37
Trong khi Đỗ Bình An nói, Thanh Pháp nảy ra một ý tưởng mới.
Trần Quốc Anh bị nhốt ở nhà họ Trần, bước tiếp theo trong kế hoạch của cậu sẽ mất đi một cơ hội.
Giờ Đỗ Bình An nhờ cậu tới là đang cho cậu lý do chính đáng nhất.
Nhưng Thanh Pháp chưa vội nhận lời Đỗ Bình An.
Cậu muốn y nài nỉ mình rồi mới đáp ứng.
Quả nhiên Thanh Pháp im lặng không nói gì khiến Đỗ Bình An chột dạ, y cũng biết yêu cầu này của mình hơi quá đáng.
"Em biết bắt anh đối diện với Trần Quốc Anh rất khó cho anh......" Vẻ mặt y càng thêm nghiêm túc. "Sau này anh nhờ chuyện gì em cũng sẽ giúp anh!"
Rốt cuộc Thanh Pháp mở miệng, "Nhưng khai giảng xong bận lắm."
Dạo này nhóm chat của lớp hết sức náo nhiệt, giờ Đỗ Bình An mới biết nguyên nhân, thì ra là sắp khai giảng.
Y cắn môi dưới, "Cuối tuần này được không?"
Y không có ý thúc giục Thanh Pháp nhưng tình thế quá cấp bách, y sợ càng để lâu sẽ càng lớn chuyện.
Tính tình Trần Quốc Anh thế nào y hiểu rõ nhất, ngang bướng hơn bất kỳ ai khác.
Thanh Pháp vẫn chưa trả lời dứt khoát, "Để cuối tuần rồi tính."
Từ nhỏ Đỗ Bình An đã được bợ đỡ săn đón, mọi người đều thích y, nuông chiều y, ngoại trừ Đăng Dương thì Thanh Pháp là người thứ hai không chiều y nên Đỗ Bình An cảm thấy không quen, cũng rất ấm ức.
Y buông tay Thanh Pháp ra, cúi đầu rầu rĩ nói, "Ừm. Vậy khi nào rảnh anh nói em biết ngay nhé, để em cho anh địa chỉ."
Tạm thời xem như đã giải quyết được rắc rối, thần kinh căng thẳng mấy ngày nay của Đỗ Bình An rốt cuộc giãn ra, chợt nhớ tới khối pha lê trang trí mấy trăm ngàn kia.
Không phải Trần Quốc Anh nên y nghĩ tới một người khác, cô gái tặng trái cây đắt tiền cho Thanh Pháp.
Y tò mò hỏi, "Anh, người bạn theo đuổi anh tên gì vậy?"
Hào phóng tặng khối pha lê trang trí mấy trăm ngàn có thể cũng là người trong giới bọn họ, biết đâu y quen cũng nên.
Thanh Pháp không ngờ trí nhớ Đỗ Bình An lại tốt một cách lạ kỳ trong mấy chuyện vặt vãnh như vậy, cậu thản nhiên nói, "Người đó có theo đuổi anh đâu."
Giờ Đăng Dương đối với cậu vẫn đang ở giai đoạn tiếp xúc.
Đỗ Bình An chẳng mấy để ý, "Vậy không nói theo đuổi nữa, người bạn đối với anh rất tốt kia tên gì."
Thanh Pháp thờ ơ nói, "Lần sau có dịp sẽ giới thiệu cho hai người làm quen."
"Có cần bí mật vậy không...... Thôi được rồi." Đỗ Bình An lẩm bẩm đưa tay lên xem đồng hồ, "Không còn sớm nữa, em về trước đây, anh nghỉ ngơi cho khỏe đi."
Đi tới cửa, y đột nhiên dừng lại.
Có một thắc mắc cứ quanh quẩn trong lòng y bấy lâu nay.
Hệt như một con tằm nhả tơ không ngừng, cuối cùng quấn thành một cái kén to dày.
Nếu không hỏi thì kén sẽ nổ tung mất.
Y cắn môi để lại mấy dấu răng, không quay đầu lại mà mở miệng, "Anh, em hỏi thêm một chuyện được không? Anh phải thành thật trả lời em nhé."
Thanh Pháp nhìn y, "Ừ."
