Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

33

duongkieu263

20 phút sau, Thanh Pháp đeo ba lô câu cá, xách thùng nước và mồi câu chạy ra khỏi chung cư.

   Đăng Dương vẫn chờ tại chỗ.

  "Đợi lâu rồi." Khóe miệng Thanh Pháp cong cong, cậu đem theo khá nhiều đồ, đi tới đuôi xe, đang định đặt thùng nước xuống để mở cốp thì cửa sau từ từ mở ra.

   Đăng Dương đã mở từ phía trước.

   Thanh Pháp cũng không kinh ngạc mà nhanh nhẹn bỏ đồ vào.

   Đôi mắt đen của Đăng Dương sâu thẳm, anh đã cảm nhận đúng, Thanh Pháp không còn câu nệ với anh nữa, lúc nãy gọi tên anh không phải là nghe nhầm.

   Thanh Pháp cất đồ, định đóng cửa lại nhưng nó đã hạ xuống trước.

   Cùng lúc đó, Đăng Dương đi vòng qua mở cửa ghế phụ.

   Sau khi lên xe, máy sưởi bật rất ấm, Thanh Pháp cài dây an toàn, ánh mắt rơi vào hộp tay vịn ở giữa, có một chỗ chuyên để bình giữ nhiệt, cậu ngước mắt lên, trong con ngươi nhạt màu lấp lánh ý cười, "Anh đem nước gừng à."

   Lần đó Thanh Pháp ngã xuống hồ băng đã uống nước gừng trong bình giữ nhiệt này.

   Đăng Dương hơi bất ngờ, "Lúc đó cậu còn tỉnh à?"

  "Chút xíu thôi, không nhiều lắm." Thanh Pháp giơ ngón trỏ và ngón cái lên minh họa một đường cong đơn giản.

   Nếu nói Thanh Pháp là một tác phẩm nghệ thuật thì đôi tay cậu chính là điểm duy nhất "chưa trọn vẹn".

   Vết chai giữa các ngón tay đã mờ đi nhiều nhưng vẫn rất dễ thấy.

   Tuy nhiên vẫn có một vẻ hoàn mỹ chân thực khác.

   Đăng Dương thu mắt lại rồi lái xe ra khỏi cổng chung cư, cũng giống lần trước, anh lái thêm một đoạn rồi rẽ vào đường cao tốc.

   Sắc trời tối đen, trên đường cao tốc chỉ có mỗi mình xe họ, tĩnh mịch im ắng.

   Thanh Pháp chợt nói: "Lần sau anh gọi điện là được rồi, không cần mất công tới đâu." Khóe môi cậu khẽ nhếch, "Thông tin ra đời để thuận tiện cho việc liên lạc mà."

   Ngón trỏ Đăng Dương gõ nhẹ tay lái, "Tôi cố ý tới mà, cũng chỉ mới lần thứ hai chứ mấy."

   Lần đầu là hôm ba mươi Tết.

   Thanh Pháp gật đầu, "Xem ra phải cảm ơn mồi câu của tôi rồi." Cậu cười khẽ, "Mồi lần trước anh câu được bao nhiêu cá?"

  "Một hồ."

   Thanh Pháp thật sự rất bất ngờ, "Một hồ? Mồi mạnh quá à?"

   Đăng Dương trầm giọng "ừm" một tiếng, "Đến người còn say nữa là."

   Thanh Pháp không trả lời mà nhìn ra phía trước, tối đen, chỉ có ánh đèn xe mờ nhạt chiếu sáng, lái đến một nơi chưa biết ở đâu.

   Cậu không hỏi địa điểm, cũng không hỏi còn bao xa, Đăng Dương nói trước: "Trong hộp tay vịn có đồ ăn vặt đấy, còn phải đi thêm ba tiếng nữa, cậu đói thì ăn lót dạ trước đi."

   Thanh Pháp không đói nhưng vẫn nghiêng người qua rồi cúi đầu mở nắp hộp tay vịn.

   Hộp rất sâu, chất đầy đồ ăn vặt linh tinh.

   Sô cô la, dứa sấy, xoài sấy, túi bánh ngọt trong suốt......

   Thanh Pháp lấy một gói dứa sấy.

   Lần trước ăn bánh quẩy nhồi tôm sốt dứa, đột nhiên cậu lại thích vị dứa, xé ra một góc, túi nhỏ chỉ có hai ba miếng, cậu lấy ra một miếng hỏi Đăng Dương, "Ăn một miếng nhé?"

