44
(Bữa nhỏ nào nói ít thấy anhhhh, zờ he anh múa cho tụi em thấy)
Thanh Pháp không trả lời.
Đăng Dương tháo đồng hồ để xuống đất, hệt như một luồng sáng phóng thẳng lên trời, chiếu sáng hang động chật hẹp.
Thanh Pháp lẳng lặng nhìn Đăng Dương, trong mắt thấp thoáng một tia sáng mờ nhạt.
Đăng Dương không lên tiếng nữa mà quan sát vết cắn ở cổ chân.
Là một con vật nhỏ có răng sắc nhọn, vết cắn khá sâu, may mà không có độc, màu sắc máu đông cũng bình thường.
Ngón cái lại ấn lên vùng da quanh vết thương, Thanh Pháp không phản ứng gì, Đăng Dương đã hoàn toàn yên tâm, nhanh nhẹn lấy hộp sơ cứu ra khỏi túi câu cá.
Các loại thuốc thông thường đều có đủ, Đăng Dương cầm miếng bông i-ốt cẩn thận sát trùng, sau đó bôi thuốc mỡ rồi quấn mấy vòng băng gạc.
Một loạt động tác hết sức lưu loát.
Cảm giác mát lạnh từ vết thương xua đi cơn đau nhức, ánh mắt Thanh Pháp vẫn dán vào mặt Đăng Dương.
Rốt cuộc cậu lên tiếng, "Anh hay bị thương lắm à?"
"Triệu Vĩnh là ai?" Đăng Dương hỏi cùng lúc.
(Hỏi cho ra, ko ra là anh bứt rứt anh chịu hủm nỏi)
Yên tĩnh một giây ngắn ngủi, Thanh Pháp nhẹ giọng nói, "Trưởng nhóm thực tập ạ."
Trước mắt Đăng Dương hiện lên nam sinh ngoài thác nước.
Cao không quá 1m75, gầy nhom, nhìn chẳng mấy thông minh, anh thả ống quần Thanh Pháp xuống, "Hồi đó tôi mê câu cá hoang dã nên thường xuyên lên núi tìm chỗ câu, bị thương là điều không thể tránh được."
Thanh Pháp nhìn anh, "Anh mê thứ gì cũng nhiệt tình vậy sao?"
Đăng Dương thu dọn hộp sơ cứu, "Rất ít thứ có thể làm tôi say mê, như hàng đặt theo mẫu chẳng hạn, từ trước đến giờ đều là vậy."
Anh lấy một chai nước rửa tay bơm ra xoa xoa, sau đó đưa sang Thanh Pháp, "Rửa tay đi."
Thanh Pháp xòe tay ra, lớp bọt mát lạnh rơi xuống, vẫn là hương tuyết tùng, cậu xoa tay, ánh mắt xa xăm, "Lỡ sau này không mê nữa thì sao?"
Tiếng sột soạt vang lên, Đăng Dương lại lấy từ túi câu cá ra một vật nhét vào tay Thanh Pháp, "Tôi không dễ say mê đâu, một khi đã mê thì khó bỏ lắm."
(Em là 1 trong số đó)
Trong lòng bàn tay là một gói dứa sấy, chốc lát sau, thực tế cũng chỉ hai ba giây, Thanh Pháp xé miệng túi ra, ăn xong mới hỏi, "Anh đi ngang hồ nước tôi gửi ảnh chưa? Có lẽ nó ẩn giấu nhiều thứ bất ngờ lắm đấy."
"Tôi từng câu ở hồ giống vậy rồi." Đăng Dương bình thản nói, "Đúng là câu được một thứ vô cùng bất ngờ."
"Gì vậy ạ?"
"Một viên ngọc trai." Đăng Dương xách túi câu cá lên rồi cầm đồng hồ đứng dậy, vóc dáng anh quá cao mà trần hang lại khá thấp nên anh hơi khom lưng, "Cậu đeo túi đi."
Thanh Pháp hỏi, "Ngọc trai hoang dã ấy à?" Cậu đeo túi câu cá lên lưng.
Đăng Dương chợt nở nụ cười, "Ừ, đó là con trai đầu tiên tôi câu được đấy, ngọc vừa to vừa tròn nữa."
