Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

40

duongkieu263

Nghe Hoàng Đức Duy gọi lão Trần tổng, Phạm Bảo Khang vội vàng bịt miệng lại để khỏi cười ra tiếng.

   Thật ra Đăng Dương bảo dưỡng rất tốt, chỉ cần không nghiêm mặt rồi mặc đồ bình thường chạy bộ trong trường đại học vẫn có thể miễn cưỡng giả làm sinh viên năm cuối.

   Hoàng Đức Duy là cố ý.

   Hắn hiểu lầm Đăng Dương chỉ kể cho Phạm Bảo Khang nghe chuyện Thanh Pháp, cơn giận này dù thế nào cũng phải trút!

   Nhưng Thanh Pháp không để ý mà nhìn sang Đăng Dương, "Anh muốn lái thuyền à?"

   Trong nguyên tác Đăng Dương xuất hiện không nhiều, thậm chí Đỗ Bình An còn không biết anh biết lái thuyền, nhưng Thanh Pháp chẳng hề kinh ngạc, dù Đăng Dương có biết gì đi nữa thì cũng không kỳ quái.

   Cậu quan tâm đến câu cá trên biển hơn.

   Câu cá thành nghiện rồi.

   Đăng Dương đọc được ý nghĩ của cậu, "Thuyền trưởng lái trước, sau đó tôi sẽ lái thêm một đoạn tới vùng biển mình hay ghé, ở đó tài nguyên phong phú, còn câu được cá ngừ đại dương mấy chục ký nữa."

   Còn một điều mà Đăng Dương không nói, lần trước anh đã gặp cá voi ở vùng biển kia.

   Nhưng cái này phải xem vận may, anh không muốn Thanh Pháp hy vọng rồi lại thất vọng.

   Thanh Pháp hiếu kỳ hỏi: "Câu cá ngừ đại dương bằng mồi gì ạ?"

  "Lấy mồi ngay tại chỗ, trước tiên câu một con cá nhỏ làm mồi, đối với cá ngừ đại dương có sức hấp dẫn lớn lắm."

   Hai người mải nói chuyện nên không thấy Hoàng Đức Duy và Phạm Bảo Khang đã lên thuyền trước.

   Hoàng Đức Duy chấn động đến nỗi choáng váng.

   Đây là lần đầu tiên hắn thấy Đăng Dương kiên nhẫn như vậy.

   Hồi cấp hai hiếm hoi lắm hắn mới có một lần hiếu học, đến hỏi Đăng Dương một bài toán, Đăng Dương viết xoẹt xoẹt trên giấy rồi xé ra đưa cho hắn, một chữ cũng không có.

   Phạm Bảo Khang cũng có kinh nghiệm tương tự, hắn vỗ vai Hoàng Đức Duy, "Người ta là bé cưng mà, không ai đọ nổi đâu."

   Lúc này Hoàng Đức Duy mới nghiêm chỉnh lại, hắn thì thầm, "A Dương nghiêm túc thật à?"

   Phạm Bảo Khang cũng không chắc, không ai có thể nhìn thấu Đăng Dương, người khác cho rằng mình và anh ở cùng một tầng nhưng thật ra anh đã lên tầng cao nhất từ lâu, Phạm Bảo Khang cười, "Chẳng biết nữa, nhưng Thanh Pháp chắc chắn là người đặc biệt duy nhất của cậu ấy."

   Hoàng Đức Duy hào hứng xoa tay.

   Nếu Đăng Dương đã quyết tâm thì hắn nhất định phải giúp mới được!

   Kinh nghiệm theo đuổi người của hắn có thể viết thành sách cơ đấy!

   Hoàng Đức Duy bỏ Phạm Bảo Khang lại rồi chạy đi, "Sư phụ Tiểu Pháp chờ anh với!"

   Phạm Bảo Khang ung dung đuổi theo.

   Đây là du thuyền tư nhân của Đăng Dương, đi cùng có thuyền trưởng, lái chính, lái phụ, lao công, đầu bếp.

   Hầu hết thời điểm Đăng Dương chỉ ra biển một mình, lâu lâu mới hẹn mấy người có cùng sở thích câu cá trên biển.

   Boong dưới tầng một gần như sát mặt nước, đặt hai chiếc ghế, Đăng Dương thường câu cá ở đây, tầng hai là boong chính, ngoài phòng ốc tiện nghi còn có sảnh giải trí, ca hát xem phim tiệc tùng đều được, nhưng chỉ có Phạm Bảo Khang mượn thuyền dùng mấy lần.

   Đăng Dương mua chiếc du thuyền này chỉ để câu cá trên biển.

   Lúc say mê nhất, tuần nào anh cũng ra biển, gió mặc gió, mưa mặc mưa.

