Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

43

duongkieu263

(Ba mà xa mẹ là ba té re liền)
Thanh Pháp rũ mắt, không trả lời mà quay người ngồi xuống.

Cửa xe là một tấm kính lớn được đóng kín, Thanh Pháp mở ba lô lấy tai nghe đeo lên, sau đó lại lấy ra một quyển sách rồi cúi đầu đọc.

Cố Tinh Dã nhíu mày, vẫn không để ý tới hắn à, hắn liếc nhìn cuốn sách của Thanh Pháp, không phải sách giáo khoa hoặc sách chuyên ngành mà là "Vụ ám sát ông Roger Ackroyd" của Agatha có dán nhãn thư viện đại học Bắc Kinh.

Thích đọc huyền nghi suy luận à?

Cố Tinh Dã kinh ngạc nhưng chẳng mấy bất ngờ, Thanh Pháp cũng giống như một quyển truyện huyền nghi, càng đến gần càng có cảm giác bí ẩn khiến hắn khát khao khám phá.

Hắn cũng chẳng ngại ngùng mà cứ thế nhìn chằm chằm Thanh Pháp, bắt đầu đoán xem cậu nghe nhạc gì.

Nhạc cổ điển? Nhạc nhẹ?

Hợp với khí chất của Thanh Pháp.

Nhưng cậu luôn rất khó đoán, bề ngoài ôn hòa dễ gần nhưng thật ra lạnh lùng xa cách ngàn dặm.

Biết đâu lại thích nghe Rock n" Roll, blues, jazz thì sao?

"Từ vựng."

Đôi môi im lìm kia đột nhiên mấp máy.

Cố Tinh Dã phản ứng cực nhanh, "Nghe từ vựng đọc tiểu thuyết à?" Hắn nhếch miệng, "Một công đôi việc, không hổ là người đứng nhất khoa công nghệ phần mềm."

Dương Nhữ Thành từng nói học kỳ trước Thanh Pháp đạt điểm thi cuối kỳ cao nhất nên mới được chuyển sang khoa Sinh.

Hắn có ý khen ngợi Thanh Pháp, ai cũng thích được khen, hắn không tin Thanh Pháp ngoại lệ.

Nhưng Thanh Pháp thực sự là ngoại lệ, cậu lật một trang, thậm chí hàng mi dài còn không hề chớp, bình tĩnh xa cách, "Nếu tò mò về quan hệ của tôi và Đỗ Bình An thì tự hỏi nó đi."

Cố Tinh Dã nhíu mày, hắn chẳng quan tâm Đỗ Bình An có phải con nuôi hay không, càng đừng nói tới tò mò về quan hệ của hai người họ, "Tớ chỉ tò mò về cậu thôi." Khóe miệng hắn lộ ra ý cười, "Tớ từng đắc tội cậu à? Hình như cậu không ưa tớ lắm."

Trong nguyên tác, Thanh Pháp không hề quen biết Cố Tinh Dã.

Nếu nhất định phải nói thì chính là thỉnh thoảng Trần Quốc Anh sẽ vì Đỗ Bình An và Cố Tinh Dã đi ăn bữa cơm, xem bộ phim, chơi khúc côn cầu trên băng mà nổi điên, giận chó đánh mèo lên người cậu.

Không phải cậu không ưa Cố Tinh Dã.

Đối với cậu, Cố Tinh Dã chỉ là một người xa lạ bình thường.

"Không có."

Thanh Pháp tăng âm lượng lên.

Tai nghe của cậu là hàng rẻ tiền, âm lượng càng lớn thì càng rè, bình thường cậu luôn chỉnh âm lượng vừa đủ nghe.

Nhưng vẫn nghe được câu tiếp theo của Cố Tinh Dã, "Nếu không có thì kết bạn nhé?"

Trên trang sách là một câu trong tiểu thuyết.

[Đối với thám tử, tất cả những người liên quan đến vụ án đều là người lạ.]

Thanh Pháp hờ hững đáp: "Tôi không kết bạn."

Lớp 2 khoa Sinh đi thực tập dã ngoại lần đầu tiên nên bầu không khí trên xe buýt vô cùng sôi động, hầu hết đều đang bàn tán sôi nổi lát nữa lên núi sẽ làm món nướng trước tiên.

"Tớ nghe đàn chị nói căn cứ Hoài Sơn có trồng đậu tằm, khoai tây, khoai mỡ! Nướng lên chắc sẽ ngon lắm."

"Đúng đấy, hình như còn nuôi gà thí nghiệm nữa, chắc thí nghiệm xong sẽ ướp thì là rồi đem nướng nhỉ?"

