Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

26

duongkieu263

Ánh mắt Thanh pháp điềm tĩnh, không trả lời mà tắt chuông, tắt màn hình rồi để điện thoại lên tủ đầu giường, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ lần nữa.

   Chờ gần mười phút, Đỗ Bình An nhìn chằm chằm khung chat im lìm, hết sức khó hiểu.

   Y cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt đầu con mèo Ragdoll trong ngực, "Mười hai rưỡi rồi còn gì, chắc không phải anh ấy vẫn còn gọi điện đấy chứ?"

   Đỗ Bình An rời khỏi Wechat rồi mở lịch sử cuộc gọi, bấm số Thanh pháp.

   Vẫn là giọng nữ kia——

  "Số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận, xin quý khách vui lòng gọi lại sau......"

   Đỗ Bình An ném điện thoại, càng hiếu kỳ hơn, y gọi cho Thanh pháp lúc mười một giờ rưỡi, đã hơn một tiếng mà điện thoại vẫn đang bận, thời này ai còn gọi điện lâu vậy nữa chứ, chẳng phải toàn chat voice hoặc chat video sao?

   Chẳng lẽ là cô gái thích Thanh pháp?

   Mắt Đỗ Bình An sáng lên. Chắc không sai đâu, nếu vậy thì dễ hiểu rồi, vì chưa nhận lời hẹn hò hoặc chưa đủ thân thiết nên không thích hợp gọi video mà gọi điện trước.

   Giờ Đỗ Bình An cũng đang theo đuổi Đăng Dương nên rất đồng cảm, vô cùng chờ mong đối phương theo đuổi Thanh pháp thành công.

   Nếu vậy......

   Thì nhất định y và Đăng Dương cũng có thể thành đôi!

   Vừa nghĩ đến Đăng Dương, nhịp tim Đỗ Bình An bắt đầu tăng tốc, đập mạnh đến nỗi gò má ửng đỏ, y ôm con mèo ngã lăn ra tấm thảm mềm mại ấm áp rồi dụi cằm vào đầu nó, "Pontipines à, anh thật sự thích chú Dương lắm......"

   Cộc cộc.

   Có người gõ cửa bên ngoài, "An An, chưa ngủ nữa à?"

   Là Đỗ Hải Đăng, hắn mới về nhà, như thường lệ đến thăm Đỗ Bình An, thấy phòng y vẫn sáng đèn nên gõ cửa.

   Đỗ Bình An nói vọng ra, "Cửa không khóa, tự vào đi."

   Đỗ Hải Đăng xoay nắm cửa rồi đẩy cửa vào phòng.

   Trong phòng ngủ ấm áp sáng trưng, Đỗ Bình An đang ôm mèo chơi đùa, ánh mắt Đỗ Hải Đăng cũng ấm theo, hắn nới lỏng cà vạt, "Muộn thế này mà còn chưa ngủ à."

   Trên người hắn nồng nặc mùi thuốc lá và rượu bia, Đỗ Bình An nhăn mũi, "Còn sớm mà, mới mười hai rưỡi chứ mấy, được nghỉ học có ai ngủ sớm đâu."

   Hôm nay Đỗ Hải Đăng uống hơi nhiều, hắn không ngồi trên ghế sofa mà ngồi cạnh Đỗ Bình An định xem mèo, "Ngủ sớm mới khỏe chứ."

   Đỗ Bình An lanh tay lẹ mắt ôm mèo đi, "Đừng đụng nó! Anh thúi chết đi được!"

   Đỗ Hải Đăng kéo vạt áo lên ngửi rồi lại nhìn Đỗ Bình An, nhếch miệng cười, "Đi xã giao khó tránh khỏi uống vài ly, đàn ông đều thế mà."

   Đỗ Bình An lẩm bẩm, "Chú Dương không vậy đâu."

   Không nghe rõ, đầu cũng choáng, Đỗ Hải Đăng cười hỏi, "Lẩm bẩm gì đó?"

  "Không có gì." Đỗ Bình An ghét bỏ đạp hắn một cái, "Anh thúi quá à, mau về phòng tắm rửa rồi ngủ đi!"

  "Vâng, tiểu thiếu gia của anh." Đỗ Hải Đăng chống bàn đứng dậy, thấy bên cạnh treo một bộ đồ được ủi phẳng phiu, "Ngày mai định đi đâu à?"

  "Đi mua sắm với anh trai em." Đỗ Bình An đáp.

   Đỗ Hải Đăng nhất thời chưa kịp phản ứng, sắp ra đến cửa mới chợt khựng lại, trong đầu mơ hồ hiện ra cảnh đổ xúc xắc ở quán bar đêm đó và đôi mắt màu nâu nhạt như mắt hồ ly kia, hắn quay đầu hỏi, "Thanh pháp ấy à?"

