38
Đêm nay Thanh Pháp lại nằm mơ.
Một giấc mơ đầy màu sắc.
Buổi chiều nóng bức, mẹ mặc sườn xám màu tím nhạt kiễng chân hái hai quả lựu trên cây.
Đỏ rực, nặng trĩu, to gần bằng đầu cậu, "Trái này cho Thanh Thanh nhà mình nè." Nguyễn Thu Sương dúi vào ngực cậu rồi cười nhẹ, "Ôm đi, lát nữa mẹ bóc ra chén cho con múc ăn."
Cậu lập tức ôm chặt.
Trái còn lại cho Nguyễn Minh Tùng, nó nhìn trái của cậu rồi lại nhìn trái của mình, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, "Của anh lớn hơn con, con muốn trái to như anh cơ!"
Nguyễn Thu Sương phì cười rồi dịu dàng xoa đầu Nguyễn Minh Tùng, "Vì lần nào anh cũng ăn hết sạch mà, nếu lần này con cũng ăn hết thì lần sau mẹ hái cho con quả to hơn quả bóng nữa kìa."
Nguyễn Minh Tùng reo lên một tiếng rồi lập tức ngửa đầu tìm lựu to bằng quả bóng trên tàng cây.
......
Trưa hôm sau tan học, buổi chiều Thanh Pháp không có lớp, cậu vừa đi ra cửa tòa nhà vừa gọi điện cho Lâm Mãn Phong.
Chuyến tàu điện ngầm số 1 từ đại học Bắc Kinh đến sân bay quốc tế mất một tiếng rưỡi, sáng sớm nay cậu đã ghé cửa hàng mua ít đồ lưu niệm và quà tặng cho người dì họ và em họ chưa từng gặp mặt kia.
Cậu không hoàn toàn tin lời Lâm Mãn Phong nói.
Nếu dì họ và mẹ thật sự thân nhau như chị em thì sẽ không đợi 13 năm mới tìm cậu. Năm đó trong nhà gặp chuyện, khu phố lập tức liên lạc với mấy họ hàng ở quê, gọi mấy cuộc điện thoại, cuối cùng lắc đầu đưa cậu và Nguyễn Minh Tùng vào viện mồ côi Rainbow Bridge.
Họ hàng không muốn nhận nuôi họ.
Thanh Pháp cũng hiểu mình và Nguyễn Minh Tùng là hai người hai miệng ăn, không ai có nghĩa vụ phải nuôi họ cả.
Nhưng ngày chôn cất cha mẹ cũng chẳng có người thân nào đến tiễn họ đoạn đường cuối cùng.
Thân thích chỉ là nói suông mà thôi.
Nhưng Tần Thư Kỳ giữ ảnh chụp của mẹ và Lâm Mãn Phong đưa ảnh tới là kỳ tích mà cậu chưa bao giờ dám mơ, cậu thật lòng rất biết ơn họ.
Món nợ ân tình này cậu sẽ không bao giờ quên.
Chuông reo mấy tiếng, Lâm Mãn Phong bắt máy, trong ống nghe loáng thoáng tiếng loa phát thanh, Thanh Pháp lễ phép hỏi: "Dượng đến sân bay chưa ạ?"
Cậu vừa nói vừa đi ra cổng trường.
"Đến rồi đến rồi, đang xếp hàng làm thủ tục đây." Lâm Mãn Phong cười đon đả.
"Không phải dượng đi chuyến buổi tối sao ạ?" Thanh Pháp dừng lại.
"À, về sớm ấy mà!"
Suýt nữa Lâm Mãn Phong quên mất mình từng nói vậy.
Khó khăn lắm mới được đến thủ đô nên ông định đi chơi một ngày rồi tối nay về, nhưng người đàn ông trẻ tuổi hôm qua đã đặt sẵn vé máy bay lúc một giờ rưỡi chiều nay.
Có lẽ sếp hắn muốn đuổi ông về sớm một chút.
Người đàn ông trẻ tuổi còn nhắc ông một câu, "Thân phận sếp tôi còn ghê gớm hơn ông tưởng tượng nhiều, đã cầm tiền thì làm tốt việc mình nên làm đi, hiểu chưa?"