"Lên núi ai lại ăn gà, nhiệt độ ở Hoài Sơn cao hơn mấy độ, phải xuống sông bắt cá bắt tôm ăn chứ."

"Tớ thì khác, tớ chỉ muốn ngắm hồng leo thôi! Tớ xem ảnh chụp rồi, hồng leo Florentina đẹp tuyệt!"

......

Chỉ có hàng ghế áp chót là yên tĩnh.

Cố Tinh Dã cười một tiếng với vẻ khó tin, không hỏi nữa mà điều chỉnh tư thế dựa vào ghế, lấy bịt mắt ra đeo lên, qua hồi lâu, cứ tưởng hắn đã ngủ thì đột nhiên thốt ra một câu.

"Không ai là không cần bạn cả."

Thanh Pháp không trả lời mà lật sang trang khác.

Đi xe năm tiếng đồng hồ, hơn mười giờ đêm, cuối cùng cũng hết xóc nảy, đến căn cứ Hoài Sơn của đại học Bắc Kinh giữa sườn núi.

So với buổi chiều náo nhiệt, giờ trong xe cực kỳ yên tĩnh, xe buýt dừng hẳn rồi mở cửa, mấy nam sinh lao xuống nôn mửa ầm ĩ.

Đường tới chân núi còn đỡ, lên núi là đường đất, ban ngày trời mưa, gập ghềnh mấp mô, vốn dĩ đi đường núi chỉ khoảng 40 phút nhưng xóc nảy thêm nửa tiếng mới đến.

Thanh Pháp cũng hơi khó chịu.

Chợt nhớ lại lần trước say sóng, kẹo Đăng Dương đưa cho rất hữu dụng.

Cố Tinh Dã đứng dậy, khóe mắt đảo qua Thanh Pháp, trong xe bật đèn từ lâu, ánh sáng trắng bao trùm khắp người Thanh Pháp, cậu còn đeo tai nghe, nửa bên mặt vẫn trầm tĩnh như cũ, Cố Tinh Dã thu mắt lại rồi xuống xe trước.

Bạn học đi gần hết, Thanh Pháp gỡ tai nghe xuống rồi lấy từ ba lô ra một gói kẹo.

Lần đầu tới nhà Đăng Dương, cậu phải uống thuốc rất đắng, Đăng Dương đã cho cậu một gói kẹo.

Lúc đó cậu không hề động đến gói kẹo này.

Giấy gói kẹo lấp lánh bọc lấy kẹo trái cây đủ màu, Thanh Pháp mở gói lấy ra một viên kẹo màu cam.

Có lẽ là vị cam.

Cậu bóc vỏ kẹo rồi cúi đầu ngậm vào miệng, vị cam chua ngọt tươi mát tan ra nơi đầu lưỡi, quả nhiên xua đi cảm giác khó chịu.

Cất gói kẹo còn lại vào ba lô, Thanh Pháp đứng dậy lấy túi hành lý rồi xuống xe sau cùng.

Mấy nam sinh vẫn đang nôn ọe, phụ đạo viên đứng trước xe cầm loa nói, "Đừng chạy lung tung, trên núi ban đêm nguy hiểm lắm, theo tôi đến căn cứ trước đã, phải dựng lều xong mới được ngủ! Nhanh lên nào!"

Thanh Pháp đi cuối cùng, gần đến căn cứ đã thấy được ánh sáng.

Lúc này giọng phụ đạo viên vang lên trong loa, "Ê, Tiểu Tôn sao cậu cũng tới đây vậy!"

Tôn Đình Chu cười, "Đi leo núi với bạn tôi, nhân tiện ghé xem thử ấy mà."

Giờ phụ đạo viên mới thấy bên cạnh Tôn Đình Chu có một người đàn ông cao ráo, trong lòng nghĩ thầm leo núi mà lại mặc vest à?

Trong đám đông lờ mờ, Đỗ Hải Đăng lập tức dán mắt vào Thanh Pháp nhưng cậu không hề nhìn hắn, hắn cứ như bị bỏng, vội vã dời mắt đi rồi chìa tay ra tự giới thiệu với phụ đạo viên, "Chào anh, tôi là Đỗ Hải Đăng."

Cố Tinh Dã rất quen Đỗ Hải Đăng, thấy hắn xuất hiện ở căn cứ, Cố Tinh Dã vô thức quay đầu tìm Thanh Pháp.

Trực giác mách bảo hắn Đỗ Hải Đăng đến tìm Thanh Pháp.