"Anh......" Đỗ Bình An lấy hết can đảm hỏi, "Lúc cha mẹ em đến viện mồ côi nhận con nuôi, anh cố ý trốn đi để nhường cơ hội nhận nuôi cho em sao?"
Câu hỏi này làm Đỗ Bình An cạn kiệt sức lực.
Y đã nghĩ tới vấn đề này vô số lần, cũng ép mình quên đi vô số lần.
Y sợ kết quả sẽ là đáp án mình không thể chịu nổi.
Không phải!
Nhất định là không phải đâu!
Ngực Đỗ Bình An phập phồng dữ dội.
Y rất mong Thanh Pháp trả lời không phải.
Bầu không khí im ắng, đối với Đỗ Bình An một giây dài như cả năm, nhưng trên thực tế chỉ một giây sau Thanh Pháp đã trả lời.
"Đúng vậy."
Giọng Thanh Pháp trong trẻo hiền hòa, "Anh đã nói rồi mà, anh sẽ luôn bảo vệ em."
Lưng Đỗ Bình An cứng đờ.
Y cắn chặt môi dưới rồi cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, "Ừm."
Mở cửa ra ngoài.
Đi chưa được mấy bước Đỗ Bình An đã bỏ chạy, tiếng bước chân hỗn loạn dồn dập vang vọng khắp hành lang.
Ra khỏi chung cư, Đỗ Bình An đưa tay đè lại trái tim đập loạn, trong miệng tràn ngập mùi rỉ sắt nhàn nhạt, là mùi máu tươi.
Y cắn nát môi.
Thì ra là thật......
Y gặp được cha mẹ và hai anh là cơ hội Thanh Pháp tặng cho y!
Trước mắt Đỗ Bình An bỗng nhiên tối sầm, trong tầm nhìn là một màu đen kịt, nhưng chỉ 1-2 giây sau là hết.
Tầm nhìn dần trở nên rõ ràng hơn, Đỗ Bình An ngoái đầu nhìn đèn cảm ứng đã tắt trên cầu thang.
Vừa tối om vừa sâu hun hút như một cái miệng đỏ lòm ngoác rộng.
Y nhả bờ môi bị cắn nát bươm ra, lúc này mới quay người chạy tới xe.
——
Trên lầu, Thanh Pháp rửa sạch bát đũa rồi đi tới vách tường dựa sát vào, nhắm mắt lại hình dung kết cấu tổng thể biệt thự lưng chừng núi của Trần Quốc Anh.
Những mô tả này nằm rải rác trong 5.01 triệu chữ, vụn vặt lộn xộn.
Hầu hết là xuất hiện trong ba năm cậu bị nhốt ở biệt thự lưng chừng núi kia.
Từ vườn hoa đi vào, nhà chính là một ngôi biệt thự ba tầng, phía sau ga ra để xe bên hông có một nhà kho chật hẹp.
Đó là phòng tối mà cậu bị nhốt suốt thời gian dài.
......
Vầng trán trắng mịn lấm tấm mồ hôi, 15 phút sau, Thanh Pháp mở mắt ra.
Cậu đi tới bàn trà ngồi xuống bật máy tính lên, dùng phần mềm tạo ra một mô hình biệt thự.
Trước kia để ngăn cậu chạy trốn, ngoại trừ phái người canh gác thì Trần Quốc Anh còn lắp camera khắp nhà.
Từ Kiều Âm là tình mẫu tử mà Trần Quốc Anh đã khao khát mười mấy năm, chẳng thua gì chấp niệm đối với Đỗ Bình An trước đây.
Lần này không có Đỗ Bình An hòa giải mâu thuẫn giữa bọn họ mà còn có một cuộc "trùng phùng" tệ hại ghê tởm, Trần Quốc Anh muốn ngăn Từ Kiều Âm bỏ trốn nhất định cũng sẽ lắp camera.
Cậu muốn tìm ra vị trí cụ thể của những chiếc camera này.
Thanh Pháp đánh dấu hầu hết các vị trí gắn camera trong mô hình biệt thự, phần còn lại cậu phải tìm cơ hội thăm dò.
Làm xong, Thanh Pháp tắt máy tính đi tắm.
Tắm xong vẫn còn rất sớm, mười giờ.
Thanh Pháp không đọc sách hoặc ôn bài như thường lệ, ngày mai khai giảng nên cậu định ngủ sớm.
Đi ngang qua bàn trà, bước chân Thanh Pháp dừng lại.
