Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

24

duongkieu263

Đăng Dương trả lời ba chữ, "Nhận được rồi."

   Sau đó ấn nút nhận tiền.

   Pha một ly cà phê đơn giản rồi làm nóng một phần sandwich, ăn xong Đăng Dương ra ngoài đi làm, ven đường tuyết chất thành đống, hôm nay bắt đầu tan ra nên nhiệt độ không khí cực thấp, vừa ra khỏi tòa nhà thì gió lạnh đã ập vào mặt.

   Thấy Đăng Dương, tài xế lập tức xuống xe mở cửa cho anh, Đăng Dương chưa lên xe mà dừng lại cảm nhận nhiệt độ không khí.

   Sau đó lên xe, Đăng Dương xem nhiệt độ đêm qua, lạnh nhất từ đầu đông đến nay, âm 20 độ.

   Trong đầu hiện lên gian phòng của Thanh Pháp, chỉ có một cái quạt sưởi mini.

   Tài xế yên lặng lái xe, Đăng Dương gọi điện cho trợ lý.

   Trợ lý vừa tới bãi đỗ xe ở công ty thì nhận được điện thoại của Đăng Dương, luôn miệng vâng dạ.

   Cúp máy, hắn lập tức bấm một dãy số rồi dặn dò mấy câu, sau khi đỗ xe không lên văn phòng mà đi thang máy lên tầng trệt rồi chạy ra ngoài sảnh.

   Chỗ hẹn là quán trà sáng đối diện, trong một gian phòng yên tĩnh thích hợp để nói chuyện, trợ lý đợi khoảng mười phút thì một người phụ nữ đẩy cửa vào.

   Đây là quản lý tiệm cà phê Shadow, sau khi cô ngồi xuống, trợ lý đẩy menu tới rồi lịch sự nói: "Mới sáng đã làm phiền chị rồi, chị gọi món trước đi, ăn xong chúng ta lại nói chuyện."

   Quản lý gọi mấy món điểm tâm, cô đưa trả menu cho nhân viên phục vụ rồi mỉm cười: "Có việc gì anh cứ nói đi."

   Trợ lý cũng vào thẳng vấn đề, "Tôi có một món quà muốn tặng cho Thanh Pháp làm ở quán chị nhưng không tiện ra mặt, nhờ chị giúp giùm nhé."

   Quản lý hơi kinh ngạc, "Thanh Pháp nghỉ việc rồi mà."

   Trợ lý thoáng sửng sốt rồi lại mỉm cười, "Thế thì càng dễ hơn, phiền chị gọi điện nói là quà Tết, chuyện còn lại tôi sẽ lo, không phải nhờ chị giúp không công đâu, sau này trà chiều của Trần thị giao hết cho chị đấy ạ."

   Nghe nói Trần thị đặt trà chiều, mắt quản lý sáng lên nhưng vẫn chưa đồng ý ngay, trong thời gian Thanh Pháp làm ở quán cà phê có biểu hiện rất tốt, cô thích nhất là những thanh niên vừa giỏi giang vừa chăm chỉ như vậy, khách sáo hỏi: "Có thể nói tôi biết là quà gì không?"

   Trợ lý đáp ngay, "Máy sưởi ạ."

   Quản lý sửng sốt, "Máy sưởi? Là máy sưởi làm ấm phòng mà tôi biết ấy à?"

   Trợ lý mở khóa điện thoại rồi đưa cho quản lý, cô cầm lấy xem, trên màn hình là đơn hàng đã đặt thành công, trong đó ghi máy sưởi điện di động dùng cho phòng rộng 15-20 mét vuông.

   Quản lý lập tức đồng ý, "Không thành vấn đề."

  ——

   Thanh Pháp ra khỏi chung cư chưa bao lâu thì điện thoại reo lên.

   Cậu còn lưu số của quản lý tiệm cà phê, thấy tên người gọi, cậu hơi thắc mắc rồi nghe máy: "Chào chị."

   Quản lý sốt sắng hỏi, "Tiểu Pháp à, không quấy rầy em chứ?"

  "Không ạ, chị cứ nói đi."

  "Là thế này, sắp nghỉ đông rồi, hàng năm quán chị đều phát quà Tết dựa theo công trạng, em cũng xem như làm đến cuối năm nên có phần của em nữa, em nhắn địa chỉ cho chị đi, chị gọi người đưa tới."

   Thanh Pháp cứ tưởng là quà nhỏ, cậu đi vào ga điện ngầm, "Không cần phiền đâu ạ, tối nay em sẽ ghé lấy."

  "Thùng to lắm đó, em tới lấy không tiện đâu." Quản lý cười nói, "Đâu có gì phiền, quán mình tự giao luôn mà, em tới lấy mới là phiền đó."

   Khóe mắt liếc thấy một gã đàn ông trung niên bám theo mình, Thanh Pháp thản nhiên đi qua trạm soát vé rồi nói với quản lý: "Em nhắn cho chị sau nhé."

   Quản lý đồng ý.

   Cúp máy, Thanh Pháp đi đến khu vực chờ tàu, trong lúc đợi cậu nhắn địa chỉ và thời gian mình về nhà cho quản lý.

   Quản lý trả lời ngay: "Chị nhận được rồi! Chúc em ăn Tết vui vẻ nha Tiểu Pháp!"

   Thanh Pháp cũng đáp: "Chúc chị năm mới an khang ạ."

   Lúc này tàu tới, Thanh Pháp cất điện thoại lên tàu, gã đàn ông trung niên cách cậu không xa không gần cũng lên theo.

