20
Đến sảnh tiệc, khách khứa vẫn chưa vào, lễ cưới được thiết kế theo chủ đề bầu trời vũ trụ đầy sao, mọi thứ trên bàn ăn đều làm bằng vàng, bạc và pha lê.
"Bộ đồ ăn dùng xong phải trả lại đấy." Nhân viên phục vụ gọi Thanh Pháp đến giúp nhắc khẽ, "Lúc bày ra phải hết sức cẩn thận, lỡ bể một cái là hôm nay tụi mình làm không công luôn đó."
Thanh Pháp gật đầu, cậu bày ly pha lê ra rồi xếp khăn ăn với nhân viên phục vụ, chẳng mấy chốc một con thiên nga sinh động như thật đã thành hình trên tay cậu.
Nhân viên phục vụ tỏ vẻ ghen tị, "Tiểu Pháp, em mà làm lâu dài thì tốt quá! Vừa dạy đã biết rồi!"
Thanh Pháp cười nhẹ, "Trước kia từng xếp rồi mà, chỉ khác chút xíu thôi."
Nhân viên phục vụ cũng cười theo, thiếu niên vừa xinh đẹp vừa khiêm tốn ai mà không thích chứ, cô phân công Thanh Pháp bày mấy bàn rồi đi sang bàn khác.
Mỗi bàn đều xếp mười chiếc khăn ăn hình thiên nga xinh đẹp, sau khi bày bộ đồ ăn, Thanh Pháp lại bị gọi đi, khách sắp vào nên phải chuẩn bị bưng thức ăn lên.
Lối vào sảnh tiệc dần có tiếng bước chân, Thanh Pháp cúi đầu đi ra từ cửa hông.
Đăng Dương không lên phòng nghỉ ngơi mà vào sảnh tiệc, bị một đám người vây quanh, anh bưng ly rượu vang đứng nghe những lời nịnh nọt quen thuộc, thỉnh thoảng hời hợt đáp lại vài câu.
Hoàng Đức Duy khác với Đăng Dương, hắn chưa chính thức tiếp quản Hoàng gia, trên hắn còn có cha và anh trai nên những dịp thế này cũng chẳng đến lượt hắn xã giao.
Hắn tìm chỗ ngồi nghịch điện thoại, một lát sau Đăng Dương đi tới, Hoàng Đức Duy cất điện thoại rồi trêu chọc: "Hèn gì cậu không muốn ra ngoài, đi đâu cũng bị cả đống người vây quanh thì mệt chết."
Đăng Dương im lặng, anh cũng không ghét những cuộc xã giao cần thiết, đặt ly rượu xuống, một ngụm cũng không uống.
Hoàng Đức Duy hào hứng nói, "Không phải rượu Tiểu Pháp pha thì cậu không uống à? Đây là chai Petrus lão Khang khui riêng cho cậu đấy."
Nhắc đến Thanh Pháp, Đăng Dương cau mày, "Đừng đem cậu ấy ra đùa."
Hoàng Đức Duy sững sờ, sau đó hơi nhíu mày, "Đừng nói hai người không có gì với nhau đấy nhé, tớ chẳng tin đâu, hai hôm trước còn ghé nhà người ta ăn cơm nữa."
Người khác không biết Đăng Dương đối xử đặc biệt với Thanh Pháp nhưng hắn là bạn thân nên biết rất rõ, nếu ai khác đòi hôn Đăng Dương thì đã sớm bị vệ sĩ "mời" đi rồi.
"Đến nhà bạn ăn bữa cơm cũng bình thường mà." Đăng Dương thản nhiên nói, ánh đèn pha lê hắt xuống mi mắt anh, đôi mắt đen tĩnh mịch sâu thẳm.
Hoàng Đức Duy hết sức hiếu kỳ, ăn cơm còn có thể giải thích được, vậy buổi tiệc độc thân kia thì sao? Đăng Dương và Thanh Pháp ở trong phòng cả đêm, đâu thể nào uống cocktail nói chuyện suông được chứ?
Trong lòng hắn ngứa ngáy khó chịu nhưng thấy thái độ Đăng Dương rõ ràng muốn dừng ở đây, hắn đành phải dằn xuống nỗi hiếu kỳ, đúng lúc này hắn liếc thấy một bóng người rất quen, Hoàng Đức Duy giơ ly rượu lên gọi, "Ê, Tiểu Trần tổng, cứ tưởng hôm nay cháu không đến chứ."
Trần Quốc Anh đến sảnh tiệc tìm Thanh Pháp, bị Hoàng Đức Duy gọi, hắn đành phải miễn cưỡng đi tới khép nép gọi, "Chú." Sau đó quay sang chào hỏi Hoàng Đức Duy, "Chú Tiểu Hoàng cứ đùa, lễ cưới của Phạm tổng cháu có bận mấy cũng phải đến chứ."
Trần Quốc Anh và Hoàng Đức Duy giao tiếp rất tự nhiên chứ không câu nệ vai vế, nói chuyện hết sức thoải mái.
Duy chỉ có Đăng Dương.
Hắn thực sự rất sợ người chú này nên không dám lỗ mãng.
Đăng Dương hờ hững ậm ừ, không nói thêm câu thứ hai, cũng chẳng bảo Trần Quốc Anh ngồi xuống, Trần Quốc Anh cầu còn không được, giờ hắn chỉ muốn tìm Thanh Pháp mà thôi, nhưng chưa kịp mở miệng thì Hoàng Đức Duy đã đá cái ghế bên cạnh sang, "Ngồi đi, chúng ta chung bàn."
Trần Quốc Anh vô thức nhìn sang Đăng Dương, thấy anh không có phản ứng gì, hắn đành phải ngồi xuống nhưng cứ nhấp nhổm như ngồi bàn chông, liên tục tìm kiếm trong đám người.