Cậu khom người mở ngăn kéo ra.
Khối pha lê lập phương lẳng lặng nằm bên trong.
Cậu đi vào bếp.
Trong tủ lạnh chỉ còn một thùng nước tinh khiết, cậu lấy ra một chai rót vào chậu rồi bỏ pha lê lập phương vào lau chùi cẩn thận.
Rửa sạch, cậu lấy khăn lau khô, bọc lại đem tới bàn trà.
Mở ngăn kéo lúc nãy ra, chiếc hộp nhung màu xanh ngọc vẫn còn mới tinh.
Mở nắp hộp, Thanh Pháp định để lại khối pha lê lập phương vào đó.
Cậu không biết khối pha lê lập phương này đắt tiền như vậy, tận mấy trăm ngàn.
Cậu gỡ khăn ra, ánh đèn trên đầu chiếu xuống pha lê lập phương, những tia sáng cầu vồng lóe lên trong lòng bàn tay Thanh Pháp.
Động tác dừng lại hai giây.
Cuối cùng Thanh Pháp vẫn đặt khối pha lê lập phương về chỗ cũ rồi đóng nắp hộp lại, thắt hai sợi dây cùng màu thành nút cát tường.
Nhẹ nhàng cất vào chỗ sâu nhất trong ngăn kéo.
Ngày đầu tiên khai giảng, trời quang mây tạnh, đại học Bắc Kinh hiu quạnh suốt kỳ nghỉ đông lại náo nhiệt như xưa.
Thanh Pháp đã ghi nhớ thời khóa biểu của học kỳ mới.
Cậu là người đầu tiên đến lớp.
Hai tiết đầu chẳng có gì đặc biệt, tiếng Anh đại học 2. Hơn nữa đây là môn tự chọn chung, các sinh viên đến từ nhiều khoa khác nhau.
Tiết ba và bốn là thực vật học.
Phòng học đổi từ lầu một lên lầu bốn, đám đông chen chúc trên hành lang, Thanh Pháp đi phía trong cùng.
Trước mặt cậu là một nam sinh có chiều cao vượt trội, cả đám cười nói rôm rả đi lên lầu.
Trên tay ai cũng cầm sách thực vật học.
Lên lầu bốn, Thanh Pháp rẽ trái, đám người trước mặt cậu lúc nãy vừa vào phòng học B401.
Đích đến của Thanh Pháp cũng là B401.
Cậu đi vào phòng B401, cả lớp trở nên yên tĩnh thấy rõ, hai hàng ghế đầu bỏ trống, từ hàng thứ ba trở đi mới có sinh viên.
Thanh Pháp cầm sách đi tới hàng đầu ngồi xuống.
Lật sách giáo khoa mới ra, yên lặng chuẩn bị bài học.
"Thanh Pháp kìa."
Tiếng xì xào vang lên.
"Đúng là danh bất hư truyền, đẹp ghê luôn! Cứ như nhân vật truyện tranh vậy, lông mi kìa, da kìa, mắt hồ ly kìa!"
"Đẹp quá! Có ai biết thời khoá biểu của cậu ấy không, tớ muốn học chung với cậu ấy!"
......
Thanh Pháp vừa vào lớp thì Cố Tinh Dã đã chú ý ngay.
Hắn không thể nào không chú ý được.
Ngay khi Thanh Pháp bước vào phòng học, hắn đã biết chắc sinh viên gầy gò thanh tú có khí chất thuần khiết này là Thanh Pháp.
Trước khi gặp Thanh Pháp, giáo viên hướng dẫn Dương Nhữ Thành từng thì thầm to nhỏ với hắn cả tháng về cậu, cứ như tìm được báu vật quý hiếm vậy.
Đến khi gặp thật sự, Cố Tinh Dã cảm thấy không hề khoa trương chút nào.
Nhưng hắn càng để ý chuyện khác hơn.
Thanh Pháp rất giống Đỗ Bình An.
Hắn đã xác định nam sinh hôm qua mình thấy ở trường chính là Thanh Pháp.
Gương mặt thanh tú đặc biệt như vậy rất hiếm thấy, trước Thanh Pháp hắn chỉ mới gặp Đỗ Bình An.
Cố Tinh Dã nhìn bóng lưng Thanh Pháp.