(Mé sao mà cái đầu tui nó cứ nghĩ, ảnh hỏng phải nói ngọc trai ta ơiiii)
Anh lại đưa đồng hồ sang, "Soi đường đi." Sau đó tự nhiên quay lưng lại ngồi xổm xuống, rõ ràng là muốn cõng Thanh Pháp, "Hang này nhiều đường phức tạp lắm, đi nhầm mấy bước là bị lạc ngay."
Thanh Pháp có thể đi chậm, nhìn tấm lưng trước mắt, cuối cùng vẫn leo lên.
Thanh Pháp tới gần, lúc này Đăng Dương mới ngửi thấy mùi tuyết tùng quen thuộc, không phải thuốc mỡ mà đến từ trên người thiếu niên, hơi thở anh trở nên nặng nề, "Cậu dùng bộ tắm gội kia rồi à?"
Anh ôm bẹn đùi Thanh Pháp, không gian chật hẹp nên đứng dậy phải khom lưng, Thanh Pháp cộng thêm túi câu cá khá nặng nhưng anh cõng rất nhẹ nhàng, theo đường cũ trở về.
Thanh Pháp cầm đồng hồ soi đường, "Dạ, mới dùng hôm qua."
Căn cứ có phòng tắm sơ sài, tối qua cậu đã tắm rửa đơn giản.
Trên cổ Đăng Dương lờ mờ nổi gân xanh, giọng nói trầm thấp, "Việc tôi nhờ cậu giúp là dạy ——"
Bịch bịch.
Phía trước bỗng vang lên tiếng bước chân, theo sau là giọng nói trong trẻo đặc thù của thanh niên, "Thanh Pháp?"
*
Đăng Dương cõng Thanh Pháp đi trước.
Cố Tinh Dã theo sau.
Lúc nãy hắn bị lạc một đoạn nên không thích hợp dẫn đường.
Cố Tinh Dã cảm thấy Đăng Dương khá quen như đã từng gặp ở đâu đó, chỉ là bây giờ không có manh mối, cũng không rảnh lục lại trí nhớ, ánh mắt như có như không nhìn tới phía trước.
Chân Thanh Pháp bị thương nhưng chưa đến mức đi không nổi mà phải cõng.
Huống chi với mức độ hiểu biết của hắn về Thanh Pháp, cậu sẽ không đời nào chấp nhận cử chỉ thân mật quá mức này.
Đây là họ hàng của Thanh Pháp sao?
Cố Tinh Dã suy đoán.
Đăng Dương và Thanh Pháp đều không nói tiếp nữa, Đăng Dương tập trung phân biệt đường, lúc nãy anh nói đường đi phức tạp cũng không phải là nói bừa, hang động này quả thật rất nhiều ngã rẽ, chỉ cần hơi đi nhầm thì sẽ bị lạc ngay.
Thanh Pháp im lặng từ đầu đến cuối, hình như đã ngủ thiếp đi.
Trên đường chỉ có tiếng bước chân, đi khoảng nửa tiếng thì loáng thoáng nghe thấy tiếng thác nước, gần đến cửa hang rồi.
Đăng Dương tăng tốc, vừa ra cửa hang, thiếu niên cứ tưởng đã ngủ lại phát ra giọng nói trong trẻo, "Hướng 32 độ bên trái có hoa mai đấy."
Đăng Dương liếc nhìn, Cố Tinh Dã cũng giơ đèn pin rọi tới.
Nhìn theo hướng 32 độ bên trái cửa hang, vách núi sau thác nước có một gốc hoa mai nhỏ mọc giữa khe đá.
Chỉ có một nhánh, cũng chỉ nở một đóa mai trắng, nhiệt độ không khí và địa hình trên núi khác biệt, hoa mai ở thành phố đã sớm tàn lụi mà gốc mai này vẫn nở một mình.
Cố Tinh Dã hết sức kinh ngạc.
Khi nhóm bọn họ vào hang hoàn toàn không phát hiện ra gốc mai trắng này.
Không phải thị lực kém mà là hoa mai mọc ở nơi quá khuất, không chỉ giữa khe đá mà còn bị thác nước che đi, trong không gian nhỏ hẹp này, từ một góc độ nào đó có thể nhìn thấy sắc xuân bất ngờ.
Thanh Pháp đã phát hiện ra gốc hoa mai này lúc nào?
Bây giờ?
Hay là lúc thám hiểm hang động?
Ánh mắt Cố Tinh Dã lại dời sang Thanh Pháp, chỉ thấy góc nghiêng của cậu, yên tĩnh bình thản, nhìn không ra cảm xúc gì.
