29
Giọng nói hết sức quen thuộc.
Trong ánh sáng mờ ảo, người đàn ông điềm tĩnh đi về phía Thanh Pháp, vóc dáng cao lớn dần hiện rõ.
Áo khoác dài màu đen để hở, bên trong là bộ vest cùng màu, khăn quàng cổ cashmere màu vàng nhạt buông thõng.
Là Đăng Dương.
Thanh Pháp không ngờ Đăng Dương sẽ xuất hiện vào đêm giao thừa, trong lúc cậu sững sờ Đăng Dương đã đến trước mặt.
Ánh mắt Đăng Dương rơi xuống gương mặt Thanh Pháp.
Sắc mặt thiếu niên nhìn gần càng xanh xao hơn.
Định thần lại, khóe miệng Thanh Pháp cong lên, lễ phép hỏi, "Trần tiên sinh tìm tôi có việc gì sao ạ?"
Giọng Đăng Dương trầm thấp, "Có một công việc thời vụ cấn trừ vào tiền thuốc men, cậu làm không?"
Thanh Pháp hỏi: "Ngay bây giờ ấy à?"
"Ngay bây giờ."
Trực giác mách bảo Thanh Pháp công việc này không hề đơn giản, "Tôi có thể hỏi trước là việc gì không?"
"Ở cạnh mẹ tôi." Ánh mắt Đăng Dương tĩnh mịch, "Sức khỏe bà không tốt nên quanh năm tĩnh dưỡng trên núi, rất ít khi gặp ai, công việc chính là làm bà vui vẻ, lương gấp ba giá thị trường."
Trong đầu cậu hiện lên bức ảnh chụp chung ở nhà Đăng Dương.
Thì ra tiểu thuyết nói Đăng Dương không ăn cơm tất niên ở nhà họ Trần là vì nguyên nhân này.
Thanh Pháp im lặng một lát rồi lắc đầu, "Không làm."
Đôi mắt đen hơi trầm xuống, Đăng Dương chưa kịp mở miệng thì Thanh Pháp đã ngẩng lên đối diện với ánh mắt anh, khóe môi cong cong, "Tôi muốn đến làm khách, ăn ké một bữa cơm được không?"
Thanh Pháp vào nhà một lát, Đăng Dương ở dưới lầu chờ cậu.
Đưa mắt nhìn bóng dáng gầy gò đi vào chung cư, Đăng Dương lấy điện thoại ra gọi một cuộc.
Bên kia nghe máy rất chậm.
Mấy năm nay Trần Tri Thiền bắt đầu lãng tai nên thường phải chờ một lúc.
Chuông sắp kết thúc thì giọng Trần Tri Thiền mới vang lên, "A Dương, sắp tới chưa con?"
"Chưa ạ, con tới đón một người bạn nữa."
Trần Tri Thiền hơi bất ngờ, dẫn bạn theo? Đây là lần đầu tiên, bà cười gật đầu, "Được, để mẹ bảo người ta làm thêm mấy món ăn, khẩu vị bạn con thế nào?"
"Đồ ăn bình thường thôi ạ, thanh đạm, đừng ngọt quá." Dừng một lát, Đăng Dương nói, "Em ấy còn trẻ lắm."
Đăng Dương cố ý nhấn mạnh, Trần Tri Thiền càng tò mò hơn, "Bao nhiêu tuổi rồi?"
Lúc này đèn hành lang sáng lên, Thanh Pháp ra khỏi chung cư, ánh mắt Đăng Dương di chuyển theo cậu, "Mười tám ạ."
Thanh Pháp xách một cái túi giấy, thấy Đăng Dương đứng chờ ngoài xe mà tuyết lại bắt đầu rơi, cậu vội vàng chạy tới chỗ anh, "Trần tiên sinh, đi được rồi ạ."
Đăng Dương cất điện thoại vào túi áo rồi đi tới ghế sau mở cửa xe.
Thanh Pháp nhất thời không hiểu, muốn cậu lái xe sao? Cậu đâu có bằng lái.
Đăng Dương không để cậu thắc mắc quá lâu mà nói, "Lên đi." Sau đó trở về ghế lái.
Anh tự lái xe.
Thanh Pháp ngồi vào ghế sau, nhiệt độ trong xe rất cao, hệt như một thế giới khác hẳn bên ngoài, trước mặt cậu là nửa cái đầu Đăng Dương nhô lên khỏi thành ghế.
Đăng Dương cài dây an toàn rồi khởi động xe lên đường.
