Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

30

duongkieu263

Thanh Pháp hờ hững đáp: "Ừm."

   Đỗ Bình An còn định nói thêm nhưng cậu đã chặn trước: "Anh đang bận, mai gọi sau."

   Cúp máy.

   Cậu cất điện thoại rồi nhét bao lì xì vào túi mình.

   Vừa ngước lên thì lập tức đối diện với ánh mắt trìu mến của Trần Tri Thiền.

   Trần Tri Thiền gầy trơ xương, cổ tay và ngón tay mảnh đến đáng sợ, làn da tái nhợt hằn vô số nếp nhăn nhưng lại mang theo hơi ấm hoài niệm.

  "Sang năm lại tới nữa nhé, để bác lì xì cho cháu."

   Đăng Dương đi vào phòng khách, qua cửa sổ sát đất trông thấy Thanh Pháp ngồi xổm cạnh xe lăn.

   Đẩy cửa ra ngoài, anh nghe thấy giọng Thanh Pháp trước tiên, "Đây là Ngụy Tử đúng không ạ?"

   Phía trước có bụi mẫu đơn cao ba mét, Trần Tri Thiền hết sức bất ngờ, "Đúng rồi, cháu rành hoa à?"

  "Cháu từng làm thêm ở vườn hoa mà." Thanh Pháp vẫn ngồi xổm nhìn sang Trần Tri Thiền, quanh năm bị bệnh tật hành hạ nên sắc môi bà trắng bệch, "Khi nào không bán hết, hoa sắp héo thì chủ vườn sẽ hái rồi phơi khô làm son môi."

   Cậu nghiêm túc nói, "Cách làm đơn giản lắm, còn tự nhiên nữa. Năm nay hoa mẫu đơn nở, cháu sẽ tới làm son môi cho bác."

   Không cần chờ Tết năm sau mà bốn năm tháng nữa cậu sẽ đến, Trần Tri Thiền vui mừng thấy rõ, "Được, ngoài mẫu đơn ra trong vườn nhà bác còn có tường vi và hồng Trung Quốc nữa......"

   Thanh Pháp chăm chú lắng nghe.

   Cậu cảnh giác như vậy mà qua hồi lâu mới phát hiện có người sau lưng.

   Chẳng biết Đăng Dương đã đứng bao lâu rồi.

   Ở nhà anh ăn mặc thoải mái, ngoài bộ đồ mặc nhà khoác một chiếc áo len dệt kim dài hở cổ.

  "Buổi sáng tốt lành ạ." Thanh Pháp lên tiếng trước.

  "Buổi sáng tốt lành." Đăng Dương không đi tới mà đứng sau cửa sổ sát đất, "Điểm tâm làm xong rồi đấy."

   Thanh Pháp đứng dậy, tự nhiên nắm lấy tay đẩy xe lăn, "Để cháu đẩy bác."

   Trần Tri Thiền không từ chối, hai mắt cong cong, "Ừ."

   Đăng Dương quay lại mở rộng cửa kính.

   Bữa sáng phong phú nhưng cũng rất thanh đạm, Trần Tri Thiền ăn ít, chỉ ăn một chén cháo nhỏ rồi thôi.

   Đăng Dương và Thanh Pháp lần lượt gác đũa, bà cười, "Ăn sáng xong A Dương phải về công ty làm việc, Tiểu Pháp cũng về với nó đi."

  Bà đã nghe thấy điện thoại của Thanh Pháp nên biết mùng hai cậu bận việc.

   Đôi mắt Thanh Pháp trong veo, "Cháu ở đến chiều cũng được ạ."

   Trần Tri Thiền kéo kín áo khoác rồi lắc đầu cười, "Tinh thần bác không tốt nên chờ tiêu cơm xong phải về phòng nghỉ ngơi." Bà nhìn sang Đăng Dương, chủ động đẩy xe lăn, "Không cần đẩy mẹ đâu, các con đi cũng đừng gọi mẹ, mẹ vào ngủ đây."

   Bánh xe lăn trên sàn nhà không phát ra âm thanh nào, phòng ngủ Trần Tri Thiền rất gần phòng ăn nên bà mau chóng vào phòng đóng cửa lại.

   Trong phòng ăn, Đăng Dương đứng dậy nói: "Tôi đi thay đồ, mười phút thôi."

   Đăng Dương nói mười phút không sai chút nào.

   Từ lúc anh thay đồ xong xuống lầu cho đến lúc họ đi ra ngoài tổng cộng mười phút.

   Thanh Pháp đi tới ghế sau nhưng Đăng Dương đã mở cửa ghế phụ.

   Thanh Pháp chợt nhìn xuống đất.

   Tối qua sau khi tuyết tạnh thì không còn rơi nữa, cũng không có mưa nên hôm nay mặt đất rất khô ráo.

   Cậu chợt hiểu ra.

   Tối qua Đăng Dương cho cậu ngồi phía sau để đề phòng mặt đường trơn trượt, người lái sẽ tự bảo vệ mình theo quán tính, người ngồi ghế phụ sẽ gặp nguy hiểm.

