31
Phòng trò chơi nằm phía trong cùng ở bên phải lầu hai.
Đẩy cửa ra, đập vào mắt là mấy tấm đệm nhảy và một dãy máy trò chơi điện tử kinh điển kiểu cũ đủ mọi thể loại, trên tường treo năm chiếc tivi LCD để chơi game.
Phòng trò chơi này rộng khoảng 100 mét vuông.
Thanh Pháp chưa từng thấy những thứ này, ánh mắt cậu đảo qua bức tường bên trái, ở đó đặt hai chiếc máy quay trứng gacha và một chiếc máy gắp thú bông lạc lõng.
Đỗ Hải Đăng đi vào, thấy Thanh Pháp nhìn máy quay trứng và máy gắp thú bông thì tằng hắng một cái rồi đưa nắm tay lên che miệng, giọng nói hơi lúng túng, "Đó là đồ chơi của An An đấy."
Nhưng Thanh Pháp chẳng có phản ứng gì mà nhấc chân đến cạnh Đỗ Duy Mạnh.
Vẻ mặt Đỗ Hải Đăng sượng trân, khinh thường hừ lạnh một tiếng.
Đỗ Duy Mạnh ngồi xổm xuống kéo ra hộc tủ dưới tivi LCD, ngăn kéo dài mười mét đựng đầy đĩa game rực rỡ muôn màu.
Nghĩ đến Thanh Pháp chưa từng chơi game, Đỗ Duy Mạnh muốn tìm trò nào dễ một chút.
Nhưng hắn rất ít khi chơi game nên vừa tìm vừa gọi Đỗ Hải Đăng, "Ê Hai, giới thiệu game đối chiến nào đơn giản cho ba người chơi đi."
Đỗ Hải Đăng dựa vào tường treo TV, khoanh tay nhìn chằm chằm bóng lưng Thanh Pháp, hừ lạnh mấy tiếng, "Ai lại chơi game đối chiến đơn giản bao giờ, muốn đơn giản thì chơi gắp thú bông như An An ấy."
Đỗ Duy Mạnh nhíu mày, bình thường em trai hắn đâu có như vậy, sao hôm nay cứ như ăn phải thuốc súng, toàn nói kiểu móc họng.
Đang định mắng hắn thì Thanh Pháp chỉ vào một đĩa game, "Trò này được không ạ?"
Đỗ Hải Đăng rướn cổ nhìn sang.
Đỗ Duy Mạnh rút ra, đây là game Dead Forest.
Trò chơi đối chiến nhiều người này thịnh hành từ lúc hắn còn học cấp một.
Bối cảnh hết sức đơn giản, một đám lính đánh thuê thuộc các lực lượng khác nhau chiến đấu ác liệt trong khu rừng chết chóc, giành trang bị giành túi máu, đối phó với kẻ thù, giải quyết đồng đội, người chiến thắng duy nhất phải lấy được mọi vật phẩm mới có thể chạy thoát ra khỏi rừng rậm.
Đỗ Hải Đăng cũng nhìn thoáng qua đĩa game.
Dead Forest......
Trò chơi này có độ khó năm sao, là một trong những trò hắn thích nhất.
Đỗ Bình An từng chơi với hắn mấy lần nhưng lần nào cũng bị hắn làm phát khóc, sau này hờn dỗi không chơi nữa.
Biết sao được, em trai là em trai, trò chơi là trò chơi.
Hắn sẽ không bao giờ nương tay cả.
Đỗ Bình An mưa dầm thấm đất, chơi hầu hết các game rất khá mà còn không dám chơi Dead Forest với hắn, lính mới như Thanh Pháp thì chơi cái rắm.
Lần đầu tiên Đỗ Hải Đăng tốt bụng nhắc nhở cậu, "Tốt nhất là cậu đổi trò khác đi, chơi trò này lỡ thua khóc nhè thì tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy."
Đỗ Duy Mạnh cũng cảm thấy Dead Forest không hợp với người mới chơi, hắn từng chơi trò này một lần, lúc đó rất đông người, hắn chung đội với Đỗ Hải Đăng, hợp sức tiêu diệt kẻ địch, vừa quay đi đã bị Đỗ Hải Đăng bắn nát đầu.
Chơi game đối chiến với Đỗ Hải Đăng chẳng có chút trải nghiệm nào cả.
Mặc dù Dead Forest đúng là kí.ch thích vô cùng.
Đỗ Duy Mạnh để đĩa game lại chỗ cũ rồi nói, "Hay là chơi Crazy Racing nhé? Cũng kí.ch thích lắm đó."
Thanh Pháp hờ hững nhếch miệng, "Chơi trò này đi ạ."
Bỏ đĩa game vào máy chủ rồi bật ba chiếc tivi LCD lên, Đỗ Duy Mạnh ngồi xếp bằng ở giữa, Thanh Pháp và Đỗ Hải Đăng ngồi hai bên hắn.
Sàn nhà ấm áp trải đệm mềm mại, còn đặt mấy chiếc bàn nhỏ, mẹ Đỗ bưng lên mấy đĩa trái cây cắt sẵn, đồ ăn vặt và nước ép rau quả tươi.