Ngoại trừ sau bếp, camera chỉ có thể quan sát lối vào ở các nơi, hắn thấy Thanh Pháp đến sảnh tiệc nhưng giờ chẳng thấy bóng dáng đâu. Chắc không phải đi tìm gã đàn ông kia rồi đấy chứ? Trần Quốc Anh càng lúc càng tức, nếu không phải Đăng Dương đang ở đây thì hắn đã đá văng bàn ghế để tìm cho ra Thanh Pháp.
Lúc này trên tầng 21, Đỗ Bình An dùng thẻ phòng vạn năng mở cửa phòng 2120, y rón rén đóng cửa rồi nhắm mắt lại, ngửa cổ hít sâu không khí trong phòng, y biết Đăng Dương chưa từng vào phòng này, nhưng...... tưởng tượng ra mùi hương trên người Đăng Dương, đó là mùi lá thông sau khi tuyết rơi, trái tim y kìm không được run rẩy.
Mùi hương Đăng Dương dùng có lẽ được đặt riêng, y đã tìm khắp các nhãn hiệu, có mấy loại khá giống nhưng từ hương giữa bắt đầu khác đi, chỉ có hương đầu là hơi giống.
Chú Đăng Dương......
Sắc mặt Đỗ Bình An ửng đỏ, đè lại lồng ngực phập phồng dữ dội rồi vào phòng tắm.
Y muốn tắm rửa trước khi đêm đến.
Trong bếp khí thế ngất trời, Thanh Pháp bưng khay ra sảnh tiệc đưa đồ ăn liên tục.
Hôn lễ tiến hành rất thuận lợi, cô dâu chú rể hôn nhau trên sân khấu, giờ cha mẹ hai bên đang phát biểu, tiếng đàn độc tấu piano du dương vang vọng khắp sảnh.
Nhân viên phục vụ len lỏi giữa các bàn, bận rộn bưng đồ ăn lên.
Thanh Pháp đảo mắt một vòng, biết chắc mấy bàn bên trái không có Đăng Dương, cậu lập tức đưa đồ ăn đến mấy bàn này.
Hôm nay phải tránh đụng mặt Đăng Dương.
Tình cờ gặp nhau quá nhiều lần rồi, hôm nay không cần gặp Đăng Dương nữa.
Mọi sự chú ý đều tập trung vào sân khấu, trong sảnh tối lờ mờ, thỉnh thoảng người chung quanh bắt chuyện với Đăng Dương, anh gật đầu tỏ ý mình đang nghe, bỗng nhiên ánh mắt lóe lên, Đăng Dương nhìn về phía xa, cách anh bảy tám bàn có một bóng người mảnh khảnh thoáng qua.
"Trần tổng?" Người kia gọi mấy lần, Đăng Dương mới hoàn hồn.
Anh bưng ly rượu lên nhấp một ngụm, rốt cuộc mở miệng, "Xin lỗi, anh vừa nói gì?"
Hoàng Đức Duy đã rời bàn đi chào hỏi và mời rượu khách khứa, Trần Quốc Anh chẳng có lòng dạ nào xem hôn lễ, hắn sốt ruột siết chặt tay, cuối cùng đồ ăn cũng bưng lên, hắn ăn qua loa mấy miếng rồi để đũa xuống, đứng dậy tới cạnh Đăng Dương cúi đầu nói nhỏ: "Chú, cháu có việc gấp, cháu đi trước nhé."
Đăng Dương còn đang nhớ đến bóng người lúc nãy nên hờ hững gật đầu xem như đáp lại.
Sợ Đăng Dương phát hiện, mới đầu Trần Quốc Anh đi rất bình thường, khi gần đến cửa, hắn tăng tốc bước chân, chạy như bay vào phòng camera.
Hắn kiểm tra từng ô nhưng vẫn không phát hiện ra bóng dáng Thanh Pháp. Cứ như cậu đã tan biến vào không khí vậy.
Mẹ.
Trần Quốc Anh chửi tục.
Hắn quay sang nói bảo vệ tua ngược camera về mấy tiếng trước, bảo vệ không dám từ chối mà làm theo.
Trần Quốc Anh lại chồm tới xem mấy lần, hết sức tập trung.
Bên kia, Thanh Pháp đã bưng xong đồ ăn, trước khi tiệc tàn họ được nghỉ ngơi một lát ngắn ngủi.
"Tiểu Pháp!" Nhân viên phục vụ lúc nãy bày bàn với Thanh Pháp chạy tới, trên tay bưng một đĩa bánh pía sầu riêng, cô có nụ cười rất dễ thương, đưa cho Thanh Pháp, "Trong bếp còn dư đấy, làm từ sầu riêng Musang King hôm nay chở tới bằng máy bay, còn nhiều lắm, cho em nè."
Thanh Pháp không từ chối ý tốt của cô, đôi mắt hơi cong lên, "Cảm ơn." Cậu lấy một cái bánh.
Ánh đèn trong phòng nghỉ chiếu xuống vầng trán thiếu niên, bận rộn lâu như vậy mà trán cậu không hề rịn mồ hôi, so với người khác còn đầy đặn láng mịn hơn, nhân viên phục vụ quay sang chớp mắt mấy cái, nhịn không được nói: "Tiểu Pháp, em đẹp thật đấy, chắc mẹ em phải là đại mỹ nhân ấy nhỉ!"
Thanh Pháp yên lặng cắn một miếng bánh pía sầu riêng, vỏ mỏng xốp giòn bọc lấy nhân bánh nóng hổi béo ngậy, là hương vị cậu chưa từng nếm qua, rất mới lạ, rất ngọt, cũng rất ngon, cậu ngước mắt lên rồi nhếch miệng cười nhẹ, "Vâng, mẹ em đẹp lắm."
Sắp đến 11 giờ, tiệc cưới gần kết thúc, Phạm Bảo Khang đã bao trọn khách sạn cho khách nghỉ lại, có mấy người rời tiệc lên lầu nghỉ ngơi. Thanh Pháp không ra sảnh dọn dẹp mà viện cớ đi vệ sinh, sau đó vào thang máy.
