Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

36

duongkieu263

"Đồng xu được đun sôi rồi." Thanh Pháp nói tiếp, "Sạch lắm ạ."

   Đăng Dương phút chốc bật cười, tựa như tràn ra từ sâu trong yết hầu, tựa như âm cuối khi đàn cello kết thúc, rất thấp, rất trầm, thấm tận xương tủy.

   Năm ngón tay thon dài chậm rãi khép lại.

   Anh dời mắt đi rồi ngẩng đầu nhìn chiếc đèn trời của Thanh Pháp bay lên không trung mênh mông, "Quà của cậu luôn rất đặc biệt."

  "Có thành sự thật không nhỉ?" Thanh Pháp cũng ngước nhìn bầu trời đêm.

   Từng chiếc đèn từ từ bay về phía chân trời, xung quanh liên tục vang lên tiếng trầm trồ nhưng không hề ầm ĩ.

   Cậu nghĩ có lẽ mình nên ước thêm một điều.

   Hôm đó ngoại trừ mặt trời mọc, cậu còn muốn đến công viên trò chơi lần nữa.

  "Có mà." Đăng Dương thu tầm mắt lại, vô thức nhìn sang Thanh Pháp, bỗng nhiên thiếu niên nhắm mắt rồi chắp hai tay trước ngực, hàng mi cong dài khẽ rung động trong ánh nến lập lòe.

  "Đang cầu nguyện à?" Đăng Dương hỏi.

  "Dạ." Thanh Pháp không mở mắt ra, vẻ mặt vô cùng thành kính, "Nhiều đèn như vậy biết đâu còn sót một cái chưa ghi điều ước, có thể bổ sung điều ước của tôi."

(Ẻm dạ 1 cái là tui muốn đem hết tiền trong túi tuii nè cho ẻm luôn vị á)

   Đăng Dương lặng lẽ mỉm cười, "Tôi chưa viết đâu, điều ước này của cậu cũng sẽ thành sự thật thôi."

  "Anh không có điều ước sao?"

  "Trước kia thì không, giờ có một điều."

  "Vậy anh thiệt thòi rồi." Thanh Pháp thả tay xuống rồi ngước mắt lên, nhưng không nhìn Đăng Dương mà vẫn nhìn đèn trời, "Điều ước anh nhường tôi đã ước xong rồi."

  "Không sao." Đăng Dương thò tay vào túi rồi thả ra, đồng xu nhẹ nhàng rơi xuống túi, "Đồng xu cậu tặng sẽ mang đến may mắn cho tôi."

   Hoạt động thả đèn trời nhanh chóng kết thúc, hầu hết đèn trời đã bay lên không trung và trở nên nhỏ bé, Thanh Pháp thu mắt lại rồi quay đầu nói, "Hôm qua tôi thi vòng một rồi. Chừng nào anh rảnh, để tôi tập lái cho vòng hai vòng ba."

   Đăng Dương lấy điện thoại ra xem lịch trình, "Ngày mai, ngày mốt, thứ Bảy."

  "Ngày mốt tôi khai giảng rồi." Thanh Pháp biết Đăng Dương không ngại đem xe cho mình tập lái, dù cậu có biết lái xe thì cũng không dám tập bằng chiếc xe mấy triệu bạc, cậu chủ động đề nghị, "Chỗ tập lái anh nói ở đâu? Sáng mai tôi sẽ lái xe tới đó."

   Đăng Dương thản nhiên nói, "Tìm tài xế lái thay phiền lắm, tám giờ sáng mai tôi đến đón cậu, lâu rồi không ra ngoại ô hít thở không khí trong lành, đi một vòng cũng được."

   Chất lượng không khí thủ đô không tốt lắm nhưng ở ngoại ô cũng chẳng khá hơn là bao.

   Giờ Thanh Pháp chưa biết rõ tình hình của Trần Quốc Anh, để đề phòng vạn nhất, cậu nói: "Sáng mai tôi phải đến trường một chuyến, anh chờ tôi ở cổng trường nhé?"

   Đăng Dương đáp: "Ừ."

   Nãy giờ Tiểu Nhung nghe hai người nói chuyện nhưng không hiểu lắm, đợi Đăng Dương đi xong mới tò mò hỏi Thanh Pháp, "Anh Pháp, anh thân với bác lắm ạ? Anh nói nhiều ơi là nhiều!"

   Thanh Pháp rất trầm lặng, ngoại trừ đọc truyện cho lũ trẻ nghe thì rất ít khi nói chuyện.

   Lát nữa về sẽ rất đông, thừa dịp đám người còn đang lưu luyến không rời nhìn đèn trời bay xa, Thanh Pháp đẩy Tiểu Nhung tới bãi đậu xe trước.

   Đám đông chưa ùa ra nên trên đường chỉ có rải rác mấy người.

   Bài hát cướp biển vui nhộn kia vẫn đang phát đi phát lại.

   Thanh Pháp không trả lời mà kéo mũ trùm đầu lên cho Tiểu Nhung.