   Đầu bếp đã làm xong bữa khuya, cháo hải sản hương vị thanh đạm, còn có tôm hùm Mỹ và cua hoàng đế.

   Thanh Pháp không thấy ngon miệng.

   Sau khi lên thuyền cậu mới phát hiện mình hơi say sóng, nhất là bây giờ thuyền đang ra khơi, xung quanh tối đen, chỉ có tiếng nước ì oạp, cảm giác khó chịu càng lúc càng tăng.

   Nhưng cậu không để lộ ra mà yên lặng ăn cháo.

   Hoàng Đức Duy líu lo không ngừng, "Hồi cấp ba mở tiệc mà thiếu người thổi kèn harmonica, để khỏi phải khiêu vũ với nữ sinh, A Dương đã chọn thổi kèn harmonica, anh tưởng cậu ấy chỉ cố mà làm thôi, ai ngờ trong buổi tiệc chẳng biết cậu ấy thổi bài gì mà nữ sinh cả trường đều thành fan hâm mộ của cậu ấy, làm anh ghen đỏ cả mắt......"

   Hắn nhai thịt cua ngon lành, đột nhiên hỏi Thanh Pháp, "Sư phụ Tiểu Pháp, em đã nghe A Dương thổi kèn harmonica bao giờ chưa?"

   Thanh Pháp nuốt cháo xuống, "Chưa ạ." Cậu lại lễ phép nói, "Anh cứ gọi tên em là được rồi."

  "Được, Tiểu Pháp!" Hoàng Đức Duy làm như quen thuộc, chẳng ngại chút nào, "Để anh kể em nghe, thời đi học A Dương được săn đón lắm, cũng chẳng biết bọn họ thích cậu ấy ở điểm gì nữa, không cảm xúc không biết cười không quan tâm người khác, đâu giống như anh, thân thiện hay cười, chu đáo ấm áp......"

   Sau vài ly rượu, Hoàng Đức Duy không khỏi buồn bã, từ giúp đỡ biến thành hồi ức thất tình đẫm nước mắt.

   Phạm Bảo Khang đã nghe mòn tai, lắc đầu với Thanh Pháp, "Kệ cậu ta đi, tháng nào cũng phải kể một lần mới chịu."

   Đăng Dương gác đũa, "Bọn tớ đi ngủ trước đây, phải dậy sớm câu cá nữa."

   Thanh Pháp gật đầu, lúc đứng dậy hơi buồn nôn.

   Nghe nói đến phòng, Hoàng Đức Duy đang rưng rưng nước mắt ngẩng đầu lên nói to, "Ba phòng thì ngủ kiểu gì? À, để tớ chia cho!" Hắn loạng choạng đứng dậy, "Tớ sẽ ngủ với em Thanh Pháp! Bọn tớ còn trẻ nên có chung chủ đề...... Ưm ưm???"

   Phạm Bảo Khang bịt miệng hắn kéo xuống ghế rồi cười nói với Thanh Pháp: "Tin anh đi, không ai có thể ngủ chung giường với cậu ta quá một phút đâu."

   Thanh Pháp nghĩ đến gì đó làm dạ dày cuộn lên dữ dội hơn, cậu gật đầu rồi đi theo Đăng Dương.

   Đăng Dương không dẫn Thanh Pháp về phòng mà đến toilet.

  "Đừng nhịn, nôn ra sẽ không sao nữa đâu."

   Sức chịu đựng của Thanh Pháp đã đến cực hạn, thái dương lấm tấm mồ hôi, cậu đi tới vịn bồn rửa tay rồi vùi đầu nôn ra.

   Vì không ăn nhiều nên nôn một lát đã hết sạch.

   Cậu súc miệng rồi ngẩng đầu lên, sắc mặt trong gương tái nhợt nhưng miệng lại đỏ lạ thường, con ngươi như được nước mắt sinh lý rửa sạch, cậu lau đi vệt nước ở khóe môi rồi quay người nói, "Xin lỗi, tôi không biết mình sẽ say sóng."

  "Không cần xin lỗi, say sóng là bình thường mà." Đăng Dương đưa tới một vật, "Lần đầu tôi ra biển cũng say sóng, ngậm kẹo sẽ đỡ hơn nhiều."

   Vỏ kẹo trong suốt màu cam sáng rực dưới ánh đèn, đã bóc ra sẵn, là kẹo cam.

   Thanh Pháp cầm lấy bỏ vào miệng, có vị chua ngọt, "Cảm ơn anh."

   Ánh mắt Đăng Dương rơi vào đôi môi lấp lánh của cậu rồi mau chóng dời đi, sải bước ra ngoài, "Để tôi đưa cậu về phòng."