Trần Quốc Anh xem camera nãy giờ muốn lé mắt, thời gian càng lúc càng muộn, hắn nóng nảy đập bàn, "Má nó, chẳng lẽ tan vào không khí rồi à!"
Bảo vệ sợ sệt rụt vai lại, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại.
Đúng lúc này, bảo vệ liếc thấy hình ảnh thang máy ở góc dưới cùng bên trái, hắn nhớ từ chiều đến giờ tiểu thiếu gia họ Trần này luôn theo dõi nhân viên phục vụ kia, hắn vội vã chỉ vào đó rồi hỏi, "Trần thiếu, có phải cậu ta không ạ?!"
Trần Quốc Anh đã sắp phát điên, hắn lập tức nhìn sang, trong màn hình nhỏ chính là Thanh Pháp.
Thấy cậu mặc đồ chỉnh tề, Trần Quốc Anh thở phào nhẹ nhõm rồi trừng mắt nhìn chằm chằm Thanh Pháp qua camera.
Thanh Pháp cố ý đứng ở chỗ camera có thể quay rõ mặt để Trần Quốc Anh nhìn thấy mình, cậu biến mất lâu như vậy chắc Trần Quốc Anh đã cạn sạch kiên nhẫn rồi.
Đến tầng 21, Thanh Pháp đi ra ngoài rồi biến mất khỏi camera.
Khách sạn vừa phải bảo đảm an toàn vừa phải giữ sự riêng tư cho khách, trên lầu không có camera nhưng xem bấy nhiêu cũng đủ rồi, Trần Quốc Anh quay người tranh thủ từng giây chạy tới thang máy.
Đi thẳng lên tầng 21, bên ngoài là hành lang yên tĩnh, tầng 21 toàn phòng VIP, chỉ có năm phòng, Trần Quốc Anh đã chuẩn bị sẵn thẻ phòng vạn năng mà hắn bắt giám đốc khách sạn đưa cho mình, bất cứ phòng nào trong khách sạn cũng có thể mở ra, hắn bắt đầu tìm từ phòng gần nhất, 2116.
Cạch!
Cửa mở ra, Trần Quốc Anh đẩy cửa đi vào, trong căn phòng mờ tối vang lên những âm thanh mờ ám, Trần Quốc Anh siết chặt tay đi nhanh vào phòng ngủ.
Trước cửa sổ sát đất có hai bóng người đè lên nhau, bất thình lình nghe tiếng mở cửa, cô gái hoàn hồn trước, thấy Trần Quốc Anh đứng ở cửa thì lập tức hét toáng lên.
Trần Quốc Anh thấy không phải Thanh Pháp thì quay đầu bỏ đi.
Cũng may không phải là Thanh Pháp, nếu không......
Lửa giận bốc lên ngùn ngụt trong lòng Trần Quốc Anh, vừa nghĩ tới có người chạm vào Thanh Pháp, hắn lập tức mất hết lý trí, càng đi nhanh hơn.
2118.
Không có ai.
Trần Quốc Anh ra ngoài rồi sải bước tới phòng 2120 đối diện.
Cạch.
Một tiếng động khẽ vang lên.
Trong hành lang thoát hiểm, Thanh Pháp lạnh lùng đứng quan sát, khi thấy Trần Quốc Anh vào phòng 2120 thì thờ ơ quay người xuống lầu.
Cùng lúc đó, thang máy "ting" một tiếng rồi dừng lại ở tầng 21, một chàng trai khôi ngô tuấn tú bước ra, giày da giẫm trên thảm lông dê không phát ra tiếng động nào.
Phòng 2120, ánh đèn lung linh mờ ảo phía xa hắt vào cửa sổ sát đất, trên chiếc giường cực lớn phồng lên một khối rõ ràng.
Nghe tiếng mở cửa, còn có tiếng bước chân càng lúc càng gần, ngón chân Đỗ Bình An ngượng ngùng cuộn lại, nhẹ nhàng quặp lấy ga giường mỏng manh.
Giờ y đang khỏa thân.
Y đã từ bỏ lòng tự trọng và kiêu hãnh của mình, y thực sự rất thích Đăng Dương.
Cũng rất sợ Đăng Dương thích người khác.
Y háo hức trông ngóng đến lúc trưởng thành là vì ngày hôm nay, y không chịu được Đăng Dương thuộc về người khác, dù có phải trơ trẽn đem thân mình ra quyến rũ thì y cũng sẵn lòng!
Tiếng bước chân tới gần, rốt cuộc dừng lại bên giường.
Hai tay Đỗ Bình An túm chặt mền lông ngỗng, tim đập thình thịch, trong gian phòng yên tĩnh nghe như tiếng trống, Trần Quốc Anh cũng nghe rõ mồn một, đôi mắt lạnh lẽo đến đáng sợ.
Thì ra.
Trao thân bằng cách này đây.
Cởi sạch quần áo rồi leo lên giường đàn ông.
Trần Quốc Anh cười lạnh, hắn bật điều khiển trong tay, gian phòng rộng lớn lập tức sáng như ban ngày, đường cong uốn lượn trên giường vô cùng quyến rũ, có thể đoán được dưới tấm chăn kia là cảnh đẹp tuyệt trần cỡ nào. Trần Quốc Anh quăng điều khiển đi rồi tiến lên ôm đống chăn thả xuống đất.
"Á!"
Đỗ Bình An giật mình kêu to.
Đầu tiên y thẹn thùng ngẩng mặt lên, khi đối diện với đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ bàng hoàng kia, nụ cười của Đỗ Bình An đông cứng trên mặt, thậm chí quên mất mình đang khỏa thân, ngồi dậy hỏi: "Sao lại là anh!"
Trần Quốc Anh cũng cứng đờ.
