Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

23

duongkieu263

Đại học Bắc Kinh nằm ở phố cổ, tuy là một ngôi trường danh tiếng lâu đời nhưng khu ăn uống đối diện hầu hết đều là quán nhỏ, chủ yếu tập trung vào lợi ích thực tế.

   Thời đại học Đăng Dương chỉ biết có một nơi như vậy chứ chưa bao giờ tới.

   Ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ, lại mới thi xong nên đường phố đông đúc tấp nập, Thanh Pháp kéo tay Đăng Dương rẽ trái rẽ phải trong khu ăn uống, đi tầm mười phút thì dừng lại ở một quán nhỏ bán xiên que.

   Mặt bằng hết sức chật hẹp, chỉ khoảng bốn năm mét vuông nhưng ở nơi tấc đất tấc vàng này giá thuê diện tích nhỏ như vậy cũng rất đắt đỏ.

   Trước cửa giăng một tấm bạt che nắng che mưa, không lớn lắm mà chỉ đủ che cho khách.

   Quán nhỏ nhưng rất sạch sẽ, chủ quán là một bà cụ có mái tóc bạc phơ, ngăn đựng đồ ăn sáng bóng, nước lèo sôi sùng sục, đủ loại nguyên liệu được xiên vào que tre, phân loại và sắp xếp ngay ngắn.

   Cá viên, tôm viên, thanh cua, xúc xích, bò viên, chả cá, đậu hũ non, củ cải trắng, rong biển......

   Nhưng không giống các quán khác mà mỗi xâu chỉ có một viên.

   Bà cụ cũng không hỏi ý họ mà lấy hai cái ly giấy to bằng cốc trà sữa rồi nhanh nhẹn vớt xiên que, mỗi thứ một xiên chất đầy ly giấy, bên ngoài tiếng sấm rền vang, trời mưa, bà múc thêm một vá nước lèo nóng hổi rồi đưa tới.

   Thanh Pháp trả hai mươi tệ, cầm lấy rồi quay sang đưa cho Đăng Dương một ly, "Quán này mười tệ một phần, không cho chọn món."

   Lộp độp.

   Mưa rơi tí tách xuống nóc bạt.

   Chỉ chốc lát sau mưa to như trút, phố ăn uống mới nãy còn nhộn nhịp lập tức vắng tanh, đám người vội vàng tìm quán gần nhất trú mưa.

   Thanh Pháp và Đăng Dương đứng dưới tấm bạt vừa đủ che hai người, tiến lên một bước là cơn mưa tầm tã, những giọt mưa thi nhau rơi xuống như sợi chỉ đứt đoạn.

   Sắc trời lờ mờ, mấy quán đối diện lần lượt sáng đèn, bà cụ cũng bật ngọn đèn treo dưới tấm bạt, ánh sáng vàng cam mờ nhạt rơi xuống đôi mắt cong cong của thiếu niên, khóe miệng cậu cũng hơi cong lên.

  "Ăn không quen thì đưa tôi nhé."

   Đăng Dương cầm lấy, anh rút một xiên củ cải trắng, vừa định cắn thì Thanh Pháp mở ba lô lấy điện thoại ra, phía trên gắn tai nghe, cậu kéo ba lô lại rồi đeo lên vai phải.

   Thanh Pháp đưa tai nghe bên trái sang, "Nghe chung không? Vừa nghe nhạc vừa ăn sẽ ngon hơn đó."

   Là tai nghe màu đen có dây.

   Đăng Dương đổi ly giấy qua tay kia rồi cầm tai nghe nhét vào lỗ tai.

   Thanh Pháp cúi đầu bật nhạc, sau đó bỏ điện thoại vào túi rồi quay lại nhìn màn mưa trước mặt, bắt đầu yên lặng ăn.

   Trong tai nghe, khúc nhạc dạo du dương át đi tiếng mưa, giây lát sau nam ca sĩ bắt đầu hát, là một bài hát tiếng Anh.

   [There once was ship that put to sea

  The name of the ship was the Billy O" Tea]

  ......

   Đăng Dương không quay người lại, đôi mắt đen dán vào tai trái của Thanh Pháp.

   Ánh đèn bao phủ vành tai thiếu niên, hình dạng vô cùng xinh đẹp nhưng có mấy vết sẹo nhỏ dài, sau khi bị thương mọc da non nên trắng hơn màu da ban đầu, sắc trắng rất nổi bật.

   Trong tai nghe vẫn đang hát.

   [The winds blew up, her bow dipped down

  Oh blow, my bully boys, blow

  Soon may the Wellerman come

  To bring us sugar and tea and rum

  ......

  When down on her a right whale bore

  The captain called all hands and swore]

   Là câu chuyện về một đoàn thủy thủ giong buồm ra khơi.

   Nhiệt độ không khí hạ thấp làm ly giấy trong tay dần nguội đi, nước mưa văng ướt ống quần, Đăng Dương vẫn nhìn Thanh Pháp, một lát sau anh lên tiếng, "Bài này tên gì vậy?"

  "Wellerman. Nghe nói bối cảnh của bài hát này là thế kỷ mười tám, một chiếc thuyền đánh cá đuổi theo một con cá voi rồi đâm lao móc vào đuôi nó nhưng vẫn không bắt được, cứ thế lênh đênh trên biển, quyết bắt cho bằng được con cá voi này." Thanh Pháp nhai đồ ăn, má trái hơi phồng lên khiến cậu có dáng vẻ thiếu niên hơn.

  "Có công ty phái thuyền tiếp tế cho các thợ săn cá voi, đám thủy thủ gọi những chiếc thuyền kia là Wellerman."

   Thanh Pháp đột nhiên quay đầu sang, trong con ngươi nhạt màu phản chiếu cơn mưa tầm tã, cậu nghiêm túc hỏi: "Trần tiên sinh, anh nghĩ kết cục sẽ thế nào? Đám thợ săn sẽ bắt được con cá voi kia hay là cá voi sẽ giết ngược bọn họ?"

   Ánh mắt Đăng Dương trầm xuống, hỏi lại cậu, "Vậy cậu nghĩ kết cục là gì?"

   Thanh Pháp nở nụ cười, cậu quay lại nhìn mưa, hàng mi dài thỉnh thoảng chớp nhẹ, cậu có bờ mi dưới cực kỳ đẹp, tựa như họa sĩ cầm cọ tỉ mỉ vẽ ra từng sợi một.

  "Không biết, nhưng tôi hy vọng cá voi sẽ thắng."

