Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

46

duongkieu263

Tiếng thảo luận của các bạn học nam trước đó hiện lên trong đầu Thanh Pháp.

Cậu không rành nhãn hiệu xe, nhưng có lẽ chiếc xe màu đen bên cạnh Đăng Dương chính là siêu xe khiến mọi nam sinh trầm trồ thán phục.

Thanh Pháp đã từng nghe rất nhiều lời độc ác, cậu lập tức đoán ra lý do tại sao Đăng Dương đến Hoài Sơn đón mình nhưng chỉ âm thầm đi theo xe buýt.

Tin đồn.

Nếu cậu bước lên siêu xe của Đăng Dương ngay trước mắt mọi người, dù trường học có kín kẽ đến đâu thì ở một góc nào đó cậu cũng sẽ biến thành tâm điểm bàn tán của người khác.

Thanh Pháp đứng yên nhìn Đăng Dương.

Khoảng cách không xa mà chỉ cách một con đường, mùa xuân trời lâu tối nhưng đèn đường đã lần lượt sáng lên, dòng xe cộ lướt qua, Đăng Dương lúc ẩn lúc hiện như hình ảnh bị lỗi.

Nhưng từ đầu đến cuối anh vẫn ở đó.

Trong điện thoại, giọng Đăng Dương đồng thời vang lên, "Đang nhìn gì thế?"

Thanh Pháp mở miệng, "Anh."

Câu trả lời của Thanh Pháp làm Đăng Dương hết sức bất ngờ, yên tĩnh một hai giây, sau đó giọng nói trầm thấp xen lẫn tiếng còi xe vang lên, "Đến gần nhìn đi em."

Rốt cuộc Thanh Pháp nhấc chân xách hành lý đi về phía Đăng Dương, đến ven đường thì hết đèn đỏ, xe cộ qua lại tấp nập, con đường không rộng lắm trở nên đông đúc.

Thanh Pháp tạm thời bị chặn lại, cậu cất điện thoại đi, một phút sau dòng xe cộ mới kết thúc, con đường trở lại yên tĩnh.

Cậu đi qua vạch kẻ rồi dừng lại trước mặt Đăng Dương, ngoan ngoãn đến gần nhìn anh.

Mấy ngày không gặp, dường như chẳng có gì khác biệt, lại giống như chỗ nào cũng khác.

Trên lối đi bộ thỉnh thoảng có người băng qua đường, Đăng Dương mở cửa ghế phụ, "Nhìn xong chưa? Về nhà thôi."

Lâu lắm rồi chưa nghe hai chữ "về nhà" nên Thanh Pháp thất thần mấy giây, sau đó gật đầu lên xe.

Đóng cửa xe, Đăng Dương trở về ghế lái cài dây an toàn, lúc này mới cầm tay trái của Thanh Pháp nắm chặt, cậu ngạc nhiên quay sang nhìn anh, trong mắt lộ ra vẻ thắc mắc.

"Lại gầy đi rồi." Đăng Dương điềm nhiên buông tay cậu rồi lái xe ra khỏi chỗ đậu tạm thời, "Về nhà ăn bù lại nhé."

Trên núi ăn không ngon là chuyện bình thường, Thanh Pháp cũng cảm nhận được rõ ràng mình bị sụt cân, cậu thu mắt lại, đây là lần thứ hai Đăng Dương nói về nhà, cậu không hỏi anh là nhà nào, cũng chẳng sợ về nhà họ Trần.

Đăng Dương trở về căn penthouse kia.

Thanh Pháp để ba lô và túi hành lý cạnh cửa, Đăng Dương liếc thấy nhưng không nói gì mà lấy ra một đôi dép đi trong nhà màu vàng nhạt, sau đó anh thay dép rồi cởi áo khoác, xắn tay áo sơmi đi vào bếp, "Trên bàn trà có đồ ăn vặt đấy, em đói thì ăn lót dạ trước đi, để anh vào nấu cơm."

Thanh Pháp mang dép mới, đế mềm như bông, cỡ chân cũng vừa khít, cậu đi vào phòng khách.

Đăng Dương ít khi về chỗ này nên cách bài trí vẫn giống hệt lần trước Thanh Pháp rời đi, điểm khác biệt duy nhất là trên bàn trà có thêm đồ ăn vặt.

Hai đĩa thủy tinh lớn trong suốt, một đĩa đựng dứa sấy, đĩa còn lại đựng khô bò.

Thanh Pháp ngồi xuống bóc một gói khô bò.

Cậu không kén ăn nhưng đúng là rất thích thịt bò.

Trong phòng bếp vọng ra tiếng nấu nướng, Thanh Pháp vừa nhai khô bò vừa xoa cần cổ hơi mỏi, đúng lúc này có người gọi tới, là một trong những người thuê cậu làm thêm, muốn làm báo cáo gấp.