   Thanh Pháp đứng trong góc đeo tai nghe học từ vựng như thường lệ, gã đàn ông trung niên giả bộ nghịch điện thoại rồi hướng camera về phía Thanh Pháp chụp mấy tấm.

   Thời gian dần trôi, suốt quãng đường Thanh Pháp nghiêm túc học từ, không làm gì mà cũng chẳng nói gì, cổ gã đàn ông trung niên tê rần, báo cáo với Trần Quốc Anh, "Trần thiếu, cậu ta lên tàu điện ngầm rồi đeo tai nghe, cả tiếng rồi chẳng nhúc nhích gì cả."

   Trần Quốc Anh vừa tới công ty, hắn mở tin nhắn của thám tử tư, bức ảnh đầu tiên là Thanh Pháp ra khỏi chung cư.

   Thiếu niên mặc áo măng tô màu xanh đậm, cổ quàng khăn đỏ, đeo khẩu trang che khuất nửa mặt khiến làn da lộ ra càng trắng hơn, mặt càng nhỏ hơn, Trần Quốc Anh lẩm bẩm "Đi đâu mà sớm thế" rồi kéo tiếp xuống dưới.

   Thấy Thanh Pháp nói chuyện điện thoại rồi lên tàu điện ngầm, Trần Quốc Anh nhất thời không kịp phản ứng, hắn chưa bao giờ đi tàu điện ngầm cả.

   Phía dưới là ảnh Thanh Pháp yên lặng đứng trong góc, cách đó không xa có một nam sinh đang giơ điện thoại chụp lén cậu.

   Trần Quốc Anh sầm mặt, đến văn phòng, hắn kéo ghế ra ngồi xuống rồi nhắn, "Đuổi thằng ranh chụp lén kia đi."

   Một lát sau, thám tử tư trả lời, "Xuống tàu rồi ạ."

   Trần Quốc Anh lập tức hỏi: "Cậu ta đi đâu?"

   Giây lát sau, một tấm hình hiện ra.

   Trên bức tường đá trong bức ảnh là một hàng chữ lớn đã tróc sơn—— Viện mồ côi Rainbow Bridge.

   Trần Quốc Anh hơi nhíu mày, Thanh Pháp về cô nhi viện mình ở hồi bé làm gì? Quyên tiền sao? Chắc không phải làm tình nguyện viên đấy chứ? Trưởng thành cống hiến cho xã hội à?

   Trần Quốc Anh cảm thấy buồn cười, bản thân Thanh Pháp cũng nghèo rớt mà còn bày đặt giúp người khác, giống như người phụ nữ kia cũng hay giành làm việc nhà, vậy Trần gia bỏ tiền mướn người hầu làm gì, rõ là nực cười.

   Nghĩ vậy nhưng Trần Quốc Anh vẫn gõ một hàng chữ, "Đi theo xem cậu ta làm gì."

   Thám tử tư đáp: "Trần thiếu, không tiện vào đâu ạ, phải đăng ký nên dễ bại lộ lắm."

   Dù sao trong viện mồ côi cũng chỉ có trẻ mồ côi, Thanh Pháp không phải ra ngoài hẹn hò nên Trần Quốc Anh cũng chẳng để ý lắm, "Tiếp tục canh chừng đi, có gì mới thì báo ngay cho tôi."

   Thám tử tư: "Vâng!"

   Lúc này một phụ nữ trung niên đi vào viện mồ côi, thám tử tư liếc nhìn rồi tìm chỗ ngồi xuống nghịch điện thoại.

   Trong viện mồ côi, Thanh Pháp đang dạy lũ trẻ đánh vần.

   Hầu hết bọn trẻ đều phản ứng chậm và có khả năng phân tích kém nhưng Thanh Pháp vô cùng kiên nhẫn, chịu khó giảng tới giảng lui cho chúng.

   Từ Kiều Âm tự thấy hổ thẹn vì mình thua kém.

   Khi bà mới tới viện mồ côi, lần đầu tiếp xúc với những đứa trẻ đặc biệt này không sao thích ứng được, từng muốn bỏ cuộc nhiều lần, phải rất lâu sau mới quen dần.

   Thanh Pháp lại khác.

   Cậu hoàn toàn không giống người mới trưởng thành mà có tính kiên nhẫn tuyệt đối và cảm xúc siêu ổn định.

   Thông qua sự tài giỏi của Thanh Pháp và những vết chai trên tay cậu, ít nhiều gì cũng đoán được hoàn cảnh gia đình cậu không tốt lắm.

   Giờ nghỉ trưa, Từ Kiều Âm gọi Thanh Pháp đến văn phòng rồi lấy sầu riêng ra khỏi túi, "Cháu mau ăn đi, để lâu sẽ hư đấy."

  "Cháu không ăn được đâu." Thanh Pháp ngồi xuống đối diện Từ Kiều Âm, không tháo khẩu trang ra, "Cô ăn đi ạ."

   Từ Kiều Âm thắc mắc, "Sao thế?"

  "Cháu bị cảm ạ." Thanh Pháp nói.

  "Hèn gì cháu cứ đeo khẩu trang suốt." Từ Kiều Âm gật đầu rồi cất sầu riêng vào, "Bệnh thì ở nhà nghỉ ngơi đi, còn tới đây làm gì."

  "Chỉ bệnh nhẹ thôi ạ." Thanh Pháp ho khan mấy tiếng, "Sang năm có muốn đến thường xuyên cũng chẳng được nữa."