Hắn biết chắc Thanh Pháp trong điện thoại của Đỗ Bình An chính là cậu.
——
Thanh Pháp có thể cảm nhận được ánh mắt sau lưng.
Cậu cũng chẳng buồn để ý mà đọc sách của mình.
Khi học môn mình thích dường như thời gian trôi qua nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã hết hai tiết thực vật học, chuông tan học reo lên.
Giảng viên dạy môn thực vật học có ấn tượng rất sâu sắc với Thanh Pháp.
Sinh viên duy nhất ngồi ở hàng đầu, trong lớp bà gọi Thanh Pháp trả lời câu hỏi hai lần.
Cậu đều trả lời được.
Sau khi tan học, giảng viên vui vẻ giữ Thanh Pháp lại hàn huyên một hồi, khi cậu đến căn tin thì đã chật kín người, mỗi quầy đều xếp một hàng dài.
Thanh Pháp vốn định ghé căn tin ăn trưa rồi đến thư viện đọc sách, giờ đông người quá nên cậu quyết định về nhà nấu sủi cảo ăn đỡ.
Khi quay lại cậu suýt đụng trúng một người không ngờ tới.
Tay phải Đỗ Hải Đăng bưng khay ăn, tay trái xoa cằm bị đụng đỏ lên.
Hắn lập tức nổi nóng, nhưng khi thấy ánh mắt bình thản của Thanh Pháp thì lại dằn xuống.
"Chà." Hắn ngoài cười nhưng trong không cười, "Trùng hợp quá nhỉ."
Thanh Pháp không thèm để ý mà đi vòng qua hắn.
Đỗ Hải Đăng hùng hổ đặt mạnh khay xuống bàn ăn bên cạnh rồi tức giận muốn đuổi theo Thanh Pháp.
Thái độ này của Thanh Pháp là sao!
Đã đụng người ta mà còn làm như không có chuyện gì nữa à?
Chân giơ lên hồi lâu vẫn không hạ xuống, Đỗ Hải Đăng trơ mắt nhìn Thanh Pháp biến mất ở cửa căn tin.
Phắc!
Run chân cái rắm!
Đỗ Hải Đăng bực bội thu mắt lại rồi tức giận bưng khay ăn lên, không để ý ánh mắt hoảng sợ của đám người mà đi tới phía trước.
Trợ giảng trẻ tuổi đang chờ Đỗ Hải Đăng, thấy hắn bưng khay tới thì trong mắt tràn đầy ngạc nhiên. "Anh muốn ăn ở căn tin thật à, hôm nay tận thế hay sao vậy?"
Hắn thì thầm. "Anh đến trường tìm em chắc là muốn chơi phòng học play chứ gì? Không được đâu, trường học thần thánh không thể xâm phạm được!"
Đỗ Hải Đăng không thèm để ý hắn mà cầm muỗng nghiền cơm, xem như đó là Thanh Pháp, nghiến răng nghiến lợi ép thật chặt.
Hắn bỏ cả giấc ngủ ngon để đến đại học Bắc Kinh tìm người cho tới trưa, không tìm được còn đến căn tin ôm cây đợi thỏ!
Đầu óc hắn đúng là bị xích xe quấn thật rồi!
——
Rời khỏi căn tin, Thanh Pháp sắp đến cổng trường thì điện thoại reo lên.
Là số ở tỉnh khác.
Nhị Thập Kiều.
Thanh Pháp nhìn màn hình sửng sốt hồi lâu.
Lúc kết nối, đầu ngón tay cậu khẽ run.
Thậm chí cậu còn không dám lên tiếng trước.
Yên tĩnh giây lát, đầu dây bên kia vang lên một giọng nam hơi già, "Thanh Pháp đó hả cháu?"
Giọng người đàn ông mang theo khẩu âm nhẹ nhàng.
Thanh Pháp mở miệng, thanh âm run rẩy khó lòng nhận ra, "Vâng cháu đây, chú là ai vậy ạ."
"Quá tốt rồi! Rốt cuộc tìm được cháu rồi Tiểu Pháp à."
Người đàn ông tự giới thiệu.
Ông là em rể họ của mẹ Thanh Pháp.
Ông sắp tới thủ đô làm việc nên liên lạc với viện mồ côi Rainbow Bridge năm xưa nhận nuôi Thanh Pháp, không ngờ có số điện thoại của cậu thật.