Đỗ Hải Đăng vùng vằng, "Không phải chứ, nước ép hả? Con muốn Coca ——"
Hắn ngồi xếp bằng, mẹ Đỗ cốc nhẹ đầu hắn, "Uống ít Coca thôi, nước ép mới tốt chứ."
Đỗ Hải Đăng lầm bầm, "Tốt nhưng dở ẹc......"
Mẹ Đỗ cười hỏi Thanh Pháp, "Tiểu Pháp tối nay cháu muốn ăn gì? Để dì xuống lầu bảo đầu bếp làm."
Trong lòng Đỗ Hải Đăng cười lạnh, sinh viên xuất sắc chỉ giỏi làm bộ làm tịch như Thanh Pháp kiểu gì chẳng nói mình không kén ăn.
Ai ngờ giọng thiếu niên trong trẻo vang lên.
"Làm bánh quẩy nhồi tôm sốt dứa được không ạ?"
Đỗ Hải Đăng, "......" Hắn bưng nước ép lên, bực bội uống một hớp lớn.
Mẹ Đỗ mỉm cười, "Đương nhiên là được rồi, tôm và dứa đều có sẵn mà." Bà kéo kín màn cửa cho bọn họ, chỉ còn hai bóng đèn mờ trên tường, chơi game trong bóng tối rất có không khí.
Bà đi ra đóng cửa lại, "Các con chơi vui nhé, khi nào có cơm sẽ gọi các con."
Màn hình hiện ra phần giới thiệu bối cảnh, mấy phút sau chuyển sang mục chọn nhân vật.
Chỉ có ba người nên chọn ba phe khác nhau.
Đỗ Hải Đăng lột một viên kẹo ném vào miệng, hắn chọn phe khó chơi nhất, khóe mắt liếc sang Thanh Pháp bên cạnh Đỗ Duy Mạnh,.
Chỉ thấy góc nghiêng của cậu.
Khí chất Thanh Pháp lạnh lùng khiến không ít người phải chú ý, góc nghiêng cực kỳ sắc sảo, đường viền hàm hệt như một đường thẳng tắp.
Ánh sáng lờ mờ chiếu xuống hàng mi dài rậm của cậu, có cảm giác như cậu đang thật sự chiến đấu trên chiến trường.
Đỗ Hải Đăng lười biếng ngậm kẹo, đột nhiên mở miệng, "Nhường hai người một lần đấy, hai người vào chung nhóm đấu với em này."
Đỗ Duy Mạnh chỉnh tay cầm chơi game rồi chế giễu hắn, "Bớt ngông đi, hôm nay sẽ đấu tay đôi tiêu diệt em cho mà xem."
Đỗ Hải Đăng im lặng, hắn đang chờ Thanh Pháp trả lời.
Thanh Pháp không nói gì, nhưng trên màn hình cậu chọn phe khác với Đỗ Duy Mạnh.
"Rắc." Viên kẹo lập tức bể vụn, Đỗ Hải Đăng nghiến răng nhai kẹo, quyết tâm hôm nay phải cho Thanh Pháp một bài học.
Muốn làm hảo hán còn phải tùy tình huống nữa!
Chọn xong nhân vật, ba người tiến vào trò chơi.
Góc nhìn chính của ba màn hình được kết nối với tay cầm, Thanh Pháp mới chơi lần đầu nhưng ký hiệu trên tay cầm rất đơn giản, chỉ chốc lát sau cậu đã điều khiển dễ dàng.
Chưa chơi được mấy phút thì cậu bị Đỗ Hải Đăng bắn nát đầu.
Đỗ Hải Đăng liếc cậu một cái, trong miệng còn lại một mẩu kẹo, hắn ung dung nhai, "Đã nhường hai người chung nhóm mà không chịu."
Đỗ Duy Mạnh quay sang nói với Thanh Pháp: "Không sao đâu, em chơi vậy là giỏi lắm rồi, lần đầu anh chơi ngay cả đường còn không biết đi nữa cơ. Ván đầu tiên xem như làm quen đi, chơi thêm mấy ván nữa là rành ngay ấy mà."
Thanh Pháp cười.
Giây lát sau Đỗ Duy Mạnh cũng bị Đỗ Hải Đăng bắn lén sau lưng ngã bịch xuống đất.
Trò chơi quay lại từ đầu.
Game này Đỗ Hải Đăng đã chơi chán nhưng hôm nay hắn chơi hết sức hăng say, cứ nhè ngay Thanh Pháp mà bắn nát đầu.
Lộ liễu đến nỗi Đỗ Duy Mạnh cũng nhận ra, âm thầm đạp hắn một cái rồi cảnh cáo bằng mắt, "Đừng có quá đáng."
Đỗ Hải Đăng vờ như không thấy.
Đâu phải hắn không nhường, ván đầu tiên đã nhường Thanh Pháp chọn nhóm, tại cậu đòi làm hảo hán đấy chứ.
Phải bị đập tơi tả thì mới trắng mắt ra được.
Cứ thế chơi thêm mấy ván, Đỗ Duy Mạnh chết liên tục đến nỗi sốt ruột, mỗi ván đang chơi hăng say thì lại bị Đỗ Hải Đăng tiêu diệt, cực kỳ mất hứng!
Hắn bỏ cuộc, muốn đổi trò chơi khác.
Sau khi chết thêm lần nữa, trên màn hình vang lên một tiếng "Á!"