  "Ừ."

   Thanh Pháp đưa tới gần tay lái, Đăng Dương giơ tay phải ra cầm dứa sấy bỏ vào miệng.

   Thanh Pháp không ăn, trên tay cầm miếng thứ hai, "Anh ăn nữa không?"

   Xoa xoa đầu ngón trỏ, hình như trên dứa có rắc đường nên lưu lại xúc cảm của lớp đường bột, một lát sau, Đăng Dương rẽ trái xuống đường cao tốc, "Cậu ăn đi."

   Thanh Pháp thu mắt lại rồi nhìn ra cửa sổ, bỏ vào miệng chậm rãi nhai nuốt.

   Trong xe yên tĩnh trở lại, Đăng Dương đưa tay bật nhạc.

   Chớp mắt tiếp theo, một giọng ca uyển chuyển dịu dàng hơn cả gió xuân vang lên.

  [ Gạch xanh lợp ngói sơn, bạch mã đạp bùn mới......]

   Là bài hát bình đàn kia.

   Cách lớp kính, ngoài cửa sổ là bóng đêm vô tận, nhai xong dứa sấy Thanh Pháp lấy ra miếng cuối cùng yên lặng ăn hết, không động đến món nào nữa.

   Rè rè rè.

   Một lát sau, túi Thanh Pháp rung lên, cậu lấy điện thoại ra, người gọi là 33.

   Ngày 3 tháng 3 năm 21 tuổi, cậu qua đời vì tai nạn xe.

   Tên Trần Quốc Anh trong danh bạ chính là 33.

   Thanh Pháp cúp máy rồi tắt luôn điện thoại.

  ——

   Cùng lúc đó, Trần Quốc Anh nghe thấy câu, "Số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận......"

   Sau đó biến thành ——

  "Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau."

   Thanh Pháp đã tắt cuộc gọi của hắn rồi khóa máy!

   Trần Quốc Anh tâm phiền ý loạn, nhét bừa điện thoại vào túi áo.

   Hôm nay Đỗ Bình An dẫn Thanh Pháp đến thăm bệnh, ngoại trừ giật mình vì lâu nay không nhớ tới Đỗ Bình An thì hắn còn hiểu ra một điều ——

   Hắn nhớ Thanh Pháp điên cuồng.

   Ngay khi nhìn thấy bóng lưng cậu, tim hắn như thắt lại, trong khoảnh khắc nắm lấy bả vai Thanh Pháp, thật ra hắn rất muốn ôm chặt cậu.

   Nhưng Trần Minh Nguyên đã cắt ngang hắn.

   Trần Quốc Anh siết chặt tay, nhịn không được quay người đi tới giường bệnh, bắt đầu nũng nịu, "Ông nội, cháu muốn về tắm rửa ạ."

   Trần Minh Nguyên biết tỏng ý đồ của hắn nên nhắc nhở, "Chỉ cần đừng tìm đám bạn vớ vẩn của cháu là được rồi, về tắm đi."

   Trần Quốc Anh vớ lấy áo khoác chạy mất, "Sáng mai cháu sẽ tới sớm!"

   Trần Minh Nguyên lắc đầu, đợi tiếng bước chân chạy xa, ông bảo người phụ nữ, "Gọi vệ sĩ đi theo tiểu thiếu gia tới gặp ta."

   Giây lát sau, vệ sĩ toát mồ hôi chạy vào.

   Người phụ nữ rót trà ngon, mở nắp thổi cho nguội bớt rồi mới đưa tận tay Trần Minh Nguyên.

   Trần Minh Nguyên bưng trà nhấp một ngụm rồi chậm rãi nói, "Ta hỏi, cậu trả lời."

   Vệ sĩ rối rít vâng dạ.

  "Dạo này tiểu thiếu gia vẫn thường xuyên đến tìm Đỗ Bình An à?"

   Từ lâu Trần Minh Nguyên đã biết Trần Quốc Anh đối đãi khác thường với Đỗ Bình An.

   Tình yêu nổi loạn của tuổi mới lớn ông không cần ra tay, với tính cách của Trần Quốc Anh qua một thời gian ngắn sẽ tự chán ngấy. Càng cấm cản Trần Quốc Anh chỉ càng nổi loạn mà thôi.

   Sau này hai người chẳng có tin tức gì nên ông cũng quên mất Đỗ Bình An.