  "Đúng vậy." Đỗ Bình An thúc giục hắn, "Anh đừng hỏi lắm thế, y như mẹ vậy, mau đi tắm đi!"

   Ánh mắt Đỗ Hải Đăng lóe lên, đóng cửa ra ngoài.

   Không vặn đồng hồ báo thức nhưng hôm sau Thanh pháp vẫn dậy đúng sáu giờ.

   Cậu xuống giường sửa sang chăn mền rồi mở cửa đi rửa mặt, cửa mở ra, trên tay nắm cửa có vật gì đó khẽ đung đưa đụng vào mu bàn tay cậu, Thanh pháp cúi đầu, là một cái túi giấy.

   Cậu nhìn ra phòng khách, hết sức yên tĩnh, chỉ có đèn âm sàn lẳng lặng chiếu sáng, Đăng Dương vẫn đang ngủ.

   Thanh pháp lấy túi giấy xuống, bên trong là bộ đồ của cậu đã được giặt sạch, tỏa ra mùi nước giặt dìu dịu.

   Thanh pháp im lặng một lát rồi đóng cửa lại thay đồ, sau đó mới đi ra.

   Rửa mặt xong, Thanh pháp vào bếp.

   Mở tủ lạnh, bên trong chẳng có gì nhiều mà hầu hết là nước, chắc vì Đăng Dương không thường xuyên về đây.

   Cũng may có mấy vỉ trứng gà và một gói mì sợi.

   Thanh pháp nhanh nhẹn nấu hai tô mì trứng, làm xong cậu lau sạch tay rồi định gọi Đăng Dương ra ăn sáng, vừa quay người thì thấy Đăng Dương mặc áo ngủ màu xanh đậm, chẳng biết đã đứng ở cửa bao lâu rồi.

   Đây là lần đầu tiên Thanh pháp thấy Đăng Dương không mặc vest, cậu khựng lại giây lát rồi lễ phép nói: "Buổi sáng tốt lành, Trần tiên sinh."

   Cậu quay lại bưng hai tô mì nóng hổi lên, Đăng Dương nhìn cậu chăm chú, "Nấu gì vậy?"

  "Mì trứng ạ."

   Sắp đến cửa, Đăng Dương nghiêng người tránh đường, đợi Thanh pháp ra khỏi bếp mới đi theo.

   Mì trứng cực kỳ đơn giản, ngoài trứng ra cũng chỉ có mì nhưng lại thơm ngon lạ lùng, nước dùng thanh đạm, trứng chiên vừa phải, rắc thêm chút tiêu ăn rất ấm bụng.

   Ăn xong Đăng Dương cầm khăn lau miệng rồi nhìn Thanh pháp ăn mặc chỉnh tề ngồi đối diện, "Định đi làm à?"

   Thanh pháp đứng dậy thu dọn chén đũa, khóe môi hơi cong lên, "Không ạ, tôi có hẹn."

   Đăng Dương dời mắt đi, ngón cái ấn ấn khóe miệng, đặt khăn ăn xuống rồi cũng đứng dậy, Thanh pháp nhanh tay bưng tô của anh vào bếp.

   Trong bếp vọng ra tiếng nước róc rách, Đăng Dương quay về phòng.

   Thanh pháp dọn bếp sạch sẽ, lúc ra lại không thấy Đăng Dương đâu, cậu vào phòng tắm lấy giày, qua một đêm giày đã khô, cậu cầm ra ngoài, Đăng Dương ăn mặc chỉnh tề đang thay giày trước cửa, mang giày xong anh ngước mắt điềm tĩnh nhìn Thanh pháp, "Hẹn xong còn về nữa không?"

   Thanh pháp xách giày, hàng mi dài chớp nhẹ, "Còn về được không ạ?"

  "Mật khẩu mở cửa là 212190." Đăng Dương ấn nút thang máy, "Tôi ít về đây lắm, cậu ở đến khi nào cũng được."

   Nói xong anh bước vào thang máy.

   Cửa thang máy đóng lại, bóng dáng Thanh pháp phản chiếu trên bề mặt sáng loáng.

   Mấy giây sau, cậu mới khom người thay giày.

   Đăng Dương lên xe cài dây an toàn rồi cầm điện thoại gọi cho người giúp việc.

   Cùng lúc đó, Thanh pháp cũng đang gọi điện.

   Reng, reng, reng......

   Chuông đổ thật lâu mới có người bắt máy, Đỗ Bình An ngái ngủ gắt gỏng, "Ai đó!"

  "Anh đây." Thanh pháp nhìn số thang máy đang hạ xuống, bình tĩnh nói, "Anh đọc tin nhắn của em rồi, gặp nhau ở đâu?"