Ban đêm ánh sáng lờ mờ nhưng Thanh Pháp lại rất dễ thấy, Cố Tinh Dã xuyên qua đám người đi đến trước mặt cậu, "Đỗ Hải Đăng tới kìa."

Mẩu kẹo cuối cùng tan ra, Thanh Pháp ngước mắt lên, Cố Tinh Dã quan sát vẻ mặt cậu, chẳng có chút dao động nào làm Cố Tinh Dã hết sức nghi ngờ, Đỗ Hải Đăng rất cưng chiều Đỗ Bình An, không lý nào Thanh Pháp lại không quen hắn, chẳng lẽ không qua lại với ai thật sao?

Nãy giờ Đỗ Hải Đăng vẫn âm thầm nhìn Thanh Pháp, thấy cậu đứng cạnh Cố Tinh Dã như sắp nói gì đó thì Đỗ Hải Đăng cực kỳ khó chịu.

Tên nhóc Cố Tinh Dã kia thân với Đỗ Bình An đã làm hắn ngứa mắt lắm rồi, không ngờ quan hệ với Thanh Pháp còn khá tốt nữa.

Đỗ Hải Đăng nghiến răng nhìn chằm chằm về phía Thanh Pháp, nếu không phải người ở đây quá đông thì ít nhiều gì hắn cũng phải tới chế giễu vài câu, chẳng phải tự cao tự đại lắm à, sao Cố Tinh Dã lại lọt được vào mắt cậu thế?

Tôn Đình Chu chọc eo Đỗ Hải Đăng, "Nhìn ai vậy?" Hắn nhìn theo ánh mắt Đỗ Hải Đăng sang đám sinh viên đang ríu rít trò chuyện, bừng tỉnh đại ngộ rồi lầm bầm mỉa mai, "Em còn thắc mắc sao anh lại hẹn em lên Hoài Sơn giữa đêm hôm khuya khoắt, hóa ra là có mục tiêu."

Đỗ Hải Đăng làm thinh, bỗng nhiên sải chân băng qua đám đông, trưng ra khuôn mặt tươi cười, kéo Cố Tinh Dã đang nói chuyện với Thanh Pháp qua ôm chặt một cách thân tình, "Chà! Tinh Dã, lâu quá không gặp nhỉ!"

Cố Tinh Dã lập tức nổi da gà đầy mình, hắn chẳng hiểu gì cả, đang định vùng ra thì Đỗ Hải Đăng ghì chặt hai tay không cho hắn đi, ánh mắt nhìn sang Thanh Pháp.

Cậu không có phản ứng gì mà đi tới căn cứ.

"Anh......Hải Đăng?" Cố Tinh Dã mất tự nhiên, ra sức gỡ tay Đỗ Hải Đăng.

Ánh mắt Đỗ Hải Đăng chăm chú dõi theo Thanh Pháp đi xa, hắn lập tức buông Cố Tinh Dã ra rồi thản nhiên cười hỏi, "Em và Thanh Pháp thân nhau lắm à?"

Cố Tinh Dã biết rõ bản tính Đỗ Hải Đăng, ngoại trừ Đỗ Bình An thì ai cũng biết Đỗ nhị thiếu là công tử ăn chơi trác táng thích đàn ông, hắn trầm ngâm một lát rồi khẽ mỉm cười, "Cũng khá thân."

——

Bên kia, Thanh Pháp nhận một chiếc lều vải, cậu không biết dựng nên nhìn những bạn học khác làm, sau đó tìm chỗ vắng vẻ, chẳng mấy chốc đã dựng lều xong.

Lều đơn không rộng lắm, đặt hành lý xuống, bên ngoài có người gọi cậu.

Thanh Pháp ra khỏi lều, Chu Vô Ưu thanh tú động lòng người đứng ngoài, nở nụ cười tươi tắn, "Thanh Pháp, tớ không biết dựng lều, cậu giúp tớ được không?"

Lần này Thanh Pháp đi theo Chu Vô Ưu, lều Triển Phinh Đình ngay bên cạnh Chu Vô Ưu, nam sinh theo đuổi cô đang dựng giùm, Triển Phinh Đình thấy Thanh Pháp đến thì lập tức gọi nam sinh, "Triệu Vĩnh, đừng quên lời cậu nói nhé, ngày mai nhóm tụi mình sẽ đi chung với nhóm Vô Ưu."

Triệu Vĩnh không muốn đáp ứng, nhóm Chu Vô Ưu có Cố Tinh Dã, đầu năm nhất Triển Phinh Đình đã từng theo đuổi Cố Tinh Dã. Lần này hắn tới Hoài Sơn để triển khai chiến lược chinh phục, Hoài Sơn có hang đom đóm, hắn định đẩy Thanh Pháp đi rồi tỏ tình với Triển Phinh Đình trong hang đom đóm, giờ đông người như vậy, còn có Cố Tinh Dã thì hắn tỏ tình cái rắm à!