   Sau khi ngồi vững cài dây an toàn, đợi lái ra khỏi biệt thự, Thanh Pháp mới hỏi: "Trần tiên sinh, anh về quê hai lần rồi đúng không ạ?"

   Xe chạy xuống núi, Đăng Dương lái chậm lại, "Ừ."

  "Quê anh ở đâu ạ?" Thanh Pháp lễ phép nói, "Hình như tôi với anh là đồng hương đó."

   Ánh mắt Đăng Dương trầm xuống, "Cậu không nhớ à?"

   Thanh Pháp bình thản đáp, "Lúc đó nhỏ quá nên không nhớ, chỉ nhớ mẹ tôi hay nấu chè đậu xanh bạc hà thôi, còn thích bình đàn nữa." Cậu cười nhẹ, "Nếu về quê một chuyến, có lẽ......"

   Đột nhiên im bặt.

   Sau "có lẽ" không còn đoạn tiếp theo nữa.

   "Nhị Thập Kiều." Đăng Dương đáp, "Quê bà ngoại tôi tên là Nhị Thập Kiều."

  "Cảm ơn." Thanh Pháp lấy điện thoại ra tra cứu Nhị Thập Kiều.

   Là một thành phố nhỏ ven biển phía Nam, mùa xuân có dương liễu, hoa đào, hoa lê xinh đẹp, mùa hè có thể ra biển.

   Cách thủ đô hơn 1000 cây số, đi máy bay một tiếng rưỡi, không có tàu cao tốc, đi xe lửa khoảng mười tiếng.

   Thanh Pháp cất điện thoại đi rồi quay mặt nhìn ra cửa sổ.

   Khóe mắt liếc nhìn vẻ thất thần hiếm thấy của thiếu niên, mãi đến khi lên đường cao tốc rồi xuống đường cao tốc, Đăng Dương mới lên tiếng gọi cậu, "Cậu đi đâu?"

   Thanh Pháp hoàn hồn, quay đầu sang cười nhẹ, "Nếu tiện thì cho tôi về nhà, không tiện thì tìm ga tàu điện ngầm nào cũng được ạ."

   Đăng Dương chở cậu đến dưới chung cư.

   Mùng một Tết, chung cư vẫn rất yên tĩnh. Thanh Pháp xuống xe rồi khom người vẫy tay với Đăng Dương, "Tạm biệt Trần tiên sinh."

   Đăng Dương nhìn Thanh Pháp, cậu cũng nhìn anh, mấy giây sau Thanh Pháp vào chung cư trước.

   Đến khi bóng lưng Thanh Pháp biến mất hẳn, Đăng Dương mới nâng cửa xe lên rồi lái đi.

   Vào nhà, căn hộ nhỏ vẫn như lúc rời đi tối qua, Thanh Pháp treo áo khoác rồi cởi giày vào bếp, chẳng bao lâu sau cậu xách thùng nước ra, trên lưng đeo túi đồ câu cá rồi lại ra cửa.

   Mùng một Tết trung tâm thành phố rất ít xe cộ, Đăng Dương thuận lợi đến trụ sở Trần thị.

   Tết được nghỉ nên trụ sở chỉ có hai bảo vệ gác cửa, thấy Đăng Dương tới bảo vệ không hề kinh ngạc.

   Nhưng nhìn thoáng qua túi giấy Đăng Dương xách thì bảo vệ hơi băn khoăn.

   Vào văn phòng, Đăng Dương đi thẳng tới bàn làm việc.

   Hồ sơ chờ xử lý nằm trong email, anh đặt túi giấy xuống rồi bật máy tính đăng nhập. Làm xong ngoài trời cũng đã tối, anh ngả người dựa vào ghế, nhắm mắt xoa nhẹ huyệt thái dương.

   Bỗng nhiên anh dừng lại rồi mở mắt nhìn túi giấy.

Im lặng mấy phút, anh đưa tay cầm túi giấy sang, lấy ra chậu sen Ngọc Lộ để cạnh máy tính.

(Cây này hôm qua mới quơ rớt bể chậu nè )

   Chỗ kia từng đặt khối pha lê lập phương.

   Lâu rồi không đến hồ chứa Điền Sơn, mùng một Tết chỗ câu cá đã kín người.

   Thanh Pháp tìm một góc rồi đổ hết lọ mồi đã ủ xuống nước.

   Cậu không buông cần câu mà mở ghế xếp ra, trầm tĩnh nhìn mặt nước, đến khi trời tối, lũ cá hơi say rượu nổi lên.

  "Mồi của cậu lợi hại quá nhỉ!" Ông chú bên cạnh trố mắt với vẻ hâm mộ rồi lại gần hỏi, "Mua ở đâu vậy? Chỉ cho chú với."

   Thanh Pháp mở ba lô lấy một lọ tặng ông rồi dọn đồ đi, không vớt đám cá bội thu kia lên.

