Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

41

duongkieu263


Sao trên đời lại có chuyện trùng hợp thế chứ.

Đăng Dương vừa tới thì cúp điện.

Đèn cảm ứng ngoài hành lang vẫn sáng.

Ánh đèn mờ nhạt hắt vào bị Đăng Dương che đi quá nửa, đôi mắt Thanh Pháp ẩn trong bóng tối, chỉ thấy được gần nửa khuôn mặt trắng như tuyết.

"Chắc đứt cầu dao rồi."

Công tơ điện nằm ở cửa.

Cậu mở ra công tơ điện in hằn dấu vết năm tháng, lạch cạch lạch cạch.

Công tơ điện đã ngừng chạy, bên dưới có một hộp sắt nhỏ tróc sơn, vặn ốc vít, có một con ốc và miếng sắt bị bung ra một cách mờ ám.

Thanh Pháp bình tĩnh đóng hộp sắt lại: "Hình như đường dây bị trục trặc rồi, để tôi gọi cho chủ nhà."

Khu chung cư cũ kỹ này ngoại trừ bảo vệ và lao công thì không có ban quản lý, có vấn đề gì cứ liên hệ với chủ nhà.

Chủ nhà của Thanh Pháp là một người đàn ông trung niên keo kiệt, nghe nói đường dây điện trục trặc thì bảo ăn cơm xong sẽ tới sửa.

Ông ta sống ở một chung cư khác, tới đây mất khoảng một tiếng.

Lúc cho Thanh Pháp thuê phòng cũng có cả đống vấn đề, ngoài miệng nói sẽ tới sửa nhưng dùng dằng mấy ngày Thanh Pháp đã tự sửa xong, thậm chí ông ta còn đang trên đường tới.

Hôm nay cũng vậy, đến lúc đó ông ta sẽ viện cớ không thể đến được, chẳng hạn như trong nhà đột nhiên có việc, xe điện hết điện, kéo rê đến khi Thanh Pháp tự sửa xong, ông ta biết năng lực của sinh viên này rất mạnh.

Máy nước nóng bị hỏng trong phòng tắm lẽ ra phải thay từ lâu, tiền sửa xấp xỉ tiền mua cái mới, ông ta định viện cớ này để tăng tiền thuê nhà, không muốn bị Thanh Pháp bớt đi hai trăm tệ, nhưng cậu đã tự sửa nên khỏi cần thay mới.

Thanh Pháp đã tính toán chính xác từng bước.

Chỉ có điều tính sai thời gian, ốc vít tuột ra quá nhanh, mì tôm còn chưa kịp nấu xong.

Kế hoạch của cậu dành cho Đăng Dương kiểu gì cũng xuất hiện những sai lệch nhỏ.

Cậu vẫn chưa rõ thái độ của Đăng Dương đối với mình.

Là hiếu kỳ, là thích thú, là tác dụng hormone nhất thời, hay là không phải cậu thì không được?

Thanh Pháp không thể nào xác định được.

Trần Quốc Anh từng chết mê chết mệt Đỗ Bình An, chỉ mới qua mấy tháng mà ánh trăng sáng đã biến thành hạt cơm.

Vợ chồng nhà họ Đỗ tốt với Đỗ Bình An hơn cả người thân, nhưng trong lòng Đỗ Bình An họ còn thua cả người dưng như Đăng Dương.

Tình cảm con người có khi sâu nặng đến khó tin, có khi lại rẻ rúng đến không ngờ.

Thanh Pháp nhớ lại cái ôm trên biển kia.

Vì cậu quay lưng lại nên không thấy được sắc mặt Đăng Dương.

Cậu muốn ôm thêm lần nữa.

Muốn nhìn rõ từng biểu cảm của Đăng Dương, còn muốn tìm hiểu nguyên nhân nhịp tim của mình trong khoảnh khắc đêm đó.

Yên lặng đóng lại công tơ điện, Thanh Pháp vào nhà đề nghị, "Chắc không sửa ngay được đâu, ra ngoài ăn nhé?"

Đăng Dương đặt túi xuống rồi cởi áo khoác nói: "Cậu nấu bếp ga mà."

Anh đi vào bếp, chung cư cũ không có khí thiên nhiên, cũng chẳng có bếp từ mà vẫn dùng bếp gas.

Thanh Pháp hiểu ý Đăng Dương, cậu đóng cửa lại rồi mò trong ngăn kéo lấy ra một cây nến có hương thơm hoa cỏ.

