45
Đôi môi mỏng dừng lại trên chóp mũi Thanh Pháp.
Hơi thở nóng hổi xen lẫn mưa xuân ướt át.
Trong bóng tối lờ mờ, con ngươi nhạt màu phản chiếu rõ ràng vẻ mặt say đắm của Đăng Dương.
Giọng thiếu niên trong trẻo như nước suối, rất nhẹ nhưng lại xuyên qua mưa gió, đủ cho Đăng Dương nghe rõ.
"Biết ạ."
Vách kính trên đầu bị mưa tuôn xối xả, đôi môi lập tức áp vào.
Mới đầu chỉ hôn nhẹ nhàng như muốn thăm dò, thấy Thanh Pháp không kháng cự thì lập tức cạy mở đôi môi ngây ngô đáp lại kia.
Có những điều không học cũng biết, Đăng Dương theo bản năng ôm chặt eo Thanh Pháp, không cách nào dừng lại, từ từ hôn sâu hơn.
Cánh hoa rơi xuống lả tả.
Một lát sau, đôi môi nóng rực của Đăng Dương thoáng rời ra, như có như không chạm vào cánh môi Thanh Pháp, giọng nói trầm thấp khàn khàn mang theo chút lưu luyến say mê.
"Lúc hôn tốt nhất là nhắm mắt lại."
Thanh Pháp nhắm mắt lại.
Đôi môi áp vào lần nữa.
Lúc nãy tối, giờ cũng tối nhưng cảm giác lại hơi khác biệt.
Giác quan của cậu càng thêm nhạy cảm, xúc cảm trên môi cũng mềm mại tinh tế hơn.
Còn có mùi tuyết tùng thoang thoảng.
Chẳng biết qua bao lâu, Thanh Pháp lại mở mắt ra.
Bỗng nhiên một tia chớp lóe lên chiếu sáng cả không gian, dáng vẻ nhắm mắt của Đăng Dương chợt hiện ra.
Anh đang hôn cậu đắm đuối.
Đầu óc trống rỗng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tiếng mưa xa xôi chợt gần trong gang tấc.
Dường như linh hồn cũng chìm nổi theo những ý nghĩ hỗn độn dưới cơn mưa tầm tã.
Cậu biết kế hoạch ban đầu của Đăng Dương không phải là tìm cậu để thử hẹn hò, Đăng Dương đã tới trước cả khi Chu Vô Ưu tỏ tình, chỉ là không xuất hiện mà thôi.
Thanh Pháp tiếp tục nhắm mắt lại.
Nghĩ đến bùn đất ướt át, tuyết tùng và viên kẹo chua ngọt kia......
......
Ngoài nhà kính, mưa to xối xuống đầu chảy dọc mép áo mưa, rơi vào mắt và miệng Đỗ Hải Đăng liên tục.
Chiếc áo mưa mới tinh cầm trong tay suýt bị hắn bóp nát.
Hắn phóng xe tới đây, đúng lúc bắt gặp Đăng Dương vào nhà kính.
Cách lớp kính trong suốt đáng chết kia, hắn đã thấy rõ mồn một.
Thanh Pháp bị Đăng Dương đè vào giàn hoa để hôn.
Lẽ ra hắn phải biết từ lâu rồi mới đúng, Thanh Pháp cao ngạo như thế mà ở quán bar đêm đó lại đòi hôn Đăng Dương, không phải Thanh Pháp chẳng thèm nhìn ai mà là chỉ thấy mỗi Đăng Dương thôi.
Bọn họ quen nhau bao giờ, hẹn hò từ lúc nào?
Ở quán bar đêm đó à?
Vậy chẳng phải hắn là ông mai gián tiếp sao?!
Mưa gió quất vào mặt, trái tim Đỗ Hải Đăng lạnh lẽo băng giá, suýt nghiến nát hai hàm răng.
Hắn không hiểu cảm xúc hiện giờ của mình gọi là gì.
Bàng hoàng, phẫn nộ, ghen tị...... tất cả đều có.
Hắn không ưa Thanh Pháp, tự cao tự đại, ngoài mặt ôn hòa nhưng thật ra còn sắc hơn lưỡi dao.
Nhưng hắn luôn chú ý đến Thanh Pháp trong vô thức.
Đổ xúc xắc cũng nhớ đến cậu, chơi game cũng nhớ đến cậu, ăn cơm đi ngủ, mẹ kiếp ngay cả khi lạc đường trên núi cũng vẫn nhớ đến cậu!
Hôm nay còn sợ cậu dầm mưa bị cảm nên hấp tấp chạy từ dưới núi lên đây đưa áo mưa!
Hắn đúng là buồn cười hơn cả thằng hề!
Thảo nào Thanh Pháp ghét hắn.
Vứt áo mưa xuống đất, Đỗ Hải Đăng quay người đi thật nhanh, mũ bị gió thổi ngược ra sau cũng chẳng màng, cứ thế ướt đẫm lên xe, không cởi áo mưa mà đóng sầm cửa rồi lái xe lao vào đêm mưa.