Sao Lâm Mãn Phong lại không hiểu chứ, khi người đàn ông trẻ tuổi tới nhà tìm ông, người dẫn đường là nhân vật mà bình thường ông cũng chẳng gặp được.
Lâm Mãn Phong rối rít đáp ứng.
Đạo lý đối nhân xử thế ông vẫn hiểu mà.
Ông sẽ tuyệt đối giữ kín miệng, không hé răng nửa chữ!
Chỉ là Thanh Pháp quá tài giỏi, còn quen biết nhân vật tầm cỡ như vậy nữa, nếu sau này có thể giữ quan hệ thân thích chắc sẽ giúp ích rất nhiều cho con trai ông!
Nhưng biết sao được, quan hệ giữa vợ ông và Nguyễn Thu Sương chẳng mấy thân thiết mà chỉ là họ hàng bình thường ít khi lui tới, mấy bức ảnh kia là Tần Thư Kỳ đến nhà họ Nguyễn chơi, thấy đẹp nên xin về mấy tấm.
Lâm Mãn Phong lắc đầu, ngoài miệng vẫn sốt sắng nói: "Dượng phải lên máy bay rồi, cúp máy đây, cháu nhớ học cho giỏi, đừng lo gì cho dì dượng hết, dì dượng sống tốt lắm, sau này có rảnh thì về quê chơi nhé."
Thanh Pháp vâng dạ, Lâm Mãn Phong cúp máy với tốc độ ánh sáng.
Trong tay xách hai túi quà nặng trĩu, Thanh Pháp biết khỏi cần gửi nữa.
Bọn họ không có ý định qua lại với cậu.
Quà là bánh ngọt và thịt khô mà Thanh Pháp chưa ăn bao giờ.
Cậu không đến căn tin mà mở mấy gói bánh ngọt và thịt khô ra ăn, sau đó tới thư viện đọc sách.
Đây là thời gian học tập yên bình hiếm hoi, mỗi ngày của Thanh Pháp đều lặp đi lặp lại như vậy, tập trung học hành.
Cậu trầm lặng ít nói nhưng cũng không phải xa cách mọi người ngàn dặm, trong lớp có ai đến bắt chuyện cậu đều lịch sự trả lời, thứ Sáu tan học còn có mấy bạn học mời cậu đi ăn đồ xào.
Thanh Pháp từ chối khéo, "Để lần sau vậy."
Dùng dằng một tuần, chắc Đỗ Bình An sẽ sốt ruột tới tìm cậu.
Thanh Pháp đã đoán đúng.
Sắp đến chung cư, chiếc Audi của Đỗ Bình An đậu trước lầu.
Sau khi tan học Đỗ Bình An đi thẳng từ trường tới đây, thấy Thanh Pháp, y lập tức cầm một gói bánh tai heo xuống xe.
Bánh tai heo là món hot nhất ở khu ẩm thực của đại học T, phải xếp hàng từ sớm mới mua được, Cố Tinh Dã rất thích món này.
Cố Tinh Dã đang miệt mài làm thí nghiệm, nói muốn đăng ký một chương trình hợp tác với nước ngoài gì đó, ngày ngày nhốt mình trong phòng thí nghiệm, nghĩ mình sắp tới tìm Thanh Pháp nên y xếp hàng mua bánh tai heo cho Cố Tinh Dã.
Lúc trả tiền chợt nhớ tới Thanh Pháp, nhân tiện mua thêm một gói.
"Anh!" Đỗ Bình An chạy ra đón rồi tươi cười đưa bánh tai heo tới, "Đây là bánh tai heo nổi tiếng nhất trường em, mới ra lò đấy, thơm cực kỳ."
Thanh Pháp cầm lấy, cũng không nhắc chuyện Trần Quốc Anh mà chỉ cười nhạt, "Cảm ơn." Cậu giơ túi đồ ăn vừa mua trong tay lên, "Em đến đúng lúc lắm, tối nay anh sẽ nấu lẩu."
Đỗ Bình An gãi ót, "Em không vào nhà đâu, em còn phải đi tìm bạn nữa, à phải rồi." Lúc này y mới nhớ ra hỏi, "Anh chuyển sang khoa nào vậy."
"Khoa Sinh."
"Chung lớp với bạn em đó! Cậu ấy tên ——"
Im bặt.
Đỗ Bình An sực nhớ đến chuyện hôm mùng hai Tết.