   Đăng Dương cũng quay mặt nhìn mưa, cầm xiên củ cải trắng đã hơi nguội cắn một cái, chẳng biết vì củ cải hầm nhừ hay đúng là nghe nhạc khiến đồ ăn ngon hơn mà vị thơm ngọt tràn ngập khoang miệng, so với củ cải mấy trăm tệ một phần ở khách sạn còn ngon hơn nhiều.

   Ăn hết củ cải, Đăng Dương lại hỏi, "Thích cá voi à?"

   Ngoài đại dương có một con cá voi phát ra âm thanh với tần số 52 Hz, còn đồng loại của nó đều có tần số từ 15 đến 25 nên không bao giờ nhận được tín hiệu nó phát ra.

   Wechat của Thanh Pháp tên là 52 Hz.

   Thanh Pháp đã ăn hết một xiên bò viên, cậu cúi đầu rút ra một xiên đậu hũ non, "Dạ." Sau đó bỏ vào miệng.

  "Muốn đi xem không?"

   Thanh Pháp chợt khựng lại, lần này đổi thành cậu nhìn Đăng Dương, "Công viên hải dương ấy à? Không muốn." Dừng lại một giây, đáy mắt cậu lóe lên tia sáng mờ nhạt, "Không phải vì mua vé mà vì không muốn thấy chúng bị giam cầm thôi."

  "Cá voi ngoài biển ấy." Đăng Dương cũng rút một xiên bò viên, "Mỗi khi đẹp trời chúng tôi hay ra biển, thấy cá voi và cá heo bơi thành đàn nhiều lắm."

   Bò viên nhỏ xíu nên ăn một miếng là hết, anh quay lại đối diện với ánh mắt Thanh Pháp, "Hè năm sau cùng ra biển câu cá nhé?"

   Đăng Dương trở về nhà mình ở trung tâm thành phố.

   Đây là một trong những bất động sản của anh, một căn penthouse rộng hơn 300 mét vuông, bên ngoài có bể bơi lộ thiên, gần trụ sở Trần thị nên anh thường về đây mỗi khi tan sở quá muộn.

   Đầu tiên là tắm rửa thay đồ, sau đó ra phòng khách pha một ly Negroni giống Thanh Pháp pha ở quán bar, nhỏ thêm mấy giọt nước ép ô liu.

   Nằm ở trung tâm thành phố sầm uất náo nhiệt nhất nhưng căn penthouse lại vô cùng yên tĩnh, Đăng Dương uống một hớp rồi đặt ly rượu xuống, cầm điện thoại trên bàn bấm một dãy số, trong khoảnh khắc đôi mắt đen hơi lóe lên, anh lại ấn phím tắt.

   Một giây sau, điện thoại reo lên.

   Đầu dây bên kia kính cẩn hỏi: "Sếp có dặn dò gì không ạ?"

  "Không." Đăng Dương nói.

  "Vâng, không quấy rầy ngài nghỉ ngơi nữa, ngủ ngon ạ."

   Không gian trở lại yên tĩnh, Đăng Dương đăng nhập Wechat, phía trên cùng là khung chat của anh và Thanh Pháp.

   Mở phần mềm ra ——

   Cá voi trắng lấp lánh bơi trong biển lớn rồi từ từ biến thành cá vàng, mặt biển lóe lên những đốm sáng lấm tấm như sao.

   Chẳng mấy chốc đã kết thúc, Đăng Dương bưng ly rượu lên ngửa cổ uống cạn, sau đó để ly xuống rồi đứng dậy đi ra cửa, vừa mặc áo khoác vừa bước vào thang máy.

   Ba tiếng sau, gần tám giờ, nhiệt độ trong biệt thự ở lưng chừng núi thấp hơn nội thành, tuyết rơi đêm qua vẫn chưa tan, Đăng Dương vào nhà, vừa cởi áo khoác thay giày xong thì bảo mẫu đẩy mẹ Trần ra.

   Trần Tri Thiền đã ngoài sáu mươi, vì chữa bệnh bằng hoá chất suốt thời gian dài nên tóc bà đã rụng sạch, đội mũ mềm giữ ấm, vóc dáng cũng rất gầy, nhỏ hơn nhiều so với người đồng trang lứa, bị bệnh tật hành hạ nên trên mặt không giấu được vẻ tiều tụy, nhưng ngay khi thấy Đăng Dương, đôi mắt khô cạn như nước đọng kia lập tức bừng sáng, bà cười hỏi: "A Dương, sao lại tới đây?"

   Bệnh của bà phải tịnh dưỡng tuyệt đối, mỗi tuần Đăng Dương sẽ đến thăm bà một ngày cố định.

   Không phải hôm nay.

   Đăng Dương đi nhanh tới, ngồi xổm xuống trước mặt Trần Tri Thiền rồi cẩn thận sửa sang chăn mỏng, mấy năm trước chân mẹ Trần rất yếu, mùa hè khớp xương cũng lạnh toát nên phải thường xuyên đắp kín chăn.

   Trong mắt Trần Tri Thiền tràn ngập vẻ trìu mến, bà khó nhọc đưa bàn tay khô khốc lên, hệt như xương cốt được bọc một lớp da trắng bệch vì ngâm nước, dịu dàng xoa đầu Đăng Dương, "Cha con lại gây sự à?" Bà ho khan mấy tiếng, "Đừng để ý ông ta, cứ làm những gì con muốn là được rồi."

   Đăng Dương ngẩng đầu lên, nhếch môi cười, "Không phải, con chỉ tiện đường tới thăm mẹ một lát rồi đi ngay ạ."

   Trần Tri Thiền không nói gì.

   Đăng Dương đứng dậy gật đầu với bảo mẫu, bảo mẫu giao lại xe lăn cho anh rồi về phòng mình. Đăng Dương chậm rãi đẩy Trần Tri Thiền ra phòng khách, "Nhân sâm lần trước mẹ ăn hết chưa? Để con gọi người đưa thêm."

  "Còn mà, mẹ ăn không vào đâu, con giữ lại ăn đi." Con trai tới thăm nên Trần Tri Thiền cũng nói nhiều hơn, "Chuyện viện mồ côi Rainbow Bridge con làm tốt lắm, đứa bé kia không nơi nương tựa, phụ nữ sống một mình chẳng dễ dàng gì, con giúp được thì cứ giúp nhé. Cha và anh con có lỗi với nó nhiều lắm."

   Đứa bé bà nói chính là Từ Kiều Âm.

   Đăng Dương gật đầu, "Dạ."

  "Còn con?" Trần Tri Thiền bỗng quay đầu lại mỉm cười ấm áp, "Đã gặp được ai hợp ý chưa? Nếu có nhất định phải dẫn đến cho mẹ gặp đấy nhé, mẹ không sợ ồn ào đâu."

