28
Khi Thanh Pháp về nhà đã là nửa đêm.
Nửa khuya nhiệt độ không khí giảm xuống, nhiệt độ trong phòng cũng lạnh cóng, toàn thân Thanh Pháp đông cứng.
Cậu nhìn máy sưởi kê sát tường, gỡ mũ và khẩu trang xuống, cởi áo khoác treo lên sau cửa, thay giày rồi đi qua bật máy sưởi.
Khí nóng tỏa ra từ miệng gió, Thanh Pháp ngồi sưởi một hồi, tay chân dần ấm lên, trong lúc này cậu lên kế hoạch cho hành trình ngày mai.
Đêm giao thừa, cậu định đến viện mồ côi một chuyến để tặng quà Tết cho lũ trẻ.
Qua Tết sẽ khai giảng, thời gian cậu đến thăm viện mồ côi không còn nhiều lắm.
Đợi tay hoàn toàn khôi phục tri giác, Thanh Pháp lấy đồ đi tắm.
Trong lúc tắm tiện tay vò quần áo mới mua đã ngâm xà phòng, vắt thật khô rồi phơi lên sào treo màn tắm.
Mặc bộ đồ ở nhà sạch sẽ, Thanh Pháp vừa lau mái tóc ẩm ướt vừa ra khỏi phòng tắm.
Không gian nhỏ hẹp đã được máy sưởi làm ấm, đi chân trần cũng không lạnh, Thanh Pháp hơi đói nên vào bếp nấu một bát sủi cảo, chỉ nấu mấy cái, cậu ăn ngay trong bếp rồi rửa bát, mấy ngày không về, mấy chậu sen đá trên bệ cửa sổ vẫn rất tươi tốt, nhất là chậu sen ngọc trắng muốt giống hệt sen thật, múi thịt căng mọng bóng loáng.
Thanh Pháp tưới nước, lau khô tay rồi ra khỏi bếp.
Tóc nửa khô, bữa tối cũng ăn xong, Thanh Pháp đọc sách một lát mới tắt máy sưởi rồi lên giường ngủ.
Ngày hôm sau, Thanh Pháp ngủ thêm nửa tiếng, sáu rưỡi mới dậy.
Không nấu bữa sáng ở nhà, cậu rửa mặt rồi thay đồ ra cửa.
Ghé xe đẩy đầu phố mua một phần bánh trứng và ly sữa đậu nành, đến cổng ga điện ngầm cũng vừa ăn xong, Thanh Pháp bỏ rác vào thùng rồi lên tàu.
Điểm đến của cậu là nhà sách.
Khi đến nơi nhà sách cũng vừa mở cửa, Thanh Pháp là vị khách đầu tiên, cậu nghiêm túc chọn nhiều loại sách phù hợp với trẻ em như truyện cổ tích, ngụ ngôn, lịch sử, mẩu chuyện thành ngữ......
Từ nhỏ cậu đã mê đọc sách, vì không có tiền mua nên tới vựa ve chai ngồi xổm, có thể tìm được rất nhiều sách cũ với giá rẻ, lâu lâu chủ vựa buôn may bán đắt còn hào phóng cho cậu vào khu phế phẩm tìm sách miễn phí.
Tính tiền hơn một ngàn, chủ tiệm thấy cậu gầy gò nên sốt sắng hỏi: "Chú đem ra xe giùm cháu nhé?"
Thanh Pháp lễ phép mỉm cười, "Cháu xách được ạ, cảm ơn chú."
Xách theo mấy túi sách lớn quả thật hơi nặng, không tiện đi tàu điện ngầm nên lần này Thanh Pháp tới ven đường đón taxi đến viện mồ côi Rainbow Bridge.
Khi Thanh Pháp sắp đến viện mồ côi thì xe Trần Quốc Anh dừng lại dưới lầu nhà cậu.
Trần Quốc Anh xuống xe nhấc chân định đi, sau đó lại trở về soi kính chiếu hậu sửa sang cổ áo rồi mới xách một trăm ngàn tệ kia vào chung cư.
Gõ cửa nửa ngày không ai trả lời, Trần Quốc Anh giơ tay trái lên xem đồng hồ.
Chín rưỡi rồi mà còn ngủ à?
Hắn kiên nhẫn gọi cho Thanh Pháp.
Điện thoại reo thật lâu mới có người bắt máy.
Thanh Pháp không lên tiếng, Trần Quốc Anh hỏi trước: "Em không ở nhà à?" Trong nhà chẳng có bất kỳ động tĩnh nào.
Giọng Thanh Pháp rất nhẹ, "Không."
Trần Quốc Anh biến sắc nhưng vẫn không nổi cáu, "Tối qua anh nhắn tin em không thấy sao?"
"Thấy rồi."
"......" Tâm trạng phơi phới của Trần Quốc Anh lập tức rơi xuống thung lũng, "Em vẫn còn giận à?"
Thanh Pháp không trả lời mà chỉ bình tĩnh nói: "Tôi bận việc rồi."
Cúp máy.
Tắt chuông, Thanh Pháp bỏ điện thoại vào túi rồi xách túi sách vào phòng học.
Giờ này lũ trẻ đang chơi ở ký túc xá hoặc ngoài sân nên trong lớp vắng hoe, bức tường cuối lớp có một giá sách đơn giản, trên đó cũng có sách báo nhưng ít chủng loại hơn.
Thanh Pháp lấy sách ra phân loại rồi xếp lên ngay ngắn.
Dì Trương đi ngang qua, thoáng thấy trong lớp có người nên tới xem thử, thấy Thanh Pháp thì lập tức đổi hướng, tươi cười bước vào, "Tiểu Pháp đến rồi đấy à! Tưởng sang năm cháu mới ghé chứ."