Cố Tinh Dã bỗng thấy hơi bực bội.
Từ lúc sinh ra hắn đã là ông trời con, rất ít khi có cảm giác mất khống chế này.
Ra khỏi cửa hang, hắn dứt khoát đi xuống trước.
Thanh Pháp đã phát hiện từ lâu.
Cậu còn chụp một tấm ảnh, chờ khi nào có sóng sẽ gửi cho Đăng Dương, giờ thì không cần nữa, Đăng Dương đã tận mắt thấy rồi.
"Nó thật thần kỳ." Thanh Pháp nói khẽ, "Môi trường khắc nghiệt như vậy mà vẫn cố hấp thu dinh dưỡng để nở hoa rực rỡ."
Đăng Dương thu mắt lại, yên lặng cõng Thanh Pháp đi xuống đoạn đường gập ghềnh cuối cùng, trước khi Chu Vô Ưu và Triển Phinh Đình chạy tới, anh nói, "Có một người cũng thần kỳ như nó vậy."
——
Đi tới chỗ có sóng, cả thể xác lẫn tinh thần mọi người đều mệt nhoài, Đăng Dương đặt Thanh Pháp xuống nghỉ ngơi tại chỗ, Cố Tinh Dã đi ra một góc gọi điện cho phụ đạo viên, giấu nhẹm chuyện thám hiểm hang động rồi tìm lý do về muộn.
Ngoại trừ Đăng Dương và Thanh Pháp, tất cả đều là sinh viên trẻ tuổi không có kinh nghiệm sống, ngồi xếp bằng trên mặt đất, quay sang nhìn nhau hoặc liếc trộm Đăng Dương.
Đăng Dương đang nhóm lửa.
Nhóm xong anh lại ném mấy củ khoai lang vào.
Ánh lửa bập bùng, thỉnh thoảng Triển Phinh Đình kề tai Chu Vô Ưu thì thầm, "Chết tiệt! Anh trai Thanh Pháp đẹp quá đi mất!!!!!"
Cô cứ tưởng Đăng Dương là anh trai Thanh Pháp, nói thế nào nhỉ, Cố Tinh Dã vô cùng nổi bật trong đám nam sinh, đẹp trai, nhà giàu, học giỏi, chơi khúc côn cầu trên băng rất siêu, nhưng so với Đăng Dương vẫn còn quá non, hệt như quả dưa còn xanh vậy.
Chu Vô Ưu mím chặt môi, cảm xúc hơi sa sút, ánh mắt thỉnh thoảng đảo qua Đăng Dương và Thanh Pháp trước mặt, cô có một cảm giác rất kỳ quái mà không sao nói rõ được, chỉ cảm thấy họ không phải anh em, bầu không khí giữa họ rất khó tả.
Triệu Vĩnh cũng đang nhìn trộm Đăng Dương nhưng chú ý đến điểm khác, hắn nhìn đồng hồ của anh.
Bình thường hắn rất hay nghiên cứu đồng hồ nên lập tức nhận ra đồng hồ của Đăng Dương là hàng đặt làm riêng, cả chất liệu lẫn kiểu dáng đều là thượng đẳng, hắn không rõ giá cả nhưng chắc chắn sẽ không dưới bảy con số.
Hơn nữa bề ngoài Đăng Dương cực kỳ sang trọng! Tuyệt đối không phải người giàu bình thường.
Triệu Vĩnh ghen tị, không ngờ Thanh Pháp lại giàu vậy, hắn cũng tưởng Đăng Dương là anh ruột của cậu.
Lúc này một nữ sinh khác mở miệng hỏi: "Thanh Pháp, anh trai cậu đó hả?"
Nghe cô hỏi, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Thanh Pháp, kể cả Cố Tinh Dã đang gọi điện cách đó không xa.
Đăng Dương bỏ thêm củi, ánh lửa chiếu sáng góc nghiêng của cậu, Thanh Pháp đáp, "Không phải, là bạn."
Ánh mắt Cố Tinh Dã trầm xuống.
Triển Phinh Đình nhếch miệng, bạn? Thảo nào Thanh Pháp ít khi giao tiếp với bạn học, cũng chẳng làm quen với ai, có một người bạn vừa đẹp trai vừa đáng tin cậy như thế đúng là khỏi cần bạn nào khác nữa......