   Đến phòng khách, Đăng Dương dừng xe lăn lại rồi bóp vai cho Trần Tri Thiền, đôi mắt đen sâu thẳm, anh nói: "Dạ, khi nào có con sẽ dẫn đến."

   Hai mẹ con lại hàn huyên vài câu, thấy Trần Tri Thiền đã mệt, Đăng Dương đẩy bà về phòng nghỉ ngơi, bồng bà lên giường rồi đắp kín chăn, anh ngồi xuống nói, "Con kể chuyện cho mẹ nghe nhé."

   Trần Tri Thiền hài lòng nhắm mắt lại, "Ừ."

  "Có đám thủy thủ nọ săn bắt một con cá voi trên biển, bọn họ làm cá voi bị thương nhưng vẫn không sao bắt được nó."

   Trần Tri Thiền đợi một hồi mà không nghe thấy đoạn tiếp theo nên mở mắt ra, "Rồi sao nữa?"

   Ánh mắt Đăng Dương trầm xuống, "Không có kết cục ạ. Mẹ muốn kết cục như thế nào?"

   Trần Tri Thiền nói ngay, "Đương nhiên là mẹ mong cá voi có thể trốn về biển rồi."

   Đăng Dương nở nụ cười, không nói gì nữa mà kiểm tra lại chăn của Trần Tri Thiền lần cuối, chúc bà ngủ ngon rồi đứng dậy rời đi, tắt đèn đóng cửa lại.

   Sau khi gọi bảo mẫu và bác sĩ tới dặn dò một hồi, Đăng Dương mới lái xe đi.

——

   Trong căn phòng mờ tối chỉ có ánh đèn leo lét đầu giường, gió lạnh ập vào cửa sổ, hình như lại sắp có mưa lớn.

   Ánh sáng màu cầu vồng phản chiếu lên trần nhà, Thanh Pháp chậm rãi xoay khối pha lê lập phương, một lát sau mới để lại đầu giường rồi tắt đèn ngủ.

   Hôm sau ngoài trời mờ sương, Thanh Pháp ra cửa chung cư mới phát hiện mặt đất đã phủ tuyết dày.

   Đêm qua không chỉ có mưa mà còn có tuyết rơi.

   Thanh Pháp kéo khăn quàng cổ ấm áp màu đen lên, bước trên lớp tuyết trắng tinh để đến ga tàu điện ngầm.

   Dì Trương thấy Thanh Pháp tới thì hết sức bất ngờ, "Chẳng phải mỗi tuần cháu chỉ ghé một lần thôi sao?"

   Thanh Pháp ngồi xuống, nhanh nhẹn thu dọn tã lót vừa thay ra, "Cháu thi xong rồi nên trước Tết sẽ đến thường xuyên ạ."

   Tuy nói ra điều này không hay lắm nhưng trong lòng dì Trương cảm thấy rất may mắn, Thanh Pháp vừa trầm lặng vừa biết làm việc nên đỡ đần bà rất nhiều, giảm bớt gánh nặng cho bà, nếu đến thường xuyên thì quá tốt rồi! Bà cười nói: "Có được đứa con như cháu chắc bố mẹ cháu hạnh phúc lắm nhỉ."

   Lúc này Từ Kiều Âm vừa đi tới cửa, nghe dì Trương nói thì sững sờ nhìn Thanh Pháp, bà bối rối đứng đó một lát rồi quay người định đi. Dì Trương tinh mắt vội gọi bà lại, "Cô giáo Từ, bắt được đứa lưu manh quấy rối chị chưa?"

   Từ Kiều Âm liếc nhìn Thanh Pháp rồi khẽ gật đầu.

   Thanh Pháp nhét tã lót vào túi rác rồi ngước mắt hỏi: "Lưu manh gì thế ạ?"

   Từ Kiều Âm còn chưa mở miệng thì dì Trương đã tức giận mắng, "Chẳng biết đứa lưu manh nào mỗi ngày đều dán mấy câu tởm lợm lên cửa nhà cô Từ, dạo này cô Từ đi làm về còn bị bám đuôi nữa."

   Thanh Pháp nhìn sang Từ Kiều Âm, bà vốn đang nhìn Thanh Pháp, thấy cậu nhìn thì lập tức khẩn trương dời mắt đi.

   Thanh Pháp xách túi rác đứng dậy nói: "Nếu cô không ngại thì sắp tới để cháu đưa cô về nhà."

   Cậu nói với Từ Kiều Âm làm bà run lên một cái, đang định từ chối thì dì Trương nói, "Đúng đấy, có đàn ông đi theo thì thằng khốn kia mới ngán, có mấy đứa rác rưởi chuyên quấy rối phụ nữ độc thân mà. Mặc dù Tiểu Pháp của chúng ta còn nhỏ, cũng giống như con chị thôi."

   Dì Trương không biết quá khứ của Từ Kiều Âm mà cứ tưởng bà không chồng không con, Từ Kiều Âm nghe nhắc đến con thì trong lòng lại tràn đầy chua xót, lúc nãy bà hoảng hốt là vì nhìn thấy Thanh Pháp lại nhớ đến Trần Quốc Anh, hắn chỉ lớn hơn Thanh Pháp mấy tuổi mà thôi.

   Từ Kiều Âm nhẹ nhàng nói: "Không cần đâu."

   Dì Trương lau tay, bất mãn nói: "Tôi biết chị hướng nội không thích tiếp xúc với ai nhưng Tiểu Pháp của chúng ta khác mà, thằng bé ngoan lắm."

   Từ Kiều Âm gật đầu, "Tôi biết chứ." Bà chỉ ngại làm phiền Thanh Pháp thôi, cậu đã giúp bà hai lần, một lần đưa dù, một lần vào hôm Đăng Dương đến viện mồ côi.

   Thật ra Từ Kiều Âm và Đăng Dương cũng chưa gặp nhau mấy lần, khi bà kết hôn với Trần Hào thì Đăng Dương mới năm tuổi, sau đó bà ly hôn với Trần Hào rồi rời khỏi nhà họ Trần, Đăng Dương cũng chỉ mới mười tuổi, những dịp lễ Tết ông nội mới đón Đăng Dương về chơi.

   Sở dĩ bây giờ nhận ra Đăng Dương là vì bà rất hay đọc tin tức về Trần thị.

  "Cô sợ làm phiền cháu đúng không?" Chẳng biết từ lúc nào Thanh Pháp đã đi tới trước mặt bà.

   Từ Kiều Âm bất an xoắn ngón tay, cuối cùng khẽ gật đầu.

  "Không sao." Thanh Pháp mỉm cười, "Chỉ đưa mấy ngày để dọa tên khốn kia thôi, không phiền đâu ạ."