Bà đến gần mới thấy chồng sách chất cao, nhìn Thanh Pháp rồi nhịn không được thở dài, "Cháu lại mua nữa à, còn tiền để sống không đấy?"
Thanh Pháp lễ phép đáp: "Khi nào hết tiền thì ngừng mua ạ."
Trong mắt dì Trương lộ ra vẻ trìu mến, bà lau tay vào tạp dề rồi ngồi xuống giúp, vừa xếp vừa nói: "À phải rồi, qua Tết có công viên trò chơi mời tụi nhỏ ở viện chúng ta đến chơi miễn phí đấy." Dì Trương cười, "Tụi nó mừng lắm, đã bao giờ được đi công viên trò chơi đâu."
Thanh Pháp vừa soạn sách vừa vâng dạ tỏ ý mình đang nghe, dì Trương nói tiếp: "Dì hỏi thời gian rồi, là thứ Bảy, cháu cũng đi đi. Phải có mấy trưởng nhóm, tụi nhỏ đều nói muốn chung nhóm với cháu. Hơn nữa đó là phúc lợi của nhân viên, cháu cũng là một thành viên của chúng ta, dại gì không đi, nghe nói đó là công viên trò chơi lớn nhất nước mình đó, nhiều trò vui lắm."
Có mấy cuốn sách còn màng bọc, Thanh Pháp cẩn thận xé ra rồi mới xếp lên giá, "Để cháu xem đã."
Dì Trương chợt quay sang hỏi, "Dạo này cháu có liên lạc với cô giáo Từ không? Mấy ngày rồi bà ấy không tới, hôm trước có gọi điện xin nghỉ ốm, qua Tết lại đến. Bao năm rồi mới thấy xin nghỉ lần đầu đấy."
Động tác của Thanh Pháp khựng lại, nhưng chỉ giây lát sau lại tiếp tục soạn sách.
Bận rộn ở viện mồ côi đến chiều, ngày cuối cùng trước khi hết năm, Thanh Pháp mới tan tầm về nhà.
Buổi chiều đột nhiên có tuyết rơi lất phất, cũng may là tuyết khô nên không cần che dù.
Hôm nay Thanh Pháp không mang dù.
Cậu nhớ cách ga tàu điện ngầm không xa có một tiệm hoa, bước đi thật nhanh vì sợ tiệm hoa đóng cửa.
Sắp hết năm nên mọi người đều hối hả về nhà đón Tết.
Từ xa đã thấy tiệm hoa còn sáng đèn, dù vậy Thanh Pháp vẫn chạy, rút ngắn gấp đôi thời gian, đây là một tiệm hoa rất lớn với đủ mọi chủng loại, đèn sợi đốt sáng trưng chiếu sáng cả tiệm như xuân tới, muôn hoa nở rộ.
Chủ tiệm đang kiểm kê hàng, ngày mai là Tết nên sẽ rất bận rộn. Lẽ ra hôm nay định đóng cửa nhưng bà thấy vừa lạnh vừa trễ, dù sao cũng chẳng có khách nên cho nhân viên về trước rồi vẫn để cửa mở, nào ngờ mới tính toán sổ sách một lát, vừa ngẩng đầu lên thì thấy một nam sinh đẹp như tượng tạc đứng trước quầy lay ơn.
Lay ơn có mấy màu, Thanh Pháp đảo qua từng dãy, đỏ, xanh, tím, vàng, trắng, hồng phấn.
Cậu không nhớ rõ mẹ thích màu gì nên quay đầu mỉm cười với chủ tiệm: "Chào dì, cho cháu một bó lay ơn đủ màu ạ."
Chủ tiệm vốn định nói đóng cửa rồi ngày mai hãy đến, nhưng Thanh Pháp quá đẹp nên bà vẫn để bút xuống rồi đi ra khỏi quầy thu ngân, hỏi lại lần nữa, "Đủ màu hả? Nhưng bó chung với nhau chưa chắc sẽ đẹp đâu."
Khóe môi Thanh Pháp hơi cong lên, "Không sao ạ."
Chủ tiệm lấy ra mấy nhánh, đang định lấy giấy đẹp bọc lại thì Thanh Pháp cản bà, "Bó đơn giản là được rồi ạ, cho cháu thêm một bó hoa cúc nữa, màu trắng với màu vàng."
Chủ tiệm hơi nghi hoặc, dịp Tết rất ít nhà chưng hoa cúc, nhưng trong tiệm có sẵn hàng nên bà gật đầu, lấy tờ báo đơn giản bọc lại bó lay ơn rồi gói thêm một bó hoa cúc.
Ngày Tết giá hoa tăng cao, bình thường chỉ mấy chục tệ một bó nhưng hôm nay hơn một trăm, Thanh Pháp trả tiền rồi ôm hai bó hoa đi.
Tàu điện ngầm vắng tanh, quãng đường rất dài, toa tàu trước đây chật kín giờ chỉ có mình Thanh Pháp, mọi người đều về quê ăn Tết, đi qua trung tâm thành phố mới có vài người lên tàu.
Đến trạm quen thuộc, ra khỏi cổng không xa chính là trụ sở Trần thị và quán cà phê.
Thanh Pháp đưa tay còn lại lấy điện thoại ra đăng nhập Wechat.
Khung chat của cậu và Đăng Dương vẫn dừng lại ở lần trước.
Mở vòng bạn bè, Đăng Dương không đăng gì, chỉ có sep12 spam liên tục.