Thanh Pháp đặt nhẹ túi giấy dưới chân, bên trong đựng mấy chậu sen đá cậu trồng.
Đây là quà Tết tặng cho mẹ Đăng Dương, giờ này mọi cửa hàng đã đóng cửa nên chẳng mua được quà gì khác.
Có lẽ trong xe quá yên tĩnh nên Đăng Dương tiện tay bật radio.
Radio phát ngẫu nhiên, hai diễn viên đang tấu nói, giọng điệu hết sức khoa trương.
Đăng Dương nhìn vào kính chiếu hậu, thiếu niên trong kính ngồi im lìm. "Không thích thì đổi ca nhạc nhé."
"Không cần đâu ạ." Thiếu niên bỗng ngước mắt lên nhìn vào kính chiếu hậu, "Tết nghe tấu nói vui mà."
Đăng Dương dời mắt đi rồi lái xe ra khỏi chung cư, đi thêm một đoạn, anh rẽ vào đường cao tốc.
Trong xe là tiếng cười giòn tan của diễn viên, anh lại hỏi, "Sao không ở nữa?"
"Có việc phải làm, về nhà tiện hơn ạ."
Xe chạy lên đường cao tốc, đèn đường hai bên chiếu vào, tuyết bắt đầu rơi xuống kính chắn gió rồi dần lớn hơn, "Không gặp chủ nợ chứ?"
"Dạ." Mắt Thanh Pháp cong cong, "Họ cũng phải ăn Tết mà."
Đăng Dương lại nhìn vào kính chiếu hậu, lập tức bắt gặp ánh mắt trong veo của thiếu niên, "Cảm ơn anh, Trần tiên sinh."
Yết hầu Đăng Dương khẽ động, âm thầm dời mắt đi, "Cậu cảm ơn rồi mà."
"Cảm ơn vì hôm nay cơ." Thanh Pháp mỉm cười, "Thật ra hôm nay tâm trạng tôi hơi tệ, anh mời tôi đến nhà ăn Tết nên tôi vui lắm."
Cơn ho dâng lên cổ Đăng Dương, anh cố kìm lại, "Sao lại tệ?"
"Có mấy người tôi nhớ lắm." Lúc này Thanh Pháp mới dời mắt nhìn ra cửa sổ, thỉnh thoảng có một vài tia sáng le lói nhưng phần lớn thời gian đều là bóng tối tĩnh mịch.
Trong radio, tấu nói đến đoạn nào đó làm dưới sân khấu rộ lên tiếng cười.
Suốt quãng đường còn lại hai người không nói gì nữa.
Ra khỏi đường cao tốc chạy thêm một đoạn lên núi, trên núi vô cùng im ắng, chỉ có một chỗ sáng đèn.
Dừng lại trước biệt thự, tuyết rơi dày hơn so với nội thành, rơi xuống từng đám lớn, Thanh Pháp khép túi giấy lại rồi xuống xe bước lên thềm.
Đăng Dương hạ cửa xe xuống một nửa, "Vào nhà trước đi, tôi cất xe đã." Sau đó lái xe vào ga ra.
Sau lưng vang lên tiếng mở cửa, ánh đèn chiếu sáng bậc thềm, một giọng nữ hiền hòa vang lên ——
"Chào cháu, cậu bạn nhỏ."
Thanh Pháp quay lại, đập vào mắt là một người phụ nữ cực kỳ gầy gò, gần như chỉ còn da bọc xương, đội mũ dày ngồi trên xe lăn.
Hoàn toàn trùng khớp với người phụ nữ trong ảnh.
Đây là mẹ Đăng Dương.
Thanh Pháp lễ phép cúi đầu, "Chào bác, cháu tên Thanh Pháp ạ."
Trần Tri Thiền vẫy tay, "Lại đây cháu."
Thanh Pháp không hiểu lắm nhưng vẫn đi tới mấy bước rồi khom người xuống gần Trần Tri Thiền, "Bác nói đi ạ."
Lúc này Trần Tri Thiền mới thấy rõ Thanh Pháp, bà mỉm cười, "Rất hợp với tên cháu." Đúng là rất trẻ, còn nhỏ hơn Trần Quốc Anh năm tuổi.
Bàn tay gầy guộc dịu dàng vỗ vai Thanh Pháp, "Mau vào nhà đi, bên ngoài lạnh lắm."
Bước vào nhà, người hầu đã chuẩn bị sẵn dép cho khách, máy sưởi bật vừa đủ ấm, Thanh Pháp thay giày rồi cởi áo khoác, đến phòng khách cậu lấy ra từng món quà, "Đây là cây kiểng cháu trồng, hy vọng bác sẽ thích ạ."
