53
(Các nàng của toi ơiiii, toi biết là các nàng khi đọc từ chương này trở về sau rất là bức xúc với nhân vật, nhưng mà, các chị em hãy nhớ là môi Xinh đừng chửi bậy nheeeee, hãy nhẹ nhàng cảm nhận tình yêu ảnh dành cho bé iu của ảnh nhaaaa, toi nghĩ là mấy nàng sẽ sốc lắm á )
Rốt cuộc Đỗ Bình An đã lấy lại sức sống.
Y nắm chặt điện thoại.
Y biết ngay mà! Thanh Pháp đang nói dối, Thanh Pháp chỉ thích Trần Quốc Anh thôi!
Thanh Pháp lừa y, cũng đang gạt Đăng Dương!
Đây chính là chứng cứ!
Tim Đỗ Bình An đập thình thịch, một lát sau, y run tay ấn vào album ảnh rồi mở khóa, bên trong chỉ có một tấm hình ——
Ảnh thẻ của Đăng Dương năm 18 tuổi trên bảng vàng của đại học Bắc Kinh.
Học kỳ trước Đăng Dương tọa đàm ở đại học Bắc Kinh, Đỗ Bình An đến nghe đã phát hiện ra bức ảnh này nên lặng lẽ chụp một tấm.
Ảnh thẻ rất nhỏ, còn lồng trong khung kính, Đỗ Bình An hao hết sức lực cũng chỉ chụp được mờ mờ, nhưng không sao, y vẫn luôn nhận ra Đăng Dương.
Đỗ Bình An áp chặt màn hình điện thoại vào ngực rồi ngửa cằm lên, kích động nhắm mắt lại.
Rốt cuộc y đã tìm được một lý do cho mình rồi.
Thanh Pháp không thật lòng thích Đăng Dương, vậy y đâu cần từ bỏ Đăng Dương nữa!
Nhịp tim Đỗ Bình An không ngừng tăng nhanh, y nóng lòng muốn gặp Đăng Dương, y phải đi gặp Đăng Dương ngay lập tức!
Đỗ Bình An mở mắt ra rồi tung chăn xuống giường.
Chân vừa chạm đất thì y đột nhiên xây xẩm mặt mày, trước mắt tối sầm mấy giây ngắn ngủi, ngã ngồi xuống giường, ra sức chớp mắt mấy cái mới dần thấy rõ lại.
Chắc dạo này ăn không ngon nên bị tụt huyết áp thôi, Đỗ Bình An tự nhủ, đúng lúc này mẹ Đỗ đẩy cửa vào.
Mặc dù bệnh viện có phòng tắm riêng đầy đủ tiện nghi nhưng mẹ Đỗ vẫn muốn về nhà tắm cho thoải mái, mới đi một lúc thì nhận được điện thoại của Đỗ Hải Đăng nên đành phải quay lại.
"Mẹ, con muốn ăn cua hoàng đế hấp." Đỗ Bình An thấy mẹ Đỗ thì trưng ra khuôn mặt tươi cười, hệt như trẻ con kể ra những món mình thích, giờ y đã thèm ăn trở lại, "Mì Ý sốt nấm và thịt xông khói, súp kem hạt dẻ."
Y nghiêng đầu nháy mắt mấy cái, "Còn muốn ăn hai cái bánh Crème Brulee nữa!"
Thấy Đỗ Bình An chịu ăn, sau lúc vui mừng mẹ Đỗ không khỏi lo lắng.
Cảm xúc của Đỗ Bình An lên xuống thất thường như vậy chắc chắn là có nguyên do.
Mẹ Đỗ thở dài rồi gọi người chuẩn bị đồ ăn.
Bữa ăn thịnh soạn được đưa đến rất nhanh, Đỗ Bình An thèm nhỏ dãi, ăn ngấu nghiến như lốc cuốn.
Mẹ Đỗ hoảng hốt bỏ càng cua đang lột xuống rồi vội vàng rót nước cho y, "Ăn chậm thôi, coi chừng nghẹn bây giờ, đâu ai giành với con."
Đỗ Bình An cúi đầu uống một ngụm lớn rồi lập tức quay đầu ăn bánh Crème Brulee.
"Không chậm được đâu, con còn phải ra ngoài nữa."