Bỗng nhiên ánh mắt Thanh Pháp lóe lên, nhìn bài đăng mới nhất của Đỗ Bình An trong vòng bạn bè nửa tiếng trước.
Ảnh chụp một hộp quà tinh xảo.
Chú thích —— Đến dưới lầu người ta rồi!
Thanh Pháp từng thấy hộp quà này, bên trong đựng cà vạt Đỗ Bình An mua cho Đăng Dương.
——
Đại sảnh tầng trệt Trần thị, tiếp tân sắp hết giờ làm lịch sự mỉm cười lần nữa, "Xin lỗi, Trần tổng của chúng tôi không biết vị Đỗ tiên sinh này đâu ạ."
Đỗ Bình An đẩy vành mũ lên, hấp tấp nói, "Không phải, tôi quen...... Đỗ tiên sinh có quen Trần tổng thật mà, chị gọi điện hỏi lại lần nữa được không? Đây là quà Tết Đỗ tiên sinh tặng cho Trần tổng đó!"
Dịp lễ người tặng quà cho Trần tổng của họ nhiều không đếm xuể nên tiếp tân thừa hiểu, cô mỉm cười áy náy, "Thật xin lỗi, tôi hỏi lại thư ký rồi, Trần tổng hoàn toàn không biết vị Đỗ tiên sinh này, anh đem bưu kiện về đi ạ."
Đỗ Bình An đã tìm một bộ đồng phục của hãng chuyển phát nhanh để giả làm người giao hàng.
"Chị đẹp thông cảm giúp giùm em đi mà, đây là đơn cuối cùng hôm nay của em đó." Đỗ Bình An giở chiêu mỹ nam kế, giơ tay lên cam đoan, "Em hứa giao xong sẽ lập tức xuống ngay!"
Tiếp tân mỉm cười lắc đầu, "Thật sự không được đâu, mời anh về đi ạ."
Thấy tiếp tân khó đối phó, Đỗ Bình An cắn môi dưới, đột nhiên cắm đầu bỏ chạy.
Y nhảy qua máy kiểm tra, đã hết giờ làm nên bảo vệ đang thay ca, tiếp tân cũng không ngờ y sẽ xông vào, mục tiêu của Đỗ Bình An hết sức rõ ràng, vọt tới thang máy chuyên dụng của Đăng Dương rồi vội vàng ấn nút, trước khi tiếp tân đuổi kịp thì cửa thang máy đã mở ra, y xông vào bấm số tầng cao nhất rồi ra sức ấn nút đóng cửa.
Trước khi tới đây y đã dò hỏi kỹ càng, thang máy chuyên dụng của Đăng Dương ở bên trái, không cần quẹt thẻ.
Tiếp tân chạy tới nhưng thang máy đã lên cao, tiếp tân suýt phát khóc, Đăng Dương vẫn chưa về, nếu có người xông vào rất có thể cô sẽ bị đuổi việc, cô lại chạy về đại sảnh sốt ruột gọi bảo vệ.
Tốc độ thang máy cực nhanh, chỉ chốc lát sau đã đến tầng cao nhất.
Đỗ Bình An ôm hộp quà, tiếng tim đập còn lớn hơn tiếng thang máy mở cửa, chưa thấy Đăng Dương mà y đã bắt đầu hồi hộp.
Ra khỏi thang máy, hành lang sáng trưng cực kỳ yên tĩnh, thư ký đã về, chỉ có phòng chủ tịch ở cuối cùng vẫn còn sáng đèn, càng tới gần nhịp tim Đỗ Bình An càng nghe rõ hơn.
Đừng căng thẳng.
Đỗ Bình An điều chỉnh nhịp thở, vành tai đỏ bừng.
Đến cửa văn phòng, Đỗ Bình An khẩn trương sửa lại cổ áo, mặc dù y đang giả làm nhân viên chuyển phát nhanh nhưng vẫn muốn xuất hiện trước mặt chú Dương trong dáng vẻ thật xinh đẹp.
Cộc cộc.
Y nín thở gõ cửa.
Chớp mắt tiếp theo, y nghe thấy giọng nói làm tim mình đập loạn.
"Vào đi."
Đỗ Bình An lập tức nín thở, năm ngón tay run run đẩy ra cánh cửa nặng nề.
Tầm mắt từ từ mở rộng, bóng người cách đó không xa dần trở nên rõ ràng.
Sau bàn làm việc, Đăng Dương đang xử lý hồ sơ, anh cúi đầu đọc chăm chú. Ánh đèn sáng rực chiếu xuống đường viền hàm sắc lạnh của anh hệt như lưỡi dao mổ lạnh lẽo.
Đỗ Bình An cứ thế đứng sững ở cửa, lồng ngực như sắp nổ tung, tim đập rộn ràng, kêu gào muốn nhảy ra khỏi người y.
Chú Dương nghiêm túc làm việc cũng quá đẹp rồi!
Ngày cuối cùng của năm, Đăng Dương kiểm tra lại báo cáo lần cuối, người vừa tới không có động tĩnh gì, anh ngước mắt nhìn ra cửa rồi trầm giọng hỏi: "Chuyện gì?"
Đỗ Bình An lập tức hoàn hồn, mặt đỏ bừng như sắp nổ tung, bờ môi run rẩy, lắp bắp nói, "Có...... Có một vị Đỗ tiên sinh tặng quà Tết cho ngài ạ......"
Đăng Dương thu mắt lại rồi xem báo cáo tiếp, "Để trên bàn rồi ra ngoài đi."
"Dạ." Đầu óc Đỗ Bình An trống rỗng, nhìn chằm chằm Đăng Dương không chớp mắt, đi như rùa bò tới bàn trà.