[ Thầy hướng dẫn hối nộp bài gấp! Gấp lắm chỉ biết nhờ cậu thôi, phải nộp trước 12 giờ đêm nay, tớ sẽ trả thêm phí làm gấp 500 tệ!]

500 tệ không ít, hơn nữa Thanh Pháp cũng chỉ mất một hai tiếng, nhưng vấn đề là giờ cậu không có máy tính, cậu không nhận lời ngay mà cúp máy đi vào bếp.

Trong bếp tràn ngập mùi thịt thơm lừng, có lẽ Đăng Dương đã hầm sẵn thịt trước khi họ về.

Trên quầy còn có một đĩa cá chiên.

Đăng Dương đang cắt khoai tây, Thanh Pháp chờ anh cắt xong mới hỏi: "Anh có laptop không?"

Thanh Pháp biết ở phòng làm việc có máy tính để bàn, nhưng trong máy tính của Đăng Dương chắc chắn sẽ có rất nhiều tài liệu công việc, cậu dùng máy tính khác vẫn tốt hơn.

Đăng Dương pha nước sốt, "Trong phòng làm việc ấy, mật khẩu là sáu số 1."

Không nghe thấy tiếng bước chân, anh khuấy đũa, "Hồ sơ được mã hóa hết rồi."

Thanh Pháp không có ý khoe khoang mà chỉ nói sự thật, "Em hack được đó."

Đăng Dương đặt bát gia vị xuống rồi xếp từng củ khoai tây đã rửa sạch vào vỉ nướng, nói mà không quay đầu lại, "Giỏi đấy, sau này muốn hack máy tính đối thủ khỏi cần nhờ người ngoài nữa."

Lúc này Thanh Pháp mới vào phòng làm việc.

*

Máy tính siêu xịn của Đăng Dương chạy mượt hơn nhiều so với laptop mua cũ của Thanh Pháp, cộng thêm tốc độ đường truyền như ở quán cà phê internet, chỉ một tiếng sau Thanh Pháp đã làm xong.

Gửi đến email người thuê, điện thoại của Thanh Pháp nhận được tin nhắn 1200 tệ đã vào tài khoản.

Cậu tắt máy tính đứng dậy, vừa quay đầu thì lập tức đụng phải đôi mắt đen của Đăng Dương.

Chẳng biết Đăng Dương tới từ lúc nào, đang dựa khung cửa nhìn cậu.

Lòng cảnh giác của Thanh Pháp cực mạnh, cũng rất nhạy bén nhưng mỗi lần Đăng Dương xuất hiện cậu đều không phát giác, ánh mắt Thanh Pháp dao động, "Có cơm chưa ạ?"

"Có rồi." Đăng Dương thu mắt lại rồi quay người ra ngoài trước.

Đăng Dương làm món cá sóc, thịt anh đào, rau tề trộn măng nấm, mì xào tôm, salad khoai tây Địa Trung Hải, còn có hai chén chè đậu xanh bạc hà.

Thanh Pháp nghĩ đến phần thưởng mà Đăng Dương nói. "Đây là phần thưởng đúng không ạ?"

Khi cậu tra cứu Nhị Thập Kiều có thấy đặc sản ở đó là cá sóc, thịt anh đào, mì xào tôm.

(Thịt anh đào là thịt dì tr, cá sóc là cá dì nữa)

Lần trước nói chuyện điện thoại với Đăng Dương, cậu còn nói khoai tây cải tiến trồng ở căn cứ không ngon.

"Ừ." Đăng Dương gắp một miếng thịt anh đào vào đĩa Thanh Pháp. "Lần đầu làm, hương vị cũng tạm được."

Thanh Pháp từng ăn thịt anh đào một lần ở quán cơm nhỏ mà cậu làm thuê, chủ quán bỏ nhiều gia vị quá nên ngọt đến dính răng.

Thịt anh đào Đăng Dương làm rất thanh đạm, chỉ ngọt vừa đủ, thịt hầm mềm rục, vừa vào miệng lập tức tan ra, mấy ngày rồi Thanh Pháp chưa được ăn ngon, bữa cơm này rất hợp khẩu vị nên cậu ăn hai bát.

Những món còn dư Đăng Dương đều giải quyết sạch sẽ.

Dọn xong bàn ăn, Đăng Dương lên tiếng trước, "Xem phim nhé?"

Căn penthouse này có phòng chiếu phim gia đình, Thanh Pháp không rõ Đăng Dương muốn tới rạp hay xem ở nhà nhưng cậu chẳng có ý kiến gì, "Dạ."

Xem ở nhà.

Phòng chiếu phim gia đình không rộng lắm, diện tích chỉ gấp đôi phòng thuê của Thanh Pháp, bài trí rất đơn giản, ngoại trừ thiết bị nghe nhìn thì chỉ có một chiếc ghế sofa đôi và bàn trà, Đăng Dương cắt một đĩa trái cây, có dứa, dâu tây, việt quất, mấy món ăn vặt và hai ly cà phê.