   Ông chú mở nắp ra ngửi mấy lần, tặc lưỡi trầm trồ, nhiệt tình gọi với theo Thanh Pháp, "Ê nhóc, lần sau câu chung nhé!"

   Thanh Pháp không trả lời mà đi vào màn đêm.

   Giờ là 7 giờ tối, còn 12 tiếng nữa là đến 7 giờ sáng mai.

   Sáng hôm sau, đúng bảy giờ Thanh Pháp gọi điện cho Đỗ Bình An.

   Reng, reng, reng......

   Cậu kiên nhẫn chờ đợi.

   Rốt cuộc có người bắt máy, giọng Đỗ Bình An khàn khàn đầy bực bội, "Sao anh cứ gọi lúc sáng sớm hoài vậy...... Em còn ngủ mà......"

   Xe buýt trờ tới, cửa xe mở ra, Thanh Pháp vừa nói chuyện điện thoại vừa lên xe, thả hai đồng xu phát ra tiếng leng keng, "Anh lên xe rồi."

  "......" Đỗ Bình An trở mình, nói bằng giọng ngái ngủ, "Kệ anh, em buồn ngủ quá, cúp đây......"

   Điện thoại chưa tắt, thỉnh thoảng vang lên tiếng thở đều đều.

   Khi Thanh Pháp đến biệt thự nhà họ Đỗ, Đỗ Bình An vẫn còn ngủ.

   Mẹ Đỗ đích thân ra mở cửa, thấy Thanh Pháp thì mắt bà sáng lên, ôm chầm lấy cậu, "Tiểu Pháp, cuối cùng cháu cũng tới rồi!"

   Sau đó nhìn chiếc túi nhựa mà Thanh Pháp xách.

   Bà thở dài, "Cháu là sinh viên không có thu nhập mà lần nào tới cũng đem đồ cả, khách sáo quá rồi đó."

   Thanh Pháp mỉm cười mở túi ra, "Chỉ có mấy cây hoa giống mua ven đường thôi, rẻ lắm ạ."

   Mẹ Đỗ thấy hoa giống thì lập tức cười tươi, cầm túi mở ra xem, "Tú cầu hả?" Bà mừng rỡ không thôi, "Dì muốn trồng nó lâu lắm rồi, cháu ăn sáng chưa? Để dì lấy cho cháu tô sủi cảo nhé, mới gói tối qua đấy, nhân gì cũng có hết, ăn xong dì cháu mình ra sau vườn trồng hoa."

  "Dạ, là tú cầu." Thanh Pháp không từ chối, "Có nhân thịt trộn cải thảo không ạ?"

  "Có!" Mẹ Đỗ cẩn thận để túi hoa giống xuống cạnh tủ giày rồi quay sang bảo Đỗ Duy Mạnh, "Anh Cả chào hỏi Tiểu Pháp đi, để mẹ vào lấy sủi cảo."

   Đỗ Duy Mạnh đứng ngay phía sau.

   Đây là lần đầu tiên hắn gặp Thanh Pháp, khí chất thiếu niên thanh tịnh, lại nho nhã lễ độ nên hắn rất có thiện cảm, mỉm cười đưa quà tới, "Lần đầu gặp em, anh là Đỗ Duy Mạnh, anh lớn của An An, đi công tác đem về một món quà nhỏ xem như quà gặp mặt vậy."

   Là một cây bút máy.

   Giá cả vừa phải, cũng rất hợp với sinh viên.

   Đỗ Duy Mạnh đã nghe mẹ Đỗ nói Thanh Pháp là sinh viên đại học Bắc Kinh.

   Hắn cười tươi hơn, "Đại học Bắc Kinh luôn là niềm mơ ước của anh đấy, tiếc là năm đó còn thiếu mười điểm."

   Thanh Pháp nhận lấy bút máy, "Cảm ơn anh." Sau đó nói, "Xin lỗi anh, em tới vội quá nên chưa kịp mua quà gặp mặt phù hợp, lần sau ——"

  "Lần sau cũng đừng mua, anh theo chủ nghĩa tối giản nên sợ nhất là nhận quà đấy." Trên mặt Đỗ Duy Mạnh tràn ngập ý cười, mời cậu vào nhà, "Đánh mấy ván cờ với anh là được rồi. Em cũng đánh cờ với bố anh rồi đấy, tài đánh cờ của ông ấy quả thực không thể khen nổi, ở nhà anh chưa bao giờ chơi trọn một ván với ông ấy cả."

   Trong lúc nói chuyện, hai người đã vào phòng khách.

   Mẹ Đỗ nấu sủi cảo bưng ra, Đỗ Duy Mạnh nhìn bàn cờ rồi Đỗ vào trầm tư.

   Mẹ Đỗ vui vẻ lắc đầu, đặt tô xuống gọi Thanh Pháp, "Tiểu Pháp cháu tới ăn trước đi, chờ anh Cả của cháu đánh cờ ít nhất phải nửa tiếng lận."