Mẹ Đỗ kinh hãi, "Con muốn đi đâu?"
Hai mắt Đỗ Bình An lóe sáng như sao, y ngẩng đầu lên, đắc ý nhếch miệng, "Đi tìm tương lai của con!"
——
Bên kia, Đăng Dương đưa Thanh Pháp đến cửa hông đại học Bắc Kinh rồi xuống xe với cậu, "Nhân tiện đến xem nhà luôn."
Thanh Pháp học tiết đầu tiên nên không đi chung với anh, lúc tách ra cậu hỏi, "Tối nay anh muốn ăn gì? Chiều học xong hai tiết em sẽ về trước nấu cơm."
Cậu chủ động nói hôm nay lại đến làm Đăng Dương hết sức bất ngờ, nhưng vẫn mau chóng trả lời, "Món lẩu khi đến nhà em lần đầu ấy."
Thanh Pháp gật đầu, lúc này mới đi tới lớp học.
Đăng Dương dõi theo Thanh Pháp đi xa rồi mới quay đầu đến khu tập thể.
Mắt anh đen thẫm như vực sâu không thấy đáy.
Bí mật của Thanh Pháp ngày càng nhiều.
Nếu chỉ muốn hủy hoại sự nghiệp của Trần Quốc Anh thì công ty khoa học kỹ thuật mà anh đầu tư cũng đủ làm Trần Quốc Anh lao đao, Thanh Pháp hoàn toàn không cần phá đám Trần Quốc Anh và Trình Giản hợp tác với nhau.
Thanh Pháp cực kỳ thông minh, đã làm việc gì ắt hẳn là có mục đích của mình.
Lời giải thích hợp lý nhất cho kế hoạch tối qua là cậu đang nhắm vào Trình Giản.
Trình Giản cũng là chủ nợ của cậu sao?
Nhúng tay vào dự án của Trần Quốc Anh, Đăng Dương đã có mọi tư liệu về Trình Giản.
Một công tử ăn chơi có đời tư thối nát, gây ra mấy vụ bê bối đều được cha hắn ém nhẹm.
Bước vào nhà, Đăng Dương đã có quyết định.
Chưa đến chín giờ nên thợ sửa nhà chưa tới, khóa cửa vẫn là loại bình thường, Đăng Dương không có chìa khoá.
Lúc này điện thoại rung lên.
Đăng Dương lấy điện thoại ra, là tin nhắn Wechat đến từ 52 Hz.
"Em vào học rồi nên không kịp qua đó, một tiết 45 phút lận, anh có chờ em không?"
Thanh Pháp cũng vừa nhớ ra Đăng Dương không có chìa khoá.
Đăng Dương đột nhiên đổi ý không đổi khóa thông minh nữa, khóa cửa bình thường cũng có ưu điểm của nó.
Anh trả lời, "Chờ em."
Thế là chủ tịch Trần thị có thời gian kiếm tiền tính bằng giây đứng đợi trong hành lang cũ kỹ hết 50 phút.
Thanh Pháp chạy tới mất 3 phút.
Đầu mùa hè, Thanh Pháp mặc sơmi ngắn tay màu đen, bên trong lót áo thun trắng, chuỗi vòng đậu đỏ trên cổ tay hết sức bắt mắt.
Cậu lấy chìa khoá ra mở cửa, "Lần sau làm thêm một chìa......"
Đăng Dương dắt cậu vào nhà rồi đóng cửa, nhốt người giữa cánh cửa và cánh tay mình, cúi đầu tựa vào trán Thanh Pháp, "Nghỉ giữa buổi bao lâu?"
Hơi thở phả vào chóp mũi Thanh Pháp có vị bạc hà tươi mát, ý đồ của Đăng Dương đã rõ rành rành.
Thanh Pháp đang định trả lời thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân và tiếng nói chuyện.
Có người tra chìa khoá vào ổ.
Thợ sửa nhà đến.
Trong mắt Đăng Dương lộ rõ vẻ bất mãn hiếm thấy, anh đưa tay khóa cửa rồi cúi đầu hôn chụt lên môi Thanh Pháp mấy cái, sau đó mới buông cậu ra.
"Tan học về nhà sớm nhé."