Lúc mua vật dụng hàng ngày cậu lấy thêm cái này để được hưởng ưu đãi, nghe nói là mùi hoa quế, cậu chưa từng ngửi mùi này nên đi vào bếp thắp nến lên.

Ánh lửa chập chờn giống hệt đống lửa đêm đó câu cá ngoài trời, không lớn nhưng vẫn đủ chiếu sáng một góc.

Thanh Pháp vừa định ra ngoài thì Đăng Dương đã theo vào bếp, anh cởi áo khoác, bên trong là sơmi trơn kiểu dáng đơn giản, anh xắn tay áo rồi tháo đồng hồ để lên kệ đựng đồ vặt. "Tôi có giúp được gì không?"

Thanh Pháp đặt nến lên kệ bếp, "Không cần đâu, đồ ăn kèm rửa sạch hết rồi."

Cậu hứng nước vào nồi đặt lên bếp gas, lửa xanh bùng lên, Thanh Pháp rửa tay rồi lấy thớt ra cắt thịt bò.

Diện tích kệ bếp có hạn, muốn để thớt lên thì phải dời nến đi, Thanh Pháp đang định cầm nến thì hơi thở ấm áp phả vào tai, Đăng Dương đã cầm lên trước, cậu không nhúc nhích nữa mà cúi đầu cắt thịt.

Không gian chật hẹp chỉ có tiếng lửa cháy, Đăng Dương nhìn sang Thanh Pháp.

Ánh nến chiếu vào mi mắt Thanh Pháp, lông mi cậu vừa dài vừa rậm, cong vút tự nhiên, đuôi mắt hơi xếch lên, ánh nến dời xuống bờ mi dưới như kẻ eyeline, còn có ngọa tằm hơi gồ lên.

Xuống chút nữa là sống mũi thẳng tắp như pho tượng Hy Lạp.

Bàn tay cầm nến của Đăng Dương chậm chạp di chuyển, lần này ánh nến chiếu vào môi Thanh Pháp.

Môi cậu không mỏng không dày mà vừa phải, ánh nến làm sắc môi đỏ hồng sáng bóng, Đăng Dương chợt nhớ đến loài quả dại không biết tên mà mình thấy khi đi dã ngoại, ngâm trong nước suối sẽ có màu như vậy.

"Cậu đã bao giờ yêu ai chưa?" Đăng Dương đột nhiên lên tiếng, giọng nói từ tính như lời kể trong phim tài liệu.

Anh hỏi quá đột ngột, Thanh Pháp dừng dao lại rồi quay đầu nhìn anh. Con ngươi nhạt màu lấp lánh trong ánh sáng lờ mờ.

"Vậy anh đã từng yêu chưa?"

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Đăng Dương tĩnh mịch, "Cậu thích hỏi lại nhỉ." Nhưng vẫn trả lời, "Chưa."

"Tôi cũng chưa." Khóe miệng Thanh Pháp khẽ cong lên, lưỡi dao hốt thịt bò đã cắt vào tô, thêm rượu nấu ăn, nước tương và tiêu xay vào trộn đều.

"Việc cần làm còn nhiều lắm, không có thời gian."

"Đây là lý do cậu từ chối anh bạn kia à?"

Thanh Pháp ngẩn ra mấy giây mới hiểu Đăng Dương đang nói đến Phó Hà Lãng học chung khoa công nghệ phần mềm.

Lần đó Đăng Dương đến đại học Bắc Kinh diễn thuyết đã bắt gặp Phó Hà Lãng tỏ tình với cậu.

"Không phải."

Nồi nước sôi trào, Thanh Pháp vặn nhỏ lửa rồi quay người thả ba quả trứng vào, bên cạnh có một cái tô đựng đá viên, vì để lâu nên tan ra nửa tô nước đá.

Cậu quay lưng về phía Đăng Dương nói: "Tại không thích thôi."

Đăng Dương im lặng một hồi mới nói: "Ngoài học hành và câu cá ra, tôi chẳng thấy cậu thích gì khác cả."

Trứng gà luộc sáu phút, Thanh Pháp vớt trứng bỏ vào nước đá.

Trứng chìm xuống đáy tô phát ra một tiếng động nhỏ, giọng Thanh Pháp vô cùng trong trẻo, "Có chứ, tôi thích làm bạn với anh lắm."

*

Cuối cùng kế hoạch ôm của Thanh Pháp không thể thực hiện được.