   Thật ra Từ Kiều Âm rất sợ, nhiều lần ở nhà nghe tiếng bước chân bên ngoài làm bà sợ đến nỗi không dám gây ra tiếng động, may mà chưa xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nhưng cứ tiếp tục như vậy thần kinh bà sẽ không chịu nổi, rốt cuộc bà nhìn Thanh Pháp rồi hỏi lại, "Không phiền cháu thật chứ?"

  Thanh Pháp mỉm cười, "Không đâu ạ."

   Lúc này Từ Kiều Âm mới gật đầu.

   Buổi chiều ăn cơm ở viện mồ côi, sau khi Đăng Dương tới, đồ ăn trở nên phong phú hơn vì Trần thị tăng mức tài trợ.

   Tuyết rơi lác đác hơi ẩm ướt, Thanh Pháp cầm dù đi bên phải Từ Kiều Âm, bà thấp hơn cậu một cái đầu, mười mấy năm qua bà đều lẻ bóng đi về, giờ nhìn cảnh này cứ như Thanh Pháp là con bà vậy.

   Cuối cùng Từ Kiều Âm cũng nở nụ cười, bà chủ động hỏi: "Năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi?"

  "Mười tám ạ."

   Nhỏ hơn Tiểu Trì của bà năm tuổi, ánh mắt bà tràn đầy dịu dàng, "Đến viện mồ côi làm tình nguyện viên chắc vất vả lắm nhỉ."

   Thanh Pháp cũng cười, "Lâu lâu cháu mới đến mà, các cô còn vất vả hơn nhiều ấy chứ."

   Từ Kiều Âm lại lắc đầu, bà nhìn về phía trước, những bông tuyết li ti thỉnh thoảng trượt xuống nóc dù, không phải bà đang giúp lũ trẻ ở viện mồ côi mà chính những đứa trẻ kia đã chữa lành cho bà, rời khỏi Trần gia, tách rời cốt nhục của mình khiến bà sống không bằng chết, khi thấy viện mồ côi thông báo tuyển dụng, bà tiếp tục thể hiện tình thương của người mẹ theo một cách khác.

   Hai người yên lặng đến ga tàu điện ngầm, Từ Kiều Âm dẫn Thanh Pháp lên tuyến số 1. Chỗ ở của bà cách viện mồ côi rất xa, trải dài từ ĐSng Tây, qua hơn 20 trạm, sáu rưỡi chiều ra khỏi viện mồ côi, gần chín giờ tối mới đến nhà Từ Kiều Âm.

   Sầm uất đến không ngờ.

   Đây là khu vực phát triển nhất của quận mới mở.

   Thanh Pháp biết nơi này, công ty Trần Quốc Anh cũng ở gần đây.

   Từ Kiều Âm dẫn đường, đi ngang qua một cửa hàng, Thanh Pháp đưa dù cho Từ Kiều Âm, dặn bà chờ một lát rồi chạy vào tiệm.

   Khi trở ra, trong tay Thanh Pháp xách theo một túi đồ, tuyết rơi mạnh, Từ Kiều Âm đi nhanh tới trước để che cho cậu, Thanh Pháp cũng chạy tới.

   Vào dưới dù, trên tóc và khăn quàng cổ của Thanh Pháp bám không ít tuyết, Từ Kiều Âm còn đang do dự có nên phủi cho cậu hay không thì Thanh Pháp giơ túi đồ lên, đôi mắt xinh đẹp cong cong, "Cháu mua một cái camera để lát nữa gắn cho cô, nếu phát hiện người lạ thì cô cứ báo cảnh sát ngay nhé."

   Sống mũi Từ Kiều Âm cay cay, bà gật đầu.

   Chỗ ở của bà là một chung cư đối diện tòa nhà thương mại, rất nhỏ, một phòng ngủ một phòng khách, cực kỳ chật hẹp, Thanh Pháp lắp đặt camera ở cửa, xưa nay chưa bao giờ có khách, Từ Kiều Âm luống cuống xé túi sữa bỏ vào lò vi ba hâm nóng rồi chạy tới đưa cho Thanh Pháp, "Uống miếng sữa nóng trước đi cháu."

   Thanh Pháp không khách sáo mà nhận ly sữa uống một ngụm rồi cười nói, "Cảm ơn cô."

   Từ Kiều Âm có vẻ ngại ngùng, "Cô phải cảm ơn cháu mới đúng chứ, để cô chuyển tiền camera cho cháu, cháu nhất định phải lấy nhé." Bà cầm lấy điện thoại.

   Thanh Pháp cũng không từ chối mà rút điện thoại ra, "120 tệ ạ, cô add Wechat cháu đi, nếu lần sau cô phát hiện có người bám theo hoặc gây rối thì cứ nhắn cho cháu."

   Từ Kiều Âm cười, bà add Wechat Thanh Pháp rồi chuyển tiền, xúc động nói: "Cô có đứa con trai, nó cũng cao ráo đẹp trai như cháu vậy."

   Thanh Pháp uống hết chỗ sữa còn lại, đôi mắt cong cong, "Mẹ cháu cũng hiền hậu xinh đẹp như cô vậy."

   Lâu lắm rồi Từ Kiều Âm không có được niềm vui thật sự, lắp xong camera, bà cắt một quả dưa lưới Hami rất ngọt, nằng nặc bắt Thanh Pháp ăn một miếng rồi mới cho cậu về.

  ......

   Ra khỏi chung cư, Thanh Pháp ngước mắt nhìn tòa nhà thương mại sáng trưng đối diện, công ty của Trần Quốc Anh nằm trên tầng cao nhất.

   Thu mắt lại, Thanh Pháp hạ thấp dù rồi quay lưng về nhà.

   Trần Quốc Anh không đến công ty mà đang ở quán bar uống rượu với đám bạn.

   Gọi mấy tiếp viên nam nữ tới, biết hắn thích đàn ông, tiếp viên nam đẹp nhất trong đám cứ dựa sát vào hắn, Trần Quốc Anh cũng không từ chối, hắn ôm vòng eo mềm mại của tiếp viên nam, hai chân gác lên bàn, tay kẹp điếu thuốc lập lòe, nhìn là biết tâm trạng không vui.

   Bạn hắn vừa ôm tiếp viên nữ vừa nhìn sang chỗ hắn, "Trần thiếu đang nhớ tiểu thiếu gia nhà họ Đỗ chứ gì?"

   Nhắc tới Đỗ Bình An, ánh mắt Trần Quốc Anh lạnh đi, từ sau tiệc cưới đêm đó bọn họ không còn liên hệ gì nữa, Trần Quốc Anh cũng chẳng muốn gọi cho y.

