Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

22

duongkieu263

Sau khi kết bạn, đây là lần đầu tiên Thanh Pháp liên lạc với Đăng Dương.

   Trong xe tối lờ mờ, ánh đèn nhạt nhòa của bãi đậu xe rọi qua kính chắn gió.

   Đăng Dương mở khóa màn hình rồi bấm vào khung chat.

   Có hai tin nhắn.

   Tin thứ nhất là một phần mềm.

   Tin thứ hai là ——

  [ Xin lỗi Trần tiên sinh, hôm nay tôi bắt đầu thi cuối kỳ nên giờ mới có thời gian chuẩn bị quà đáp lễ, cảm ơn khối pha lê lập phương của anh, tôi thích lắm, hy vọng anh cũng sẽ thích món quà này.]

   Đăng Dương khẽ nhíu mày, quà?

   Ấn vào phần mềm.

   Màn hình điện thoại lập tức tối đen, đầu tiên vang lên tiếng sóng biển xen lẫn vài tiếng hải âu, sau đó một dải sao lung linh màu xanh hiện ra rồi dần hòa vào biển cả.

   Giây lát sau, một tiếng kêu như trẻ con khóc phá vỡ sự yên tĩnh, một con cá voi trắng đột nhiên nhảy vọt lên khỏi mặt biển lấp lánh, đó là cá voi beluga, nó nhanh nhẹn bơi đi, lúc ẩn lúc hiện, vây đuôi làm loang ra từng gợn sóng lăn tăn, đến không trung thì dừng lại.

   Sau đó là tiếng kêu của vô số loài cá khác.

   Từ cá voi trắng biến thành cá vàng và đủ loại cá khác nhau, cá chép, cá trắm cỏ, cá mè, cá lóc bông, cá trắm đen, cá hố, cá mòi......

   Thậm chí còn có cua sò ốc hến, đủ loại cá đếm không xuể lần lượt rơi xuống biển từ trên cao làm tóe lên những đốm sáng màu vàng kim.

  ......

   Thời gian không dài lắm mà chỉ gần một phút, chương trình kết thúc rồi trở về giao diện Wechat.

   Trong xe lại trở nên im ắng.

   Chốc lát sau, một tiếng cười khẽ phá vỡ sự yên tĩnh.

   Đây là món quà thú vị nhất mà anh từng nhận được.

   Đăng Dương gõ chữ trả lời, "Giờ cậu đang học công nghệ phần mềm à?"

    Thanh Pháp vừa rửa sạch một hộp việt quất, việt quất dính nước hệt như những viên ngọc trai óng ánh màu xanh tím.

    Thanh Pháp ngồi trước ghế sofa rồi để khay việt quất xuống, không gõ chữ mà gửi một tin nhắn thoại.

   Tin nhắn thoại hiện ra, Đăng Dương ấn mở, giọng thiếu niên trong trẻo như tiếng cá voi kêu trong phần mềm cậu làm, có độ tinh khiết nguyên thủy nhất, không gấp gáp, cũng không ồn ào, nhất là giữa đêm tuyết tĩnh mịch, thiếu niên nói: "Dạ, Trần tiên sinh."

   Đăng Dương chợt nhớ lại hôm đó ở viện mồ côi, trong ký túc xá lờ mờ, mái tóc thiếu niên tỏa ra hương hoa mai.

    Thanh Pháp tựa như một đóa mai trắng nở rộ trong đêm tuyết, ngay cả âm sắc cũng có hương hoa mai.

   Anh muốn tiếp tục nghe giọng thiếu niên.

   Đăng Dương ấn nút chat voice.

    Thanh Pháp cầm một quả việt quất, vừa bỏ vào miệng thì lời mời chat voice hiện ra. Cậu không kịp nhai việt quất mà ấn nút nghe trước, "Trần tiên sinh?"

   Đăng Dương điều chỉnh ghế dựa rồi ngả người ra sau, nhìn tuyết rơi rì rào qua kính chắn gió, vẻ mặt trở nên hiền hòa, "Đang ăn gì thế?"

  "Việt quất ạ."  Thanh Pháp khó nhọc nuốt việt quất xuống, "Bốc một nắm mà hơi nhiều."

  "Thích việt quất à?"