   Cuối tháng Giêng, gió ban đêm vẫn rất lạnh.

  ——

   Đưa lũ trẻ về viện mồ côi, về nhà đã gần 11 giờ, Thanh Pháp đứng dựa tường 15 phút, không đọc sách mà tắm xong lập tức lên giường ngủ.

   Cùng lúc đó, Đăng Dương bị Trần Hào khủng bố điện thoại gọi về nhà họ Trần gấp.

   Chẳng biết Trần Quốc Anh lên cơn điên gì mà trong buổi tiệc hôm đó chạy về từ hôn, người nhà họ Tề bỏ đi ngay lập tức.

   Trần Minh Nguyên tức giận đến nỗi huyết áp tăng vọt, vác gậy quất Trần Quốc Anh một trận rồi tịch thu điện thoại, mấy ngày nay toàn nhốt hắn trong phòng.

   Trần Hào hết lời khuyên ngăn cả hai bên nhưng chẳng ai để ý ông ta.

   Đồ trong phòng Trần Quốc Anh đều bị đập nát, vệ sĩ cũng bị hắn đánh mặt mũi bầm dập.

   Vệ sĩ không dám đánh lại, cũng không dám thả hắn đi mà thay phiên nhau canh cửa.

   Trần Hào sốt ruột đi tới đi lui ở cổng, gần nửa đêm xe Đăng Dương mới tới.

   Đăng Dương cho tài xế về nhà rồi tự lái.

   Anh không định ngủ lại nên đậu xe ngoài cổng.

   Vừa xuống xe, Trần Hào vội vã xông tới kể lể, "A Dương, anh bó tay thật rồi, một lớn một nhỏ đều bướng như nhau, em mau vào khuyên đi!"

   Đăng Dương không rõ tình hình cụ thể mà chỉ nghe bác sĩ gọi điện nói huyết áp của Trần Minh Nguyên vượt quá 200.

   Giờ đã biết chuyện, anh dừng lại, "Nếu huyết áp hạ rồi thì tôi về đây."

   Sắc mặt Trần Hào lập tức trở nên khó coi, ông ta thừa biết Đăng Dương chướng mắt người anh ruột này, bao năm nay tiệc sinh nhật của ông ta Đăng Dương chưa bao giờ tham dự, làm ông ta mất hết mặt mũi. Trần Hào âm thầm siết chặt tay rồi cố nặn ra một nụ cười, "Giờ cha chẳng chịu ăn uống gì cả, huyết áp hạ cũng nguy hiểm lắm chứ, anh nói ông ấy không chịu nghe, nếu em làm ngơ thì anh buộc lòng phải gọi điện mời mẹ đến vậy."

   Tình cảm giữa Trần Hào và Trần Tri Thiền đã sớm phai nhạt, hồi bé sống chung một thời gian, Trần Tri Thiền ngã bệnh chuyển đi nơi khác cũng rất ít gặp nhau, khi ông ta và Từ Kiều Âm ly hôn, Trần Tri Thiền còn chạy đến tát ông ta mấy cái trước mặt mọi người, Trần Hào oán hận Trần Tri Thiền nên không bao giờ tới thăm bà.

   Cha ông ta nói không sai, cùng một họ Trần nhưng cũng phân biệt Trần này Trần kia, trong lòng Trần Tri Thiền chỉ thương Đăng Dương theo họ mình mà thôi.

   Điểm yếu của Đăng Dương cũng chỉ có Trần Tri Thiền.

   Trần Hào làm bộ móc điện thoại ra.

   Đăng Dương không ngăn cản ông ta.

   Tay cầm điện thoại nhưng không dám động, Trần Hào sượng sùng mấy giây rồi thở dài cất vào lại, "Trễ quá rồi, anh không quấy rầy mẹ nữa đâu. Em đi đi, giờ anh chỉ biết khuyên nhủ cha thôi. Nếu ông ấy vẫn không chịu ăn uống thì đành phó thác cho trời vậy."

   Rầm!

   Đúng lúc này biệt thự phát ra tiếng nổ.

   Tiếp theo là tiếng rống của Trần Minh Nguyên, "Bắt nó lại mau!"

   Tiếng bước chân hỗn loạn gấp rút, Trần Hào chạy vào, đối diện là Trần Quốc Anh đang chạy như bay, thấy Đăng Dương vẫn không phản ứng, Trần Hào tiếp tục lao tới trước, theo sau là đám vệ sĩ.

   Trần Hào tức giận quát, "Ranh con đứng lại!"

   Trần Quốc Anh mắt điếc tai ngơ, nhìn cánh cổng với nụ cười đắc thắng, vừa ra cổng thì thấy bóng người đứng đó, tim hắn giật thót, lập tức khựng lại, vệ sĩ đuổi theo phát hiện Đăng Dương cũng dừng lại cúi đầu, không dám chạy nữa.

   Trần Quốc Anh ngoan ngoãn gọi, "Chú."

   Ánh mắt Đăng Dương rơi vào tay phải Trần Quốc Anh, máu đang nhỏ giọt xuống mu bàn tay, hắn đi chân trần chứ không mang giày.