   Hôm nay Đỗ Bình An đến thăm bệnh, ông mới nhớ ra chuyện này.

   Đã nhiều năm như vậy mà Trần Quốc Anh vẫn còn hứng thú, đây không phải điều tốt.

   Vệ sĩ không dám giấu mà cũng chẳng dám khai hết, hắn nghĩ thầm nếu chỉ hỏi Đỗ Bình An thì không trả lời Thanh Pháp cũng được nhỉ?

   Hắn cúi thấp đầu, "Dạ."

   Trần Minh Nguyên lập tức sầm mặt.

   Hung hăng ném bể chén trà.

   Xoảng, chén trà vỡ làm đôi trên sàn, nước trà sóng sánh bên trong mảnh vỡ.

   Mặt hồ tối đen phẳng lặng chỉ lóe lên một ánh đèn ngoài trời màu vàng cam.

   Bãi cỏ trống trải không nhìn thấy tận cùng, hồ cũng ẩn trong bóng đêm nên chẳng biết rộng cỡ nào, nhưng nhìn vùng nước được chiếu sáng trước mắt vẫn có thể nhận ra thuỷ vực này rất rộng.

   Quả là một chỗ câu tốt.

   Thanh Pháp đặt bình nước xuống, bên cạnh là bình giữ nhiệt của Đăng Dương.

   Hai người cách nhau một cái bàn nhỏ, hai chiếc ghế một trái một phải.

   Trước bàn là đống lửa, bên trên kê vỉ sắt mỏng, một nửa đặt ấm đồng nhỏ nấu nước, nửa còn lại nướng mấy củ khoai.

   Nướng một hồi, khoai lang tỏa ra mùi hương thơm ngọt.

   Mồi đã rải xuống nước, giờ chỉ cần chờ đợi.

   Đăng Dương dựa vào ghế, một tay giở tiểu thuyết, một tay lật khoai lang, ngửi thấy mùi thơm bay vào mũi, anh để úp cuốn tiểu thuyết xuống bàn rồi cầm khăn tay xếp sẵn mấy lớp, bốc một củ khoai đưa cho Thanh Pháp, "Chắc chín rồi đấy."

   Lần này Thanh Pháp không nói cảm ơn nữa, cậu đang loay hoay với tấm lưới đánh cá, đưa tay phải ra cầm khoai lang.

   Cách lớp khăn dày vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng hổi.

   Càng để gần mùi thơm càng đậm.

   Thanh Pháp kẹp lưới đánh cá dưới cánh tay, tay trái cẩn thận lột vỏ khoai, là khoai lang bí, nhìn bằng mắt thường cũng thấy rất mềm, cậu cắn một miếng, hay nói đúng hơn là hít một hơi, bột khoai mềm mịn không xơ tỏa ra mùi sữa thơm ngào ngạt, ngọt mà không ngán.

   Trước kia làm thêm đến khuya, trên đường về thường xuyên thấy quầy khoai nướng, hương thơm bay khắp phố.

   Có lần Thanh Pháp đói quá nên mua một củ.

   Lột ra lại chẳng có mùi gì, vừa khô vừa nhiều xơ.

   Cậu cắn thêm miếng nữa.

   Đúng như cậu nghĩ, một khi đã nếm đồ quá ngọt thì sẽ nhịn không được muốn ăn tiếp.

   Đột nhiên cảm thấy có nước rơi xuống đầu, cậu ngửa mặt lên, một giọt mưa rơi vào mắt.

   Ướt át, mang theo khí lạnh đặc thù cuối đông.

   Thanh Pháp nhìn mặt hồ.

   Cách phía trước mấy bước, mặt hồ phản chiếu ánh đèn, nhìn bằng mắt thường có thể thấy từng vòng gợn sóng loang ra.

  "Mưa rồi." Cậu nói khẽ.

   Nghe vậy, Đăng Dương đang lật khoai lang đứng dậy nói, "Sau cốp có dù."

   Lúc bỏ đồ vào cốp, Thanh Pháp có thấy.

   Xe đậu cách đó không xa, mưa càng lúc càng lớn, Đăng Dương đem dù tới, còn cầm theo một tấm chăn len.

   Đăng Dương phủ chăn lên đầu Thanh Pháp rồi bật dù.

   Dù rộng lạ thường, che chắn cả thế giới câu cá nhỏ bé này của họ, chỉ giây lát sau mưa đã rơi xuống mặt dù lộp độp.