   Trong phòng chỉ bật một ngọn đèn áp tường thích hợp để ngủ, Đỗ Bình An dời điện thoại ra xem thời gian, mới tám giờ! Y nằm lại xuống gối, nhắm mắt càu nhàu, "Anh gọi sớm thế làm gì, em đang ngủ mà, chờ em dậy đã——"

  "Dậy đi." Thanh pháp nghiêm giọng nói, "Ngay lập tức."

  Đỗ Bình An bị thái độ cứng rắn của Thanh pháp làm sửng sốt, đây là lần đầu tiên cậu đối với y như vậy, chắc không phải cãi nhau với cô gái thích mình đấy chứ? Đỗ Bình An mở choàng mắt, không buồn ngủ nữa mà ngồi dậy nói địa chỉ trung tâm mua sắm hàng hiệu lớn nhất thành phố.

   Hẹn xong chín giờ gặp nhau, Đỗ Bình An hất chăn leo xuống giường, dành ra mấy phút rửa mặt, thay đồ rồi mở cửa xuống lầu như một cơn gió.

   Dưới lầu mẹ Đỗ đang cắt giấy, trên bàn trà có mấy chữ Phúc và giấy cắt hoa đã cắt xong, thấy Đỗ Bình An, bà cười trêu, "Mặt trời mọc phía Tây hay sao mà hôm nay con dậy sớm thế!"

   Đỗ Bình An tinh nghịch nháy mắt mấy cái, "Hôm nay có hẹn ạ."

   Thấy y chạy vụt ra cửa, mẹ Đỗ vội vàng để cây kéo xuống rồi gọi với theo, "Là cô bé đáng yêu nào vậy? Nhớ dẫn về nhà nhé! Mà con vẫn chưa ăn sáng đâu đấy!"

  "Con không đói!" Đỗ Bình An đang nôn nóng đi hóng chuyện, buộc vội dây giày rồi đứng dậy chạy đi.

  "Thằng bé này......" Mẹ Đỗ lắc đầu rồi lại ngồi xuống cắt giấy.

   Đỗ Bình An chạy ra cổng, đang định tới ga ra lấy xe thì một chiếc Porsche màu trắng dừng lại trước mặt y, cửa xe hạ xuống để lộ khuôn mặt Đỗ Hải Đăng, "Lên xe đi, anh chở em."

   Thanh pháp không đón taxi, nhà Đăng Dương cách trung tâm mua sắm mà Đỗ Bình An nói không xa, đi bộ chỉ mất khoảng mười phút.

   Hôm nay không có mưa, cũng chẳng có tuyết mà chỉ có gió mạnh quất vào mặt đau rát, Thanh pháp quấn chặt khăn quàng cổ rồi lấy điện thoại ra, xóa Đỗ Bình An khỏi danh sách chặn.

   Chỉ còn mấy ngày nữa là Tết, phố xá trang hoàng rực rỡ, trên đường hầu hết là người đi làm, ai nấy đều hối hả đi tới ga điện ngầm.

   Thanh pháp đi ngược dòng người, đến trung tâm mua sắm cậu không dừng lại mà đi tới trước thêm chốc lát, phát hiện một nhà sách, cậu lập tức bước vào.

   Chọn vài cuốn sách, vừa trả tiền xong thì Đỗ Bình An gọi tới, "Anh chưa tới nữa à? Em đến rồi nè!"

  "Tới ngay."

   Cúp máy, nhân viên cửa hàng đưa túi sách cho Thanh pháp, "Lần sau lại đến nữa nhé."

   Thanh pháp xách túi rồi đẩy cửa kính đi ra nhà sách.

   Đi ngược trở lại mấy phút, từ xa đã thấy Đỗ Hải Đăng đứng cạnh Đỗ Bình An.

   Đỗ Bình An vừa nhìn quanh vừa nói, "Anh Hai đi đi, để em chờ được rồi."

   Đỗ Hải Đăng không nhúc nhích, "Để em lại một mình anh không yên tâm, khi nào Thanh pháp tới thì anh đi."

   Câu này lập tức chọc giận Đỗ Bình An, y thu mắt lại rồi bực bội cằn nhằn, "Đã nói em lớn rồi mà, đừng tưởng bạn anh......"

   Y chợt im bặt.

   Đỗ Hải Đăng cảm thấy lời này hơi kỳ lạ nên truy hỏi: "Bạn ai?"

   Đỗ Bình An im lặng quay đi chỗ khác không nói lời nào, Đỗ Hải Đăng thấy y trốn tránh thì càng nghi ngờ hơn, "Bạn anh quen ấy à?"

   Đỗ Bình An hối hận không thôi, nhất thời lanh mồm lanh miệng nên nói hớ, y vắt hết óc tìm cách lấp liếm, đột nhiên trông thấy một bóng dáng quen thuộc, y lập tức sáng mắt, cứu tinh tới rồi!

   Y bỏ Đỗ Hải Đăng lại rồi co cẳng chạy tới, "Anh!"

   Đỗ Hải Đăng quay lại thấy Thanh pháp.