Bên kia nhà kính, Cố Tinh Dã cầm dù nhìn góc nghiêng của Thanh Pháp qua màn mưa.
Lẽ ra hắn phải sớm phát hiện Thanh Pháp thích đàn ông.
Trong lòng Cố Tinh Dã dâng lên một cảm xúc phức tạp, vui vì tìm được đồng loại nhưng cũng có một nỗi phiền muộn khó tả.
Dáng vẻ lúc hôn của Thanh Pháp liên tục hiện ra, hệt như đám hồng leo Florentina sau lưng cậu, khi nở rộ cực kỳ lộng lẫy tươi tắn, một vẻ đẹp không màng đến sự sống chết của người khác.
Dù ẩn khuất trong bóng đêm vẫn thấy được rõ ràng.
Lòng bàn tay vuốt ve cán dù bằng gỗ, đợi hai người trong nhà kính tách ra, hắn nhấc chân bước vào màn mưa.
Hai người một trước một sau rời đi, Thanh Pháp phát hiện, Đăng Dương cũng phát hiện.
Nhưng chẳng có gì quan trọng cả.
Bật đèn lên, nhà kính lại sáng trưng, ánh mắt Đăng Dương đảo qua bờ môi Thanh Pháp, đúng như anh tưởng tượng vô số lần, sắc môi Thanh Pháp càng đẹp hơn khi được hôn.
Nếu không phát hiện Thanh Pháp không biết lấy hơi, lồng ngực phập phồng yếu ớt thì anh vẫn còn muốn kéo dài nụ hôn này.
Mất khống chế vì Thanh Pháp, khôi phục lý trí cũng là vì cậu.
Thanh Pháp điều chỉnh lại hơi thở rồi quay mặt nhìn ra cửa sổ, mưa to vẫn đang tiếp tục, chẳng biết tối nay có tạnh không nữa.
Có lẽ thực vật mọc khắp núi sẽ không mong mưa tạnh.
"Giờ anh đi à?" Cậu quay đầu lại hỏi.
Đăng Dương buông eo cậu ra, "Đợi mưa tạnh đã."
Dường như Thanh Pháp đã đoán trước anh sẽ trả lời như vậy, cậu ngước mắt lên, "Vai anh ướt rồi kìa."
Trên tóc cậu dính một cánh hoa hồng, Đăng Dương gỡ ra rồi lùi lại, hời hợt nói, "Không sao, sắp khô rồi."
Hiện giờ nhiệt độ cơ thể anh hơi cao, mặc dù không lộ ra ngoài.
Thanh Pháp lấy từ túi blouse trắng ra một cây bút điện mini rồi ấn đầu bút, tia sáng màu xanh nhạt lóe lên.
"Anh soi giùm em đi."
Cậu lại bắt đầu làm việc.
Ngồi xổm trước một cây hoa bìm bìm trắng ghi chép, lá cây xanh mướt, thỉnh thoảng nhú lên một cái nụ bé xíu, vẫn chưa tới mùa nở hoa.
Mới hôn xong đã làm việc, sự thật này khiến Đăng Dương không khỏi hoài nghi kỹ thuật hôn của mình, nhưng anh vẫn ngồi xổm cạnh Thanh Pháp, cầm đèn chiếu vào chiếc lá có hình trái tim.
Thanh Pháp lật ra cuốn sổ trắng tinh, đầu bút viết sột soạt trên trang giấy.
Cậu vẽ một bông hoa bìm bìm trắng, phác họa mấy nét rồi tô bóng để vẽ ra bông hoa mịn như nhung, sau đó nghiêm túc ghi chép, nét chữ thanh mảnh ngay ngắn đẹp như đánh máy.
Thời gian trôi qua, Thanh Pháp viết xong ba trang, chẳng biết mưa đã tạnh từ lúc nào.
Cậu đóng nắp bút, vừa quay đầu đã đối diện với ánh mắt Đăng Dương, cậu gập sổ lại rồi cài bút vào trang bìa, "Anh đói không? Em có mì gói." Khóe môi cậu cong cong, "Nhưng chỗ này không có điều kiện làm trứng lòng đào, cũng chẳng có đồ ăn kèm đâu."
Đăng Dương tắt đèn pin mini, "Anh dễ nuôi lắm, có ăn là được rồi."
Chỉ có một hộp gà hầm nấm, lúc tới Thanh Pháp mang theo bình giữ nhiệt nhưng đã quá lâu, hiệu quả giữ nhiệt cũng không tốt lắm nên nước hơi nguội, ngâm một hồi gói gia vị mới tạm tan ra, nhìn cũng biết không phải một tô mì thơm ngon.
Trong lúc chờ đợi, Thanh Pháp tìm hai nhánh cây rồi lấy dao nhỏ gọt một đôi đũa tạm thời, cậu gắp mấy đũa vào bình giữ nhiệt, đổ non nửa nước súp vào, mình ăn trong bình, đưa tô và nĩa cho Đăng Dương.