   Những phòng khác chưa dọn dẹp, còn có phòng nghỉ của nhân viên nên chỉ có ba phòng ở được.

   Đăng Dương cho Thanh Pháp một phòng riêng.

   Phòng rất rộng, hệt như phòng khách sạn năm sao, màn cửa sổ sát đất kéo kín, nếu không nghĩ đây là trên thuyền thì chẳng khác gì đang ở khách sạn.

   Thanh Pháp chẳng còn sức tắm rửa mà nhanh chóng súc miệng rồi lên giường nghỉ ngơi.

   Đăng Dương trở lại phòng ăn.

   Hoàng Đức Duy đã đếm tới người yêu thứ sáu của mình, mặt mũi đầm đìa nước mắt, "Cậu nói xem có phải tớ thảm lắm không!"

  "Ừ ừ." Phạm Bảo Khang lơ đễnh hùa theo.

   Thấy Đăng Dương tới, Phạm Bảo Khang hết sức kinh ngạc, để điện thoại xuống đứng dậy hỏi, "Sao lại về đây?"

   Đăng Dương đi tới ngồi xuống, một tay cởi nút áo, tay kia chụp lon bia giật khoen ra rồi ngửa cổ nốc ừng ực, yết hầu nhấp nhô liên tục.

   Đừng nói Đăng Dương chưa từng uống bia mà kiểu uống thô kệch này xuất hiện trên người anh làm Hoàng Đức Duy quên cả khóc, trợn mắt há hốc mồm nhìn anh.

   Phạm Bảo Khang cũng trố mắt. "Chuyện gì xảy ra vậy?"

   Trước mắt Đăng Dương không ngừng hiện lên đôi môi Thanh Pháp.

   Cảm thấy mình rất súc sinh.

   Cậu nôn thành như vậy mà mình lại nghĩ tới chuyện khác.

   Anh đứng dậy đi ra boong tàu.

   Phạm Bảo Khang hỏi: "Đi đâu thế!"

   Đăng Dương đi cực nhanh.

  "Lặn."

   Thanh Pháp nghe thấy tiếng nước rất lớn.

   Cậu tưởng mình đang mơ.

   Mơ màng mở mắt ra, tia sáng le lói xuyên qua khe màn.

   Cảm giác khó chịu đã biến mất sạch, hiện giờ toàn thân sảng khoái, Thanh Pháp vén chăn xuống giường rồi xỏ giày đi tới cửa sổ kéo màn ra.

   Lập tức choáng ngợp.

   Thuyền đã dừng, ngoài cửa sổ sát đất là biển xanh mênh mông, nắng sớm rọi xuống mặt biển, sóng gợn lăn tăn tỏa ra ánh sáng hiền hòa.

   Đẹp như trong mơ.

   Thanh Pháp ngẩn ngơ nhìn thật lâu, cho đến khi tiếng đập cửa vang lên.

  "Tiểu Pháp! Mau dậy đi! A Dương câu được cá ngừ đại dương nặng một tạ kìa! Má ơi!"

   Chạy tới boong tàu, thuyền trưởng, đầu bếp, lao công và Phạm Bảo Khang xúm quanh phía trước nên không thấy được Đăng Dương.

   Hoàng Đức Duy kéo Thanh Pháp chen vào, "Xê ra xê ra."

   Vạch đám người ra, đầu tiên Thanh Pháp trông thấy Đăng Dương đang làm cá, sau đó mới nhìn sang con cá ngừ đại dương lớn chưa từng thấy, mấy giỏ cua, mấy giỏ tôm biển nhảy nhót tưng bừng, còn có đủ loại cá biển nằm la liệt trên boong tàu.

   Đăng Dương đang xử lý cá ngừ đại dương, Thanh Pháp tới, anh ngẩng đầu lên, mái tóc còn ẩm ướt làm vơi đi mấy phần sắc bén so với ngày thường, khóe môi hiện lên ý cười, "Chào buổi sáng."

   Thanh Pháp vẫn không lên tiếng, Phạm Bảo Khang nháy mắt với cậu, "Hôm nay nhờ phúc của em mà A Dương xuống bếp đấy."

  "Quào!" Hoàng Đức Duy bắt đầu nuốt nước miếng, "Lần cuối anh được ăn đồ Trần tổng nấu là lúc vừa thi đại học xong!" Hắn lại hào hứng nói, "Tiểu Pháp em không biết đâu, Đăng Dương tồn tại là để chọc tức người ta đó, học giỏi, chơi bóng rổ giỏi, còn nấu ăn ngon nữa......"

   Ánh mắt Thanh Pháp từ đầu đến cuối không hề rời khỏi cá ngừ đại dương.