   Một tháng không gặp, vẫn là vẻ giả tạo làm người ta ghét kia!

   Ánh mắt Đỗ Hải Đăng dán chặt vào Thanh pháp.

   Nhưng Thanh pháp hoàn toàn không thèm để ý hắn, cũng chẳng nhìn hắn mà chỉ nói với Đỗ Bình An: "Đi thôi."

   Sau đó đi thẳng tới trung tâm mua sắm.

   Đỗ Bình An mơ hồ ngửi thấy mùi tuyết tùng, chắc chắn không thể nào nhầm được, đây là mùi hương Đăng Dương hay dùng!

   Ở đâu thế nhỉ? Y nhìn quanh quất, trong bán kính mấy mét chỉ có...... Con ngươi y bỗng nhiên mở to, xích lại gần Thanh pháp hít hít, lông mi chớp nhẹ.

   Là mùi trên người Thanh pháp!

   Y hoàn toàn quên mất Đỗ Hải Đăng phía sau, vội vã đuổi theo Thanh pháp, háo hức hỏi: "Anh xịt nước hoa gì vậy?"

   Mới đầu Thanh pháp vẫn chưa hiểu, nghĩ một hồi mới hiểu ra.

  Mùi tuyết tùng.

   Tối qua dùng dầu gội của Đăng Dương nên giờ tóc còn lưu hương, là mùi giống hệt Đăng Dương.

  "Không phải nước hoa." Cậu bình tĩnh nói, "Đêm qua ngủ lại nhà bạn nên dùng dầu gội của anh ấy."

   Dầu gội!

   Đỗ Bình An vỗ trán một cái, mình thật là ngốc, lâu nay cứ tìm nước hoa, thì ra là dầu gội, thảo nào tìm mãi không thấy! Y mừng rỡ hỏi: "Hiệu gì vậy? Em thích mùi này lắm, em cũng muốn mua!"

   Thanh pháp quay sang, thấy ánh mắt háo hức của Đỗ Bình An, khóe miệng cậu hơi nhếch lên, "Không để ý."

   Đỗ Bình An thất vọng thấy rõ, mè nheo với Thanh pháp, "Chừng nào anh tới nhà bạn nữa? Chụp ảnh cho em đi!"

   Hai người vừa nói chuyện vừa sóng vai đi vào cửa hàng.

   Phía xa, Đỗ Hải Đăng trơ trọi đứng tại chỗ.

   Thấy bóng dáng hai người biến mất, trong ngực Đỗ Hải Đăng như bị bông gòn lấp kín, buồn bực đứng một hồi mới rời đi.

  ——

   Hơn chín giờ sáng, mọi cửa hàng đã mở cửa nhưng chưa có khách, tất cả đều là hàng hiệu đắt đỏ nên bình thường cũng rất vắng vẻ, chỉ có khách quen mà thôi.

   Đỗ Bình An quấn lấy Thanh pháp, "Anh mau nói đi, chừng nào anh tới nhà bạn nữa vậy?"

   Nếu mua được dầu gội giống Đăng Dương thì mỗi ngày y sẽ gội hai lần! Sáng một lần, tối một lần.

   Y còn phải lấy dầu gội này để giặt vỏ chăn, bao gối và ga giường nữa! Nếu vậy cả ngày đều được mùi hương của Đăng Dương bao phủ, thật quá hạnh phúc rồi!

   Đỗ Bình An không chờ nổi nữa, y ra sức nũng nịu, lần đầu tiên nắm chặt cánh tay Thanh pháp.

  "Hôm nay." Đi đến thang cuốn, Thanh pháp dừng lại, "Em muốn mua gì?"

   Giờ trong đầu Đỗ Bình An chỉ có dầu gội, nghe Thanh pháp nói hôm nay sẽ đến, y nhảy cẫng lên rồi buông cậu ra, "Hứa rồi nhé, đến nhà bạn anh phải chụp ảnh dầu gội gửi cho em ngay đấy!"

   Đúng lúc này, y thấy Thanh pháp xách theo một túi sách, tặc lưỡi hỏi, "Anh đi mua sách à?" Y ngắm nghía mấy lần, "Toàn sách sinh học nhỉ."

   Đỗ Bình An thuận miệng nói, "Bạn cùng bàn với em hồi cấp ba cũng là sinh viên khoa Sinh ở Đại học Bắc Kinh. Nếu anh chuyển ngành thành công chưa biết chừng sẽ học chung với cậu ta đấy."

   Thanh pháp biết đó là ai, nam phụ trong nguyên tác, sinh viên xuất sắc của khoa Sinh học, vì hắn mà Trần Quốc Anh ghen không ít lần.

   Thật ra Đỗ Bình An đã có mục tiêu, y muốn mua cà vạt tặng Đăng Dương.