*
Thanh Pháp đến muộn hai phút.
Ánh mắt Cố Tinh Dã một mực dõi theo Thanh Pháp, cho đến khi cậu ngồi xuống trước mặt mình.
Cố Tinh Dã đã sửa lại thói quen ngồi cuối lớp, giờ hắn luôn ngồi ở hàng thứ hai.
Thanh Pháp tới sớm, hắn có thể dễ dàng ngồi sau lưng cậu, nếu có những bạn học khác ngồi sẵn ở đó thì hắn cũng sẽ tươi cười xin đổi chỗ.
Cố Tinh Dã nghĩ có lẽ Thanh Pháp sẽ tức giận.
Nhưng không hề.
Thậm chí hắn cố ý tìm bài học để hỏi Thanh Pháp, cậu vẫn nghiêm túc phân tích kỹ càng cho hắn.
Ánh mắt Cố Tinh Dã dán vào chuỗi đậu đỏ lần nữa.
Vòng tay đậu đỏ, nữ sinh theo đuổi Cố Tinh Dã không tặng mười chuỗi thì cũng có tám chuỗi nên hắn biết rõ ý nghĩa của nó.
Cố Tinh Dã thất thần, đến khi Thanh Pháp gọi lần thứ hai hắn mới hoàn hồn.
Giờ kiểm tra, Thanh Pháp đưa đề tới, khóe môi Cố Tinh Dã cong lên, "Cậu để trên bàn cũng được mà."
Thanh Pháp bình thản nói. "Cậu đang phân tâm."
Cố Tinh Dã cầm lấy đề kiểm tra, "Báo cáo thí nghiệm vừa bị lão Dương mắng xối xả nên tớ đang chán lắm đây."
Thanh Pháp không nói gì, báo cáo thí nghiệm lần đầu của cậu cũng bị Dương Nhữ Thành trả về.
"Làm lại 81 lần!"
Thanh Pháp về chỗ làm bài.
Tư thế ngồi của cậu hết sức nghiêm chỉnh, ngay cả khi làm bài kiểm tra sống lưng cũng thẳng tắp.
Nghe tiếng bút sàn sạt đều đều, Cố Tinh Dã cười khẽ.
Kiểm tra hai tiết, buổi sáng Thanh Pháp chỉ học ba tiết, cậu đến thẳng phòng thí nghiệm, cơm trưa cũng không ăn, xế chiều lên lớp lại đi thẳng tới phòng học.
Học xong hai tiết, Thanh Pháp thu dọn sách vở ra về.
Cậu về nhà trước, ở cửa có mấy vệt tro mờ nhạt, quả nhiên tối qua Trần Quốc Anh đã tới.
Thanh Pháp mở cửa vào nhà lấy mấy bộ đồ rồi lại đem laptop đi.
Thanh Pháp lái xe đến chợ.
Thịt bán buổi chiều không tươi lắm, cậu tìm một vòng khắp chợ mới mua được hai miếng sườn heo tươi rói, còn có một khúc xương ống.
Sau đó mua thêm rau xanh, một quả dứa và một túi măng cụt.
Chung cư mấy trăm ngàn một mét vuông nên bãi đậu xe ngầm cũng hết sức sang trọng, xe Thanh Pháp hoàn toàn không hợp với nơi này nhưng bảo vệ vẫn cung kính cho cậu vào ngay lập tức.
Đăng Dương không biết Thanh Pháp có lái xe tới hay không nhưng vẫn dặn trước.
Đăng Dương có chỗ đậu riêng dành cho bốn chiếc xe, Thanh Pháp đậu phía trong cùng rồi xuống xe xách đồ lên lầu.
Cậu nhắn tin cho Đăng Dương, bảy giờ anh mới về, còn hai tiếng nữa, Thanh Pháp vo gạo ngâm nước, sau đó hầm xương ống nấu nước dùng.
Một tiếng sau, cậu đổ gạo đã ngâm vào nồi cơm điện, nồi này nấu khoảng một tiếng, khi Đăng Dương về thì cơm cũng vừa chín.
Thanh Pháp nặn thịt viên rồi nhặt rau, dứa cũng đã gọt xong.