  "Vâng, tốt cho mắt mà."  Thanh Pháp lại bốc một quả việt quất, "Chỗ anh yên tĩnh quá nhỉ, đang câu cá sao ạ?"

   Hiện giờ tâm trạng Đăng Dương đang rất thoải mái, đưa tay cởi nút áo khoác, "Nhờ có mồi của cậu mà hôm nay bội thu đấy."

  "Tôi còn nhiều lắm, lần sau lấy thêm mấy lọ cho anh."

   "Được." Mặc dù còn muốn nghe giọng thiếu niên nhưng Đăng Dương vẫn nói, "Cúp máy đây, ngủ sớm chút đi, ngày mai thi cố lên nhé."

   Anh hơi ngập ngừng, "Tôi thích quà của cậu lắm."

    Thanh Pháp cũng lễ phép trả lời: "Anh thích là được rồi."

   Cúp máy, trong khay còn bảy tám quả việt quất,  Thanh Pháp gom hết bỏ vào miệng.

   Thi cuối kỳ không liên tục mà kéo dài cả tuần mới xong, buổi thi cuối cùng của ngành công nghệ phần mềm là vào buổi sáng.

   Thi xong  Thanh Pháp ra khỏi phòng, vừa đi mấy bước thì có người gọi cậu sau lưng, "Bạn học  Pháp."

    Thanh Pháp dừng lại, một nam sinh chạy tới, vóc dáng hắn rất cao, hơn  Thanh Pháp cả nửa cái đầu, để tóc kiểu Mohican.

    Thanh Pháp nhớ kiểu tóc này, đây là bạn học ngồi cạnh cậu hồi khai giảng năm nhất.

   Thấy  Thanh Pháp, hai mắt Vũ tuấn huy sáng rực, hắn dừng lại trước mặt cậu, nước da hơi ngăm đen nhưng vẫn có thể nhìn ra màu đỏ mờ nhạt trên mặt, "Lâu rồi không gặp, nghe thầy nói cậu xin nghỉ ốm, cậu đã khỏe hơn chút nào chưa?"

    Thanh Pháp gật đầu, "Khỏe rồi."

  Từ lúc khai giảng Vũ tuấn huy đã thích  Thanh Pháp, khi hắn bước vào lớp của tân sinh viên, thiếu niên yên lặng ngồi trong góc xa nhất nhưng vẫn thu hút sự chú ý của hắn.

   Không riêng gì hắn mà các bạn học khác đều chú ý tới  Thanh Pháp.

    Thanh Pháp mặc đồ hết sức bình thường, vóc dáng gầy gò, sắc mặt tái nhợt, dù vậy người khác vẫn lập tức chú ý đến cậu trong đám đông, chỉ chú ý mình cậu mà thôi.

   Trong bóng đêm mịt mờ, cậu vẫn tỏa sáng rực rỡ.

   Nhưng chung quanh  Thanh Pháp như có một bức tường vô hình cự tuyệt người khác tới gần.

   Chỉ có Vũ tuấn huy mặt dày mày dạn ngồi xuống cạnh cậu.

   Vũ tuấn huy là người thích gì làm nấy nhưng giờ lại không dám lộ liễu theo đuổi  Thanh Pháp, hắn chưa biết rõ xu hướng tính dục của cậu.

   Vì yêu thầm nên Vũ tuấn huy u sầu do dự mãi, đến khi tỉnh táo lại thì  Thanh Pháp đã xin nghỉ tạm thời, hỏi mãi mới biết cậu sẽ quay lại thi cuối kỳ, tiếc là mấy hôm trước họ không thi chung phòng, khó khăn lắm hôm nay mới thi chung.

   Hắn còn một câu hỏi quan trọng chưa làm mà  Thanh Pháp đã nộp bài, Vũ tuấn huy chẳng chút do dự nộp theo.

   Không tranh thủ gặp thêm mấy lần nữa thì phải đợi hết kỳ nghỉ đông mới được gặp lại  Thanh Pháp.

   Cuộc trò chuyện đơn giản đã đến hồi kết, thấy  Thanh Pháp muốn đi, Vũ tuấn huy xoa cái ót trụi lủi, suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc tìm được một cái cớ, "Hai giờ chiều nay có buổi tọa đàm đấy, hình như là sinh viên duy nhất đạt toàn điểm A trong lịch sử đại học Bắc Kinh thì phải, còn là chủ tịch một công ty lớn nữa."