   Trần Minh Nguyên được người hầu dìu đuổi theo, mắt mũi kèm nhèm, ban đêm càng khó thấy hơn nên không để ý Đăng Dương, cầm gậy chỉ vào Trần Quốc Anh quát, "Mày chạy đi! Có chạy đằng trời cũng đừng hòng ở bên thằng nhãi Đỗ Bình An kia!"

   Liên hôn là chuyện nhỏ, Trần Quốc Anh từ hôn ngay trước mặt mọi người làm ông ta mất sạch thể diện, đây là điều Trần Minh Nguyên khó chấp nhận nhất, không nỡ trách cháu trai yêu quý của mình nên đổ hết lên đầu Đỗ Bình An.

   Nhất định là vì Đỗ Bình An có mặt ở đó nên Trần Quốc Anh mới từ hôn!

   Đường đường là thiếu gia nhà họ Trần mà lại bị thứ hạ đẳng kia dạy hư!

   Trần Quốc Anh nghe thấy Đỗ Bình An thì hơi kinh ngạc.

   Nhưng hắn phản ứng khá nhanh nên đoán được nguyên nhân, thì ra tưởng hắn từ hôn là vì Đỗ Bình An.

   Trần Quốc Anh không hề phản bác.

   Hiểu lầm càng tốt, ông nội hắn sẽ không động đến Thanh Pháp. Đêm đó Thanh Pháp tận mắt thấy hắn từ hôn chắc sẽ cảm động lắm nhỉ?

   Trần Quốc Anh nhớ Thanh Pháp da diết.

   Nếu đêm đó không bị Trần Minh Nguyên nhốt lại thì hắn cũng chẳng bức thiết như vậy, càng bị ngăn cản nỗi nhớ của hắn dành cho Thanh Pháp càng lan tràn như cỏ dại, ngày một tăng lên.

   Hắn cực kỳ muốn gặp Thanh Pháp!

   Nhìn thấy vết máu dưới đất, toàn thân Trần Minh Nguyên run rẩy, "Lũ ngu xuẩn này! Còn không mau đưa thiếu gia vào băng bó đi!"

   Đám vệ sĩ nhìn nhau rồi lại nhìn Đăng Dương.

   Lúc này Trần Minh Nguyên mới thấy Đăng Dương, huyết áp lại tăng vù vù, muốn xếp hàng chọc tức ông ta hay gì!

   Đăng Dương không lên tiếng mà chỉ cúi chào Trần Minh Nguyên rồi quay lưng đi.

   Khóe mắt Trần Minh Nguyên co rút, nện gậy xuống đất cộp cộp, trút giận lên đám vệ sĩ, "Tụi bây không có tai à! Còn ngây ra đó làm gì!"

   Lúc này vệ sĩ mới tiến lên đỡ Trần Quốc Anh.

   Trên đường về, trong xe tĩnh mịch, một lát sau Đăng Dương bật nhạc.

  "Wellerman"

   Dạo này Thanh Pháp ngủ thẳng đến sáng, đúng sáu giờ rời giường.

   Như thường lệ, cậu rửa mặt, ôn bài rồi nấu bữa sáng.

   Làm xong đã bảy giờ, cậu chuẩn bị lên đường, ra cửa định mang giày thì do dự giây lát, sau đó lại vào bếp hấp mười cái sủi cảo xếp vào hộp.

   Vẫn đến cổng trường sớm hơn nửa tiếng.

   Ngày mai khai giảng nên sinh viên lũ lượt quay lại trường, nhưng giờ còn sớm nên sân trường vẫn yên tĩnh như đang ngủ say, cổng chính chỉ mở cửa hông, Thanh Pháp đứng chờ trước cửa.

   Nhiệt độ không khí tăng trở lại, hôm nay không lạnh lắm, Thanh Pháp mặc áo khoác lót bông màu cam.

   Màu như quả hồng chín, không sáng mà là màu cam đậm rất tôn da, da Thanh Pháp vốn trắng, mấy tháng nay chịu khó bồi bổ nên khuôn mặt to cỡ bàn tay trắng mịn như tỏa sáng.

   Phía xa, một chiếc xe đạp từ từ đến gần.

   Ngoại trừ mấy ngày Tết, Cố Tinh Dã đều tới trường làm thí nghiệm, học kỳ sau hắn muốn đăng ký thêm một chương trình, sắp vào cổng, hắn chợt kinh ngạc nhìn tới phía trước.

   Một nam sinh gầy gò hình như đang đợi ai đó.

   Từ góc nhìn của Cố Tinh Dã, khó khăn lắm mới thấy được nửa bên mặt.

   Nhìn hơi giống Đỗ Bình An làm hắn thất thần. Đến khi chống chân xuống đất nhìn kỹ lại mới nhận ra không phải.

   Nam sinh cao hơn Đỗ Bình An mấy centimet, cũng gầy hơn, chủ yếu là khí chất hoàn toàn khác biệt.