Tổng cộng bốn chậu.
Sen đá hồng xanh, sen đá thạch ngọc, sen đá chuỗi ngọc, sen đá xiên thịt trồng trong chậu sứ nhỏ trắng tinh, mỗi chậu đều tràn đầy sức sống.
(Lan toả sự mê mụi sen đá đến các nàng, toi có cả 4 loại luôn ớ)
Trần Tri Thiền hết sức bất ngờ, bà bưng chậu sen đá hồng xanh lên, không nỡ đặt xuống, "Đẹp quá, bác nhất định sẽ chăm nó thật kỹ."
Thanh Pháp vẫn xách túi giấy, người hầu muốn cầm giúp nhưng cậu mỉm cười lắc đầu, người hầu cũng đáp lại bằng một nụ cười rồi đứng im.
Phía trước vang lên tiếng đóng cửa, chốc lát sau Đăng Dương đi vào.
Anh đã cởi áo khoác và khăn quàng cổ, áo vest cũng cởi ra, chỉ mặc sơmi sọc nhuyễn màu nâu nhạt, vừa đi vừa cởi nút tay áo, Trần Tri Thiền giơ chậu cây lên, "A Dương, con xem quà Tiểu Pháp tặng mẹ này, đẹp quá đi mất!"
Đăng Dương nhìn chậu sen đá hồng xanh kia.
Đúng là rất đẹp.
Anh tháo đồng hồ ra xem thời gian, hơn tám giờ, để vào khay đựng đồ trên chiếc bàn bên cạnh rồi đi tới phòng ăn, "Ăn cơm thôi."
Trần Tri Thiền vẫn không nỡ rời xa chậu hoa, lật qua lật lại ngắm một lúc lâu mới chịu để xuống.
Sau đó nháy mắt với Thanh Pháp, "Bác cũng chuẩn bị một món quà nhỏ cho cháu, trên bàn ăn ấy."
Đến bàn ăn, Thanh Pháp mới biết quà là một món ăn —— Bánh quẩy nhồi tôm sốt dứa.
Người hầu cười nói: "Món này phu nhân tự mình xuống bếp làm đấy ạ, lần cuối bà xuống bếp là mười năm trước cơ."
Trần Tri Thiền lắc đầu cười, "Không phải bác làm hết đâu, đứng không nổi nên chỉ chuẩn bị nguyên liệu rồi trộn lại với nhau, mấy việc khác vẫn phải nhờ đầu bếp làm giùm."
Bà nhìn sang Thanh Pháp, "A Dương nói cháu không ăn đồ quá ngọt, món này không ngọt đâu, chua chua ngọt ngọt thôi."
Thanh Pháp biết món này vì có trong thực đơn tiệc cưới của Phạm Bảo Khang, cách làm đơn giản nhưng quá trình chuẩn bị rất cầu kỳ, phải nhồi tôm xay vào từng khúc bánh quẩy, rất được trẻ em ưa thích.
Những món ăn khác đơn giản đến không ngờ, tất cả đều là món thường ngày.
Canh măng tây, bào ngư kho tàu, sườn bò hấp, nấm trà thụ trộn hoa dưa leo, tôm sốt bào ngư, canh sườn nấu dừa, gà hấp rượu, thịt kho trứng, khô cá đù chiên, sườn om hạt dẻ, bánh gạo xào mai cua.
Còn có một nồi chè đậu xanh bạc hà.
Người hầu rót một chén, Trần Tri Thiền đưa cho Thanh Pháp rồi ngắm cậu, "Ăn nhiều thịt vào, cháu gầy quá đó."
Bà cầm đũa gắp một khúc sườn bò lớn vào đĩa Thanh Pháp.
Thanh Pháp lại nhìn chè đậu xanh bạc hà, ngoại trừ quê cậu ra thì chưa từng thấy chỗ nào nấu chè đậu xanh bạc hà.
Cậu bưng chén lên uống một hơi hết nửa chén, Trần Tri Thiền hỏi, "Thích không? Đây là cách làm ở quê bác đấy, uống chống ngán ấy mà, mùa hè và Tết uống là hợp nhất."
Thanh Pháp hỏi: "Không phải nhà bác ở thủ đô sao ạ?"
"Không, quê bác ở miền Nam cơ, nhưng từ lúc sinh ra sức khỏe bác đã yếu, ngồi xe nửa tiếng là ngã bệnh nên không xa nhà được." Trần Tri Thiền thở dài, "Bác chưa bao giờ về đó cả, còn A Dương thì về hai lần rồi."