   Nhưng cà vạt quá lộ liễu, vừa nhìn đã biết là tặng cho nam nên y quyết định mua thêm mấy thứ để che mắt, không cho Thanh pháp nhận ra.

   Đỗ Bình An đi tới thang cuốn, "Đi dạo từng tầng thử xem, có món nào hợp thì mua."

   Thanh pháp cũng lên thang cuốn, ánh mắt lướt qua cổ tay Đỗ Bình An, y không đeo đồng hồ Trần Quốc Anh tặng nữa.

   Sau tiệc cưới hôm đó, cậu vẫn chưa rõ quan hệ hai người hiện giờ ra sao, đang suy tư thì Đỗ Bình An đột nhiên quay sang hỏi.

  "Tối qua anh nói chuyện với ai mà lâu thế, cô gái theo đuổi anh hả?" Đỗ Bình An nói, "Thật ra tình cảm cũng có thể vun đắp mà, vừa thấy đã yêu và lâu ngày sinh tình cũng là thích thôi, bồi đắp nhiều một chút là được rồi."

  "Không phải."

   Thang cuốn đến lầu hai, Đỗ Bình An bước lên sàn trước, hoang mang hỏi, "Không phải cô ấy thì anh gọi cho ai mà lâu vậy?"

   Thanh pháp cũng bước khỏi thang cuốn, "Ý anh là không phải nữ mà là nam."

   Đỗ Bình An gật đầu, "Ờ, thì ra là nam." Đi mấy bước, con ngươi y dần mở lớn.

  Y dừng lại, hai mắt trợn to, "Anh vừa nói gì cơ?"

Người theo đuổi Thanh pháp không phải nữ mà là nam sao?

   Tim Đỗ Bình An đập thình thịch.

   Vậy Thanh pháp cũng thích nam à?!

   Thanh pháp bình tĩnh nói, "Ừ, có một đề bài cần thảo luận với bạn học." Đôi mắt trong veo hờ hững nhìn Đỗ Bình An, "Em sao vậy?"

   Đỗ Bình An hơi xấu hổ, thì ra ý của Thanh pháp là vậy, làm y cứ tưởng......

  Y lắc đầu, "Không có gì, đi thôi."

   Thanh pháp không nhanh không chậm theo sau.

   Trước mặt có một cửa hàng thời trang nam, Đỗ Bình An quen chân đi vào, nhân viên cửa hàng biết y nên đon đả ra đón, "Tiểu Đỗ thiếu, đang định gửi bộ sưu tập mùa xuân mới nhất đến nhà ngài đây, sao hôm nay lại đích thân đến vậy?"

   Đỗ Bình An tươi cười, "Lâu lâu đi dạo cho vui."

   Y tới tủ trưng bày giữa tiệm, người mẫu mặc áo khoác dài cổ điển màu xanh đậm.

   Đỗ Bình An lập tức tưởng tượng ra hình ảnh Đăng Dương mặc chiếc áo này, cực kỳ hợp!

   Đăng Dương cao lớn khí chất xuất chúng, y chưa thấy ai mặc áo khoác dài hợp hơn Đăng Dương cả.

   Y lại đổi ý, hay là tặng áo khoác nhỉ?

  "Cái này thế nào?" Đỗ Bình An quay đầu lại mới phát hiện Thanh pháp không đi theo mình, y băn khoăn nhìn quanh thì thấy Thanh pháp đang đi bên kia, y lập tức chạy qua.

   Thanh pháp đang xem một chiếc áo khoác dài màu be.

   Ánh mắt Đỗ Bình An đảo tới đảo lui giữa áo khoác và Thanh pháp, hai mắt dần tỏa sáng, "Anh có mắt chọn đồ ghê, áo khoác này được đấy!"

   Nhân viên cửa hàng sốt sắng giới thiệu, "Đây là kiểu mới nhất đầu năm nay đấy ạ, áp dụng kỹ thuật lông chồn, dưới bất kỳ ánh sáng nào hoặc ở góc độ nào cũng có hiệu ứng gợn sóng, vải cashmere hai mặt được may hoàn toàn bằng tay cũng nhẹ và giữ ấm tốt lắm ạ."

   Cô mỉm cười, "Giờ trong tiệm chỉ có mỗi chiếc size S này thôi, cửa hàng ở khu Nam có một chiếc size L, còn mấy chỗ khác tạm thời chưa có hàng đâu ạ."

   Đỗ Bình An bảo nhân viên cửa hàng: "Lấy xuống xem thử."

   Thanh pháp dời mắt khỏi nhãn giá 120 ngàn (~393 triệu) rồi cản lại, "Không cần đâu."

   Đỗ Bình An chớp mắt, "Sao thế? Anh mặc bảo đảm hợp lắm đó."