Chu Vô Ưu rụt rè lên tiếng, lần này hỏi Đăng Dương, "Anh......" Sau đó lại sửa lời, "Ngài và bạn học quen nhau thế nào vậy ạ?"
Cô rất mong câu trả lời là hàng xóm từ nhỏ cùng nhau lớn lên.
Nếu vậy.
Thì chỉ là tình thân thôi nhỉ?
Chu Vô Ưu khẩn trương siết chặt tay.
Đăng Dương nhìn Thanh Pháp rồi không nhanh không chậm nói, "Câu cá."
Rốt cuộc Triệu Vĩnh đã tìm được cơ hội thể hiện, sau khi tốt nghiệp rất cần kết giao với nhân vật lớn như vậy!
Hắn xích lại gần Đăng Dương một chút, "Thảo nào anh lại tới đây, chắc đi theo Tiểu Pháp lên núi câu cá nhỉ."
Nghe Triệu Vĩnh gọi "Tiểu Pháp", lông mày Đăng Dương hơi nhíu lại, khoai lang tỏa mùi thơm lừng, anh cầm chạc cây khều ra phủi sạch tro, đưa cho Thanh Pháp trước rồi mới đưa cho ba bạn nữ còn lại.
Triệu Vĩnh đã chờ từ lâu nhưng lại không có.
Đăng Dương chỉ nướng bốn củ.
"Oa! Ngọt ghê!" Triển Phinh Đình nếm thử một miếng, mặt mũi tràn đầy hạnh phúc.
Chu Vô Ưu không động đến mà nhìn Thanh Pháp, cậu đang chăm chú lột khoai lang, Thanh Pháp làm gì cũng rất nghiêm túc, ngay cả ánh mắt nhìn bạn mình cũng nghiêm túc như vậy.
Chu Vô Ưu thất thần.
Lúc này Cố Tinh Dã quay lại, nữ sinh thích hắn nhanh nhẹn bẻ nửa củ khoai đưa cho hắn, Cố Tinh Dã mỉm cười lắc đầu, "Không đói."
Nữ sinh đành phải thôi.
Bên kia Triệu Vĩnh nuốt nước miếng, lại tìm chủ đề bắt chuyện với Đăng Dương, "Anh hay đi câu ở đâu vậy? Em cũng thích câu cá nữa, Tết vừa rồi em bắt được một con nặng năm ký lận."
Nữ sinh kia nói ngay, "Hồi năm nhất đi tham quan hồ chứa, Cố Tinh Dã câu được con cá hơn chục ký! Lần đầu tớ thấy cá nặng vậy đó!"
Triệu Vĩnh biến sắc, ngậm miệng không nói nữa.
Cố Tinh Dã ngồi xuống, đầu tiên là nhìn Thanh Pháp, cậu lột vỏ nửa củ khoai rồi bẻ ra, đưa phần đã lột cho Đăng Dương.
Trong đầu Cố Tinh Dã chợt nảy ra một ý nghĩ, nếu người chia khoai cho hắn là Thanh Pháp thì hắn sẽ nhận.
Thấy Đăng Dương cầm khoai lang, Cố Tinh Dã chợt lên tiếng, "Ngài họ gì thế ạ?"
Đăng Dương không ngẩng đầu lên mà bỏ thêm củi, giọng nói hờ hững, "Trần."
Cố Tinh Dã vẫn chẳng có ấn tượng gì, hắn biết một người họ Trần, bạn của Đỗ Bình An, tên là Trần Quốc, gặp nhau một lần nhưng cả hai đều không ưa đối phương.
Lửa cháy lách tách.
Ăn hết khoai lang rồi nghỉ ngơi thêm một lát, họ lại lên đường về căn cứ.
Đăng Dương vẫn cõng Thanh Pháp, chân cậu quấn băng, ngoại trừ Cố Tinh Dã thì ai cũng tưởng Thanh Pháp đau đến nỗi không đi được nên chẳng thấy có gì lạ lùng.
Về căn cứ đã gần nửa đêm, chỉ còn lác đác mấy lều sáng đèn.
Trái tim treo cao của Triển Phinh Đình rốt cuộc cũng hoàn toàn rơi xuống đất, duỗi thẳng hai cánh tay bủn rủn rồi quay đầu hỏi Thanh Pháp, "Giờ lấy lều cho bạn cậu nhé? Để tớ đi lấy chìa khóa."