"Hai giờ chiều nay dượng lên máy bay, giờ cháu đang học đúng không? Trường cháu ở đâu, dượng tiện đường tới thăm cháu luôn."
Hẹn xong sáu giờ chiều gặp nhau ở cổng trường, Thanh Pháp cúp máy.
Cậu men theo con đường đi tới phía trước, đang giờ ăn trưa nên gần đó chỉ có mấy sinh viên, Thanh Pháp đi một hồi, bỗng nhiên ôm ngực ngồi xuống.
Tim cậu đập quá nhanh.
Nhìn xuống mặt đất sạch sẽ, nhịp tim thình thịch không ngừng dội vào màng nhĩ, hồi lâu sau mới nghe thấy có người đang gọi mình.
"Thanh Pháp?"
Một đôi giày thể thao màu đen đế tím xuất hiện trong tầm mắt cậu.
Thanh Pháp điều chỉnh lại cảm xúc rồi ngẩng đầu lên, đập vào mắt là Cố Tinh Dã.
Cố Tinh Dã xách một túi đồ ăn, khom người đưa tay muốn đỡ Thanh Pháp, "Sắc mặt cậu kém quá, đưa cậu đến phòng y tế nhé?" Nghĩ tới Thanh Pháp hoàn toàn không biết mình, Cố Tinh Dã nói thêm một câu, "Tớ cũng là sinh viên lớp hai khoa Sinh, tên Cố Tinh Dã."
Thanh Pháp không nhìn bàn tay trước mắt mà gượng đứng dậy rồi lạnh nhạt nói: "Cảm ơn, tôi không sao."
Cậu đi vòng qua Cố Tinh Dã.
Cố Tinh Dã vẫn giữ nguyên tư thế ngồi xổm chìa tay ra, hắn quay đầu dõi theo Thanh Pháp đi xa rồi hoang mang gãi thái dương, chốc lát sau đứng dậy bật cười một tiếng, bạn học mới này cũng lạnh lùng thật đấy.
Buổi chiều có hai tiết vật lý và một tiết sinh học tế bào, trong lớp Thanh Pháp hết sức tập trung nhưng khi chuông hết tiết thứ ba vừa reo, cậu nhanh chóng thu dọn sách giáo khoa rồi đeo ba lô lên lưng.
Thanh Pháp chạy ra cổng trường.
Chưa đến gần cậu đã xác định mục tiêu.
Một người đàn ông trung niên cao vừa phải, áo xám, quần đen, xách theo một chiếc túi du lịch.
Ra cổng trường, bước chân Thanh Pháp chậm dần, siết chặt tay đi tới chỗ người đàn ông.
Người đàn ông đứng dưới tàng cây ngoài cổng dáo dác nhìn đám đông, khi ánh mắt hướng về phía Thanh Pháp, ông nheo mắt nhìn một hồi, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ, "Cháu là Tiểu Pháp đúng không! Chắc vậy rồi, cháu và mẹ cháu đúng là đúc ra từ một khuôn mà!"
Thanh Pháp đưa tay cầm túi du lịch, "Để cháu xách cho, dượng đói chưa? Tìm chỗ ăn cơm trước đi ạ."
Người đàn ông nói mấy câu, không từ chối mà cười tủm tỉm đưa túi cho Thanh Pháp, "Khá lắm, thành người lớn rồi đấy."
Thanh Pháp xách túi rồi dẫn người đàn ông đến khu phố ăn uống đối diện, ông luôn miệng khen cậu, "Tiểu Pháp giỏi thật, đại học Bắc Kinh cơ đấy! Mấy chục năm rồi Nhị Thập Kiều mới có một người đậu, nếu em trai cháu, ý dượng là nếu con dượng thi đậu thì dượng sẽ mở tiệc đãi khách bảy ngày cho xem!"
Băng qua đường, Thanh Pháp dừng lại rồi lễ phép hỏi: "Dượng muốn ăn gì ạ?"
"Dượng không kén ăn đâu." Người đàn ông cười tủm tỉm, "Chỉ không ăn cay được thôi chứ món nào cũng ăn hết."
Thanh Pháp chọn một quán chuyên bán món xào, mỗi lần đi ngang qua đều thấy đông khách, chắc cũng khá ngon.