   Bước chân  Thanh Pháp hơi dừng lại.

   Sinh viên duy nhất đạt toàn điểm A trong lịch sử đại học Bắc Kinh là Đăng Dương.

  Cậu dừng lại rồi lịch sự hỏi: "Ở hội trường đúng không?"

  ——

   Một chiếc Porsche lái ra khỏi đại học T.

   Đỗ Hải Đăng nhìn sang Đỗ Bình An trên ghế phụ, từ hôm dự tiệc cưới của Phạm Bảo Khang, Đỗ Bình An đột ngột có việc về trước, dạo này y cứ mãi buồn bã ủ dột, cơm cũng ăn không ngon.

   Đỗ Hải Đăng đưa tay xoa đầu Đỗ Bình An, "Thi xong rồi muốn ăn gì?"

   Đỗ Bình An lắc đầu, "Không thấy ngon miệng."

  "Lại ăn không ngon à, nhìn em cứ như thất tình vậy." Đỗ Hải Đăng thuận miệng nói.

   Toàn thân Đỗ Bình An run lên.

   Đỗ Hải Đăng vốn chỉ đùa Đỗ Bình An, thoáng thấy phản ứng của y, tim Đỗ Hải Đăng như bị búa sắt nện mạnh, dừng xe lại ven đường rồi nhíu mày hỏi, "Thất tình thật à?"

  "...... Đâu có......" Đỗ Bình An vẫn muốn giấu.

  "Đừng nói dối trước mặt anh." Đỗ Hải Đăng cố nén lửa giận, "Em không bao giờ thành công đâu."

   Đỗ Bình An đã nhẫn nhịn mấy ngày, dù sao cũng chẳng quan trọng, lửa giận của y cũng bốc lên, "Đúng, em thất tình đó! Người em thích không thích em, anh vừa lòng chưa!"

  Mỗi khi tủi thân hai mắt y đỏ hoe, tim Đỗ Hải Đăng lại mềm nhũn, hắn bực bội muốn tìm hộp thuốc lá nhưng nửa chừng lại thôi, nghiến răng mắng, "Đứa đui mù nào dám từ chối em thế hả!"

   Đỗ Bình An lập tức cãi lại, "Người ta không bị mù đâu, anh không được chửi người ta!"

   Đỗ Hải Đăng tức quá hóa cười, "Mỹ nữ thần tiên nào mà bênh chằm chặp thế."

   Đỗ Bình An cắn môi, không phải mỹ nữ thần tiên mà là nam thần của y, nhưng Đỗ Hải Đăng hiểu lầm cũng tốt, Đỗ Bình An đột nhiên quay sang níu tay Đỗ Hải Đăng, vô cùng đáng thương nói: "Anh, anh hẹn hò nhiều lắm mà, anh dạy em cách làm đối phương thích mình đi."

   Đỗ Hải Đăng lập tức biến sắc, chẳng lẽ  Thanh Pháp gửi video cho Đỗ Bình An rồi sao? "Nói bậy bạ gì đó, anh hẹn hò nhiều lúc nào."

  "Anh đừng có gạt em." Đỗ Bình An lầm bầm, "Anh thường xuyên đi qua đêm không về, đừng tưởng em không biết nhé."

   Thì ra là chuyện này, Đỗ Hải Đăng thở phào nhẹ nhõm, "Người lớn phải xã giao chứ, em không hiểu đâu. Thôi đừng đánh trống lảng nữa, em còn nhỏ......"

  "Em lớn rồi!" Đỗ Bình An ngắt lời hắn, "Anh có dạy không thì bảo, không dạy em đi hỏi người khác."

   Đỗ Hải Đăng không làm gì được y, mặc dù không muốn Đỗ Bình An yêu đương vì chẳng ai xứng với em trai cưng của hắn nhưng nhìn bộ dạng chưa thấy quan tài chưa đổ lệ của Đỗ Bình An, hắn đành phải sửa lời, "Dạy, đương nhiên là dạy rồi."

   Hai mắt Đỗ Bình An lập tức có thần trở lại, y háo hức ngẩng mặt nhìn Đỗ Hải Đăng, "Anh mau nói đi, anh tốt với em nhất đó!"