   Đúng là thế thật, chờ Thanh Pháp ăn xong sủi cảo, Đỗ Duy Mạnh vẫn chưa gỡ rối được. Cha Đỗ cũng gia nhập cuộc chiến, ngồi cạnh chỉ điểm, Đỗ Duy Mạnh lườm ông, "Cha, im lặng xem cờ mới là quân tử."

   Cha Đỗ cười, "Ra trận cha con phải đoàn kết mà. Cha con mình đều không thắng được Tiểu Pháp, cường cường liên hợp mới thắng được chứ, đúng không Tiểu Pháp?"

   Đỗ Duy Mạnh cáu không chịu được, quay sang gọi mẹ Đỗ, "Mẹ mau dẫn cha con đi trồng hoa đi!"

   Mẹ Đỗ đã thay bộ đồ rộng rãi, không thèm để ý tới hắn mà cười gọi Thanh Pháp, "Mặc kệ hai bại tướng kia đi, Tiểu Pháp ra trồng hoa với dì nào, dì bảo đảm cháu đi nước cờ này đến trưa bọn họ cũng chưa phá được đâu."

   Lúc này Đỗ Hải Đăng lờ đờ xuống lầu, trông thấy Thanh Pháp thì khựng lại, sao cậu lại tới đây?!

   Cúi đầu nhìn cổ áo hở rộng, Đỗ Hải Đăng mất tự nhiên kéo lại rồi quay người về phòng thay đồ.

  "Đi đi Tiểu Pháp." Cha Đỗ hết sức tán đồng, "Nước đi này của cháu cao siêu quá, chú phải nghiên cứu thật kỹ mới được."

(NẾu ngày đó người được nhận nuôi là thanh pháp thì,... Làm gì có nếu, người anh trai làm sao đành lòng bỏ rơi đứa em máu mủ duy nhất của mìnhhhh)

   Nãy giờ Đỗ Duy Mạnh vẫn còn đăm chiêu suy nghĩ.

   Thấy thế, Thanh Pháp theo mẹ Đỗ ra vườn trồng hoa.

   Mẹ Đỗ vui cực kỳ, Thanh Pháp trồng hoa vừa cẩn thận vừa kiên nhẫn, còn giảng giải kinh nghiệm thực tế làm mẹ Đỗ cười tít mắt.

   Tiếng cười xuyên qua cửa kính, Đỗ Bình An lờ đờ vò tóc đi xuống lầu, thấy hai cha con mới sáng sớm đã xúm quanh bàn cờ nghiên cứu, y thắc mắc: "Cha, mẹ con đâu rồi?"

   Cha Đỗ thuận miệng đáp, "Anh con tới, hai người đang trồng hoa ngoài vườn ấy."

  "Anh con?" Đỗ Bình An lặp lại, con ngươi bỗng nhiên mở to.

   Thanh Pháp tới rồi!

   Y chạy vội ra ngoài.

   Thanh Pháp đang uống nước, liếc thấy bóng người phía xa thì thu mắt lại, để chai nước xuống rồi tiếp tục trồng cây giống, làm như đang nói chuyện phiếm, "Cảm ơn dì lúc trước đã nhận nuôi Trí Trí để em ấy được vui vẻ lớn lên."

  "Chuyện này cũng là tình cờ thôi." Mẹ Đỗ nén chặt đất quanh cây giống, "Thật ra năm đó dì muốn nhận nuôi con gái cơ."

  "Sinh thằng lớn xong, dì mang bầu lần nữa để kiếm con gái, không ngờ sinh ra thằng Hai, phụ nữ sinh con rất yếu người nên dì không dám sinh lần ba nữa."

  "Nhưng dì thích con gái lắm, mấy năm sau sức khỏe khá hơn, dì bàn với chú Đỗ nhận nuôi một đứa con gái."

   Nhắc lại chuyện cũ, mẹ Đỗ chợt quay đầu sang cười nói, "Kết quả tới viện mồ côi nhìn thấy cháu trước, cháu không biết đâu, hồi bé cháu đáng yêu cực kỳ luôn, dì vừa thấy cháu thì đã thích mê, lập tức đổi ý quyết định nhận nuôi cháu."

   Đến giờ bà vẫn còn tiếc nuối, "Tiếc là sau khi nói chuyện với viện trưởng xong thì không tìm được cháu nữa."

  "Dì nghĩ chắc vì cháu không thích người mẹ mới này nên trốn đi để vợ chồng dì khỏi tìm ra cháu nữa. Lúc đó dì buồn ghê gớm, không ngờ lúc sắp về thì ông trời xui khiến dì gặp An An."

  "Hồi bé hai anh em cháu giống nhau hơn bây giờ nhiều......"

   Ở một góc cách đó không xa, máu trong người Đỗ Bình An như đông lại.

   Hai tai ù đi.

   Mỗi chữ y đều nghe hết sức rõ ràng nhưng không thể nào ghép lại hoàn chỉnh.

   Ý mẹ là......

   Y là kẻ trộm ư?