   Lúc này tiếp viên nam quấn lấy hắn, một tay đã mò xuống dưới người hắn, Trần Quốc Anh bỗng nhiên rút tay về, đẩy tiếp viên nam kia ra rồi đứng dậy đi nhanh ra ngoài.

   Cả đám người trong phòng đều sửng sốt, tiếp viên nam dựa vào ghế sofa lộ ra vẻ tủi thân.

   Trần Quốc Anh cũng chẳng bận việc gì, chỉ là đột nhiên cảm thấy cuộc sống như vậy rất nhàm chán, không phải uống rượu chính là lên giường, mùi nước hoa nồng nặc trên người tiếp viên nam cũng làm hắn chán ngấy.

   Ra ngoài quán bar, còn chưa tới bãi đậu xe thì tuyết bay tán loạn vào mặt hắn, có mấy bông tuyết tan ra trên chóp mũi, mang theo mùi hương nhè nhẹ rất tinh khiết, còn xen lẫn chút hương hoa mai.

   Trần Quốc Anh quay đầu, bên cạnh có một gốc mai đang nở rộ. Đèn đường chiếu xuống tàng cây, ánh sáng mờ ảo bao phủ cánh hoa, hương mai tỏa ra thoang thoảng.

   Chẳng hiểu sao hắn chợt nhớ tới Thanh Pháp.

   Bỗng nhiên tìm ra đích đến.

Thanh Pháp ra khỏi ga tàu điện ngầm, tuyết rơi dày, còn một tuần nữa là đến Tết, hàng cây ven đường treo đầy những chiếc đèn lồng đỏ rực, ánh đèn đung đưa trong tuyết nhìn rất yên bình.

   Thanh Pháp chợt nhớ lại hồi bé.

   Hình như lúc đó trong nhà có trồng một cây lựu, cành lá sum suê trĩu xuống đất, cuối xuân đầu hạ, trên cây mọc đầy những bông hoa giống hệt đèn lồng đỏ.

   Thời tiết oi bức, mẹ sẽ khiêng hai chiếc ghế bập bênh đến dưới cây rồi nấu một nồi chè đậu xanh bạc hà, ôm cậu và Đỗ Bình An ngồi dưới bóng râm hóng mát.

   Sau đó ngâm nga một bài hát không biết tên.

   Chỉ biết là êm đềm như suối chảy róc rách, trong tiếng hát này, cậu ăn chè đậu xanh bạc hà giải nhiệt rồi khoan khoái ngủ thiếp đi.

   Ngủ rất say, khi mở mắt ra ánh hoàng hôn trải đầy sân, cha đã về nhà.

   Có lúc đem về một miếng thịt và bó rau, một túi trái cây tươi, một gói kẹo đổi màu mà lúc đó trẻ con rất thích.

   Có lúc là bánh ngọt thơm lừng, vì mới ra lò nên phải tranh thủ đem về cho mẹ và hai anh em cậu ăn khi còn nóng, lúc nào cha cũng chạy toát mồ hôi.

   Thanh Pháp từng thề phải khắc sâu những ký ức này.

   Nhưng thời gian qua đi, những ký ức rực rỡ như cầu vồng kia vẫn dần phai nhạt trong đầu cậu, chỉ còn lại hai màu trắng đen.

   Thậm chí cậu còn không nhớ nổi hình dáng cha mẹ.

   Điều duy nhất còn nhớ rõ là trận hỏa hoạn kia, lửa bốc lên ngùn ngụt.

   Người phụ nữ đã ngất lịm không hiểu sao lại tỉnh, ôm chặt cậu và Đỗ Bình An đang khóc thút thít lao ra khỏi đám cháy.

   Một câu cũng không có.

   Người phụ nữ lẳng lặng nằm trên mặt đất, dung nhan xinh đẹp ngày xưa hệt như khói mù che khuất chân trời, cái gì cũng không thấy, cái gì cũng không rõ.

   Chỉ có cậu và Đỗ Bình An sống sót.

   Mọi thứ trong nhà đều bị thiêu rụi, ngay cả một tấm hình cũng không còn.

   Ánh sáng mờ nhạt lưu chuyển trong mắt Thanh Pháp, cậu thu mắt lại rồi bật dù lên, cũng như những người đi đường vừa xuống tàu điện ngầm vội vàng chạy về nhà ăn cơm, cậu hòa vào đám đông tiến lên phía trước, ở cổng ga tàu gần đại học thành phố có rất nhiều sinh viên khởi nghiệp bán hoa và đồ chơi.

   Hầu hết đều là hoa hồng.

   Thanh Pháp ngồi xuống tìm hồi lâu mới phát hiện ra một thùng lay ơn màu trắng và màu tím nhạt.

   Thanh Pháp lấy mỗi màu một cành, trong ký ức mờ nhạt, mẹ hay mặc sườn xám rất đẹp, chỉ là cậu đã quên mất màu áo, có thể là màu trắng, màu tím nhạt, cũng có thể là màu hồng, màu xanh sẫm......

   Chọn hoa xong, Thanh Pháp trả tiền, chủ sạp định lấy giấy báo gói lại cho cậu nhưng cậu đã cầm hoa đi.

  ......

   Trần Quốc Anh lái xe đến chung cư của Thanh Pháp, cửa sổ trên lầu tối om.

   Hắn nhíu chặt mày, sao muộn thế này mà còn chưa về.

   Hắn móc hộp thuốc lá rút ra một điếu, châm lửa rồi hạ thành ghế xuống, tầm mắt thấp hẳn đi, tuyết rì rào rơi xuống kính chắn gió liên tục, ngón tay hơi cong lên, bực bội gõ vào tay vịn.

   Điếu thuốc dần cháy hết, ngay khi Trần Quốc Anh đã cạn sạch kiên nhẫn, định móc điện thoại ra gọi thì đột nhiên khựng lại.

   Qua kính chắn gió bám tuyết mờ mờ, một bóng người lặng lẽ tiến lại gần.

   Đèn đường vàng vọt chiếu xuống thiếu niên gầy gò, một tay cậu cầm dù, tay kia cầm hai cành hoa, đi ngang qua xe hắn trong gió tuyết mịt mù, Trần Quốc Anh quay sang nhìn Thanh Pháp đi vào chung cư.

   Hắn giữ nguyên tư thế nghiêng người hồi lâu không nhúc nhích, mãi đến khi đèn trên lầu sáng lên, ngón tay truyền tới cảm giác đau rát thì Trần Quốc Anh mới cúi đầu nhìn, điếu thuốc đã cháy lan sang ngón tay hắn.