   Giờ phút này mặt hai người cách nhau rất gần, tim Đỗ Hải Đăng đập rộn, hắn mất tự nhiên quay mặt đi rồi ho khan một tiếng, "Liệt nữ sợ triền lang, phụ nữ có mạnh mẽ cỡ nào cũng không chịu nổi đàn ông bám riết mình đâu, em cứ liều mạng bám chặt người ta đi."

   Đỗ Bình An càng nghe càng thấy có lý.

   Đúng vậy, Đăng Dương đã không nhớ y thì y càng phải ra sức xuất hiện trước mặt Đăng Dương để anh nhớ mình!

   Sao mấy ngày nay y phải đau xuân buồn thu, trưng ra bộ dạng thảm sầu vậy chứ!

   Đỗ Bình An đột nhiên vỗ mạnh lên trán một cái.

  "Em làm gì vậy." Đỗ Hải Đăng vội vàng chụp tay y, "Lỡ đập đau thì sao."

  "Em ngốc quá, có vậy mà cũng xoắn xuýt bao lâu nay!" Đỗ Bình An lộ ra khuôn mặt tươi cười, y chồm sang ôm chầm Đỗ Hải Đăng, "Cảm ơn anh nha, anh tốt với em quá!"

   Sau tai Đỗ Bình An thoang thoảng mùi nước hoa như lá thông sau tuyết làm Đỗ Hải Đăng ngẩn ngơ, còn đang mơ màng thì Đỗ Bình An đã buông hắn ra rồi xách ba lô xuống xe, "Em có việc phải đi trước đây!"

   Hồi lâu sau Đỗ Hải Đăng mới hoàn hồn, hắn hạ cửa xe xuống định gọi Đỗ Bình An lại để mình chở y đi, nhưng bóng dáng y đã biến mất từ lâu.

   Đỗ Bình An chạy rất nhanh, sau đó đón một chiếc taxi.

   Y lên xe đóng cửa lại rồi bảo tài xế: "Đến đại học Bắc Kinh!"

    Trần Quốc Anh đã nói một ngày trước kỳ nghỉ Đăng Dương sẽ đến đại học Bắc Kinh thuyết giảng, chính là hôm nay! Y lấy điện thoại ra gọi cho bạn mình ở đại học Bắc Kinh, "Tớ sắp đến trường cậu rồi, cho tớ mượn thẻ sinh viên của cậu đi, ừ, chờ tớ ở cổng chính nhé."

   Trụ sở Trần thị, Đăng Dương đã xong việc.

   Trợ lý vào báo cáo lịch trình buổi chiều, "Hai giờ chiều nay ngài đã nhận lời mời của hiệu trưởng đại học Bắc Kinh đến dự buổi tọa đàm kéo dài một tiếng đấy ạ."

   Đăng Dương giơ tay lên nhìn đồng hồ, 12 giờ rưỡi, anh tắt máy tính đứng dậy rồi bấm số nội bộ, "Chuẩn bị xe đi."

   Trợ lý theo Đăng Dương ra ngoài, sực nhớ ra một việc, "Trần tổng, học bổng dành cho sinh viên xuất sắc năm tới vẫn chưa quyết định chọn trường nào, chủ nhiệm đại học Bắc Kinh đã gọi tôi mấy lần, chúng ta tài trợ cho đại học Bắc Kinh lâu rồi, năm nay ngài có định đổi sang đại học T không ạ? Khoa truyền thông của đại học T nắm quyền phát ngôn trên các phương tiện truyền thông toàn quốc, tôi thấy tài trợ cho đại học T rất có lợi vì họ sẽ tích cực quảng bá hình ảnh công ty mình đấy ạ."

   Hai người vào thang máy, trợ lý ấn nút tầng trệt, Đăng Dương hỏi: "Còn bao lâu nữa?"

   Trợ lý tính nhẩm, "Đầu xuân khai giảng, còn hai tháng nữa ạ."

  "Đưa vào chương trình nghị sự tháng sau đi."

  "Dạ."

   Thang máy nhanh chóng xuống tầng trệt, cửa mở, Đăng Dương bước ra ngoài.

