27
Đỗ Bình An lập tức nguôi giận.
Dầu gội!
Y nhanh chóng ấn mở Wechat.
Trong ảnh là một cái chai màu trắng cực kỳ đơn giản.
Đỗ Bình An mở ảnh ra, ngón cái và ngón trỏ phóng to ảnh lên rồi nhìn tới nhìn lui.
???
Cái gì cũng không có!
Y lập tức gọi cho Thanh Pháp.
Thanh Pháp vừa lau dọn phòng bếp sạch sẽ, cậu làm mấy món ăn, Đăng Dương không về nên cậu ăn hết một mình.
Ra khỏi bếp, cậu vào phòng tắm chụp ảnh chai dầu gội.
Không có logo.
Cậu đã biết từ lâu.
Thanh Pháp ấn nút nhận cuộc gọi.
"Anh gửi hình gì vậy, dầu gội đấy à?" Vừa kết nối Đỗ Bình An vội vã hỏi ngay.
"Ừ." Thanh Pháp đặt chai dầu gội về chỗ cũ.
"Gì vậy trời......" Đỗ Bình An càu nhàu, "Xé nhãn rồi hả?" Y vẫn chưa chịu thua,"Vậy anh hỏi bạn anh xem."
Thanh Pháp ra khỏi phòng tắm rồi đi vào phòng dành cho khách, "Không tiện hỏi."
"Không biết đâu! Hỏi đại đi mà." Đỗ Bình An hết sức nóng lòng, y tìm lâu như vậy, khó khăn lắm mới tìm được nhãn hiệu Đăng Dương dùng, y cũng phải dùng mới được!
Đóng cửa lại, Thanh Pháp hờ hững nói: "Với anh không phải hỏi đại là xong đâu."
Lúc này Đỗ Bình An mới nhận ra Thanh Pháp đang từ chối, y lập tức giận dỗi, hỏi tên dầu gội có gì khó đâu, rõ ràng là không muốn giúp y, không giúp thì thôi, giờ y đã biết là dầu gội rồi, y sẽ tự tìm!
"Cúp đây." Y hậm hực cúp máy.
Thanh Pháp cũng chẳng thèm để ý, cậu để điện thoại xuống rồi tới cạnh giường vén chăn lên, cầm quyển sách mới mua hôm nay dựa vào thành giường đọc.
Thời gian dần trôi, đã sắp 12 giờ mà ngoài cửa vẫn im ắng.
Đêm nay Đăng Dương không về.
Có lẽ trong thời gian cậu ở đây Đăng Dương cũng sẽ không về.
Thanh Pháp nhớ lại lời Đăng Dương nói sáng nay.
"Tôi ít về đây lắm."
Có lẽ là nói thật.
Sẽ không vì cậu mà thay đổi.
Thanh Pháp khép sách lại rồi đặt nhẹ lên tủ đầu giường, sau đó chui vào chăn, tắt đèn đi ngủ.
Khu thương mại ở trung tâm thành phố, ánh đèn dần tắt, trên tầng cao nhất của trụ sở Trần thị, phòng chủ tịch sáng lờ mờ, chỉ có một đốm sáng lập lòe trong bóng tối.
Giữa ngón tay Đăng Dương kẹp một điếu thuốc.
Những vật dụng hàng ngày của anh do bộ phận nghiên cứu sáng chế thuộc Trần thị sản xuất riêng, chỉ mình anh sử dụng chứ chưa bao giờ bán ra thị trường.
Thiếu niên mình đầy thương tích nhưng vô cùng cứng cỏi, trên người có quá nhiều bí mật.
Điếu thuốc còn một đoạn, Đăng Dương bỏ vào gạt tàn rồi dụi mạnh.
Sau đó đứng dậy cầm áo khoác rời khỏi phòng làm việc.
Về nhà họ Trần, đèn đuốc sáng trưng khác hẳn mọi ngày.
Đăng Dương vào nhà, trong phòng khách vang lên giọng mắng xối xả của Trần Minh Nguyên, "Thứ ăn hại! Một người đang sống sờ sờ mà cũng mất dấu được nữa!"
Vệ sĩ cao to cúi gằm mặt, không dám đáp lại nửa chữ.
Trần hào đỡ Trần Minh Nguyên, nhỏ giọng khuyên can, "Cha, Quốc Anh ham vui lắm, chắc lại chạy đi đâu chơi rồi."
"Nó là cháu đích tôn duy nhất của Trần gia, nó mất tích một ngày rồi, điện thoại cũng gọi không được, nếu nó xảy ra chuyện gì thì tụi bây cũng đừng hòng yên thân!" Trần Minh Nguyên tức đến nỗi đau ngực, ngồi xuống ghế salon nhấc điện thoại bàn lên quay số.
Đăng Dương không phản ứng gì mà thay giày lên lầu.
Thoáng thấy Đăng Dương, Trần Minh Nguyên dặn dò đầu dây bên kia vài câu rồi nhanh chóng gác máy, đứng dậy gọi anh, "A Dương!"
Đăng Dương dừng lại, hơi nghiêng đầu sang, "Gì?"
Trần Minh Nguyên bị thái độ của anh chọc giận, nện mạnh cây gậy xuống đất, "Mày nghe cháu mình xảy ra chuyện mà không quan tâm gì hết à?"