Trước mắt là thân hình kiều diễm mà hắn từng mơ thấy mình vuốt ve vô số lần, trắng nõn mê người hệt như trong mộng.
Nhưng......
Giờ lại xuất hiện trên giường đàn ông khác.
Thậm chí hắn còn không rảnh suy nghĩ tại sao Thanh Pháp biến thành Đỗ Bình An.
Hai mắt lập tức nổi đầy tơ máu vì phẫn nộ.
Đúng lúc đó, giày da bước trên sàn nhà phát ra âm thanh đều đều dừng lại ở cửa.
Trần Quốc Anh và Đỗ Bình An đồng loạt nhìn sang.
Ngoài cửa phòng ngủ, Đăng Dương khẽ nhíu mày, sau đó không nói lời nào mà quay lưng bỏ đi.
Cạch.
Còn tiện tay đóng cửa lại.
Trong đầu Đỗ Bình An "ầm" một tiếng.
Làm sao bây giờ! Đăng Dương hiểu lầm! Nhất định là hiểu lầm rồi! Anh hiểu lầm y và Trần Quốc Anh......
Cả khuôn mặt Đỗ Bình An lập tức trắng bệch, thậm chí còn không để ý bí mật của mình bị Trần Quốc Anh phát hiện, cũng chẳng đoái hoài tới việc mặc quần áo mà vội vàng đuổi theo Đăng Dương giải thích, "Không phải đâu! Chú Đăng Dương......"
Chưa kịp chạy mấy bước thì cánh tay y đã bị Trần Quốc Anh túm lại.
Đỗ Bình An vùng ra không được, gấp đến độ hét lạc cả giọng, " Quốc Anh, buông em ra!"
Trần Quốc Anh quay đầu, Đỗ Bình An đang gỡ tay hắn thì đột nhiên bị ánh mắt hắn dọa sợ, Đỗ Bình An co rúm lại, không dám vùng vẫy nữa.
Trần Quốc Anh siết chặt ngón tay như muốn bóp nát cánh tay Đỗ Bình An, hắn nghiến răng rít lên từng chữ, "Người em thích là chú tôi."
Không phải nghi vấn mà là khẳng định.
Đỗ Bình An da mịn thịt mềm, chẳng mấy chốc cánh tay đã bầm tím một mảng làm y vô cùng đau đớn, thế là dứt khoát thừa nhận, dù sao cũng bị phát hiện rồi, thừa nhận cũng chẳng sao cả, "Đúng vậy, em thích chú Đăng Dương đấy! Anh mau buông tay ra đi! Đau chết mất."
Ánh mắt Trần Quốc Anh tối tăm, những ký ức trước kia trở nên vô cùng sống động.
"Trần Quốc Anh, anh có nhà không? Nhà chính ấy? Em tới thăm anh nhé! Không phải, lâu rồi không gặp nên nhớ anh thôi."
"Trần Quốc Anh, em mời anh chơi khúc côn cầu trên băng nhé! À phải rồi, chú anh đã hẹn hò với ai chưa?"
"Đâu có gì, tại dạo này anh Cả em có bạn gái phiền phức lắm, em chỉ lo cho anh thôi, sau này có thêm một người thím quản anh rồi."
Thì ra.
Tất cả chỉ là lợi dụng hắn!
Đột nhiên Trần Quốc Anh đẩy Đỗ Bình An ngã xuống giường, một tay bóp chặt cằm y, lạnh lùng nói bên tai y: "Muốn làm thím tôi à, còn lâu em mới xứng!"
......
Dọn dẹp xong sảnh tiệc, Thanh Pháp lãnh lương hôm nay, 1000 tệ.
Đầu bếp còn lấy thêm đồ ăn cho cậu.
"Toàn món ngon cả đấy, về nhà hâm lại rồi ăn."
Còn có hai hộp bánh pía sầu riêng Musang King.
Thanh Pháp lễ phép cảm ơn rồi xách đồ qua cửa hông ra khỏi khách sạn, trễ quá không còn tàu điện ngầm nên cậu tới ven đường đón xe.
Cùng lúc đó, ở bãi đỗ xe bên kia khách sạn, một chiếc Bugatti màu đen chầm chậm chạy ra.
Thanh Pháp vừa đứng mấy giây thì có một chiếc taxi dừng lại.
Lên xe nói địa chỉ, Thanh Pháp nhìn ra cửa sổ, tài xế lái đi, đèn đường lờ mờ, một chiếc xe chạy ngang qua.
Tầm nhìn nâng lên, khách sạn cao tầng lùi lại phía sau, đèn đuốc sáng trưng.
Chắc là bắt đầu rồi.
Thanh Pháp hờ hững nghĩ.
2120.
Đỗ Bình An đau đến nỗi nước mắt tuôn như mưa, trước mắt là Trần Quốc Anh vừa lạ lẫm vừa thô bạo, y hoàn toàn đẩy không ra, hơn nữa toàn thân Trần Quốc Anh tỏa ra khí tức nguy hiểm, còn đè lên người y......
Đỗ Bình An nhịn không được run rẩy, khó nhọc thốt ra từng chữ đứt quãng, "Anh...... Anh muốn làm...... gì......"
Trong mắt y tràn ngập khiếp sợ.
Trần Quốc Anh không nói lời nào, ngón tay lướt dọc chiếc cổ mịn màng như tơ lụa.
Đỗ Bình An lập tức nổi da gà, y không khỏi luống cuống, thật ra y đã lờ mờ nhận ra Trần Quốc Anh thích mình từ lâu. Nhưng y chưa chắc chắn, lại không thích Trần Quốc Anh nên cố tình lờ đi, giờ phát giác ý đồ của Trần Quốc Anh, y bắt đầu giãy giụa loạn xạ, "Anh điên rồi! Em không thích anh! Á......"
Chỗ yếu ớt bị nắm chặt, Đỗ Bình An vừa xấu hổ vừa khó chịu, hai mắt đẫm lệ, khóc lóc cầu xin, "Trần Quốc Anh anh đừng vậy mà...... Em sợ lắm......"