Hắn miễn cưỡng gật đầu.

Chu Vô Ưu không hoạt bát lắm nhưng trước mặt Thanh Pháp, cô luôn miệng nói về đề tài thí nghiệm, Thanh Pháp nghiêm túc dựng lều, tốc độ rất nhanh, Triển Phinh Đình nháy mắt với Triệu Vĩnh, hắn chậm chạp mở miệng, "Thanh Pháp, bảy giờ sáng mai tập hợp, tụi mình sẽ đi chung với nhóm khác lên núi, nhiều người vẫn tiện hơn."

Thanh Pháp không có ý kiến.

Một người, hai người...... hoặc cả lớp đối với cậu đều như nhau, cậu lịch sự gật đầu rồi quay người về lều.

Chu Vô Ưu thất vọng thấy rõ, Triển Phinh Đình thở dài nói nhỏ với cô, "Lạnh lùng ghê, lạnh hơn Cố Tinh Dã gấp mấy trăm lần, cậu theo đuổi sẽ khó lắm đây."

Chu Vô Ưu không nói gì mà cắn khóe miệng.

*

Bảy giờ sáng hôm sau, Thanh Pháp thấy Cố Tinh Dã trong đoàn, cậu cũng chẳng kinh ngạc mà cúi đầu nghiên cứu bản đồ mà phụ đạo viên đưa cho.

Bản đồ trên núi rất sơ sài, chỉ có mấy con đường chính.

Buổi thực tập hôm nay của họ là lên núi quan sát thực vật hoang dã.

Nhóm Cố Tinh Dã có hắn, Chu Vô Ưu và một nữ sinh khác, nữ sinh này không hề che giấu tình cảm dành cho Cố Tinh Dã mà một mực vây quanh hắn nói chuyện, Cố Tinh Dã cũng thân thiện đáp lại nhưng khóe mắt luôn liếc nhìn Thanh Pháp.

Ở căn cứ ăn sáng đơn giản với bánh bao và cháo loãng, sáu người chọn tuyến đường phía Tây để xuất phát.

Vì là lần đầu tiên nên mọi người đều rất hào hứng, dọc đường cười nói rôm rả, leo núi cũng chẳng thấy mệt.

Bất tri bất giác đi vào núi sâu, ngang qua một hồ nước trong rừng, mấy nữ sinh kích động reo lên.

"Hồ đẹp quá!"

"Hoa màu đỏ tía mọc trong nước kìa, lần đầu thấy luôn á!"

"Tảo hoa mai đấy." Cố Tinh Dã phổ cập khoa học, khóe mắt lại liếc nhìn Thanh Pháp.

Thanh Pháp ngồi xuống quan sát nước hồ, trong nước không có tạp chất nào mọc đầy rong rêu xanh rì, còn mặt hồ phủ đầy tảo hoa mai màu trắng và tím, cậu lấy điện thoại ra ghi chép.

Triệu Vĩnh tìm được một chỗ rất thích hợp để chụp ảnh nên rủ Triển Phinh Đình, "Qua đây đi, tớ chụp cho cậu!"

Triển Phinh Đình lấy điện thoại ra, "Lát nữa đi! Để tớ chụp hình gửi cho mẹ tớ trước đã, cảnh đẹp như vậy phải chia sẻ với bà mới được!"

Chu Vô Ưu và một nữ sinh khác lấy điện thoại ra tìm góc chụp phong cảnh gửi cho người thân và bạn bè.

Nghe vậy, tim Thanh Pháp thoáng đập mạnh.

Chia sẻ cảnh đẹp với người thân.

Chụp xong Chu Vô Ưu chạy tới ngồi xổm xuống cười hỏi Thanh Pháp, "Cậu muốn chụp không? Để tớ chụp cho cậu rồi gửi cô chú xem, người lớn tuổi thích nhất là mấy cảnh này đó!"

Thanh Pháp ngẩn ngơ mấy giây, chợt nghĩ tới điều gì nên mỉm cười: "Tớ tự chụp được rồi."

Cậu thoát ra mục ghi chú rồi mở camera, ngồi xuống chụp một tấm ảnh tảo hoa mai.

Sắc trời xuyên qua khe hở trong rừng chiếu xuống mặt nước lấp lánh như hào quang, những bông hoa li ti màu trắng và tím dập dờn trên nước đẹp như tranh vẽ.