Đăng Dương vẫn chẳng có phản ứng gì, "Nó lớn rồi, mất liên lạc một ngày cũng là bình thường."
"Đừng kiếm cớ! Mày hoàn toàn không coi nó là cháu!" Huyết áp tăng lên làm Trần Minh Nguyên lảo đảo, "Trong lòng mày đâu có người cha này! Nếu không phải lúc còn sống ông nội mày yêu cầu thì ngay cả căn nhà này mày cũng đâu thèm về!"
Trần hào vội đỡ lấy Trần Minh Nguyên rồi vuốt lưng cho ông, "Cha đừng giận nữa, bác sĩ nói cha phải tĩnh dưỡng cho khỏe mà."
Trần Minh Nguyên nhìn Đăng Dương, "Nó đừng chọc tức tao thì tao mới khỏe được chứ."
Trần hào liếc nhìn Đăng Dương, cũng không mấy vui vẻ, "A Dương, công việc quan trọng nhưng người nhà cũng quan trọng mà, ngày nào cha cũng mong em lắm, em chiều lòng cha một chút không được sao."
Đúng lúc này điện thoại bàn trong phòng khách đột nhiên reo lên, quản gia vội vã nghe máy, mấy giây sau, ông bịt ống nghe rồi mừng rỡ nói: "Lão gia, tìm được tiểu thiếu gia rồi, cậu ấy về biệt thự của mình đấy ạ."
Giờ vẻ mặt Trần Minh Nguyên mới giãn ra, chống gậy ngồi lại xuống ghế, Trần hào cũng ngồi xuống cười nói: "Thế thì yên tâm rồi, cha cũng nghỉ ngơi đi nhé?"
Trần Minh Nguyên gật đầu rồi nhìn lên cầu thang, Đăng Dương đã không còn ở đó, ông lại tức giận đến tăng xông, "Đồ con bất hiếu!"
Trần Quốc Anh tìm Thanh Pháp một ngày một đêm, tìm khắp cả thủ đô, nhà Thanh Pháp cũng đến nhưng vẫn chẳng thấy người đâu.
Hắn đã tra hết mọi khách sạn lớn nhỏ, kể cả nhà ga, sân bay, bến xe, nhưng Thanh Pháp cứ như tan vào không khí, chẳng có chút tin tức nào.
Trần Quốc Anh đóng sầm cửa xe, lần thứ hai bồn chồn như vậy.
Lần đầu tiên là khi Từ Kiều Âm biến mất.
Hắn tan học về nhưng không thấy bóng người vẫn luôn đợi mình ở cổng nữa.
Mới đầu hắn cũng chẳng để ý lắm, đợi đến ngày thứ hai vẫn không thấy Từ Kiều Âm, ngày thứ ba, ngày thứ tư...... Lần gặp lại chính là hôm trước.
Nhưng hắn chưa kịp mừng thì Thanh Pháp đã biến mất.
Sợ bị ông nội và cha phát hiện nên hắn sai người đưa Từ Kiều Âm đến biệt thự nghỉ mát của mình, sau đó lái xe đi tìm Thanh Pháp khắp nơi, thậm chí còn đến viện mồ côi Rainbow Bridge nhưng Thanh Pháp hoàn toàn không xuất hiện!
Trần Quốc Anh đã không ngủ một ngày một đêm, hai mắt vằn vện tơ máu, lúc này mới về biệt thự nghỉ tạm, đi tới cửa thì giày đụng phải thứ gì đó, hắn bực bội đá văng đi.
Rầm! Có tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Trần Quốc Anh hoàn toàn không quan tâm mà đẩy cửa vào.
Trong phòng tắm, nước nóng xối xuống, trước mắt Trần Quốc Anh liên tục hiện ra cảnh hắn bóp cổ Thanh Pháp hôm trước.
"...... Sao em không giải thích chứ!"
Rõ ràng là quan tâm hắn, giúp hắn tìm Từ Kiều Âm nhưng Thanh Pháp cứ như kẻ câm, cái gì cũng không nói.
Trần Quốc Anh phẫn nộ đấm vào tường, khớp tay trầy trụa cũng không có cảm giác, ngoài miệng hùng hổ nhưng trong lòng lại lo lắng, chắc không phải Thanh Pháp xảy ra chuyện gì đấy chứ?
Hắn đã biết chắc Thanh Pháp thích mình.
Cho nên cậu không muốn làm thế thân của Đỗ Bình An, biết hắn nhớ Từ Kiều Âm nên âm thầm giúp hắn tìm bà rồi quan tâm chăm sóc bà.
Ngu ngốc.
Trần Quốc Anh đưa tay qua đầu cản lại dòng nước.
Tưởng làm vậy thì hắn sẽ cảm động, sẽ thích cậu à?
Trước mắt lại hiện ra đêm tuyết kia, thiếu niên cầm dù đi về phía hắn, Trần Quốc Anh đột ngột tắt vòi sen, tiếng nước lập tức biến mất, nhịp tim đập loạn trong phòng tắm càng lúc càng rõ.
Trần Quốc Anh không kiềm chế nổi, hắn nhớ Thanh Pháp cồn cào.
Nếu giờ khắc này Thanh Pháp ở trước mắt hắn, hắn thề sẽ không làm gì cả mà chỉ cần nhìn thấy cậu là được.