Ông bà ngoại Đăng Dương lần lượt qua đời, tâm nguyện là lá rụng về cội, muốn về quê hợp táng, cả hai lần đều là Đăng Dương đích thân đi làm.
Thanh Pháp cầm đũa gắp sườn bò lên, đúng lúc này một đôi đũa khác gắp đồ ăn vào đĩa cậu.
Một khúc bánh quẩy nhồi tôm.
Sau đó là một miếng dứa.
Thanh Pháp ngước mắt lên, Đăng Dương bình tĩnh thu đũa lại, "Tôi nếm thử rồi, không ngọt lắm đâu."
Lần trước ở văn phòng Đăng Dương, cậu từng nói thịt heo xé sợi sốt Bắc Kinh quá ngọt.
Thanh Pháp yên lặng gặm sườn bò rồi lại gắp bánh quẩy chấm sốt salad sữa đặc, vị ngọt vừa đủ, bánh quẩy giòn tan, tôm xay thơm lừng cộng thêm vị dứa chua ngọt đúng là rất ngon.
Cậu tự gắp thêm mấy lần nữa.
Ăn cơm xong, Trần Tri Thiền chuẩn bị nghỉ ngơi như thường lệ.
Hôm nay bà rất vui nên ngồi lại thêm hai tiếng.
Bà rất thích nghe Thanh Pháp nói chuyện, giọng thiếu niên trong trẻo, trầm ổn không nhanh không chậm nghe hết sức dễ chịu.
Thanh Pháp biết Trần Tri Thiền tĩnh dưỡng trên núi mấy chục năm, rất ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài nên kể cho bà nghe những chuyện mình thấy khi đi làm công.
Đăng Dương vào bếp, một lát sau bưng khay trái cây ra.
Sau bữa cơm Trần Tri Thiền không thể ăn trái cây, trong khay toàn là việt quất.
Trần Tri Thiền say sưa lắng nghe, đến khi bừng tỉnh thì đã khuya, bà thì thầm, "Lại qua một năm nữa rồi."
Giọng bà rất nhẹ nên Thanh Pháp không nghe rõ, cậu tới gần hơn một chút, "Bác nói gì ạ?"
Trong mắt Trần Tri Thiền hiện lên ý cười, bà nhẹ nhàng cầm tay Thanh Pháp bằng cả hai tay, vẻ mặt tràn ngập trìu mến, "Bác nói mười hai giờ sẽ bắn pháo hoa mừng năm mới, dài mười phút lận đấy."
"Ngoài vườn có một khoảng đất trống rất hợp để ngắm pháo hoa, năm nào cũng có người đòi thuê chỗ đó hết, để lát nữa bác bảo A Dương dẫn cháu đi xem."
Bà vỗ mu bàn tay Thanh Pháp rồi thu tay về cười nói, "Bác buồn ngủ rồi, về phòng trước nhé."
Đăng Dương muốn đưa bà về phòng nhưng Trần Tri Thiền đã tự đẩy xe lăn, "Gần mà, mẹ làm được. Con ở lại với Tiểu Pháp đi."
Trần Tri Thiền về phòng, phòng khách yên tĩnh lại.
Ngoài cửa sổ sát đất mơ hồ vang lên động tĩnh, đã gần mười hai giờ.
Đăng Dương cất bước ra ngoài, "Đi thôi."
Thanh Pháp đứng dậy rồi xách túi giấy theo sau Đăng Dương.
Bên ngoài tuyết đã ngừng rơi.
Trước vườn hoa biệt thự là một bãi cỏ rộng, hàng rào cao ngang eo, những cành hồng khô quấn quanh tấm lưới gỗ hình thoi, phía xa là ánh đèn lấp lánh như sao.
Đây là một thị trấn nhỏ cách chân núi không xa, khá ít dân cư nhưng hàng năm đều có buổi trình diễn pháo hoa đón năm mới, đêm giao thừa rất nhiều người từ nội thành đến đây xem pháo hoa.
Sau lưng có tiếng bước chân giẫm lên tuyết lách tách, Đăng Dương quay đầu nhìn.
Trước biệt thự chỉ có một ngọn đèn thắp sáng, vườn hoa lờ mờ, Thanh Pháp mặc áo khoác, khăn quàng cổ cũng quấn chặt, cúi đầu nhìn chằm chằm mặt đường, bước đi rất chậm.
Giày cậu đã mòn.