"Ở đây!" Đúng lúc này, tiếp tân và mấy bảo vệ chạy tới, thấy Đỗ Bình An vào văn phòng Đăng Dương thì bảo vệ phát huy năng lực chạy bộ trước nay chưa từng có, chỉ mấy giây sau đã xông tới túm lấy Đỗ Bình An lôi ra khỏi phòng làm việc.
Trong lúc Đỗ Bình An giãy giụa, hộp quà rơi xuống đất, tiếp tân tái mặt chạy tới nhặt lên.
Tiếp tân chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, cúi đầu xin lỗi rối rít, "Xin lỗi Trần tổng, ngài yên tâm, tuyệt đối không có lần sau đâu ạ! Tụi em sẽ dẫn cậu ta đi ngay."
Bên ngoài, Đỗ Bình An còn đang đỏ mặt vùng vẫy, "Thả tôi ra! Mấy người dựa vào cái gì mà bắt tôi! Chú Dương......"
Thanh âm càng lúc càng nhỏ.
Sự yên tĩnh bị phá vỡ, Đăng Dương nhíu mày khép hồ sơ lại, "Có chuyện gì vậy?"
Trong lòng tiếp tân rủa xả Đỗ Bình An, nếu hại cô mất việc thì cô sẽ xé xác y! Tiếp tân vội vã thuật lại ngắn gọn chuyện xảy ra.
Nghe xong, Đăng Dương không quát mắng tiếp tân mà chỉ trầm giọng nói: "Lần sau chú ý một chút."
Tiếp tân gật đầu lia lịa, vừa quay người định đi thì nhìn thấy hộp quà trong tay, nắp bung ra, hình như là cà vạt, cô quay đầu nói, "Trần tổng, món quà này......"
Đăng Dương nhìn đồng hồ, hơn bảy giờ, anh để hồ sơ xuống, "Trả lại đi."
Tiếp tân gật đầu rồi yên lặng đóng cửa lui ra.
Đăng Dương kéo ghế đứng dậy, cũng cầm áo khoác rời đi.
Anh cho tài xế về nhà rồi tự lái xe ra khỏi ga ra, trước tiên lái đến siêu thị.
Ngày mai là Tết, buổi trưa ăn cơm với gia tộc Trần thị ở khách sạn, buổi tối anh muốn đến biệt thự lưng chừng núi đón Tết với Trần Tri Thiền.
Siêu thị mà Đăng Dương đến chỉ dành cho hội viên, một quả táo mấy chục tệ, sắp Tết nhưng siêu thị không hề đông đúc mà chỉ có lác đác vài người khách.
Cũng chẳng có gì để mua, hầu hết đều là những món Trần Tri Thiền không ăn được.
Đăng Dương chọn mấy loại trái cây mọng nước ít đường và mấy hộp việt quất size Jumbo.
Sau đó ghé quầy thực phẩm phụ mua ít bánh kẹo và các loại hạt chưa chắc sẽ ăn nhưng luôn phải có trong dịp Tết.
Xách theo mấy túi lớn, Đăng Dương trở về căn hộ ở trung tâm thành phố sau mấy ngày.
Cửa thang máy mở ra, đèn lập tức sáng lên.
Nhưng lại yên tĩnh lạ thường.
Đăng Dương nhìn lướt qua tấm thảm, giày thể thao của thiếu niên đã biến mất, đôi dép đi trong nhà màu be được xếp ngay ngắn.
Thanh Pháp đi rồi.
Đôi mắt đen sâu thẳm ẩn chứa một cảm xúc khó tả, Đăng Dương thay giày rồi tới tủ lạnh cất đồ vào.
Mở tủ ra, trái cây và rau quả bên trong đã hết sạch, việt quất cũng hết, chỉ còn mỗi nước suối.
Đăng Dương nới lỏng cà vạt rồi bỏ việt quất mới mua vào.
Ra khỏi bếp, Đăng Dương xách theo túi đồ mua cho Trần Tri Thiền định đi, ngang qua phòng ăn, anh chợt quay người lại đi tới bàn ăn.
Để đồ xuống, anh dời hộp khăn giấy ra rồi cầm bao lì xì bắt mắt kia lên.
Trên bao dán một tờ giấy nhắn màu hồng nhạt.
Trên giấy là hai hàng chữ khải ngay ngắn rõ ràng như đánh máy, ngay cả nét chữ thiếu niên cũng lộ ra vẻ lạnh lùng xa cách hệt như dáng vẻ của cậu.
Nhưng nội dung lại ấm áp đến không ngờ ——
Trần tiên sinh, đồ trong tủ lạnh tôi ăn hết rồi, ngon lắm ạ, cảm ơn anh. Bao lì xì không phải tiền thuốc men trả lại anh đâu, tôi sẽ trả góp vào tháng tới.
Đây là lì xì lấy hên cho anh đấy ạ, năm mới vui vẻ.
Chữ ký là hình mặt cười đơn giản.
Ngón cái vuốt ve mặt cười.
Thanh Pháp vẽ cũng thật đẹp.
Bản tin địa phương hôm nay cho biết có thể đêm giao thừa ngày mai sẽ có tuyết rơi lần đầu tiên sau gần một thế kỷ.
Che chắn cho hai bó hoa trong ngực, Thanh Pháp đội tuyết càng lúc càng lớn chạy từ cổng ga tàu điện ngầm vào chung cư.
Một chiếc Mercedes-Benz màu đen đậu trước cửa tòa nhà, kính chắn gió và nóc xe đã phủ một lớp tuyết mỏng.
Vẻ mặt Thanh Pháp chẳng chút thay đổi, phủi nhẹ tuyết bám trên áo khoác rồi thong thả đi lên lầu.