   Nhân viên cửa hàng âm thầm quan sát Thanh pháp, gương mặt khá giống Đỗ Bình An, cao hơn mấy centimet, khí chất cũng hoàn toàn khác biệt, nhìn giống anh em nhưng cũng không giống lắm.

   Hơn nữa quần áo Thanh pháp mặc cũng rất bình thường, cô đã làm trong nghề mười mấy năm nên nhìn qua là biết vải sợi tổng hợp.

   Áo khoác của Thanh pháp cao lắm khoảng hai ba trăm tệ, chỉ vì cậu có khí chất nên không nhận ra đó là đồ rẻ tiền thôi.

   Rốt cuộc bọn họ có quan hệ thế nào?

   Tiểu thiếu gia nhà họ Đỗ giàu sang này có định mua tặng cậu không?

   Bán đồ có giá một trăm ngàn trở lên sẽ được hưởng hoa hồng một ngàn nên đương nhiên nhân viên cửa hàng không muốn bỏ lỡ cơ hội, hơn nữa cô cũng cảm thấy Thanh pháp rất hợp với chiếc áo khoác này, đây là kiểu áo kén người mặc, chỉ hợp với đàn ông cao gầy trắng trẻo.

   Cô nói với một phần chào hàng, chín phần chân thành, "Đúng vậy, ngài mặc sẽ đẹp lắm đấy ạ." Cô ra hiệu cho hai người nhìn sang tấm áp phích mới nhất trong tiệm, "Tôi bảo đảm ngài mặc vào còn đẹp hơn người mẫu nhiều. Ngài cứ thử đi ạ, chỉ mấy phút thôi mà, không hợp cũng đâu làm mất thời gian."

   Thanh pháp cười nhẹ rồi từ chối khéo, cậu nhìn sang Đỗ Bình An, "Em chọn được gì chưa?"

   Đỗ Bình An lập tức kéo Thanh pháp đi xem áo khoác, y viện cớ, "Em định mua tặng anh Cả, ảnh ba mốt tuổi rồi nên già dặn lắm, làm phó tổng công ty nhà em, cao lớn, chững chạc. Anh thấy có hợp không?"

   Thanh pháp biết y muốn tặng Đăng Dương, cậu hờ hững nhìn thoáng qua áo khoác, "Còn phải xem sở thích của anh Cả em nữa."

  "Chắc sẽ thích mà......" Đỗ Bình An không chắc lắm, cơ hội y gặp Đăng Dương không nhiều, đôi khi chỉ được nhìn từ xa nên hoàn toàn không biết sở thích của Đăng Dương.

   Đều tại Trần Quốc Anh, rõ ràng là cháu ruột Đăng Dương mà chẳng biết gì về anh hết!

   Đột nhiên nghĩ đến Trần Quốc Anh, Đỗ Bình An lập tức mất hứng.

   Còn nói y không xứng với Đăng Dương nữa chứ!

   Uổng công y luôn xem Trần Quốc Anh là bạn tốt nhất!

   Đỗ Bình An buông Thanh pháp ra, "Thôi, sang tiệm khác xem đi."

   Đi dạo một vòng, Đỗ Bình An mua một chiếc áo len mấy chục ngàn cho cha Đỗ và một cái túi xách hơn trăm ngàn cho mẹ Đỗ. Còn mua quà cho bạn mình nữa.

   Cuối cùng đi đến một cửa hàng đồ hiệu xa xỉ, Đỗ Bình An phấn khởi trở lại, y chạy đến tủ trưng bày cà vạt, lập tức nhìn trúng một chiếc sọc chéo có hoa văn chìm màu xanh đen.

   Lần này Đỗ Bình An không hỏi ý Thanh pháp mà mua ngay, "Lấy cái này đi!" Sau đó chọn bừa hai chiếc cà vạt khác cho anh Cả và anh Hai mình.

   Y nghiêng đầu nói, "Cà vạt này mua cho hai anh của em đấy......"

   Lúc này y mới nhớ ra mua nhiều quà Tết như vậy cũng nên mua cho Thanh pháp một món, y chỉ vào tủ kính, "Anh cũng chọn một cái đi, em tặng anh!"

   Thanh pháp cười cười, "Anh đâu cần cà vạt làm gì."

  "Vậy mua ví da nhé." Đỗ Bình An chỉ vào tủ kính bên cạnh, "Ví da hiệu này được lắm."

  "Anh cũng không cần ví đâu." Thanh pháp lấy điện thoại ra xem thời gian, "Mua xong đi ăn nhé?"

   Đầu óc Đỗ Bình An lóe sáng, "Anh chưa có đồng hồ đúng không? Em tặng anh đồng hồ nhé!"

  "Có điện thoại là đủ rồi, giờ đồng hồ chỉ là vật trang trí thôi." Thanh pháp khéo léo dẫn dắt chủ đề tới đáp án mình muốn, "Chẳng phải em cũng không đeo à. Anh nhớ lần trước em đeo đồng hồ đẹp lắm mà."