Loại dứa này không cần ngâm nước muối nhưng Thanh Pháp thích vị muối nhạt nên vẫn ngâm nước muối loãng.
Chuẩn bị xong xuôi, Thanh Pháp đến phòng ăn mở laptop ra điều chỉnh số liệu thí nghiệm.
Lúc học cậu rất nghiêm túc, trong phòng chỉ có mùi thơm của xương hầm chứ không có động tĩnh nào khác, Thanh Pháp cũng quên cả thời gian.
Đến khi chỉnh xong số liệu, liếc nhìn góc phải dưới laptop đã gần bảy giờ rưỡi.
Thanh Pháp đóng laptop lại rồi cầm điện thoại lên.
6 giờ 55 phút, Đăng Dương gửi một tin nhắn WeChat.
"Có việc về hơi muộn, em đói bụng thì ăn trước nhé? Đừng chờ anh."
Ánh mắt Thanh Pháp dao động.
Có lẽ Đăng Dương bận việc đột xuất, sau khi tan sở mới phát sinh.
6 giờ 55 phút.
Thanh Pháp trả lời một chữ "Dạ" rồi lại mở laptop ra, tranh thủ làm thêm kiếm tiền.
Cậu đã trả góp ba kỳ cho Đăng Dương, đợi kiếm được vài khoản nữa sẽ trả hết một lượt số tiền còn lại cho anh.
Ting.
Điện thoại Đăng Dương rung lên nhưng anh không lấy ra, đôi mắt đen trầm xuống, "Nói đi, chuyện gì."
Hai mươi phút trước, Đăng Dương vừa ra khỏi Trần thị thì Đỗ Bình An chạy ào tới.
"Anh cháu có một bí mật." Đỗ Bình An thì thào, "Tìm chỗ yên tĩnh kín đáo nói được không ạ?"
Đăng Dương không hề quan tâm đến bí mật của Thanh Pháp.
Nhưng vẻ mặt Đỗ Bình An rất điên cuồng, anh trầm tư hai giây rồi dẫn y đến quán cà phê.
Đỗ Bình An xem đây như lần đầu hẹn hò, vui vẻ gọi một ly Cappuccino.
Y uống từng ngụm cà phê nhỏ, cảm thấy còn ngọt hơn cả mật ong.
Nghe Đăng Dương mở miệng, y mới ngước mắt lên, hai mắt sáng rực, hỏi Đăng Dương một câu, "Chú và anh cháu bắt đầu hẹn hò từ lúc nào vậy?"
Đăng Dương không trả lời, "Tôi không có nhiều thời gian, còn mười phút nữa."
Đỗ Bình An siết chặt ly cà phê, "Đang vội đi gặp anh cháu sao?"
Đăng Dương nhìn đồng hồ, "Chín phút."
"Chú đừng tính nữa mà......" Đỗ Bình An tủi thân cắn m.ôi dưới, "Chú đối với anh cháu cũng nóng nảy vậy sao?"
Đăng Dương vẫn không trả lời, thậm chí Đỗ Bình An còn có ảo thính kim giây đang nhích từ từ bên tai, y nhìn Đăng Dương, rốt cuộc đi vào chuyện chính.
"Cháu thích chú!"
Mặt Đỗ Bình An lập tức đỏ đến mang tai, "Chú Dương, cháu thích chú lắm, cháu thích chú từ lâu rồi, cháu nói thật đấy! Trước khi chú hẹn hò với anh cháu thì cháu đã thích chú rồi."
Đăng Dương đứng dậy rời đi, "Lần sau đừng tìm tôi vì mấy chuyện vớ vẩn này nữa."
Ngữ khí câu cuối cùng của anh vô cùng nặng nề, "Chú ý thân phận của mình đi."
Thái dương Đỗ Bình An đau buốt.
Y nhìn chằm chằm bóng lưng Đăng Dương, chạy theo muốn nắm cánh tay Đăng Dương nhưng anh tránh đi.
Đăng Dương nhíu mày.
Sự giáo dưỡng khiến anh rất hiếm khi bộc lộ cảm xúc yêu ghét trước mặt người khác, đây đã là biểu cảm chán ghét nhất của anh.
Đỗ Bình An bị vẻ căm ghét của Đăng Dương kí/ch thích mạnh, tim như rơi xuống vực sâu vạn trượng, y không muốn!