   Bữa trưa Đăng Dương làm sủi cảo vỏ đậu hũ nhân tôm biển vô cùng tươi ngon, Hoàng Đức Duy rất thích, chỉ là thanh đạm quá nên hắn đề nghị, "Đầu bếp Trần, tối nay làm món gì cay cay đi! Tớ thích lắm!"

   Đăng Dương không thèm đáp lại.

   Thanh Pháp ăn mấy miếng rồi xuống boong tầng một câu cá.

   Vận may của cậu cũng không tệ, lần đầu tiên ra biển đã câu được mấy con tôm hùm bự.

   Đến khi mặt trời lặn cũng xem như thu hoạch kha khá.

   Phạm Bảo Khang và Hoàng Đức Duy lặn đến chiều, lúc về thuyền mệt mỏi tê liệt, ăn tối xong lập tức về phòng ngủ.

   Thanh Pháp vẫn tiếp tục câu, sáng mai phải về, hiếm khi được đến một lần nên cậu muốn câu suốt đêm.

   Ban đêm mặt biển phẳng lặng, trên boong tàu treo một ngọn đèn chiếu sáng, Thanh Pháp nhìn chằm chằm mặt nước, Đăng Dương tới lúc nào cũng không biết.

  "Tuổi còn trẻ mà đã nghiện nặng rồi." Đăng Dương ngồi xuống bên cạnh cậu.

   Thanh Pháp nhếch môi, "Hơi hơi thôi."

  "Ngoài câu cá ra," Đăng Dương nhìn gò má cậu, "Còn thích gì nữa không?"

  Hàng mi dài phủ bóng mờ mờ dưới mắt, môi hơi khô, Thanh Pháp vô thức mím môi rồi nói: "Còn anh, ngoài câu cá và làm việc ra anh còn thích gì nữa không."

   Đăng Dương lấy trong túi ra một vật.

   Trong bóng tối lờ mờ lóe lên tia sáng bạc.

   Là một chiếc kèn harmonica.

  "Nghe không?" Đăng Dương nhẹ giọng hỏi, "Không được chọn bài, tôi biết thổi không nhiều đâu."

   Khóe môi Thanh Pháp hơi cong lên, "Tôi cũng biết ít bài lắm."

   Đăng Dương không nói tiếp nữa mà đưa kèn harmonica lên miệng, ánh mắt anh vẫn nhìn Thanh Pháp, một lát sau, giai điệu du dương vang lên trên boong tàu tĩnh mịch.

   Thanh Pháp yên lặng nghe.

   Chỉ giây lát sau đã nhận ra.

   Hồi cấp ba loa phát thanh của trường hay mở bài này nhưng cậu không biết tên.

   Chỉ nhớ mỗi một câu trong đó.

  [ Em vừa trong trẻo vừa bí ẩn như hồ Baikal.]

   Hình như có gió thổi qua làm chiếc đèn treo khẽ lắc lư, ánh sáng chiếu vào gò má Thanh Pháp, bỗng nhiên cậu hít sâu một hơi rồi nhìn tới phía trước, hơi thở cũng ngừng lại.

   Nước mát lạnh văng tung tóe lên mặt.

   Tiếng kèn harmonica vẫn còn tiếp tục, tay Thanh Pháp khẽ run, cậu giơ lên, đột nhiên chụp lấy tay Đăng Dương rồi nắm chặt.

   Giai điệu đột ngột im bặt.

   Chớp mắt tiếp theo, Thanh Pháp reo lên, "Đăng Dương, cá voi kìa."

   Đăng Dương nhìn theo ánh mắt Thanh Pháp, phía trước boong tàu có một con cá voi dừng lại trong nước, phát ra tiếng kêu trong trẻo như trẻ con rồi nhẹ nhàng phun nước.

   Ánh đèn chiếu vào màu trắng tinh khôi.

   Là một con cá voi trắng.

Đây là lần đầu tiên Thanh Pháp nhìn thấy cá voi thật.

Choáng ngợp hơn xem phim tài liệu nhiều.

Tinh linh đến từ đáy biển.

Nó rất thân thiện, tự do bơi lượn trong nước mà không hề gây ra một gợn sóng.

Động tác của Thanh Pháp chậm lại, nhẹ nhàng kéo Đăng Dương đến rào chắn rồi nhoài người ra, chăm chú nhìn cá voi trắng.

Còn Đăng Dương thì nhìn cậu.

Anh ngắm bàn tay khô ráo hơi lạnh không mấy thanh tú kia.

Cá voi trắng bơi qua đáy thuyền, đúng lúc này thuyền bất ngờ xóc nảy nhẹ, người Thanh Pháp chúi tới trước, vừa định lùi lại thì một bàn tay đã ôm eo cậu.

Vẫn gầy như vậy.

Qua lớp vải bông có thể cảm nhận được vòng eo mảnh khảnh của Thanh Pháp.