Ngay cả Đỗ Bình An hắn cũng chưa bao giờ nhớ đến thế.
Nhắm mắt lại rồi mở ra, Trần Quốc Anh đi nhanh ra khỏi phòng tắm, cầm khăn lau qua loa rồi thay đồ, một lần nữa lên đường đi tìm Thanh Pháp.
——
Mấy ngày tiếp theo Thanh Pháp đều ở nhà Đăng Dương chứ không ra ngoài, yên lặng đọc hết mấy cuốn sách kia.
Đăng Dương vẫn không về, đúng như dự đoán của cậu.
Hai ngày trước Tết, Thanh Pháp thu dọn đồ đạc của mình rồi lau nhà cho Đăng Dương, mỗi viên gạch, mỗi ô kính đều được chà sáng loáng.
Trời nhá nhem tối, Thanh Pháp xuống máy ATM dưới lầu rút năm tờ 100 tệ mới tinh rồi ghé siêu thị mua một bao lì xì.
Về nhà Đăng Dương, Thanh Pháp nhét năm tờ tiền thẳng thớm vào bao lì xì, để lại mảnh giấy nhắn trên bàn ăn rồi chặn hộp khăn giấy lên.
Cuối cùng kiểm tra bếp và phòng tắm lần nữa, bếp gas, vòi nước đều vặn chặt không bỏ sót, Thanh Pháp mới xách đồ vào thang máy rời đi.
Ra khỏi cao ốc, khí lạnh ẩm ướt ập tới, Thanh Pháp ngẩng đầu, những bông tuyết li ti từ trên trời rơi xuống lông mi cậu rồi tan ra.
Đón chuyến tàu điện ngầm cuối cùng, khi đến trạm đại học Bắc Kinh đã gần mười giờ đêm.
Tuyết rơi mạnh bay vào mắt, ngoài cổng ga có người bán dù.
Dù nylon chất lượng cực kém, chỉ được cái rẻ tiền, 10 tệ một cây.
Thanh Pháp mua một cây.
Có lẽ vì quá lạnh hoặc người bán hoa đã về quê ăn Tết nên ven đường quạnh quẽ chưa từng thấy, chỉ có hàng cây hai bên đường treo những dãy đèn lồng nhỏ sáng rực.
Thanh Pháp che dù chậm rãi đi tới trước.
Cậu không chắc giờ này Trần Quốc Anh có đợi ở cửa hay không.
Nhưng không phải hôm nay thì cũng là ngày mai.
Dùng hết mọi cách mà vẫn không tìm được cậu, Trần Quốc Anh chẳng còn cách nào khác ngoài ôm cây đợi thỏ.
Vào chung cư, bảo vệ thấy cậu thì hết sức kinh ngạc, gần đây không thấy cậu ra vào nên cứ tưởng cậu về quê ăn Tết rồi chứ! Bảo vệ xởi lởi chào hỏi, "Lâu quá không gặp nhỉ."
Thanh Pháp lễ phép đáp, "Chào chú."
Đi qua cổng, còn một đoạn nữa mới đến nhà Thanh Pháp, cậu cũng không vội mà thong thả bước đi.
Hầu hết người làm thuê ở chung cư đã về quê đón Tết, chỉ có rải rác mấy hộ còn sáng đèn, tòa nhà Thanh Pháp ở càng tối tăm hơn, chẳng có lấy một ánh đèn.
Thanh Pháp yên lặng xếp dù lại rồi giũ nhẹ tuyết đọng trên mặt dù, lúc này mới đi vào cửa.
Đèn cảm ứng sáng lên từng tầng, sắp đến lầu ba, Thanh Pháp dừng lại.
Trần Quốc Anh đang đứng trước nhà cậu.
Một người trên cầu thang một người dưới cầu thang, lần này Trần Quốc Anh không ngạo nghễ liếc nhìn Thanh Pháp nữa mà giống như kẻ đứng dưới hố sâu, chỉ có thể ngước nhìn người khác.
Hắn nhìn Thanh Pháp hau háu.
Suốt những ngày qua thiếu niên này ăn mòn tâm trí hắn từng giờ từng khắc, hắn buộc phải thừa nhận rằng cậu rất khác biệt, trong lòng hắn Thanh Pháp vô cùng khác biệt.
Còn khác chỗ nào thì hắn cần thêm thời gian để xác định cho rõ.
Hắn mở miệng, giọng nói khàn đến không ngờ.
"Thanh Pháp, chúng ta quen lại từ đầu nhé?"
Không khí âm thầm lưu chuyển.
Đôi mắt nhạt màu đẹp đến mức làm người ta choáng ngợp kia cực kỳ phẳng lặng, chẳng có chút gợn sóng nào, yên lặng nhìn hắn.
Tim Trần Quốc Anh ngừng đập một giây, hắn chợt phát hiện cả cầu thang văng vẳng tiếng tim đập như sấm của mình.
Trần Quốc Anh chưa bao giờ hồi hộp như vậy, môi hắn khô khốc, hắn bất an liếm môi một cái, yết hầu nhấp nhô dữ dội, định mở miệng lần nữa.
Một giọng nói còn lạnh hơn tuyết đêm đông vang lên.
"Quen lại là sao?"