   Từ Kiều Âm có nghe dì Trương nói Thanh Pháp là sinh viên, qua Tết là khai giảng nên đương nhiên phải đặt việc học lên hàng đầu, bà mỉm cười, "Cha mẹ cháu có đứa con hiểu chuyện như cháu chắc mát lòng mát dạ lắm nhỉ."

   Thanh Pháp rũ mắt, mấy giây sau mới nói: "Lát nữa về nhà cô cũng đeo khẩu trang đi ạ, thời tiết này đeo khẩu trang vừa ngăn mầm bệnh vừa giữ ấm nữa."

   Từ Kiều Âm nói ngay: "Cháu bệnh thì về nhà nghỉ sớm đi, không cần đưa cô về đâu."

   Thanh Pháp hơi nghiêng đầu, hàng mi chớp nhẹ, "Cô đừng xem thường cháu, mới bệnh chút xíu đã nghỉ rồi, cháu......" Cậu không nói nữa mà lấy từ ba lô ra một cái khẩu trang được đóng gói riêng, "Đem sẵn cho cô rồi đây, cô nhớ đeo nhé."

   Cậu đứng dậy đi làm việc tiếp.

   Từ Kiều Âm nhìn theo bóng lưng Thanh Pháp, sống mũi cay cay, bà cúi đầu lấy điện thoại ra, hình nền là một bức ảnh rất mờ, tháng trước bà đứng dưới lầu công ty Trần Quốc Anh rồi lặng lẽ chụp bóng lưng hắn từ xa.

   Từ Kiều Âm vuốt nhẹ màn hình lạnh buốt, trong mắt hiện lên ý cười trìu mến.

   Buổi chiều về nhà, Từ Kiều Âm đeo khẩu trang, mưa rơi lác đác, Thanh Pháp cầm dù, vừa trò chuyện với Từ Kiều Âm vừa đi tới ga tàu điện ngầm.

   Nhận được ảnh chụp, Trần Quốc Anh trợn mắt.

   Phụ nữ ở đâu ra vậy?

   Còn là một bà già nữa.

   Trong ảnh không thấy rõ mặt người phụ nữ mà chỉ thấy góc nghiêng, hơn nữa còn đeo khẩu trang nhưng nhìn cách ăn mặc có vẻ đã lớn tuổi.

   Trần Quốc Anh ngổn ngang trăm mối, sau đó thám tử tư lại gửi tới mấy bức ảnh và một tin nhắn, "Cậu ta đưa người phụ nữ vào nhà rồi ở gần nửa tiếng mới đi."

   Trần Quốc Anh thấy bốn chữ "chung cư Vật Đảo" thì nhíu chặt mày.

   Thanh Pháp là trẻ mồ côi, ngoại trừ cha mẹ nuôi và Đỗ Bình An thì không còn quen biết ai khác, người phụ nữ này là ai?

  Nhận được tin Thanh Pháp đã về nhà, Trần Quốc Anh trầm tư giây lát, "Theo dõi tiếp đi."

  ——

   Về đến nhà, Thanh Pháp lại đem đồ ăn xuống lầu cho mèo hoang.

   Khi cậu lên lầu lần nữa thì nhân viên giao hàng đã đợi sẵn, dưới đất đặt một cái thùng hình chữ nhật, ánh sáng lờ mờ nên không thấy rõ chữ trên thùng, chỉ nhìn ra được là đồ điện gia dụng.

   Thấy cậu cầm chìa khóa, nhân viên giao hàng hỏi: "Anh Thanh Pháp đúng không ạ?"

   Thanh Pháp gật đầu.

   Nhân viên giao hàng đưa bút và phiếu ký nhận tới, "Phiền anh ký giùm ạ."

   Thanh Pháp cầm bút ký tên mình, "Cảm ơn."

  "Hàng không nặng nên anh tự bưng vào nhé, tôi còn phải đi giao gấp nữa." Nhân viên giao hàng nói rồi chạy xuống lầu.

  Thanh Pháp mở cửa khiêng thùng vào.

  Vào nhà bật đèn lên, nhiệt độ chỉ cao hơn bên ngoài chút xíu, Thanh Pháp lại ho khan mấy tiếng, giờ mới thấy rõ chữ trên thùng ——

   Máy sưởi hiệu XX, hoạt động cực êm, không gây khô hanh, thoải mái dễ chịu, tiết kiệm điện năng, mỗi ngày chỉ tốn hai tệ, sưởi ấm cho diện tích cực rộng, sưởi ấm sàn nhà không góc chết.

   Thanh Pháp hơi băn khoăn, quà Tết lại là máy sưởi, phúc lợi của quán cà phê tốt vậy sao?

   Cậu nhớ Trương Thanh từng phàn nàn những dịp lễ Tết nhân viên toàn được tặng cà phê hạt, còn là loại rẻ nhất nữa.

   Thanh Pháp hỏi lại quản lý, biết chắc không giao nhầm mới khui thùng ra.

   Thân máy màu trắng tinh, tuy hơi dài nhưng khung máy rất mỏng, để sát tường hầu như không chiếm diện tích, rất hợp với không gian nhỏ hẹp này của cậu.

   Cắm điện vào, Thanh Pháp không cần đọc sách hướng dẫn mà ngồi xuống nhấn nút mấy lần, chỉnh nhiệt độ lên 26, chỉ trong nháy mắt khí nóng đã tỏa ra, thật sự rất ấm áp.

   Hai tay Thanh Pháp lạnh buốt, cậu áp lên tấm tản nhiệt, mười ngón tay tê cứng dần khôi phục tri giác.