Khi Thanh Pháp sắp đến gần, Đăng Dương mới thu mắt lại, trên lan can phủ một lớp tuyết mỏng, anh điềm tĩnh đưa tay phủi tuyết trước mặt, âm thầm phủi sạch sẽ.
Năm ngón tay lạnh buốt, anh thu lại sau lưng.
Lúc này Thanh Pháp đã đến nhưng không bám vào lan can mà chỉ đứng cạnh Đăng Dương, khẽ thở phào một hơi rồi nghiêng đầu cười nói, "Trần tiên sinh, năm nào anh cũng đến đây xem pháo hoa sao ạ?"
"Không phải." Đăng Dương cũng nhìn Thanh Pháp, anh cao hơn cậu tám centimet nên hơi cúi đầu, "Tôi không có hứng thú với mấy trò này. Còn cậu thì sao, thích không?"
Hàng mi chớp nhẹ, đôi mắt Thanh Pháp cong cong, "Chưa nói đến thích hay không thích, dù sao những thứ xinh đẹp cũng làm mình vui vẻ mà."
Khăn quàng cổ quấn đến chóp mũi cậu che khuất nửa gương mặt, chỉ lộ ra đôi mắt nhạt màu sáng ngời kia, Đăng Dương không dời mắt đi, "Cậu không cảm thấy nó rất ngắn ngủi sao?"
"Định nghĩa ngắn ngủi là do con người đặt ra mà." Mắt Thanh Pháp cong hơn, "Sinh mệnh so với thời gian cũng chỉ là chớp mắt thôi."
Ánh mắt Đăng Dương dần tối đi, "Lần nào câu trả lời của cậu cũng làm tôi bất ngờ cả."
"Vậy à? Thế thì tôi vui lắm." Thanh Pháp mỉm cười quay mặt đi, bám vào lan can nhìn ánh đèn phía xa, "Chứng tỏ tôi là một người đặc biệt."
Đăng Dương im lặng giây lát rồi cũng quay mặt nhìn về phía xa.
Ầm!
Trong nháy mắt có vô số chùm sáng bay vút lên không trung.
12 giờ, đã bước sang năm mới.
Pháo hoa lóe lên những tia lửa vàng rực khắp bầu trời, vừa như đóa hoa nở rộ vừa như mưa bụi, từ từ rơi xuống chiếu sáng cả bầu trời đêm, tựa như một cơn mưa bụi triền miên màu vàng kim.
Ting ting.
Điện thoại trong túi hai người rung lên cùng lúc.
Cứ đến giao thừa, mỗi giây điện thoại của Đăng Dương có thể nhận 99 tin nhắn chúc mừng trở lên.
Còn điện thoại của Thanh Pháp lại là lần đầu tiên.
Cậu lấy điện thoại ra, có mấy tin nhắn của quản lý quán cà phê, viện mồ côi và một dãy số lạ.
"Tiểu Pháp, năm mới vui vẻ!"
Một giây sau lại gửi thêm một tin, "Xin lỗi gõ nhầm, là vui vẻ, năm mới vui vẻ nhé!"
Thanh Pháp không trả lời ngay mà cất điện thoại vào.
Đăng Dương vốn không đọc tin nhắn, đột nhiên có người gọi đến.
Anh lấy điện thoại ra, là Hoàng Đức Duy.
Khóe mắt Đăng Dương còn đang nhìn Thanh Pháp, thiếu niên chăm chú ngắm pháo hoa, ánh lửa đầy trời phản chiếu lên mặt cậu một vầng sáng màu huỳnh quang.
Không để ý cuộc gọi kia đã tắt, một người khác lập tức gọi đến, Đăng Dương nghe máy.
"Chuyện gì?"
"!" Đỗ Bình An lập tức bật dậy trên giường.
Sắp đến 0 giờ, y viện cớ đau bụng về phòng gọi cho Đăng Dương để chúc Tết đầu tiên, y vốn chẳng ôm hy vọng gì, mỗi lần nhắn tin cho Đăng Dương đều như đá chìm đáy biển, chưa bao giờ đáp lại, thật không ngờ! Nghe rồi! Chú Trần nghe điện thoại của y rồi!
Đỗ Bình An còn nghe thấy tiếng pháo hoa ở đầu dây bên kia.
Chú Dương đang ngắm pháo hoa sao?
Người hầu Đỗ gia cũng đang bắn pháo hoa ở sân sau, ngay dưới lầu Đỗ Bình An.
Y bịt ống nghe rồi kích động reo hò mấy tiếng, để chân trần chạy đến cửa sổ sát đất kéo màn ra nhìn pháo hoa chói lọi bên ngoài.