   Không phải Đỗ Bình An nên Cố Tinh Dã thu mắt lại rồi tiếp tục đạp xe vào sân trường.

   Thanh Pháp chưa đợi bao lâu thì Đăng Dương đến.

   Lần này tài xế lái xe, Thanh Pháp ngồi vào ghế sau, Đăng Dương ngồi cạnh, Thanh Pháp đeo một chiếc ba lô khá nặng, anh hỏi: "Còn mang đồ tập lái nữa à?"

  "Đem nước và đồ ăn thôi ạ."

   Thanh Pháp tháo ba lô xuống rồi mở khóa lấy ra một hộp cơm.

   Là hộp cơm inox bình thường nhất, khi cầm còn nóng phỏng tay, cậu đưa cho Đăng Dương, "Đem điểm tâm cho anh này." Dường như cậu sực nhớ ra gì đó, "Anh ăn chưa?"

   Bên cạnh Đăng Dương có một cái túi giấy nhưng anh không động đến, "Chưa."

   Cầm hộp cơm mở ra, hơi nóng bốc lên, sủi cảo nặn hình cá vàng được xếp ngay ngắn, bụng cá tròn vo lộ ra nhân thịt trộn cải thảo.

   Còn kèm theo nĩa inox nhỏ.

   Đăng Dương ghim một cái sủi cảo, "Cậu ăn chưa?"

  "Ăn lúc sáu giờ hơn rồi ạ."

   Đăng Dương bỏ vào miệng nuốt xuống rồi lại hỏi: "Cậu làm đấy à?"

  "Dạ, nhưng không phải mới gói mà là gói sẵn rồi trữ đông." Thanh Pháp cười, "Sau này có dịp sẽ mời anh ăn sủi cảo mới làm, hương vị vẫn ngon hơn nhiều."

   Đăng Dương ghim thêm một cái, "Thế này đã ngon lắm rồi."

   Tài xế lái theo bản đồ dẫn đường, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.

   Đăng Dương có bệnh sạch sẽ, không bao giờ ăn trên xe mà chỉ để mấy chai nước.

   Tài xế lái rất giỏi nên tránh được hết đèn đỏ, chưa đầy hai tiếng sau đã đến nơi.

   Đăng Dương và Thanh Pháp xuống xe, tài xế lái đi trước.

   Xe tạm thời đậu trong sân của chủ vườn hoa.

   Chủ vườn tên Chu Tú Mai, nghe thấy động tĩnh lập tức đi ra, bà làm ăn mấy chục năm, bôn ba khắp nơi tiếp xúc vô số người nên lập tức nhìn ra thân phận Đăng Dương không hề đơn giản.

   Có cơ hội làm quen với nhân vật tầm cỡ nên Chu Tú Mai hết sức nhiệt tình, nằng nặc đòi tặng mật ong cho Thanh Pháp.

  "Chẳng phải cháu thích mật ong hoa vải à, tới đúng lúc lắm, ngồi nghỉ một lát rồi hãy đi." Chu Tú Mai bưng trà lên rồi gọi vọng vào trong, "Lão Trương, Tiểu Pháp tới kìa, anh ra lấy hai hũ mật hoa vải đi."

   Thanh Pháp vốn định từ chối, nhưng nhớ đến Trần Tri Thiền lại đổi ý.

   Cậu không lấy không mà chủ động đi theo ông chủ lấy mật ong.

  "Anh ở đây đợi tôi một lát nhé?" Thanh Pháp nhìn sang Đăng Dương.

   Đăng Dương gật đầu, Thanh Pháp lập tức theo ông chủ ra trại nuôi ong sau vườn.

   Chỉ còn Chu Tú Mai, Đăng Dương không nói gì mà cũng chẳng uống trà, Chu Tú Mai bắt chuyện trước, "Anh là bà con của Tiểu Pháp à?"

  "Không phải."

  "Ồ, vậy là bạn rồi!" Chu Tú Mai thao thao bất tuyệt, "Tiểu Pháp ở đây phụ việc cho tôi hai năm, hồi cấp ba thì phải, thôi đừng nhắc, lúc đó nó chưa thành niên nên tôi thuê nó làm mà trong lòng sợ run."

   Nhắc tới Thanh Pháp, Đăng Dương lập tức nhìn sang Chu Tú Mai.

   Chu Tú Mai hào hứng nói tiếp: "Mới đầu tôi đâu dám thuê, nó nói không trả lương thì không tính là làm công, chỉ cần tôi dạy nó trồng lay ơn là được rồi. Ôi, còn nhỏ xíu mà đã biết phụ việc, vừa ngoan vừa chịu khó, tôi có mặt mũi nào mà không trả tiền chứ, sau đó lén giữ nó lại."

  "Còn có mật hoa vải nữa, tôi dạy nó lấy mật, lúc đó mới biết nó chưa ăn mật ong bao giờ, thế là cho nó một hũ to."

  "Chắc giờ Tiểu Pháp sống tốt hơn rồi nhỉ? Hai năm đó nó gầy thấy thương, tôi đoán trong nhà đối xử tệ với nó nên giữ nó lại ăn cơm, chúng tôi cũng chẳng có món ngon vật lạ gì, chỉ có thể cho nó ăn no hơn thôi."