Đăng Dương rất ít khi vào phòng chiếu phim gia đình, lần cuối xem là một bộ phim huyền nghi suy luận hồi năm ngoái.

Anh tìm điều khiển đưa cho Thanh Pháp, "Đừng để ý anh, cứ chọn phim em thích đi." Sau đó lại nói thêm, "Lâu lâu anh cũng xem phim hài, phim tình cảm thanh xuân và hoạt hình nữa."

Thanh Pháp không cầm điều khiển, khóe miệng cong lên, "Vậy anh chọn đi, em ít xem phim nên không rành lắm."

Mắt Đăng Dương hơi tối đi, tiện tay mở một bộ phim kinh dị.

Căn phòng lập tức tối om, phim bắt đầu chiếu, trên bãi cỏ xanh biếc, nhân vật chính đang kể chuyện, ánh sáng mờ ảo rọi vào mặt Thanh Pháp, cậu chăm chú nhìn màn hình, còn Đăng Dương thì ngắm cậu.

Phim kết thúc, bài hát cuối phim vang lên, Thanh Pháp mới quay sang đối diện với ánh mắt Đăng Dương, cậu cười nói: "Hay lắm ạ, cảm giác khác hẳn lúc đọc tiểu thuyết."

Giọng Đăng Dương trầm thấp, "Xem nữa không?"

Thanh Pháp lấy điện thoại ra xem thời gian, 11 giờ rưỡi, giờ này cũng không tiện lắm, cậu lắc đầu, "Thôi ạ."

Đứng dậy muốn đi toilet, vừa đứng lên thì Đăng Dương bỗng nhiên đưa tay giữ chặt cậu, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống sofa.

"Để anh xem vết thương." Đăng Dương cầm điều khiển bật đèn lên, gian phòng lập tức sáng trưng, anh buông tay Thanh Pháp ra rồi ngồi xuống vén ống quần bên trái của cậu lên.

Băng gạc đã gỡ, lần này có đèn nên càng thấy rõ hơn, da Thanh Pháp rất trắng nhưng thường xuyên mặc quần dài nên da chân còn trắng hơn cả mặt, trắng đến mức tái nhợt, ngoại trừ lần trước bị cắn thì trên bắp chân trái của cậu còn có một vết sẹo cũ.

Hình dạng ngoằn ngoèo xấu xí, hệt như một khối bạch ngọc láng mịn bị nứt, cực kỳ chướng mắt.

Ánh mắt Đăng Dương khựng lại.

Mới đầu Thanh Pháp không nhớ chân trái mình có sẹo, thấy Đăng Dương im lặng hồi lâu mới sực nhớ ra, cậu muốn rút chân lại nhưng Đăng Dương đã thả ống quần cậu xuống trước rồi đứng dậy nói: "Đang mọc da non, trước khi ngủ bôi thuốc mỡ sẽ không bị ngứa nữa."

Sắc mặt Đăng Dương rất điềm tĩnh nên Thanh Pháp không rõ anh có thấy hay không, im lặng mấy giây, cậu chủ động hỏi: "Muộn quá rồi, đêm nay em ở đây được không?"

"Em ngủ phòng khách lần trước đi." Đăng Dương dọn dẹp bàn trà, "Đồ cần giặt cứ để đó, lát nữa quản gia chung cư sẽ tới lấy."

Thanh Pháp không từ chối, cậu ra cửa soạn sẵn đồ cần giặt rồi lấy một bộ quần áo sạch đi tắm.

Tắm xong đi ra, Đăng Dương đang nói chuyện điện thoại ở phòng khách.

Tình cờ nghe được một câu.

"Cứ cho cậu ta ở."

Nãy giờ Đăng Dương vẫn nhìn về phía phòng tắm, Thanh Pháp vừa ra thì anh cúp máy rồi thản nhiên đi tới cầm khăn lau mái tóc ướt bị xoăn lại của Thanh Pháp, dường như đang giải thích cuộc điện thoại vừa rồi, "Mấy ngày trước có người dàn cảnh ăn vạ anh."

Đăng Dương đã thay áo ngủ, vạt áo hở rộng để lộ một phần ngực, Thanh Pháp bị khăn mặt trùm kín đầu, chỉ nhìn thấy mỗi lồng ngực Đăng Dương, cậu dời mắt đi, "Dàn cảnh thế nào ạ?"

"Chặn xe anh dưới bãi đậu xe ngầm."

Thanh Pháp lập tức đoán ra Đỗ Bình An.

"Bác sĩ khám tổng quát cho cậu ta không thấy vấn đề gì, cậu ta nói mắt mình không khỏe nên muốn nằm viện." Giọng Đăng Dương không nhanh không chậm, "Đòi gặp anh nói chuyện."