Cậu bước rất nhẹ nên đèn cảm ứng không sáng.
Trong bóng tối lờ mờ, trước cửa lầu ba có một đốm đỏ lập lòe, mùi thuốc lá nồng nặc tràn ngập không gian.
Hôm nay Trần Quốc Anh đã hút thuốc đủ cho nửa năm.
Không có ánh sáng nhưng hắn vẫn thấy rõ mỗi sợi lông mi của thiếu niên.
Hắn rút điếu thuốc ra, nén giận nói: "Anh đợi em cả ngày rồi đấy."
Giọng hắn làm đèn sáng lên.
Ánh sáng vàng cam lập tức chiếu xuống người Thanh Pháp, cậu ôm hoa, trên tóc còn vương khí lạnh đêm đông, không nhanh không chậm lên lầu, "Đó là chuyện của anh."
Trần Quốc Anh đứng bật dậy, con ngươi đột ngột co lại, gần như bóp nát điếu thuốc giữa ngón tay, hắn vứt đi rồi giật cái túi treo trên lan can cầu thang, vung tay quăng lên.
Những tờ tiền màu đỏ văng ra khỏi túi như tuyết bay tán loạn, rơi lả tả xuống cầu thang.
"Đêm qua anh nhổ ra cái gai trong tim em rồi đấy, em còn gì không hài lòng nữa hả?"
Trần Quốc Anh nhìn trừng trừng bó hoa trong ngực Thanh Pháp, nghiến răng ken két.
Hắn thật sự rất tức giận.
Gọi điện Thanh Pháp không nghe máy, sợ mình đi sẽ bỏ lỡ cậu nên ở đây đợi cả ngày, không sợ gió tuyết, chỉ sợ......
Thanh Pháp xảy ra chuyện gì.
Kết quả là hắn lo lắng cả ngày, Thanh Pháp lại ôm hai bó hoa không biết ai tặng về nhà!
Là Phùng Tri Nhàn hay là ai?
Tim Trần Quốc Anh đập dồn, hai mắt như chứa thuốc nổ, chỉ hận không thể đốt hai bó hoa chướng mắt kia thành tro ngay lập tức.
Mấy tờ tiền rơi xuống bậc thang đầu tiên, Thanh Pháp dừng lại rồi bình tĩnh nói, "Vết mổ cũng phải cần thời gian để lành chứ. Tôi đâu có tài thánh mà có thể xem như chưa từng xảy ra chuyện gì."
Cậu ngẩng lên đối diện với ánh mắt sững sờ của Trần Quốc Anh, "Tránh đường được không? Tôi bận cả ngày, thật sự mệt lắm rồi."
Tia sáng lờ mờ chiếu xuống mặt Thanh Pháp, đúng là rất phờ phạc.
Cậu đi làm chứ không phải hẹn hò...... Cơn giận của Trần Quốc Anh lập tức tan biến, hắn liếm khóe miệng rồi nghiêng người nhường đường.
Thanh Pháp tránh đi những chỗ có tiền rơi, không hề nhìn Trần Quốc Anh, khi lên mấy bậc thang cuối thì lấy chìa khoá ra mở cửa, định vào nhà đóng cửa lại.
Trần Quốc Anh lanh tay lẹ mắt đi nhanh tới chặn cửa, không đợi Thanh Pháp mở miệng, ánh mắt hắn lấp lóe, "Anh không vào đâu, chỉ nói thêm một câu nữa thôi."
"Anh hiểu ý em." Ánh mắt hắn sáng rực, "Anh cho em thời gian chữa lành vết thương. Nhưng em phải nghe điện thoại của anh, anh ——"
Ba chữ "sẽ lo lắng" lượn vài vòng, cuối cùng vẫn không nói ra.
Thanh Pháp đóng cửa.
Khi cửa khép lại, giọng nói trong trẻo của cậu vọng ra, "Lúc đi nhớ mang theo rác của anh giùm."
Cạch.
Cửa đóng lại.
Trần Quốc Anh vô thức nhìn tàn thuốc vương vãi dưới đất, lấy điện thoại ra định gọi vệ sĩ tới dọn, sau đó quay mặt nhìn cánh cửa đóng im ỉm, "......"
Sắc mặt hắn thay đổi mấy lần, cuối cùng vẫn ngồi xuống tự dọn.
Dọn một hồi, nhặt được mấy tờ tiền, mí mắt hắn giật giật.
Rác mà Thanh Pháp nói bao gồm cả số tiền này sao?
——
Sau khi vào nhà, Thanh Pháp thay giày ôm hoa vào bếp, bịt cống lại rồi hứng nửa thau nước, gỡ giấy báo ra, cẩn thận ngâm hoa vào nước.
Kế đến cậu nấu bữa tối cho mình.
Nước nóng sôi trào, Thanh Pháp bỏ vào mười cái sủi cảo, trong đầu nhớ lại biểu hiện vừa rồi của Trần Quốc Anh.
Ngoại trừ cảm xúc đối với cậu, Trần Quốc Anh đang trong trạng thái thả lỏng, cộng thêm Từ Kiều Âm đột nhiên xin nghỉ, Thanh Pháp cúi đầu nhìn chằm chằm sủi cảo trắng tròn dần nổi lên, chín mươi phần trăm là Trần Quốc Anh đã giấu Từ Kiều Âm ở đâu đó.
Một lát sau, Thanh Pháp vớt sủi cảo, làm một đĩa giấm tỏi rồi bưng ra phòng khách ăn tối.