   Chu Tú Mai kể luôn miệng, đến khi cửa sau vang lên tiếng bước chân thì mới ngừng.

   Thanh Pháp mua ba hũ mật hoa vải, ông chủ không biết nên đã lấy tiền.

   Chu Tú Mai chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, mắt trợn lên tới trời, cái tên ngốc này!

   Không thấy khách hàng tiềm năng kia à!

   Lần này thì hỏng bét rồi!

   Trước khi đi, Đăng Dương hỏi xin danh thiếp của Chu Tú Mai.

   Họ đi chưa bao lâu thì Chu Tú Mai nhận được một cú điện thoại.

   Trong ống nghe vang lên giọng nữ cực kỳ êm tai, nói muốn ký hợp đồng đặt hoa hai năm với vườn hoa Tú Mai.

(Ảnh giúp đỡ những người đã cưu mang beiu của ảnhhhh, ảnh sim pồ ảnh cỡ đó đó)

Xe con mấy chục ngàn tệ nên không gian cũng chẳng rộng lắm, với Đăng Dương thì hơi chật, anh khom người ngồi vào ghế lái, đầu gần đụng trần xe, tầm mắt bị che khuất không ít.

   Thanh Pháp cũng không nhỏ, hai người một trước một sau lên xe, bên trong càng chật chội hơn.

   Không khí cũng loãng đi nhiều.

   Thanh Pháp kéo dây an toàn, chốt cài hơi trục trặc nên hồi lâu sau vẫn chưa cài được, hễ buông tay thì lập tức bung ra.

   Cậu nghiêng người sang rồi cúi đầu loay hoay.

   Tóc mềm bồng bềnh thoang thoảng mùi dầu gội, hương thơm rất thanh khiết.

   Át đi mùi xăng trên xe.

   Ánh mắt Đăng Dương khẽ động, đang định lên tiếng thì Thanh Pháp đã cài dây an toàn xong, ngước mắt nói, "Chắc đây là lần đầu anh lái chiếc xe lạc hậu vậy nhỉ."

   Bốn mắt nhìn nhau, Đăng Dương dời mắt đi trước, anh khởi động xe, "Đâu có, chiếc xe đạp đầu tiên trong đời tôi là đồ cổ từ thời bà ngoại tôi còn học cấp hai, ở thời của bà là xe xịn nhưng đến thời tôi đã thành lỗi mốt rồi."

   Thanh Pháp do dự, "Xe đạp của bà ngoại anh......"

  "Xe đạp kiểu nữ màu hồng." Đăng Dương nhìn phía trước, hai tay gác lên vô lăng, "Lớp sáu đi khai giảng gặp đám Phạm Bảo Khang còn bị chế nhạo một trận nữa."

   Anh dừng lại giây lát, "Tôi không thèm để ý cậu ta, cậu ta nói hồi cấp một mình là bá chủ khu Nam Sơn gì đó, kiểu như tan học gặp tao vậy."

   Đây là lần đầu tiên Đăng Dương kể chuyện của mình, Thanh Pháp không hiểu ý anh nên thuận miệng hỏi: "Anh có đi không?"

  "Không." Đăng Dương hời hợt nói, "Tôi chẳng bao giờ phí thời gian vào mấy chuyện vô bổ cả."

  "Nhưng Tạ tiên sinh đâu giống người dễ bỏ cuộc."

  "Ngày thứ ba tan học, cậu ta dẫn người đến chặn tôi ở lớp."

   Thanh Pháp im lặng, Đăng Dương sẽ không vô duyên vô cớ kể lại chuyện này, chắc chắn anh có dụng ý gì đó.

   Không để cậu đợi lâu, Đăng Dương chậm rãi nói tiếp, "Tôi chẳng có gì đặc biệt cả, biết chạy xe đạp bình dân, thời trẻ cũng gây gổ đánh nhau, ăn mì gói hai tệ là chuyện thường."

   Thanh Pháp im lặng mấy giây, đột nhiên nói: "Tôi nấu mì giỏi lắm đấy, khi nào có dịp sẽ mời anh."

   Cậu nói hết sức bình thản.

   Mì gói từng là lương thực chính quan trọng nhất của cậu, vừa tiện vừa rẻ.

   Năm đó đang tuổi ăn tuổi lớn, cậu mau đói mà sức ăn cũng mạnh, Triệu Huệ Lâm đo đếm vại gạo từng li từng tí, hễ thiếu đi sẽ mắng cậu ăn nhiều, bắt cậu trả tiền sinh hoạt.

   Thanh Pháp mua mấy thùng mì giấu dưới gầm giường, chờ lúc không có ai ở nhà sẽ nấu hai gói rồi bỏ thêm vài lá rau, thỉnh thoảng nấu cơm để dành quả trứng mà Triệu Huệ Lâm không biết, còn có thể bỏ thêm trứng chần nước sôi.