   Phòng quá nhỏ nên chưa đầy mười phút sau cả phòng đã ấm áp như xuân, chẳng biết vì bật chưa lâu hay vì máy mới đúng như quảng cáo mà không khí không bị khô như bật điều hòa, cực kỳ thoải mái dễ chịu.

   Thanh Pháp đang mặc áo len, toàn thân bắt đầu nóng lên.

   Cởi áo len ra, Thanh Pháp vào phòng vệ sinh tắm rửa, lần này chỉ mặc áo thun trắng mỏng và quần thể thao rộng rãi, lúc ra cũng không thấy lạnh chút nào.

   Vào bếp đun nước nóng, Thanh Pháp rót một ly đặt trên bàn trà rồi ngồi xuống giở sách, bắt đầu buổi học hôm nay.

   Cùng lúc đó, Đăng Dương vẫn chưa tan tầm, đợi anh xử lý xong hồ sơ, trợ lý mới nhẹ nhàng gõ cửa, "Trần tổng, cơm đến rồi ạ."

  "Để trên bàn đi." Đăng Dương không thấy ngon miệng, xoa xoa huyệt thái dương.

   Trợ lý rón rén đi vào đặt đồ ăn xuống bàn trà rồi nhìn Đăng Dương, lúc này mới báo cáo chuyện Thanh Pháp đã nhận được máy sưởi và xin nghỉ việc.

   Qua Tết là khai giảng nên Đăng Dương không hề bất ngờ khi Thanh Pháp nghỉ việc, có lẽ sau này Thanh Pháp cũng chẳng còn thời gian rảnh để câu cá nữa, "Có điểm chưa?"

   Anh đang hỏi điểm thi cuối kỳ của Thanh Pháp lần này.

  "Có rồi ạ." Trợ lý không khỏi trầm trồ, "Hạng nhất đấy ạ, chuyển ngành không có vấn đề gì, học bổng cũng nhận rồi ạ."

  "Cậu về đi."

   Trợ lý nhìn đồ ăn, thư ký đã về từ lâu, nếu hắn cũng về thì...... Đăng Dương thấy vậy thì thản nhiên nói: "Tôi sẽ tự dọn."

   Trợ lý vâng dạ rồi rón rén lui ra ngoài.

   Đăng Dương lại mở Wechat.

   Sáng nay Thanh Pháp trả lời anh bằng một emoji tươi cười, anh không nhắn lại nữa. Lướt lên trên, đầu ngón tay chạm vào màn hình, phần mềm kia lập tức mở ra.

   Mấy chục giây ngắn ngủi, đến khi đồ ăn sắp nguội anh mới để điện thoại xuống.

   Mấy ngày tiếp theo, mỗi ngày Trần Quốc Anh đều nhận được ảnh chụp Thanh Pháp đi với một phụ nữ.

   Cùng đi cùng về, cùng che chung một cây dù.

   Thời gian Thanh Pháp ở chung cư cũng ngày càng lâu, hôm nay là lâu nhất, tới nửa tiếng đồng hồ.

   Nửa tiếng có thể làm rất nhiều chuyện.

   Trần Quốc Anh vung tay lên, ly rượu bên cạnh lập tức rơi xuống đất, mảnh thủy tinh văng tung tóe, chuyện này đã rõ rành rành.

   Chắc chắn Thanh Pháp sẽ không hẹn hò với bà già, cậu...... đang được bà ta bao nuôi!

   Không thèm năm triệu của hắn mà lại sẵn sàng ngủ với bà già!

   Thanh Pháp hoàn toàn không thích hắn!

   Trần Quốc Anh tức điên người, vớ lấy áo khoác muốn đi tìm Thanh Pháp gây sự, nhưng ra đến cửa phòng làm việc thì khựng lại.

   Không được, bắt trộm phải bắt quả tang.

   Nếu giờ hắn tìm tới, chỉ với mấy tấm ảnh thì Thanh Pháp dư sức chối cãi.

   Trần Quốc Anh cười lạnh, tốt lắm, ngày mai hắn sẽ bắt ngay tại trận để xem Thanh Pháp cãi đường nào.

   Siết chặt tay nắm cửa làm gân xanh nổi lên, hồi lâu sau Trần Quốc Anh mới giật phắt tay về rồi nghiến răng nghiến lợi bỏ đi.

  ——

   Trong phòng nhỏ nóng đến nỗi phải mặc áo tay ngắn chỉ bật đèn bàn, trên tường là những tia sáng cầu vồng đan xen vào nhau.

   Thanh Pháp nằm ở đầu giường nhẹ nhàng xoay khối pha lê lập phương, con ngươi màu nâu nhạt lóe sáng như lưu ly.

   Một lát sau, cậu đặt khối pha lê lập phương xuống.

   Ba ngày.

   Trần Quốc Anh kiên nhẫn nhiều lắm là ba ngày. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì mai hoặc mốt hắn sẽ mò tới.

  "Khụ khụ." Thanh Pháp ho khan mấy tiếng, cậu kéo chăn qua.

   Mặc dù trong phòng có máy sưởi nhưng cậu vẫn quen đắp chăn, điều này khiến cậu an tâm hơn.

   Tắt đèn bàn, Thanh Pháp nhắm mắt lại, chỉ giây lát sau đã ngủ thiếp đi.

   Hôm sau là ngày hiếm hoi không có tuyết rơi, mặt đất khô ráo, gã đàn ông trung niên vẫn bám theo Thanh Pháp, cậu đi vào viện mồ côi như thường lệ.