Cá voi trắng bỗng nhiên quay đầu bơi ngược lại, thuyền dập dềnh trên sóng nước, Thanh Pháp bị ôm chặt kéo ra sau, va mạnh vào ngực Đăng Dương.

Đồng thời Thanh Pháp nghe thấy tiếng leng keng, một tia sáng xẹt qua trước mắt rồi bay ra ngoài lan can.

Cậu phản ứng rất nhanh, đưa tay chụp lấy.

Đăng Dương cũng phát hiện vật trong túi áo văng ra ngoài, anh ném kèn harmonica đi để chụp nhưng chậm một bước, chụp được tay Thanh Pháp.

Tay anh lớn hơn Thanh Pháp khá nhiều, vừa đủ bao trọn tay cậu.

Hiện giờ hai người cứ như đang ôm từ phía sau, Thanh Pháp bị Đăng Dương ôm chặt eo ghì vào ngực mình, tóc cậu thỉnh thoảng lướt qua môi Đăng Dương, tay kia của anh nắm chặt tay cậu.

Trên người Thanh Pháp thoang thoảng mùi bồ kết, sạch sẽ, mát lạnh.

Bàn tay ôm eo cậu càng siết chặt hơn, chỉ buông tay cậu ra.

Thanh Pháp vẫn đang nhìn cá voi trắng.

Tinh linh đột nhiên xuất hiện âm thầm bơi đi như lúc đến, dần biến mất giữa biển khơi trong bóng tối mịt mờ.

Cá voi trắng đi rồi.

Thanh Pháp thu mắt lại, lúc này mới cúi đầu xòe tay ra, trên lòng bàn tay là một đồng xu.

Đồng xu một tệ.

Hàng mi dài chớp nhẹ, cậu quay người đưa đồng xu tới.

Dưới ánh đèn, đôi mắt Thanh Pháp trong veo, tựa như không hề nhận ra tư thế hiện giờ của họ mập mờ cỡ nào, cậu không gỡ tay Đăng Dương ra mà bình thản mỉm cười, "Đồng xu của anh này."

Mắt Đăng Dương tối đi, anh cầm lấy đồng xu rồi lập tức buông Thanh Pháp ra, lùi lại một chút, yết hầu nhấp nhô mấy lần, sau đó nói: "Lần sau chú ý nhé, đừng nhoài người ra lan can nhiều quá."

Thanh Pháp gật đầu rồi ngồi xuống nhặt kèn harmonica lên, ngón tay xoa xoa, đứng dậy trả lại cho Đăng Dương, "Anh thổi hay lắm."

Đăng Dương cầm lấy, đầu ngón tay lại đụng phải ngón tay hơi lạnh của Thanh Pháp, anh điềm tĩnh bỏ vào túi rồi đi tới ghế, trên ghế là một chiếc áo khoác dài lót bông.

Kiểu dáng hơi già nhưng chống lạnh rất tốt, mỗi khi ra biển Đăng Dương đều mang theo.

Anh ném nhẹ cho Thanh Pháp, "Cứ từ từ câu đi, tôi ngủ trước đây."

Thanh Pháp chụp lấy áo, "Dạ."

Đăng Dương đi lên cầu thang, Thanh Pháp đứng im một lát rồi mới mặc áo khoác vào, cỡ áo lớn hơn cậu gần hai size, bao trùm toàn thân rất có cảm giác an toàn, giống như lúc nãy Đăng Dương ôm cậu vậy.

Cúi đầu xuống, Thanh Pháp ho khẽ một tiếng rồi cài lại từng nút áo khoác.

Đăng Dương về phòng, không bật đèn lên mà đi tới cửa sổ.

Bên ngoài là bóng tối mênh mông vô bờ, không nghe được bất kỳ âm thanh gì, chỉ có nước biển liên tục trôi đi.

Anh đưa tay lên.

Đầu ngón tay còn đọng lại xúc cảm từ vòng eo thiếu niên, rõ ràng nhiệt độ cơ thể lạnh buốt mà lại nóng đến nỗi anh suýt mất khống chế.

Mấy phút sau, Đăng Dương thay đồ lặn.

Từ bên kia mạn thuyền nhảy xuống biển lặn đêm.

*

Hôm sau lại ở trên biển cho đến trưa, ăn cơm xong quay về điểm xuất phát.

Đăng Dương lái thuyền.

Biết tối qua họ gặp được cá voi trắng, Hoàng Đức Duy than vãn cả buổi sáng, "Xui ghê, biết thế chẳng đi ngủ làm gì! Ra biển hơn trăm lần, lặn nước mấy trăm lần mà ngay cả đuôi cá voi cũng chưa từng thấy! Tiểu Pháp mới tới lần đầu mà đã gặp được rồi, số tớ là số con gì vậy chứ!"