   Lên xe, trợ lý nhận được một cuộc điện thoại, hắn quay đầu báo cáo với Đăng Dương, "Trần tổng, chủ nhiệm đại học Bắc Kinh gọi tới nói buổi tọa đàm của ngài được hoan nghênh lắm ạ, giờ hội trường đã chật kín rồi, không ai vào được nữa."

   Đăng Dương nhắm mắt dưỡng thần ở ghế sau không có phản ứng gì, trợ lý lập tức nâng vách gỗ cách âm lên rồi yên lặng quay người lại.

   Cùng lúc đó,  Thanh Pháp đưa thẻ sinh viên cho người soát vé rồi theo dòng người tiến vào hội trường.

Thanh Pháp vào hội trường, cả hội trường rộng thênh thang đã sắp kín chỗ, chỉ còn lác đác vài ghế trống ở mấy dãy cuối.

   Cậu tìm chỗ ngồi xuống.

   Sau đó Vũ tuấn huy cũng chạy vào, hắn nhìn quanh, lập tức phát hiện ra  Thanh Pháp.

   Hai bên  Thanh Pháp đều có người ngồi, Vũ tuấn huy để ba lô giữ chỗ ở dãy ghế sau rồi len lỏi đi qua.

   Đến gần  Thanh Pháp, hắn cúi người thì thầm với nữ sinh bên trái cậu, nữ sinh đồng ý đổi chỗ.

   Vũ tuấn huy rối rít cảm ơn, với tay lấy ba lô rồi ngồi xuống.

  "Bạn học  Pháp, uống miếng nước đi." Vũ tuấn huy lấy từ ba lô ra một chai nước trái cây, vì mua đồ uống nên hắn mới đến muộn mấy phút.

    Thanh Pháp cũng lấy từ ba lô ra một chai nước lọc đã uống hết phân nửa, cậu từ chối khéo, "Tôi không uống nước ngọt."

   Vũ tuấn huy vội vàng cất nước ngọt đi rồi nhe răng cười toe toét, "Tớ cũng ít khi uống Coca lắm, uống nước lọc vẫn tốt cho sức khỏe hơn."

   Lúc này cả hội trường đột nhiên xôn xao, có người reo lên, "Còn trẻ ghê! Đẹp trai quá đi!"

    Thanh Pháp ngước mắt lên.

   Khoảng cách rất xa, một người trên sân khấu, một người ngồi ở dãy áp chót, chỉ thấy được thân hình cao lớn thẳng tắp, hôm nay anh mặc một bộ vest đơn giản màu đen.

   Vũ tuấn huy cảm thán, "Còn trẻ vậy mà đã lọt vào danh sách Forbes thế giới rồi, giỏi thật đấy. Thảo nào là sinh viên toàn điểm A duy nhất của trường suốt bao năm qua."

   Hắn chợt quay đầu sang, dưới ánh đèn mờ nhạt, hàng mi của thiếu niên dài đến khó tin.

   Vũ tuấn huy đột nhiên đỏ mặt, thì thầm nói, "Bạn học  Pháp, cậu học giỏi như vậy chắc cũng thi được toàn điểm A nhỉ."

    Thanh Pháp quay mặt sang rồi đưa ngón tay lên môi, "Diễn thuyết bắt đầu rồi."

  "À!" Vũ tuấn huy lập tức ngồi thẳng dậy, vì mới đối diện với đôi mắt thiếu niên nên tim hắn đập nhanh hơn bình thường gấp mấy lần.

   Lúc này trên sân khấu, Đăng Dương chỉnh lại microphone, hội trường không một chỗ trống, nhìn qua toàn là các sinh viên trẻ tuổi.

   Đột nhiên anh thất thần,  Thanh Pháp cũng là sinh viên trẻ trung như vậy.

   Đăng Dương định thần lại rồi bắt đầu diễn thuyết.

   Nội dung cũng na ná nhau, súp gà cho tâm hồn và khích lệ lập nghiệp.

   Chỉ là Đăng Dương có giọng nói trầm thấp đầy từ tính, ngoại hình xuất chúng, hơn nữa còn là học thần trong truyền thuyết của đại học Bắc Kinh nên mỗi khi phát biểu xong, dưới đài không chỉ có những tràng pháo tay vang dội mà còn có tiếng hò reo không ngớt.

   Đỗ Bình An ngồi ngay giữa hàng đầu tiên.