   Nửa đêm tỉnh giấc vì đói cũng không cần vào bếp làm kinh động người nhà Triệu Nguyễn mà rắc gói gia vị vào ăn.

   Cứ thế vượt qua đoạn thời gian chóng đói kia, mặc dù chẳng có chất gì nhưng may sao vóc dáng Thanh Pháp vẫn như tre sau mưa, qua mùa xuân đã cao vụt lên.

   Có lẽ là được di truyền từ mẹ, cậu nhớ mang máng bà có thể dễ dàng hái được lựu đỏ mọc tít trên ngọn cây.

   Thanh Pháp lại nghĩ tới một chuyện, "Anh và Phạm tiên sinh đánh nhau ai thắng ạ?"

   Trước mặt có ngã rẽ, Đăng Dương không nhớ chuyện này lắm, anh trầm ngâm một lát, "Đánh cậu ta gãy mất nửa cái răng thì phải, hay là hai cái nhỉ?"

   Thanh Pháp im lặng.

   Hồi cấp hai cậu cũng từng gặp mấy học sinh ngang tàng.

   Có nữ sinh viết thư tình cho cậu, giờ học thể dục mấy nam sinh chặn đường lôi cậu vào nhà vệ sinh.

   Bọn chúng bao vây cậu rồi quyền đấm cước đá, cảnh cáo cậu không được hẹn hò với nữ sinh kia.

   Cậu không lợi hại như Đăng Dương nên lúc bị đánh ngoại trừ ôm đầu thì chẳng làm được gì khác.

   Lúc đó cậu cũng không muốn phản kháng.

   Cậu từng đọc trong một cuốn sách rằng mọi người đều được sinh ra với đôi móng vuốt bảo vệ mình, tuổi tác dần tăng lên, chúng sẽ phát triển thành một bộ giáp kiên cố không thể phá vỡ.

   Móng vuốt nhỏ bé non nớt của cậu vừa mới nhú lên thì đã bị sự ngược đãi của Nguyễn Quang Mạnh bẻ gãy.

  7 tuổi, Nguyễn Quang Mạnh đánh cậu lần đầu tiên.

   Lúc đó cậu phản kháng đẩy lão một cái rồi lập tức chạy ra khỏi nhà.

   Sắp đến cổng thì bị Nguyễn Quang Mạnh túm lấy.

   Gã đàn ông say rượu điên tiết đấm tới tấp vào mặt vào người cậu.

  "Mày chạy nữa đi! Ông đây nuôi mày nên có quyền đánh mày! Mẹ! Một thằng con hoang không ai thèm mà cũng dám coi thường ông à, tao đánh chết mày! Đánh chết mày!"

   Chưa bao giờ đau dữ dội như vậy, trong mắt cậu chỉ thấy được máu tươi tràn ngập.

   Cậu thật sự rất sợ.

   Thế nên cậu giấu móng vuốt đi rồi im lặng chịu đánh, như vậy sẽ đỡ đau hơn.

   Dần dà cậu quên mất thực ra mình cũng có móng vuốt, tuy không sắc bén nhưng vẫn có thể phản kháng.

   Cũng may sinh nhật 18 tuổi hôm đó, ông trời đã tặng cậu một món quà không gì sánh nổi.

   Cậu đã tìm lại được móng vuốt của mình.

  "Đang nghĩ gì vậy?" Liếc thấy Thanh Pháp thất thần, Đăng Dương phá vỡ yên tĩnh.

  "Đang nghĩ chẳng bao lâu nữa tôi lấy được bằng lái rồi." Thanh Pháp quay sang, đôi mắt cong cong, "Đến hôm đó mời anh ăn mì gói nhé? Bỏ thêm giăm bông, thịt bò, còn có trứng chần nữa."

   Đăng Dương điềm tĩnh nói, "Được."

   Chỗ tập lái được thiết kế giống hệt sân thi, có lẽ là trường tư nhân.

   Sân bãi rộng rãi bằng phẳng, chỉ có hai người Đăng Dương và Thanh Pháp.

   Thanh Pháp mới thi thử một lần đã đậu vòng một, giờ chỉ còn thực hành lái xe nữa thôi.

   Cứ 15 phút Đăng Dương lại chụp một tấm ảnh tập lái tải lên.

   Thời gian trôi qua, học xong một ngày, Thanh Pháp bước xuống xe.

   Chân trời đang ở thời khắc giao hòa giữa ngày và đêm, không sáng mà cũng chưa tối đến nỗi không thấy gì.

   Đăng Dương giơ điện thoại lên chụp một tấm.

   Sau đó điềm nhiên cất điện thoại vào túi.

   Để xe lại sân tập, hai người sóng vai đi ra ngoài.

   Tài xế của Đăng Dương đã chờ sẵn, Thanh Pháp chỉ vào cổng ga điện ngầm cách đó không xa, "Không cần đưa tôi về đâu, tôi đi tàu điện ngầm về thẳng nhà luôn, tiện lắm."

   Đăng Dương cũng không miễn cưỡng, "Đi đường chú ý an toàn nhé."