Cũng xem như y và chú Dương đang cùng ngắm pháo hoa và trò chuyện rồi!
Đỗ Bình An đè lại lồng ng.ực căng phồng, hít sâu mấy hơi rồi bỏ tay ra khỏi ống nghe, khóe miệng nhếch cao, "Chú Dương ơi cháu nè ——"
Tút, tút, tút......
Đăng Dương đã cúp máy từ lâu.
"......" Nụ cười của Đỗ Bình An cứng đờ.
Cái gì vậy!
Y vội vàng gọi lại nhưng rất nhiều người gọi cho Đăng Dương nên đường dây bận liên tục.
Đỗ Bình An đành phải bỏ cuộc.
Y xụ mặt quăng điện thoại đi rồi hậm hực đá không khí, nhưng thấy pháo hoa xinh đẹp chói lọi ngoài cửa sổ thì lại vui lên.
Chú Dương đã nhận cuộc gọi đầu tiên trong năm mới!
Gò má ửng đỏ nóng hổi, y chắp hai tay trước ngực thành kính cầu nguyện với pháo hoa ngoài cửa sổ, "Năm nay phù hộ cho mình và chú Dương ở riêng với nhau đi, chỗ nào cũng được hết, chỉ có mình và chú ấy cùng ngắm pháo hoa thôi!"
Đối phương không lên tiếng nên Đăng Dương lập tức cúp máy, thấy số lạ chứ không phải Phạm Bảo Khang, anh tiện tay kéo vào sổ đen, bật chế độ im lặng rồi cất điện thoại vào túi.
Đúng lúc này, Thanh Pháp bên cạnh gọi anh, "Trần tiên sinh."
Đăng Dương quay người lại, một chậu hoa sen óng ánh như làm bằng ngọc xuất hiện trước mắt.
Hai tay Thanh Pháp nâng chậu cây nho nhỏ.
Cậu đã kéo khăn quàng cổ xuống để lộ cả khuôn mặt, trong mắt phản chiếu pháo hoa rực rỡ.
Thấy Đăng Dương nhìn sang, trên môi cậu nở nụ cười ấm áp, "Năm mới vui vẻ ạ."
Con ngươi Đăng Dương kịch liệt co lại, yết hầu nhấp nhô liên tục, một lát sau mới nhận lấy chậu hoa, "Giống hoa sen nhỉ, tên gì vậy?"
"Sen Ngọc Lộ ạ." Thanh Pháp cười nói, "Tám hay mười ngày tưới nước một lần là được rồi, trồng ở chỗ râm mát thoáng gió, tránh nắng gắt và mưa to."
Lúc này pháo hoa chuẩn bị kết thúc, bầu trời đêm chói lọi mười phút sắp trở lại như cũ.
Thanh Pháp duỗi tay một cái rồi xách túi giấy không về biệt thự.
Một vật chặn cậu lại.
Trong ánh sáng lờ mờ, hình như là phong bì.
Nhìn kỹ lại là một bao lì xì.
Là bao lì xì lần trước để lại nhà Đăng Dương sao? Thanh Pháp không cầm, "Trần tiên sinh......"
"Lì xì Tết cho cậu đấy." Đăng Dương nhìn cậu thật sâu, "Không nhiều đâu, chỉ lấy hên thôi."
Lúc này Thanh Pháp mới chịu nhận, cậu cất vào túi rồi ngửa đầu cười cong mắt, "Cảm ơn Trần tiên sinh, đây là bao lì xì đầu tiên tôi nhận được đó."
——
Người hầu đã dọn sẵn phòng cho khách trên lầu hai.
Không quá rộng nhưng cách bài trí rất ấm cúng, cảm giác như đang ở nhà, quan trọng nhất là có một tủ sách bằng gỗ cao chót vót chất đầy sách.
Chỉ nhìn lướt qua vài lần đã thấy rất nhiều sách không còn xuất bản nữa.
Thanh Pháp không động vào mà lẳng lặng đọc tên sách một lát rồi vào phòng vệ sinh.
Cậu định tắm rửa, vừa cởi đồ ra thì đụng phải bao lì xì cộm lên trong túi quần.
Lúc cởi áo khoác dưới lầu, cậu đã lấy bao lì xì bỏ vào túi quần.
Bao lì xì của Đăng Dương giống hệt bao cậu mua, đều là loại bình thường.
Cậu mở bao rồi rút ra một xấp tiền không dày lắm.
Đúng như Đăng Dương nói, không nhiều mà chỉ lấy hên, 888 tệ.
Tất cả đều là tiền mới.