Thanh Pháp giỏi giang như vậy, tất cả mọi người đều thích cậu, có khi nào Cố Tinh Dã cũng......
Đột nhiên Đỗ Bình An không muốn giới thiệu cho hai người làm quen nữa.
Y vội vàng đổi chủ đề, "Mai thứ Bảy được nghỉ, anh có rảnh không?"
Cũng may Thanh Pháp có vẻ phân tâm, không để ý câu trước của y mà chỉ suy nghĩ giây lát rồi trả lời, "Không."
Đỗ Bình An nghe vậy thì lập tức sốt ruột, "Cuối tuần anh còn bận gì nữa, làm thêm hả?" Y dứt khoát nói, "Anh muốn bao nhiêu tiền em trả, anh đừng đi làm nữa!"
Thanh Pháp không còn làm thêm nữa, giờ cậu nhận việc từ các sinh viên.
Xử lý số liệu, phân tích dữ liệu sinh học, viết lời mở đầu báo cáo...... việc gì cũng nhận.
Vừa củng cố kiến thức vừa kiếm được thù lao kha khá.
Thanh Pháp đã nhận mấy đơn, danh tiếng ngày càng lan xa, dạo này có người tìm cậu liên tục.
Chỉ riêng số tiền kiếm được mấy ngày nay đã đủ cho cậu tiêu xài dư dả trong hai tháng tới.
Giọng Thanh Pháp nghe không ra cảm xúc gì, "Tập lái xe."
Vẻ mặt Đỗ Bình An chán nản, "Anh, thật ra anh không muốn đi chứ gì?" Bỗng nhiên y thốt ra một câu, "Anh đừng thích anh ta nữa, chẳng có kết quả đâu."
Y nói không đầu không đuôi, Thanh Pháp ngẩn ra một lát mới hiểu được.
Đỗ Bình An tưởng cậu thích Trần Quốc Anh.
Hoang đường đến mức chẳng thấy ngạc nhiên nữa, quả là trí thông minh của Đỗ Bình An.
Trong đầu y ngoại trừ tình yêu thì không còn chuyện thứ hai.
Nhưng cũng gần đến thời gian trong kế hoạch của Thanh Pháp, cậu nói: "Chiều thứ Ba anh không có lớp, thứ Ba đi."
Đỗ Bình An giây trước ở địa ngục giây sau lên thiên đường, bả vai y chùng xuống, thở phào nhẹ nhõm rồi cười nói, "Anh biết không? Anh thật sự...... lúc nào cũng làm cảm xúc của em lên xuống như tàu lượn vậy."
Thanh Pháp cũng cười theo, "Không biết."
Đúng lúc này một con mèo mướp nhảy ra từ trong bồn hoa, hai mắt Đỗ Bình An lập tức sáng lên, đáng yêu quá nên y muốn ngồi xuống ôm, thế mà con mèo nhe răng gừ y rồi lại tới bên chân Thanh Pháp, quen thuộc nằm phịch xuống đất giơ bụng lên chờ gãi.
Đỗ Bình An cắn môi dưới, vừa tức vừa buồn.
Y hậm hực nói. "Địa chỉ nhà họ Trần em sẽ nhắn qua Wechat, tối thứ Ba em gọi lại, em đi trước đây."
Lên xe đi mất.
Thanh Pháp không phản ứng gì mà ngồi xuống để bánh tai heo sang một bên rồi đưa tay gãi cằm mèo mướp.
Một lát sau, cậu mở bánh tai heo ra.
Mùi sữa thơm lừng, mèo mướp lập tức bám vào cánh tay Thanh Pháp ngửi bánh tai heo.
Thanh Pháp lấy ra một miếng nhỏ đặt trên lòng bàn tay, mèo mướp ăn ngấu nghiến.
Đôi mắt Thanh Pháp trong veo, "Lần này được ăn ké bánh tai heo của người khác, chẳng biết lần sau còn cơ hội không nữa."
Ting.
Trong túi rung lên một cái, Đỗ Bình An nhắn địa chỉ nhà họ Trần.
Sáng thứ Bảy, Thanh Pháp đến sân tập lái lúc 7 giờ.
Cậu định hôm nay và ngày mai sẽ học luôn cho xong để thi vòng hai vòng ba cùng một lượt.