Trần Quốc Anh mắt điếc tai ngơ, bàn tay thô bạo giày vò Đỗ Bình An làm y đau đớn hét lên một tiếng, "Á!"
Trần Quốc Anh đột nhiên khựng lại.
Có một tích tắc hắn thật sự muốn cưỡng h./iếp Đỗ Bình An.
Đây chính là bảo bối hắn dốc lòng che chở, lợi dụng hắn, lột đồ leo lên giường chú hắn.
Nhưng khi nghe Đỗ Bình An kêu đau, đột nhiên hắn cảm thấy rất vô vị, thu tay lại rồi nói một câu, "Đỗ Bình An, mẹ kiếp em đê tiện thật đấy!" Hắn rời khỏi người Đỗ Bình An rồi đi nhanh ra khỏi phòng mà không hề quay đầu lại.
Được trả tự do nhưng Đỗ Bình An vẫn bất động, nước mắt thi nhau trào ra, trong lòng nhục nhã tột độ, hồi lâu sau mới kéo ga giường trùm kín người mình rồi co ro khóc nức nở.
Trần Quốc Anh vào thang máy xuống bãi đỗ xe, sau khi lên xe ngay cả dây an toàn cũng không cài mà lao nhanh trên đường một cách vô định.
Chẳng biết qua bao lâu, ánh mắt hắn rơi vào cuốn sổ trên bảng điều khiển, màu xanh sẫm, hoa văn lá cây tỏa ánh nhũ mờ nhạt dưới đèn xe.
Nhật ký......
Thanh Pháp!
Trần Quốc Anh nghiến chặt răng, trong miệng đầy mùi máu tươi, hắn đột ngột bẻ tay lái rồi quay xe lao tới chỗ quen thuộc.
......
Trời tối người yên, trên taxi rất yên tĩnh, tài xế không lên tiếng, đêm hôm khuya khoắt, ông nhận ra vẻ mặt thiếu niên này tràn đầy mỏi mệt.
Đã gần nửa đêm, trên đường xe cộ thưa thớt, may mà toàn gặp đèn xanh nên về chung cư sớm hơn mọi khi nửa tiếng, Thanh Pháp trả tiền, nói cảm ơn rồi xuống xe.
Chung cư này hầu hết là khách trọ, đêm khuya đi làm về mới là giờ cao điểm, cả chung cư đều bật đèn sáng trưng.
Đây cũng là lý do tại sao ở đây có nhiều mèo hoang.
Khách trọ chuyển đi, có người đem theo thú cưng, cũng có người bỏ lại tại chỗ.
Sắp đến cuối năm, dạo này mèo hoang càng đông hơn trước.
Thanh Pháp lên lầu ba, trước cửa còn chất mấy thùng đồ hộp cho mèo, cậu mở cửa ra, không thay giày mà treo đồ ăn sau cửa rồi đóng lại, bưng bốn thùng đồ hộp xuống lầu.
Bốn thùng hơi nặng nên Thanh Pháp bưng khá vất vả, cậu đi rất chậm, đến chỗ hay cho mèo hoang ăn, cậu khui từng hộp rồi ngồi xuống để dưới đất, sau đó gọi khẽ mấy tiếng.
Chẳng bao lâu sau, lũ mèo nối đuôi nhau chui ra từ chỗ tối, Thanh Pháp hay tới cho ăn nên chúng rất quen thuộc với cậu, không hề đề phòng mà ăn như lốc cuốn.
Đồ hộp cao cấp toàn thịt và nước sốt thơm ngon nên lũ mèo hoang ăn rất nhanh.
Bên chân Thanh Pháp có một con mèo gầy nhom, cậu lẳng lặng canh chừng không cho mèo khác tới giành ăn với nó, chờ nó ăn no nê rồi thoả mãn ngồi liếm lông, Thanh Pháp mới đứng dậy về nhà.
Sắp đến cửa chung cư, cậu nhìn thấy một chiếc Mercedes-Benz.
Ngang ngược đậu giữa đường, cửa xe cũng chưa đóng, có thể nhìn ra lúc xuống xe chủ nhân tức giận cỡ nào.
Trần Quốc Anh có đến hay không đều nằm trong kế hoạch của Thanh Pháp, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Cậu không dừng lại mà thản nhiên bước vào chung cư.
Vừa đi vào thì một tiếng xé gió vang lên, có vật gì đó sượt qua mặt cậu rồi rơi bịch xuống đất sau lưng cậu. Gò má bên phải của Thanh Pháp hơi nhói, có lẽ đã bị trầy xước, cậu quay đầu nhìn, sau lưng cậu không xa là một cuốn sổ màu xanh sẫm, hoa văn lá cây tỏa ánh sáng mờ mờ.
Thanh Pháp không lên tiếng, trái lại Trần Quốc Anh mất bình tĩnh trước, đôi mắt tóe lửa của hắn nhìn cậu trừng trừng, "Em cố ý để quên nhật ký của Đỗ Bình An trên xe tôi chứ gì."
Hàng mi dài của Thanh Pháp rũ xuống, đáy mắt lóe lên một tia sáng mờ nhạt.
Cậu lập tức nắm được thông tin mấu chốt.
Trần Quốc Anh không nhớ chữ viết của Đỗ Bình An.
Thời đại internet, mọi người đều giao tiếp với nhau bằng cách gõ chữ.
Trong tích tắc, Thanh Pháp nghĩ ra một cách đối phó tuyệt vời, thậm chí còn gián tiếp hỗ trợ kế hoạch sắp tới của cậu.
Thanh Pháp quay lưng khom người nhặt cuốn sổ lên rồi bình tĩnh nắm chặt trong tay, sau đó đi tới bình thản đối diện với vẻ mặt tức giận của Trần Quốc Anh, "Đúng vậy."