Vừa nấu mì xong, pha nước mật ong hoa vải xong thì Đăng Dương có điện thoại, chưa đụng đũa đã rời đi.

Thanh Pháp nghe loáng thoáng mấy câu.

Hình như bảo mẫu của Trần Tri Thiền gọi tới nói Trần Minh Nguyên và Trần Hào đang ở biệt thự mà Trần Tri Thiền tĩnh dưỡng.

Nến trên bàn trà đã cháy hết nửa cây, trong không khí tràn ngập mùi hoa quế dìu dịu.

Thì ra muốn có hương thơm thì phải đốt lửa cho cháy một hồi.

Thanh Pháp không thổi tắt nến mà ra cửa gõ gõ, chỉ chốc lát sau trong nhà đã sáng trở lại.

Vào nhà, Thanh Pháp chậm chạp ăn hết hai tô mì.

Trứng lòng đào luộc rất thành công, lòng đỏ màu cam trào ra như nước sốt, tiếc là Đăng Dương không thấy được.

Ăn xong, Thanh Pháp ngồi nghỉ một lát mới leo lên cân.

61 ký rưỡi.

Thanh Pháp giải quyết mì gói, còn Đăng Dương chạy tới biệt thự lưng chừng núi.

Trong phòng khách đèn đuốc sáng trưng, giọng Trần Minh Nguyên vọng qua cánh cửa.

"Nhà họ Trần của tôi đoạn tử tuyệt tôn thì có ích gì cho bà hả!"

Sắc mặt Trần Tri Thiền cực kém, bảo mẫu chăm sóc bà đánh bạo lên tiếng, "Phu nhân cần yên tĩnh, bác sĩ nói không được ồn ào lớn tiếng ạ."

Trần Minh Nguyên giận tái mặt, "Mày ——"

Trần Hào âm thầm huých vai ông, "Cha, A Dương tới kìa."

Trần Minh Nguyên liếc xéo Trần Hàn, không ưa nổi vẻ lấm lét này.

Thứ không có tiền đồ!

Trần Minh Nguyên nhìn tới trước, Đăng Dương đi vào.

Sắc mặt Trần Tri Thiền như tro tàn, thấy Đăng Dương đến rốt cuộc mới có lại chút sức sống, Đăng Dương vừa đi tới thì bà đã nắm chặt tay anh.

Trần Minh Nguyên khịt mũi "hừ" một tiếng nhưng cũng ngậm miệng không nói nữa.

Đăng Dương cảm nhận được Trần Tri Thiền đang run. Anh ngồi xuống vuốt tay Trần Tri Thiền rồi trấn an: "Mẹ về phòng nghỉ ngơi trước đi, lát nữa con vào với mẹ."

Trần Tri Thiền run giọng hỏi: "Đêm nay con không đi à?"

Đăng Dương đáp, "Không ạ."

Lúc này Trần Tri Thiền mới hết run, chậm chạp buông tay Đăng Dương ra, bảo mẫu nhanh nhẹn đẩy bà về phòng.

Phòng khách chỉ còn lại Đăng Dương, Trần Minh Nguyên và Trần Hàn.

Trần Hào liếc nhìn sắc mặt Đăng Dương, cực kỳ bình tĩnh nhưng tim ông ta vẫn đập như sấm.

Cậu em trai này một khi trên mặt không có biểu cảm gì nghĩa là đang cực kỳ tức giận.

Trước khi bà ngoại qua đời đã gọi ông ta đến bệnh viện gặp mình một lần, ông ta hẹn người đánh golf, vừa tới sân bóng không muốn phiền phức nên trả lời qua loa tối nay sẽ tới.

Bà ngoại lải nhải gì mà muốn gặp ông ta lần cuối, ông ta nghe phiền quá nên cúp ngang.

Ai ngờ đúng là lần cuối thật, trong lúc ông ta mải mê đánh golf thì bà qua đời.

Ông ta tự biết đuối lý nên chạy tới bệnh viện nhận lỗi, Trần Minh Nguyên không nói gì, còn Đăng Dương túc trực bên giường bệnh đột nhiên lao tới vung tay đấm ông ta.

Ai cũng không kéo ra nổi.

Đó là lần duy nhất trong đời Trần Hào bị đánh, dưỡng hơn mấy tháng mới khỏe lại.

Ông ta rất sợ Đăng Dương, bình thường nhìn như sinh viên chăm chỉ nhưng đánh người còn ác hơn cả võ sĩ chuyên nghiệp.