Phạm Bảo Khang cà khịa, "Nếu cậu thấy đuôi cá voi thì chẳng phải thấy được cá voi rồi sao?"

Hoàng Đức Duy liếc hắn một cái, "Trọng điểm là phía sau kìa!" Nhìn sang Thanh Pháp, hắn lập tức trưng ra khuôn mặt tươi cười, "Tiểu Pháp may mắn thật đấy, lần sau ra biển với anh cho anh ké vận may với nhé!"

Phạm Bảo Khang lại chế giễu, "Tớ thấy cậu nên ké đầu óc thì hơn."

Hoàng Đức Duy nhếch miệng, "Sao có thể ké đầu óc Tiểu Pháp được, ẻm là sinh viên đại học Bắc Kinh mà, dù tớ có nấu ra đúc lại một vạn năm nữa cũng không có tài nghệ này đâu."

Sáng nay họ nói chuyện phiếm mới biết Thanh Pháp học ở đại học Bắc Kinh, đối với đám công tử nhà giàu như bọn họ, đại học danh tiếng chẳng là cái thá gì nhưng vẫn bội phục sinh viên có tài năng thật sự.

"À." Hoàng Đức Duy lại nhớ ra một chuyện, "Lần trước A Dương đến sân tập lái là dẫn em đi đúng không?"

Lúc đó hắn vẫn chưa biết Đăng Dương đang theo đuổi Thanh Pháp, chỉ thắc mắc với kỹ thuật của Đăng Dương còn đi tập lái làm gì.

Thanh Pháp gật đầu.

Hoàng Đức Duy tính thời gian, "Vậy em sắp thi vòng hai rồi nhỉ?"

"Thi xong rồi ạ." Thanh Pháp thi xong vòng hai vòng ba cùng ngày, vòng bốn cũng thi ngay sau đó, "Tuần sau lấy bằng."

"......" Hoàng Đức Duy hóa đá.

Phạm Bảo Khang phình bụng cười to, "Đù, ha ha ha ha, mẹ nó Hoàng Đức Duy cậu thấy nhục chưa."

Thanh Pháp không hiểu lắm nhưng cũng chẳng quan tâm mấy chuyện này, Phạm Bảo Khang cười đã đời mới nghiêm túc giải thích, "Hoàng Đức Duy thi vòng hai hết ba năm lận."

Hoàng Đức Duy lẩm bẩm, "Anh biết tại sao A Dương......" Hắn im bặt rồi liếc nhìn Thanh Pháp.

Hắn đúng là đồ bép xép mà! Đăng Dương còn chưa tỏ tình mà hắn đã suýt làm lộ rồi.

Đột nhiên sau lưng Thanh Pháp vang lên một giọng nói. "Tuần sau lấy bằng à?"

Đăng Dương đi đến boong tàu.

Thanh Pháp quay lại, "Dạ, thứ Sáu tuần sau. Anh có rảnh không?"

Hoàng Đức Duy và Phạm Bảo Khang đều dỏng tai lên.

"Có." Đăng Dương biết Thanh Pháp muốn mời mình ăn mì gói, "Nhưng hơi trễ, khoảng tám giờ mới tới được."

Hoàng Đức Duy và Phạm Bảo Khang nghe không hiểu, hai người đang chơi trò bí hiểm gì thế?

Hiển nhiên Thanh Pháp và Đăng Dương đều không phải người sẽ thỏa mãn sự tò mò của bọn họ, cuộc trò chuyện giữa hai người kết thúc tại đây.

Trong lòng Hoàng Đức Duy nôn nao, chạng vạng tối trở lại bến cảng, lúc đến hắn đi máy bay trực thăng của Phạm Bảo Khang, lúc về nằng nặc đòi quá giang xe Đăng Dương.

Sáng mai Thanh Pháp có lớp nên Đăng Dương bảo cậu đi máy bay trực thăng, chỉ mất 45 phút là đến thủ đô, có thể nghỉ ngơi sớm một chút.

Máy bay trực thăng cất cánh, Hoàng Đức Duy đã nhẫn nhịn mấy tiếng đồng hồ, rốt cuộc hỏi, "Anh Hai, tám giờ tối thứ Sáu các cậu định làm gì vậy, hẹn hò à?"

Đăng Dương không để ý tới hắn mà mở cửa ngồi vào xe.

Hoàng Đức Duy cực kỳ muốn biết, hắn cứng cổ nói, "Không nói thì tớ không lên đâu đấy!"

Đăng Dương đóng cửa xe rồi lái đi.

"Ê ê ê...... Chờ tớ với!" Hoàng Đức Duy đuổi theo mở cửa chui vào ghế sau.