Thanh Pháp cười, "Anh có đi không?"

Đăng Dương vén lên một lọn tóc, đã gần khô, anh lấy khăn mặt ra nói: "Luật sư của anh sẽ đi."

Khăn mặt vừa giở ra thì hai đôi mắt lập tức đối diện nhau.

Lúc này Thanh Pháp mới thấy mất tự nhiên, đồ mặc nhà của cậu rộng rãi kín đáo, Đăng Dương cũng mặc áo ngủ bình thường, nhưng mới tắm xong nên trên người họ đều có mùi tuyết tùng, muốn không mờ ám cũng rất khó.

"Đừng đọc sách nữa, ngủ sớm chút đi." Đăng Dương bỗng nhiên trùm khăn lên đầu cậu rồi xoa mạnh một cái, "Ngủ ngon."

Trong tầm nhìn hạn hẹp là đôi dép dần đi xa.

Thanh Pháp cũng chẳng biết anh đang nghĩ gì, về phòng khách mới kéo khăn xuống.

Phòng khách vẫn như lần trước cậu đến, chăn ga gối đệm mới vừa thay, trên bàn có thêm một bình mai trắng.

Không biết mùa này Đăng Dương tìm đâu ra hoa mai nữa.

Thanh Pháp cúi xuống ngửi nhẹ hoa mai, mùi thơm dìu dịu rất thanh nhã.

Đăng Dương vừa ra khỏi phòng tắm thì điện thoại có tin nhắn Wechat gửi từ một tiếng trước.

52 Hz, [ Anh ngủ ngon nhé.]

Còn kèm theo hình mặt cười đáng yêu.

Đăng Dương im lặng nhìn mấy giây rồi lại quay vào phòng tắm.

*

Chiều hôm sau, Trần Minh Nguyên nôn nóng bảo Trần Hào đích thân đến đại học Bắc Kinh đón Thanh Pháp.

Trần Hào chẳng mấy ấn tượng với Thanh Pháp, nhưng Trần Minh Nguyên có vẻ đối xử với cậu hơi khác biệt nên Trần Hào cũng thân thiện hơn, dọc đường hỏi han ân cần đủ thứ chuyện.

Thanh Pháp chỉ trả lời nhát gừng.

Có lẽ Trần Hào cũng nhận ra Thanh Pháp không muốn nói chuyện với mình nên im lặng.

Bệnh viện không xa không gần, một tiếng là đến.

Trần Hào khó tính nên định chờ tài xế mở cửa, Thanh Pháp tự mở cửa xuống xe trước. Trần Minh Nguyên đã dặn nhất định phải đích thân đưa cậu đến nên Trần Hào biến sắc, bực bội tự mở cửa xuống xe, đi theo cậu vào bệnh viện.

Vào thang máy, Trần Hào ấn nút tầng 7 rồi cười nói: "Giờ này chắc cháu đói lắm rồi nhỉ, để chú gọi người đem cơm lên cho cháu và Quốc Anh cùng ăn."

Thanh Pháp âm thầm nghe ngóng tình hình, "Anh ta chưa ăn sao ạ?"

Trần Hào thở dài, "Chú nó tới một chuyến thì ăn mấy lần, giờ lại không chịu ăn nữa, cũng không chịu truyền dịch dinh dưỡng."

Trong lòng Thanh Pháp đã biết chắc.

Lúc này thang máy lên đến tầng 7, cửa thang máy mở ra, đứng ngoài là một gã đàn ông, điều đầu tiên Thanh Pháp chú ý là nốt ruồi ở đuôi mắt phải của hắn.

Trong đầu hiện lên một đoạn văn.

[Người đàn ông ngoài cửa cao hơn 1m80, mang dáng vẻ công tử phong lưu, đuôi mắt phải có nốt ruồi, ánh mắt nhìn cậu mang theo ẩn ý không nói rõ được cũng không tả rõ được.]

Trần Hào cười: "Trình Giản, đối tác của Quốc Anh, chú nhớ không lầm chứ?"

Trình Giản nho nhã lễ độ đáp, "Trí nhớ của bác tốt thật."

Hai người hàn huyên mấy câu, người trong thang máy đi ra, người ngoài thang máy bước vào.

Ngay khi cửa thang máy khép lại, ánh mắt Trình Giản chợt dán vào Thanh Pháp.

Thanh Pháp chẳng hề nao núng.

Chờ được rồi.

Cậu thức tỉnh đã làm thay đổi tuyến thời gian, trong nguyên tác còn một năm nữa Trình Giản mới ra sân nhưng lại xuất hiện sớm.

Trong truyện, Trình Giản là đối tác kinh doanh của Trần Quốc Anh, phú nhị đại quen mặt ở các hộp đêm, nhìn trúng Thanh Pháp trong biệt thự Trần Quốc Anh nên gợi ý Trần Quốc Anh đưa Thanh Pháp cho hắn chơi.