Ánh mắt Đăng Dương trầm xuống, "Em ăn ít vậy có no được không?"
"Không đâu." Thanh Pháp gắp lên một sợi mì, "Tại em không thích vị này thôi." Cậu nuốt mì rồi lại húp một ngụm nước, "Trên xe anh có đồ ăn vặt mà, lát nữa em sẽ ăn."
Đây là lần đầu tiên cậu nói với Đăng Dương rằng mình cũng có món không thích.
Đăng Dương chỉ ăn mấy miếng đã hết sạch, đi tới xe lấy đồ ăn vặt, lúc về còn đem theo một tấm chăn mỏng bằng len cashmere và một chiếc máy sưởi tay.
Thời tiết đã ấm lên nhưng nhiệt độ trên núi ban đêm vẫn còn rất thấp, lát nữa Thanh Pháp còn phải ghi chép thực vật.
Đăng Dương khoác chăn mỏng lên vai Thanh Pháp rồi nắm lấy hai tay cậu, lạnh buốt hệt như anh nghĩ, anh nhét máy sưởi vào.
Máy sưởi chỉ lớn hơn bàn tay Thanh Pháp chút xíu, màu nâu đậm, nằm trong lòng bàn tay vừa ấm vừa xinh, Đăng Dương vẫn không thả tay ra mà bao bọc hai tay Thanh Pháp, xúc cảm không mềm mại lắm, chẳng có bao nhiêu thịt, một lát sau Đăng Dương mới buông ra, "Anh đi đây, có gì gọi anh."
Thanh Pháp gật đầu, "Chú ý an toàn nhé."
Mưa đã tạnh nhưng đường núi rất khó đi, huống chi vừa đổ một trận mưa to, Thanh Pháp đoán Đăng Dương có việc phải làm, nếu không đã chẳng đột ngột rời đi như vậy.
Đúng là Đăng Dương có việc.
Trần Quốc Anh nhập viện, Trần Hào báo cho Trần Tri Thiền, bà đã đến bệnh viện, sợ Trần Tri Thiền gặp chuyện gì nên Đăng Dương phải tới đó.
Anh đưa tay vuốt nhẹ đỉnh đầu Thanh Pháp, "Có việc gì nhất định phải gọi cho anh nhé, anh đã là bạn trai em rồi đó."
*
Thủ đô không có mưa, Đăng Dương đến bệnh viện lúc rạng sáng.
Phòng bệnh 777 vẫn còn náo nhiệt, cuối tuần trước Trần Quốc Anh bị Thanh Pháp chọc giận làm nôn ra mấy ngụm máu, quản gia hoảng sợ gọi cho Trần Hào, vô tình bị Trần Minh Nguyên nghe thấy, cháu trai yêu dấu thổ huyết nên ông ta lập tức bật dậy khỏi giường bệnh rồi chạy tới biệt thự ép Trần Quốc Anh nhập viện kiểm tra.
Trần Quốc Anh hệt như cái xác không hồn, suốt quá trình hết sức hợp tác, chỉ là không thể truyền dịch dinh dưỡng cho hắn, cứ thấy kim truyền dịch thì lại nổi điên, rút hết ống truyền dịch rồi đuổi mọi người cút xéo, đem dịch dinh dưỡng đi thì hắn lại trở về bình thường.
Điều này khiến Trần Minh Nguyên lo lắng, sợ Trần Quốc Anh mắc bệnh gì nghiêm trọng nên mời mấy chuyên gia đến, kiểm tra xong đều nói Trần Quốc Anh bình thường, Trần Minh Nguyên không chịu tin mà sầm mặt bảo Trần Hào, "Lũ chuyên gia này vô dụng quá, lập tức mời chuyên gia từ tỉnh khác đến đây!"
Trần Hào gật đầu lia lịa rồi bước nhanh ra khỏi phòng bệnh.
Vừa ra cửa thì thấy Đăng Dương tới, ông ta như gặp được vị cứu tinh, đây cũng là lý do ông ta cố ý báo cho Trần Tri Thiền, có bà thì Đăng Dương mới chịu xuất hiện, ông ta vội kêu lên: "Cha, A Dương tới rồi!"
Trần Minh Nguyên thở phào nhẹ nhõm rồi nhìn Trần Quốc Anh, quả nhiên Trần Quốc Anh đã có phản ứng.
Trần Tri Thiền ho khẽ bên cạnh giường bệnh, bà dị ứng với mùi bệnh viện, Đăng Dương đi tới kéo kín áo choàng cho Trần Tri Thiền, "Mẹ thấy chỗ nào không khỏe ạ?"
Hôm nay Trần Minh Nguyên không nổi giận, trong mắt chỉ thấy mỗi Trần Quốc Anh, biết rõ hiện giờ chỉ có Đăng Dương mới làm Trần Quốc Anh chịu ăn uống, mất công chuyên gia ngoài tỉnh còn chưa tới mà Trần Quốc Anh đã chết đói trước.