   Nhắc tới đồng hồ Đỗ Bình An lại bực.

   Y sẽ không đeo chiếc đồng hồ gốm trắng kia nữa, cũng không bao giờ đụng đến bất cứ thứ gì Trần Quốc Anh tặng!

   Ai mà thèm chứ!

   Lâu nay quên béng việc này, về nhà phải gom lại trả hết cho Trần Quốc Anh mới được!

   Đỗ Bình An lắc đầu, "Đừng nói nữa, em và người bạn kia...... Không, em và anh ta chẳng còn bạn bè gì hết, trở mặt rồi, đồ anh ta tặng còn lâu em mới đeo."

   Thanh pháp thu được tin tức thì không nói thêm gì nữa.

   Lúc này nhân viên cửa hàng đem cà vạt đã đóng hộp tới, mỉm cười đưa qua, "Có hàng mới về đấy ạ, hai vị muốn xem thử không?"

  "Thôi khỏi." Đỗ Bình An cầm túi giấy, giờ y đang nóng lòng muốn trả lại đồ cho Trần Quốc Anh nên quay sang bảo Thanh pháp, "Em có việc phải về trước đây, để lần sau ăn cơm nhé!"

   Vẻ mặt Thanh pháp vẫn hờ hững, "Ừ."

   Ra khỏi trung tâm mua sắm, đứng ven đường nửa ngày vẫn không đón được taxi nên Đỗ Bình An gọi cho tài xế, cúp máy xong y quay sang nói với Thanh pháp, "Khoảng hai mươi phút nữa tài xế nhà em sẽ đến, đưa anh về nhà bạn trước đi." Y nhắc thêm lần nữa, "Anh đừng quên chụp nhãn hiệu dầu gội cho em đấy nhé."

   Thanh pháp từ chối, "Anh còn bận việc nên không chờ xe với em được đâu."

   Đỗ Bình An chớp mắt, "Không đi chung à?" Y hơi thất vọng vì còn muốn nói chuyện với Thanh pháp nhiều hơn, y đổi túi đồ sang tay kia rồi gãi cằm nói, "Vậy cũng được. Hôm nay anh không lấy quà, khi nào cần thì cứ nói em biết nhé, em mua cho anh."

   Thanh pháp không trả lời mà chỉ nói "Về nhà an toàn", sau đó quay lưng đi.

   Đỗ Bình An nhìn theo bóng dáng cao gầy của Thanh pháp, trong lòng hơi ghen tị, y cao chưa đến 1m80, rõ ràng là sinh đôi mà sao y lại thấp hơn Thanh pháp chứ......

   Nhưng y quên đi chuyện này rất nhanh, thu mắt lại rồi lấy điện thoại ra chụp ảnh đống túi mua hàng.

   Tuyên bố trên vòng bạn bè——

  "Hôm nay thu hoạch lớn rồi!"

   Thanh pháp đi theo bản đồ đến khu mua sắm bình thường rồi vào một cửa hàng tiêu dùng nhanh, hồi lâu sau mới tìm được một chiếc áo khoác vàng nhạt có kiểu dáng đơn giản, chất vải cũng rất mềm và giữ ấm tốt, chỉ là giá hơi cao, hơn 800 tệ, Thanh pháp nhẩm tính số dư còn lại của mình, cuối cùng vẫn mua, còn chọn thêm vài cái áo, hai cái quần và một hộp đồ lót giá đặc biệt.

   Xách theo mấy túi giấy ra khỏi tiệm, số dư còn lại của Thanh pháp giảm đi 1500.

   Tầng hầm khu mua sắm là quán ăn và siêu thị, Thanh pháp đi thang cuốn xuống đó, tìm một quán bình dân ăn trưa rồi vào siêu thị.

   Cất đồ vào tủ xong, đầu tiên Thanh pháp lấy một cái xe đẩy.

  90% là Trần Quốc Anh đang tìm cậu khắp nơi nên tạm thời chưa thể về nhà, khách sạn cũng sẽ bị tra ra, ở nhờ nhà Đăng Dương là lựa chọn tốt nhất hiện giờ.

   Đến giờ nghỉ trưa, Thanh pháp nhắn tin Wechat cho Đăng Dương.

  [ Trần tiên sinh, mấy ngày tới anh không cần gọi người giúp việc đâu, để tôi dọn nhà trừ vào tiền thuê nhé.]

   Đăng Dương đang ăn trưa thì điện thoại trên bàn trà "ting" một tiếng, anh cầm lên xem, thấy 52 Hz mới ấn mở Wechat, đọc xong tin nhắn mắt anh lóe lên. "Được."

   Thanh pháp lại nhắn, "Có người thích mùi dầu gội của anh nên nhờ tôi chụp hình chai dầu gội, có được không ạ?"