Chưa tới giờ cao điểm nên trong quán không đông lắm, nhân viên phục vụ dẫn họ đến một bàn gần cửa sổ, Thanh Pháp đưa thực đơn cho người đàn ông, lần này ông không khách sáo mà chọn vài món đủ cho hai người ăn, Thanh Pháp cũng chẳng gọi thêm nữa.
Nhân viên phục vụ đem thực đơn đi.
Thanh Pháp rót ly nước nóng cho người đàn ông rồi lễ phép hỏi: "Cháu không biết tính quan hệ, dượng là em rể họ của mẹ cháu đúng không ạ?"
Người đàn ông uống một hớp, gật đầu lia lịa, "Đúng đúng, vợ dượng tên Tần Thư Kỳ, dượng tên Lâm Mãn Phong. Hồi xưa mẹ và dì họ của cháu còn thân hơn cả chị em ruột nữa kìa." Ông chợt thở dài, "Ôi, ai mà ngờ lại xảy ra chuyện cơ chứ, đang yên đang lành tự dưng bốc cháy......"
Thanh Pháp cầm ly nước, Lâm Mãn Phong xua tay, "Thôi đừng nhắc nữa, chuyện qua lâu rồi mà." Ông mỉm cười nhìn Thanh Pháp, "Nếu dượng nhớ không lầm thì cháu còn một đứa em trai nữa đúng không, nó vẫn khỏe chứ, cũng là sinh viên rồi nhỉ?"
Đúng lúc này nhân viên phục vụ bưng đồ ăn lên.
Hai món mặn, một món chay và một tô canh nấu theo kiểu miền Nam.
Thanh Pháp không trả lời, rút đũa khử trùng ra trụng lại bằng nước nóng rồi đưa cho Lâm Mãn Phong, "Dượng ăn đi ạ."
Lâm Mãn Phong tươi cười cầm lấy.
Trong lúc ăn Lâm Mãn Phong kể những chuyện mới mẻ ở Nhị Thập Kiều, còn giới thiệu phong cảnh ở đó, "Quê mình sông hồ rừng núi đẹp lắm, còn có hai chục cây cầu từ thời cổ đại nữa, khi nào rảnh cháu nhất định phải về thăm đấy nhé."
Lâm Mãn Phong ăn no, Thanh Pháp đặt đũa xuống, "Dượng định ở đây mấy ngày, tìm được chỗ ở chưa ạ?"
Lâm Mãn Phong lau miệng, "Tối mai dượng về, cháu đừng lo gì hết, chỗ ở có công ty thu xếp rồi."
Thanh Pháp có rất nhiều điều muốn hỏi về Nguyễn Thu Sương, cơm nước xong xuôi, cậu đang định mở miệng thì Lâm Mãn Phong quay người lấy túi du lịch.
Mở túi lục tìm giây lát, Lâm Mãn Phong lấy ra một chiệc hộp thiếc tròn.
Trên hộp vẽ hình bướm lượn hoa đã phai màu, có vẻ xa xưa lắm rồi.
Thanh Pháp nhìn chiếc hộp kia không rời mắt.
Cậu linh cảm chiếc hộp này có liên quan đến Nguyễn Thu Sương.
Bàn tay đặt trên đầu gối khẩn trương nắm chặt.
1 giây.
2 giây.
......
Chiếc hộp rất sạch nhưng Lâm Mãn Phong vẫn phủi bụi cho có lệ, rốt cuộc đưa cho Thanh Pháp, "Đây là đồ của mẹ cháu mà dì cháu còn giữ lại, lần này đi cũng hên xui thôi, nếu không tìm được cháu thì bà ấy sẽ giữ làm kỷ niệm."
Thanh Pháp không biết mình nhận chiếc hộp thế nào, khi hoàn hồn lại thì đã một mực ôm chặt.
Duy nhất.
Di vật của mẹ.
Lâm Mãn Phong bận việc nên ăn cơm xong phải đi, Thanh Pháp muốn đặt xe cho ông nhưng Lâm Mãn Phong nhất quyết từ chối.
"Cháu cứ lo việc của mình đi, dượng đi vòng vòng ngắm cảnh là được rồi, khó khăn lắm mới đến thủ đô một lần, về khách sạn sớm làm gì."
Buổi tối Thanh Pháp còn phải học hai tiết, cậu suy nghĩ rồi định xin giảng viên cho nghỉ, "Để cháu dẫn dượng đi."