Khác với Đăng Dương và Phạm Bảo Khang tập gym, Hoàng Đức Duy là thư sinh đúng chuẩn, mới chạy một đoạn đã thở hồng hộc nửa ngày, không có được câu trả lời nên cười hì hì.

"Trần tổng, đừng trách em đây không nhắc anh nhé."

"Tiểu Pháp xinh đẹp giỏi giang thế kia." Hắn kéo dài âm cuối, "Với kinh nghiệm của tớ, các em trai em gái trong trường thích cậu ấy còn nhiều hơn số người thích cậu hồi xưa nữa kìa!"

Thật ra Hoàng Đức Duy chỉ trêu cho vui.

Đăng Dương là ai chứ, cứng đầu đến nỗi trời bão cũng phải ra biển, ghen tuông không hề tồn tại.

Quả nhiên Đăng Dương không phản ứng gì.

Hoàng Đức Duy buồn chán nằm phịch xuống, chưa đầy mấy phút sau đã ngủ thiếp đi.

Đăng Dương nhìn phía trước, ngón trỏ hữu ý hay vô tình gõ nhẹ tay lái.

Nhiều chứ.

Tình cờ đến đại học Bắc Kinh cũng bắt gặp một tên nhãi tỏ tình với Thanh Pháp nữa.

——

Trên trực thăng rất yên tĩnh, đến sân bay Phạm gia, Phạm Bảo Khang muốn đưa Thanh Pháp về nhưng cậu từ chối khéo, "Đi tàu điện ngầm tiện lắm ạ."

Phạm Bảo Khang mỉm cười, "Được, vậy đưa em đến ga điện ngầm."

Đến ga gần nhất cũng phải lái xe tầm mười phút, Phạm Bảo Khang tán gẫu mấy câu, đến ga điện ngầm, hắn dừng xe ven đường rồi cười nói, "Hẹn gặp lần sau nhé."

Thanh Pháp lễ phép đáp lại, tạm biệt hắn rồi chậm rãi đi vào cổng ga.

Phạm Bảo Khang dõi theo cậu, sau đó nhắn tin cho Đăng Dương.

[ Bé cưng nhà cậu khách sáo quá, sợ làm phiền tớ nên không cho chở về nhà, đưa đến ga điện ngầm an toàn rồi đấy.]

Đăng Dương đang lái xe nên không trả lời.

*

Thanh Pháp ra khỏi cổng ga điện ngầm đại học Bắc Kinh, vẫn còn sớm, chưa đến tám giờ, trên vỉa hè lại nhộn nhịp như xưa, bán đầy hoa và đồ trang sức.

Cậu đeo ba lô câu cá và xách thùng nước về chung cư.

Chưa đi được mấy bước thì có một bé gái chặn cậu lại, nở nụ cười đáng yêu đưa hoa cho cậu, "Anh đẹp trai ơi, tặng anh nè!"

Thanh Pháp ngẩn người một lát mới hiểu chuyện gì xảy ra.

Trần Quốc Anh.

Trong nguyên tác, sau khi cậu chết vì tai nạn, Đỗ Bình An đau khổ một thời gian, Trần Quốc Anh đã dùng cách này để an ủi y, trên đường đi học về, cứ đi mấy bước thì lại có người tặng y một món quà.

Đầu tiên là một cành hồng đỏ.

Sau đó là máy chơi game, giày thể thao phiên bản giới hạn......

Thanh Pháp đặt thùng xuống rồi gọi điện cho Trần Quốc Anh, "Tôi bận lắm, không rảnh chơi với anh đâu."

Giây lát sau, Trần Quốc Anh bước ra từ một cửa tiệm bên cạnh.

Có người dẫn bé gái đi, Trần Quốc Anh lúng túng ho khan mấy tiếng, hắn không ngờ Thanh Pháp khám phá nhanh vậy.

Hôm nay hắn đến tìm Thanh Pháp nhưng cậu không có nhà, với điều kiện của Thanh Pháp, Trần Quốc Anh đoán cậu sẽ không đón taxi nên chờ sẵn ở cổng ga điện ngầm để đem đến một bất ngờ nho nhỏ.

"Nếu em không thích thì lần sau anh sẽ không làm nữa." Trần Quốc Anh xoa mũi, chợt nhìn thấy ba lô câu cá, "Em đi câu à?"

Trần Quốc Anh hết sức bất ngờ.

Quanh hắn có rất nhiều người thích câu cá nhưng đều đã lớn tuổi, mê câu cá nhất chính là chú hắn.

Không ngờ Thanh Pháp cũng biết câu cá.

Thanh Pháp không trả lời hắn mà chỉ hỏi: "Tìm tôi có chuyện gì?"