   Vị trí của y cách Đăng Dương rất gần, gần đến nỗi y chưa bao giờ thỏa mãn như lúc này, được ngắm Đăng Dương suốt thời gian dài.

  "Đẹp trai quá đi mất."

   Bên cạnh có tiếng trầm trồ xuýt xoa làm Đỗ Bình An vừa tự hào vừa ghen tuông.

   Y chỉ muốn Đăng Dương thuộc về mình mà thôi.

   Vừa sùng bái vừa ái mộ, suốt buổi diễn thuyết Đỗ Bình An nhìn Đăng Dương hau háu, mắt cũng không nỡ chớp.

   Diễn thuyết nửa tiếng, nửa tiếng còn lại là để sinh viên đặt câu hỏi.

   Các sinh viên nô nức giơ tay lên hỏi đủ thứ, có một vài câu hỏi rất sắc bén.

   Đỗ Bình An một mực giơ tay thật cao, lúc gần kết thúc, rốt cuộc giáo viên điểm danh cũng gọi y, "Sinh viên ngồi giữa hàng thứ nhất. Đúng rồi, em đó, em mặc áo xanh ấy."

   Đỗ Bình An hết sức kích động, lập tức đứng bật dậy, trong mắt lóe lên một tia sáng say mê, "Muốn hỏi chú Dương...... Đàn anh đã yêu ai hoặc hẹn hò với ai chưa ạ?"

   Cả hội trường lập tức trở nên sôi động, rất nhiều tiếng hét chói tai vang lên.

   Lúc này  Thanh Pháp mới biết Đỗ Bình An cũng tới. Vũ tuấn huy liếc nhìn  Thanh Pháp, tranh thủ bắt chuyện, "Người thành đạt như anh Trần chắc phải có người yêu rồi nhỉ."

    Thanh Pháp không trả lời mà xách ba lô lên nói: "Tôi đi trước đây." Sau đó đứng dậy rời đi từ bên kia.

   Vũ tuấn huy cũng hấp tấp xách ba lô đuổi theo.

   Đúng lúc này, Đăng Dương đáp trên sân khấu, "Tôi không trả lời câu hỏi riêng tư."

   Đỗ Bình An lập tức hụt hẫng nhưng sau đó vui vẻ lại ngay, Đăng Dương nói chuyện với y rồi.

   Trả lời xong câu hỏi cuối cùng, Đăng Dương xuống sân khấu rời đi.

   Diễn thuyết kết thúc, các sinh viên trong hội trường cười nói đi ra ngoài, đến khi không còn thấy bóng dáng Đăng Dương, Đỗ Bình An mới hoàn hồn rồi vội vã luồn lách trong đám đông chạy tới trước, "Cho mình qua với......"

   Đăng Dương đi ra từ cửa hông, hiệu trưởng đại học Bắc Kinh không có ở đó nên hiệu phó, chủ nhiệm và mấy giảng viên tiễn anh đến bãi đỗ xe, trên đường đi trò chuyện về dự án hợp tác tiếp theo.

   Ra khỏi hội trường, băng qua một đại sảnh, Đăng Dương đột nhiên dừng lại rồi nhìn về phía bức tường dán ảnh bên trái.

   Hiệu phó hơi thắc mắc nhưng vẫn tươi cười giới thiệu, "Đây là ảnh của các tân sinh viên nằm trong top 5 từ trước đến nay, có cả cậu nữa đấy."

   Chủ nhiệm cũng cười rồi ra hiệu cho mọi người nhìn bức ảnh đầu tiên ở góc trên cùng bên phải, "Ảnh Trần tổng kia kìa, bắt đầu từ năm cậu ấy vào học mới có tấm bảng này, lúc đó cậu ấy mới mười tám tuổi thôi."

   Chủ nhiệm cảm thán, "Thời gian trôi nhanh thật đấy."

   Tất cả mọi người đều nhìn sang. Còn Đăng Dương nhìn góc trái phía dưới, trợ lý thấy vậy cũng nhìn thoáng qua chỗ đó.

   Đăng Dương nhanh chóng thu mắt lại rồi tiếp tục đi ra ngoài.

   Đám người vội vã theo sau.

   Đến bãi đậu xe, hiệu phó và chủ nhiệm vẫn chưa chịu đi, Đăng Dương nhìn trợ lý, trợ lý lập tức hiểu ý tiến lên nói khéo vài câu, lúc này bọn họ mới đi.