Trần Tri Thiền mỉm cười xoa tay Đăng Dương, "Không sao đâu, con khuyên Quốc Anh đi, mấy ngày rồi nó chưa ăn gì cả."
Trần Quốc Anh co rúm lại, Đăng Dương không để ý hắn mà đẩy Trần Tri Thiền ra ngoài, "Mẹ nghỉ ngơi trước đi ạ."
Trần Tri Thiền muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Đưa Trần Tri Thiền đến một khách sạn gần đó nghỉ ngơi, khi Đăng Dương trở lại đã là một tiếng sau.
Trần Minh Nguyên cố chống đỡ hơn hai tiếng nhưng vẫn chưa muốn đi nghỉ, đến khi Đăng Dương quay lại, ông ta mới chịu sang phòng bệnh bên cạnh nghỉ ngơi, Trần Hào cũng đi theo, trong phòng chỉ còn Đăng Dương và Trần Quốc Anh.
Trước khi đến, Trần Tri Thiền đã dặn Đăng Dương phải ép Trần Quốc Anh ăn gì đó, ba ngày rồi một giọt nước hắn cũng không uống.
Cửa đóng lại, Trần Quốc Anh lập tức xuống giường, để chân trần chạy đến trước mặt Đăng Dương cầu xin, "Chú, lần này chỉ có chú mới giúp được cháu thôi. Cháu tìm ra mẹ cháu rồi! Giờ bà ấy lại biến mất nữa...... Chú tìm bà ấy giùm cháu được không?"
Nếu là Đăng Dương thì ông nội hắn sẽ không cản được.
Đăng Dương biết năm ngoái Từ Kiều Âm đã xin nghỉ việc, anh không hề đắn đo mà nói ngay, "Không được."
Anh không giải thích gì với Trần Quốc Anh mà chỉ trầm giọng nói: "Ăn đi rồi nghỉ ngơi sớm một chút."
Trên bàn cứ mỗi nửa tiếng sẽ thay một tô cháo ngọt nóng hổi, Trần Quốc Anh yên lặng đi tới bưng cháo lên húp mấy ngụm.
Hắn không thấy ngon miệng.
Bị Thanh Pháp chọc tức đủ no rồi.
Lần đầu tiên có người dám nói hắn như thế!
Nhưng hắn lại không biết tự trọng, Thanh Pháp thả Từ Kiều Âm đi, còn chọc hắn tức ói máu nhưng hắn vẫn không ngăn được mình nhớ cậu, nhớ muốn chết.
Trần Quốc Anh lại nghĩ tới chén cháo mình nấu, thậm chí Thanh Pháp còn chưa nếm miếng nào, thật sự rất ngon mà.
Chẳng bao lâu sau, Đăng Dương rời khỏi phòng bệnh, gần tới thang máy thì một người đàn ông trung niên bước ra.
Đăng Dương có chút ấn tượng, đây là quản gia của Trần Quốc Anh, anh dừng chân lại.
Cùng lúc đó, Đỗ Hải Đăng đã về đến nhà.
Hắn cực kỳ nhếch nhác, cả người lấm lem bùn sình, vừa vào phòng đã ngã vật xuống giường.
Sáng hôm sau, mẹ Đỗ mới phát hiện hắn bị sốt cao 40 độ!
Mẹ Đỗ hoảng sợ, vội vã gọi bác sĩ.
Một phen giày vò, rốt cuộc đến tối nhiệt độ cơ thể Đỗ Hải Đăng cũng trở lại bình thường nhưng hắn vẫn chưa tỉnh, Đỗ Bình An đi học về nghe nói Đỗ Hải Đăng bị sốt thì hấp tấp lên thăm.
Phòng ngủ không có ai, một chiếc máy tạo độ ẩm đang phun sương.
Đỗ Bình An bưng sữa nóng rón rén đi tới cạnh giường.
Đỗ Hải Đăng hầu như không bao giờ bệnh, cảm mạo cũng rất ít bị, lần này mặt mũi tái nhợt nằm bẹp dí, Đỗ Bình An đau lòng ngồi xuống đưa tay sờ trán hắn rồi nhỏ giọng hỏi thăm: "Anh còn mệt không?"
Đỗ Hải Đăng mở mắt ra, trong tầm nhìn mơ hồ là một gương mặt quen thuộc.
Tim hắn bỗng nhiên đập dồn, kích động bật dậy chụp lấy bàn tay trước mắt, "Thanh Pháp!"
Đỗ Bình An choáng váng, hiểu ra Đỗ Hải Đăng nhìn lầm mình thành Thanh Pháp nên vùng vằng giật tay ra, "Anh điên à! Nhìn cho rõ em là ai đi!"
Nghe thấy giọng nói, Đỗ Hải Đăng nhìn lại mới thấy Đỗ Bình An, nỗi thất vọng lướt qua trong mắt, hắn đúng là ngớ ngẩn mà, sao Thanh Pháp lại đến thăm hắn được chứ...... Hắn lại chán nản nằm phịch xuống giường rồi đờ đẫn nhìn lên trần nhà.