   Trộm...... thứ thuộc về anh trai mình sao?

Hình như mẹ Đỗ nhìn về phía này, Đỗ Bình An vô thức trốn đến cạnh tường rồi run rẩy nép sát vào.

   Cách đó không xa, cuộc trò chuyện vẫn đang tiếp diễn.

   Mẹ Đỗ tò mò hỏi: "Tiểu Pháp cháu còn nhớ chuyện lúc đó không? Rốt cuộc là sao vậy, cháu thật sự không thích dì nên mới trốn sao?"

   Tim Đỗ Bình An đập mạnh đến nỗi đinh tai nhức óc, ngón tay y bám vào mép tường, móng tay trơn láng bấu chặt vách tường.

   Là trốn sao?

   Phải không?

   Thanh Pháp...... lúc ấy đã trốn sao?

   Muốn nghe nhưng lại không dám.

   Một ý nghĩ lượn lờ trong đầu Đỗ Bình An, gần như là khẳng định, nếu...... Thanh Pháp trốn thì nguyên nhân không phải vì cậu không thích mẹ Đỗ mà là......

   Vì y.

   Thanh Pháp thương y.

   Y biết.

   Đỗ Bình An thu tay lại, sợ hãi muốn bịt kín tai.

   Đúng lúc này, y nghe thấy giọng nói trong trẻo của Thanh Pháp, "Không nhớ ạ."

   Đỗ Bình An chậm chạp thả tay xuống, đè lại lồng ngực phập phồng không ngừng.

   Y nhắm mắt lại.

   Trong đầu hiện lên những đoạn ngắn mơ hồ.

   Là hai đứa bé.

   Một đứa đang khóc, "Anh, em sợ lắm...... Em muốn về nhà, chừng nào tụi mình mới về nhà?"

   Đứa bé còn lại dịu dàng ôm đứa đang khóc thút thít, "Đừng sợ, anh sẽ luôn bảo vệ em mà."

   Đứa bé kia vẫn khóc, níu chặt áo anh mình, "Có một anh nói với em người nhận nuôi ảnh dữ lắm, còn đánh ảnh nữa, ảnh phải lén trốn về lại, huhu, anh ơi em sợ đau lắm......"

  "Không đâu." Anh trai lau sạch nước mắt nước mũi cho y, "Tiểu Tùng sẽ gặp được người tốt thương em mà, nhất định là vậy."

   Tiểu Tùng......

   Nguyễn Minh Tùng?

   Tim Đỗ Bình An như bị một bàn tay siết chặt, co rút đau đớn.

   Nước mắt thi nhau tràn ra.

   Y không muốn!

   Y ghét cảm giác này!

   Cứ như Thanh Pháp nhường tặng y cơ hội được cha mẹ nhận nuôi vậy.

   Rõ ràng họ thích y nhất cơ mà!

   Bên kia, mẹ Đỗ thở dài, "Đúng vậy, lúc đó hai đứa còn nhỏ quá. Tiểu An chờ cháu đến tối mịt mà chẳng thấy cháu đâu nên nó cứ khóc mãi, trên đường về nhà thì ngất xỉu, sốt hai ngày hai đêm làm dì sợ đến nỗi đau tim luôn."

   Giờ nhớ lại mẹ Đỗ vẫn còn sợ hãi.

   Đứa bé nhỏ xíu toàn thân nóng hổi làm bà nhìn mà đau lòng, không dám rời đi nửa bước, vất vả chăm nom suốt hai ngày hai đêm, đến khi Đỗ Bình An hạ sốt thì bà cũng bệnh theo.

  "Ở viện mồ côi thấy quá nhiều đứa bé tội nghiệp, Tiểu An mới về nhà ngày đầu tiên đã bệnh nặng nên dì thề rằng nó đã mất đi cha mẹ, người mẹ mới này sẽ yêu thương nó gấp bội."

  Nén chặt đất, mẹ Đỗ phủi đất trên lòng bàn tay rồi lại nhớ tới một chuyện buồn cười.

  "Vì chuyện này mà thằng Hai còn làm mình làm mẩy một lần, vừa khóc vừa lên án dì chỉ thương Tiểu An mà không quan tâm nó, giận dỗi bỏ nhà đi ở khách sạn không chịu về, nó nói có chết ngoài đường cũng chẳng cần dì lo."

  "Sau đó Tiểu An tan học chạy tới trường nó, nó làm ngơ thằng bé cả tháng trời, có ngày Tiểu An bị chặn đường bắt nạt, nó chạy đi đánh nhau với người ta, máu me đầy mặt cõng Tiểu An về nhà. Từ đó về sau nó tốt với Tiểu An hơn bất kỳ ai khác."

   Chuyện này cũng là lần đầu tiên Đỗ Bình An nghe nói.

   Y đã quên lâu rồi.

   Trong đầu y chợt nảy ra một ý nghĩ.

   Nếu cha mẹ nhận nuôi Thanh Pháp thì ngay từ đầu Đỗ Hải Đăng có đối tốt với cậu không?