Cô là lớp trưởng, chìa khóa kho chứa đồ ở căn cứ để trong lều cô, đã quá nửa đêm, chắc chắn Đăng Dương sẽ không xuống núi nên phải dựng lều ngủ.
Cố Tinh Dã lập tức nhìn sang Thanh Pháp, cậu điềm tĩnh nói, "Không cần đâu, anh ấy ở lều tôi được rồi." Thanh Pháp ở một mình, lều đơn cũng khá rộng nhưng khi Đăng Dương tới thì lập tức trở nên chật chội.
Bật đèn lên, ánh sáng vàng cam dìu dịu khiến lều vải ấm áp hẳn lên, chăn và ruột gối do căn cứ chuẩn bị, còn vỏ chăn và bao gối do Thanh Pháp đem theo, màu vàng nhạt thoang thoảng hương tuyết tùng.
Cạnh gối đặt một quyển sách.
Đăng Dương liếc nhìn bìa sách, "Vụ ám sát ông Roger Ackroyd", tác phẩm của Agatha.
Anh thu mắt lại, Thanh Pháp ngồi quỳ lấy bao gối ra khỏi túi du lịch, chỉ có một cái gối nên cậu xếp áo khoác nhét vào bao gối, Đăng Dương lẳng lặng nhìn lưng cậu, chỉ mặc một chiếc áo len mỏng khiến cậu càng thêm gầy gò.
Thái dương Đăng Dương giật mạnh.
Nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy Thanh Pháp ở quán bar.
Quán bar kỳ quái, mọi người đều cuồng loạn, chỉ có Thanh Pháp lặng lẽ pha rượu trong quầy, khuôn mặt gầy gò chẳng có chút sức sống nào.
Lúc đó Đăng Dương còn nghĩ nếu mạnh tay một chút chắc sẽ bóp nát thiếu niên mỏng manh này.
Nhưng anh đã lầm.
Thanh Pháp chính là gốc mai trắng mọc ở khe đá kia, kiên cường vươn lên, mạnh mẽ hơn bất kỳ người nào anh từng gặp.
Anh ngồi xuống hỏi, "Tôi có một phiên bản khác về diễn biến câu chuyện, cậu muốn nghe không?"
Vỗ vỗ mặt gối, áo khoác giả làm gối đã ra hình dạng, Thanh Pháp đặt xuống cạnh gối mình rồi quay đầu sang, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc, "Câu chuyện?"
Hỏi xong mới sực nhớ ra chuyện thủy thủ và cá voi.
Cậu quay người lại đối diện với Đăng Dương, vẻ mặt hiền hòa, "Phiên bản gì ạ."
Đăng Dương nhìn sâu vào mắt cậu, "Tàu tiếp tế đến vì con cá voi kia."
Im lặng một lát ngắn ngủi, trong mắt Thanh Pháp như có gì đó, lại giống như cái gì cũng không có, giây lát sau khóe miệng cậu cong lên, "Diễn biến này hình như cũng không tệ."
Không phải là chưa từng nghĩ tới.
Trong đầu cậu đã tưởng tượng vô số kết cục có thể xảy ra.
Xác suất của kết cục tốt nhất mà cậu tính là một phần trăm.
Vì vậy cậu đã loại trừ nó sớm nhất.
Cậu không thể thua được.
Mỗi một bước sau khi cậu thức tỉnh, người khác có thể sai, chỉ có cậu là không thể, sai một bước thì thứ mất đi chính là tính mạng của cậu.
Cậu khao khát được sống.
Dù có phải dốc hết toàn lực và hy sinh tất cả thì cậu vẫn muốn sống tiếp.
Không phải cậu tự ti khi nói với Đăng Dương câu kia, cậu thật sự không hề tốt như vậy.
Ít nhất cũng không tốt như Đăng Dương thấy.
Rửa mặt qua loa rồi tắt đèn, trong lều lập tức tối om, thậm chí cả tiếng hít thở cũng không nghe được.
Thanh Pháp mau chóng ngủ thiếp đi, cậu thực sự quá mệt mỏi, qua hồi lâu vẫn không có tiếng hít thở, yên tĩnh đến nỗi Đăng Dương phải đưa tay thăm dò hơi thở Thanh Pháp, cảm nhận được khí nóng nhè nhẹ mới thu tay lại.
Sau khi đã quen với bóng tối, anh mơ hồ thấy được khuôn mặt say ngủ của Thanh Pháp.