Trần Quốc Anh không hề nghi ngờ gì, Thanh Pháp là anh ruột Đỗ Bình An, hai người vẫn luôn liên lạc với nhau, Thanh Pháp lấy được nhật ký của Đỗ Bình An là điều hết sức bình thường.
Trần Quốc Anh nheo mắt lại đầy nguy hiểm, hắn nhìn Thanh Pháp chằm chằm, "Sao phải làm thế?"
Thanh Pháp biết rõ hắn thích Đỗ Bình An mà còn cho hắn xem nhật ký của y, cố tình để hắn đi bắt gian, chẳng lẽ......
Một đáp án vô cùng sống động xuất hiện, tim Trần Quốc Anh bỗng nhiên đập loạn.
Thanh Pháp không trả lời, mắt cậu trong veo như hai hồ nước, bình tĩnh đối đầu với ánh mắt Trần Quốc Anh, "Đúng vậy, tại sao nhỉ."
Đèn cảm ứng ở lầu một sáng lên, ánh sáng vàng nhạt chiếu xuống mặt Thanh Pháp.
Trên má phải của cậu, chỗ gần đuôi mắt bị cuốn sổ làm trầy một vết nhỏ ứa máu, tựa như bờ mi dưới kẻ eyeline màu đỏ nhạt, trong ánh sáng lờ mờ đôi mắt hồ ly nâu nhạt pha lẫn màu cát vàng toát ra một vẻ đẹp hút hồn trời sinh.
Cổ họng Trần Quốc Anh chợt thắt lại, lúc nãy hắn nhìn thấy Đỗ Bình An cũng không hề có cảm giác này.
Giọng hắn vô thức dịu xuống, "Tôi hỏi em chứ không phải em hỏi tôi."
Vẻ mặt Thanh Pháp trầm tĩnh, "Đáp án phải do mình tự tìm chứ không phải người khác nói cho." Cậu nhấc chân đi tới, Trần Quốc Anh chặn ở đầu cầu thang, cậu lách mình qua cánh tay hắn, "Cảm ơn đồ hộp cho mèo của anh, tụi nó ăn vui vẻ lắm."
Thanh Pháp lên lầu, tiếng bước chân không nhanh không chậm, đến khi nghe thấy tiếng đóng cửa, Trần Quốc Anh mới đột ngột bừng tỉnh, hắn ngước nhìn cầu thang tối om, đáp án trong đầu dần hình thành, Thanh Pháp không muốn làm thế thân của Đỗ Bình An, lại cố ý để hắn phát hiện Đỗ Bình An thích chú mình, chẳng lẽ là vì ——
Thanh Pháp đang ghen sao?
Cậu...... thích hắn ư?
Tim hẫng đi một nhịp, đập mạnh đến không ngờ.
Đóng cửa lại, Thanh Pháp cởi giày rồi vào bếp trước, không bật đèn mà mượn ánh đèn đường mờ nhạt ngoài cửa lật cuốn sổ ra xé đi tờ nhật ký kia, sau đó lấy hộp diêm dự phòng quẹt một cây, đốm lửa nho nhỏ màu đỏ cam lóe lên, Thanh Pháp đốt góc tờ giấy rồi thả xuống bồn rửa chén.
Cậu lẳng lặng nhìn tờ giấy bị thiêu rụi, ánh lửa phản chiếu trong con ngươi hệt như hai ngọn lửa hừng hực thiêu đốt đáy mắt.
Chỉ giây lát sau, những mảnh vụn màu đen lả tả rơi xuống.
Đốt xong, Thanh Pháp vặn vòi nước xả hết đống tro tàn kia xuống cống.
Về phòng, chỗ bị trầy đau âm ỉ, cậu dán một miếng băng cá nhân lên vết thương.
Hôm sau, Thanh Pháp thức dậy đúng giờ như thường lệ, học từ vựng xong thì ăn điểm tâm, sau đó đi làm.
Chủ nhật vắng khách, Thanh Pháp nhàn nhã làm nốt ngày cuối cùng ở quán cà phê.
Trương Thanh nghe quản lý nói sau hôm nay Thanh Pháp sẽ không đến nữa, dù đã biết trước sẽ có ngày này nhưng khi nó tới, lần đầu tiên Trương Thanh cảm thấy thật ra thời gian trôi chậm một chút cũng rất tốt.
Cô chạy vào bếp lấy một túi bơ lớn cho thú cưng, giấu đi tâm trạng sa sút của mình rồi tươi cười đưa cho Thanh Pháp, "Sau này có rảnh hoặc muốn lấy thêm đồ ăn cho mèo thì cứ tới đây nhé!"
Thanh Pháp cầm lấy rồi mỉm cười, "Cảm ơn."
Kết toán lương lần cuối, quản lý thưởng thêm cho Thanh Pháp ba ngàn tệ rồi dặn đi dặn lại, "Mai mốt nghỉ hè hay nghỉ đông thì tới làm nhé, ở đây lúc nào cũng chào đón em hết!"
Thanh Pháp đáp ứng.
Xách theo bơ cho thú cưng, còn có bánh kem vuông mua nửa giá lần cuối cùng, Thanh Pháp rời khỏi quán cà phê.
Đi ngang trụ sở Trần thị, cậu ngước mắt nhìn lên, tầng thượng vẫn khuất trên chỗ cao nhất, hoàn toàn không thấy được. Tối qua chắc Đăng Dương không thấy cậu đâu nhỉ?
Thu mắt lại, đã là mùa đông, gió lạnh quất vào mặt hơi đau, Thanh Pháp kéo khăn quàng cổ che khuất nửa mặt rồi đi tới ga điện ngầm trong ánh đèn đường vàng vọt.
Về nhà đã gần tám giờ, Thanh Pháp không nấu cơm mà rót một ly nước nóng, mở hộp bánh kem ra, yên lặng ăn bữa tối hôm nay của mình.