   Mưa bụi nhỏ xuống mép dù, không có gió, tiếng mưa cũng không lớn lắm mà tí ta tí tách.

   Đúng lúc này nước sôi, nắp ấm bị bọt nước đẩy lên kêu lạch cạch.

   Thanh Pháp cầm khoai lang, nhiệt độ nóng hổi sưởi ấm lòng bàn tay nên không thấy lạnh, cậu hơi nghiêng đầu làm chăn len trượt xuống vai, mặc áo khoác vẫn cảm nhận được ấm áp.

  "Đốt sống cổ không khỏe mà còn xoay lung tung nữa à?" Đăng Dương nhìn sang.

   Đáy mắt Thanh Pháp thấp thoáng ánh sáng mờ nhạt, cậu nhìn khoai lang rồi bình thản nói, "Biết ăn đồ quá ngọt sẽ không tốt mà vẫn nhịn không được nếm thử, có lẽ bản tính con người là như vậy."

   Khoai lang chỉ còn non nửa, cậu cúi đầu cắn một miếng hết sạch.

  "Đây là vị ngọt tự nhiên, ăn nhiều một chút cũng đâu có sao."

   Ngoài bánh quẩy nhồi tôm sốt dứa và chè đậu xanh bạc hà, đây là lần thứ ba Đăng Dương khám phá sở thích của Thanh Pháp.

   Anh vẫn chưa ăn, đưa khoai lang cho Thanh Pháp. "Bản tính con người còn phải thử nhiều lắm."

   Thanh Pháp bình tĩnh nhìn hai giây rồi nhận lấy.

   Sau đó hai người đều không lên tiếng nữa, một người yên lặng ăn khoai lang, một người yên lặng đọc tiểu thuyết.

   Trên núi đổ mưa to nhưng trong thành phố lại im ắng, chỉ là rất lạnh, cực kỳ lạnh.

   Ra khỏi bệnh viện, Trần Quốc Anh không lái xe mà đón taxi đi mua quà trước rồi đến nhà Thanh Pháp.

   Hắn ôm một cái thùng giấy ngồi xổm trước cửa nhà Thanh Pháp run lẩy bẩy.

   Mấy lần hắn định gõ cửa.

   Lúc hắn đến, cửa sổ lầu ba tối om, hắn nhìn đồng hồ, 11 giờ, chắc Thanh Pháp đã ngủ rồi.

   Nếu là trước kia, hắn sẽ lập tức gõ cửa.

   Nhưng giờ hắn tới để giải thích, giải thích chuyện của mình và Đỗ Bình An đã là quá khứ rồi.

   Sáng nay trong phòng bệnh, thái độ Thanh Pháp rất lạnh lùng, hắn nghĩ thật lâu, rốt cuộc đã hiểu ra.

   Không nghe điện thoại của hắn, tránh xa hắn, thờ ơ với hắn, tất cả là vì Đỗ Bình An.

   Thanh Pháp và Đỗ Bình An là anh em ruột nên cậu sẽ không ngấp nghé những thứ thuộc về Đỗ Bình An, kể cả hắn.

   Mặc dù Thanh Pháp rất thích hắn.

   Vì vậy hắn nóng lòng đuổi theo để nói với Thanh Pháp rằng hắn hiểu rõ tình cảm của cậu, cũng xác định được hiện giờ trái tim hắn thuộc về ai.

   Hắn thích cậu, hắn đã vô thức thích Thanh Pháp từ lâu rồi!

   Từ đầu đến cuối không hề giơ tay gõ cửa, hắn chỉ mặc áo khoác chứ không mặc áo lông, gió lạnh liên tục ùa vào cửa sổ hành lang nhưng hắn không nỡ đi, hắn muốn khi Thanh Pháp mở cửa, người đầu tiên cậu nhìn thấy sẽ là mình.

   Trong thùng giấy có thứ gì đó nhúc nhích phát ra tiếng sột soạt, Trần Quốc Anh cúi đầu mở hé nắp thùng, một con mèo lông xù nhảy ra, Trần Quốc Anh "suỵt" một tiếng rồi nhét nó vào lại, sau đó ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ tối đen.

   Sắp sáng rồi!

  ——

   Trời mưa đến gần năm giờ sáng thì tạnh, chỉ chốc lát sau ánh sáng hiện lên nơi chân trời, có vẻ như mặt trời sắp ló dạng.