Bị hắn phớt lờ, Đỗ Bình An lập tức nổi nóng, "Anh như vậy là sao, chẳng phải anh ghét Thanh Pháp lắm à? Nhắc anh ta......" Y bỗng nhiên im bặt, con ngươi mở to, "Mấy ngày nay anh vắng nhà là đến Hoài Sơn hả?" Đỗ Hải Đăng không lỡ miệng nói hớ, hắn rất kỳ quái sao hôm nay phản ứng của Đỗ Bình An lại nhạy cảm như vậy, nhưng chuyện cố ý đi tìm Thanh Pháp ngay cả hắn cũng không muốn thừa nhận, đừng nói chi là cho Đỗ Bình An biết.
Hắn ho khan mấy tiếng, giọng nói suy yếu: "Ừ, đi Hoài Sơn leo núi với bạn."
Đỗ Bình An nửa tin nửa ngờ, đi Hoài Sơn leo núi trùng hợp vậy sao? Nhưng nói hắn cố ý đi Hoài Sơn cũng không đúng, đâu phải cứ đi là tình cờ gặp Thanh Pháp được.
Có lẽ y phản ứng thái quá rồi.
Dạo này cứ nghe gì liên quan đến Thanh Pháp là y lại nóng nảy!
Nhớ tới Thanh Pháp, Đỗ Bình An lập tức bực bội.
Dĩ nhiên Thanh Pháp vẫn chưa trả lời tin nhắn Wechat của y.
Hôm qua Cố Tinh Dã còn gửi cho y một tấm ảnh chụp tảo hoa mai gì đó, chắc chắn không phải trên núi mất sóng nên Thanh Pháp không liên lạc được với y mà là cố tình làm ngơ y.
Giận à? Vì câu kia của y sao?
Nhưng rõ ràng Thanh Pháp có lỗi mà.
Y đâu muốn giấu giếm quan hệ của bọn họ, nếu Thanh Pháp nói trước với y một tiếng để y không phải xấu hổ trước mặt Cố Tinh Dã thì y tuyệt đối sẽ không hạch hỏi cậu.
"Uống đi." Đỗ Bình An đưa sữa cho Đỗ Hải Đăng rồi thuận thế ngồi xuống cạnh giường, "Vậy anh gặp phải Thanh Pháp ở Hoài Sơn à?"
Đỗ Hải Đăng không muốn uống nên để lại tủ đầu giường, "Ừm!"
Hắn mệt mỏi nghiến răng, thà không gặp còn hơn!
Đỗ Bình An gật đầu, "Bọn họ đi thực tập dã ngoại mà, Cố Tinh Dã cũng ở đó nữa."
Nhắc tới Cố Tinh Dã, Đỗ Hải Đăng cực kỳ khó chịu, "Anh biết, nó đi với Thanh Pháp suốt mà."
Đỗ Bình An truy hỏi: "Hay đi chung với nhau lắm à?"
"Chứ sao, thân thiết lắm." Đỗ Hải Đăng cười lạnh, "Thằng nhóc Cố Tinh Dã kia khéo ăn nói mà."
Đỗ Bình An im lặng, ép Đỗ Hải Đăng uống sữa xong mới ra khỏi phòng gọi điện.
Gọi cho Cố Tinh Dã.
"Bảo anh ta nghe đi."
Cố Tinh Dã cười khẽ, "Tớ có thể hiểu là cậu và cậu ấy đang cãi nhau không?"
Đỗ Bình An rất bực điểm này của Cố Tinh Dã, cái gì cũng không giấu được hắn, hiện giờ bí mật sâu nhất mà y giấu là chưa từng nhắc đến Đăng Dương trước mặt Cố Tinh Dã, nếu không kiểu gì cũng bị hắn phát hiện, "Ừ đấy, còn không phải tại cậu à!"
"Tớ?" Cố Tinh Dã khựng lại mấy giây rồi hiểu ra, bất lực nói, "Cậu ấy đâu có nói với tớ, hôm mùng hai thấy điện thoại của cậu nên tớ đoán mò thôi."
Đỗ Bình An lập tức choáng váng, "Cậu đoán mò?!" Vậy chẳng phải y trách oan Thanh Pháp rồi sao! Y càu nhàu, "Cậu rảnh quá hay sao mà đoán mò hả!"
Cố Tinh Dã không cần hỏi cũng biết Đỗ Bình An đã chất vấn Thanh Pháp, hắn đỡ trán, "Đã bảo cậu đừng lỗ mãng rồi mà, bị cậu nghi ngờ như vậy cậu ấy giận cũng là lẽ đương nhiên."
Đỗ Bình An đuối lý, nghẹn họng nửa ngày, "Đều tại cậu hết."