Đây là hiệu ứng âm thanh khi người chơi mất mạng.
Đỗ Duy Mạnh không nhìn màn hình, tưởng Thanh Pháp cũng chết nên quay đầu nói: "Tiểu Pháp, hay là ——"
Hắn đột ngột im bặt.
Ánh mắt dời sang màn hình.
Nhân vật mặc đồ rằn ri còn đứng đó.
Đây là giao diện của Thanh Pháp.
Cậu chưa chết, kẻ chết chính là ——
Đỗ Duy Mạnh thảng thốt, "Em thắng thằng nhóc này rồi kìa!"
Thanh Pháp nắm tay cầm, hơi quay mặt sang bình tĩnh nói: "May mắn thôi ạ."
Đúng vậy, vừa rồi Đỗ Hải Đăng đã giết cậu nhưng đồng thời cũng để lộ vị trí, đây là lần đầu tiên có người giết được Đỗ Hải Đăng! Đỗ Duy Mạnh lập tức giơ ngón cái lên, "May thật đấy, đúng không Hai?"
Hắn quay qua hỏi Đỗ Hải Đăng.
Ánh sáng mờ nhạt từ màn hình hắt vào mặt Đỗ Hải Đăng, hắn bàng hoàng nhìn chằm chằm nhân vật ngã xuống trước mặt, con ngươi co lại.
Phắc!
Đây hoàn toàn không phải may mắn!
Trước khi giết Đỗ Duy Mạnh hắn đã tìm được chỗ ẩn nấp, hắn còn cài chế độ vô hình với người khác, cơ hội duy nhất để giết hắn chính là khoảnh khắc hắn ẩn nấp kia.
Rõ ràng Thanh Pháp đã phán đoán vị trí hắn chạy ra rồi canh chuẩn thời gian bóp cò bắn hắn từ xa, trực tiếp giế"t chết hắn.
Đỗ Hải Đăng lập tức quay đầu nhìn Thanh Pháp, cậu đang uống nước, ngay cả lúc uống nước cũng hết sức bình thản...... Cứ như đang nắm hết mọi thứ trong lòng bàn tay vậy.
Chính là bộ dạng này đây!
Hắn ghét nhất là vẻ khinh khỉnh của Thanh Pháp dành cho mình!
Lúc đổ xúc xắc ở quán bar cũng vậy, sáng sớm uy hiếp hắn trên vỉa hè cũng vậy!
Một ý nghĩ nảy ra khiến hắn càng điên tiết hơn.
Ở mấy ván trước, chắc không phải Thanh Pháp cố ý cho hắn bắn nát đầu để phân tích thao tác của hắn, lấy hắn ra làm nháp đấy chứ???
Đỗ Hải Đăng nghiến răng.
"Chơi lại đi!"
Lần này hắn đưa ra yêu cầu trước.
Thanh Pháp thản nhiên đặt ly nước xuống rồi giơ tay cầm về phía màn hình.
Lần này Đỗ Hải Đăng không còn cà lơ phất phơ nữa mà nhìn màn hình hết sức chăm chú, vung tay cầm lia lịa.
Đỗ Duy Mạnh chết đầu tiên, hắn tràn đầy phấn khởi theo dõi cuộc chiến, thỉnh thoảng xuýt xoa một tiếng.
Đỗ Hải Đăng thì khỏi phải nói, còn vị trí di chuyển của Thanh Pháp hoàn toàn không giống người mới biết chơi game, mỗi lần sắp bị Đỗ Hải Đăng tiêu diệt thì lại nhanh nhẹn ẩn mình vào góc chết.
Cứ như cố ý để lộ hành tung dụ dỗ Đỗ Hải Đăng ra tay, tiêu hao đạn dược của hắn.
Thao tác này có rủi ro và lợi ích cực cao, còn thử thách người chơi nữa.
Ngay cả Đỗ Hải Đăng gặp cao thủ vẫn giữ vững phong độ cũng rất ít khi dám liều như thế.
Đỗ Duy Mạnh nhìn sang Đỗ Hải Đăng, lập tức sửng sốt.
Đỗ Hải Đăng hết sức tập trung, cơ mặt căng cứng, lần đầu tiên thấy hắn chơi game nghiêm túc như vậy.
Chẳng lẽ bị ép phải nghiêm túc sao?
Thanh Pháp cũng nhìn chằm chằm màn hình.
Từ bối cảnh trò chơi, cậu đã tìm thấy điểm mấu chốt ở phần giới thiệu là vị trí di chuyển.
Vì vậy ở mấy ván trước, cậu không chú tâm tránh né đối thủ hay làm quen với thao tác mà ghi nhớ mỗi điểm tránh và điểm vật phẩm.
Ghi nhớ các điểm bản đồ, thao tác cũng dần quen thuộc.
Đơn giản hơn cậu tưởng tượng nhiều.
Đúng là thao tác của Đỗ Hải Đăng rất giỏi.
Nhưng hắn có một điểm yếu trí mạng là chưa từng thua ai, cũng không chịu nổi cảm giác thua cuộc. Hễ thua một lần thì sẽ gấp rút phản công, để lộ trăm chỗ sơ hở.