   Không thể nào.

   Đỗ Hải Đăng tốt với y thế mà, sao lại tốt với người khác được chứ......

   Đỗ Bình An bịt chặt tai nhưng vẫn nghe thấy giọng Thanh Pháp, "Gặp được gia đình dì là may mắn của An An."

   Im đi!

   Đừng nói nữa!

   Y không muốn nghe thêm gì hết!

   Đỗ Bình An cắn môi, một lát sau khả năng chịu đựng của y đã đến cực hạn, quệt bừa nước mắt rồi chạy đi.

   Loáng thoáng nghe thấy động tĩnh, mẹ Đỗ nhìn tới góc tường nhưng chẳng thấy gì.

   Mấy cây hoa giống đã trồng xong, hai tay bà lấm lem đất, đứng dậy nói: "Vào nhà rửa đi cháu, nước ở đây lạnh lắm."

   Khóe mắt Thanh Pháp không bỏ lỡ bóng lưng Đỗ Bình An chạy đi, cậu phủi nhẹ bùn đất trên ngón tay.

   Rửa tay xong trở lại phòng khách, quả nhiên Đỗ Duy Mạnh và cha Đỗ vẫn đang nghiên cứu bàn cờ.

   Mẹ Đỗ cười: "Dì nói có sai đâu, đánh cờ với hai người họ sốt hết cả ruột."

   Thanh Pháp cười, "Vậy là đỡ rồi đấy ạ, cháu từng ngồi hai ngày cơ."

   Mẹ Đỗ kinh ngạc, "Lâu vậy sao......"

  "Mẹ." Bỗng nhiên có người gọi bà.

   Mẹ Đỗ dừng lại nhìn về phía cầu thang, Đỗ Hải Đăng vừa xuống lầu, mẹ Đỗ hỏi: "Con định đi đâu à?"

   Đỗ Hải Đăng liếc Thanh Pháp một cái rồi mới thản nhiên đi xuống lầu, "Không ạ."

   Hắn mặc vest, còn cố ý sấy tóc làm mẹ Đỗ hết sức khó hiểu, không đi đâu mà ăn mặc chải chuốt như vậy làm gì, nhưng bà không hỏi thêm mà chỉ nói, "Giờ con mới dậy à, sắp ăn cơm trưa rồi, đói thì ăn chút gì lót dạ trước đi."

   Trong bếp, đầu bếp đang bận rộn nấu tiệc.

   Đỗ Hải Đăng đi vào phòng khách, trên bàn trà có bánh ngũ cốc, hắn tiện tay vớ lấy một gói rồi mở ra hờ hững ăn, thỉnh thoảng liếc nhìn Thanh Pháp.

   Từ lúc hắn xuống đây, Thanh Pháp chưa từng nhìn hắn lần nào.

   Chỉ chăm chú nhìn bàn cờ.

   Rõ ràng mới nãy cậu còn nói chuyện với mẹ hắn mà.

   Đỗ Hải Đăng cực kỳ khó chịu, nghiến răng cắn nát bánh trong miệng.

   Hồi lâu sau, cuối cùng Đỗ Duy Mạnh cũng nghĩ ra nước cờ, rốt cuộc đặt quân cờ nãy giờ cầm trong tay xuống bàn cờ.

   Hắn ngước nhìn Thanh Pháp, còn chưa kịp mừng thì cậu đã đoán trước nước cờ hắn đi nên mau chóng đặt quân cờ của mình xuống.

  "Hay!" Cha Đỗ vỗ tay liên tục, "Tiểu Pháp đi nước cờ này tuyệt thật đấy, tiểu Mạnh hết đường chơi tiếp rồi."

   Đỗ Duy Mạnh nhìn chằm chằm bàn cờ, mấy phút sau hắn đẩy kính rồi lắc đầu cười, "Anh thua rồi." Hắn nhặt cờ lên, "Thêm ván nữa đi!"

   Đỗ Hải Đăng không hiểu cờ vây, ánh mắt hắn dán vào mặt Thanh Pháp, miễn cưỡng nhai bánh quy, "Có đến mức lợi hại vậy không......"

   Cha Đỗ liếc hắn một cái, "Hồi đó dạy con không chịu học mà chỉ lo chơi game, giờ ngay cả bàn cờ cũng xem không hiểu. Con thì biết cái gì, Tiểu Pháp là cao thủ dân gian đấy."

   Đỗ Hải Đăng chợt nhớ lại lần trước ở quán bar.

   Hắn đổ xúc xắc thế mà lại thua Thanh Pháp, mặc dù lần thứ hai hắn thắng nhưng sau này ngẫm lại cứ cảm thấy như Thanh Pháp cố ý nhường hắn.

   Cảm giác Thanh Pháp khống chế mọi chuyện làm hắn thật sự rất khó chịu.

   Hắn nhìn chằm chằm ván cờ thứ hai của Thanh Pháp và Đỗ Duy Mạnh, đến khi kết thúc, đột nhiên mẹ Đỗ "à" một tiếng, " An An vẫn chưa dậy sao?"