Hôm nay cũng không phải do ông ta xúi giục, dạo này Trần Quốc Anh không gây rắc rối mà đi làm đều đặn, còn tiếp xúc một dự án lớn, quan trọng nhất là không liên lạc với Đỗ Bình An nữa.

Trần Minh Nguyên hết sức vui mừng, rảnh rỗi không có gì làm nên lại nhớ đến hôn sự của Đăng Dương.

Không nghe lời ông ta thì cũng phải nghe lời Trần Tri Thiền.

Trần Minh Nguyên đến biệt thự, Trần Hào cũng muốn xem trò vui của Đăng Dương nên đi theo.

Ai ngờ nửa chừng Đăng Dương trở về, Trần Hào muốn tìm cớ lánh đi trước để khỏi liên lụy.

Chưa kịp mở miệng thì Đăng Dương đã thản nhiên nói: "Con thích nam."

Trần Hào nhất thời quên mất mình định làm gì, trợn mắt há hốc mồm đứng tại chỗ.

Trần Minh Nguyên càng sốc hơn, trước mắt tối sầm mấy giây ngắn ngủi, nếu không chống gậy thì đã ngã quỵ.

Trần Minh Nguyên tức nổ phổi, đứa nhỏ thích nam, còn đang giải quyết thì đứa lớn cũng thích nam, lỡ truyền ra ngoài ông ta biết giấu mặt vào đâu đây?

Toàn thân Trần Minh Nguyên run rẩy, nện mạnh cây gậy, "Mày lặp lại lần nữa xem!"

Ông đang uy hiếp Đăng Dương sửa lời.

Đăng Dương thờ ơ nói, "Con thích nam, sẽ chỉ kết hôn với em ấy thôi."

Huyết áp Trần Minh Nguyên dồn hết lên mặt, nói vậy là không chỉ thích nam mà còn có đối tượng hẳn hoi nữa!

Nghĩ đến chuyện người cầm quyền Trần thị bị phát hiện hẹn hò với đàn ông, máu ông ta sôi trào, thở cũng không nổi.

"Nghịch, nghịch ——" Còn chưa nói hết thì tay Trần Minh Nguyên đã trượt xuống, ôm ngực thở hổn hển.

Lúc này Trần Hào mới hoàn hồn lại, bước nhanh tới đỡ Trần Minh Nguyên rồi gọi bác sĩ riêng đến.

Một trận gà bay chó chạy, Trần Minh Nguyên không sao mà chỉ là quá kích động nên ngộp thở, bảy tám chiếc xe chạy đến rồi lại lũ lượt chạy đi.

Đăng Dương đi rửa tay trước, thay đồ rồi mới vào phòng Trần Tri Thiền.

Trần Tri Thiền không nằm trên giường mà ngồi bên cửa sổ, nghe tiếng bước chân, bà quay xe lăn lại, trên mặt đã khôi phục vẻ bình tĩnh.

"Muốn kết hôn à?" Trần Tri Thiền mỉm cười.

Phòng cách âm rất tốt nhưng cũng không phải là không nghe được.

Lần trước Đăng Dương dẫn Thanh Pháp về ăn Tết, thật ra bà đã đoán được.

Giới tính không quan trọng, người cầm quyền Trần thị thì thế nào, bà chỉ mong con mình hạnh phúc thôi.

Hơn nữa bà cũng rất thích Thanh Pháp, một cậu bé tốt bụng hiểu chuyện như vậy ai mà không thích chứ.

Chỉ là không ngờ Đăng Dương muốn kết hôn.

18 tuổi còn rất trẻ nhưng đã đủ tuổi kết hôn theo luật định, có thể đăng ký rồi.

Đăng Dương ngồi xuống xoa đầu gối Trần Tri Thiền, chẳng biết đang nghĩ gì.

Một lát sau, anh trả lời, "Chỉ cần em ấy đồng ý nữa thôi ạ."

*

Cuối tuần, lần đầu tiên Trần Quốc Anh dậy sớm như vậy.

Mới năm giờ đã tắm rửa xịt nước hoa, còn mặc đồ hết sức trang trọng.

Không có gì khác, chỉ có bộ vest để dụ dỗ Thanh Pháp.

Trần Quốc Anh hết sức tự tin, xét về mức độ thích hợp mặc vest thì chỉ có chú hắn hơn hắn một bậc thôi.

Thậm chí Trần Quốc Anh còn xuống bếp nấu cháo.