Đây là lần đầu tiên Thanh Pháp chơi game nên thao tác của cậu kém xa Đỗ Hải Đăng, nhưng cậu có thừa kiên nhẫn, lợi dụng các điểm bản đồ mà mình ghi nhớ để nhử Đỗ Hải Đăng, hắn càng nôn nóng thì sơ hở càng nhiều.
Còn cậu chỉ cần nhắm vào sơ hở chết người nhất——
Mắt Thanh Pháp lóe lên, dứt khoát bấm tay cầm thật nhanh, kịp thời tránh đi thân cây từ trên trời rơi xuống rồi chĩa súng vào gáy đối thủ vẫn không hề hay biết gì.
Đoàng.
Á!
Hai tiếng, nhân vật bị bắn nát đầu ngã xuống đất.
Game Over.
Ba chiếc tivi LCD cùng hiện tên người chiến thắng, Y.
Tên nhân vật của Thanh Pháp.
Bốn tiếng đấu tay đôi kết thúc.
"......" Mắt Đỗ Hải Đăng đỏ ngầu.
Cùng lúc đó, cửa phòng trò chơi mở ra, mẹ Đỗ thò đầu vào nói, "Ăn cơm thôi mấy đứa!"
Thanh Pháp xuống lầu trước rồi lấy điện thoại ra.
32 cuộc gọi lỡ của Trần Quốc Anh.
Đến lúc ăn tối Đỗ Bình An vẫn chưa về, mọi người đều ăn ý không nhắc tới, ăn cơm xong Thanh Pháp chơi thêm hai ván cờ với cha Đỗ rồi cáo từ lần nữa.
Mẹ Đỗ níu cậu không cho đi, "Đã nói hôm nay ở lại đây rồi mà, chắc An An cũng sắp về rồi đó."
Đỗ Duy Mạnh cười khuyên mẹ Đỗ, "Chắc Tiểu Pháp bận việc đấy ạ, vừa cùng thành phố vừa ở gần đây, mẹ còn sợ lần sau em ấy không đến hay sao."
Thanh Pháp lễ phép giải thích, "Học kỳ sau cháu chuyển ngành nên phải học bù hơi nhiều, trước khi khai giảng cháu còn thi lấy bằng lái nữa. Qua thời gian này nếu rảnh cháu sẽ đến thăm dì."
Mẹ Đỗ lập tức chuyển hướng chú ý, mừng thay cho Thanh Pháp, "Chuyển ngành được rồi hả cháu, thế thì tốt quá!"
Cha Đỗ và Đỗ Duy Mạnh càng thêm nể phục Thanh Pháp, nói chuyện một hồi, cuối cùng mẹ Đỗ cũng chịu để Thanh Pháp về nhà, vì tài xế nghỉ Tết nên bà bảo Đỗ Duy Mạnh đưa cậu về.
"Để con chở cho." Đỗ Hải Đăng làm thinh từ lúc chơi game đến giờ đột nhiên mở miệng, hắn đi thẳng ra cửa rồi mặc áo khoác mang giày, "Anh Cả bị cận, ban đêm lái xe nguy hiểm lắm."
Mẹ Đỗ không có ý kiến, bà tưởng đêm hôm khuya khoắt Đỗ Hải Đăng không chịu đưa người ta về nên không gọi hắn, giờ Đỗ Hải Đăng xung phong nhận việc thì quá tốt rồi.
"Lái chậm thôi. Đừng vượt đèn đỏ nhé." Mẹ Đỗ tiễn họ lên xe rồi dặn đi dặn lại.
Đỗ Hải Đăng nghe sắp mòn tai, "Biết rồi."
Mẹ Đỗ lại đi vòng qua ghế phụ, cửa xe để hở, bà cười tủm tỉm đưa cho Thanh Pháp một bao lì xì rồi chặn trước: "Ba anh em tụi nó đều có, cháu mà từ chối thì dì sẽ nhổ mấy cây hoa kia trả lại cháu đấy nhé."
Mắt Thanh Pháp cong cong, nhận lấy bao lì xì, "Cảm ơn dì ạ."
"Ngoan!" Mẹ Đỗ vỗ vỗ mu bàn tay cậu rồi nói, "Có rảnh thì đến chơi nhé."
Thanh Pháp vâng dạ.
Mẹ Đỗ bịn rịn lùi lại phía sau, nhìn xe chạy ra cổng rồi mới vào nhà.
Trong xe Đỗ Hải Đăng siết chặt tay lái.
Hắn muốn hỏi Thanh Pháp có thật là chưa từng chơi game không.
Chắc không phải lừa hắn đấy chứ?
Đây là lần đầu tiên hắn chơi game thua, cũng là lần đầu tiên bị người ta giết hai lần liên tiếp!
Miệng há ra mấy lần nhưng không nói nên lời.
Hắn bực bội đưa tay mở nhạc.
Là một bài Rock n" Roll.
Rốt cuộc bầu không khí đỡ gượng gạo hơn, Đỗ Hải Đăng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, bỗng nhiên Thanh Pháp nói, "Dừng ở ngã tư trước mặt đi."
Đỗ Hải Đăng không nghe rõ, "Hả?"
"Dừng ở ngã tư trước mặt đi."
Đỗ Hải Đăng nhíu mày, "Sao thế?"
Thanh Pháp bình tĩnh nói, "Anh ghét tôi, tôi ghét anh, ngồi chung xe cho dì Đỗ thấy là được rồi."