   Còn mười ngày nữa là Tết, viện mồ côi cũng treo đèn lồng đỏ và giăng dây đèn lấp lánh.

   Treo đèn lồng xong, Thanh Pháp đi quét dọn vệ sinh.

   Một bé gái cầm khối pha lê lập phương tới hỏi khẽ: "Anh Pháp có đến ăn Tết với tụi em không?"

   Thanh Pháp ngẩng mặt lên, đôi mắt cong cong, "Không em."

   Bé gái rất thất vọng nhưng lát sau lại tò mò hỏi, "Tết anh đi đâu vậy ạ?"

   Thanh Pháp dừng quét rồi nhìn bé gái, trong mắt lộ rõ ý cười, "Đi gặp người thân nhất của anh."

  "Tiểu Pháp, tối nay tới nhà cô ăn lẩu nhé." Sau giờ làm Từ Kiều Âm cản Thanh Pháp đến nhà ăn, "Sáng nay cô đi chợ mua được nấm tươi lắm, cháu bị cảm chưa khỏi, ăn lẩu nấm cũng tốt cho sức khỏe mà."

   Thanh Pháp cười, "Vâng ạ."

   Hai người vừa trò chuyện vừa đi ra viện mồ côi như mọi ngày, thám tử tư báo cho Trần Quốc Anh.

   Trần Quốc Anh đang đứng trước cửa nhà Từ Kiều Âm, giờ hắn mới biết chung cư này ở ngay đối diện công ty mình.

   Khá lắm, dám yêu đương vụng trộm dưới mí mắt hắn.

   Trần Quốc Anh giật ra nút sơmi trên cùng rồi nói với thám tử tư: "Biết rồi, ông khỏi theo dõi nữa."

   Thám tử tư lập tức rút lui.

   Liếc thấy thám tử tư bỏ đi, Thanh Pháp thản nhiên quay sang tiếp tục trò chuyện với Từ Kiều Âm.

   Đến dưới lầu, Từ Kiều Âm lại vào siêu thị mini mua ít rau sống, giá đỗ, khoai tây và cải trắng.

   Xách đồ ăn về nhà, bà không cho Thanh Pháp giúp mình, "Cháu xem TV đi, lát nữa là có cơm ngay."

   Còn đóng cửa bếp lại.

   Thanh Pháp tháo khẩu trang, không ra phòng khách xem tivi mà đứng trước cửa yên lặng chờ đợi.

   Trần Quốc Anh tận mắt thấy Thanh Pháp và Từ Kiều Âm xách đồ ăn, trò chuyện vui vẻ rồi mở cửa vào nhà, so với xem ảnh càng kích động hơn.

   Trong lòng hắn như có lửa cháy hừng hực, thiêu rụi tất cả lý trí của hắn.

   Thanh Pháp thật sự dám......

   Cậu dám phản bội hắn!

   Tưởng tượng ở bên kia bức tường, Thanh Pháp và một phụ nữ đang quấn quýt triền miên, Trần Quốc Anh không thể chờ thêm một khắc nào nữa.

   Hắn bước ra khỏi góc hành lang rồi sải bước đi tới căn hộ của Từ Kiều Âm, giơ chân đạp mạnh vào cửa.

  "Thanh Pháp, mở cửa ra!"

Trần Quốc Anh đá rất mạnh làm cánh cửa rung bần bật.

   Từ Kiều Âm đang rửa rau trong bếp thì nghe tiếng đập cửa xen lẫn tiếng nước, bà còn tưởng là nhà bên cạnh vì chung cư này cách âm cực kém.

   Thanh Pháp không để Trần Quốc Anh đá quá lâu mà đi tới mở cửa.

   Cửa vừa mở, Trần Quốc Anh lập tức xông vào như dã thú nổi điên.

   Trong mắt hắn chỉ thấy mỗi Thanh Pháp.

   Thiếu niên đã cởi áo khoác ra, phía trên mặc áo len rộng màu đen, phía dưới mặc quần jean màu sáng.

   Mới vào cửa đã cởi áo! Gấp gáp vậy sao!

   Hai mắt Trần Quốc Anh đỏ ngầu, bước tới đưa tay bóp chặt cổ Thanh Pháp rồi hung hăng đẩy cậu vào tủ giày.

   Lưng Thanh Pháp va mạnh vào tủ, bả vai truyền đến cảm giác đau đớn rõ rệt nhưng sắc mặt cậu chẳng chút thay đổi, chỉ hờ hững nhìn Trần Quốc Anh.

   Ánh mắt thản nhiên này càng làm Trần Quốc Anh điên tiết hơn.

   Thỉnh thoảng trong bếp còn vọng ra tiếng xào nấu và mùi cơm chín, Trần Quốc Anh nghiến răng cười khẩy, "Hai người cùng ăn tối trong lâu đài tình ái, đúng là lãng mạn quá nhỉ."

   Cuối cùng Thanh Pháp cũng có biểu cảm, cậu biết Trần Quốc Anh đáng ghê tởm nhưng không ngờ hắn lại tởm đến mức này.

   Thấy vẻ mặt cậu giãn ra, Trần Quốc Anh tưởng mình đã nói trúng tim đen của Thanh Pháp nên nhếch miệng cười lạnh, "Xem ra em vẫn chưa biết rõ thân phận mình nhỉ. Em là đồ của tôi, tôi có thể vứt đi, cũng có thể tặng người khác, nhưng nếu em chạy lung tung thì đừng trách tôi phế bỏ đôi chân không nghe lời này, và ——"

   Nghĩ đến Thanh Pháp triền miên với người khác, hắn nghiến răng nghiến lợi, "Chỗ không còn sạch sẽ kia nữa!"