"Ừ, đều tại tớ." Cố Tinh Dã cười hỏi, "Nhưng cậu ấy đâu có trách tớ, cậu định mua quà gì để tạ lỗi đây?"
Đỗ Bình An lắc đầu, "Không biết, cậu nghĩ giùm tớ đi."
Cố Tinh Dã nhất thời chưa có ý tưởng gì, ngoài học hành ra hình như Thanh Pháp cũng chỉ đối xử khác biệt với Trần tiên sinh kia, hắn thật sự nhìn không ra sở thích của cậu, "Khi nào về tính sau, sáu giờ chiều Chủ Nhật này là về rồi."
Đỗ Bình An cúp máy.
Giờ y hơi áy náy, nhất là khi mở Wechat thấy câu chất vấn cuối cùng của mình, y gãi má rồi gõ một dòng xin lỗi, sau đó lại cấp tốc xóa đi.
Y không nói được......
Mà suy cho cùng Thanh Pháp cũng không phải không có lỗi, nếu không làm thì sao không giải thích? Để y cứ hiểu lầm mãi...... Giờ thì tốt rồi, y hiểu lầm lâu như vậy, làm sao có mặt mũi xin lỗi chứ......
Đỗ Bình An xụ mặt cất điện thoại rồi đi xuống bếp.
Đỗ Hải Đăng bệnh nên hôm nay mẹ Đỗ tự mình vào bếp nấu bữa ăn bệnh nhân cho hắn, Đỗ Bình An đi tới ôm chầm mẹ Đỗ từ phía sau, "Mẹ."
Mẹ Đỗ đang nấu canh, bà cười tủm tỉm hỏi: "Đói hả?"
"Không ạ." Đỗ Bình An rầu rĩ há miệng nhưng cuối cùng vẫn không nói, buông mẹ Đỗ ra, "Con không ăn cơm nhà đâu."
Mẹ Đỗ cầm muôi quay lại, "Có hẹn à?" Bà hào hứng hỏi, "Là cô bé đáng yêu nào thế? Chừng nào dẫn về nhà?"
Đỗ Bình An định ra ngoài cho mèo hoang ăn để giải sầu, nghe mẹ Đỗ nói vậy, bỗng nhiên y muốn gặp Đăng Dương kinh khủng.
Sau khi Trần Quốc Anh từ hôn, y không dám tìm Đăng Dương nữa, giờ chuyện đã giải quyết xong, sao y lại không đi gặp anh nhỉ!
Tâm trạng lập tức vui vẻ lại, Đỗ Bình An hớn hở hôn chụt một cái lên má mẹ Đỗ, "Con yêu mẹ lắm! Đi đây ạ!"
Mẹ Đỗ ngẩn ra một lát rồi bật cười, đúng là càng lớn càng giống con nít mà.
Đỗ Bình An lái xe đến Trần thị.
Đăng Dương thường xuyên tăng ca, chắc giờ này vẫn đang ở công ty!
*
Trụ sở Trần thị, trong văn phòng chỉ còn mình Đăng Dương.
Ánh mắt anh sâu thẳm, nhớ lại cuộc trò chuyện lúc rạng sáng.
Ở thang máy bệnh viện, quản gia của Trần Quốc Anh thấy Đăng Dương đang chờ mình thì vội vàng đi tới kính cẩn cúi đầu, "Trần tiên sinh, ngài tới rồi."
Đăng Dương hỏi thẳng, "Tìm tôi có chuyện gì?"
Anh đang nhắc chuyện Chủ Nhật tuần trước quản gia hỏi số điện thoại của mình khắp nơi.
Trong lòng quản gia giật thót, có cho ông một trăm lá gan cũng không dám tiết lộ chuyện riêng của Trần Quốc Anh, nhưng......
Liếc trộm Đăng Dương, quản gia đành phải tránh nặng tìm nhẹ nói: "Hôm đó tiểu thiếu gia cãi nhau với bạn, tôi sợ xảy ra chuyện nên định gọi cho ngài, tại tôi lo lắng quá thôi, tiểu thiếu gia đã mau chóng làm hòa với bạn mình rồi, không có chuyện gì đâu ạ."
Đăng Dương bình thản nói, "Không có chuyện gì mà giờ nó nhập viện à?"
Quản gia lập tức hết hồn, lần này không dám giấu nữa mà một năm một mười kể hết.
Ngoại trừ tên Thanh Pháp.
Quản gia không biết tên Thanh Pháp, "Hình như là bạn trai mới của tiểu thiếu gia đấy ạ."
......
Ánh mắt Đăng Dương trầm xuống.
Anh không quan tâm chuyện riêng của Trần Quốc Anh, kể cả Từ Kiều Âm đi đâu.
Trong phạm vi của mình, anh tiện tay giúp được thì giúp, nếu không cũng chẳng phải chuyện anh cần suy xét.
Chỉ có bạn trai mới kia của Trần Quốc Anh.
Anh hơi để ý.