Sắp đến chỗ đậu xe thì thấy bãi đất kia trống trơn.
Xe cậu chẳng thấy đâu nữa.
Thanh Pháp cũng không lo bị trộm, chỗ Đăng Dương dẫn cậu đến chắc chắn không có vấn đề gì về an ninh.
Chìa khóa có hai chiếc, khi Đăng Dương lái xe tới đã đưa cho cậu một chiếc, sau đó không trả lại.
Nhưng Đăng Dương lái xe cậu làm gì?
Không để Thanh Pháp nghĩ quá lâu, sau lưng vang lên tiếng còi, cậu quay người lại.
Xe dừng cách cậu nửa mét.
Đăng Dương xách hai túi giấy xuống xe, không đi tới mà đặt túi giấy lên mui xe rồi lấy ra mấy hộp đồ ăn.
"Chưa ăn thì ăn chung đi." Đăng Dương dựa vào mui xe, cầm một cái bánh bao dừa xốp giòn lên ăn.
Thanh Pháp đi tới dựa vào xe bên cạnh Đăng Dương, cũng cầm một cái bánh bao màu vàng nhạt, cắn vào tỏa ra vị dứa, còn có nhân dứa băm nhỏ, cậu nuốt xuống rồi hỏi: "Anh làm việc suốt đêm à?"
Còn đến sớm hơn cậu nữa.
"Đâu có, mười giờ ngủ rồi." Đăng Dương nhìn phía xa, anh ăn rất nhanh nhưng lại hết sức ưu nhã.
Thanh Pháp dời mắt đi, đến khi nhìn tới phía trước mới phát hiện một cảnh đẹp không ngờ.
Khu đất bằng phẳng rộng mênh mông chẳng có vật gì che chắn, tựa như cuối tầm nhìn chính là ranh giới của bầu trời.
Sắc trời ửng lên màu vỏ cam.
Mặt trời đang mọc.
Lần trước Thanh Pháp chỉ lo tập lái nên hoàn toàn không phát hiện ra ở đây có thể nhìn thấy mặt trời mọc.
Cả hai đều không lên tiếng nữa, Thanh Pháp vừa yên lặng ăn bánh bao vừa ngắm mặt trời mọc.
Đợi mặt trời mọc lên, Đăng Dương chợt nói: "Trước đây thứ Ba nào tôi cũng cho mình nghỉ một ngày để đi câu cá."
Thanh Pháp không hiểu ý anh nên yên lặng chờ câu sau.
"Giờ nhận ra cuối tuần vẫn tốt hơn." Đăng Dương quay sang, đôi mắt đen phản chiếu gương mặt Thanh Pháp, "Cuối tuần sau ra biển nhé, thuyền lớn lắm, cậu có thể dẫn bạn mình theo."
Thanh Pháp tỏ vẻ thản nhiên như đang nói một chuyện hết sức bình thường, "Tôi đâu có bạn."
"Đời sinh viên muôn màu muôn vẻ." Đầu lưỡi Đăng Dương chạm vào răng hàm, "Nếu cậu muốn kết bạn, tôi nghĩ nhiều người sẵn lòng lắm đấy."
Thanh Pháp không nói gì mà hỏi, "Thời đại học anh có bạn không?"
"Không."
"Sao thế?" Thanh Pháp lặp lại câu của anh. "Nếu anh muốn kết bạn, tôi nghĩ cũng có nhiều người sẵn lòng lắm đấy."
Thanh Pháp mới ăn xong nên môi hơi bóng, môi cậu màu đỏ nhạt như thoa son, mắt Đăng Dương hơi nheo lại, "Không hợp, tôi kén bạn lắm."
Thanh Pháp chợt nở nụ cười, cậu quay mặt đi, lúc này mặt trời đã lên cao, là một ngày nắng đẹp.
Cậu chống hai tay lên mui xe rồi ngả người ra sau, cằm hơi ngửa lên, nhắm mắt phơi nắng, "Tôi cũng kén, bởi vậy mới không có bạn."
Gương mặt trắng nõn của Thanh Pháp tỏa sáng rạng rỡ dưới nắng, không thấy một lỗ chân lông nào, môi cũng sáng lấp lánh.