   Trợ lý hỏi Đăng Dương: "Trần tổng muốn ở lại trường tham quan sao ạ?"

   Đăng Dương gật đầu rồi nói: "Học bổng sang năm cho khoa Sinh học của đại học Bắc Kinh đi."

   Trợ lý hiểu ra ngay, lúc nãy hắn vừa thấy ảnh  Thanh Pháp trên tường, thì ra là sinh viên xuất sắc của đại học Bắc Kinh, còn học ngành Sinh học nữa, nhưng Đăng Dương không nhắc tới nên hắn cũng không tiện hỏi thẳng mà quanh co lòng vòng: "Có cần chỉ định sinh viên nào không ạ?"

   Đăng Dương gạt đi, "Không cần."

    Thanh Pháp có thể dựa vào thực lực của mình để giành học bổng.

   Trong lòng trợ lý âm thầm nể phục, không hổ là sếp hắn, tặng tiền cho người ta mà cũng tinh tế như vậy.

   Học bổng Trần thị trao cho các trường đại học có giá trị rất lớn, dù là hạng mười cũng đủ trang trải học phí và sinh hoạt phí cho bốn năm, người có điểm thi được tuyên dương chắc sẽ lọt vào top 10 rất dễ dàng.

  "Các cậu về trước đi." Đăng Dương mở cửa xe lấy điện thoại, "Tôi ——"

  "Chú Dương!" Còn chưa nói hết thì có người ngắt lời anh.

   Đăng Dương quay đầu, trông thấy một nam sinh xông tới đưa tay chặn cửa xe.

   Đỗ Bình An chạy không kịp thở, tự giới thiệu mình trước, "Chú Dương, cháu tên Đỗ Bình An, cha cháu là Đỗ Phú Quí đấy ạ!"

  Thể nào lần này anh cũng nhớ y thôi!

   Đăng Dương nhìn lướt qua mặt y rồi lạnh nhạt hỏi: "Chuyện gì?"

   Ánh mắt Đỗ Bình An sáng rực, y hít sâu một hơi, "Cho cháu đi nhờ xe được không ạ? Cháu có việc gấp phải về nhà mà giờ không gọi xe được, cháu gọi lâu lắm rồi......" Để lời mình nói đáng tin hơn, y còn lấy điện thoại ra, trên màn hình đúng là app đặt xe.

   Đăng Dương lấy điện thoại, không nhìn Đỗ Bình An mà bảo trợ lý, "Đưa cậu ta về nhà đi."

   Trợ lý vâng dạ.

   Đỗ Bình An đang mừng rỡ thì thấy Đăng Dương đóng cửa xe lại rồi bỏ đi, y nhất thời sửng sốt.

   Trợ lý đi tới mở cửa xe lần nữa, lịch sự nói: "Mời."

  ——

   Ra khỏi hội trường rẽ trái là một con đường nhỏ khá yên tĩnh, hai bên trồng đầy mai vàng, những chùm hoa vàng nhạt nở rộ bị cơn mưa đêm qua làm cánh hoa rụng đầy dưới đất.

   Vũ tuấn huy nhanh chóng đuổi kịp  Thanh Pháp, lồng ngực hắn dưới áo khoác vẫn còn phập phồng mạnh, "Bạn học  Pháp, hơn ba giờ chiều rồi, cậu đói chưa? Tớ mời cậu ăn cơm nhé."

    Thanh Pháp từ chối, "Tôi không đói."

   Vũ tuấn huy cắn môi, rốt cuộc mở miệng, "Vậy add Wechat được không? Tớ vừa phát triển một phần mềm, muốn cho cậu xem để cậu góp ý giùm ấy mà." Câu sau là hắn đang kiếm cớ.

   Lúc này một cơn gió lạnh thổi qua, mai vàng trên cây lại rơi xuống lả tả,  Thanh Pháp bình tĩnh trả lời, "Nếu chỉ xem phần mềm thì được. Nhưng nếu là chuyện khác thì xin lỗi, tôi phải từ chối cậu rồi."

   Vũ tuấn huy sửng sốt, hoàn toàn không ngờ  Thanh Pháp từ chối dứt khoát như vậy, rốt cuộc hắn đánh bạo hỏi: "Cậu thích nữ à?"