Đây là lần đầu tiên anh biết xu hướng tính dục của Trần Quốc Anh, nhưng chữ "mới" kia đủ để chứng minh trước đây từng có không ít, hẹn hò chưa bao lâu mà sao lại giúp Từ Kiều Âm?
Quen biết từ trước à?
Trong đầu Đăng Dương đã có đáp án.
Chỉ còn thiếu một lý do mấu chốt nữa mà thôi.
Anh bưng cà phê uống một hớp, đúng lúc này điện thoại sáng lên.
Thông báo Wechat, tin nhắn của 52 Hz.
Bốn chữ ——"Ăn tối rồi ạ."
Đây là lần đầu tiên Thanh Pháp chủ động liên lạc với anh ngoại trừ tặng phần mềm nhỏ và chuyển khoản định kỳ.
Đăng Dương nhìn đồng hồ, bảy giờ, anh gọi điện cho Thanh Pháp.
Chuông đổ mấy giây rồi kết nối.
"Em ăn chưa?" Đăng Dương cầm bình tưới nước cho sen đá.
"Rồi ạ." Chỗ Thanh Pháp rất yên tĩnh, "Khoai tây cải tiến trồng ở đây không ngon lắm."
Cậu hỏi tiếp: "Anh ăn chưa?"
Giọng thiếu niên trong trẻo nghe êm tai khó tả, Đăng Dương đặt bình tưới xuống, xoa yết hầu mấy lần rồi đứng dậy cầm áo khoác vắt lên khuỷu tay đi ra ngoài, "Giờ anh đi đây."
Trong ống nghe bỗng vang lên một giọng nữ, "Thanh Pháp!"
Đăng Dương khẽ nhíu mày, "Chu Vô Ưu."
Đúng là Chu Vô Ưu, cô đưa cho Thanh Pháp một bản ghi chép, đây là báo cáo của cô về hang đom đóm.
Chu Vô Ưu đã ổn định lại tâm trạng sau lúc thất tình, tươi cười với Thanh Pháp, "Phiền cậu chỉnh lại giùm nhé!"
Thanh Pháp lịch sự đáp lại, có lẽ Chu Vô Ưu đã đi nên chốc lát sau giọng cậu lại vang lên trong điện thoại, "Dạ, báo cáo quan sát hang đom đóm do em tập hợp rồi chỉnh lại."
Đêm đó trên núi, mọi người không xưng tên, chỉ có Triệu Vĩnh cố ý tự giới thiệu mình.
Nhưng Thanh Pháp không hỏi Đăng Dương làm thế nào biết tên Chu Vô Ưu.
Đăng Dương cũng không nhắc mà vào thang máy xuống bãi đậu xe ngầm, thang máy hạ xuống cực nhanh.
Anh không muốn kết thúc cuộc điện thoại này nhưng hiển nhiên Thanh Pháp đang bận.
Anh thấp giọng nói, "Học cho giỏi nhé, về sẽ có thưởng."
(Ảnh thưởng cho zợ ảnh mà mình mong mỏi ghê)
Thưởng gì thì anh không nói.
Thanh Pháp cũng không hỏi, chỉ nói anh biết thời gian mình về.
Sáu giờ chiều Chủ Nhật sẽ đến đại học Bắc Kinh.
Đăng Dương cất điện thoại, cửa thang máy cũng vừa mở ra, xuống bãi đậu xe ngầm.
Lái xe ra khỏi chỗ đậu, đang định rẽ thì một bóng người đột nhiên từ trong bóng tối lao ra chặn xe anh lại.
Một tiếng thắng gấp vang lên, đèn cảm ứng trong bãi đỗ xe vụt sáng.
Đăng Dương nhíu chặt mày.
Trước xe, Đỗ Bình An vẫn chưa hoàn hồn lại, lần đầu tiên y chặn xe nên không nắm rõ tốc độ, nếu Đăng Dương không kịp thời phanh lại thì y đã suýt bị đụng bay. Tim y đập thình thịch, đến khi tiếng bước chân tới gần, y mới hoàn hồn quay đầu lại.
Ánh đèn trong bãi đỗ xe khá mờ nhưng ngay khi nhìn thấy Đăng Dương, hai chân Đỗ Bình An bủn rủn, y hấp tấp vịn mui xe để đứng vững.
"Chú Dương......" Mắt y lập tức đỏ hoe.
Không gặp y đã rất nhớ Đăng Dương, gặp rồi mới phát hiện thì ra mình nhớ Đăng Dương đến vậy! Rất muốn sà vào lòng anh......
Gáy Đỗ Bình An đỏ ửng.
Đăng Dương không lên tiếng.
Lúc này Đỗ Bình An mới đứng thẳng dậy rồi hít sâu một hơi, "Chú không nhớ cháu sao? Lần trước ở buổi tiệc của ông Trần, chú còn gọi cháu nữa mà."
Đăng Dương mở miệng, "Đỗ Bình An."
Hai mắt Đỗ Bình An sáng quắc, chú Trần nhớ y rồi! Y mừng rỡ lắp bắp, "Dạ, cháu là Đỗ Bình An đây!"