   Câu này giống hệt trong truyện gốc.

   Trần Quốc Anh cần một dự án nên mời đối tác đến biệt thự chơi, gã đàn ông kia thấy Thanh Pháp bị nhốt trong phòng tối thì liên tục nói bóng gió với Trần Quốc Anh.

   Đương nhiên Trần Quốc Anh thừa hiểu ý hắn, một món đồ có thể đổi lấy mối làm ăn vài tỷ, tính ra cũng lời.

   Hôm sau hắn bắt Thanh Pháp đến nhà gã đàn ông đưa hợp đồng.

   Cuộc giao dịch này hắn hiểu rõ, gã đàn ông hiểu rõ, Thanh Pháp cũng hiểu rõ.

   Nhưng Thanh Pháp không thể không đi, không phải vì bị tra tấn mà vì đã sớm mắc hội chứng Stockholm yêu Trần Quốc Anh nên nghe lời hắn răm rắp.

   Cậu hết sức cẩn thận nhưng vừa vào cửa đã bị gã đàn ông túm lấy kéo vào phòng.

   Thân thể gầy gò suy yếu không thể nào chống cự gã đàn ông cao lớn, trước đó Thanh Pháp lén giấu dao gọt trái cây, đâm vào vai hắn một nhát mới thoát được.

   Cậu trốn về biệt thự, Trần Quốc Anh đã nghe gã đàn ông gọi điện tới nói, hắn nhìn Thanh Pháp run rẩy, đột nhiên phá lên cười.

  "Thủ tiết vì tôi à." Ngón cái của hắn vuốt ve gò má Thanh Pháp, bỗng nhiên sầm mặt giáng cho cậu một cái tát nảy lửa.

   Lúc đó thân hình Thanh Pháp chẳng khác nào tờ giấy nên lập tức ngã nhào xuống đất.

   Trần Quốc Anh liếc mắt nhìn cậu từ trên cao, "Một đứa thế thân mà cũng xứng sao!"

  ......

   Trong mắt Trần Quốc Anh, Thanh Pháp từng là một món đồ có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

   Nhưng giờ thì khác, chỉ cần nghĩ đến Thanh Pháp thuộc về người khác, bị kẻ khác ngoài hắn sờ vào thì hắn hoàn toàn mất sạch lý trí.

   Hắn giơ tay còn lại lên, hai tay siết cổ Thanh Pháp.

   Trần Quốc Anh chỉ hận không thể bóp ch.ết cậu, hắn gầm lên, "Mẹ kiếp em mau nói đi, em bị đứa khác sờ soạ.ng chỗ nào? Hay là sờ hết rồi hả!"

   Cổ bị bóp chặt, Thanh Pháp ngạt thở ho khan dữ dội nhưng vẫn không nói lời nào.

   Cậu lạnh lùng nhìn Trần Quốc Anh nổi điên.

   Đúng lúc này, Từ Kiều Âm nghe tiếng gào thét thì phát hiện điều bất thường, vội vàng mở cửa chạy ra.

   Thấy cảnh tượng trước cửa, còn có Trần Quốc Anh, máu trong người bà như đông lại, một giây sau bà vội vã chạy tới gỡ tay Trần Quốc Anh, "Con làm gì vậy? Mau buông cậu ấy ra!"

   Trần Quốc Anh nghe thấy giọng nữ thì hai mắt lập tức đỏ ngầu, cả khuôn mặt đều vặn vẹo, hắn khinh thường nhìn Từ Kiều Âm rồi vung tay hất bà ra.

   Ánh mắt nhìn trừng trừng Thanh Pháp như chỉ hận không thể nuốt chửng cậu.

   Hắn cúi đầu tới gần Thanh Pháp rồi cười nham hiểm, "Chậc, tình tứ quá nhỉ. Được, vậy tôi sẽ chơi em ngay trước mặt mụ già này, để xem sau này em làm sao chơi được mụ nữa!"

   Lần này đứng rất gần nên Từ Kiều Âm nghe rõ từng chữ của Trần Quốc Anh, con ngươi bà khiếp sợ mở to, toàn thân run lên.

   Bà cứ tưởng mình nghe lầm, cho đến khi Trần Quốc Anh đưa tay muốn lột quần Thanh Pháp thật.

  "Dừng lại!" Từ Kiều Âm hét lên một tiếng thê lương rồi xông tới tát Trần Quốc Anh, nhào vào người hắn, ra sức đẩy hắn.

   Bất thình lình bị Từ Kiều Âm xô mạnh, Trần Quốc Anh loạng choạng mấy bước, hai tay rời khỏi Thanh Pháp, lưng va mạnh vào cửa phát ra một tiếng trầm đục, Trần Quốc Anh kêu lên vì đau, gò má bỏng rát.

   Từ lần trước Thanh Pháp đấm hắn, đây là lần thứ hai có người dám tát hắn, đầu lưỡi hắn lướt qua khóe miệng rách nhẹ, hất mặt vung nắm đấm tới, "Dám đánh tôi à, đàn bà tôi cũng ——"

   Từ Kiều Âm che chắn trước người Thanh Pháp, nước mắt giàn giụa, môi bị cắn rách.

   Chính vào lúc này, Trần Quốc Anh mới thấy rõ mặt Từ Kiều Âm.

   Trần Quốc Anh như bị sét đánh, nắm đấm đổi hướng nện vào tường, khớp ngón tay rách da lập tức ứa máu.