(Chó đoẻ)

Trần Quốc Anh vui vẻ đồng ý, kết quả Thanh Pháp giấu sẵn dao gọt trái cây, khi bị Trình Giản cưỡ.ng bức thì đâm vào vai hắn một nhát.

Dự án lần đó thất bại.

Nhưng sau này Trần Quốc Anh vẫn hợp tác với Trình Giản, hai bên kiếm được mấy chục tỷ.

Đối với bọn họ, Thanh Pháp chỉ là món đồ chơi để trao đổi, cuối cùng lợi ích vẫn là trên hết, hai người còn kết nghĩa anh em.

Cuối truyện, Trần Quốc Anh và Đỗ Bình An tổ chức hôn lễ thế kỷ, Trình Giản làm phù rể, trong lễ cưới còn bất ngờ gặp được tình yêu đích thực của mình, hạnh phúc cả đời.

......

"Đến rồi."

Trần Hào dừng lại trước cửa phòng bệnh 777 rồi quay đầu khách sáo nói với Thanh Pháp, "Bạn Quốc Anh vừa tới thăm, giờ thấy cháu đến chắc nó sẽ vui lắm."

Khóe miệng Thanh Pháp khẽ nhếch, "Mong là vậy."

Trần Hào đẩy cửa vào, Trần Quốc Anh vẫn rúc trong chăn.

Y tá đang sắp xếp giỏ trái cây và các sản phẩm dinh dưỡng mà Trình Giản tặng.

Trần Hào đi tới cuối giường, "Quốc Anh, bạn con tới thăm kìa."

Trần Quốc Anh không có phản ứng.

Trần Hào quay đầu nhìn Thanh Pháp rồi nói: "Là Thanh ——"

Trần Quốc Anh lập tức vén chăn ngồi dậy nhìn khắp phòng bệnh, ánh mắt chợt dừng lại ở cửa.

Một tuần không gặp, ánh mắt hắn nhìn Thanh Pháp như muốn ăn tươi nuốt sống, răng nghiến ken két, Thanh Pháp còn dám xuất hiện trước mặt hắn nữa à! Hắn tốc chăn muốn xuống giường, khí thế hùng hổ như sắp đánh người.

Trần Hào giật nảy mình, vội vàng giữ chặt hắn, "Con......"

Trần Quốc Anh vùng ra khỏi tay Trần Hào, giày cũng không mang mà đi chân trần vọt tới trước mặt Thanh Pháp.

Trần Hào lao tới định can ngăn, bỗng nhiên "rầm" một tiếng, Trần Quốc Anh đi vòng qua Thanh Pháp đóng cửa lại rồi vội vã khóa trái.

Nhịp tim Trần Quốc Anh cực nhanh, ánh mắt không rời khỏi Thanh Pháp một khắc nào, hắn nhớ cậu, hắn nhớ cậu muốn chết!

"Quốc Anh!" Trần Hào càng lo lắng hơn, đi tới đứng chắn trước mặt Thanh Pháp, ra sức nháy mắt với Trần Quốc Anh, "Bạn đến thăm cũng đừng kích động vậy chứ!"

Thanh Pháp do ông ta đón tới đây, lỡ xảy ra chuyện thì Trần Minh Nguyên lại mắng ông ta ngu xuẩn cho xem!

Trần Quốc Anh nhìn chằm chằm khoảng cách giữa hai người họ, Trần Hào đứng quá gần Thanh Pháp, hắn nhíu mày, "Cha ra ngoài trước đi." Sau đó chỉ sang y tá, "Cả cô nữa."

Trần Hào sững sờ, chưa kịp phản ứng thì Trần Quốc Anh đã mở cửa đẩy ông ra, y tá cũng theo ra ngoài, Trần Quốc Anh lập tức đóng cửa khóa lại.

Hắn sợ Thanh Pháp đi mất.

Nhưng ngoài mặt vẫn lạnh lùng, "Ai bảo em đến?"

Ánh mắt Thanh Pháp trầm tĩnh, "Ông nội anh."

Trần Quốc Anh không tin, "Từ lúc nào em thân thiết với ông nội tôi quá vậy?" Hắn nhìn chằm chằm Thanh Pháp, muốn tìm ra một tia sơ hở trên gương mặt bình tĩnh của cậu.

Thanh Pháp biết hắn muốn nghe điều gì, cậu nhếch môi với vẻ mỉa mai, "Tôi đâu phải người thích bị ngược đãi, bị anh bóp cổ đối xử tàn bạo mà vẫn nóng lòng tới thăm anh."

"Em......" Trần Quốc Anh bị đâm trúng chỗ đau, nuốt nước bọt mấy lần, rốt cuộc tìm được lời phản bác, "Tại em chọc giận anh trước, anh mất khống chế nên......"