Yết hầu Đăng Dương nhấp nhô mấy lần, anh dời mắt đi, "Tôi kén, cậu cũng kén, vậy chúng ta thử kết bạn với nhau đi."
Im lặng một hồi, Thanh Pháp mở mắt ra, ánh nắng chiếu thẳng vào mắt, cậu nhắm hờ một lát rồi quay đầu nói: "Làm bạn với tôi nguy hiểm lắm. Tôi là người tốt nhưng cũng không phải tốt hẳn, tôi nói dối giỏi lắm đấy."
Đăng Dương khẽ bật cười, lồng ngực phập phồng, yết hầu cũng nhấp nhô dữ dội.
"Thật trùng hợp, tôi cũng nói dối giỏi lắm."
"Trên bàn đàm phán ấy."
Thanh Pháp tập lái xe cả ngày.
Chạng vạng tối Đăng Dương có việc đi trước, Thanh Pháp không về mà tập suốt đêm cho đến sáng hôm sau, tập xong nội dung thi vòng hai vòng ba mới đón xe về nhà.
Tắm xong, Thanh Pháp không ăn gì mà leo lên giường.
Trên tủ đầu giường đặt một khung hình mới, là tấm ảnh chụp Nguyễn Thu Sương ở vườn hoa lay ơn kia.
Đã qua giờ chúc buổi sáng tốt lành, cũng chưa đến giờ chúc ngủ ngon nên Thanh Pháp chỉ nói "con về rồi", sau đó đắp chăn ngủ.
Ngủ một giấc đến sáng hôm sau, Thanh Pháp lấy lại tinh thần, đói đến nỗi bụng kêu vang, cậu vào bếp nấu tô mì, rửa mặt ăn sáng xong thì thay đồ đi học, cầm điện thoại lên mới thấy hôm qua Đăng Dương gửi cho mình hai tin nhắn Wechat.
Một tin là giữa trưa [ Tối qua tập lái suốt đêm à?]
Tin thứ hai cách đây bốn tiếng [ Đang ngủ bù à?]
Giờ là 7:10, Thanh Pháp không chắc Đăng Dương đã dậy chưa nên tạm thời không trả lời, buổi trưa tan học cậu mới nhắn lại, [ Dạ, về nhà ngủ đến sáng nay luôn. Đang rảnh nên tranh thủ tập cho xong, chạy tới chạy lui mất công lắm, xe tôi để tạm ở đó được không? Khi nào lấy được bằng sẽ lái đi.]
Mấy phút sau, Đăng Dương trả lời, [ Đó là sân tập của Hoàng Đức Duy, cậu cứ để thoải mái.]
Sau đó lại nhắn thêm một câu.
[ Cậu ấy cũng là bạn học chung cấp hai với tôi.]
Thanh Pháp đang định trả lời thì một bóng đen đột nhiên phủ xuống đầu, "Bạn học Pháp, làm phiền cậu mấy phút được không?"
Thanh Pháp trả lời Đăng Dương một chữ "Dạ" ngắn gọn rồi cất điện thoại, ngẩng đầu lên thấy một nữ sinh.
Nữ sinh trắng trẻo thanh tú, tóc búi củ tỏi, nụ cười ngọt lịm, "Để mình tự giới thiệu nhé, mình tên Chu Vô Ưu, học chung lớp với cậu đấy."
Thanh Pháp gật đầu, "Chào cậu."
Đang giờ ăn trưa nên Chu Vô Ưu lược bỏ phần mở đầu rồi đi thẳng vào vấn đề, "Tớ có một thí nghiệm muốn mời cậu làm chung, tính luôn cả tớ thì giờ trong nhóm có ba người rồi."
Thanh Pháp từ chối khéo, "Dạo này tôi bận......"
"Không gấp đâu!" Chu Vô Ưu buột miệng ngắt lời cậu, nói xong mới nhận ra mình quá nôn nóng nên gò má hơi ửng đỏ, "Ý tớ là còn đang trong giai đoạn nuôi men nên không cần phải vội."
Từ lâu Chu Vô Ưu đã biết Thanh Pháp, trong hội đồng hương của sinh viên năm nhất, cô từng nghe đồng hương học ở khoa công nghệ phần mềm nhắc đến cậu.
Về sau rốt cuộc nhìn thấy ảnh chụp Thanh Pháp trên bảng vàng của trường.