Nể tình Thanh Pháp là anh ruột mình nên y không muốn vạch trần, nhưng giờ y chẳng còn cách nào cả!
Y gào khóc: "Người thật lòng thích chú chỉ có cháu thôi!" Nước mắt nóng hổi tràn ra bờ mi, "Chú bị lừa rồi, Thanh Pháp hoàn toàn không thích chú đâu!"
Tiếng la hét biến mất.
Đăng Dương hờ hững nói: "Tôi yêu em ấy là đủ rồi."
( Tr ơi anh ko múa mà ảnh bật nhạc cho chị em mình múaaaa )
Con ngươi Đỗ Bình An lập tức nổ tung.
Y không thể tin được lời này lại thốt ra từ miệng Đăng Dương.
Đăng Dương cao ngạo tự phụ...... mà lại nói ra câu hèn mọn vậy sao.
Không thể nào!
Đỗ Bình An không tin, y lừa mình dối người móc điện thoại ra, trong lúc luống cuống điện thoại tuột khỏi tay, y khẩn trương ngồi xuống nhặt, nước mắt đầm đìa trên mặt thi nhau rơi xuống đất, "Chú không tin cháu sao? Cháu không lừa chú đâu, cháu có video mà, hôm qua Thanh Pháp đi......"
Y cầm điện thoại rồi vội vàng mở ảnh chụp từ video, nhưng ngẩng đầu lên thì Đăng Dương đã bỏ đi, trợ lý đẩy cửa kính, Đăng Dương đi ra ngoài, ánh đèn ở cổng sáng trưng, đúng lúc này Đỗ Bình An nhìn thấy chiếc vòng thấp thoáng trên cổ tay anh.
Vòng đậu đỏ.
Đỗ Bình An đã từng thấy, thành phố mà y đến du lịch sau khi tốt nghiệp cấp ba bán vòng tay đậu đỏ khắp nơi, đám bạn xúi y mua một chuỗi tặng người trong lòng.
Lúc đó y gạt phắt đi, sao Đăng Dương lại chịu đeo vòng đậu đỏ được chứ.
Ánh mắt Đỗ Bình An dần tan rã, cuối cùng chỉ còn trống rỗng.
Cả thế giới đều biến thành trắng đen, điện thoại rơi xuống đất y cũng không phản ứng mà chậm chạp đứng dậy đi ra quán cà phê.
Trung tâm thành phố về đêm vẫn hết sức náo nhiệt, ngựa xe như nước, Đỗ Bình An hệt như cái xác không hồn đờ đẫn đi tới phía trước.
Bỗng nhiên một ánh sáng chói mắt lóe lên, Đỗ Bình An bị ai đó kéo mạnh ra sau, tiếng thắng gấp vang lên liên tiếp, có mấy người hạ cửa xe xuống chửi ầm lên, "Muốn chết thì đi chỗ khác! Đừng có ra đường hại người nữa!"
Rốt cuộc lý trí Đỗ Bình An cũng trở về, lúc này mới nhận ra mình vừa lao vào dòng xe cộ, tim y đập thình thịch vì sống sót sau tai nạn, tái mặt quay đầu muốn xem người cứu mình là ai, vẫn ôm một tia hy vọng cuối cùng là Đăng Dương lo lắng nên quay lại tìm mình.
Kết quả vừa quay mặt lại thì một cái tát giáng xuống.
Trong tầm mắt nhòe nhoẹt, lần thứ hai y thấy mẹ Đỗ khóc: "An An con điên rồi sao! Đăng Dương là người của anh trai con mà!"
Đầu óc Đỗ Bình An nổ tung, tất cả đều là hư vô.
Mẹ biết chuyện rồi......
——
Cửa thang máy mở ra, Đăng Dương lập tức ngửi thấy mùi xương hầm thơm lừng, cởi giày vào nhà, anh thấy Thanh Pháp đang gõ bàn phím, trên bàn ăn đã bày sẵn lẩu thịt viên và rau sống, xương hầm sôi ùng ục.
Thanh Pháp cũng biết Đăng Dương về, chỉ là việc đã sắp làm xong, vừa nhìn màn hình vừa tăng tốc độ gõ phím, hỏi mà không quay đầu lại: "Đói chưa? Em còn năm phút nữa......"