Sau khi nấu một lần, hắn cảm thấy mình rất có năng khiếu nấu cháo.

Chờ Thanh Pháp đến uống một chén cháo thơm ngon do tự tay hắn nấu, cuối tuần này bọn họ sẽ tháo gỡ hết mọi hiểu lầm, tâm đầu ý hợp.

Nghĩ đến đây Trần Quốc Anh lại hứng tình, chỉ hận không thể lập tức bế Thanh Pháp lên giường rồi hôn cậu đến khi ngạt thở, chơi cậu không xuống giường nổi!

Trần Quốc Anh càng nghĩ càng hưng phấn, cứ mấy phút lại nhìn đồng hồ một lần.

Đến 8 giờ, tiếng chuông cửa rốt cuộc vang lên.

Người hầu đang định ra mở cửa thì Trần Quốc Anh đã vọt tới trước, sửa sang kiểu tóc rồi hấp tấp mở cửa.

Ngoài cửa Thanh Pháp cầm bức tranh, đối diện bay tới mùi xạ hương trắng pha lẫn mùi thơm ngào ngạt như hạnh nhân.

Vô cùng chán ngấy.

Nước hoa Trần Quốc Anh chuyên dùng khi làm tình.

Trong nguyên tác, một người tình ngắn hạn nào đó của Trần Quốc Anh đã đem theo mùi nước hoa này xuống giường rồi tát Thanh Pháp mười cái liên tiếp vì tội đi nhầm phòng.

Trần Quốc Anh cởi trần dựa vào giường lười biếng hút thuốc, cười mà như không cười xem náo nhiệt.

Nếu cậu dám đánh trả, Trần Quốc Anh sẽ càng làm nhục cậu ê chề hơn.

Thanh Pháp buồn nôn.

Nhưng cậu vẫn bình tĩnh bước vào nhà.

Thanh Pháp đi thẳng lên lầu hai.

Trần Quốc Anh vô thức đuổi theo, lên đến nửa cầu thang lại nhớ đến cháo mình nấu nên bực bội xuống lầu, chạy vào bếp múc cháo.

Trong phòng vẫn có hai người hầu canh chừng Từ Kiều Âm.

Từ Kiều Âm vô cùng căng thẳng, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi, bà không biết Thanh Pháp sẽ làm cách nào đưa mình tới sân bay.

Trần Quốc Anh không chỉ cử người canh chừng bà mà còn lắp camera nữa.

Bà toát mồ hôi nhiều đến nỗi người hầu cũng phát hiện, vội vã vào phòng vệ sinh lấy khăn ấm lau mồ hôi trên mặt bà, "Phu nhân có cần gọi bác sĩ không ạ?"

Tim Từ Kiều Âm càng đập dữ dội hơn, mím chặt môi không nói lời nào.

Hai người hầu băn khoăn nhìn nhau.

Đúng lúc này tiếng đập cửa vang lên, theo sau là giọng nói trong trẻo của thiếu niên, "Cô Từ."

Rất thần kỳ, nhịp tim Từ Kiều Âm dần ổn định lại, thiếu niên này chỉ mới 18 tuổi nhưng luôn đem lại sức mạnh cho bà, bà tin cậu nhất định sẽ đưa được mình đến sân bay.

Bắt gặp ánh mắt dò xét của người hầu, Từ Kiều Âm siết chặt tay, cố gắng không để lộ vẻ khác thường rồi nói vọng ra cửa: "Vào đi."

Cửa nhẹ nhàng bật mở, Thanh Pháp đi vào.

Từ Kiều Âm thấy cậu thì càng yên tâm hơn, rốt cuộc cũng lộ ra nét mặt tươi cười, "Tiểu Pháp cháu ăn gì chưa?"

Đến sớm vậy chắc là không có thời gian ăn điểm tâm.

Thanh Pháp đi tới cạnh giường, mỉm cười gật đầu, "Rồi ạ." Cậu đưa tranh cho Từ Kiều Âm, "Là bức này đây ạ."

Nhìn thấy bức tranh, ánh mắt Từ Kiều Âm như trời hạn gặp mưa, lóe lên ánh sáng mơ hồ, cầm tranh ngắm thật kỹ.

Là một tờ giấy A4 không thể gọi là tranh, gồm nhiều nét vẽ khác nhau, nét bút non nớt của các họa sĩ nhí nối tiếp nhau, vẽ ra cô Từ trong tâm trí mình.