Hình dung thế nào nhỉ.
Vừa thấy đã mất hồn?
Tóm lại cả tướng mạo và khí chất của Thanh Pháp đều rất hợp ý cô.
Lần này thí nghiệm, một nửa là cô thật sự cần người tài, một nửa là muốn tiếp xúc nhiều hơn với Thanh Pháp.
Nam sinh tài giỏi phải mau tóm về tay mới được!
Thanh Pháp hầu như chưa từng tiếp xúc với nữ sinh nhưng đầu óc cậu nhạy bén nên đoán được mục đích của Chu Vô Ưu, lần này cậu dứt khoát từ chối thẳng, "Xin lỗi, tôi có thí nghiệm của riêng mình rồi, cậu tìm người nào thích hợp hơn đi."
Cậu thu dọn sách vở rồi đứng dậy rời đi.
Chu Vô Ưu không hề nản chí, cô đã nghe ngóng rồi, Thanh Pháp chưa có bạn gái, giờ học chung lớp cơ hội của cô sẽ càng lớn hơn. Cô chỉ tò mò thí nghiệm mà Thanh Pháp nói là thí nghiệm gì......
Thanh Pháp vừa ra khỏi lớp thì đụng phải một người ở cửa.
Vẻ mặt Cố Tinh Dã hơi ngượng ngùng, hắn làm rơi chìa khoá phòng thí nghiệm nên quay lại lấy, không ngờ bắt gặp Chu Vô Ưu "tỏ tình" với Thanh Pháp. Cố Tinh Dã mở miệng, "Tớ......"
Thanh Pháp chẳng chút dao động mà bình thản rời đi.
"......" Cố Tinh Dã nghẹn lại, lúng túng xoa mũi rồi bước vào lớp.
Đúng là Thanh Pháp có một thí nghiệm.
Cùng dạng thí nghiệm với Cố Tinh Dã, là chương trình trao đổi giữa đại học Bắc Kinh và trường nước ngoài, chỉ có một suất nên cậu muốn giành lấy.
Nhưng cậu mới chuyển ngành nên phải chuẩn bị hồ sơ một thời gian để đăng ký phòng thí nghiệm.
Ra khỏi lầu, Thanh Pháp lấy điện thoại xem, Đăng Dương chưa trả lời, cậu cất lại vào túi.
Đảo mắt đã đến thứ Ba, học xong tiết buổi sáng, Thanh Pháp đến căn tin ăn cơm, không về nhà mà lên tàu điện ngầm đến thẳng nhà họ Trần.
Đăng Dương đã thay đổi thói quen câu cá vào thứ Ba, sợ chạm mặt anh nên Thanh Pháp suy nghĩ một lát rồi chủ động nhắn tin cho anh trên Wechat.
[ Anh đang bận à?]
Khi cậu ra khỏi cổng ga điện ngầm, Đăng Dương mới trả lời, [ Vừa xong việc, có chuyện gì không.]
Thanh Pháp hỏi lại, [ Anh đang ở công ty à?]
Một giây sau, Đăng Dương gọi tới.
Không có tạp âm nào mà rất yên tĩnh, Đăng Dương hỏi cậu, "Tôi đang ở công ty, có việc cần tìm tôi à?"
Thanh Pháp đi về hướng nhà họ Trần, "Đồ câu cá của tôi để ở chỗ anh, nếu anh rảnh thì xế chiều tôi đến lấy nhé."
"Muốn câu cá à?"
"Cuối tuần ra biển câu mà, tôi muốn tập trước."
Đăng Dương nhẹ nhàng nói, "Ra biển chỉ là đổi chỗ câu thôi, đâu cần tập làm gì. Với lại đồ câu cá của cậu để ở nhà tôi rồi, hôm nay tôi bận, nếu cậu thật sự muốn tập thì mai tôi đưa cho."
(Đi bỉn đi bỉn đi bỉn òiiiii)
Thanh Pháp chỉ đang viện cớ, cậu dừng chân nhìn trạm gác cổng trước mặt, điềm tĩnh nói, "Không cần phiền vậy đâu, cuối tuần gặp nhé."
——
Bảo vệ gác cổng nhìn Thanh Pháp bằng ánh mắt dò xét.