"Thôi thôi." Lâm Mãn Phong xua tay, "Dượng chỉ thích đi dạo một mình, nhiều người mất tự nhiên lắm."
Nghe Lâm Mãn Phong nói vậy Thanh Pháp cũng không miễn cưỡng nữa, cậu cúi gập người chào ông, "Cảm ơn dượng ạ."
Lâm Mãn Phong nhếch miệng cười, "Khách sáo làm gì, cháu cũng mời dượng ăn cơm mà. Mau về đi, dượng đi bộ cho tiêu cơm đây."
Ông quay người đi về hướng trung tâm thành phố.
Lúc này Thanh Pháp mới quay lưng về trường.
Cậu không mở hộp ra ngay.
Cậu không chắc liệu mình có đủ bình tĩnh để học tiết buổi tối sau khi mở hộp nhìn thấy di vật hay không.
Đợi học xong rồi mở.
Lâm Mãn Phong liếc mắt quan sát Thanh Pháp, đợi cậu băng qua đường đi xa, ông đổi hướng đi nhanh vào con hẻm ở chếch phía đối diện.
Băng qua hẻm là một con phố khác không náo nhiệt bằng khu ăn uống, đèn đường sáng rực, một chiếc xe bình thường đậu ven đường.
Lâm Mãn Phong chạy nhanh tới rồi mở cửa xe ngồi vào ghế sau, quay đầu cười nói với người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh, "Tôi đã làm xong việc đúng như ngài dặn rồi ạ!"
Người đàn ông trẻ tuổi lịch sự mỉm cười, "Theo tôi đến gặp sếp đi."
Hắn bước xuống xe, Lâm Mãn Phong cũng vội vã xuống theo.
Người đàn ông trẻ tuổi đi tới quán cà phê bên kia đường.
Đến cổng, hắn dừng lại nói, "Mời ngài vào."
Lâm Mãn Phong hơi sợ, ông chưa bao giờ gặp vị sếp kia, "Cậu không vào à?"
Người đàn ông trẻ tuổi mỉm cười đẩy cửa ra, "Yên tâm đi, không sao đâu."
Lâm Mãn Phong khẩn trương nuốt nước bọt mấy lần rồi mới ôm túi du lịch vào.
Quán cà phê đã được bao trọn, quầy thu ngân cũng chỉ có một nhân viên.
Trong quán đang mở một bài hát.
Lâm Mãn Phong nghe một hồi, bài hát quen thuộc đây mà! Tuần nào Tần Thư Kỳ cũng đến phố cổ uống trà nghe bình đàn, một chén trà hoa nhài rẻ nhất có thể nghe mấy bài, nếu gặp khách sộp còn được nghe ké đến trưa.
Bài "Thanh Thanh Mạn" này lần nào cũng có khách chọn cả.
Nhân viên quán đi ra khỏi quầy thu ngân dẫn Lâm Mãn Phong vào trong.
Lâm Mãn Phong nhắm mắt theo đuôi, thỉnh thoảng nhỏ giọng hỏi, "Chưa tới nữa à?"
Nhân viên kia thì thầm, "Suỵt, đừng nói gì hết."
Lâm Mãn Phong càng căng thẳng hơn, khúm núm cúi đầu đi vào trong một đoạn ngắn, rốt cuộc nhân viên quán dừng lại rồi kính cẩn nói, "Người tới rồi ạ."
Nhân viên quán rời đi, phía trước không có ai, Lâm Mãn Phong ngước mắt nhìn trộm.
Bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm kia, trong lòng Lâm Mãn Phong giật thót, vội vã cúi đầu xuống không dám nhìn lén nữa.
Giọng hát bình đàn du dương hoàn toàn trái ngược với bầu không khí hiện giờ.
Toàn thân Lâm Mãn Phong căng thẳng, nhưng nghĩ đến tiền vẫn đánh bạo nói: "Ông, ông chủ, chuyện ngài giao phó làm xong rồi ạ. Tôi đã làm đúng như lời ngài dặn, một chữ cũng không sót, ngài yên tâm, Thanh Pháp hoàn toàn không nghi ngờ gì cả."
Đăng Dương đặt cà phê xuống, "Ông đi được rồi, sẽ có người trả tiền cho ông."