  Trên lầu, Thanh Pháp bật đèn cởi giày, đem lay ơn vào bếp, lấy một cái bình hứng nước rồi cắm hoa vào.

   Cậu nhận ra xe Trần Quốc Anh đang ở ngay dưới lầu.

   Nhưng cậu không có phản ứng gì.

   Trong truyện gốc, sau khi Trần Quốc Anh phát hiện người Đỗ Bình An yêu là Đăng Dương thì phát điên mấy tháng liền, ngày nào cũng tra tấn thể xác cậu, suýt nữa đã mất mạng.

( thò chắng)

   Giờ qua một tuần mới đến tìm cậu, Thanh Pháp không chắc liệu mồi nhử Trần Quốc Anh đã có tác dụng hay chưa.

   Cậu ra khỏi bếp, nhìn đồng hồ rồi lại nhìn cửa.

   Nếu Trần Quốc Anh chạy tới đạp cửa thì chứng tỏ hắn còn xem cậu là món đồ chơi để trút giận, mồi nhử hắn vẫn chưa đủ, ngược lại...... Đáy mắt Thanh Pháp lóe sáng, đến lúc cậu thu hoạch mẻ cá đầu tiên rồi.

   Tích tắc.

   Tiếng kim giây nhích từ từ trong gian phòng yên tĩnh, từ chín rưỡi đến mười một giờ, cánh cửa sắt kia vẫn đóng im ỉm.

   Thanh Pháp rũ mắt, sau đó quay người vào phòng tắm.

   Hơi nước nóng hổi tràn ngập phòng tắm nhỏ hẹp, Thanh Pháp nhắm mắt ngửa cổ lên, nước rơi xuống mặt không ngừng, vì khoảng cách quá gần nên còn hơi đau.

   Ngón tay thon dài lướt qua tai trái, ở đó có mấy vết sẹo không bao giờ biến mất.

   Ngón tay lướt xuống vai trái, có một vết sẹo đỏ ửng to bằng miệng chén, gồ ghề như sờ lên tấm khăn thô ráp.

   Thanh Pháp đã quên cảm giác lúc ấy, hình như là rất đau nhưng cậu không được khóc, nếu khóc Nguyễn Quang Minh sẽ càng điên máu hơn, càng đánh ác hơn.

   Nước nóng trượt xuống bả vai rồi chảy dọc đôi chân dài thẳng tắp, chảy qua một vết sẹo dài ngoằn ngoèo xấu xí.

   Thanh Pháp đột ngột tắt vòi sen, lấy khăn lau tóc rồi kéo màn tắm ra.

   Mặc bộ đồ ở nhà sạch sẽ mềm mại, ra khỏi phòng tắm, cậu cầm một quyển sách sinh vật, không ngồi trên ghế sofa mà lên giường ngồi cạnh cửa sổ đọc chăm chú.

   Dưới lầu, ngay khoảnh khắc Trần Quốc Anh trông thấy Thanh Pháp cầm dù đi tới, hắn cảm thấy vô cùng yên bình, đã lâu lắm rồi hắn không có cảm giác này.

   Nghĩ đến chuyện có lẽ Thanh Pháp thích mình, hắn mở cửa xe, một chân đã bước xuống đất, nhưng khi thấy ô cửa sổ sáng đèn kia thì lại do dự, nếu Thanh Pháp thích hắn...... thì hắn phải làm thế nào?

   Đáp lại sao?

   Ánh mắt Trần Quốc Anh hơi trầm xuống, tuyệt đối không được, dù Đỗ Bình An có thích chú hắn thì hắn vẫn thích Đỗ Bình An, còn Thanh Pháp......

   Hắn thừa nhận mình thật sự có chút hứng thú với cậu nhưng chỉ thế mà thôi, cũng chẳng nói lên được gì.

   Trần Quốc Anh nghiến răng định đóng cửa xe lại.

   Bỗng nhiên một bóng người thấp thoáng đến gần cửa sổ.

   Rèm cửa mơ hồ phản chiếu bóng người cúi đầu.

   Có những người ngay cả cái bóng cũng tuyệt đẹp, thậm chí Trần Quốc Anh đã tưởng tượng ra dáng vẻ Thanh Pháp giờ phút này.

   Hắn nhớ trong căn phòng vừa nhỏ vừa tồi tàn kia của Thanh Pháp, gần cửa sổ là giường ngủ.

   Nghĩa là bây giờ Thanh Pháp đang ngồi trên giường.

   Cậu đang làm gì?

   Cắt móng tay?

   Xem điện thoại?

   Lúc này cái bóng Thanh Pháp khẽ động, hai tay giơ lên, lật ra một trang sách.

   Thì ra là đang đọc sách.

   Cậu đang đọc sách gì?

   Sách giáo khoa, tiểu thuyết hay sách tham khảo?

   Ánh mắt Trần Quốc Anh vô thức bị hút vào đó thật lâu, đến khi có bông tuyết bay vào mắt, hắn chửi thầm một tiếng rồi dụi mắt ngồi vào ghế lái.

   Hắn đóng cửa lại, khói thuốc lượn lờ trong xe, hắn cứ thế nhìn chằm chằm cửa sổ trên lầu cho đến khi đèn tắt.

  ——

   Đọc hết một chương, Thanh Pháp kéo kín màn cửa rồi tắt đèn đi ngủ.

   Đang ngủ say thì dưới gối đột nhiên rung lên, Thanh Pháp mở choàng mắt ngồi dậy, trong phòng tối om, cũng rất yên tĩnh, không phải động đất, cậu ngồi thừ ra một lát rồi cúi đầu nhìn, điện thoại dưới gối đang rung lên điên cuồng.

   Thanh Pháp lấy điện thoại ra, mới hơn một giờ sáng, người gọi là Đỗ Bình An.

   Đỗ Bình An vui đến nỗi không ngủ được, phòng y bật đèn sáng trưng, y mặc áo ngủ mỏng tanh, đi chân trần trên sàn nhà ấm áp, đi tới đi lui thật lâu mà vẫn không kìm nổi tâm tình kích động.

   Từ hôm qua về nhà y hưng phấn đến tận bây giờ.

   Mặc dù hơi khác kế hoạch của y, không phải Đăng Dương đích thân đưa y về nhưng đó là xe của Đăng Dương! Lần đầu tiên y được ngồi trên xe Đăng Dương! Anh Hai y nói đúng, phải bám cho thật chặt, bước đầu tiên của y đã thành công mỹ mãn.

  "Anh, giờ em đang vui lắm." Điện thoại kết nối, Đỗ Bình An ôm đầu gối ngồi xuống sàn, trong mắt tràn đầy ý cười, "Nhưng em không biết nói với ai nên chỉ có thể tìm anh thôi."