Do dự một hồi mới cầm điện thoại nội bộ lên, "Tên Thanh Pháp đúng không? Để tôi gọi hỏi thử."
Đúng lúc này một chiếc Audi trờ tới, bảo vệ lập tức nhoài người ra cửa sổ chào, "Chị Trình về rồi!"
Trình Tâm Dĩnh hạ cửa xe xuống, không nhìn bảo vệ mà nhìn Thanh Pháp mấy giây rồi vui vẻ nói: "Là em à!"
Cô là cháu gái quản gia, trước giờ vẫn luôn làm việc cho nhà họ Trần, gần đây đang chăm sóc Trần Minh Nguyên.
Lần trước cô đã từng gặp Thanh Pháp ở bệnh viện.
Thanh Pháp mỉm cười chào hỏi, "Chào chị."
Bảo vệ lập tức thay đổi thái độ, khách sáo nói, "Thì ra cậu quen chị Trình, vậy khỏi cần hỏi nữa, vào đi." Hắn để điện thoại xuống rồi mở cổng cho Trình Tâm Dĩnh.
Trình Tâm Dĩnh đảo mắt một vòng, lập tức hiểu ra thiếu niên này đến tìm Trần Quốc Anh! Cô bảo Thanh Pháp, "Nào, lên xe đi chị chở em, còn phải đi thêm mười phút nữa đó."
Thanh Pháp không từ chối mà ngồi vào ghế phụ rồi lễ phép nói, "Cảm ơn chị."
"Đừng khách sáo." Trình Tâm Dĩnh có ấn tượng rất tốt với Thanh Pháp, lái xe tới biệt thự rồi nhắc cậu trước, "Lão gia chưa chắc sẽ cho em gặp tiểu thiếu gia đâu."
Thanh Pháp mỉm cười, "Cứ thử xem sao ạ."
Đến cổng biệt thự, Trình Tâm Dĩnh dừng xe rồi dẫn Thanh Pháp vào, sắp tới cửa thì đụng phải Trần Hào đang đi ra.
Trần Hào thấy Thanh Pháp khá quen nên đột ngột dừng lại, "Cháu là bạn Quốc Anh đúng không?"
Thanh Pháp lễ phép nói, "Chào chú."
Trình Tâm Dĩnh thì thầm với Trần Hào mấy câu, chờ Trình Tâm Dĩnh nói xong, Trần Hào đi tới vỗ vai Thanh Pháp rồi tha thiết nói: "Đúng lúc lão gia đi vắng, cháu giúp chú khuyên Quốc Anh nhé, bảo nó đừng bướng......"
Rầm!
Trên lầu chợt vang lên một tiếng động chát chúa, Trần Quốc Anh lại đang nổi điên.
Trần Hào giận tái mặt, dạo này ông ta đã chịu đủ giày vò nên chỉ muốn tìm chỗ yên tĩnh nghỉ ngơi, vung tay bỏ đi một mạch.
Trình Tâm Dĩnh bất lực thở dài, cô bước nhanh vào nhà rồi đi lên lầu hai, tiếng đập phá càng thêm rõ ràng, kèm theo là tiếng chửi bới của Trần Quốc Anh.
"Rác rưởi, cút ra ngoài đi!"
Trong hành lang có một đám vệ sĩ canh chừng, người hầu chật vật bưng khay đồ ăn ra, toàn thân đầm đìa nước canh.
Mọi người đã quá quen thuộc nên chẳng bộc lộ cảm xúc gì.
Trình Tâm Dĩnh do dự một hồi mới dẫn Thanh Pháp đi tới gõ cửa, "Tiểu thiếu......"
"Cút!" Cảm xúc của Trần Quốc Anh đã đạt ngưỡng bùng nổ, trong cửa thỉnh thoảng vọng ra tiếng vật nặng rơi xuống đất, "Chờ tao ra ngoài thì tụi bây phải cút xéo hết!"
Trình Tâm Dĩnh lắc đầu rồi nhỏ giọng hỏi Thanh Pháp, "Hay là hôm nay em về đi nhé?"
Thanh Pháp mỉm cười lắc đầu, cậu đưa tay gõ nhẹ lên cửa.
"Cút mau lên! Tao có đói chết cũng......"
"Trần Quốc Anh." Thanh Pháp lên tiếng.