Chưa dứt lời thì bả vai chùng xuống, Đăng Dương tựa cằm lên vai trái của cậu rồi để việt quất lên bàn, hai tay vòng qua ghế ôm chặt cậu, hơi thở ấm áp phả vào sau tai, "Không đói, chờ em làm xong đã."
Thanh Pháp lại tăng nhanh tốc độ gõ.
Ba phút sau làm xong, cậu dành ra hai phút kiểm tra, thấy không có gì sai sót thì gửi cho bên thuê.
Đăng Dương mở miệng, "Anh muốn đòi phần thưởng chơi bài lần trước."
Thanh Pháp phát hiện tâm trạng Đăng Dương không tốt, hệt như lần trước ở cửa hàng nội thất, cười nhưng không vui. Công việc có vấn đề gì sao? Thanh Pháp suy đoán, vừa định quay đầu thì bị Đăng Dương ngăn lại rồi hôn nhẹ sau tai cậu, "Sau này xài thẻ phụ của anh đi, thời gian của em rất quý giá, đừng lãng phí vào những chuyện vặt vãnh này nữa."
Hàng mi dài chớp nhẹ, Thanh Pháp tắt laptop, màn hình mau chóng tối đen, phản chiếu góc nghiêng của Đăng Dương.
Anh nhắm mắt lại hôn cậu.
Nụ hôn đơn thuần khác xa nụ hôn tràn đầy d.ục vọng sáng nay, giống như thú nhỏ bị thương trở về chốn nương náu duy nhất, được an ủi bằng một nụ hôn dịu dàng.
Thanh Pháp nhẹ giọng, "Đây không giống phần thưởng của anh mà giống phần thưởng của em hơn đó."
Lúc này Đăng Dương mới cười thật sự, anh ngước mắt lên, "Cũng đúng, của anh cũng là của em mà."
Thanh Pháp yên lặng suy tư mấy giây.
Vốn dĩ cậu định trả xong tiền thuốc men cho Đăng Dương sẽ không nhận việc làm thêm nữa, tiền để dành của cậu vẫn đủ trang trải chi tiêu hàng ngày trong lúc học đại học, cậu muốn chuyên tâm thí nghiệm và lọt vào danh sách.
"Dạ." Cậu gật đầu.
Đăng Dương bật cười, "Nhận thẻ rồi mà không xài cũng không được đâu đấy."
Thanh Pháp chợt nói: "Vậy sau này mua đồ ăn phải tới chợ bán sỉ rồi."
Phản ứng nhanh nhạy như Đăng Dương cũng phải mất mấy giây mới hiểu ra Thanh Pháp đang trêu mình, chợ bán lẻ bình thường không nhận thẻ tín dụng nên phải đến chợ bán sỉ.
Biết nói đùa là tốt rồi.
Đăng Dương xoa đầu Thanh Pháp rồi nói một dãy số và chữ, "Mật khẩu Wechat và mật khẩu thanh toán đấy, trong đó còn ít tiền lẻ em xài luôn đi."
Đăng Dương buông Thanh Pháp ra rồi đem việt quất vào bếp, "Cuối tuần này em rảnh không?"
Thanh Pháp kéo ghế đứng dậy đem laptop đi, một lát sau Đăng Dương bưng việt quất đã rửa sạch tới, thứ Bảy này Thanh Pháp có lịch thí nghiệm, "Rảnh ạ, đi câu cá không anh?"
"Muốn câu cá à?" Đăng Dương đặt việt quất xuống, hiểu ý nhếch môi cười, "Để tuần sau đi. Tuần này đi khám bác sĩ nhé?"
Anh rất quan tâm đến thể chất lạnh của cậu.
Thanh Pháp đã quên béng chuyện này, cậu biết thể chất mình lạnh bẩm sinh, mùa hè tay chân vẫn lạnh buốt, nhưng Đăng Dương đã muốn cậu đi khám thì cậu sẽ không từ chối, "Dạ."
Cơm nước xong xuôi, Thanh Pháp ăn hết việt quất, nghỉ ngơi một lát mới về phòng ngủ chính tắm rửa.