Lâm Mãn Phong chỉ ước gì đi sớm một chút, ông vẫn muốn nói chuyện với người đàn ông trẻ tuổi kia hơn, còn người này ông không dám nhìn thẳng, lạnh đến rùng mình...... Lâm Mãn Phong gật đầu lia lịa, "Vâng vâng vâng, ngài cứ từ từ uống nhé, tôi đi ngay đây ạ!"
Lâm Mãn Phong khom lưng yên lặng quay người.
Vừa nhấc chân lại nghe thấy giọng nói không nhanh không chậm kia, "Nhớ đấy, sau này đừng bao giờ liên lạc với em ấy nữa."
(Ảnh hong có nói, ảnh chỉ làm tất cả cho ẻm thôiiiii)
Lâm Mãn Phong vội đáp, "Dạ dạ!"
Đợi một hồi, rốt cuộc ông cũng đi ra, sắp đến cổng gần như là chạy vụt ra ngoài.
Ông vừa mừng vừa tiếc, sao hồi đó vợ mình không giữ thêm mấy tấm ảnh của Nguyễn Thu Sương nữa chứ?! Mỗi tấm một trăm ngàn! Một trăm ngàn lận đó! Thiệt thòi lớn rồi! (~330 triệu)
Đăng Dương chưa vội đi.
Ngón trỏ của anh vuốt nhẹ đồng xu một tệ mát lạnh.
Trong đầu vang lên giọng nói của nhân viên cũ ở viện mồ côi.
"Mẹ Thanh Pháp tên Nguyễn Hạ...... À không! Thu cái gì Sương ấy, đúng rồi đúng rồi, Nguyễn Thu Sương! Nghe nói là đại mỹ nhân đẹp tuyệt trần, thảo nào sinh ra hai đứa con xinh xắn như vậy, tiếc là mọi thứ bị thiêu rụi hết rồi, ngay cả tấm hình cũng chẳng còn......"
5 tuổi.
18 tuổi.
13 năm.
Đăng Dương bỗng nhiên nắm chặt đồng xu.
—
Tan học xong Thanh Pháp chạy về nhà.
Đóng cửa lại, cậu lẳng lặng nhìn hộp thiếc tròn một lát rồi từ từ mở ra.
Ánh đèn ấm áp chiếu xuống, trong chiếc hộp không lớn lắm là một bì thư bằng giấy vàng.
Thanh Pháp lấy bì thư ra, không nặng lắm, nhìn hình dạng giống như...... ảnh chụp thì phải.
Hơi thở cậu dừng lại một giây.
Đặt hộp tròn xuống đất, Thanh Pháp giơ bì thư lên, trong căn phòng yên tĩnh chỉ có tiếng tim đập càng lúc càng lớn, ngón trỏ nhẹ nhàng mở bì thư rồi chậm chạp rút xấp ảnh kia ra.
Ánh đèn rọi xuống, là một bé gái xinh xắn đáng yêu có khuôn mặt trái xoan đang ngồi trên bàn nhỏ dưới cây lựu, đôi mắt cong cong, vui vẻ cười với ống kính.
Dưới góc phải có đề ngày tháng, được chụp ngày 1 tháng 6 năm 198x.
Thanh Pháp lấy tấm ảnh trên cùng ra, tấm thứ hai chụp bé gái đã lớn và tốt nghiệp trung học, cô bé cao hơn hầu hết nam sinh nên được xếp đứng cuối hàng, nở nụ cười dịu dàng, có mấy bạn nam nhìn trộm cô bị ống kính chụp được.
Lại để sang một bên, Thanh Pháp suýt nữa không cầm vững tấm ảnh.
Bức cuối cùng, người phụ nữ mặc sườn xám màu tím nhạt, sau lưng là biển hoa lay ơn nở rộ khắp đồi.
Nhìn tấm hình này, gương mặt Thanh Pháp gần như là bản sao của người phụ nữ, nhất là đôi mắt, con ngươi màu nâu nhạt, đuôi mắt hẹp dài hơi xếch lên, vừa dịu dàng vừa trầm tĩnh.
Đây chính là ——
Mẹ.
Thanh Pháp cúi đầu, nhẹ nhàng áp má vào tấm ảnh lạnh lẽo.
13 năm.
Rốt cuộc cậu đã biết được dáng vẻ của mẹ rồi.
Thì ra sườn xám của mẹ có màu tím nhạt.
(Em ơiiiii)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co