   Trần Quốc Anh hoàn toàn không có cảm giác đau, hắn quay lại bàng hoàng nhìn Từ Kiều Âm.

   Không khác mấy so với ký ức của hắn mà chỉ già hơn, tóc cũng bạc đi.

   Là......

   Bà sao?

   Trần Quốc Anh hoang mang, vô thức lùi lại, bả vai đụng vào cửa lần nữa, hai con ngươi nở to như ngâm nước, bàng hoàng kinh ngạc nhìn Từ Kiều Âm.

   Sao lại là bà......

   Sao lại là bà được......

   Thanh Pháp ho khan mấy tiếng rồi nhẹ nhàng đẩy Từ Kiều Âm, "Cô Từ tránh ra đi ạ, anh ta tới tìm cháu đấy."

   Trần Quốc Anh nghe thấy "cô Từ" thì càng thêm chắc chắn, không sai, đúng là Từ Kiều Âm, người phụ nữ này chính là Từ Kiều Âm đã biến mất mười mấy năm nay!

   Hắn đột ngột đâm sầm vào cánh cửa, hoảng hốt mở cửa ra chạy.

   Từ Kiều Âm cứ tưởng Trần Quốc Anh phát hiện ra mình nên tìm đến gây sự, kết quả lại hiểu lầm quan hệ của bà và Thanh Pháp, giờ nghe nói hai người quen nhau, nhớ lại những lời Trần Quốc Anh nói lúc nãy, hai mắt bà tối sầm, suýt nữa thì ngất xỉu, Trần Quốc Anh......

   Bà hoảng sợ mấp máy môi, "Nó, nó là......" Từ Kiều Âm bỗng nhiên kéo Thanh Pháp lại rồi nhìn cậu với vẻ khó tin, "Tiểu Pháp, cháu...... cháu và nó có quan hệ thế nào?"

   Hiện giờ sắc mặt Thanh Pháp tái nhợt gần như trong suốt, cậu lắc đầu, "Chẳng có quan hệ gì hết ạ, cô đừng lo, cháu sẽ nói rõ với anh ta để đừng tới tìm cô gây phiền phức nữa." Cậu gỡ áo khoác mình xuống khỏi móc treo, "Hôm nay làm phiền cô rồi."

   Trước khi Trần Quốc Anh quay lại, Thanh Pháp nhanh chóng rời đi.

   Kiểu nói lập lờ nước đôi của cậu càng xác nhận suy đoán của Từ Kiều Âm, cảnh tượng lúc nãy không ngừng đánh thẳng vào bà, bà sững sờ tại chỗ, trong đầu ong ong, nước mắt không ngừng trào ra, Tiểu Trì của bà...... sao lại biến thành như vậy......

   Trần Quốc Anh chạy xuống tầng trệt, sắp ra khỏi chung cư thì đột ngột dừng lại.

   Có vệ sĩ đi theo hắn.

   Lỡ vệ sĩ phát hiện Từ Kiều Âm rồi báo cáo với ông nội hắn thì......

   Hắn quay phắt lại rồi hấp tấp đi ngược vào thang máy, ngón cái nóng nảy ấn nút liên tục.

   Thang máy xuống chậm rì rì, khó khăn lắm mới đến nơi, cửa vừa hé một khe nhỏ thì Trần Quốc Anh vạch ra rồi bước vào, không thèm để ý ánh mắt kinh dị của những người khác mà ấn số tầng của Từ Kiều Âm.

   Chẳng ai dám vào chung với hắn.

   Một mình Trần Quốc Anh đi thang máy lên lầu, thang máy chung cư đã cũ nên vận hành vừa chậm vừa phát ra âm thanh kỳ quái, Trần Quốc Anh tức tối đấm vách thang máy liên hồi.

   Thời gian dài dằng dặc trôi qua, cửa thang máy mở rộng, hắn đi nhanh ra ngoài, khi sắp đến nhà Từ Kiều Âm thì bước chậm lại, siết tay mấy lần rồi mới sầm mặt đi vào.

   Cửa mở toang, Từ Kiều Âm vẫn còn đứng tại chỗ.

   Nghe tiếng bước chân, đôi mắt đẫm lệ của Từ Kiều Âm mờ mịt nhìn sang, bốn mắt nhìn nhau, hai người đều cứng đờ.

   Cuối cùng Trần Quốc Anh mở miệng trước, hắn quét mắt khắp lượt nhưng chẳng thấy bóng người nào, nghiến răng rít lên, "Thanh Pháp đâu? Gọi nó ra đây!"

   Hắn chợt cười lạnh, "Hèn gì bà bỏ chồng bỏ con, thì ra là có trai trẻ bên ngoài. Có phải Thanh Pháp hầu hạ bà ——"

   Từ Kiều Âm lại bị hắn chọc tức đến nỗi đau đầu, "Con đang nói bậy bạ gì vậy!"

   Thật ra nãy giờ Trần Quốc Anh đã bình tĩnh lại.

   Thanh Pháp không thể nào gặp Từ Kiều Âm một cách trùng hợp như vậy, chắc chắn là nghe Đỗ Bình An kể về thân thế của hắn nên Thanh Pháp mới giúp hắn tìm Từ Kiều Âm.

   Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng hắn biết rõ sâu trong đáy lòng mình rất nhớ Từ Kiều Âm.

   Nhưng những lời ác độc vẫn thốt ra từ miệng Trần Quốc Anh, "Tôi nói gì à? Tôi đang nói bà và Thanh Pháp dơ bẩn không chịu nổi! Bà cũng có bản lĩnh đấy chứ, đã già thế này mà vẫn tìm được tình nhân trẻ đẹp như vậy, hay là bà dạy tôi đi, làm sao......"