Mắt to, mũi cao, nụ cười ấm áp, đứng trong ánh nắng rực rỡ, tay cầm một cây cọ vẽ.

Lũ trẻ ở viện mồ côi đặt tên cho cọ vẽ là bút kỳ tích, có thể vẽ ra hy vọng.

Mắt Từ Kiều Âm đỏ hoe, ôm bức tranh như đang ôm hy vọng của mình.

Thanh Pháp không lên tiếng quấy rầy bà, mơ hồ nghe thấy động tĩnh bên ngoài, cậu quay người đi ra.

Trần Quốc Anh bưng cháo chạy lên lầu, cố ý rắc thêm một lớp hạt và trái cây khô, vừa tới lầu hai đã thấy Thanh Pháp, hắn không giấu được mừng rỡ, "Đang chờ anh à?"

Thanh Pháp lạnh nhạt nói, "Giờ cô Từ ăn không vào đâu."

"Của em mà." Đương nhiên Trần Quốc Anh biết rõ, sáng nay hắn tự mình đưa điểm tâm cho Từ Kiều Âm, lần này bà không từ chối mà ăn hết.

Trần Quốc Anh hết sức hài lòng, mọi chuyện đang phát triển theo hướng mà hắn định sẵn.

Hắn sắp đàm phán thành công với một đối tác lớn, sau khi ký hợp đồng công ty hắn sẽ càng lớn mạnh hơn, mặc dù còn lâu mới bằng Trần thị nhưng đây cũng là một bước tiến dài, tháng sau hắn sẽ tân trang lại biệt thự này, trong tương lai hắn sẽ thường xuyên ở đây với Thanh Pháp và Từ Kiều Âm.

Hắn đứng cách Thanh Pháp mấy bước, mắt Trần Quốc Anh dán chặt vào cậu, hắn phát hiện dạo này cậu ngày càng quyến rũ hơn, là đàn ông nên hắn biết rất rõ sức hút của Thanh Pháp.

Hắn không kìm được nỗi khát khao giấu Thanh Pháp đi.

Giấu ở biệt thự này, trong căn phòng mà chỉ có hắn mới được ra vào, ai cũng đừng hòng nhìn thấy người của hắn.

Trần Quốc Anh tiến lên, giọng nói khàn khàn, "Anh nấu cháo cho em từ sớm đấy."

"Tôi không thích cháo." Thanh Pháp từ chối thẳng.

Trần Quốc Anh biết Thanh Pháp đang giận, đêm nay hắn sẽ giải thích rõ ràng với cậu về chuyện Đỗ Bình An, hắn cười hỏi: "Em thích gì, giờ anh sẽ học nấu cho em ngay."

Hắn chỉ đùa thôi, nấu cháo hắn còn thấy phiền phức nữa là.

Nào ngờ Thanh Pháp nói, "Bánh tai heo."

Nhớ đến bánh tai heo, trong lòng Trần Quốc Anh khẽ động, "Hương vị lần trước em vừa ý không?"

Thanh Pháp cười khẽ, "Ngon lắm."

Lần thứ hai Trần Quốc Anh thấy cậu cười, lập tức bị nụ cười này làm tim đập rộn ràng, bánh tai heo là hắn nhờ đầu bếp ở khách sạn năm sao làm, từ biệt thự cả đi lẫn về phải mất sáu tiếng.

Nhưng Thanh Pháp đã cười với hắn.

Trần Quốc Anh quay người xuống lầu, "Chờ anh nhé."

Ánh mắt Thanh Pháp hờ hững, bỗng nhiên gọi hắn lại, "Trần Quốc Anh."

Chỉ gọi tên thôi cũng làm tim Trần Quốc Anh đập dữ dội, hắn nuốt nước bọt, "Hả?"

"Tôi muốn dẫn cô Từ ra sân hóng gió." Trần Quốc Anh còn điên hơn cả nguyên tác, biệt thự gắn camera chi chít, giám sát mọi ngóc ngách, Thanh Pháp đã nghĩ ra đủ cách nhưng không có cách nào đưa Từ Kiều Âm đi trong âm thầm.

Chỉ có trong sân gắn hai camera, chỗ đậu xe là góc chết.

Trần Quốc Anh lưỡng lự, hắn bị ám ảnh tâm lý, lần đầu Từ Kiều Âm biến mất cũng nói với hắn là đi mua đồ, một đi không trở lại. Giờ Từ Kiều Âm tỏ thái độ mềm mỏng, hắn vẫn sợ bà không nói tiếng nào mà bỏ đi.