   Đỗ Hải Đăng sực tỉnh.

   Đúng vậy, sao Đỗ Bình An không xuống? Chẳng phải y thích người anh ruột này lắm à.

   Hắn định lên lầu gọi Đỗ Bình An nhưng cha Đỗ nói: "Nó dậy từ sớm rồi mà, hay đi đâu chơi rồi?"

   Mẹ Đỗ dí tay vào trán ông, "Hôm nay Tiểu Pháp tới ăn cơm, sao nó lại đi chơi được chứ." Mẹ Đỗ lấy điện thoại ra gọi cho Đỗ Bình An.

   Điện thoại rung lên trong lòng bàn tay.

   Tổng cộng 48 phút.

   Đỗ Bình An đứng ngoài cửa sổ phòng khách cách đó không xa, đưa mắt nhìn người nhà họ Đỗ và Thanh Pháp vui vẻ hòa thuận.

  48 phút mới nhớ đến y.

   Mắt Đỗ Bình An lại cay xè vì tủi thân, y hậm hực tắt điện thoại rồi quay đầu bỏ đi.

   Đã không quan tâm y thì đừng tìm y nữa!

   Đỗ Bình An nhét điện thoại vào túi rồi cắm đầu chạy tới nhà để xe, đạp ga lao vút đi.

   Gọi điện không được, mẹ Đỗ gọi lại lần nữa rồi đi lên cầu thang, "Để mẹ lên lầu xem thử."

   Thanh Pháp đặt quân cờ xuống, vẻ mặt trầm tĩnh.

   Cậu biết Đỗ Bình An ở đâu.

   Mỗi khi Đỗ Bình An gặp chuyện không vui đều lập tức nhớ đến Đăng Dương.

   Nhưng giờ Đăng Dương không ở nhà họ Trần.

   Mười phút trước, lần đầu tiên Đăng Dương đăng bài lên vòng bạn bè.

   Là ảnh chụp chậu sen Ngọc Lộ kia.

   Vị trí là bàn làm việc của anh.

   Đỗ Bình An lang thang vô định, dừng xe lại, y hạ cửa sổ xuống, đã đến trước nhà họ Trần.

   Chú Dương......

   Bỗng nhiên Đỗ Bình An càng tủi thân hơn, hai tay siết chặt tay lái, chỉ hận không thể lập tức nhào vào lòng Đăng Dương khóc một trận.

   Y rất nhớ rất nhớ Đăng Dương!

   Mở cửa xuống xe, Đỗ Bình An chạy tới nóng lòng nhấn chuông cửa, y rất muốn gặp Đăng Dương.

   Giây lát sau có người hầu nhận điện thoại.

  "Ngài là ai vậy ạ?"

   Đỗ Bình An sụt sịt, "Tôi là Đỗ Bình An của Đỗ gia, đến tìm chú Dương."

  "Trần tiên sinh không có ở đây ạ."

   Đỗ Bình An sửng sốt, "Chú ấy đi đâu rồi?"

   Người hầu không biết lịch trình của Đăng Dương, mà dù có biết cũng sẽ không nói với người lạ, cô cười đáp: "Xin lỗi, tôi không biết ạ."

   Đỗ Bình An lại hỏi: "Khi nào chú ấy về?"

  "Cũng không rõ nữa ạ."

   Đỗ Bình An hết sức chán nản, y biết với địa vị của Đăng Dương nhất định sẽ có rất nhiều xã giao trong dịp Tết.

   Trở lại xe ngồi thừ một hồi, Đỗ Bình An lái đi.

   Giờ chỉ có thể đi tìm hắn thôi......

   Mẹ Đỗ đến phòng Đỗ Bình An mà không thấy y, tìm một vòng khắp lầu hai vẫn không có, bà kỳ quái đi xuống lầu, chắc không phải ra ngoài chơi thật đấy chứ?

   Mẹ Đỗ nhìn Thanh Pháp rồi thở dài, thực sự không muốn để cậu biết nên đi vào nhà kho, đóng cửa lại gọi một cú điện thoại, đối phương nghe máy rất nhanh, "Dì Đỗ."

  "Tinh Dã." Mẹ Đỗ cười hỏi, "Trí Trí có đến chỗ cháu không?"

   Cố Tinh Dã đang định mở miệng thì cổng vườn hoa từ từ mở ra, một chiếc xe lái vào, hắn sửa lời, "Có ạ, có chuyện gì không dì?"

   Đúng là đi chơi rồi! Sao đứa nhỏ này đối xử với Thanh Pháp vậy chứ, chẳng hiểu chuyện gì cả. Mẹ Đỗ thầm thở dài, "Không có gì, dì chỉ hỏi vậy thôi, hai đứa đi chơi chú ý an toàn nhé."

   Cố Tinh Dã đáp: "Dì yên tâm, cháu sẽ trông nom cậu ấy ạ."