Đơn giản thế mà Thanh Pháp không hiểu à? Trần Quốc Anh nhíu mày, "Từ hôm nay, từ giây phút này trở đi quên hết mọi chuyện trước kia rồi bắt đầu lại từ đầu."
Thanh Pháp ngước mắt nhìn Trần Quốc Anh, khóe miệng bỗng nhếch lên, rất nhẹ, cực kỳ nhẹ, cậu bật cười, trong thanh âm lộ ra vẻ buồn cười, "Trần Quốc Anh, anh đùa à?"
Trần Quốc Anh bị nụ cười ngắn ngủi này làm lóa mắt.
Lần đầu tiên hắn thấy Thanh Pháp cười.
Thì ra không giống Đỗ Bình An.
Thanh Pháp không có lúm đồng tiền.
Hơi thở Trần Quốc Anh ngừng lại, "Anh không đùa đâu."
"Thế thì trí nhớ anh kém thật đấy." Khóe miệng Thanh Pháp hạ xuống, lạnh lùng nói, "Một món hàng bị định giá một trăm ngàn làm sao quen lại anh được chứ."
Nghe xong Trần Quốc Anh không khỏi bối rối.
Món hàng một trăm ngàn là cái gì?
Thời gian rất dài, tựa như mười mấy giây, lại giống như mấy phút, rốt cuộc hắn nhớ ra.
Sau khi bị Thanh Pháp từ chối, hắn đã tìm tới cha mẹ nuôi của cậu để đưa ra mức giá mà cả đời bọn họ cũng không kiếm được, trong lúc Thanh Pháp vắng mặt, hai bên đã hoàn thành giao dịch "quyền sở hữu" cậu.
Trước khi Thanh Pháp ký hợp đồng, hắn tiện tay đưa cho cha mẹ nuôi Thanh Pháp một trăm ngàn làm tiền đặt cọc.
Nhưng đây là chuyện mấy tháng trước rồi.
Trần Quốc Anh đã quên từ lâu.
Mắt hắn mở to.
Bỗng nhiên đèn cảm ứng mờ đi, hành lang chìm vào bóng tối, trong nháy mắt hắn không thấy rõ sắc mặt Thanh Pháp.
Ánh sáng lốm đốm bên ngoài hắt qua cửa sổ, phác họa hình dáng mơ hồ của thiếu niên cao gầy.
Trần Quốc Anh vô thức nuốt nước bọt.
"Anh......" Hắn mở miệng, cổ họng khô khốc, thốt ra một chữ rồi im bặt.
Hắn không cách nào giải thích được.
Mỗi chữ Thanh Pháp nói đều không sai.
Đúng là lúc đó hắn chỉ xem Thanh Pháp là một món hàng, là thế thân cho Đỗ Bình An.
Nhưng đó là trước kia.
Bây giờ đã khác xưa.
Hắn phân biệt được rất rõ Thanh Pháp và Đỗ Bình An là hai người hoàn toàn khác nhau.
Đối với hắn, Thanh Pháp không còn là món hàng mà là người hắn muốn đi sâu tìm hiểu.
Trần Quốc Anh siết chặt hai tay.
Hắn hiểu rồi.
Hắn đã từng đùa giỡn làm tổn thương Thanh Pháp sâu sắc, đâm vào tim cậu một cây gai.
Muốn bắt đầu lại từ đầu với Thanh Pháp thì phải nhổ bỏ cây gai kia.
Trần Quốc Anh bước xuống cầu thang rồi dừng lại trước mặt Thanh Pháp.
Hắn cao hơn Thanh Pháp sáu centimet, tới gần cúi đầu xuống, cuối cùng hắn cũng thấy rõ mặt cậu.
Ánh sáng như có như không rọi vào gương mặt thiếu niên, đôi mắt nâu nhạt sáng ngời xinh đẹp hơn mọi ánh trăng mà hắn từng thấy.
Trần Quốc Anh đột nhiên muốn hôn cậu, đại não còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã mất khống chế cúi đầu tới gần Thanh Pháp.
Thanh Pháp lạnh lùng nhìn hắn, ngay khi Trần Quốc Anh tới gần, cậu lùi lại một bước, trong mắt lóe lên vẻ căm ghét.
Trần Quốc Anh bỗng nhiên bừng tỉnh.
Hắn cứng đờ một lát rồi đứng thẳng dậy, siết tay nói, "Đi thôi."
Đèn cảm ứng sáng lên.
Ánh đèn vàng cam chiếu xuống mặt Thanh Pháp, vẫn hờ hững như cũ, tựa như vẻ căm ghét vừa rồi chỉ là ảo giác của Trần Quốc Anh.
Giọng Thanh Pháp rất nhẹ, "Đi đâu."
Trần Quốc Anh xuống lầu trước, khi lướt qua cậu, giọng hắn vừa trầm vừa thấp, "Đòi lại một trăm ngàn làm em khó chịu kia."
Đi vài bước, sau lưng có tiếng động nhưng càng lúc càng cách xa hắn, Trần Quốc Anh dừng lại rồi quay đầu nhìn, Thanh Pháp đi lên cầu thang, Trần Quốc Anh hơi kinh ngạc, "Em không đi à?"
Chẳng lẽ hắn hiểu lầm rồi, Thanh Pháp không muốn đòi lại một trăm ngàn kia sao?