Đăng Dương nói ra một dãy số, Đỗ Bình An không nhớ nên khẩn trương mò điện thoại, "Chú nói chậm một chút được không? Cháu......"
Đăng Dương liếc y một cái rồi về xe lấy giấy bút viết nhanh mấy chữ, quay lại đưa tờ giấy cho Đỗ Bình An, "Tới bệnh viện này khám đi, có vấn đề gì sẽ có người chữa."
Đỗ Bình An cầm tờ giấy trợn tròn mắt, "Không phải, cháu......"
Đăng Dương trầm giọng, "Nếu còn lần sau thì tôi sẽ báo cảnh sát xử lý."
"Chú Trần hiểu lầm rồi, cháu......"
Không đợi Đỗ Bình An giải thích, Đăng Dương đã lên xe đi vòng qua y.
Đỗ Bình An khóc không ra nước mắt, y thất vọng siết chặt tờ giấy, nhưng giây lát sau đầu óc y bỗng lóe sáng, mở ra tờ giấy dúm dó rồi nhìn chằm chằm dãy số này, nghĩ ra một ý tưởng tuyệt vời.
Nếu y "có vấn đề" thì Đăng Dương phải chịu trách nhiệm! Vậy chẳng phải sẽ được tiếp xúc thân mật sao?!
Đỗ Bình An chuyển buồn làm vui, có lẽ Đăng Dương nói không sai, sâu trong lòng y đúng là muốn ăn vạ anh......
Vì tình yêu giở chút mưu kế cũng đáng tha thứ mà! Đỗ Bình An tươi cười lấy điện thoại ra lưu lại dãy số trên giấy.
*
Đảo mắt đã đến cuối tuần.
Lần này Thanh Pháp lên xe cuối cùng, lúc đến xóc nảy, mọi người đều biết ngồi cuối xe rung lắc cực kỳ khó chịu nên chẳng ai muốn ngồi, phía cuối chỉ có một nam sinh, cậu đi tới hàng cuối cùng rồi ngồi ghế bên kia gần cửa sổ.
Đi ngang qua Cố Tinh Dã, hắn nhìn cậu một cái.
Thanh Pháp ngồi xuống, không đeo tai nghe nữa, lần trước cậu say xe là vì nghe từ vựng, giở ra báo cáo quan sát của nhóm đã chỉnh sửa để kiểm tra lại, đọc hết sức chăm chú, chẳng biết qua bao lâu, điện thoại trong túi rung lên.
Lấy điện thoại ra thấy số lạ ở cùng thành phố.
Số đuôi là 7777.
Thanh Pháp đoán được là ai, cậu đóng báo cáo lại rồi suy đoán ý đồ của Trần Minh Nguyên, nếu phát hiện ra Từ Kiều Âm thì người đầu tiên gọi cho cậu không phải Trần Minh Nguyên mà là Trần Quốc Anh.
Có khả năng rất lớn là vì Trần Quốc Anh.
Thanh Pháp không vội nghe máy, sắp kết thúc mới ấn nút trả lời, "Chào ngài."
Trần Minh Nguyên hết sức hài lòng về sự lễ phép của Thanh Pháp, ông ta cười, "Chàng trai, tôi là Trần Minh Nguyên. Hôm nay gọi cậu là có chuyện muốn nhờ, cậu yên tâm, không phải nhờ cậu giúp không công đâu."
Thanh Pháp không kiêu ngạo không tự ti nói, "Ngài nói đi ạ."
" Quốc Anh bị bệnh nặng lắm, lại giở tính ngang bướng ra, ngày mai cậu đến bệnh viện thăm nó nhé, thanh niên các cậu không có khoảng cách thế hệ nên dễ tâm sự hơn. Tôi sẽ cho người đến đón, hoặc cậu tự tới cũng được."
Thanh Pháp vừa định trả lời thì bỗng nhiên mấy nam sinh phía trước xuýt xoa kêu lên.
"Má ơi! Trên đường núi này mà lại có Koenigsegg sao!"
"Siêu xe màu đen đẹp vãi! CCX hay CCXR thế nhỉ?"
Sau đó tiếng nam sinh bàn tán về siêu xe càng lúc càng lớn.
Thanh Pháp bịt ống nghe, mấy giây sau trả lời: "Ngày mai học xong cháu sẽ tới."
Cúp điện thoại, Thanh Pháp tiếp tục xem báo cáo quan sát, đến khi xe buýt dừng hẳn mới cất vào rồi theo các bạn học xuống xe.
Chân vừa chạm đất thì điện thoại reo lên.
Lần này là Đăng Dương.
Thanh Pháp nghe máy, giọng Đăng Dương gần trong gang tấc, "Quay lại nhận thưởng đi."
Thanh Pháp quay người.
Cách đó không xa, Đăng Dương đứng trước một chiếc xe màu đen, cầm điện thoại quay mặt về phía cậu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co