   Trong phòng rất lạnh, Thanh Pháp choàng áo khoác lên người rồi vén màn cửa sổ lên một góc, tuyết rơi càng lúc càng mạnh, chiếc bàn ngoài cửa sổ đã phủ một lớp tuyết dày, thảo nào lạnh như vậy, cậu nhìn xuống lầu, xe Trần Quốc Anh không còn ở đó.

   Thả rèm cửa xuống, Thanh Pháp mở miệng, giọng nói hơi khàn, "Gì thế."

   Gò má Đỗ Bình An nóng hổi, y mím môi dưới nhưng khóe môi vẫn nhếch cao, "Em chỉ nói cho anh biết thôi đấy nhé, thật ra em rất thích một người, hôm qua chú ấy còn đưa em về nhà nữa đó!" Y liếm môi, khóe miệng hơi hạ xuống, "Gần như là chú ấy đưa thôi, chú ấy phái xe đưa em về."

   Thanh Pháp rũ mi, một tay kéo kín áo khoác, ngồi dựa vào thành giường, cằm nhọn đụng vào cổ áo mềm mại, "Thế à."

  "Vâng!" Đôi mắt Đỗ Bình An cong lên, "Nhưng anh đừng hỏi chú ấy là ai nhé, tạm thời em chưa thể nói anh biết được, tóm lại chú ấy là người cực kỳ cực kỳ tốt, chỉ cần được hẹn hò với chú ấy thì em sẽ là người hạnh phúc nhất trên đời!"

   Thanh Pháp ho khan một tiếng.

   Lúc này Đỗ Bình An mới để ý, "Anh chưa hết ho nữa à?"

  "Hết rồi." Thanh Pháp nhìn xa xăm, "Nhiệt độ hạ thấp nên hình như bị cảm nhẹ thôi."

  "Nhiệt độ hạ xuống rồi hả?" Đỗ Bình An cúi đầu nhìn áo ngủ mỏng của mình, hôm nay y không đi ra ngoài nên cũng không biết, y nhớ ở nhà Thanh Pháp có một cái quạt sưởi, "Anh bật quạt sưởi lên đi, hay là ngày mai mua quách máy điều hoà cho xong, nhưng em không thích máy điều hoà lắm, nó có mùi gì á."

   Thanh Pháp im lặng, hồi lâu sau mới thờ ơ hỏi: "Nếu người em thích lại thích người khác thì em sẽ làm gì?"

   Nghe thấy câu này Đỗ Bình An lập tức nổi quạu, y đứng bật dậy rồi ngúng nguẩy nói: "Không được! Chú ấy chỉ thuộc về em thôi!"

   Thanh Pháp nở nụ cười, cậu lại ho khan mấy tiếng rồi kéo chăn cuối giường lên, "Muộn rồi, mau ngủ đi."

   Đỗ Bình An còn muốn nói tiếp nhưng Thanh Pháp đã nói vậy nên y đành gật đầu, "Ừm, ngủ ngon mơ đẹp nha!"

   Cúp điện thoại, Thanh Pháp đi vào bếp nấu một ấm nước, rót vào ly, pha thêm ít nước lạnh, lấy ra mấy viên thuốc thanh nhiệt và một viên thuốc cảm, bỏ vào miệng nuốt xuống một lượt.

   Hôm sau Thanh Pháp dậy trễ, đầu hơi nặng, cổ họng cũng hơi đau.

   Nửa đêm uống thuốc vẫn không ngăn được cảm mạo.

   Mặc dù ăn không thấy ngon nhưng cậu vẫn nấu một bát cháo, không bỏ thêm gì mà chỉ ăn cháo trắng.

   Leo lên cân, 59 ký rưỡi.

   Lại chậm chạp tăng thêm một ký.

   Đọc sách tế bào học chốc lát, cậu uống thêm một viên thuốc cảm rồi mặc áo khoác ra cửa.

   Trời lạnh nên hôm nay cậu mặc đồ rất dày, tuyết đã ngừng rơi, vạn vật đều trắng xóa vì bị tuyết bao phủ.

   Sắc trời hơi âm u, trên đường không có ai qua lại, chỉ có hai vết bánh xe.

   Vẫn còn sớm, Thanh Pháp chậm rãi đi một lát, nhẹ nhàng hít thở không khí sau trận tuyết.

   Rất lạnh, cũng rất tinh khiết.

   Thanh Pháp thích mùi hương này, cậu lấy tai nghe trong túi ra nhét vào tai, vẫn là bài hát hôm đó mở cho Đăng Dương nghe, cậu không thích nghe nhạc nên bật từ vựng tiếng Nga rồi yên lặng học thuộc lòng.

   Cậu không nhanh không chậm đi tới ga tàu điện ngầm.

   Trường đại học cho nghỉ, lại mới sáng sớm nên hôm nay tàu điện ngầm vắng đến bất ngờ, không khí cũng rất trong lành, làm dịu bớt cảm giác khó chịu của Thanh Pháp.

   Ghế trống còn nhiều nên hôm nay Thanh Pháp ngồi xuống, từ vựng trong tai nghe làm cơn buồn ngủ kéo đến, cậu chợp mắt một lát, khi tàu điện ngầm gần đến trạm mới thức giấc.

   Dù đang là mùa đông giá rét nhưng lũ trẻ ở viện mồ côi vẫn đòi ra sân chơi, nơi duy nhất chúng có thể hoạt động cũng chỉ có viện mồ côi, cực kỳ khao khát thế giới bên ngoài.

   Có Thanh Pháp đảm bảo, dì Trương mới cho cậu dẫn bọn trẻ trên lầu ba xuống sân đắp người tuyết.

   Từ Kiều Âm đưa một hộp mô hình vẽ tranh cho họ, mắt mũi người tuyết đều có đủ.

   Trẻ em luôn có trí tưởng tượng vô hạn nên đắp ra người tuyết rất kỳ lạ, một bé gái hỏi Thanh Pháp, "Anh Pháp ơi, em đắp người tuyết này đúng chưa ạ?"

   Thanh Pháp nhặt mấy cành cây bị tuyết đè gãy làm tay người tuyết, nghe bé gái hỏi vậy thì ngồi xuống nhìn kỹ người tuyết em đắp, mắt xanh lá, miệng màu đen, trên đầu cắm một nhánh cây nhỏ.

   Mắt Thanh Pháp cong cong, quay sang nói với cô bé: "Mỗi người tuyết mỗi khác, cái nào cũng đúng hết, em đắp người tuyết dễ thương lắm."