Thanh Pháp dừng lại trước cửa nhà mình, cậu không quay đầu mà lấy chìa khóa ra mở cửa, giọng nói bình thản nghe không ra cảm xúc gì, "Lúc đó tôi không có mặt, giờ cũng chẳng cần thiết nữa."
Vặn chìa khóa, khóa cửa phát ra tiếng động nhỏ xíu, cửa mở ra, Thanh Pháp bỗng nhiên quay đầu, ánh đèn vàng cam chiếu vào đáy mắt cậu lấp lánh như lưu ly, "Ngủ ngon."
Thanh Pháp vào nhà rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Trần Quốc Anh sững sờ tại chỗ, lời chúc "ngủ ngon" êm ái mang theo giọng mũi nhè nhẹ không ngừng quanh quẩn bên tai.
"Điên mất thôi."
Trần Quốc Anh nuốt nước bọt rồi máy móc quay người xuống lầu.
Hắn lại......
Hai chữ bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn nhưng hắn vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Chỉ mấy chục bậc thang ngắn ngủi mà Trần Quốc Anh đi gần mười phút, ra khỏi chung cư, hắn vội vàng chạy tới chỗ đậu xe, một khắc cũng không chờ nổi, hắn muốn nhổ ra cây gai trong tim Thanh Pháp rồi làm lại từ đầu với cậu!
Xe khởi động, Trần Quốc Anh lao vút đi như một tia chớp.
Trên lầu, Thanh Pháp buông màn cửa sổ xuống rồi bình tĩnh đi tới bàn trà, lấy áo quần mới mua ra khỏi túi giấy, ôm vào phòng vệ sinh giặt sạch.
Cậu đổ bột giặt vào nước, bột giặt từ từ tan ra, không nổi bọt, Thanh Pháp ngâm riêng đồ màu sáng và màu đậm trong chậu, sau đó lau khô tay ra khỏi phòng vệ sinh, thay bộ đồ khác rồi cầm mũ và khẩu trang ra cửa.
Bảo vệ vừa bưng mì tôm lên thì thấy Thanh Pháp rời khỏi chung cư.
Trước kia Thanh Pháp làm ca đêm ở quán bar, thỉnh thoảng sẽ ra ngoài ban đêm rồi sáng sớm trở về, bảo vệ thấy nhiều lần nên đã quen thuộc.
Ông mở nắp tô mì làm hơi nóng bốc lên, lắc đầu cảm thán, "Còn nhỏ vậy mà đã vất vả kiếm tiền ngày đêm rồi, hiểu chuyện thật."
Thanh Pháp đi tới ven đường, đã quá muộn nên cậu đứng đợi trong gió lạnh gần mười phút mới đón được một chiếc taxi.
Sau khi lên xe, tài xế hỏi: "Cậu đi đâu?"
Thanh Pháp ngồi vững vàng rồi nói địa chỉ nhà họ Nguyễn.
Trần Quốc Anh từng đến nhà cha mẹ nuôi Thanh Pháp mấy lần nên biết đường, chưa tới mười giờ đã đến dưới lầu nhà họ Nguyễn.
Khu này hầu hết là dân địa phương, vì sắp Tết nên nhiều hộ vẫn còn sáng đèn, thỉnh thoảng có tiếng TV, tiếng chơi mạt chược, còn có tiếng trẻ con cười đùa.
Xe đậu ngay trước cửa lầu, Trần Quốc Anh xuống xe rồi liếc nhìn kính chiếu hậu, quả nhiên có một chiếc xe dừng lại cách đó không xa.
Hắn rút điếu thuốc châm lửa ngậm vào miệng rồi gọi điện nói mấy câu, chiếc xe phía sau lập tức mở cửa, hai thanh niên cao to vạm vỡ chạy tới chỗ hắn.
"Trần thiếu."
Hai vệ sĩ kính cẩn cúi đầu.
Lần này Trần Quốc Anh không nổi điên nữa, hắn rút điếu thuốc ra rồi chậm rãi nhả khói, "Căn hộ bên trái lầu hai, nhà họ Nguyễn, đòi lại một trăm ngàn cho tao, đêm nay nhất định phải đòi lại hết, không được thiếu một xu."
Hai vệ sĩ vâng dạ rồi cấp tốc chạy vào chung cư.
Mấy ngày nay Nguyễn Quang Mạnh không về, Triệu Huệ Lâm ăn cơm xong cũng ra ngoài, lúc này nhà họ Nguyễn chỉ còn mình Nguyễn Phong, nó tắt đèn rồi vào phòng mình xem một bộ phim "tình cảm hành động".
Nó nhìn chằm chằm cơ thể trắng nõn trong màn hình, cả người ngọ nguậy liên tục.
Sắp sửa bắn ra thì có người gõ cửa.
Nguyễn Phong cứ tưởng Nguyễn Quang Mạnh về, lão thường xuyên không đem chìa khóa, nửa đêm uống say về gõ cửa phiền chết, nhưng trước kia có Thanh Pháp mở cửa nên nó không cần động.
Nguyễn Phong miễn cưỡng ấn nút tạm dừng rồi chui ra khỏi chăn, dạo này nó lại mập lên, toàn thân đầy mỡ núng nính, phòng nó có gắn điều hòa nên cực kỳ ấm, nó mặc áo ngắn tay mở cửa ra ngoài, vừa mở cửa thì lập tức lạnh run.