   Thanh Pháp gật đầu rồi đeo ba lô đi tới cổng ga điện ngầm, đi vài bước, cậu dừng lại quay đầu nhìn, Đăng Dương vẫn còn đứng tại chỗ dõi theo cậu.

   Thanh Pháp bỗng nhiên vẫy tay với Đăng Dương, "Đăng Dương, thứ Bảy gặp."

   Ngày mai khai giảng, thứ Bảy tuần này sẽ tập lái tiếp.

   Đèn đường bất chợt sáng lên chiếu vào khóe miệng cong cong của cậu.

   Tựa như vì cậu mà sáng vậy.

   Khóe miệng Đăng Dương vô thức nhếch theo, sau đó làm một động tác mà mình chưa bao giờ làm, giơ tay lên vẫy Thanh Pháp.

   Lên xe, Đăng Dương không nói gì nhưng tài xế đã nhìn thấy hết, lúc đi ngang qua Thanh Pháp, tốc độ xe vô cùng thức thời, chạy chậm thật chậm.

   Qua cửa sổ xe, Đăng Dương nhìn theo Thanh Pháp đi vào cổng ga điện ngầm rồi mới thu mắt lại, cúi đầu phóng to tấm ảnh kia lên.

   Trong ảnh, thiếu niên bước xuống xe chỉ thấy mỗi góc nghiêng, ánh sáng nhạt nhòa, còn chụp hơi xa nên mặt Thanh Pháp rất mờ, chẳng thấy được gì nhưng ngón tay Đăng Dương vẫn chạm vào khóe miệng cậu vô cùng chuẩn xác, sau đó vuốt nhẹ, rất nhẹ.

   Một lát sau, anh cài làm màn hình khóa.

(Hời ơiiiiii)

  ——

   Thanh Pháp về chung cư, tới cổng, cậu thấy siêu thị mini bên cạnh còn mở cửa nên đi vào.

   Tới kệ mì gói, giờ có đủ mọi hương vị nhưng Thanh Pháp vẫn chọn mì bò dưa cải phổ biến nhất.

   Sau đó ghé khu thực phẩm tươi sống mua một miếng thịt bò, một cây xà lách và một nắm hành lá.

   Trả tiền xong, Thanh Pháp đi vào chung cư.

   Sắp đến tòa nhà, đèn cảm ứng trên lầu ba lóe lên, lầu một và lầu bốn tối om.

   Thanh Pháp chưa đợi bao lâu thì có người gọi tới.

   Cậu lấy điện thoại ra.

   Là Đỗ Bình An đã biến mất nhiều ngày nay.

   Thanh Pháp không nghe mà bỏ vào túi rồi ung dung đi vào.

   Gọi mãi không ai bắt máy làm Đỗ Bình An hết sức băn khoăn, không ở nhà mà cũng không nghe điện thoại, Thanh Pháp đi đâu rồi?

   Cuộc gọi tự ngắt, Đỗ Bình An dời điện thoại ra khỏi tai, đang định gọi tiếp thì dưới lầu vang lên tiếng bước chân, y liếc thấy Thanh Pháp trở về.

  "Anh!" Đỗ Bình An cầm điện thoại chạy xuống cầu thang níu lấy cánh tay Thanh Pháp, "Đi với em một chuyến đi!"

   Thanh Pháp không nhúc nhích mà hờ hững nói: "Anh chưa ăn cơm."

   Ánh mắt Đỗ Bình An dời xuống tay cậu mới thấy cậu xách theo đồ ăn, y sửng sốt, "Tám giờ rồi mà sao anh chưa ăn nữa?" Sau đó trông thấy cậu đeo ba lô, "Đại học Bắc Kinh chưa khai giảng mà, anh đi đâu vậy?"

  "Mới tập lái xe về." Thanh Pháp trả lời y một lượt.

   Rốt cuộc Đỗ Bình An cũng nhớ ra Thanh Pháp từng nói muốn thi lấy bằng lái trong kỳ nghỉ. Y cắn môi rồi buông Thanh Pháp ra, "Vậy anh ăn cơm trước đi, em chờ anh."

   Thanh Pháp không hỏi y có chuyện gì mà lên lầu mở cửa, thay giày đi vào bếp hỏi, "Anh nấu mì gói, em ăn không?"

   Đỗ Bình An chưa từng ăn mì gói, y không chịu được mùi bột ngọt nồng nặc nên toàn ăn mì sợi, y đi tới sofa ngồi xuống, "Thôi không ăn đâu."

   Thanh Pháp im lặng.

   Trong bếp vang lên tiếng nấu nướng làm Đỗ Bình An hết sức bực bội, giờ y đang có việc rất gấp, ánh mắt đảo quanh, đột nhiên chú ý tới khối pha lê lập phương trên bàn trà.

   Y tò mò cầm lên, cực nặng.

   Y lập tức nhận ra đây là pha lê thiên nhiên.

   Pha lê không đắt nhưng cả khối to như vậy ít nhất cũng mấy trăm ngàn, làm sao Thanh Pháp......