   Lúc này mẹ Đỗ mới yên tâm cúp điện thoại.

   Ra ngoài, bà viện cớ nói, "Hình như Tinh Dã có việc gì đó nên gọi An An đi rồi, làm xong sẽ về ngay."

   Người nhà họ Đỗ đều biết Cố Tinh Dã nên mẹ Đỗ giải thích riêng với Thanh Pháp, "Là bạn học hồi cấp ba của An An , cũng là sinh viên đại học Bắc Kinh như cháu vậy, chẳng biết học khoa nào nữa."

   Đỗ Hải Đăng dè bỉu, "Khoa Sinh chứ gì." Hắn lại trừng Thanh Pháp, cậu nói học kỳ này sẽ chuyển sang ngành sinh học, chẳng biết có thành công không nữa.

   Thanh Pháp mỉm cười, "Không sao, việc gấp mà dì."

   Trong lòng mẹ Đỗ mềm nhũn, đứa nhỏ này được dạy dỗ quá tốt rồi, bà ngồi xuống cạnh Thanh Pháp rồi cười nói: "Lần sau họp mặt ăn bữa cơm nhé, gọi cả cha mẹ nuôi của cháu tới nữa, sau này đều là thân thích cả mà, sẵn tiện làm quen luôn."

   Thanh Pháp thản nhiên nói: "Cháu cắt đứt quan hệ với họ rồi ạ."

   Nghe câu này, cả nhà họ Đỗ cùng nhìn về phía cậu, "Cắt đứt quan hệ?"

   Thanh Pháp cười nhạt, "Họ không có con nên mới nhận nuôi cháu, đột nhiên năm sau lại sinh được."

   Cậu chỉ nói đến đó nhưng ai cũng hiểu.

   Mẹ Đỗ nhìn khuôn mặt gầy gò của Thanh Pháp, trước kia bà cứ tưởng điều kiện gia đình Thanh Pháp không tốt nên mới bị suy dinh dưỡng, giờ nghe chuyện này mới bừng tỉnh đại ngộ, thì ra là bị ngược đãi!

   Chỉ thích con ruột mình thì còn nhận con nuôi làm gì!

   Chẳng có chút trách nhiệm nào cả!

   Mẹ Đỗ vừa tức giận vừa thương Thanh Pháp, vỗ vỗ cánh tay cậu, "Sau này đến đây thường xuyên nhé, chúng ta sẽ là người thân của cháu."

   Cha Đỗ phụ họa, "Đúng đúng."

   Đỗ Duy Mạnh không nói gì mà mỉm cười động viên Thanh Pháp.

   Chỉ có Đỗ Hải Đăng nhìn cậu bằng ánh mắt phức tạp.

   Thì ra hoàn cảnh Thanh Pháp tệ hại như vậy, thảo nào đi làm ở quán bar, còn...... Ánh mắt hắn rơi vào đôi tay Thanh Pháp.

   Thô ráp như tay công nhân ba mươi tuổi, chắc không phải vì làm công kiếm tiền nên mới vậy đấy chứ?

   Đêm giao thừa, Thanh Pháp không ăn cơm với cha mẹ nuôi đã trở mặt mà ăn Tết một mình sao?

   Việc này Đỗ Bình An có biết không?

   Đỗ Hải Đăng thất thần.

  ——

   Cơm trưa hết sức phong phú, ăn xong Đỗ Bình An vẫn chưa về, Thanh Pháp lập tức cáo từ.

   Đương nhiên mẹ Đỗ không chịu, "Nhất định tối nay nó sẽ về mà, hôm nay cháu ngủ lại đây đi, phòng dọn sẵn rồi."

   Đỗ Hải Đăng liếc nhìn Thanh Pháp.

   Thanh Pháp không lên tiếng, Đỗ Duy Mạnh nói: "Ăn no quá, thôi đừng đánh cờ nữa, chúng ta chơi vài ván game đi, thằng Hai có nhiều game kinh điển không phát hành nữa, nó còn mở phòng game trên lầu hai, chơi vui lắm."

   Thanh Pháp lễ phép giải thích, "Em chưa chơi game bao giờ nên không biết chơi đâu ạ."

   Cuối cùng Đỗ Hải Đăng cũng chờ được cơ hội, "Không biết chơi hay không dám chơi?"

   Đỗ Duy Mạnh cười, "Chơi cho vui thôi, thắng thua không quan trọng, đi nào." Hắn đứng dậy kéo tay Thanh Pháp lên lầu hai, "Còn trẻ phải chơi game nhiều một chút, đến khi có tuổi như anh muốn chơi cũng chẳng còn sức đâu."

   Lần này Thanh Pháp không từ chối nữa.

   Đỗ Hải Đăng cảm thấy máu trong người mình đều sôi trào.

   Cơ hội rửa nhục tới rồi!

   Hắn chơi game chưa từng thua ai cả, để xem hôm nay hắn chà đạp Thanh Pháp thế nào!

   Hắn vội vã theo sau.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co