Thanh Pháp đưa mũi lại gần ngửi nhẹ, có mùi mực rất dễ chịu.
Cách đó mấy bức tường, Đăng Dương ngồi trước bàn đọc sách, trong phòng chỉ bật đèn bàn, lá cây óng ánh nhuộm ánh sáng vàng dìu dịu, ngón tay thon dài chậm rãi xoay chậu hoa nhỏ.
Hồi lâu sau, Đăng Dương đặt chậu hoa xuống rồi kéo ghế đứng dậy đi vào phòng tắm.
Nước nóng xối xuống, trong đầu hiện lên nụ cười của thiếu niên.
Và giọng nói kia.
"Năm mới vui vẻ ạ."
Đăng Dương nhắm mắt lại, nước nóng lướt qua yết hầu căng cứng nhô lên, anh thở dốc, ba chữ im ắng tràn ra khỏi miệng.
"Thanh Pháp."
——
Một đêm không mộng, Thanh Pháp tỉnh giấc, ánh sáng len lỏi qua khe màn, cậu mò lấy điện thoại xem, đã tám giờ, đây là lần đầu tiên cậu dậy trễ như vậy.
Điện thoại có hai cuộc gọi lỡ.
Một cuộc hai phút trước, một cuộc vừa mới gọi.
Một giây sau, Trần Quốc Anh lại gọi tới.
Tối qua Trần Quốc Anh chơi bài nhưng thật ra là xem mắt, hắn chẳng mấy hào hứng nhưng đối phương lại thích hắn nên cứ tìm hắn tán gẫu uống rượu.
Bao năm qua cứ đến 0 giờ thì hắn lại gọi cho Đỗ Bình An cuộc đầu tiên trong năm mới.
Năm nay bỏ lỡ, hắn uống say về nhà ngủ đến giờ, vừa mở mắt ra việc đầu tiên là gọi điện thoại.
Cho Thanh Pháp.
Trần Quốc Anh nghe chuông reo, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Từ tối qua hắn đã chờ mong được nghe giọng Thanh Pháp.
Nhưng hồi chuông kết thúc mà vẫn không ai bắt máy.
Trần Quốc Anh cau có, đang định gọi tiếp thì có người gọi đến, là quản gia ở biệt thự nghỉ mát.
Ánh mắt Trần Quốc Anh trầm xuống, hắn nghe máy, "Nói."
"Thiếu gia, cậu có rảnh thì tới đây một chuyến đi ạ, phu nhân vẫn không chịu ăn gì cả." Quản gia kể khổ, "Chúng tôi tìm đủ mọi cách rồi, sáng nay bà ấy bị choáng một lúc nên chúng tôi truyền đạm cho bà ấy, thực sự chẳng còn cách nào nữa."
Trần Quốc Anh vén chăn xuống giường đi nhanh ra ngoài, "Trông chừng bà ấy đi, tôi tới ngay."
Thanh Pháp rửa mặt xong đi ra thì điện thoại đã im lìm.
Không còn sớm lắm, cậu trả lời các tin nhắn chúc Tết ngoại trừ Trần Quốc Anh, sau đó gọi điện cho ông Phương.
Ông Phương chính là ông cụ dạy cậu câu cá.
Nghe Thanh Pháp gọi điện chúc Tết, ông Phương hết sức hào hứng, "Cảm ơn cảm ơn, chúc cháu năm mới vui vẻ nhé!"
Thanh Pháp cười, "Cháu cũng chúc ông năm mới vui vẻ ạ, năm nay câu cá không bao giờ về tay không."
Đây là câu cửa miệng của ông Phương, câu cá không bao giờ về tay không, không bao giờ thất bại!
Ông Phương cười vang, "Ha ha, cảm ơn lời chúc của cháu! Khi nào thời tiết ấm áp hẹn nhau đi câu nhé, mùa đông năm nay lạnh quá nên người nhà không cho ông đi, buồn gần chết. Nếu thấy chỗ nào hay ho cháu phải nói cho ông biết ngay đấy nhé!"
Thanh Pháp luôn miệng vâng dạ, ông Phương nói thêm vài câu rồi mới cúp máy.
Cất điện thoại vào túi quần, Thanh Pháp mở cửa xuống lầu.
Hành lang yên tĩnh, người hầu nói phòng Đăng Dương cũng ở lầu hai, Thanh Pháp nhìn thoáng qua phía trước rồi yên lặng xuống lầu.
Năm mới người hầu không cần dậy sớm nên lầu một cũng rất yên tĩnh, hình như chưa ai dậy cả.