   Đỗ Bình An đột nhiên nín thở.

   Là Trần Quốc Anh tặng......

   Mùi thơm lan tỏa trong không khí, Thanh Pháp bưng mì ra thì thấy Đỗ Bình An đang cầm khối pha lê lập phương ngẩn người.

   Cậu thản nhiên đến gần đặt mì xuống, lấy pha lê lập phương ra khỏi tay Đỗ Bình An cất vào ngăn kéo rồi hời hợt nói: "Quà bạn tặng đấy, nếu là của anh thì cho em luôn cũng được."

   Đỗ Bình An cảm thấy câu này khá quen nhưng lại không nhớ đã từng nghe ở đâu, giờ y chỉ quan tâm đến chuyện khác nên cũng không để ý lắm, e dè hỏi Thanh Pháp, "Người bạn này...... là Trần Quốc Anh đúng không?"

   Thanh Pháp cười nhạt, "Sao em nghĩ vậy?"

   Đỗ Bình An thốt lên, "Vật trang trí bằng pha lê này ít nhất cũng mấy trăm ngàn, ngoài anh ta ra......" Y không nói tiếp nữa, với thân phận và hoàn cảnh của Thanh Pháp, ngoài Trần Quốc Anh còn ai tặng nổi món quà mấy trăm ngàn cho cậu chứ?

   Thanh Pháp cũng bất ngờ, mấy trăm ngàn? Nhưng chỉ giây lát sau cậu thu lại vẻ kinh ngạc rồi điềm tĩnh cầm đũa ăn mì, "Anh sẽ không bao giờ nhận đồ của anh ta cả."

   Đỗ Bình An nghe ra ý khác trong câu này, y nhìn Thanh Pháp chăm chú, "Vậy là anh chưa đồng ý hẹn hò với Trần Quốc Anh đúng không?"

   Thanh Pháp dừng đũa lại, khóe môi hơi cong lên, sau đó lại động đũa lần nữa, giọng nói hờ hững, "Anh ta không cho em câu trả lời à?"

   Thanh Pháp lảng tránh mấy lần không chịu trả lời làm Đỗ Bình An cực kỳ sốt ruột, y bất giác tự hỏi chẳng lẽ Thanh Pháp thích Trần Quốc Anh nên đang ghen sao? Có thể lắm chứ, xưa nay Trần Quốc Anh rất đào hoa, nam nữ say mê hắn không ít.

   Vậy nhờ Thanh Pháp đến nhà họ Trần được không nhỉ?

   Đỗ Bình An đột nhiên do dự.

   Y không nói, Thanh Pháp cũng chẳng thúc giục mà vùi đầu yên lặng ăn mì.

   Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng bát đũa thỉnh thoảng va nhau, đối với Đỗ Bình An đây quả là một sự giày vò thầm lặng, trong lòng như có mấy cái móng mèo đang cào cùng lúc làm y ngứa ngáy khó chịu.

   Hết cách rồi, ngoại trừ Thanh Pháp biết điều thì không ai có thể giúp y cả.

   Đỗ Bình An hít sâu một hơi rồi nói thẳng, "Em đâu có cơ hội hỏi anh ta, vì em mà anh ta từ hôn trước mặt mọi người nên bị ông nội nhốt lại rồi."

(Hai đứa này cái đầu nó sao sao á ta ơiiii)

  "Anh, hình như giờ nhà họ Trần biết Trần Quốc Anh thích em rồi, em đến đó bọn họ không cho em vào nữa, anh giúp em một lần đi, tới nhà họ Trần chuyển lời cho Trần Quốc Anh giùm em nha."

   Thanh Pháp chậm rãi nhai thịt bò rồi húp một ngụm nước mì, đặt tô xuống hỏi: "Em không vào nhà anh ta được thì làm sao anh vào đây?"

   Đỗ Bình An nói với vẻ đương nhiên, "Anh là bạn bình thường của Trần Quốc Anh, ông Trần sẽ không cấm cửa anh đâu." Y sốt ruột khoác tay Thanh Pháp rồi nũng nịu dựa sát vào, "Năn nỉ anh đó, ngoài anh ra chẳng ai giúp được em hết."

   Đỗ Bình An rất sợ, Trần Minh Nguyên mà biết Trần Quốc Anh thích y thì đời nào chấp nhận y gả cho Đăng Dương......

   Nhiệt độ không giống trong ký ức.

   Trước kia Nguyễn Minh Tùng ôm cậu rất ấm áp, còn giờ chỉ thấy lạnh buốt.

   Thanh Pháp nghiêng đầu nhìn y, "Nhắn gì?"

  "Anh chịu rồi hả!" Đỗ Bình An vừa mừng vừa kích động, hấp tấp nói, "Anh bảo Trần Quốc Anh đừng thích em nữa, em vĩnh viễn chỉ thích......"

  "Trần Quốc Anh biết người kia đấy, cứ tiếp tục náo loạn như vậy mọi người đều rất khó xử. Thôi thì anh ta hãy vì em mà thích người khác đi!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co