Đỗ Hải Đăng tức nghẹn, hắn liếc xéo Thanh Pháp rồi bẻ tay lái, đột ngột dừng ngay ngã tư trước mặt.
Làm như hắn thèm chở cậu lắm vậy!
Thanh Pháp tháo dây an toàn, "Cảm ơn."
Cậu mở cửa xuống xe rồi đi dọc đại lộ.
Đỗ Hải Đăng suýt bị hai chữ "cảm ơn" này làm nhồi máu cơ tim, hắn đập mạnh tay lái, "Chết tiệt!"
Giây lát sau lại ngẩng đầu nhìn chăm chú bóng người dần đi xa kia.
——
Thanh Pháp đi đến đại lộ.
Đợi một hồi, rốt cuộc cũng đón được taxi.
Thanh Pháp nói địa chỉ rồi lấy điện thoại ra.
Mười giờ rưỡi.
Cậu đảo mắt rồi đăng nhập vào Wechat.
Cùng lúc đó, Đăng Dương vẫn chưa về nhà, văn phòng bật đèn sáng trưng, còn cả đống hồ sơ nhưng anh không xử lý.
Yên lặng nhìn giao diện vòng bạn bè.
Bài đăng đầu tiên của anh trong vòng bạn bè được một loạt ảnh đại diện thả like.
Hoàng Đức Duy spam liên tục trong khu bình luận.
[ Trần tổng của chúng ta bị trộm nick hay sao thế?]
[ Đây là cái gì? Hoa? Hoa sen? Hoa sen?]
[ Lão Dương đang ám chỉ mình hả???]
[ Đù! Lão Dương của chúng ta đăng status lên vòng bạn bè thật á????? Ngày mai tận thế rồi sao?]
[ Tớ phải chụp màn hình làm kỷ niệm mới được! Bài đầu tiên trong hơn mười năm qua đó! Các đồng chí, bài đầu tiên đó!!!!]
Phạm Bảo Khang: [...... Hoàng Đức Duy cậu đừng có phát điên nữa!]
Hắn cũng nhịn không được hỏi, [ Đây là văn phòng lão Dương mà! Đăng Dương bắt đầu trồng sen đá từ lúc nào thế?]
Hoàng Đức Duy trả lời Phạm Bảo Khang: [ Sen đá là cái gì?]
Phạm Bảo Khang trả lời Hoàng Đức Duy: [ Tự tra đi.]
Hoàng Đức Duy trả lời Phạm Bảo Khang: [ Tra xong rồi! Trần tổng của chúng ta muốn làm công ích bảo vệ môi trường à?]
......
Đăng Dương không trả lời.
Chốc lát sau, ngón tay anh chạm vào màn hình rời khỏi giao diện, đồng thời nhìn thấy phía trên hiện ra một hình tròn màu đỏ có số 1.
Yết hầu khẽ nhúc nhích, Đăng Dương mở ra vòng bạn bè lần nữa.
Ảnh đại diện mặc định, 52 Hz đã bấm like.
Thời gian là 10 giờ 31 phút.
Đăng Dương nhìn chằm chằm ảnh đại diện mặc định, tầm năm phút sau, cũng có thể là mười phút, anh tắt màn hình rồi kéo ghế đứng dậy.
Anh không thay đồ mà vào phòng nghỉ lấy một chiếc áo khoác dài màu đen, đây là áo đặt may riêng, có thể chịu được cái lạnh âm 30 độ.
Đi thang máy xuống bãi đỗ xe, sau cốp đựng toàn đồ câu cá, anh lái xe đến hồ tư nhân.
Trời tối người yên, mặt hồ phẳng lặng.
Hai ngày nay nhiệt độ không khí tăng trở lại, trên mặt hồ nổi lềnh bềnh mấy tảng băng chưa tan hết, đêm mùng hai Tết chỉ có một ngọn đèn le lói.
Đăng Dương lấy ra một cái ghế, một cần câu.
Ánh sáng lờ mờ rọi xuống mặt nước phẳng lặng, thung lũng hoang vắng yên tĩnh đến mức ngay cả gió cũng ngừng thổi.
Tâm lại không thể nào tĩnh được.
Thời gian dần trôi, chân trời ửng lên màu kem sữa.
Rốt cuộc cần câu rung lên nhưng Đăng Dương không nhấc, đôi mắt đen nhìn xa xăm vào cây cần rung bần bật, đợi yên tĩnh lại mới xách lên.
Tất nhiên cá đã bơi đi.
Mồi cũng mất.
Bảy giờ, Đăng Dương đem dụng cụ về bãi đậu xe, cả đêm thức trắng nhưng vẫn không hề mệt mỏi, anh thường xuyên thức đêm tăng ca hoặc đi công tác, mỗi ngày chỉ ngủ hai ba tiếng là đủ.
Lái xe về thành phố.
Không đến công ty, cũng không về nhà mà tới căn penthouse Thanh Pháp từng ở.
Vẫn như lúc anh rời đi hôm Tết ông Táo, không thêm gì, cũng chẳng thiếu gì, Đăng Dương mang dép đi tắm rồi mặc áo choàng tắm vào bếp luộc một cái trứng, nướng hai lát bánh mì thịt xông khói, mở tủ lạnh lấy nước, ánh mắt đảo qua mấy hộp việt quất chưa mở kia.