Chụp xong Thanh Pháp mở Wechat ra.

Cậu mở khung chat với Đăng Dương rồi gõ thêm mấy chữ, "Tôi đi thực tập dã ngoại, giữa đường nhìn thấy tảo hoa mai. Giờ vẫn chưa tới mùa đâu, mùa hè sẽ nở đẹp hơn nhiều."

Sóng đã bắt đầu yếu, xoay xoay vài vòng, một lát sau khó khăn lắm mới gửi đi.

Đăng Dương đang lái xe lên núi thì tin nhắn Wechat tới.

Liếc thấy 52 Hz, anh dừng lại ven đường xem Wechat.

Mở ảnh ra, đôi mắt đen của anh thấp thoáng ý cười, trả lời lại, "Thật trùng hợp, tôi cũng đang trên đường đi câu cá hoang dã đây."

Thanh Pháp chưa nhận được tin nhắn này.

Điện thoại đã hoàn toàn mất sóng.

Càng đi sâu vào trong cây càng cao, cây ở thủ đô còn đang nảy mầm mà nơi này bốn mùa xanh tươi, che khuất mặt trời, giữa trưa mà tối như ban đêm.

Thỉnh thoảng còn có những tiếng kêu kỳ quái không biết của con gì.

Triển Phinh Đình níu chặt Chu Vô Ưu thì thầm: "Hay là về căn cứ đi."

Trên cổ Chu Vô Ưu đeo một chiếc máy ảnh chụp lấy liền thuận tiện cho việc chụp ảnh và ghi chép, cô nhìn quanh tìm Thanh Pháp, trông thấy cậu ngồi xổm cạnh một bụi cỏ ở chếch phía trước, đang nghiêm túc ghi chép.

Chu Vô Ưu mỉm cười quay sang trả lời Triển Phinh Đình, "Đi thực tập chứ có phải leo núi ngắm cảnh đâu, giờ mới giữa trưa chứ mấy, làm việc chăm chỉ đi nào."

Trong lòng Triển Phinh Đình vẫn thấp thỏm lo âu, theo sát Chu Vô Ưu.

Một nữ sinh khác đi theo Cố Tinh Dã, luôn miệng kể chuyện cười.

Cố Tinh Dã không thấy buồn cười mà chỉ thấy phiền. Nhưng hắn không để lộ ra mặt mà hùa theo nữ sinh, thỉnh thoảng chọc cô cười khúc khích.

Triệu Vĩnh luôn đề phòng Cố Tinh Dã, xem hắn như kẻ địch số một, thấy hắn dễ dàng làm nữ sinh vui vẻ thì Triệu Vĩnh vừa ghét vừa ghen tị, hắn đảo mắt lòng vòng rồi tằng hắng một cái, tung ra chiêu độc của mình.

"Xem xong tụi mình vào hang đom đóm thám hiểm đi!"

Lời này vừa thốt ra thì tất cả mọi người đều nhìn về phía Triệu Vĩnh, kể cả Thanh Pháp.

Giờ khắc này Triệu Vĩnh được chú ý hơn bao giờ hết, rốt cuộc Triển Phinh Đình cũng chịu nhìn thẳng vào hắn, Triệu Vĩnh hết sức hài lòng, lấy bản đồ vẽ tay ra khoe khoang.

"Bảo đảm những người khác không biết Hoài Sơn có hang đom đóm đâu! Ông anh đang học năm ba của tớ phát hiện ra đó, băng qua khu rừng này, rẽ trái đi thêm nửa tiếng sẽ có một thác nước, vách núi bên cạnh thác nước có lối vào, bên trong chính là hang đom đóm đấy."

Vẻ mặt hắn vô cùng sinh động, cứ như đã thấy tận mắt vậy, "Lớn lắm, mấy ông anh tớ vẫn chưa đi hết đâu, vừa rộng vừa nhiều đường, đi mấy tiếng mới ra được."

Triển Phinh Đình sợ tối nhưng hang đom đóm thực sự quá hấp dẫn, cô do dự khều Chu Vô Ưu, "Đi không?" Cô hơi lo lắng, "Lỡ lạc đường thì sao? Với lại dự báo thời tiết nói mấy ngày nay sẽ mưa to đấy."

Lấy điện thoại ra muốn xem thời tiết, kết quả không có sóng.

Chu Vô Ưu nghe thấy hang đom đóm thì đã xuyến xao, gật đầu nói, "Đương nhiên phải đi rồi, hang đom đóm cơ mà. Chẳng phải Triệu Vĩnh có bản đồ sao, đừng sợ."