Trần Quốc Anh chẳng có việc gì mà chỉ nhớ Thanh Pháp, nhưng hắn không tiện nói ra nên tìm đại một cái cớ, "Mấy ngày trước em đến, mẹ anh...... chịu ăn rồi, tặng em mấy món quà để cảm ơn không được sao?"

Thanh Pháp chợt nói, "Bánh tai heo."

Trần Quốc Anh hỏi: "Hả?"

"Muốn cảm ơn tôi thì mua một hộp bánh tai heo đi."

Trong lòng Trần Quốc Anh đánh trống reo hò, Thanh Pháp thích ăn bánh tai heo, cậu chủ động nói cho hắn biết sở thích rồi!

Hắn co chân chạy đi, "Anh sẽ quay lại ngay."

Thanh Pháp tiếp tục đi tới trước.

Đến đầu phố, buổi tối siêu thị mini nhập hàng, một chiếc xe tải nhỏ đậu trước cửa, hàng được khiêng vào trong.

Một nhân viên ôm mấy thùng mì gói nhảy xuống từ khoang hàng.

Thanh Pháp dừng lại nhìn mấy giây rồi mới đi vào chung cư.

Một hộp bánh tai heo làm Trần Quốc Anh chạy hết nửa thành phố.

Những thứ hắn tặng tất nhiên phải là xịn nhất, bánh tai heo cũng không ngoại lệ.

Trên hộp in hoa văn cầu kỳ tinh xảo, chỉ có điều để lâu nên bánh tai heo mới ra lò đã nguội ngắt.

Thanh Pháp không thích bánh tai heo.

Quá ngọt đối với cậu.

Nhưng cuối tuần sau bánh tai heo sẽ phát huy được tác dụng.

Thanh Pháp cầm một cái bánh, mặc dù không thích nhưng cũng sẽ không lãng phí đồ ăn, cậu chậm rãi nhai nuốt, xem như bữa tối hôm nay.

Ăn hết bánh tai heo, cậu nhắn tin cho Trần Quốc Anh, "Sắp tới đừng đến chỗ tôi, lỡ An An thấy sẽ hiểu lầm."

Trần Quốc Anh nhận được tin nhắn còn vui vẻ mấy giây, nhưng vừa mở ra thì tâm tình lập tức sa sút.

Hắn không khỏi căm ghét Đỗ Bình An.

Cũng may Thanh Pháp dùng từ "sắp tới", nghĩa là có khoan nhượng, Trần Quốc Anh miễn cưỡng đáp ứng, "Biết rồi."

Hắn nôn nóng hỏi: "Cuối tuần mấy giờ em tới?"

Thanh Pháp trả lời ngắn gọn, "10 giờ sáng."

Sau đó cậu không để ý Trần Quốc Anh nữa mà bật máy tính lên tìm vé máy bay đến phía Nam vào thứ Sáu, hôm đó ở biệt thự, Từ Kiều Âm đã viết số căn cước của mình vào lòng bàn tay cậu.

Điền xong số căn cước của Từ Kiều Âm, Thanh Pháp đặt vé chuyến bay lúc hai giờ rưỡi chiều.

Cậu đã tính quãng đường từ biệt thự Trần Quốc Anh đến sân bay, đi đường cao tốc nhanh nhất là hai tiếng.

*

Đảo mắt đã đến thứ Sáu, Thanh Pháp lấy được bằng lái.

Cậu đến sân tập lấy xe trước, lần đầu tiên lái xe trên đường, Thanh Pháp đến khu chợ mà bình thường không có thời gian ghé.

Chợ không những bán rẻ mà đồ ăn còn tươi nữa.

Thanh Pháp cẩn thận lựa ba chục trứng gà ta, một miếng thịt bò, một khúc giăm bông thơm lừng, rau xanh và bốn gói mì bò kho.

Sức ăn của cậu là một gói, ba gói còn lại cho Đăng Dương.

Về nhà đã bảy giờ, khoảng tám giờ Đăng Dương tới, Thanh Pháp sơ chế rau thịt rồi đọc sách chờ Đăng Dương.

Kim giây nhích từng vòng, đúng tám giờ tiếng gõ cửa nhịp nhàng vang lên.

Thanh Pháp cất sách rồi ra mở cửa, ngoài cửa Đăng Dương xách theo hai cái túi.

Cậu nghiêng người tránh đường rồi mở tủ giày lấy ra đôi dép mới mua.

Dép nam cỡ lớn nhất, rõ ràng không phải cỡ chân của Thanh Pháp, ánh mắt Đăng Dương lóe lên, đưa tay cầm lấy.

Bỗng nhiên bóng đèn nhấp nháy mấy lần.

Sau đó tắt hẳn, gian phòng chìm vào bóng tối.

Cúp điện rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co