Lạnh đến nỗi ngón tay cứng ngắc, Thanh Pháp nhìn máy sưởi, ngẫm nghĩ giây lát rồi bật quạt sưởi để cạnh chân cho ấm, nhanh chóng giải quyết bữa tối.
Ăn xong lau bếp sạch sẽ, Thanh Pháp vào phòng vệ sinh kiểm tra quần áo đang phơi, vẫn còn rất ẩm, nếu không có máy sưởi thì ngày mai không thể nào mặc được.
Cậu tháo đồ xuống rồi ra phòng khách bật máy sưởi, treo quần áo lên giá phơi để máy sưởi hong khô.
Gần chín giờ tối, cậu ngồi đọc sách đến gần mười hai giờ, vì cổ đau nhức khó chịu nên không đi tắm mà rửa mặt qua loa rồi lên giường ngủ.
Tắt đèn, yên tĩnh đến nỗi có thể nghe thấy tiếng tuyết rơi.
Tết sẽ có tuyết lớn.
Sáu giờ sáng hôm sau, Thanh Pháp vén chăn xuống giường, trước tiên vào bếp xem hoa, lay ơn và cúc ngâm nước một đêm đã nở rộ, có mấy bông bọc trong lưới cũng đã xòe cánh.
Thanh Pháp yên tâm, tìm mấy tờ giấy bọc hai bó hoa lại.
Rất đơn giản, đúng như chủ tiệm hoa nói, lay ơn đủ màu không hợp ghép chung với nhau, làm thành bó hoa cũng chẳng đẹp lắm.
Nhưng không quan trọng.
Bó hoa xong, cậu nhanh chóng nấu tô mì, ăn xong leo lên cân.
Vẫn 59 ký rưỡi.
Dường như cân nặng của cậu bị kẹt lại ở con số này, rất khó tăng thêm.
Thanh Pháp nhíu mày, sau đó đi tắm.
Tắm xong, lần đầu tiên cậu dùng máy sấy phát ra âm thanh chói tai mà chủ nhà đưa cho, cậu không biết tạo kiểu nên chỉ sấy khô tóc rồi cầm cây kéo nhỏ tự tỉa tóc mái.
Bật máy sưởi cả đêm, trong phòng ấm như mùa hè, quần áo cũng nóng hổi, Thanh Pháp mặc áo len và quần mới, còn mặc thêm chiếc áo khoác mới mua kia.
Cẩn thận buộc lại khăn quàng cổ, Thanh Pháp nhìn ra cửa sổ, không có tuyết nên cậu không đem dù, ôm hai bó hoa ra cửa.
Cả cầu thang đều sạch bong.
Ra khỏi chung cư, mặt đất phủ tuyết trắng mênh mông, chẳng ai bước lên nên rất sạch, Thanh Pháp đi qua mới để lại một hàng dấu chân một chiều.
Lần này cậu không đến ga tàu điện ngầm mà băng qua đường, đến trạm xe buýt ở cổng đại học Bắc Kinh chờ xe.
Trạm xe buýt ở cổng đại học Bắc Kinh là trạm lớn nên có đủ các tuyến, mới sáng sớm mà đã đông nghẹt người đi giành mua đồ Tết.
Xe buýt nối đuôi nhau ghé vào, nửa tiếng sau, không giống những chiếc khác chật ních người, một chiếc xe buýt trống trải khoan thai chạy tới.
Chỉ có mỗi mình tài xế.
Trạm cuối của chuyến xe này là nghĩa trang ở ngoại ô, tài xế tấp vào mở cửa cho có lệ, cả đám đông chẳng ai nhúc nhích, chỉ có Thanh Pháp lên xe.
Trả tiền, Thanh Pháp đi tới hàng ghế cuối cùng gần cửa sổ ngồi xuống.
Cửa đóng lại, xe chở Thanh Pháp lên đường.
Ba tiếng nữa mới đến trạm cuối, Thanh Pháp đeo tai nghe nhưng không phát ra bất kỳ âm thanh nào, ôm bó hoa lẳng lặng nhìn cảnh vật lùi xa ngoài cửa sổ.
Cùng lúc đó, Đỗ Bình An đi xuống lầu với đầu tóc bù xù.
Y mặc đồ ngủ vào bếp hứng đá viên, sau đó rót một ly đầy nước ngọt rồi ngửa cổ uống ừng ực.
Mẹ Đỗ đi vào thấy vậy thì càu nhàu: "Uống nước ngọt ít thôi, không tốt cho sức khỏe đâu."
Đỗ Bình An vẫn chưa ngủ được bao nhiêu, hôm qua y bị bảo vệ Trần thị tống cổ, không thể tặng quà Tết cho Đăng Dương nên rầu rĩ cả đêm, gần sáng mới chợp mắt.
Y lầm bầm, "Con chỉ uống cho đỡ khát thôi mà."
Y đặt cái ly chỉ còn đá viên xuống, đang định về phòng ngủ tiếp thì mẹ Đỗ hỏi sau lưng, "Cơm tất niên con muốn ăn gì? Không được ăn cua hoàng đế nữa, ngày nào con cũng ăn, thân thể không chịu nổi đâu."
Lúc này Đỗ Hải Đăng cũng tới, hắn mặc đồ ngủ, khoanh tay dựa vào khung cửa cười nói, "Làm gà luộc đi mẹ, lâu lắm rồi chưa ăn."
Đỗ Bình An ngáp một cái, "Em ghét nhất là gà đấy!"
"Gà hướng dương mà." Đỗ Hải Đăng đi tới xoa đầu y, ý cười tràn ngập, "Lần trước đi ăn chẳng phải em khen gà hướng dương thơm sao, hôm qua anh nói người ta làm mấy con rồi."