Thanh Pháp đi ra phòng khách, ánh mắt đảo qua cửa sổ sát đất, lập tức trông thấy Trần Tri Thiền.
Bà đang ở ngoài vườn một mình.
Thanh Pháp dừng lại giây lát rồi đi tới nhẹ nhàng đẩy cửa kính ra.
Vừa mở cửa, Thanh Pháp đứng khựng tại chỗ.
Phút chốc thất thần.
Trần Tri Thiền đang hát.
[ Gạch xanh lợp ngói sơn, bạch mã đạp bùn mới, hoa chuối trên núi nhuộm đỏ khăn dưới hoàng hôn.
Mưa rơi mái hiên, khói bếp lượn lờ.
Người phí hoài năm tháng bôn ba giờ đang chốn nao.
Tìm tìm kiếm kiếm, lạnh lạnh nhạt nhạt.
Trăng lặn quạ kêu, trăng khuyết rơi xuống giếng hiu quạnh.]
Âm điệu du dương uyển chuyển như nước chảy róc rách, lặng yên chảy qua mùa xuân.
Dần hòa vào giọng hát êm đềm trong trí nhớ.
Ký ức phai màu bỗng trở nên sống động.
Thanh Pháp nhớ lại mấy câu sau.
[ Vụn vụn vỡ vỡ, điểm điểm giọt giọt.
Trong mộng có hoa, trong mộng cỏ xanh.
Tóc dài buông sóng nước, vải trắng phơi trên đá.
Sào dài chèo thuyền qua tuổi bảy mươi.
Mưa rơi mái hiên, khói bếp lượn lờ.
Người phí hoài năm tháng bôn ba giờ đang chốn nao.]
"Bé cưng." Nguyễn Thu Sương ôm cậu rồi hôn phớt lên má cậu, "Cái này gọi là bình đàn đấy, chờ con và em trai lớn thêm mấy tuổi, ba mẹ sẽ dẫn các con về quê nghe bình đàn chính thống."
(Bình đàn là một hình thức văn nghệ dân gian ở Giang Nam, vừa kể chuyện vừa hát vừa đàn.)
Nhưng cậu còn chưa kịp lớn thì họ đã không còn thời gian dẫn cậu về quê, uống chè đậu xanh bạc hà và nghe bình đàn chính thống nữa.
Thanh Pháp lặng lẽ nhìn bóng lưng Trần Tri Thiền.
Hồi lâu sau, Trần Tri Thiền mới phát hiện có người.
Bà quay đầu lại, thấy Thanh Pháp thì hết sức kinh ngạc, "Dậy sớm vậy cháu, khó khăn lắm mới được nghỉ, ngủ thêm chút nữa đi."
Thanh Pháp đi tới ngồi xuống cạnh xe lăn, bám nhẹ tay vịn rồi ngẩng đầu nói, "Cháu không buồn ngủ ạ, bác hát bình đàn hay lắm."
Khuôn mặt tái nhợt của Trần Tri Thiền hơi đỏ lên, "Cháu nghe thấy rồi à, bà ngoại A Dương dạy đấy, bà ấy hát mới hay kìa." Trần Tri Thiền chìm đắm trong hoài niệm, sau khi định thần lại thì cong mắt cười với Thanh Pháp, ngực bà ấm lên, thò tay vào túi chậm chạp lấy ra một bao lì xì.
Bà nhét vào tay Thanh Pháp, "Năm mới vui vẻ. Không được từ chối." Bà cười khẽ, "Tiền mừng tuổi đấy, A Dương cũng có nữa."
Thanh Pháp vừa định trả lời thì điện thoại của cậu reo lên.
Lần này là Đỗ Bình An.
Sáng nay xuống lầu, mẹ Đỗ lại nhắc y mùng hai mời Thanh Pháp đến nhà chơi.
"Mùng một đến thăm nhà chị Tiểu Vi của con, mấy ngày tới cha và các anh con đều bận xã giao." Mẹ Đỗ nói khéo, "Tụi con còn trẻ nên đều đi chơi hết, chỉ có mùng hai là rảnh thôi."
Không ngờ Đỗ Bình An đồng ý ngay, "Dạ!"
Tối qua Đăng Dương nghe điện thoại của y nên giờ tâm trạng y cực kỳ vui vẻ, đừng nói mời Thanh Pháp đến nhà chơi mà dù có mời đến nhà họ Đỗ ở luôn y cũng chịu!
Điện thoại kết nối, giọng Đỗ Bình An tràn ngập vui sướng, "Anh, mai đến nhà em ăn cơm nhé!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co