Ngay cả lúc ngủ cũng yên tĩnh, không né tránh anh mà nằm ngửa, vai kề sát vai anh, chẳng có chút phòng bị nào.
Phần bụng dâng lên d/ục vọng khó tả vô cùng quen thuộc.
Từ khi gặp Thanh Pháp đến giờ, Đăng Dương thường xuyên gặp phải tình trạng mất khống chế này.
Huống chi bây giờ Thanh Pháp còn ở ngay bên cạnh anh.
Mùi hương mát lạnh thuần khiết chỉ thuộc về thiếu niên liên tục đánh thẳng vào lý trí, Đăng Dương nặng nề nhìn Thanh Pháp, dụ/c vọng trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Thanh Pháp ngủ rất ngon.
Ở quán bar đêm đó và hai lần ở bệnh viện, trong lúc ngủ cậu luôn nhíu chặt mày.
Đúng lúc này, Thanh Pháp bỗng nhiên trở mình.
Rốt cuộc con người cũng sẽ vô thức tìm kiếm ấm áp, theo bản năng cậu nhích lại gần nguồn nhiệt duy nhất bên cạnh mình.
Trong mơ hồ, chẳng biết ai thở dốc rồi lại thở dài một tiếng rất khẽ, sau đó Thanh Pháp cảm thấy mình chìm vào một nơi ấm áp an toàn.
Không nỡ rời xa nhiệt độ này, cậu cũng ôm thật chặt.
*
Khi Đăng Dương tỉnh dậy thì Thanh Pháp đã không còn ở đây, anh nhìn đồng hồ, bảy giờ rưỡi.
Anh thay đồ, thoáng thấy trên túi du lịch đặt một hộp cơm inox nhìn rất quen, anh mở nắp ra, là cháo thịt nạc còn nóng hổi.
Anh cầm ra lều vải, căn cứ hết sức yên tĩnh, những sinh viên khác cũng chẳng thấy đâu.
Đăng Dương rửa mặt xong đi tới chỗ đậu xe, đối diện có một người đàn ông trung niên vừa nói chuyện điện thoại vừa đi tới, "Dạ, tối qua Tiểu Tôn và bạn cậu ấy bị lạc trên núi, phơi sương nên cảm lạnh thôi, không nghiêm trọng đâu ạ, bạn cậu ấy vừa đưa cậu ấy xuống núi truyền dịch rồi......"
Phụ đạo viên của lớp 2 khoa Sinh thấy Đăng Dương thì bỗng nhiên sáng mắt.
Học kỳ trước ông từng đi xem Đăng Dương tọa đàm nên chắc chắn không thể nhận lầm người được, đây chính là Đăng Dương bằng xương bằng thịt!
Kinh phí hoạt động lần này do quỹ học bổng của Trần thị cấp, chẳng lẽ đến thanh tra sao?
Phụ đạo viên vội vàng cúp máy rồi chạy tới nhiệt tình chào hỏi, "Trần tiên sinh, chào anh chào anh, tôi là lão Trần, phụ đạo viên của khoa Sinh! Có chuyện gì cứ dặn dò tôi nhé!"
Nghe nói là phụ đạo viên của Thanh Pháp, Đăng Dương dừng lại hỏi: "Hôm nay sinh viên có hoạt động gì không?"
Lão Trần gật đầu, "Có ạ, một số lên núi bắt côn trùng, một số đến trại quan sát thực vật." Ông tranh thủ giới thiệu, "Trần tiên sinh, giờ anh có rảnh không? Để tôi dẫn anh đi tham quan căn cứ của chúng tôi nhé."
Đăng Dương không muốn quấy rầy giờ học của Thanh Pháp, "Mấy giờ xong?"
"Sáu giờ ạ."
Đăng Dương không nán lại thêm nữa mà quay về xe ăn hết cháo thịt nạc, sau đó xách túi câu cá lên núi.
Hôm nay nội dung của nhóm Thanh Pháp là đến trại quan sát thực vật, từ chỗ họ đến trại tầm mười phút, trong rừng có một ngôi nhà kính.
Nhà kính trồng đủ loại thực vật hết sức tươi tốt, phiến lá to gấp đôi thực vật thông thường, nhất là giàn hồng Florentina chi chít hoa nở sớm một tháng, hoa to bằng miệng chén phủ kín giàn, sắc đỏ rực rỡ nổi bật trong không gian tràn ngập màu xanh cây cỏ.