"Ông nội anh nhờ tôi khuyên anh ăn đấy." Thanh Pháp ngắt lời hắn.

Cơn tức của Trần Quốc Anh nghẹn lại trong ngực, vừa khó chịu vừa uất ức, hắn biết Thanh Pháp muốn đến gặp mình nhưng còn giận dỗi nên mới lấy ông nội ra làm cái cớ.

Hắn nghiến răng, "Ăn thì ăn."

Hắn vẫn đứng chặn ở cửa, đến khi Thanh Pháp tới sofa ngồi xuống, hắn mới theo tới.

Ánh mắt Thanh Pháp hướng vào đĩa trái cây trên bàn trà, tất cả đều là trái cây cao cấp, còn có một con dao, cậu cầm dao lên, ngón cái như có như không lướt qua mũi dao, hai mắt Trần Quốc Anh sáng lên, tằng hắng một cái, "Anh muốn ăn táo."

Vừa dứt lời thì Thanh Pháp để dao gọt trái cây về chỗ cũ.

Sắc mặt Trần Quốc Anh thay đổi mấy lần, "......" Hắn ngồi phịch xuống ghế sofa đối diện với Thanh Pháp, tiện tay lấy một quả táo rồi cầm dao gọt bừa.

Chốc lát sau, người hầu bưng cơm tới.

Trần Hào ở ngoài cửa không nghe thấy tiếng ném đĩa, chờ một hồi người hầu đi ra tay không, mí mắt ông ta giật giật, Thanh Pháp này...... thật sự hữu ích vậy sao?

Trần Hào lấy điện thoại ra định báo cáo với Trần Minh Nguyên, đi mấy bước, ông ta bỗng nhiên quay đầu hỏi vệ sĩ canh gác hành lang, "Sao chỉ có mình cậu vậy?"

Ông ta nhớ ở bệnh viện có hai vệ sĩ canh chừng.

Vệ sĩ đáp: "Hoàng Dương xin nghỉ buổi chiều ạ."

Trần Hào chỉ thuận miệng hỏi, nghe xong câu trả lời thì hấp tấp đi tới phòng bên cạnh gọi điện.

*

Cùng lúc đó, Hoàng Dương nơm nớp lo sợ đến một chỗ câu cá.

Hơn bảy giờ, chỗ câu bật đèn sáng trưng, cả khu vực rộng lớn chỉ có một người đàn ông thả câu bên bờ.

Hai chân Hoàng Dương run lẩy bẩy, thì thầm hỏi người đàn ông trẻ tuổi đến đón mình, "Trần, Trần tổng tìm tôi có chuyện gì vậy ạ?"

Sắc mặt trợ lý ôn hòa, "Đến rồi biết."

Từ khi Hoàng Dương bắt đầu làm việc cho nhà họ Trần cũng chỉ thấy Đăng Dương mấy lần từ khoảng cách rất xa, gần đến bờ ao, hai chân hắn mềm nhũn, suýt nữa ngã sấp, trợ lý nhanh tay đỡ hắn, "Đừng sợ, Trần tổng hỏi gì đáp nấy là được rồi."

Hoàng Dương gật đầu lia lịa, "Vâng vâng vâng, tôi nhất định sẽ trả lời mà."

Ánh sáng vàng cam chiếu vào lưng Đăng Dương, anh ngồi trên ghế xếp, bên cạnh đặt một thùng nước, con cá quẫy đuôi làm văng ra mấy giọt, vết nước trên mặt đất nhanh chóng phai đi.

Trợ lý dừng lại rồi khom lưng nói, "Trần tổng, Hoàng Dương tới rồi ạ."

Hoàng Dương cũng vội vã cúi đầu, "Chào Trần, Trần tổng! Tôi là Hoàng Dương ạ."

Đăng Dương không quay đầu lại mà vẫn cầm cần câu, giọng nói trầm thấp, "Cậu ra ngoài trước đi."

Trợ lý yên lặng rời đi.

Chỉ còn Hoàng Dương và Đăng Dương, thời tiết không lạnh cũng chẳng nóng, lưng Hoàng Dương sắp bị mồ hôi lạnh thấm ướt, hồi lâu sau Đăng Dương vẫn chưa lên tiếng, hắn đành phải nuốt nước bọt rồi chủ động hỏi: "Trần tổng, ngài tìm tôi có chuyện gì thế ạ?"

Cần câu rung lên, Đăng Dương thu cần, là một con cá con, anh gỡ nó ra thả lại xuống ao rồi không nhanh không chậm mở miệng, "Năm ngoái Trần Quốc Anh đã làm những việc riêng gì, chọn việc quan trọng mà nói."