Triệu Vĩnh đã hạ quyết tâm tỏ tình với Triển Phinh Đình trong hang đom đóm nên phụ họa gật đầu, "Có bản đồ chi tiết lắm, bảo đảm không lạc đâu."

Một nữ sinh khác hỏi ý kiến Cố Tinh Dã, hắn suy nghĩ giây lát rồi nói, "Hôm nay và ngày mai không mưa đâu, tối ngày mốt sáu mươi phần trăm sẽ có mưa to."

Cố Tinh Dã mở miệng, Triệu Vĩnh lập tức nhìn sang Triển Phinh Đình, "Cố Tinh Dã nói không mưa rồi kìa. Đi thôi, đi thôi."

Quyền quyết định cứ như nằm trong tay Triển Phinh Đình, cô đỏ mặt ngượng ngùng gật đầu, "Ừ đi."

Chu Vô Ưu và Cố Tinh Dã cùng nhìn sang Thanh Pháp, cậu không lên tiếng mà cất sổ vào.

Triệu Vĩnh huýt sáo, "Nhất trí thông qua, đi thôi!"

——

Một tiếng trước, Đỗ Hải Đăng ngủ dậy, thay đồ thể thao rồi ra khỏi lều, có mấy nhóm sinh viên đang thảo luận đường lên núi, hắn nhìn quanh, không thấy Thanh Pháp, cũng chẳng thấy Cố Tinh Dã, chắc không phải cùng nhau lên núi rồi đấy chứ?

Nghĩ đến khả năng này, Đỗ Hải Đăng nhấc chân định đi tìm, Tôn Đình Chu ra khỏi lều bên cạnh, thấy bộ dạng mất hồn mất vía của hắn thì hơi tò mò.

Rốt cuộc mỹ nam thần tiên nào đã cướp mất hồn phách của Đỗ Hải Đăng một lòng chỉ có em trai này vậy?

Mới đầu Tôn Đình Chu theo đuổi Đỗ Hải Đăng nhưng hắn chỉ chơi chứ không yêu, Tôn Đình Chu nghĩ thôi thì có thể xác hắn cũng được, thế là hai người duy trì quan hệ bạn giường lâu dài.

Mấy năm nay, ngoại trừ đứa em trai chưa dứt sữa của Đỗ Hải Đăng thì chưa từng thấy hắn quan tâm ai.

Lần này thật lòng sao?

Tôn Đình Chu chua xót, hắn cứ tưởng mình chờ đủ lâu sẽ có hy vọng, xem ra không hợp chính là không hợp, giây lát sau, hắn quyết định kết thúc quan hệ bạn giường này, điều chỉnh lại cảm xúc rồi đi tới nói: "Tìm ai vậy? Để em hỏi giùm cho."

Đỗ Hải Đăng biến sắc, hắn không thích người khác đoán trúng ý nghĩ của mình, nhưng hắn đang sốt ruột tìm Thanh Pháp nên nói ngay: "Cố Tinh Dã, bạn của em trai anh, nhờ anh trông nom giùm ấy mà."

Khóe miệng Tôn Đình Chu giật giật, bạn của em trai, chơi lớn thật đấy, hắn tìm người nghe ngóng nhưng mỗi nhóm tự do chọn đường lên núi, Tôn Đình Chu đem tới một tấm bản đồ, "Có ba đường, chẳng biết cậu ta đi đường nào nữa."

Hắn thuyết phục, "Dù sao sáu giờ cũng phải về căn cứ, không lạc mất đâu mà lo, anh đừng sốt ruột mà cứ ở đây chờ đi, cũng đâu thể nào đi tìm từng đường được."

Đỗ Hải Đăng cầm bản đồ bỏ đi.

Tôn Đình Chu, "......" Hắn thở dài rồi cũng đi theo.

Khi hai người lên núi theo đường phía Bắc thì một chiếc Bentley màu bạc lái vào căn cứ.

Xe dừng hẳn, hôm nay Đăng Dương mặc đồ bình thường nên giảm bớt vẻ uy nghiêm khó gần, mở cốp sau lấy túi đồ câu cá ra.

Mấy sinh viên đằng xa nhìn chằm chằm Đăng Dương rồi che miệng kêu lên, "Má ơi! Đàn anh năm cuối đó hả! Vừa cao vừa đẹp trai nữa!"

Đăng Dương cũng có một tấm bản đồ.

Trợ lý tìm giúp.

Nhận được ảnh Thanh Pháp gửi, anh tìm vùng núi Hoài Sơn, khu vực có thác nước hẳn là ở phía Tây. Anh mở bản đồ ra xem mấy lần rồi lên núi theo đường phía Tây.