Triển Phinh Đình xuýt xoa luôn miệng, "Đẹp quá! Tớ chưa bao giờ thấy hoa hồng nào vừa to vừa đẹp thế này cả!"
Triệu Vĩnh cười, "Nếu cậu thích thì sau này tớ sẽ trồng đủ loại hoa hồng cho cậu."
Triển Phinh Đình không trả lời mà định tìm Thanh Pháp nói chuyện.
Thanh Pháp đang quan sát một chậu cây xanh, cầm bút ghi nhanh vào sổ.
Triển Phinh Đình há miệng rồi ngậm lại, hôm nay bọn họ đều mặc blouse trắng không hợp với khung cảnh, trong đầu Triển Phinh Đình hiện ra một câu, "Muốn đẹp thì mặc đồ trắng."
Thanh Pháp hợp với blouse trắng quá đi mất!
Cô đảo mắt rồi lấy điện thoại ra chụp lén một tấm, vội vàng gửi cho Chu Vô Ưu, "Nam thần của cậu kìa! Đúng là vừa thanh thuần vừa gợi cảm......"
Chu Vô Ưu gõ chữ, "Ở đâu vậy, chia sẻ vị trí đi."
Triển Phinh Đình hơi kinh ngạc, "Cậu muốn qua đây hả?"
"Ừ, muốn tỏ tình."
"!!!!!" Triển Phinh Đình sửng sốt, táo bạo vậy sao?! Cô nhanh chóng chia sẻ vị trí của mình.
Chu Vô Ưu đến lúc chiều.
Vẻ mặt cô ỉu xìu, không giống đi tỏ tình mà giống chia tay hơn.
Triển Phinh Đình vốn định chọc ghẹo vài câu, thấy sắc mặt cô thì lập tức lo lắng, "Sao vậy, sắc mặt cậu khó coi quá. Hay là......" Cô rụt rè nói, "Chờ quen biết thêm một thời gian rồi tỏ tình được không? Tỷ lệ sẽ cao hơn đấy."
Chu Vô Ưu lắc đầu, "Chẳng giấu gì cậu, tớ......" Cô cắn môi rồi lại nhả ra, "Biết kết quả rồi."
Triển Phinh Đình khó hiểu, "Kết quả gì?"
Chu Vô Ưu lắc đầu, cô biết rất rõ mình tỏ tình với Thanh Pháp sẽ thất bại, đêm qua về lều cô suy nghĩ đến sáng, rốt cuộc đã biết chỗ nào không đúng.
Không khí không đúng.
Người khác nhìn không ra nhưng cô nhìn ra được, không khí giữa Thanh Pháp và người bạn họ Trần kia rõ ràng khác xa bọn họ.
Cô thích Thanh Pháp nên hiểu rõ điều này có nghĩa là gì.
Nhưng cô vẫn muốn cố gắng một lần.
Họ vẫn đang là bạn nên cô sẽ có cơ hội.
Triển Phinh Đình gọi Triệu Vĩnh đi, nhà kính chỉ còn lại Thanh Pháp, cậu đang quan sát một gốc thiên nam tinh thuộc loại cây độc, mủ có độc nhưng thân và củ có thể làm thuốc, có tiếng bước chân đến gần.
Chu Vô Ưu nhẹ giọng gọi: "Bạn học Pháp."
Thanh Pháp gập sổ lại rồi đứng dậy, quay đầu lịch sự hỏi: "Có chuyện gì không?"
"Tớ thích cậu." Chu Vô Ưu nói rất nhanh, "Tớ biết cậu không thích tớ nhưng tớ vẫn muốn tỏ tình với cậu, nếu......" Cô lấy hết can đảm, "Nếu cậu đồng ý thì thử hẹn hò với tớ nhé."
"Xin lỗi." Ánh mắt Thanh Pháp trầm tĩnh, "Chúng ta không hợp đâu."
Tim Chu Vô Ưu như rơi xuống vực sâu không đáy, cố nặn ra một nụ cười, "Hiểu rồi, tớ có việc phải đi trước đây, chúc cậu......" Cô cố kìm lại nước mắt, "Tìm được người thích hợp nhé!"
Chu Vô Ưu quay người cắn môi chạy ra khỏi nhà kính.
Triển Phinh Đình ở ngoài canh chừng, thấy Chu Vô Ưu khóc lóc chạy ra thì cũng biết kết quả, cô thở dài lắc đầu rồi đuổi theo.