(Gà hướng dương được đặt tên theo loại thức ăn độc đáo cho gà làm từ hoa, lá, thân hướng dương tươi, ngay cả nước uống cũng được vắt từ thân hướng dương)
Đỗ Bình An nhấc mí mắt lên, vẫn lộ ra vẻ buồn ngủ, "Thế à? Chẳng nhớ nữa."
Lại có tiếng bước chân đến gần, là con trai cả Đỗ Duy Mạnh của nhà họ Đỗ, dạo này hắn đi công tác liên miên, đêm qua mới về.
Đỗ Duy Mạnh mặc đồ ở nhà, đeo mắt kính gọng bạc, khí chất ôn hòa, lớn hơn Đỗ Hải Đăng hai tuổi nhưng ai không biết đều tưởng hắn là em trai.
"Anh Cả!" Đỗ Bình An lập tức tỉnh ngủ, đi tới ôm chầm Đỗ Duy Mạnh, "Cuối cùng anh cũng về rồi! Em nhớ anh muốn chết!"
Đỗ Duy Mạnh vỗ lưng y rồi mỉm cười buông y ra, "Nhớ anh hay nhớ quà thế?"
Đỗ Hải Đăng đi tới, "Nhất định là quà rồi."
Đỗ Bình An cười toe toét, "Nhớ hết! Ở đâu? Để em đi lấy!"
"Còn để trong vali ấy, tối nay anh đưa cho."
Thấy ba cậu con trai vui vẻ hòa thuận, mẹ Đỗ không giấu được ý cười trong mắt.
Lúc này Đỗ Duy Mạnh đột ngột đổi chủ đề, "An An, em tìm được anh ruột rồi, hay là hôm nay gọi em ấy đến nhà ăn bữa cơm đoàn viên đi."
Mẹ Đỗ đã có ý này từ lâu, "Đúng đúng, mẹ đang định nói đây, lu bu suýt nữa quên mất, An An, con gọi điện cho Tiểu Pháp bảo nó tới ăn cơm đi."
Đỗ Bình An bỗng nhiên im bặt.
Lần trước Thanh Pháp đến nhà họ Đỗ, mọi người đều rất thích cậu......
Hơn nữa giờ y vẫn còn giận.
Ngay cả tên dầu gội Thanh Pháp cũng không chịu hỏi giùm y, y đã tìm rất lâu mà vẫn không tìm được.
Nghe nói muốn mời Thanh Pháp, Đỗ Hải Đăng lập tức nhìn sang Đỗ Bình An, thấy y tức giận thì vội nói: "Người ta có gia đình, đến nhà mình ăn cơm tất niên làm gì chứ."
Đỗ Bình An vốn định giải thích Thanh Pháp đã cắt đứt quan hệ với cha mẹ nuôi, nhưng lời ra đến miệng lại nuốt ngược vào.
Tết thì khác, gia đình sum họp, lỡ Thanh Pháp về nhà đón Tết thì sao?
Đỗ Duy Mạnh không nghĩ tới điểm này, hắn tiếc rẻ nói, "Cha nói em ấy đánh cờ giỏi lắm, anh còn định học hỏi mấy chiêu nữa."
Mẹ Đỗ đưa ra đề nghị khác, "Vậy mùng hai mời nó tới đi, hôm đó là ngày đi thăm bạn bè thân thích mà."
Đỗ Hải Đăng vẫn đang nhìn Đỗ Bình An, y do dự một lát rồi lầm bầm, "Để tính sau đi." Không muốn tiếp tục đề tài này nữa nên y chạy vụt đi.
Chờ Đỗ Bình An lên lầu, Đỗ Hải Đăng nhíu mày bực bội nói: "Anh không có ai để nói chuyện thì tìm chị dâu đi!"
Chị dâu mà hắn nhắc tới là vị hôn thê của Đỗ Duy Mạnh, sang năm hai người sẽ kết hôn.
Đỗ Duy Mạnh lờ mờ nhận ra điều gì đó, hắn thảng thốt, "Quan hệ của An An và anh ruột nó không tốt à? Cha nói đứa bé kia tốt tính lắm mà."
"Không phải Tiểu Pháp không tốt mà là em con chưa vượt qua được khúc mắc trong lòng thôi." Mẹ Đỗ thở dài, "Cho nó thêm chút thời gian làm quen đi."
Ba tiếng sau, xe buýt dừng lại ở trạm cuối cùng.
Thanh Pháp xuống xe, ngày Tết chẳng ai đến đây nên càng quạnh quẽ hơn, Thanh Pháp đi thẳng tới trước, khoảng hai mươi phút sau là đến nghĩa trang.
Từ khi tự kiếm được tiền, cuối năm nào Thanh Pháp cũng tới đây.
Hai vợ chồng Nguyễn Triệu chỉ ước gì Tết không có cậu, mất công phải cho ăn ngon uống sướng theo bọn họ, vì vậy chẳng bao giờ hỏi Thanh Pháp đi đâu.
Tổng cộng 208 bậc thang.
Đến mộ cha cậu.
Năm đó nhà họ Nguyễn bị thiêu rụi chẳng còn gì, hai ngôi mộ do ban quản lý khu phố lo liệu nên không thể nằm cạnh nhau.
Trên tấm bia trơ trọi chỉ có họ tên và ngày tháng đơn giản chứ không có ảnh.
Thanh Pháp đặt bó hoa cúc xuống rồi mỉm cười: "Cha, năm mới vui vẻ ạ."
Đi tới trước 426 bước rồi rẽ trái lên 56 bậc thang là mộ mẹ cậu.