Trong phòng im bặt, cùng lúc đó cửa phòng bị kéo bật ra, tốc độ quá nhanh nên thậm chí còn cuốn theo một luồng gió.
Con ngươi Trần Quốc Anh mở to, bàng hoàng nhìn Thanh Pháp, vẻ mặt hung tợn đã biến mất sạch.
Trong chớp mắt, hắn không còn thấy được bất kỳ ai mà chỉ có Thanh Pháp.
Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi khắc hắn đều nhớ Thanh Pháp, nhớ đến phát điên! Giờ Thanh Pháp đã ở ngay trước mắt hắn!
Hắn đi chân trần lao ra muốn ôm Thanh Pháp.
Chớp mắt tiếp theo, hắn bị mấy vệ sĩ đồng loạt cản lại, vệ sĩ cúi đầu ngập ngừng nói, "Tiểu thiếu gia, lão gia đã dặn ngài không được ra khỏi cánh cửa này ạ."
Bị ngăn lại, Trần Quốc Anh nổi điên vung nắm đấm về phía vệ sĩ, Thanh Pháp bình tĩnh nói: "Nếu anh đánh người thì lần sau tôi lại đến."
Động tác khựng lại, mọi người đều sửng sốt nhìn Trần Quốc Anh thu hồi nắm đấm.
Trình Tâm Dĩnh cũng giật nảy mình, lần cuối cùng Trần Quốc Anh nghe lời như thế là trước mặt chú hắn......
Trong phòng bừa bộn không có chỗ ngồi, Trần Quốc Anh bảo Trình Tâm Dĩnh đổi phòng khác tiếp đãi Thanh Pháp.
Trình Tâm Dĩnh còn đang do dự thì cảm xúc của Trần Quốc Anh đã ổn định trở lại, bảo cô bưng điểm tâm và nước trà lên.
Mấy ngày nay Trần Quốc Anh ăn rất ít, giờ hắn đã chịu ăn nên Trình Tâm Dĩnh nhanh nhẹn dẫn họ sang phòng khách bên cạnh.
Đóng cửa lại, trong phòng khách chỉ còn Trần Quốc Anh và Thanh Pháp.
Ánh mắt Trần Quốc Anh từ đầu đến cuối không hề rời khỏi Thanh Pháp. Trong lòng hắn cảm động vô vàn, hắn biết Thanh Pháp sẽ nghĩ cách đến gặp mình mà!
Cảm giác này hết sức kỳ diệu, hệt như được một người nâng niu cất trong túi áo để âm thầm yêu thương, sống mũi hắn cay cay, "Anh rất nhớ......"
Thanh Pháp ngắt lời hắn, "An An nhờ tôi tới đây để chuyển lời."
Trần Quốc Anh ngẩn ra hồi lâu, sắc mặt thay đổi, "Đỗ Bình An?"
Thanh Pháp bình tĩnh nói, "Đúng."
Trần Quốc Anh ngàn lần không muốn nghe tên Đỗ Bình An, sở dĩ Thanh Pháp lạnh lùng với hắn là vì Đỗ Bình An chen vào giữa bọn họ, hắn nhíu mày, "Nó nói gì?"
Thanh Pháp thuật lại nguyên văn lời Đỗ Bình An, "Nó nói chỉ thích người kia thôi, người mà anh cũng biết ấy."
Trần Quốc Anh cười lạnh, hắn biết chứ, Đỗ Bình An thích chú Đăng Dương của hắn.
"Còn gì nữa không?"
"Cứ tiếp tục náo loạn thì hai người sẽ rất khó xử." Thanh Pháp hờ hững nói, "Vì nó, anh đừng thích nó nữa mà thích người khác đi."
Trần Quốc Anh lập tức tái mặt.
Đỗ Bình An đang nói nhảm gì vậy! Hắn đã sớm......
Tim hắn giật thót.
Thanh Pháp lại hiểu lầm cho xem!
Hắn vội vã giải thích, "Anh......"
Cạch.
Đúng lúc này, cửa phòng khách mở ra, Trình Tâm Dĩnh bưng trà bánh cúi đầu theo sau.
Ánh mắt dò xét của Trần Minh Nguyên dán vào Thanh Pháp, gõ nhẹ đầu gậy xuống sàn nhà, "Chàng trai, nói chuyện riêng với tôi đi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co