Nhưng nghĩ lại hắn cảm thấy mình chỉ lo hão.

Biệt thự toàn người của hắn, gắn đầy camera, lại ở lưng chừng núi, bốn phía hoang vu, Từ Kiều Âm muốn chạy cũng không được.

Huống chi giờ Thanh Pháp là người trong lòng hắn, yêu cầu của cậu chẳng có lý nào hắn không đáp ứng cả.

Trong giọng hắn lộ ra vẻ cưng chiều: "Tùy em thôi."

*

Mấy tiếng sau, Trần Quốc Anh sẽ phát điên vì quyết định của mình, nhưng lúc này hắn vẫn chưa hay biết gì, ngay cả tài xế cũng không mang theo mà tự lái xe, muốn đích thân mua bánh tai heo về cho Thanh Pháp.

Từ Kiều Âm rửa mặt, bị nhốt hai tháng làm đôi chân như không thuộc về bà nữa, xuống lầu phải nhờ Thanh Pháp dìu.

Đến khi ra khỏi biệt thự, nhìn thấy núi non xanh biếc, rốt cuộc bà mới có cảm giác sống lại.

Chưa khi nào rõ rệt như bây giờ, bà khát khao tự do, khát khao bay về phía bầu trời.

Bà nhắm mắt lại, ra sức hít thở không khí đã lâu mới có lại.

Hai người hầu bám theo không xa không gần, Thanh Pháp dẫn Từ Kiều Âm chậm rãi tản bộ, bỗng nhiên cậu quay đầu hỏi họ, "Có áo choàng không?"

Một người gật đầu, "Có ạ, để tôi đi lấy."

Thanh Pháp căn dặn, "Lấy áo dày một chút."

Đợi người kia đi xong, cậu hỏi người còn lại, "Có trà không?"

Thái độ của Trần Quốc Anh đối với Thanh Pháp tất cả mọi người đều thấy rõ, người hầu đáp ngay, "Có, trà xanh, hồng trà, trà đen, trà trắng, trà trái cây đều có, ngài muốn uống gì ạ?"

Thanh Pháp hỏi ý Từ Kiều Âm rồi quay đầu mỉm cười, "Cô Từ không uống, cho tôi hồng trà đi."

Người hầu chạy vào nhà pha trà.

Chẳng ai ngờ Thanh Pháp sẽ giúp Từ Kiều Âm bỏ trốn.

Hai người hầu quay lại không thấy Thanh Pháp đâu, đang ngơ ngác thì Thanh Pháp ra khỏi biệt thự, chỉ có một mình cậu.

"Cô Từ buồn ngủ nên tôi đưa bà về phòng nghỉ ngơi rồi, các chị đừng vào quấy rầy bà. Tôi đi siêu thị đã, khi nào về sẽ cho bà uống thuốc."

Cảm xúc Từ Kiều Âm bất ổn nên bác sĩ kê đơn thuốc an thần, người hầu không nghi ngờ gì mà rối rít vâng dạ.

Thanh Pháp lại hỏi: "Đường nào tới siêu thị gần nhất vậy?"

Người hầu chỉ đường cho cậu.

Thanh Pháp cảm ơn rồi quang minh chính đại lái xe đi khỏi biệt thự.

Từ Kiều Âm nấp ở ghế sau, biết xe đã ra khỏi biệt thự nhưng vẫn không dám lên tiếng, đến khi Thanh Pháp bảo bà ngồi dậy, bà nằm một hồi mới nín thở ngồi dậy, ngồi xổm rụt rè nhìn ra cửa sổ.

Cảnh núi dần lùi xa.

Trên đường núi chỉ có mỗi xe của Thanh Pháp.

Từ Kiều Âm khóc, ngón tay run run, che mặt âm thầm rơi lệ.

Thanh Pháp yên lặng lái xe để mặc bà trút hết cảm xúc, thời gian này cậu đã mô phỏng lộ trình từ biệt thự đến sân bay vô số lần, nhớ rõ tốc độ giới hạn của mỗi khu và thời gian nhanh nhất để đi qua mỗi con đường.

Cuối cùng đến sân bay trong thời gian ngắn nhất, một tiếng bốn mươi phút.

Thẻ căn cước đã bị Trần Quốc Anh lấy đi nên Thanh Pháp dẫn Từ Kiều Âm đến sân bay làm thẻ chứng minh tạm thời.