    Thanh Pháp liếc nhìn Vũ tuấn huy, ánh mắt này rất bình thường, thậm chí còn chẳng có chút cảm xúc nào nhưng vẫn làm tim Vũ tuấn huy giật thót, vô thức hỏi thêm một câu, "Cậu không thích nam sao?"

   Giọng  Thanh Pháp rất nhẹ, hệt như thời tiết hôm nay, "Tôi không thích cậu."

   Vũ tuấn huy rời đi.

   Lúc quay đi nam sinh điển trai cao lớn suýt đụng phải thùng rác, hắn quay đầu cười ngượng, "Tớ không để ý." Sau đó dụi đôi mắt ửng đỏ rồi bước đi thật nhanh, cuối cùng chạy vụt đi.

    Thanh Pháp quay người định đi tiếp, nhưng vừa ngước mắt lên thì lập tức khựng lại, cách đó không xa có một người đàn ông chẳng biết đã đứng bao lâu rồi.

   Thật ra Đăng Dương cũng vừa mới đến, anh đang đi dạo thì nhìn thấy bóng lưng quen thuộc, chỉ nghe cậu nói câu kia, "Tôi không thích cậu."

   Nhìn thấy Đăng Dương,  Thanh Pháp hơi bất ngờ.

   Lần này thật sự không phải cậu cố ý, cậu chỉ muốn nghe anh diễn thuyết mà thôi.

   Đăng Dương đi về phía cậu, "Tôi cũng từng là sinh viên đại học Bắc Kinh đấy."

    Thanh Pháp gật đầu, "Tôi biết, tôi vừa nghe anh diễn thuyết xong mà."

   Đăng Dương hỏi: "Thấy thế nào?"

    Thanh Pháp nghĩ ngợi, "Nếu phải mua vé vào cửa thì tôi không bỏ tiền ra đâu."

   Câu trả lời thẳng thắn đến không ngờ, Đăng Dương nhìn sâu vào  Thanh Pháp, "Tôi đến diễn thuyết cũng miễn phí mà."

  "Nhưng vẫn đáng giá mười tệ."  Thanh Pháp ngước nhìn trời, hơi âm u như sắp mưa, "Anh có rảnh không, tôi mời anh ăn món mười tệ."

   Đăng Dương chợt nở nụ cười, "Có."

   Nhiều năm không đến nhưng Đăng Dương vẫn nhớ đường, đến ngã tư đi bộ thêm mấy phút là tới cổng chính.

   Bỗng nhiên  Thanh Pháp chụp lấy cánh tay trái của anh, "Trần tiên sinh, đi cửa hông đi."

   Đăng Dương hơi nghiêng đầu, bàn tay thiếu niên trắng nõn thanh mảnh nhưng vẫn thô ráp như vậy, anh dời mắt đi, "Tôi nhớ khu ăn uống ở đối diện cổng trường mà."

  "Vâng."  Thanh Pháp gật đầu, "Nhưng cổng chính có chủ nợ của tôi."

   Lần này Đăng Dương quay người lại, đôi mắt đen đối diện với ánh mắt  Thanh Pháp, khóe miệng thiếu niên hơi cong lên, "Chủ nợ của tôi đông lắm. Anh quên rồi sao? Anh cũng là chủ nợ của tôi đó."

   Đăng Dương nhíu mày, "Họ hay đến trường tìm cậu lắm à?"

  "Cũng gần như vậy."  Thanh Pháp chẳng mấy quan tâm, cậu không buông Đăng Dương ra mà kéo anh sang lối khác.

  "Có cần giúp gì không?" Đăng Dương đắn đo.

  "Cảm ơn ý tốt của anh." Trong con ngươi nhạt màu lóe lên ánh sáng làm say lòng người, hai mắt  Thanh Pháp cong cong, "Chỉ có chút rắc rối thôi, tôi tự giải quyết được mà."

   Từ đầu đến cuối cậu không hề buông Đăng Dương ra.

  "Đi nhanh đi Trần tiên sinh, quán kia bán hết sớm lắm."

(Tôi biết các nàng thức khuya để đọc truyện lắm nhá, mai toi bù cho các nàng ngủ sớm iiii)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co