Lần đầu tiên ăn bánh kem trong ký ức chính là bánh kem vuông, trên lớp kem sơ sài có một quả mứt anh đào, thật ra mùi vị mứt anh đào rất kỳ quái nhưng chắc vì do mẹ mua nên cậu luôn ăn rất vui vẻ.
Ăn xong bánh kem vuông, Thanh Pháp kéo hộc bàn trà ra, bên trong là thẻ nhân viên của viện mồ côi Rainbow Bridge.
Dây đeo màu xanh, tấm thẻ có hàng chữ viện mồ côi Rainbow Bridge được bọc trong túi nhựa.
Thanh Pháp lấy thẻ nhân viên ra rồi mở ngăn ba lô.
Lúc chụp ảnh căn cước cậu đã chụp thêm một bộ ảnh thẻ dự phòng, cậu lấy nó ra, tổng cộng tám tấm, bốn tấm hàng trên và bốn tấm hàng dưới.
Thanh Pháp cầm kéo cẩn thận cắt một tấm, sau đó rút thẻ nhân viên ra khỏi túi nhựa để dán ảnh vào, ở cột họ tên, cậu vặn nắp bút máy, nắn nót viết ba chữ Thanh Pháp kiểu chữ khải đẹp như đánh máy.
Điền xong thẻ nhân viên, Thanh Pháp nhét lại vào túi nhựa, sau đó đặt lên bàn rồi lấy điện thoại ra chụp một tấm.
[ Công việc mới ngày mai.]
Đăng ảnh kèm chú thích lên vòng bạn bè mà chỉ mình Đăng Dương thấy được.
Giờ trong danh bạ của cậu đã có thêm một cái tên Đỗ Bình An.
Ngày nào Đỗ Bình An cũng đăng ảnh phong cảnh hoặc món ngon lên vòng bạn bè nhưng hôm qua thì không, chắc vì bị đả kích quá mạnh.
Thanh Pháp không rõ tối qua Đăng Dương có đến phòng 2120 hay không, cậu đăng status này lên vòng bạn bè chỉ để thăm dò thái độ của Đăng Dương đối với mình.
Nếu Đăng Dương hiếu kỳ về cậu thì sẽ không làm ngơ.
Lần trước đến viện mồ côi, lúc về nhân viên tiếp cậu nghe điện thoại, ông nói có một doanh nghiệp tài trợ cho viện mồ côi, sau này ngẫm lại có thể doanh nghiệp kia chính là Trần thị.
Thanh Pháp suy đoán Trần thị đang làm từ thiện.
Làm từ thiện không thể nào chỉ đi một lần được.
Ngày mai Đăng Dương có lý do để xuất hiện.
Nếu làm từ thiện bình thường thì Đăng Dương không cần đến nhiều lần, nếu ngày mai xuất hiện thì chứng tỏ Đăng Dương đã xem vòng bạn bè của mình.
Thanh Pháp để điện thoại xuống, tối nay cho mình nghỉ ôn bài một bữa.
Ngày mốt bắt đầu thi cuối kỳ, cậu đã chuẩn bị kỹ càng.
Hiếm khi được thư giãn, Thanh Pháp lựa chọn ngủ một giấc thật ngon, tắm xong cậu tưới nước cho sen đá rồi lên giường đi ngủ.
Cũng chỉ mới chín giờ mà thôi.
......
Đăng Dương thấy được bài đăng của Thanh Pháp trong vòng bạn bè.
Trong tấm ảnh thẻ nền xanh, dáng vẻ thiếu niên thanh tao nhẹ nhàng, khóe miệng hơi cong lên.
Chụp ảnh thẻ mà đẹp như vậy, Đăng Dương chỉ mới thấy mình Thanh Pháp.
Nam sinh gầy như vậy cũng chỉ có mình cậu.
Trong đầu lại hiện ra bóng lưng thoáng thấy tối qua.
Sau đó Đăng Dương để di động xuống rồi nhấc điện thoại bàn gọi cho trợ lý.
Điện thoại kết nối rất nhanh.
"Khi nào tặng quà cho viện mồ côi Rainbow Bridge?"
Chủ nhật bị sếp gọi làm trợ lý còn tưởng xảy ra chuyện lớn, nghe hỏi về viện mồ côi thì thở phào nhẹ nhõm rồi lập tức trả lời: "Thứ Bảy tuần sau ạ."
"Dời sang ngày mai đi. Gửi danh sách quà tặng cho tôi ngay nhé."
Đăng Dương cúp máy.
Trợ lý hết sức kinh ngạc, đây là lần đầu tiên Đăng Dương để ý đến chuyện nhỏ nhặt như tặng quà này!
Cũng không phải Đăng Dương mặc kệ việc nhỏ mà là Trần thị có tới mấy trăm ngàn nhân viên, mỗi ngày khởi động dự án mấy chục tỷ, nếu phải ôm đồm mọi chuyện lớn nhỏ thì Đăng Dương làm việc suốt 24 tiếng không ngủ cũng chẳng tài nào xử lý hết.
Đăng Dương chỉ lo việc lớn, còn những việc nhỏ khác tất nhiên sẽ do người làm công ăn lương như bọn họ xử lý.
Trợ lý nhanh chóng gửi danh sách tới.
Đăng Dương mở email rồi tải danh sách quà tặng về xem, đều là văn phòng phẩm, sách báo, đồ chơi, quần áo, sữa bột, đồ ăn vặt thông thường, còn có tã lót mà viện mồ côi cần nhất.
Xem đến trang cuối cùng, Đăng Dương lại gọi cho trợ lý, "Thêm một khối pha lê lập phương nữa."
Trợ lý biết pha lê lập phương, trên bàn làm việc của Đăng Dương có một cái, là vật trang trí khơi nguồn sáng tạo.
Nhưng khác với pha lê lập phương bình thường, vật trang trí kia của Đăng Dương làm từ pha lê nguyên chất.