   Bé gái lập tức nhảy cẫng lên rồi chạy đi gọi bạn đến xem người tuyết mình đắp.

   Thanh Pháp đứng dậy đưa nhánh cây cho đứa bé đang cần, sau đó tìm chỗ ngồi xuống vun tuyết lại, đắp ra một người tuyết nho nhỏ.

   Lầu năm.

   Mấy bé gái yên lặng nhìn ra cửa sổ, trắng xoá, chắc là có tuyết rơi.

   Lâu lắm rồi không được thấy tuyết.

   Đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ hụt hẫng.

   Bỗng nhiên có người gõ cửa.

  "Anh vào được không?"

   Nghe giọng Thanh Pháp, lũ trẻ quay lại đồng thanh reo lên: "Được ạ!"

   Thanh Pháp đẩy cửa rồi giơ tay trái lên, trên lòng bàn tay là một người tuyết mini trắng trắng mập mập.

   Mắt các bé gái sáng lên, hớn hở nhìn người tuyết: "Người tuyết kìa!"

   Thanh Pháp lần lượt bưng người tuyết đến tận nơi để các bé gái sờ thử.

   "Lạnh thật! Ha ha."

  "Tuyết trắng quá."

  "Trước kia tớ cũng đắp người tuyết á! Đẹp hơn anh Pháp nhiều."

   Cuối cùng người tuyết mini đáng yêu này được đặt trên bệ cửa sổ ký túc xá nữ.

   Buổi trưa Thanh Pháp ăn không thấy ngon nên chỉ ăn qua loa chút cơm rồi uống thuốc cảm, buổi chiều chủ yếu là giặt quần áo, Trần thị quyên góp máy giặt và máy sấy nên tiện lợi hơn nhiều, bỏ quần áo bẩn vào, đến trưa tất cả đều được giặt sạch và sấy khô, xếp quần áo rồi đưa đến ký túc xá bọn trẻ, công việc hôm nay của Thanh Pháp kết thúc.

   Cậu đợi Từ Kiều Âm tan tầm, bà đã hoạt bát hơn hôm qua.

  "Sáng nay đi ra ngoài không còn ai bám theo nữa." Bà mỉm cười, "Chắc tại hôm qua thấy cháu đưa cô về nhà."

   Hai người chậm rãi đi tới ga tàu điện ngầm, Thanh Pháp cười nhẹ, "Thêm mấy lần nữa sẽ có tác dụng hơn đấy ạ."

   Từ Kiều Âm gật đầu, bà cũng cười nhiều hơn, trên đường liên tục nói chuyện phiếm với Thanh Pháp.

   Đến chung cư, Từ Kiều Âm mở tủ lạnh lấy ra sầu riêng mình cố ý mua, chủ tiệm nói đây là vua của các loại trái cây nên giới trẻ rất thích, bà bưng tới nói, "Chẳng biết cháu có thích không nữa, một mình cô ăn không hết đâu."

  "Thích ạ." Thanh Pháp cầm lên một miếng, ăn xong mới đi.

   Từ Kiều Âm định gói phần còn lại cho Thanh Pháp đem về nhưng sợ cậu xách nặng nên bà cẩn thận bọc lại bằng màng giữ tươi rồi cất vào tủ lạnh.

   Thanh Pháp lại về chung cư rất muộn, Trần Quốc Anh đợi cả đêm, hắn dõi theo Thanh Pháp lên lầu, mắt hơi nheo lại.

   Đại học đã nghỉ từ lâu mà sao ngày nào Thanh Pháp cũng về muộn như vậy.

   Chắc không phải đi hẹn hò đấy chứ?

   Trần Quốc Anh càng nghĩ càng tức, hắn gọi một cú điện thoại.

  "Địa chỉ của tôi đấy, tới ngay đi."

   Chỉ chốc lát sau, một chiếc xe dừng lại phía trước, cửa mở ra, một gã đàn ông trung niên cao ráo bước xuống xe nhìn quanh, sau đó chạy vội tới chỗ Trần Quốc Anh.

   Cửa xe hạ xuống, gã đàn ông trung niên ân cần hỏi: "Trần thiếu có gì dặn dò ạ?"

   Trần Quốc Anh đưa điện thoại qua, trên màn hình là ảnh nhập học của Thanh Pháp, "Bắt đầu từ mai đi theo cậu ta rồi báo cáo nhất cử nhất động của cậu ta cho tôi."

  Gã đàn ông trung niên nhìn màn hình, rõ ràng chung cư này không phải chỗ ở của Trần Quốc Anh, hắn tươi cười hỏi: "Cậu ta ở đây sao ạ?"

   Trần Quốc Anh hất cằm về phía cửa sổ sáng đèn trên lầu, "Căn hộ kia kìa."

   Cùng lúc đó, Thanh Pháp buông xuống một góc rèm cửa sổ.

  Cậu không thấy rõ hình dáng gã đàn ông đến tìm Trần Quốc Anh nhưng vẫn có thể đoán được, trong tiểu thuyết có một thám tử tư làm tay sai cho Trần Quốc Anh.

   Lúc đó là điều tra Đỗ Bình An, Trần Quốc Anh chưa từng kiêng dè nên những lúc thám tử tư đến biệt thự báo cáo đều có mặt cậu.

   Thanh Pháp cũng chẳng thèm để ý.

   Có thám tử tư theo dõi thì cậu sẽ bớt đi một bước phiền phức, không cần nghĩ cách để Trần Quốc Anh phát hiện ra sự tồn tại của Từ Kiều Âm nữa.

   Cổ họng lại khô khốc, Thanh Pháp ho khẽ mấy tiếng rồi đi đến sofa, ngồi xuống uống vài hớp nước nóng, sau đó cầm điện thoại lên xem, ngày 9.

   Sắp tới rồi.

   Thanh Pháp cầm lọ thuốc, lần này đổ ra mấy viên thuốc kháng viêm, thanh nhiệt và một viên thuốc cảm, nuốt xuống toàn bộ.

   Ngày hôm sau, Đăng Dương vừa rửa mặt xong ra khỏi phòng vệ sinh thì điện thoại của anh "ting" một tiếng.

   Anh mặc đồ rồi mới đi tới cầm điện thoại lên.

   Mở ra là một thông báo Wechat.

  52 Hz.

   Đăng Dương ấn vào Wechat, không có tin nhắn mà chỉ có thông báo chuyển khoản, 4350 tệ.

   Lý do chuyển khoản—— Kỳ đầu tiên, cảm ơn Trần tiên sinh.

   Hôm nay là ngày 10, là kỳ trả góp đầu tiên của Thanh Pháp.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co