Anh không thích đồ ngọt, số lần ăn trái cây trong một năm chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Nhìn một hồi, anh lấy hộp việt quất ra rửa sạch rồi bưng đến phòng khách. Ăn một mình, trong phòng ăn cực kỳ yên tĩnh, lại nhớ tới lần trước ngồi đây ăn, đối diện còn có Thanh Pháp.
Mì trứng đơn giản nhất mà anh từng ăn, và cũng là món ngon nhất.
Thất thần một lát ngắn ngủi, Đăng Dương thu dọn chén dĩa bưng vào bếp rửa sạch, tóc cũng gần khô, về phòng ngủ đi ngang qua phòng dành cho khách, anh dừng lại rồi bước tới vặn tay nắm cửa.
Cửa mở ra, đệm chăn đã giặt sạch tỏa hương thơm ngát được trải gọn gàng, màn cửa kéo kín, phía trên thắt hai nút cát tường tinh xảo.
Đúng lúc này, trợ lý gọi tới.
Lễ khai trương công viên trò chơi được ấn định vào Tết Nguyên Tiêu mười lăm tháng Giêng, ngoại trừ các hoạt động khai trương ban ngày, Đăng Dương đã yêu cầu phòng kế hoạch đưa ra vài phương án cho hoạt động buổi tối.
Một ngày trước kỳ nghỉ phòng kế hoạch mới nộp lên.
Chẳng có gì mới mẻ, trình diễn ánh sáng và bắn pháo hoa mà các công viên khác đều có.
Chỉ còn mười ngày nữa là đến mười lăm, Đăng Dương vẫn chưa chọn phương án nào nên trợ lý gọi đến hỏi.
Đăng Dương nhìn nút cát tường rồi quyết định, "Thả đèn trời đi."
Thả đèn trời là phong tục Tết Nguyên Tiêu, nhưng khi kết hợp với công viên trò chơi vẫn làm trợ lý sửng sốt mấy giây, sau khi cúp máy rồi từ từ suy nghĩ, hắn mới phát hiện đây quả là một phương án tuyệt diệu.
Khách đến dự lễ khai trương công viên trò chơi là trẻ em ở các viện mồ côi trên cả nước.
Trình diễn ánh sáng và bắn pháo hoa đương nhiên là rất đẹp, nhưng cho bọn trẻ viết ra những điều ước của mình rồi thả lên trời để cầu phúc sẽ càng có ý nghĩa hơn.
Nhưng thả đèn trời phải lập hồ sơ báo cáo, còn phải tiến hành thu hồi, chi phí cao gấp mấy lần trình diễn ánh sáng và bắn pháo hoa.
Công viên trò chơi cũng là dự án trọng điểm của Trần thị, nhưng Trần tổng đầu tư nhiều như vậy quả là bất ngờ.
Sáu giờ sáng, Thanh Pháp thức dậy đúng giờ.
Hết bảy ngày nghỉ Tết, chờ cơ quan quản lý phương tiện làm việc lại là có thể đăng ký thi lấy bằng lái.
Cậu không đến trường dạy lái xe.
Giờ cậu có khoản tiết kiệm gần một trăm ngàn, khoảng năm mươi ngàn là có thể mua được một chiếc xe cũ khá tốt, cậu biết một chỗ trống trải vắng vẻ rất thích hợp để tập lái, khoảng bốn mươi lăm ngày là có thể lấy bằng.
Có xe đi câu cá sẽ tiện hơn.
Cũng tiện cho cậu đưa Từ Kiều Âm đi.
Nếu cậu đoán không sai thì giờ Từ Kiều Âm đang bị Trần Quốc Anh nhốt trong biệt thự nghỉ mát.
Trong truyện, cậu bị giam cầm ở biệt thự nghỉ mát suốt ba năm. Mỗi gian phòng, mỗi cách bài trí cậu đều rõ như lòng bàn tay.
Trần Quốc Anh thương Từ Kiều Âm, khát khao tình thương của mẹ nhưng lại níu giữ bà bằng cách cực đoan, đây là điều Từ Kiều Âm không thể nào chấp nhận được.
Một chú chim hoàng yến từng bị bẻ cánh, sau mười mấy năm được tự do sống với ước mơ của mình sẽ không bao giờ cam chịu trở về chiếc lồng vàng khác.
Bà có lý tưởng, có tình yêu, cũng có một thế giới rộng lớn hơn.
Giờ cậu chỉ việc chờ đợi.
Chờ đợi giây phút Từ Kiều Âm muốn trốn khỏi lồng giam này.
Thanh Pháp điềm tĩnh nhìn trứng chiên thơm lừng trong chảo rồi tắt bếp.
Gắp trứng lên mì nước, rắc thêm ít hành lá xanh tươi, thế là đã có món mì trứng đơn giản.
Thanh Pháp đứng trong bếp ăn vội bữa sáng, sau đó về phòng xem đề thi.
Nhanh chóng xem hết, Thanh Pháp cầm điện thoại lên, sau 32 cuộc gọi lỡ hôm qua, Trần Quốc Anh không gọi nữa.
Với phong cách của hắn, nếu không phải có việc cản trở thì đã sớm mò tới đây nổi điên.
