Bố mẹ tôi bị tai nạn qua đời từ lúc tôi còn bé xíu, họ hàng không chịu nuôi tôi nên viện mồ côi nhận nuôi tôi tạm thời."

   Đăng Dương thật sự không ngờ Thanh Pháp long đong đến thế, nhưng cũng dễ hiểu thôi, nếu không phải tự nuôi sống mình thì Thanh Pháp đâu cần làm đủ thứ việc như vậy.

   Huống hồ nếu cha mẹ Thanh Pháp còn sống cũng sẽ không nỡ để cậu vất vả.

   Đăng Dương im lặng một lát rồi đổi chủ đề, "Tóc cậu bị xoăn kìa."

  "Vâng." Thanh Pháp đã quên mất chuyện này, cậu cười nhẹ, "Hễ tóc tôi bị ướt thì sẽ xoăn lại, chắc di truyền từ mẹ tôi đấy." Trong mắt cậu lộ vẻ hoài niệm, "Tôi nhớ tóc bà cũng xoăn tự nhiên."

   Lên xe hồi lâu mà môi Thanh Pháp vẫn tái nhợt, Đăng Dương mở nắp bình giữ nhiệt rót một ly trà gừng đưa cho Thanh Pháp, "Tôi chưa uống đâu."

   Ngụ ý là còn rất sạch.

  "Cảm ơn." Thanh Pháp nhận lấy uống một ngụm, nóng nóng cay cay, uống đến đâu dễ chịu đến đó, mi mắt cậu khẽ run lên, "Lần trước ở thung lũng hình như cũng là vị này thì phải."

   Đăng Dương im lặng một hồi mới nói: "Mỗi lần gặp cậu, cậu đều xảy ra chuyện cả."

   Thanh Pháp cười, "Đúng vậy, nhưng dù ngài có tin hay không thì tôi cũng ít khi xảy ra chuyện lắm."

   Lúc này tài xế rốt cuộc tìm được cơ hội mở miệng. "Trần tổng, đến nhà Nguyễn tiên sinh rồi ạ."

   Maybach đã đậu dưới mưa được mấy phút.

   Đăng Dương hơi bực bội.

   Nhanh vậy sao.

( mai mốt đi xe đạp đi cho lâu đi Maybach màđòi chậm)

   Môi anh vừa mấp máy thì Thanh Pháp đã lên tiếng trước, "Trần tiên sinh, mưa lớn quá, hay là ngài lên nhà tôi uống ly nước ấm nhé?"

(Anh chờ mỗi thế thôi đấy )

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co