Triệu Huệ Lâm sợ Thanh Pháp được lợi nên không gắn điều hòa ở phòng khách.
Tiếng đập cửa vẫn vang lên, Nguyễn Phong về phòng lấy áo khoác mặc vào rồi ngáp một cái, làm bộ như vừa ngủ dậy ra mở cửa.
Cửa mở, chữ "bố" vừa thành hình trên miệng Nguyễn Phong lập tức kẹt lại ở cổ.
Là hai gã đàn ông cao to lạ mặt, Nguyễn Phong béo chứ không cao, chỉ tới ngang ngực vệ sĩ, nó sợ hãi lí nhí, "Các chú tìm ai?"
Vệ sĩ cao gần đụng cửa nhìn vào trong, không thấy những người khác đâu, "Em họ Nguyễn đúng không?"
Nguyễn Phong siết chặt tay nắm cửa, muốn đóng lại mà không dám, "Dạ."
Vệ sĩ lại hỏi, "Ba mẹ em đâu?"
"Đi vắng rồi ạ."
Vệ sĩ xông thẳng vào nhà, "Gọi điện bảo bọn họ về ngay đi."
Nguyễn Phong không dám cãi mà chạy về phòng vén chăn lấy điện thoại ra, run rẩy tắt video rồi gọi điện cho Triệu Huệ Lâm.
——
"Giờ không thể kiện sao?" Triệu Huệ Lâm lộ ra vẻ khó hiểu, "Sao lại không kiện được chứ, tôi đã nuôi Thanh Pháp mười ba năm mà nó nói chạy là chạy, chuyện này kiện ra tòa nào cũng là tôi có lý hết!"
Luật sư cạn lời, "Con nuôi bà mới mười tám tuổi, vừa trưởng thành và còn đi học, vợ chồng bà đều khỏe mạnh có thể kiếm tiền, không mất khả năng lao động nên không đòi chu cấp được đâu."
Triệu Huệ Lâm bất mãn, "Tôi nuôi nó vất vả biết bao nhiêu, tay phân tay nước tiểu, tôi không cần biết luật gì hết, ông cứ viết đơn cho tôi đi, qua Tết tôi sẽ kiện Thanh Pháp!"
Luật sư lấy hợp đồng ra, "Kiện cũng được nhưng nói trước nhé, tôi không nắm chắc phần thắng đâu, bà phải trả trước một nửa phí luật sư đấy."
Nghe ông ta đòi tiền, Triệu Huệ Lâm hơi xót của.
Nhưng lần trước Thanh Pháp đã dọa bà ta, nào là bạo lực gia đình, nào là ngược đãi, bà ta chạy tới hỏi luật sư trong hẻm, luật sư nói đúng là đã có tiền lệ, bà ta cảm thấy luật sư này không đủ chuyên nghiệp nên tìm một luật sư khác nghe nói chuyên đòi tiền chu cấp.
Còn tới bốn triệu chín lận!
Bà ta quyết sẽ không để Thanh Pháp hưởng hết!
Triệu Huệ Lâm đang định cò kè mặc cả thì điện thoại reo lên, thấy Nguyễn Phong gọi, bà ta hớn hở nghe máy, "Con trai......"
Vừa mở miệng thì Nguyễn Phong thì thào ngắt lời bà ta, "Mẹ về mau đi! Có hai tên đàn ông tìm bố mẹ đó, một mình con sợ lắm! Mẹ về liền nha!"
Triệu Huệ Lâm chưa kịp cúp máy đã chạy vụt đi.
Luật sư im lặng cất hợp đồng vào, loại người gì thế không biết, mới hơn 40 tuổi mà đã đòi con chu cấp rồi.
Nhà luật sư cách nhà họ Nguyễn cũng không xa, Triệu Huệ Lâm hộc tốc chạy về.
Thanh Pháp cũng vừa xuống xe, thấy Triệu Huệ Lâm chạy vào chung cư, cậu đội mũ đeo khẩu trang lên rồi kéo thấp vành nón, không nhanh không chậm đi theo.
Nguyễn Phong là báu vật của Triệu Huệ Lâm nên bà ta thở hồng hộc chạy không ngừng, một đường lao như điên.
Vào nhà, Nguyễn Phong cầm điện thoại ngoan ngoãn đứng sát tường, còn hai gã đàn ông cao lớn mặc áo khoác ngồi trên ghế salon, Triệu Huệ Lâm lao tới ôm chầm Nguyễn Phong rồi cảnh giác nhìn chằm chằm vệ sĩ, "Các anh muốn làm gì!"
Vệ sĩ thấy chỉ có một mình bà ta thì nhíu mày đứng dậy, "Chồng bà đâu?"
Triệu Huệ Lâm ngờ vực nói, "Ông ấy không có nhà, các anh tìm ông ấy à?"
"Thôi bà quyết định cũng được." Vệ sĩ còn lại liên tục nhìn đồng hồ, sợ Trần Quốc Anh chờ lâu sẽ nổi giận nên hắn đi thẳng vào vấn đề, "Việc ông bà làm chưa hoàn thành, trả lại một trăm ngàn cho sếp tôi đi."
Triệu Huệ Lâm nghe thấy một trăm ngàn thì lập tức giật thót, bà ta hoảng lên, "Sếp anh...... là Trần thiếu gia ấy à?"