Thanh Pháp nhớ rõ thời điểm này Trần Minh Nguyên đã nhập viện.
Bệnh viện Tề Khang.
Bệnh viện tư nhân hàng đầu thủ đô.
Đăng Dương cũng đến.
Trong nguyên tác, Trần Quốc Anh nói cho Đỗ Bình An biết chuyện này, sau đó y chạy đến bệnh viện, định giả bộ tình cờ gặp Đăng Dương, kết quả Đăng Dương chỉ đến chớp nhoáng rồi đi ngay.
Lại biến thành Trần Quốc Anh và Đỗ Bình An ở riêng với nhau.
Lần trước Đỗ Bình An đòi trả lại quà cho Trần Quốc Anh.
Sau đó không nghe tin tức gì nữa.
Chắc chắn Đỗ Bình An sẽ trả, y giận dỗi trả lại quà cho Trần Quốc Anh rồi đòi tuyệt giao cũng không phải một hai lần.
Nhưng nếu hai người chạm mặt, với cảm xúc lúc đó của bọn họ nhất định không thể nào sóng êm gió lặng.
Rất có thể Đỗ Bình An đem trả nhưng không gặp Trần Quốc Anh.
Thanh Pháp nheo mắt lại, gọi điện cho Đỗ Bình An.
Cả đêm Đỗ Bình An không ngủ mà ôm đầu gối nhìn ra cửa sổ, điện thoại rung lên cũng chẳng đoái hoài.
Cố Tinh Dã bưng điểm tâm đẩy cửa vào.
Thấy bộ dạng Đỗ Bình An, hắn nhíu chặt mày.
Đây là lần đầu tiên hắn thấy Đỗ Bình An suy sụp như vậy.
Từ lúc quen biết đến nay, Đỗ Bình An tựa như mặt trời nhỏ vĩnh viễn rực rỡ, trong thế giới của y không hề có buồn phiền hay đau khổ.
Cố Tinh Dã chậm rãi đi tới, điện thoại vẫn đang rung nên hắn thấy được tên người gọi.
Thanh Pháp?
Cố Tinh Dã cảm thấy cái tên này khá quen, hình như đã từng nghe ở đâu đó, hai giây sau hắn sực nhớ ra.
Năm ngoái giáo viên hướng dẫn của hắn từng nói học kỳ sau sẽ có một sinh viên xuất sắc từ khoa công nghệ phần mềm chuyển sang.
Cũng tên là Thanh Pháp.
Giáo viên hướng dẫn khen ngợi Thanh Pháp hết lời, cứ như nhặt được báu vật không bằng.
Cố Tinh Dã đặt bữa sáng xuống rồi hỏi: "Thanh Pháp là ai?"
Hiện giờ ba chữ "Thanh Pháp" là công tắc của Đỗ Bình An, y lập tức quay phắt lại, hoảng hốt nhìn Cố Tinh Dã, rít lên the thé, "Cậu nói cái gì!"
Cố Tinh Dã sửng sốt rồi chỉ vào điện thoại của y, "Cậu có điện thoại kìa."
Lúc này Đỗ Bình An mới nhìn về phía điện thoại, thấy tên "Thanh Pháp" lấp lóe, y cắn chặt môi, rốt cuộc vẫn nghe máy.
Y không lên tiếng trước mà cắn chặt hai bờ môi.
Trong ống nghe là giọng nói trong trẻo ôn hòa của Thanh Pháp, "An An, em làm xong việc chưa?"
Đỗ Bình An biết mẹ Đỗ đã gọi cho Cố Tinh Dã, với tính cách của bà nhất định sẽ nói y có việc bận phải ra ngoài.
Đỗ Bình An cũng biết mình mời Thanh Pháp đến chơi mà lại bỏ đi là bất lịch sự, nhưng y khống chế không nổi, y sợ phải đối mặt với Thanh Pháp.
Y tự ti, còn...... ghen tị với Thanh Pháp nữa.
Vốn dĩ mẹ định nhận nuôi con gái, nhưng ở viện mồ côi thấy Thanh Pháp đã lập tức đổi ý.
Hơn nữa rõ ràng bọn họ là anh em sinh đôi mà Thanh Pháp lại cao hơn y, đẹp hơn y, thậm chí thành tích cũng xuất sắc hơn y.
Ai cũng thích Thanh Pháp, chỗ nào có Thanh Pháp thì mọi người sẽ quên mất y.
Y...... không có tự tin.
Đỗ Bình An lẩm bẩm: "Chưa."
"Thế à." Thanh Pháp cười khẽ, "Không sao, anh tự đi xem cũng được."
Đỗ Bình An nhả môi ra rồi nhỏ giọng hỏi: "Xem gì?"
"Anh định mua một chiếc xe cũ." Thanh Pháp hơi bối rối, "Nhưng anh chẳng biết gì về xe cả."
Chẳng biết gì???
Cảm xúc uể oải chán nản vì bốn chữ này lập tức tiêu tan.
Thanh Pháp không biết.
Y biết!
Đỗ Bình An đứng bật dậy, "Chuyện của em tạm thời không gấp, chọn xe với anh trước đã! Gặp nhau ở đâu?"