*vì sao phải đếm từng bậc thang, các cô có đoán được hong :( *
Thanh Pháp nhẹ nhàng đặt bó lay ơn trước tấm bia rồi ngồi xuống, chậm chạp vuốt ve ba chữ "Nguyễn Thu Sương".
"Mẹ, con tới rồi."
Đôi mắt sâu không thấy đáy long lanh nước. Cậu cong mắt cười nói, "Năm mới vui vẻ ạ."
Trong đầu hiện ra bóng dáng mơ hồ của người phụ nữ, ánh lửa hừng hực đáng sợ, chỉ có vòng tay bà là an toàn ấm áp.
Thanh Pháp đột nhiên nói nhiều hơn, nói điểm thi, nói chuyển ngành, nói sáng nay mình ăn một tô mì to.
Mọi chuyện lớn nhỏ đều nói với ngôi mộ trước mặt.
Gió càng lúc càng mạnh, cả nghĩa trang im lìm như chết, hôm nay xe buýt chỉ chạy đến ba giờ chiều là nghỉ, gần đến giờ Thanh Pháp mới ngừng lại.
Cậu chồm tới trước, nhắm mắt hôn lên bia mộ, "Mẹ ngủ đi, lần sau con lại đến thăm mẹ, đừng lo gì cho con hết, giờ con sống tốt lắm."
Mi mắt cậu rũ xuống.
Hôm qua Đỗ Bình An xông vào trụ sở Trần thị đúng như trong nguyên tác.
Cậu có thể đoán ra kết quả.
Quà không tặng được, còn bị làm bẽ mặt.
Nhưng em trai chỉ biết yêu đương của cậu sẽ không bao giờ rút kinh nghiệm.
Quen được nhiều người cưng chiều, cuộc sống quá viên mãn, không có bất cứ phiền não gì khác, trong đầu chỉ có Đăng Dương mà thôi.
Thật lâu sau.
Cậu nhẹ giọng mở miệng ——
"Em trai cũng sống tốt lắm, mẹ cứ yên tâm."
——
Mỗi năm gia tộc Trần thị họp mặt một lần, mọi người đều vây quanh Đăng Dương.
Trần Hào cau có, lẽ ra vị trí kia phải là của ông ta mới đúng, ông ta để đũa xuống rồi quay sang nói: "Quốc Anh......"
Giọng nói im bặt, Trần Quốc Anh thỉnh thoảng nhìn đồng hồ, thuận miệng hỏi, "Gì?"
Trần Hào gắt gỏng, "Sao cứ nhìn đồng hồ mãi vậy? Cha cảnh cáo con, hôm nay con đừng hòng chuồn đi. Tối nay cha đã hẹn đánh bài với chú Tề rồi, con gái chú ấy cũng đến nữa."
Trần Quốc Anh muốn về biệt thự lưng chừng núi đón Tết với Từ Kiều Âm, "Con không ——"
"Muốn bắt chước chú mày cãi lời hả?" Trần Minh Nguyên đi tới, giận tái mặt nói, "Ông gặp con bé nhà họ Tề kia rồi, xinh đẹp, có học, còn biết lễ nghĩa nữa, trong mấy gia tộc này chỉ có mình nó xứng với mày thôi, tối nay có việc gì hủy hết đi!"
Trần Minh Nguyên đã lên tiếng, Trần Quốc Anh có bất mãn cỡ nào cũng không dám cãi, hắn bực bội thả tay xuống, "Biết rồi."
Lúc này Trần Minh Nguyên mới hài lòng, nhìn sang Đăng Dương cách đó không xa thì huyết áp lại tăng lên.
Có mỗi bữa cơm tất niên mà cũng không ăn với ông nữa!
Con bất hiếu!
Xã giao xong, Đăng Dương một mình lái xe ra khỏi thành phố.
Chốc lát sau, anh đột nhiên dừng lại ven đường, sắp đến giờ ăn cơm tất niên, trung tâm thành phố vắng chưa từng thấy.
Đăng Dương châm điếu thuốc.
Khói trắng lượn lờ, đôi mắt đen sâu không thấy đáy, đoán không ra cảm xúc của anh.
Thời gian dần trôi, đèn đường sáng lên.
Hút thuốc xong, Đăng Dương hạ cửa sổ xuống cho tản bớt mùi, sau khi khởi động xe thì đổi hướng.
Thanh Pháp xuống xe buýt, tài xế lập tức đóng cửa lái đi, vội vã về nhà quây quần với gia đình.
Con đường náo nhiệt sáng nay giờ yên tĩnh đến nỗi có thể nghe rõ tiếng bước chân của Thanh Pháp.
Về chung cư, phòng bảo vệ vẫn sáng đèn nhưng bảo vệ đã về nhà ăn cơm tất niên, chỉ có căn phòng trống rỗng.
Mỗi dãy lầu chỉ lác đác mấy hộ bật đèn.
Mặt đường còn đọng tuyết, giẫm lên nghe lách tách.
Thanh Pháp đi rất chậm.
Một là vì đường trơn, hai là vì đèn đường trong chung cư chỉ để làm kiểng chứ chẳng có tác dụng gì.
Rẽ vào góc ngoặt chính là tòa nhà Thanh Pháp ở, cậu dò dẫm đi từng bước, bỗng nhiên đèn xe lóe lên, ánh sáng vàng rực xuyên qua bóng tối rọi thẳng tới chân cậu, soi ra một con đường rõ ràng.
Thanh Pháp dừng lại rồi nhìn tới trước.
Chỉ thấy cửa xe mở ra, một bóng dáng mơ hồ bước xuống.
Sau đó người kia gọi cậu.
"Thanh Pháp."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co