Đăng Dương vào phòng làm việc đăng nhập email, mở thư gửi tới lúc bảy rưỡi tối.
Mấy bản thỏa thuận không dài lắm, chẳng có chút hiệu lực pháp lý nào.
Chốc lát sau, trợ lý gọi đến.
"Trần tổng, có một người đồng ý rồi ạ." Bao năm nay trợ lý đi theo Đăng Dương đã gặp vô vàn sóng gió nhưng vẫn bị thú vui tình d/ục của Trình Giản dọa sợ.
Đổi bạn tình là phổ biến nhất, hầu hết là 3P, 4P, nam nam nữ nữ, đủ cách chơi không thể tưởng tượng nổi.
Vô nhân tính nhất là có một số người bị ép buộc, hoặc là bị đưa lên giường Trình Giản, hoặc là bị Trình Giản cưỡng h?iếp.
Sau đó vì đủ lý do mà không ai tố cáo Trình Giản.
Giờ người đồng ý tố cáo Trình Giản là một thanh niên 25 tuổi, là sao nam khá nổi tiếng trong giới giải trí, năm ngoái đã tuyên bố giải nghệ.
Lý do đưa ra là đi du học nhưng thực tế là bị Trình Giản ép buộc, mắc bệnh trầm cảm định tự sát mấy lần, hoàn toàn không thể hoạt động được nữa.
Hắn hận Trình Giản đến chết nhưng không thể làm gì.
Đêm đó hắn bị Trình Giản chuốc say, đầu óc mụ mẫm không thể phản kháng, Trình Giản rất có kinh nghiệm nên không hề để lại ti.nh dịch.
"Anh thật sự có cách để Trình Giản chịu trừng phạt sao?" Đôi mắt vô hồn của sao nam từ từ dấy lên một tia hy vọng nhỏ nhoi.
"Không phải tôi." Trợ lý trịnh trọng nói, "Mà là Trần tổng của chúng tôi, chỉ cần cậu chịu đứng ra tố cáo thì nhất định sếp tôi sẽ làm được."
Sao nam trầm mặc thật lâu rồi gật đầu, "Tôi chẳng còn gì để mất cả, chỉ cần trả thù được Trình Giản thì dù có phải làm gì tôi cũng chịu, chết cũng được!"
......
Đăng Dương cúp máy, lời nói của sao nam khiến anh nghĩ tới Thanh Pháp.
Lâu lắm rồi anh không hút thuốc lá, kéo hộc bàn ra, có một hộp thuốc chưa mở.
Mấy giây sau, anh đóng lại.
Đổ ra mấy viên kẹo từ ống đựng bút trên bàn, kẹo trái cây bọc trong giấy laser.
Anh không thích ngọt, nhưng những lúc tâm phiền ý loạn, một viên kẹo có thể giúp anh mau chóng bình tĩnh lại.
Đăng Dương cầm lên một viên kẹo màu vàng, không phải vị dứa mà là vị chuối.
Vừa bỏ vào miệng thì có tiếng gõ cửa.
Cửa không đóng, quay đầu là Thanh Pháp đứng ở cửa, thanh niên mới tắm xong tỏa ra mùi tuyết tùng từ trong ra ngoài, tóc hơi xoăn lên, mặc áo thun và quần đùi rộng rãi, không cố che giấu vết sẹo trên chân mình.
"Em sắp ngủ rồi." Khóe miệng Thanh Pháp cong cong, "Nên tới chúc anh ngủ ngon."
Vị chua ngọt lan tràn trong miệng, là kẹo dứa. Mắt đen của Đăng Dương tĩnh mịch.
"Có phải em quá yên tâm về anh không vậy?"
Thanh Pháp không hiểu, sau khi hiểu ra thì vô thức cúi đầu nhìn cổ áo.
Đăng Dương biết mình đã nghiện.
Không phải sinh lý mà là nghiện Thanh Pháp, từ trong ra ngoài.
Giọng anh khàn đi, không trêu Thanh Pháp nữa. "Ngủ sớm chút đi, danh sách mà em muốn không dễ lọt vào đâu."
Thanh Pháp không hề bất ngờ vì Đăng Dương biết chuyện danh sách thực tập, cậu quay lưng đi, chân vừa nhấc lên lại quay đầu hỏi, "Anh muốn không?"