Nghe nói mấy trăm ngàn tệ một cái.
Trợ lý không rõ tại sao Đăng Dương muốn tặng thêm vật trang trí cho viện mồ côi, nhưng sếp đã dặn thì vẫn phải làm.
Trợ lý thêm pha lê lập phương vào danh sách, chợt nghĩ đến một chuyện nên hỏi ngay, "Ngày mai sếp muốn đi ạ? Có cần tăng cường truyền thông không sếp?"
"Hủy bỏ truyền thông đi." Đăng Dương giơ tay xem đồng hồ, "Chín giờ sáng mai lên đường."
Ngụ ý là anh sẽ đi.
Trợ lý đáp, "Em sắp xếp ngay đây ạ!"
Thanh Pháp ngủ một giấc ngon lành, cậu không ăn sáng mà leo lên cân trước.
58 ký rưỡi.
Vẫn hơi gầy nhưng đang tăng dần đều.
Bữa sáng Thanh Pháp ăn thêm hai cái bánh bao.
Đi tàu điện ngầm rồi lại đi bộ, khi đến viện mồ côi Rainbow Bridge chỉ mới bảy rưỡi.
Không có bảo vệ, cổng lớn mở toang.
Thanh Pháp đi vào viện mồ côi, thời tiết không tốt lắm mà hơi âm u, ký túc xá của lũ trẻ bật đèn sáng trưng, chúng cũng đã ngủ dậy.
Thanh Pháp đi tới phụ một tay.
Có mấy đứa trẻ bị liệt không thể tự chăm sóc mình nên phải mặc đồ cho chúng.
Lũ trẻ bị liệt ở trên lầu năm.
Vừa lên lầu năm đã ngửi thấy mùi ẩm mốc thoang thoảng, hành lang bị bịt kín bằng lưới sắt li ti, dù có nắng cũng không thể chiếu vào.
Không có phòng học mà chỉ có hai phòng lớn, nam một phòng, nữ một phòng.
Cửa mở rộng, ánh sáng rọi vào.
Phòng đầu tiên có tám bé trai, tất cả đều bị liệt hoặc mắc bệnh Down nên không thể tự chăm sóc mình.
Dì Trương cậu gặp lần trước đang nhanh nhẹn thay tã cho một đứa bé trong số đó.
Thật ra những đứa trẻ này đều đã lớn nhưng ban đêm không ai chăm sóc, nếu không mặc tã sẽ tiêu tiểu đầy giường.
Công việc này vừa mệt vừa bẩn, trước đây tình nguyện viên từng tới mấy lần, thay một lần lại chạy đi nôn, từ đó không bao giờ lên lầu năm nữa.
Dì Trương cứ tưởng Thanh Pháp cũng sẽ như thế, nhân chi thường tình, bà biết người trẻ tuổi không thể làm nổi việc này.
Nào ngờ Thanh Pháp không chỉ làm rất tốt mà còn cực kỳ tận tâm.
Đến phòng bé gái bên cạnh, cậu đóng cửa lại rồi chờ bên ngoài, đợi dì Trương thay tã xong mới yên lặng vào thu dọn đống bừa bộn hôi thối kia.
Dì Trương đều thấy hết, trên đường đến phụ giúp nhà ăn, bà chủ động hỏi Thanh Pháp, "Tiểu Pháp, trong nhà cháu còn em trai em gái nữa đúng không? Chăm người giỏi thật đấy."
Thanh Pháp chỉ cười không đáp.
Dì Trương hiểu ra, bà vỗ vỗ cánh tay Thanh Pháp xem như an ủi, đến nhà ăn, dì Trương cố ý bảo Thanh Pháp đi phát bữa sáng, nãy giờ thiếu niên này đã mệt gần chết rồi.
Dì Trương lấy ra một chiếc áo blouse trắng xếp xó đưa cho Thanh Pháp.
Đôi khi lụa đẹp vì người, Thanh Pháp mặc blouse trắng tràn ngập khí chất thư sinh, ở nhà ăn mà cứ như đang ở phòng thí nghiệm.
Đến quầy, Thanh Pháp nhanh nhẹn chia bữa sáng.
Món ăn khá phong phú, cháo, bánh quẩy, bánh bao thịt, mỗi em nhỏ còn có một quả táo.
Táo là loại táo ta vừa nhỏ vừa xấu nhưng rất giòn ngọt.
Lũ trẻ thấy Thanh Pháp thì hết sức hiếu kỳ, lấy bữa sáng xong vẫn chưa đi mà vây quanh cửa quầy kiễng chân nhìn cậu.
Đứa nào cũng ríu rít nói "Anh đẹp quá à, anh có đến thăm tụi em thường xuyên không ạ?"
Cùng lúc đó, ba chiếc xe tải lớn tiến vào viện mồ côi Rainbow Bridge, theo sau là một chiếc Bugatti màu đen.
Viện trưởng đã chờ sẵn ở cổng, chiếc Bugatti màu đen dừng lại ở chỗ đậu xe tạm thời trong sân, thấy người mở cửa bước xuống không phải trợ lý mà là Đăng Dương, viện trưởng lập tức đi tới bắt tay rồi sốt sắng nói: "Trần tổng, chắc ngài chưa ăn điểm tâm đúng không? Đi nào, nhà ăn chúng tôi đang phát bữa sáng."
Ông chỉ vào một tòa nhà cách đó không xa, "Ngay đằng kia kìa, gần lắm!"
Đăng Dương bắt tay viện trưởng rồi nhìn quanh nhưng không thấy người đâu, anh thu mắt lại hỏi: "Chẳng phải hôm nay có tình nguyện viên à?"
Viện trưởng sững sờ, tình nguyện viên, tình nguyện viên nào? Ông hơi khó hiểu nhưng vẫn trả lời: "Giờ này chắc đang phụ giúp ở nhà ăn đấy ạ."
Đăng Dương lập tức nhấc chân đi tới nhà ăn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co