Vệ sĩ gật đầu, tia hy vọng cuối cùng của Triệu Huệ Lâm lập tức tan thành mây khói.
Một trăm ngàn kia đã xài hết từ lâu.
Bà ta mua túi xách, Nguyễn Quang Mạnh cầm mấy chục ngàn đi hùn hạp làm ăn với bạn, sang năm Nguyễn Phong lên cấp hai mà trường học ở khu bọn họ không tốt nên bà ta dốc hết số tiền còn lại vào một trường tư nhân, chỉ riêng phí đăng ký đã hơn mười ngàn.
Nếu là người khác thì Triệu Huệ Lâm đã sớm khóc lóc om sòm không chịu nhận, đòi tiền không có đòi mạng thì có, nhưng bà ta từng chứng kiến thủ đoạn của Trần Quốc Anh, biết mình không nên chọc điên hắn.
Bà ta cười giả lả, "Hai anh có nhầm lẫn gì không? Trần thiếu gia thích con tôi lắm mà, sao lại đòi tiền được chứ?"
Vệ sĩ đã cạn sạch kiên nhẫn, "Bớt nói nhảm đi, Trần thiếu nói hôm nay phải đòi lại một trăm ngàn tệ, một xu cũng không được thiếu! Nếu không ——" Hắn ngắm nghía căn hộ, "Nhà bà cũng bán được ít tiền đấy, tôi sẽ gọi người tới định giá ngay."
Nghe nói đến nhà, hai mắt Triệu Huệ Lâm tối sầm, căn hộ này là vốn liếng cuối cùng của Nguyễn Phong nên tuyệt đối không thể động tới! Bà ta cắn răng nói: "Tôi trả, tôi trả mà!"
Triệu Huệ Lâm lấy điện thoại ra, bà ta đã để dành một khoản tiền cho Nguyễn Phong vào đại học, tám chục ngàn cộng thêm hơn mười ngàn Thanh Pháp trả lại, vẫn có thể gom đủ một trăm ngàn.
Kết quả đăng nhập vào tài khoản, Triệu Huệ Lâm trợn tròn mắt, bàng hoàng xích lại gần xem, số dư còn lại là 0!
Chuyện gì thế này!
Triệu Huệ Lâm vội vàng mở sao kê ra xem, suýt nữa thì ngất ngay tại chỗ.
Gần đây rút tiền liên tục, lần nào cũng tám ngàn mười ngàn, hôm qua đã rút sạch sẽ.
Mật mã tài khoản chỉ có bà ta và Nguyễn Quang Mạnh biết.
Triệu Huệ Lâm cắn nát răng, nhất định là gã vô dụng kia lại bắt đầu cờ bạc! Không cần nghĩ cũng biết lần trước lão nói lấy tiền làm ăn với bạn cũng là lừa gạt bà ta!
Tiền đã bị Nguyễn Quang Mạnh đem đi đánh bạc hết sạch!
Thấy Triệu Huệ Lâm biến sắc, vệ sĩ đoán bà ta không còn tiền nên nóng nảy thúc giục, "Cho bà thêm nửa tiếng, không có tiền thì bán nhà đi mà trả!"
Triệu Huệ Lâm hết cách đành phải gọi cho Nguyễn Quang Mạnh.
Không ngoài dự đoán, tên chó chết này lại đang cờ bạc rượu chè, không chừa lại xu nào.
Triệu Huệ Lâm hùng hổ chửi mắng, cuối cùng không nhịn được òa khóc, "Đã nói ông đừng đánh bạc nữa mà! Giờ tôi bó tay rồi, ông lập tức tìm một trăm ngàn về đây, ông trộm hay cướp gì mặc kệ, dù sao cũng không được đụng tới nhà của con tôi!"
Đúng lúc này, Thanh Pháp đi tới đối diện chung cư, nhìn xe Trần Quốc Anh rồi xóa hắn khỏi danh sách chặn.
Nửa tiếng sau, Nguyễn Quang Mạnh nồng nặc mùi rượu hấp tấp xách một cái túi nhỏ chạy vào chung cư.
Giây lát sau, hai vệ sĩ xách túi xuống lầu, đi tới xe Trần Quốc Anh rồi cung kính đưa cho hắn.
Màn hình điện thoại sáng lên trong bóng tối.
Thanh Pháp đã cài chế độ im lặng, tên người gọi là Trần Quốc Anh.
Nhưng chỉ hai giây sau lại tắt đi.
Trần Quốc Anh gần như tắt điện thoại ngay lập tức, trong đầu lại nhớ đến câu "Ngủ ngon" kia.
Có lẽ giờ này Thanh Pháp đã ngủ rồi.
Trần Quốc Anh mở tin nhắn ra, soạn mấy lần rồi mới gửi đi.
Tin nhắn đến —— "Tiền đòi lại rồi, ngủ dậy gọi cho anh nhé."
Thanh Pháp cất điện thoại vào túi rồi dõi theo Trần Quốc Anh lái đi xa, sau đó lại ngước mắt nhìn về phía ban công mình từng ở suốt mười ba năm kia.
Tiếng khóc, tiếng mắng dần trở nên rõ ràng.
"Ông vay nặng lãi à! Ông lại đi vay nữa à! Ông muốn hại chết mẹ con tôi đúng không......"