   Mặt hồ không có cá nổi lên.

   Đêm qua trời mưa nên mồi câu đã bị cuốn đi hết.

   Thu dọn đồ đạc về lại thành phố, Thanh Pháp mở điện thoại trước khi lên xe.

   Khởi động máy, một tin nhắn Wechat lập tức hiện ra.

  sep12, Đỗ Bình An.

   1:02 sáng, một tin duy nhất.

  [ Anh có nhận lời anh ta không?]

[ Anh có nhận lời anh ta không?]

   Thanh Pháp nhìn chằm chằm mấy chữ này, đột nhiên cảm thấy buồn nôn.

   Không phải buồn nôn sinh lý mà vì nỗi ghê tởm từ tận đáy lòng, sâu trong linh hồn.

   Cậu tắt màn hình rồi ngước mắt nhìn về phía trước.

   Đăng Dương xách đồ bỏ vào cốp sau.

   Cách đó không xa, ánh nắng tinh mơ chiếu vào người anh khiến hình dáng hơi mơ hồ.

   Thanh Pháp cứ thế lẳng lặng đứng thật lâu, đến khi Đăng Dương đóng lại cốp sau, cậu mới đi tới, rũ mắt hỏi, "Anh có cần về gấp không?"

   Đăng Dương hỏi: "Muốn câu tiếp à?"

   Thanh Pháp lắc đầu, "Tôi buồn ngủ rồi, ngủ một lát rồi về được không?"

   Cảm giác buồn nôn mãnh liệt vẫn đang dâng lên, giờ cậu buồn ngủ rã rời, lát nữa lên xe nhất định sẽ thiếp đi.

   Khóe môi Đăng Dương cong lên, "Cậu tưởng tôi là Arno Stark đấy à?"

   Trong mắt Thanh Pháp lộ ra vẻ mờ mịt.

   Tim Đăng Dương chợt hẫng đi một nhịp.

   Sương sớm bảng lảng bao phủ mặt hồ, giọng anh như tan vào làn sương kia, vừa mờ ảo vừa trầm thấp dịu dàng.

  "Là nhân vật truyện tranh, vừa sinh ra đã mang gen bệnh, phải sống nhờ máy móc thiết bị, không thể làm chủ hành động của mình."

  "Nhưng đồng thời anh ta cũng là thiên tài siêu việt, tự lập trình lại các tế bào và khôi phục hoạt động thể chất của mình, vĩnh viễn không cần ngủ."

   Đăng Dương xoa thái dương, "Tôi là người bình thường, phải ngủ bù một giấc mới lái xe được."

   Thanh Pháp chợt nói: "Anh đâu phải người bình thường."

   Đăng Dương nhìn cậu.

   Ánh mắt Thanh Pháp trong veo, ý cười dần nở rộ trên khóe môi, "Anh là người cuồng việc mà, Tết cũng không chịu nghỉ nữa."

  "Tôi đâu phải người cuồng việc, chỉ là có hứng thú với công việc thôi." Đăng Dương nhìn cậu thật sâu rồi quay người mở cửa ghế sau ra, "Đối với chuyện khác cũng vậy."

   Chuyện khác là gì thì anh không nói, Thanh Pháp cũng không hỏi.

   Đăng Dương buông tay ra, "Cậu ngủ phía sau đi." Anh đi mấy bước tới mở cửa ghế lái rồi ngồi vào.

   Thanh Pháp khom người lên xe, ghế sau vô cùng rộng rãi, đủ cho một người đàn ông trưởng thành nằm thẳng, có hai chiếc gối dựa dệt nổi màu đen.

   Đăng Dương ngồi phía trước đang cởi áo khoác, tiếng vải sột soạt, anh không quay đầu lại, giọng nói quanh quẩn trong xe, "Nhớ cởi giày ra nhé, nếu không ngủ dậy sẽ bị phù chân đấy."

   Thanh Pháp cúi đầu, cậu mang ủng ngắn.

   Cởi áo khoác ra, Thanh Pháp lại cởi giày để vào góc, lấy ra một cái gối rồi nằm nghiêng, lấy áo đắp lên mình.

   Trong xe bật máy sưởi ấm áp, cậu đắp kín người nên rất có cảm giác an toàn.