Đi sâu vào núi gần hai tiếng, Đăng Dương trông thấy tảo hoa mai.

Giống hệt bức ảnh Thanh Pháp gửi cho anh, ẩn sâu trong rừng, là một bức tranh hết sức bắt mắt, Đăng Dương lấy điện thoại ra, sóng lúc có lúc không, Thanh Pháp không trả lời tin nhắn của anh, xem ra đến chỗ này thì bị mất sóng.

Anh liếc nhìn đồng hồ, hai giờ chiều.

Trong rừng tối dần, đi thêm một lát đã hoàn toàn đen kịt, Đăng Dương bật đèn đồng hồ chiếu sáng, một luồng sáng trắng xuyên qua bóng tối, trên bản đồ đánh dấu lối ra vào duy nhất chính là con đường này, không gặp Thanh Pháp và nhóm cậu thì chứng tỏ họ vẫn đang ở phía trước, Đăng Dương tiếp tục tiến lên.

Vừa ra khỏi rừng thì bản đồ kết thúc.

Phía trước là một ngã rẽ.

Đăng Dương ngồi xuống quan sát mặt đất, toàn là bùn sình, bên trái có những dấu chân khác nhau, Đăng Dương nhíu mày đưa tay lên xem đồng hồ, gần bốn giờ chiều.

Khảo sát thực địa có giới hạn thời gian, thường là sáu giờ phải về căn cứ.

Từ đây về căn cứ mất mấy tiếng, giờ về cũng đã muộn rồi, Thanh Pháp không phải là người không có ý thức về giờ giấc, hoặc là phát hiện đường khác về căn cứ, hoặc là gặp phải sự cố gì đó.

Đăng Dương đứng dậy rồi tăng tốc đuổi theo con đường bên trái.

*

Trước thác nước hùng vĩ có mấy ánh đèn pin sáng rực, Triển Phinh Đình níu chặt Chu Vô Ưu, "Không vào được đâu! Nếu cậu cũng không ra được thì làm sao bây giờ!"

Mắt Chu Vô Ưu đỏ hoe, cô gái thường ngày sôi nổi vui vẻ giờ khóc nức nở, "Thanh Pháp chưa ra mà, tớ phải đi tìm cậu ấy!"

Triệu Vĩnh ngồi xổm một bên, cúi đầu không dám hó hé.

Vào hang đom đóm có hai con đường, hắn muốn tỏ tình với Triển Phinh Đình nên nói dối rằng sẽ mau chóng tập hợp lại, hai nhóm tách ra nhân tiện viết báo cáo thực nghiệm luôn. Sau khi tách ra, hắn cố ý kéo Triển Phinh Đình đi tỏ tình trong hang đom đóm lãng mạn, Triển Phinh Đình cũng rung động nên nhận lời hắn, hắn nhịn không được hôn Triển Phinh Đình, chờ hai người hoàn hồn lại thì không thấy Thanh Pháp đâu nữa.

Cố Tinh Dã xem đồng hồ, từ lúc bọn họ ra khỏi hang đã gần một tiếng.

Hắn biến sắc, quyết định không chờ nữa, "Các cậu ở đây nhé, để tớ quay lại tìm."

Chu Vô Ưu đuổi theo, "Tớ cũng đi!"

Cố Tinh Dã lắc đầu, "Nhiều người mất tập trung lắm, cậu đừng lo, tớ sẽ tìm được cậu ấy mà."

Chu Vô Ưu cắn môi, Triển Phinh Đình đi tới khuyên cô, "Cố Tinh Dã nói đúng đấy, nhiều người đi vào lỡ bị lạc thì lại phiền nữa, tụi mình cứ ở đây chờ đi."

Chu Vô Ưu lo lắng nhìn cửa hang, cuối cùng đành gật đầu.

Triển Phinh Đình nghĩ ngợi rồi nói thêm: "Cố Tinh Dã, cậu vào một tiếng mà vẫn không tìm được thì quay lại đây nhé, biết đâu Thanh Pháp đã tìm được đường ra nhưng không có sóng nên không gọi được cho cậu thôi, nếu cậu ấy chưa ra thì tụi mình sẽ về căn cứ nhờ giúp đỡ."

Cố Tinh Dã gật đầu rồi cầm đèn pin vào hang lần nữa.

Mấy người còn lại đều im lặng, khẩn trương nhìn chằm chằm cửa hang.

Chưa được bao lâu, bỗng nhiên sau lưng có tiếng bước chân, Chu Vô Ưu quay phắt lại, mừng rỡ nhìn sang, "Thanh ——"

Chữ "Pháp" kẹt lại.