Y đi ra ngoài nói vài câu rồi cúp máy, bỗng nhiên quay đầu lại, ánh mắt sáng rực nhìn về phía Cố Tinh Dã đang ngơ ngác, "A Dã, nếu một ngày cả thế giới đều bỏ rơi tớ thì cậu có ở bên tớ nữa không?"
Cố Tinh Dã im lặng một lát, khóe miệng lộ ra ý cười, "Có chứ."
Cùng lúc đó, Đăng Dương bị một cú điện thoại đánh thức.
Trần Minh Nguyên nhập viện rồi.
——
Nửa tiếng sau Đăng Dương đến bệnh viện Tề Khang.
Khi anh vào phòng bệnh thì bác sĩ đang đo huyết áp cho Trần Minh Nguyên, Trần Quốc Anh trông nom ông cả đêm, giờ đang nằm ngủ bù trên ghế salon, Trần Hào đứng cạnh giường bệnh.
Thoáng thấy Đăng Dương tới, Trần Minh Nguyên hầm hừ một tiếng.
Trần Hào giả bộ như giờ mới thấy Đăng Dương, cười nói, "A Dương, em đến rồi à."
Đăng Dương gật đầu rồi đi tới sau lưng bác sĩ hỏi thăm tình hình.
Trên ghế salon, Trần Quốc Anh tỉnh giấc, hắn thật sự rất sợ gặp Đăng Dương nên trùm kín chăn giả bộ còn ngủ.
Bác sĩ nói rõ tình trạng của Trần Minh Nguyên, vẫn là bệnh cũ, huyết áp hơi cao, không nghiêm trọng lắm nhưng vẫn phải nằm viện theo dõi.
"Thôi, mày cũng tới rồi." Trần Minh Nguyên lạnh mặt, "Giờ về được rồi đấy."
Y tá tháo máy đo, Trần Hào sửa lại tay áo bệnh nhân cho Trần Minh Nguyên rồi liếc Đăng Dương nói: "Cha cứ nhắc A Dương mãi, giờ nó tới thì lại đuổi nó đi, hai cha con......"
Trần Minh Nguyên ngắt lời ông ta, "Cha con? Cha con có bữa cơm tất niên mà cũng mạnh ai nấy ăn ấy hả? Tao thấy trong lòng nó chỉ có một nhà họ Trần thôi chứ đâu có nhà họ Trần này của chúng ta!"
Bác sĩ và y tá yên lặng rời khỏi phòng bệnh.
Trần Hào đã đạt được mục đích nên không nói nữa mà chờ Đăng Dương mở miệng.
Kết quả Đăng Dương đi thật.
"Có việc gì thì gọi con."
Trần Minh Nguyên giận run người, nhìn chằm chằm bóng lưng Đăng Dương đi ra ngoài, tức đến nỗi lồng ngực phập phồng dữ dội, Trần Hào vội vã khuyên nhủ ông, "Cha đừng tức giận nữa mà, bình tĩnh lại đi......"
Phòng bệnh nằm trên lầu hai, Đăng Dương không đi thang máy mà xuống cầu thang bộ.
Xe đậu trong sân bệnh viện, Đăng Dương cài dây an toàn rồi nhìn đồng hồ.
11 giờ 45 phút.
Anh lái ra khỏi bệnh viện, định tìm chỗ nào ăn trưa rồi về lại công ty.
Trên đường nhận được điện thoại.
Phạm Bảo Khang rủ anh đi đánh golf.
"Không rảnh." Từ bệnh viện ra gặp đèn đỏ, Đăng Dương dừng xe lại.
Giọng Phạm Bảo Khang quanh quẩn trong xe, "Ngoài câu cá ra cậu không tìm được việc gì khác để làm hay sao?"
Đăng Dương không trả lời, bỗng nhiên ánh mắt ngưng lại.
Trên vỉa hè vắng lặng, dường như Thanh Pháp đã từng đi qua.
Trong quán bar, Thanh Pháp hoàn toàn lạc lõng.
Rơi xuống lỗ băng, Thanh Pháp bình tĩnh phối hợp.
Trên giường bệnh, Thanh Pháp tái nhợt suy yếu.
Thanh Pháp trên bảng vàng của đại học Bắc Kinh.
Thanh Pháp mời anh ăn xiên que dưới mái hiên trú mưa.
Thanh Pháp nói với anh "Năm mới vui vẻ".
Thanh Pháp ẩn giấu vô số bí mật.
Mùa đông âm u, chất lượng không khí ở thủ đô rất kém, bầu trời bị khói bụi bao phủ trong một màu xám xịt.
Còn thiếu niên đã trở thành vầng sáng duy nhất.
Giọng Phạm Bảo Khang lại vang lên, "Trần tổng? Lão Dương? Cậu có đang nghe không đấy?"
Đèn đỏ bắt đầu nhấp nháy.
9, 8......
Đăng Dương mở miệng, "Đêm đó ở quán bar, cậu hỏi tớ làm gì trong phòng."
Phạm Bảo Khang "hả" một tiếng, giây lát sau mới nhớ ra, "Tiệc độc thân ấy à? Đúng rồi, mà sao?"
3, 2......
Đăng Dương bật đèn xi nhan, một giây cuối cùng, anh rẽ sang hướng khác, "Tớ đã ngắm em ấy."
Sau đó cúp máy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co