   Từ trong ra ngoài mệt rã rời, Thanh Pháp mở mắt nhìn thành ghế phía trước vẫn chưa hạ xuống, lấy điện thoại ra cài đồng hồ báo thức.

   Một tiếng.

   Cậu chỉ ngủ đúng một tiếng thôi.

   Giây lát sau, mí mắt sụp xuống, cậu ngủ say sưa.

   Ghế sau yên tĩnh, đợi một hồi Đăng Dương mới quay người lại.

   Trong tầm mắt chật hẹp, Thanh Pháp nằm co ro, hai tay khoanh trước ngực, cằm vùi vào vai lộ ra một phần góc nghiêng, đôi chân dài gập lại, áo rơi xuống đất, còn làm rơi cả điện thoại.

   Đăng Dương cầm chăn len nhoài người ra sau nhẹ nhàng đắp cho Thanh Pháp.

   Dường như cảm nhận được nên Thanh Pháp cựa quậy, cả người rúc vào chăn, hàng mi dài như cọ vẽ phất qua ngón tay Đăng Dương.

   Mềm mềm, còn hơi nhột.

   Đôi mắt đen của Đăng Dương tối đi.

   Thanh Pháp hoàn toàn thu mình vào chăn len, nhìn bên ngoài có vẻ như hai tay cậu đang nắm chặt chăn.

   Đăng Dương buông tay, định nhặt áo khoác Thanh Pháp lên.

   Đúng lúc này, màn hình điện thoại vụt sáng.

   Là một dãy số địa phương.

   Đăng Dương không nghe máy mà chờ cuộc gọi tự kết thúc, nếu gọi lần thứ hai sẽ nghe, biết đâu có người tìm Thanh Pháp vì việc gấp gì đó.

   Chẳng mấy chốc màn hình tối đi, sau đó tiếp tục sáng lên, vẫn là dãy số này.

   Đăng Dương nhặt cả áo khoác và điện thoại lên, khoác áo lên thành ghế phụ rồi cầm điện thoại xuống xe.

   Anh không mặc áo khoác, vừa xuống xe nhiệt độ đã chênh lệch rõ ràng, nhẹ nhàng đóng cửa rồi đi tới trước mấy bước nghe máy.

   Vừa kết nối, đối phương đã bực bội cằn nhằn, "Sao cậu không nghe máy hả! Tôi đem xe đến rồi, chủ vườn hoa......"

   Đăng Dương trầm giọng ngắt lời, "Nói cho rõ ràng, lặp lại lần nữa."

   Giọng anh không hề nghiêm khắc, thậm chí còn rất bình thản nhưng lại lộ ra vẻ uy nghiêm khiến người ta không dám hó hé, đối phương nín thở, sau đó giọng nói trở nên kính cẩn, "Chuyện là thế này, hôm qua ngài mua xe ở đại lý chúng tôi, tôi đã đem xe đến vườn hoa Tú Mai theo địa chỉ ngài ghi rồi, sau này có bất kỳ vấn đề gì thì ngài cứ gọi tôi ngay nhé."

   Đăng Dương điềm tĩnh nói: "Biết rồi."

   Đợi anh cúp máy, đối phương mới dám bỏ điện thoại xuống.

   Đăng Dương cất điện thoại, đang định quay lại thì điện thoại vừa đổ chuông vừa rung lên.

   Đồng hồ báo thức.

   Thanh Pháp đặt báo thức lúc tám giờ.

   Đăng Dương ấn tắt.

   Đồng thời một tin nhắn Wechat hiện ra.

  sep12.

  [ Anh? Chưa dậy nữa à?]

   Anh?

   Lông mày Đăng Dương khẽ nhíu lại.

   Mới đầu Thanh Pháp ngủ không thoải mái lắm, dần dà cậu cảm thấy rất ấm áp, tựa như được trở lại bụng mẹ, không cần toan tính đề phòng mà chỉ có an toàn và ấm áp.

   Cậu an tâm chìm vào giấc ngủ say.

   Khi mở mắt ra, mới đầu Thanh Pháp hơi mụ mị, nhìn lên trần xe bốn năm giây mới nhớ lại rõ ràng.

   Cậu đang ở trong xe Đăng Dương.

   Thanh Pháp cúi đầu mò điện thoại, chuông báo thức vẫn chưa reo.

   Chỉ nhìn thấy chăn len, áo khoác và điện thoại đều không có.