Tim Hoàng Dương giật thót, việc riêng của Trần Quốc Anh nhiều lắm, biết cái nào là quan trọng chứ? Nhưng hắn không dám hỏi Đăng Dương nên dứt khoát kể hết những việc khốn nạn mà Trần Quốc Anh làm từ lúc hắn đi theo bảo vệ cho đến nay.

Đăng Dương vẫn câu cá, nhưng khi nghe đến chuyện tháng Mười năm ngoái, lông mày anh nhíu lại, giọng nói trầm xuống, "Sinh viên đại học Bắc Kinh?"

Hoàng Dương nói ngay: "Dạ dạ, tôi nghe sinh viên đại học Bắc Kinh kia nói ở trường có một sinh viên mới khá giống con trai út nhà họ Đỗ nên xúi tiểu thiếu gia tới xem thử."

Ngón tay Đăng Dương vuốt ve cần câu, "Sinh viên mới tên gì."

Hoàng Dương lắc đầu, chợt nhận ra Đăng Dương quay lưng về phía mình nên không thấy, hắn vội nói: "Tôi cũng không biết nữa, nhưng có lẽ sinh viên kia không đồng ý nên tiểu thiếu gia tìm tới tận nhà quậy phá, sinh viên kia báo cảnh sát nhưng vô ích, cha mẹ cậu ấy đều đứng về phía tiểu thiếu gia."

Hoàng Dương ấp úng, "Có một chuyện chẳng biết có phải nhạy cảm hay không......"

"Nói."

Lúc này Hoàng Dương mới đánh bạo nói, "Tôi cảm thấy cặp cha mẹ kia và sinh viên mà tiểu thiếu gia nhìn trúng rất khác nhau, hoàn toàn không giống người một nhà, tôi chẳng biết mô tả thế nào nữa, ngoại hình không giống, khí chất cũng......"

Hoàng Dương chợt nhận ra Đăng Dương trầm mặc rất lâu, hắn lập tức im bặt, hoảng sợ cực kỳ.

Chẳng biết qua bao lâu, Đăng Dương mới mở miệng, "Cậu có thể đi được rồi."

Hoàng Dương mừng rỡ, gật đầu lia lịa, "Ngài cứ từ từ câu nhé!"

Hoàng Dương âm thầm xoa đôi chân bủn rủn rồi im ắng chạy đi.

Ngoài cổng, trợ lý đang chờ hắn.

Trợ lý đưa tới một phong bì, Hoàng Dương nào dám nhận nên xua tay lia lịa, "Được làm việc cho Trần tổng là vinh dự của tôi mà, không thể nhận, tuyệt đối không thể nhận đâu ạ!"

Trợ lý mỉm cười, "Trần tổng đã cho thì cậu cứ nhận đi."

Hoàng Dương cầm lấy, trợ lý lại nói: "Lúc về biết trả lời thế nào rồi chứ?"

Hoàng Dương lập tức gật đầu, "Biết ạ biết ạ, hôm nay tôi phải về quê. Ngài yên tâm, tôi hứa sẽ giữ kín miệng."

......

Ở chỗ câu, Đăng Dương buông cần ra rồi ngồi xuống nhìn thùng nước.

Bên trong là một con cá lóc bông rất kiên cường, không chịu từ bỏ ý đồ thoát ra khỏi thùng làm nước văng tung tóe.

Chợt có mấy giọt văng lên mặt Đăng Dương, hơi lạnh.

Im lặng một lát, Đăng Dương vớt cá lóc thả lại xuống ao.

*

Thanh Pháp không ăn cơm, đợi Trần Quốc Anh ăn xong cậu định về ngay.

Cứ như thật sự chỉ đến để khuyên Trần Quốc Anh ăn mà thôi.

Trong lòng Trần Quốc Anh ngổn ngang cảm xúc, muốn giữ Thanh Pháp lại nhưng sợ biến khéo thành vụng như trước đây, miệng há ra ngậm lại mấy lần, rụt rè nói, "Ngày mai em......" Hắn sửa lời, "Ông nội anh có bảo em ngày mai cũng tới không?"

Thanh Pháp không quay đầu lại mà hờ hững nói: "Anh đâu bị bệnh gì, thay vì lãng phí thời gian, chi bằng lo cho sự nghiệp của mình đi, có lẽ ——"

Cậu không nói tiếp nữa mà mở cửa rời đi.

Nhưng Trần Quốc Anh đã tự động bổ sung vế sau.

Có lẽ —— Bọn họ có thể quang minh chính đại ở bên nhau!

Hiện giờ vốn khởi nghiệp của hắn do ông nội bỏ ra toàn bộ, Thanh Pháp nói đúng, hắn rất ghét bị ông nội mình kiểm soát.

Từ nhỏ đến lớn, mọi chuyện ăn ở của hắn đều do ông nội sắp xếp quyết định, sau khi trưởng thành còn lấy danh nghĩa bảo vệ để cử vệ sĩ giám sát hắn!