Thanh Pháp cầm sổ ngồi xuống tiếp tục quan sát thiên nam tinh.
Lại có tiếng bước chân đến gần, người vừa tới ngồi xuống bên cạnh cậu, trong giọng nói mang theo ý cười, "Lại gặp thêm một lần."
Thanh Pháp biết là ai nên quay đầu hỏi: "Chừng nào anh về?"
Đăng Dương đang nhìn cậu, "Giờ đi đây, tới tìm cậu đòi một thứ."
Thanh Pháp không hiểu, "Gì thế ạ?"
"Việc tôi nhờ ấy."
Hàng mi dài chớp nhẹ, "Anh nói đi."
Đăng Dương nhìn sâu vào mắt cậu, "Thử hẹn hò với anh nhé, một tháng, hai tháng, thời gian tùy em quyết định."
"Được ạ."
Đôi mắt đen của Đăng Dương tối đi, "Đừng trả lời nhanh vậy, anh nói hẹn hò như người yêu cơ."
Thanh Pháp gật đầu, khóe môi nhếch lên một vòng cung ấm áp, "Thì em cũng trả lời là người yêu mà, hai tháng."
——
Chu Vô Ưu bỏ đi từ sớm, Cố Tinh Dã hơi băn khoăn nên quay lại căn cứ, Triệu Vĩnh, Triển Phinh Đình và Chu Vô Ưu đều ở đó nhưng chẳng thấy Thanh Pháp đâu, hắn suy nghĩ một lát rồi đi tìm lão Trần.
Lão Trần gãi đầu nói cho Cố Tinh Dã biết chỗ.
Cố Tinh Dã đi rất vội.
Lão Trần hết sức kỳ quái, sao hôm nay ai cũng hỏi chỗ Thanh Pháp hết vậy? Chỗ kia thú vị lắm à?
Mà không đúng.
Trợ giảng Tiểu Tôn đâu còn ở khoa Sinh mà ngã bệnh xuống núi truyền dịch rồi, hỏi chỗ của hắn, chẳng lẽ truyền xong muốn quay lại tham quan à? Yêu thiên nhiên vậy sao?
......
Cùng lúc đó, trời tối rất nhanh, mây đen đột nhiên giăng kín bầu trời, đường núi chợt vang lên một tiếng thắng gấp.
Trong đầu Đăng Dương hiện ra nụ cười lúc nãy của Thanh Pháp.
Xúc cảm ấm áp của thiếu niên đêm qua vẫn còn rõ mồn một trước mắt, nhẫn nhịn cả đêm rồi đi câu cá một ngày, d/ục vọng mới tạm lắng xuống.
Nhưng chỉ một nụ cười nhẹ của Thanh Pháp đã dễ dàng đánh bại khả năng kiềm chế mà anh vẫn luôn tự hào.
Mãnh thú lâu nay bị kìm hãm một khi đã ra khỏi lồng sẽ không bao giờ chịu về nữa.
Im lặng mấy giây, Đăng Dương quay đầu xe.
Tiếng sấm ầm ầm, ánh sáng biến mất, mưa rơi tầm tã phát ra âm thanh vang dội như muốn nuốt chửng nhà kính.
Cơn mưa đầu xuân năm nay đến quá đột ngột.
Thanh Pháp đến cạnh giàn hoa, công tắc ở đây, đang định bật thì ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng bước chân, cậu ấn nút, bóng đèn sáng lên.
Lúc này Thanh Pháp mới ngoái đầu nhìn, trông thấy Đăng Dương đã đi mà quay lại, bả vai ướt sũng.
Thanh Pháp run lên một giây, cậu gập sổ lại định đi tới, "Anh......"
Đăng Dương nhanh hơn cậu, sải bước đi tới ôm eo cậu đẩy ra sau, lưng Thanh Pháp dựa vào giàn hoa, cánh hoa đỏ thắm rơi xuống ào ạt như mưa.
Tiếng sấm xen lẫn tiếng mưa ầm ĩ, Đăng Dương đưa tay tắt đèn.
Nhà kính lại chìm vào bóng tối, sấm chớp thỉnh thoảng lóe lên, chiếu vào gương mặt thiếu niên như ánh trăng, Đăng Dương cúi đầu hôn cậu.
"Hẹn hò là phải hôn, em biết không?"
(Sao tụi em thấy anh múa saoooo, có dừa ý tụi em chưaaaaaaa)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co