Nguyễn Quang Mạnh cũng rống lên, "Mẹ kiếp không vay nặng lãi thì ai cho bà mượn một trăm ngàn liền hả! Đều tại con mụ vô dụng này nên bốn triệu chín của ông đây mới bay mất!"
"Trách tôi hả?! Ông trộm tiền của tôi đi bài bạc hết rồi còn trách tôi hả! Tôi liều mạng với ông!"
Sau đó là tiếng đánh nhau chan chát, còn có tiếng khóc của Nguyễn Phong.
Từ lâu hàng xóm chung quanh đã tránh xa gia đình này như tránh tà nên chẳng ai tới can ngăn.
Đây cũng không phải lần đầu tiên Nguyễn Quang Mạnh vay nặng lãi.
Thanh Pháp còn nhớ khi mình học cấp một, Nguyễn Quang Mạnh vay sòng bạc năm ngàn tệ, cuối cùng biến thành hai trăm ngàn, cuối năm đám lưu manh tới đòi nợ đem hết những thứ có giá trị đi, còn tẩn cho Nguyễn Quang Mạnh một trận.
Năm đó Nguyễn Quang Mạnh và Triệu Huệ Lâm ngày ngày cãi nhau đánh nhau, có mấy lần còn đổ máu, Nguyễn Phong sợ đến nỗi ngày nào cũng tè dầm.
Cả nhà nồng nặc mùi nước tiểu khai rình của Nguyễn Phong.
Cuối cùng phải bán hết mọi thứ có thể bán rồi vay mượn bạn bè thân thích mới trả xong.
Chẳng biết lần này vay nặng lãi một trăm ngàn sẽ thành bao nhiêu.
Một căn hộ chắc cũng chẳng thấm vào đâu.
Thanh Pháp sửa lại khẩu trang rồi đi về hướng lúc nãy đến, một mình bước vào bóng đêm.
Đòi lại một trăm ngàn tệ, tâm trạng Trần Quốc Anh vui phơi phới, thậm chí còn muốn đem tiền đi thẳng tới chung cư Thanh Pháp, ở dưới lầu chờ cậu ngủ dậy rồi nghe câu chúc buổi sáng tốt lành đầu tiên của cậu.
Nhưng ——
Trần Quốc Anh cúi đầu ngửi cổ áo, mấy ngày liền tìm Thanh Pháp không tắm được nên đã bốc mùi.
Tốc độ xe chậm lại, Trần Quốc Anh hết sức miễn cưỡng đổi hướng.
Giờ hắn và Thanh Pháp đã làm lại từ đầu, từ giờ trở đi mỗi ngày đều có thể nghe cậu chúc buổi sáng và tối ngủ ngon, hôm nay không cần vội.
Mặc dù nghĩ vậy nhưng Trần Quốc Anh vẫn rất khó chịu.
Lái xe về khu biệt thự, bảo vệ thấy hắn thì vội vã chạy tới cười nói: "Trần thiếu gia, công nhân vệ sinh nhặt được một đống đồ trước cổng nhà ngài, mấy ngày nay ngài không về nhà, cũng không liên lạc được nên ban quản lý giữ giùm rồi. Ngài xem lúc nào rảnh thì tới lấy nhé."
Trần Quốc Anh nhíu mày, "Đồ gì?"
"Có ảnh đây." Bảo vệ lấy điện thoại ra mở album ảnh đưa cho Trần Quốc Anh, "Ngài xem đi ạ."
Trần Quốc Anh liếc mắt, mới đầu không có ấn tượng gì, đến khi thấy chiếc đồng hồ gốm trắng kia mới hiểu.
Đỗ Bình An vứt lại.
Trước kia cũng có mấy lần hắn chọc giận Đỗ Bình An, y lập tức chặn số hắn rồi trả lại quà cho hắn.
Lần này vẫn là chiêu cũ.
Nhớ lại mấy ngày trước Đỗ Bình An gọi cho hắn, lúc đó hắn đang sứt đầu mẻ trán tìm Thanh Pháp nên không có lòng dạ nào nghe.
Dạo này hắn đã quên béng Đỗ Bình An.
Thậm chí còn quên cả chuyện Đỗ Bình An thích Đăng Dương.
Mọi tâm tư của hắn đều bị Thanh Pháp dẫn dắt.
Chẳng biết từ lúc nào thời gian hắn nghĩ về Thanh Pháp đã vượt xa Đỗ Bình An.
Hình ảnh thiếu niên ngồi xổm ở góc cầu thang vuốt mèo hoang và cầm dù đi trong tuyết cùng với hình ảnh Đỗ Bình An thay phiên nhau hiện ra trong đầu Trần Quốc Anh.
Một lát sau.
Trần Quốc Anh hờ hững nói: "Vứt đi."
Bảo vệ hết sức kinh ngạc, nghe ban quản lý nói đống đồ kia trị giá cả mấy triệu chứ ít gì! Hắn há hốc miệng, "Ngài nói sao ạ?"
"Vứt đi, vứt vào thùng rác ấy."
Trần Quốc Anh đạp ga nghênh ngang lái xe đi.
*hôm nay đến đây thôi nha các tiểu cô nương, đại gia hết pin rồi, toi hẹo đâyyyyy
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co