Một luồng sáng chiếu tới, vì ngược sáng nên không thấy rõ mặt, chỉ nhận ra là một người đàn ông.

Nghe thấy hai chữ trước rồi nhìn thấy vẻ mặt đám người này, ánh mắt Đăng Dương trầm xuống, "Thanh Pháp đâu?"

Ba người còn lại nhìn sang, ánh đèn pin của bọn họ khá mờ nên cũng bị ngược sáng không thấy rõ Đăng Dương, nhưng giọng anh toát ra vẻ uy nghiêm làm Triệu Vĩnh rùng mình một cái, chỉ vào cửa hang nói: "Tụi em thám hiểm hang động, cậu ấy chưa ra......"

Còn chưa nói hết thì Triệu Vĩnh đã cảm thấy một bóng người đi sượt qua mình rồi lập tức biến mất ở cửa hang.

Triệu Vĩnh mờ mịt, ngơ ngác hỏi: "Người này là ai vậy?"

Chẳng ai trả lời hắn.

*

Thanh Pháp không lạc đường nhưng cổ chân trái của cậu bị cắn.

Vách hang đom đóm lấp lánh như sao nhưng mặt đất lại đen kịt, cậu không nhìn thấy con vật cắn mình, chỉ biết là không có độc.

Từ lúc bị cắn đến giờ, ngoại trừ vết thương ở chân thì những chỗ khác vẫn bình thường.

Cậu phân tích lợi và hại, chân cậu vẫn đi được nhưng có thể gắng gượng bao lâu thì chưa rõ, đèn pin của nhóm đều do Triệu Vĩnh giữ, cậu bật điện thoại chiếu sáng một lúc, giờ đã gần hết pin, nếu mất đi ánh sáng thì rất có khả năng cậu sẽ bị lạc trong hang.

Cuối cùng Thanh Pháp quyết định ở tại chỗ chờ cứu viện.

Có lẽ những bạn học khác không thấy cậu sẽ đi tìm.

Thanh Pháp không chắc lắm.

Cậu dựa vào tường rồi ngửa đầu nhìn đom đóm trên vách hang.

Đẹp như mơ, rất giống dải Ngân Hà mùa hè.

Cũng là một đêm hè.

Lúc đó cậu chưa đầy bảy tuổi, Nguyễn Phong mới sinh mấy tháng, nó khóc nên cậu dỗ cho nó cười, Nguyễn Quang Mạnh về nhà thấy vậy thì đập mạnh vào đầu cậu, "Cút! Làm con tao khóc hả, ông đánh chết mày bây giờ!"

Cậu chạy ra khỏi nhà nấp sau bồn hoa, tự nhủ nếu Triệu Huệ Lâm đến tìm thì mấy phút sau mình mới chịu ra.

Cậu lau nước mắt, chờ mong nhìn tới cổng chung cư.

Rất nhiều người quen ra vào nhưng không có Triệu Huệ Lâm.

Sáng hôm sau cậu mới hiểu được.

Sẽ chẳng ai tìm mình cả.

Ngoại trừ đàn muỗi.

Cánh tay chi chít vết đỏ sưng to.

Có lẽ nghĩ đến muỗi nên Thanh Pháp cảm thấy cổ chân hơi ngứa, cậu cầm điện thoại chiếu vào, là một lỗ hơi tròn không lớn lắm, rỉ ra chút máu, có lẽ là động vật nhỏ bị tiếng bước chân của cậu hù dọa.

Sợ trong hang có vi khuẩn khác làm vết thương nhiễm trùng, Thanh Pháp suy nghĩ giây lát rồi quyết định xé một mảnh vải áo buộc chặt vết thương.

Chỉ còn một chân cử động được nên động tác ngồi xuống cực kỳ chậm chạp.

Vừa vén ống quần lên thì loáng thoáng có tiếng bước chân.

Thanh Pháp lập tức ngẩng đầu nhìn tới trước, "Triệu Vĩnh?"

Tiếng bước chân dồn dập, một luồng sáng lập tức rọi tới, ánh sáng đột ngột xuất hiện làm Thanh Pháp nheo mắt lại, trong vầng sáng mơ hồ, con ngươi cậu bỗng dưng mở to.

Sau đó người kia ngồi thụp xuống trước mặt Thanh Pháp, ánh đèn chiếu vào cổ chân hở ra một đoạn của cậu, ngón cái nhanh nhẹn ấn lên vết thương, giọng nói từ tính hơi cao, "Triệu Vĩnh là ai?"

(Mùi này chua nha anh, chua dữ à)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co