Lần này phải hợp tác thành công với Trình Giản, ít nhất cũng kiếm được hơn trăm triệu, đây là bước đầu tiên để thoát ly ông nội hắn, còn có thể chứng minh cho ông thấy tuy mình không giỏi bằng chú nhưng cũng chẳng kém cỏi gì!

Hơn nữa ở bên Thanh Pháp và tìm ra Từ Kiều Âm chẳng có gì khác nhau cả.

Suốt thời gian này Trần Quốc Anh đã tìm giùm một cái cớ cho Thanh Pháp, thật ra cậu giúp Từ Kiều Âm bỏ trốn cũng là vì hắn! Thanh Pháp muốn hắn và Từ Kiều Âm hóa giải hiềm khích lúc trước, tiếp tục giam cầm Từ Kiều Âm sẽ chỉ làm mâu thuẫn trầm trọng hơn.

Trong lòng Trần Quốc Anh nôn nao, bước nhanh tới cửa sổ nhìn xuống lầu.

Giây lát sau, Thanh Pháp xuất hiện.

Tài xế của cha hắn lái xe đến trước mặt Thanh Pháp nhưng cậu từ chối rồi đi bộ ra cổng bệnh viện.

Đến khi bóng dáng Thanh Pháp biến mất hẳn, Trần Quốc Anh quay người đi nhanh ra khỏi phòng bệnh.

"Nói với ông nội là tôi muốn xuất viện."

......

Trên tàu điện ngầm, Thanh Pháp nhận được điện thoại của Trần Minh Nguyên.

Trần Quốc Anh không những chịu ăn mà còn về công ty lo dự án, Trần Minh Nguyên hết sức hài lòng nên luôn miệng khen ngợi Thanh Pháp.

Cuối cùng ông ta cười nói: "Muốn gì cứ nói nhé, Trần gia có thể cho cậu bất cứ điều gì."

Ngoài cửa sổ là đường hầm tối đen như mực, trên kính phản chiếu khuôn mặt vô cảm của Thanh Pháp, "Khi nào cháu nghĩ ra sẽ nói với ngài."

Trần Minh Nguyên cũng chẳng để ý, chỉ có tiền tài hoặc cơ hội làm việc thôi, ông ta mau chóng đáp ứng rồi cúp máy.

Thanh Pháp cất điện thoại, trong tai nghe lại phát bài luyện nghe.

Cậu tự học tiếng Nga, đã có đủ vốn từ vựng nên giờ bắt đầu nghe các đoạn văn, vừa nghe vừa dịch trong đầu.

Thời gian học tập trôi qua nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã đến trạm đại học Bắc Kinh.

Thanh Pháp cất tai nghe rồi xuống tàu điện ngầm.

Trời đã tối hẳn, cậu không đói nhưng bữa tối vẫn phải ăn, đi vắng một tuần nên tủ lạnh trống rỗng.

Vào siêu thị của khu phố, Thanh Pháp lựa ít cải thảo, khoai tây và một hộp thịt băm.

Đi ngang qua dãy kệ hàng để tới quầy thu ngân, cậu dừng lại nhìn về phía kệ mì gói.

Đêm đó ở nhà kính, cậu đã không nói với Đăng Dương thật ra mình cảm thấy ly mì kia ngon chưa từng thấy.

Thu mắt lại, Thanh Pháp đi tới quầy thu ngân.

"21.6."

Thanh Pháp lấy điện thoại ra, vừa định quét mã thì liếc thấy kệ bánh kẹo ở quầy thu ngân.

Vỏ kẹo xanh đỏ lấp lánh dưới ánh đèn.

Đáy mắt lóe sáng, cậu lấy một gói kẹo đặt lên quầy thu ngân, "Tính chung đi ạ."

Vào chung cư, chẳng biết ai đang hầm canh sườn củ cải mà tỏa ra mùi thơm của cơm nhà, lan trong gió khiến người ta thèm thuồng.

Trời hơi lạnh, Thanh Pháp kéo kín áo khoác, đèn cảm ứng sáng lên theo tiếng bước chân cậu.

Sắp lên lầu ba, một bóng người cao lớn đứng trước cửa nhà cậu.

Thanh Pháp hết sức kinh ngạc, bước chân tăng tốc, đi nhanh lên lầu rồi dừng lại trước mặt Đăng Dương, đưa tay mò chìa khoá, "Anh tới lúc nào......"

Còn chưa nói hết thì đã bị kéo vào một vòng tay tràn ngập hương tuyết tùng.

Một tay ôm eo, một tay ôm đầu, Đăng Dương siết chặt Thanh Pháp trong lòng mình.

Trên người thiếu niên toát ra khí lạnh ban đêm, anh áp cằm vào vành tai lạnh ngắt của cậu rồi thấp giọng nói: "Cho anh ôm em một lát đi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co