   Tin nhắn hiện ra, lông mày Đăng Dương khẽ nhíu lại, "Người cậu hẹn hò à?"

  Ừm.

  "Là dầu gội của nam đấy."

   Thanh pháp cầm lên một bắp cải thảo, lần này trả lời bằng tin nhắn thoại, "Dạ, người đó là nam mà."

   Âm sắc thiếu niên trong trẻo, còn mang theo giọng mũi vì bị cảm chưa khỏi, nhẹ nhàng vang lên trong văn phòng rộng lớn như tiếng mèo con.

   Đăng Dương bưng cà phê uống một ngụm, cũng trả lời bằng tin nhắn thoại, "Được."

   Nhận được câu trả lời, Thanh pháp không nhắn nữa mà cất điện thoại rồi so sánh chọn lựa, lấy một bắp cải thảo khác tươi hơn bỏ vào xe đẩy.

   Từ siêu thị ra, hai tay Thanh pháp xách đầy túi.

   Chưa tới bốn giờ chiều mà bầu trời đen kịt, gió thổi cây cối xào xạc, hình như sắp đổ mưa.

   Đồ đạc không nặng, Thanh pháp đi dọc con đường ban đầu, giẫm lên ánh đèn đường vừa bật sáng về lại nhà Đăng Dương. Đến thang máy bấm mật khẩu, cửa thang máy mở ra, lên thẳng tầng cao nhất.

   Đèn lập tức sáng lên, trong nhà cực kỳ yên tĩnh.

   Đăng Dương vẫn chưa về.

   Thanh pháp để đồ xuống rồi thay giày, cúi đầu thấy tấm thảm khác với lúc sáng, đôi dép dùng một lần hôm qua cậu mang đã biến mất, thay vào đó là một đôi dép đi trong nhà màu be, không phải cỡ chân của Đăng Dương.

   Thanh pháp cởi giày rồi mang đôi dép kia, kích cỡ vừa khít.

   Chừa lại túi giấy đựng quần áo, Thanh pháp xách thịt tươi, trứng và sữa vào bếp.

   Mở tủ lạnh ra, không còn trống rỗng như sáng nay, buổi sáng chỉ có nước suối, còn bây giờ đầy ắp đồ ăn tươi ngon, còn có mấy hộp việt quất.

   Bên kia, Đỗ Bình An về nhà từ sớm, y đi thẳng lên lầu, để đống túi giấy xuống bàn rồi chạy vào phòng chứa quà thu dọn.

   Máy chơi game, giày thể thao phiên bản giới hạn, kính viễn vọng, đồng hồ...... giấy chứng nhận ngôi sao......

   Chất đầy hai thùng lớn.

   Trán Đỗ Bình An lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn không dừng lại, bưng hai thùng to thở hồng hộc xuống lầu, lên xe bảo tài xế, "Đến nhà Trần Quốc Anh đi!"

   Trước kia Đỗ Bình An rất hay tới nhà Trần Quốc Anh chơi, cách nhà họ Đỗ không xa lắm.

   Khoảng mười phút là đến, Trần Quốc Anh cố ý mua gần như vậy.

   Đến biệt thự, sắc trời lờ mờ, trong nhà chưa bật đèn, Đỗ Bình An không xuống xe mà ngồi trên xe chờ Trần Quốc Anh.

   Kết quả là chờ đến tối.

   Đã sắp chín giờ mà Trần Quốc Anh vẫn chưa về.

   Đỗ Bình An đói meo, y cắn môi rồi dứt khoát lấy điện thoại ra xóa Trần Quốc Anh khỏi danh sách chặn, sau đó gọi cho hắn.

   Reng, reng......

   Đỗ Bình An hơi bất ngờ, thế mà gọi được.

   Nhưng chuông chưa đổ mấy hồi thì bị tắt ngang.

   Đỗ Bình An lập tức nổi cáu, y không chờ nữa mà mở cửa xuống xe, ôm hai thùng giấy ném vào cổng biệt thự Trần Quốc Anh, đồ đạc lăn ra lông lốc.

   Y thở hồng hộc leo lên xe, "Về nhà!"

   Tài xế đã đói hết chịu nổi, mừng rỡ lái vút đi.

   Ting.

   Điện thoại Đỗ Bình An rung lên, một tin nhắn Wechat hiện ra.

   Thanh pháp: [ Hình ảnh ]

*không biết các cô cảm thấy như thế nào khi đọc bộ này, toi đọc cũng 2 3 lần dì thôi, nhưng mà mỗi lần đọc những đoạn Đỗ gia cưng chiều Bình An,  tất cả đều là do Thanh Pháp nhường lại cho em trai mình, muốn cho em một gia đình thật sự yêu thương em, cái giá Thanh Pháp phải trả quá lớn, cũng may vẫn còn có 1 ánh Dương soi sáng cho cuộc đời tối tâm đó.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co