   Cậu ngẩng đầu, trước tiên nhìn về phía ghế lái, thành ghế vẫn không hạ thấp, chỉ thấy đỉnh đầu Đăng Dương nhô lên.

   Đăng Dương cứ ngồi vậy mà ngủ sao?

   Nghe thấy động tĩnh, Đăng Dương mở mắt ra rồi đưa tay lên xem đồng hồ, anh cũng vừa ngủ mấy tiếng.

   Anh mở nắp hộp tay vịn lấy một gói dứa sấy, không quay đầu lại mà đưa ra sau, "Ăn lót dạ trước đi, dưới núi có nhà hàng cá, đến đó ăn trưa."

   Thanh Pháp sững sờ, ăn trưa? Cậu cầm gói dứa sấy, giọng nói khàn khàn vì mới tỉnh ngủ, "Mấy giờ rồi ạ?"

  "Một giờ hai mươi ba phút chiều."

   Thì ra cậu đã ngủ lâu như vậy...... Thảo nào tinh thần sảng khoái hiếm thấy.

   Thanh Pháp bám vào nệm ghế mềm mại chống tay ngồi dậy.

   Đăng Dương khởi động xe rồi nói ngắn gọn: "Tôi có nghe điện thoại giùm cậu, xe cậu mua đem đến rồi đấy."

   Thanh Pháp xé gói dứa sấy, "Dạ." Cậu lấy ra một miếng, "Anh ăn không?"

  "Không." Xe chạy đi, Đăng Dương lại nói, "Hơi khó nhai."

   Bỏ miếng dứa mỏng vào miệng nhai, Thanh Pháp chợt hỏi: "Răng anh không khỏe à?"

   Trong xe bỗng nhiên yên tĩnh, đầu ngón tay Đăng Dương vuốt ve tay lái, cảm nhận chất gỗ bóng loáng như làn da mịn màng, một lát sau mới chậm rãi nói: "Răng không có vấn đề gì, tại dứa sấy cứng quá thôi."

   Thanh Pháp nhai miếng dứa thứ hai, cảm thấy không mềm không cứng mà khá vừa ăn.

   Xuống núi lái thêm nửa tiếng là đến nhà hàng cá.

   Đăng Dương từng ghé nhiều lần nên lái thẳng vào sân, giờ này trong bãi đã có không ít xe.

   Gần đây có sông nên rất nhiều người đến câu cá, chỉ cần trả ít tiền là nhà hàng có thể làm cá giùm.

   Ông chủ quen với Đăng Dương, chạy ra văn phòng đích thân dẫn họ lên lầu hai.

   Vào phòng, ông chủ lấy thực đơn rồi quan sát sắc mặt Đăng Dương, đây là lần đầu tiên anh dẫn người tới đây.

   Ông tinh ý đưa cho Thanh Pháp trước, "Lần đầu ngài tới nên tôi khuyên ngài nếm thử đặc sản lẩu cá của chúng tôi đi ạ, cá mới bắt sáng nay còn bơi trong hồ, giờ mới làm, rau đều là nhà trồng nên tươi lắm."

   Thanh Pháp không chọn mà nhìn sang Đăng Dương, "Ăn lẩu cá nhé?"

   Đăng Dương gật đầu, "Gì cũng được."

   Thanh Pháp trả thực đơn lại, "Chỉ lẩu cá thôi ạ."

   Ông chủ rời khỏi phòng, nhẹ nhàng kéo cửa lại rồi chạy vội xuống lầu đích thân làm cá.

   Trong lúc chờ bưng đồ ăn lên, Thanh Pháp vào phòng vệ sinh, khi trở lại thì Đăng Dương đi ra.

   Giờ Thanh Pháp mới rảnh suy nghĩ chuyện Đỗ Bình An, cậu lấy điện thoại ra.

   Sáng nay Đỗ Bình An lại nhắn Wechat.

   [ Anh? Chưa dậy nữa à?]

   Nhắn ngay sau cuộc gọi của đại lý xe.

   Có lẽ Đăng Dương đã thấy.

   Thanh Pháp chẳng buồn để ý, Đăng Dương không biết Đỗ Bình An, càng không biết sep12.

   Đầu ngón tay trượt mở khóa màn hình, Thanh Pháp trả lời Đỗ Bình An, [ Em nghĩ sao?]

   Cậu hỏi lại.

   Chắc hẳn Đỗ Bình An vẫn luôn cầm điện thoại nên trả lời rất nhanh, "Em không biết. Em......"