   Tiếng bạt tai làm Trần Quốc Anh im bặt, Từ Kiều Âm không cần hỏi cũng biết nhất định là thằng con khốn nạn này của mình bám theo Thanh Pháp!

   Xảy ra chuyện như thế, Từ Kiều Âm chẳng còn chút vui sướng nào khi gặp lại con trai, tay bà run lẩy bẩy, cổ họng ứa máu, đau khổ hét lên, "Đi! Mày biến khỏi nhà mẹ ngay đi!"

   Bị tát liên tiếp làm lửa giận của Trần Quốc Anh bốc lên, hắn gào to, "Bà đã bao giờ quan tâm tôi đâu, dựa vào cái gì mà đánh tôi!"

   Mặt Từ Kiều Âm phút chốc trắng bệch, chẳng còn chút huyết sắc nào, bà cắn môi, "Mẹ chưa bao giờ quan tâm mày nhưng đây không phải lý do để mày sỉ nhục Tiểu Pháp, nó là đứa bé ngoan, mày có gì tức giận thì cứ trút vào mẹ này."

   Trần Quốc Anh phẫn nộ trừng mắt nhìn bà, một lát sau, hắn chột dạ dời mắt đi rồi hỏi lại: "Thanh Pháp đâu?"

   Từ Kiều Âm ngậm miệng không nói một lời, Trần Quốc Anh lấy điện thoại ra gọi cho Thanh Pháp, nhưng chỉ có một giọng máy móc đáp lại hắn ——

  "Số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận, xin quý khách vui lòng gọi lại sau......"

   Thanh Pháp đứng ở lối thoát hiểm thấy Trần Quốc Anh ra khỏi thang máy mới quay người xuống lầu, đến tầng dưới đi thang máy.

   Ra khỏi chung cư, chẳng biết tuyết đã rơi từ lúc nào, sắc trời âm u, ánh đèn đường rọi xuống đất cũng không sáng lắm.

   Thanh Pháp đi một đoạn ngắn, bị cảm chưa hết nên sức khỏe cậu rất yếu, lúc nãy bị Trần Quốc Anh siết cổ một hồi không thở được, giờ cậu cực kỳ khó chịu, nhịn không được tìm chỗ ngồi xuống rồi ôm ngực nôn, nhưng trong dạ dày cậu trống rỗng, thậm chí nước chua cũng nôn không ra.

   Ngồi im một lúc lâu, Thanh Pháp mới vịn thùng rác đứng dậy.

   Mọi thứ hơi sai lệch nhưng Trần Quốc Anh nổi điên nằm trong kế hoạch của cậu, mặc dù rất buồn nôn.

   Thanh Pháp tiếp tục đi tới trước, cậu đi rất chậm, men theo con đường này đi thêm chốc lát là đến ngã tư, cậu tìm được cột mốc rất dễ thấy là cửa hàng tiện lợi duy nhất ở ngã tư.

   Cửa hàng tiện lợi ở đối diện, cậu đi qua đường nhưng không vào.

   Cậu đi tới dưới đèn đường, chẳng còn bao nhiêu sức lực, dựa lưng vào cột đèn rồi khó nhọc lấy điện thoại ra khỏi túi.

   Đầu tiên lưu số của Trần Quốc Anh để kéo vào danh sách đen, sau đó chặn hết mọi số liên lạc trong danh bạ ngoại trừ Đăng Dương.

   Xóa sạch lịch sử cuộc gọi và tin nhắn.

   Làm xong mọi việc, cậu bấm 120.

  "Chào chị, giờ tôi đang ở ngã tư đường Linh Kiều, có một cửa hàng tiện lợi......" Giọng nói càng lúc càng nhỏ.

   Thanh Pháp ngửa đầu nhìn tuyết lác đác rơi xuống dưới ánh sáng vàng vọt.

   Ý thức sau cùng dừng lại ở đèn xe nhấp nháy.

   Cảm nhận được có người khiêng mình lên xe cấp cứu, Thanh Pháp mới nhắm mắt lại.

  ——

   Gần Tết, Đăng Dương dự tiệc ngày càng nhiều.

   Tối nay có một bữa tiệc dành cho giới kinh doanh.

  "Trần tổng, ngài nếm thử bào ngư sáu con một cân này đi ạ." Chủ khách sạn đích thân bưng bào ngư sốt dầu hào tới trước mặt Đăng Dương.

   Những người khác cũng đang vây quanh anh trò chuyện.

   Đúng lúc này túi Đăng Dương rung nhẹ, anh đặt xuống dao nĩa vừa cầm lên, lấy điện thoại ra, là số điện thoại bàn trong cùng thành phố.

   Những người khác thấy Đăng Dương có điện thoại thì lập tức im bặt, anh ra hiệu cho bọn họ tiếp tục rồi kéo ghế đứng dậy, mở cửa ra sân thượng nghe máy.

   Điện thoại kết nối, một giọng nữ lịch sự vang lên.

  "Chào anh, xin hỏi anh là Trần tiên sinh đúng không ạ? Đây là trung tâm của bệnh viện số 2 thành phố."

   Đăng Dương nhíu mày, "Có chuyện gì vậy?"

  "Là thế này, chỗ chúng tôi có một bệnh nhân đang hôn mê, trong điện thoại cậu ấy chỉ lưu mỗi số của anh thôi, giờ anh có tiện đến đây không ạ?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co