Cậu đã mua vé trạm trung chuyển cho Từ Kiều Âm, máy bay hạ cánh, Từ Kiều Âm có thể đổi sang các phương tiện giao thông khác để đến nơi mình muốn.

Lấy vé, Từ Kiều Âm có thể đem theo bức tranh lên máy bay, Thanh Pháp bưng xuống một thùng giấy nhỏ từ trên xe, là mật ong hoa vải nên phải gửi cho bên vận chuyển.

Cảm xúc của Từ Kiều Âm đã ổn định lại, đến cổng kiểm tra an ninh, bà nhìn Thanh Pháp một lát rồi áy náy nói: "Xin lỗi Tiểu Pháp, nó làm tổn thương cháu mà cháu còn giúp cô......"

Hai người đều biết "nó" là Trần Quốc Anh, Thanh Pháp cười, "Cô là cô, anh ta là anh ta, cô không cần xin lỗi thay anh ta đâu ạ."

Tình mẫu tử của Từ Kiều Âm lại trỗi dậy, Thanh Pháp chỉ mới 18 tuổi mà thôi, nước mắt rơi xuống, bà tiến lên ôm chầm cậu, "Nếu nó phát hiện cô biến mất thì cháu phải làm sao đây?"

"Cô đừng lo." Thanh Pháp cũng nhẹ nhàng ôm Từ Kiều Âm một hồi, "Cháu có cách mà."

Trên loa đang thúc giục hành khách làm thủ tục, Thanh Pháp buông bà ra rồi lấy khăn tay trong túi đưa cho Từ Kiều Âm, "Hy vọng sau này cô sẽ chỉ có nụ cười mà thôi."

Từ Kiều Âm che miệng lại, nước mắt càng rơi nhiều hơn.

Bà lau khô nước mắt rồi nhờ Thanh Pháp một việc, "Tạm thời cô không tiện liên lạc với dì Trương, phiền cháu lần sau đến viện mồ côi nhắn với bà ấy là cô sống tốt lắm, sau này cũng sẽ rất tốt."

Thanh Pháp đáp ứng.

Hai giờ rưỡi, máy bay đúng giờ cất cánh.

Thanh Pháp ngửa đầu lặng lẽ nhìn lên trời, không chắc đó có phải là chuyến bay của Từ Kiều Âm hay không.

Cậu chỉ biết chắc một điều.

Trần Quốc Anh không có mẹ nữa.

Trong nguyên tác, hiềm khích trước kia giữa hắn và Từ Kiều Âm tiêu tan, hắn có được tình thương ấm áp của mẹ.

Trần Quốc Anh dựa vào cái gì chứ.

Đáy mắt Thanh Pháp chẳng chút dao động, một lát sau quay người ra khỏi sân bay.

Lên xe khởi động, theo đường cũ trở về biệt thự Trần Quốc Anh.

Kế hoạch ban đầu của cậu là tiễn Từ Kiều Âm đi xong sẽ từ sân bay về nhà, chờ Trần Quốc Anh tìm tới cửa.

Nhưng lúc câu trên biển Đăng Dương đã dạy cậu một điều.

Muốn câu được cá ngừ đại dương một trăm ký thì phải dùng cá nhỏ sống ngay tại biển chứ không phải mồi bình thường.

Cá con vẫn có thể giết được cá lớn.

Cậu đổi ý rồi.

Cậu muốn chờ Trần Quốc Anh ngay tại lãnh địa của hắn.

Lúc này điện thoại hiện ra một tin nhắn Wechat.

Sau đó rung lên không ngừng.

Tần suất này không phải Đăng Dương, hoặc là Đỗ Bình An, hoặc là nhóm chat của lớp.

Thanh Pháp không để ý mà trở lại biệt thự Trần Quốc Anh, hắn vẫn chưa về.

Cậu đỗ xe rồi xách theo một cái túi không, đi lên lầu trước ánh mắt chăm chú của hai người hầu.

Đi vào gian phòng vắng lặng, đóng cửa lại, Thanh Pháp mới lấy điện thoại ra xem Wechat.

Đúng như cậu đoán, là nhóm chat của lớp, Dương Nhữ Thành đăng một thông báo.

[ Tuần tới có hoạt động trên núi kéo dài một tuần đấy nhé!]

Thanh Pháp chưa kịp đọc kỹ thì một lời mời kết bạn đã hiện ra.

Đến từ lớp 2 khoa Sinh.

Cố Tinh Dã.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co