   Y gõ chữ, sau đó lại hiện ra một tin.

  [ Em mong là không.]

   Lúc này ông chủ bưng nồi lẩu lên, nhân viên phục vụ đẩy xe đồ ăn vào.

   Thanh Pháp trả lời, [ Muốn biết thì hỏi Trần Quốc Anh đi, anh không muốn nhắc tới.]

   Tiện tay tắt màn hình.

   Đăng Dương đã trở lại.

   Ông chủ không cho nhân viên phục vụ làm mà đích thân bày bàn rồi yên lặng lui ra ngoài.

   Vị Trần tiên sinh này thích yên tĩnh.

  "Không giống lẩu cá tôi từng thấy nhỉ." Thanh Pháp lên tiếng trước, "Giống sashimi hơn."

   Trong nồi lẩu là nước dùng màu trắng sữa, ngoài đậu hũ ra chỉ có một cái đầu cá nổi lên, thịt cá được thái từng lát mỏng như cánh ve xếp trong đĩa bóng loáng, có đến năm đĩa to.

  "Ừ, đây là cá nhúng mà." Đăng Dương cầm đũa gắp một lát thịt cá bỏ vào nồi nước sôi khoảng một giây, khi gắp lên thịt cá đã biến thành màu trắng đục và cuộn lại, anh đặt vào đĩa Thanh Pháp, "Thử xem."

   Thanh Pháp cầm đũa gắp cá vào miệng.

   Cảm giác giòn đến không ngờ, "Ngon lắm ạ."

   Đăng Dương nở nụ cười, "Lần sau đem cá mình tự câu sẽ ngon hơn."

   Lần sau. Thanh Pháp nuốt cá xuống rồi cười nhẹ, "Tôi cũng nghĩ vậy."

   Hai người đều ăn rất yên tĩnh, trong phòng chỉ có tiếng lẩu cá sôi ùng ục, rau xanh mơn mởn khác hẳn rau mua ngoài chợ, có vị ngọt nhẹ. Hai người không nhanh không chậm ăn hết một rổ rau lớn và năm đĩa thịt cá.

   Thanh Pháp không giành trả tiền.

   Khi lên xe, lần này cậu ngồi ghế phụ, cúi đầu cài dây an toàn rồi nói khẽ: "Lần sau đến lượt tôi mời nhé."

   Một tay Đăng Dương cầm tay lái, tay kia mở bình giữ nhiệt uống mấy ngụm rồi hỏi, "Lúc nào cậu cũng sòng phẳng vậy à?"

   Cài xong dây an toàn, Thanh Pháp ngẩng đầu lên, sửa lại tư thế ngồi, nhìn phía trước nói, "Không, trước kia chẳng có ai để tôi phải sòng phẳng cả."

   Đăng Dương đặt bình giữ nhiệt xuống, ngón trỏ ấn nhẹ yết hầu một cái, "Đưa cậu về nhà hay là sao?"

  "Không." Thanh Pháp đáp, "Nhân tiện cho tôi đến viện mồ côi Rainbow Bridge đi ạ."

   Thứ nhất là hôm qua chạm mặt ở bệnh viện, rất có khả năng Trần Quốc Anh sẽ đến nhà cậu.

   Giờ vẫn chưa đến lúc để Trần Quốc Anh gặp Đăng Dương.

   Thứ hai là cậu muốn đến viện mồ côi một chuyến để xác nhận tình hình hiện giờ của Từ Kiều Âm.

   Đăng Dương đưa Thanh Pháp đến viện mồ côi Rainbow Bridge.

   Dừng lại trước cổng, Đăng Dương không vào, Thanh Pháp mở cửa xuống xe, không lấy đồ câu cá mà nói, "Cho tôi để nhờ túi đồ câu và thùng nước trong cốp xe anh được không? Nửa tháng nữa tôi mới lấy bằng lái, lần sau câu cá còn phải quá giang xe anh nữa."

   Đăng Dương lại hỏi chuyện khác, "Mười lăm tháng Giêng viện mồ côi đã nhận lời đến dự lễ khai trương công viên trò chơi của Trần thị, cậu có đi không?"

   Thanh Pháp cười, "Tôi chưa đến công viên trò chơi lần nào, được miễn vé vào cửa thì tất nhiên phải đi rồi."

   Đăng Dương nói, "Cuối tuần gặp lại."

   Sau đó lái xe đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co