Ánh mắt cậu trong veo, cứ như đang hỏi anh có muốn ăn cơm không.
Ngón tay thon dài của Đăng Dương nắm chặt giấy gói kẹo, yết hầu kìm nén nhấp nhô.
Một lát sau, anh xoay ghế qua chỗ khác, "Ngủ đi, ngủ ngon nhé."
Thanh Pháp yên lặng nhìn anh một lát rồi mới đi.
*
Hôm sau, Cố Tinh Dã xin nghỉ học.
Tin này được các nữ sinh ngồi phía sau bàn tán trong giờ giải lao, "Xin nghỉ một ngày thôi."
"Cố Tinh Dã ít khi xin nghỉ lắm, chắc đi tìm bạn gái chứ gì......"
"Không đâu, ngày nào Cố Tinh Dã cũng ngâm mình trong phòng thí nghiệm thì lấy đâu ra bạn gái......"
Thanh Pháp lật sách, mơ hồ cảm thấy có chuyện gì đó mà mình không biết.
Buổi chiều tan học cậu mới biết.
Mẹ Đỗ gọi tới, "Tiểu Pháp, cháu tan học chưa, nói chuyện với dì được không? Dì đang ở ngoài cổng trường cháu đây."
Thanh Pháp dẫn mẹ Đỗ về nhà mình.
Không phải cố ý kể khổ mà là cậu đã đoán trước chuyện mẹ Đỗ sắp nói, có lẽ bà cần một không gian an toàn tuyệt đối.
Ánh mắt mẹ Đỗ khó giấu được vẻ kinh ngạc, bà cũng không dám nhìn kỹ căn phòng còn nhỏ hơn kho chứa đồ của nhà họ Đỗ này, sợ làm thanh niên tự ái.
Thanh Pháp rót cho mẹ Đỗ một ly nước mật ong hoa vải, mắt bà vằn vện tơ máu, thậm chí tóc cũng bạc thêm mấy sợi, bà luôn chú ý hình tượng nhưng lại không hề nhận ra.
Người có thể làm mẹ Đỗ trở thành như thế chỉ có Đỗ Bình An, Thanh Pháp không hiểu Đỗ Bình An đã nhập viện mà làm thế nào tổn thương được người phụ nữ thương mình nhất này.
Cậu đặt ly nước xuống, "Dì uống trước đi rồi từ từ nói, đừng gấp ạ."
Sự dịu dàng của cậu lập tức trấn an mẹ Đỗ, bà khóc không thành tiếng, "Xin lỗi Tiểu Pháp, dì...... dì thay mặt An An xin lỗi cháu, nó phạm phải sai lầm lớn rồi."
Mẹ Đỗ chưa từng xen vào đời tư của Đỗ Bình An, y để quên nhật ký trên bàn, bà cũng chỉ cất vào ngăn kéo giùm y.
Dạo này bà thấy tình trạng Đỗ Bình An ngày càng bất thường nên hết sức lo lắng, rốt cuộc về nhà xem nhật ký của y.
Từ nhỏ Đỗ Bình An đã thích viết nhật ký, cái gì cũng viết.
Mấy quyển nhật ký dày cộp, trang nào cũng chỉ viết một cái tên, Đăng Dương.
Mẹ Đỗ đọc mà ngây người.
Đăng Dương này là bạn trai Đăng Dương của Thanh Pháp sao?
Bà hoang mang lo sợ, cố giữ bình tĩnh trở lại bệnh viện, thấy Đỗ Bình An tỉ mỉ chọn quần áo như không có chuyện gì xảy ra thì tim lạnh đi một nửa.
Sau đó bám theo Đỗ Bình An......
Rốt cuộc bắt gặp cảnh tượng mà bà không bao giờ muốn thấy.
Sao có thể......
Thích bạn trai của anh mình chứ......
Lần đầu tiên mẹ Đỗ đánh Đỗ Bình An.
"Xin lỗi, dì thật sự rất xin lỗi vì đã dạy An An thành ra như vậy." Ngoài câu này mẹ Đỗ chẳng còn biết phải nói gì nữa.
Thanh Pháp nhìn mẹ Đỗ thút thít, hình ảnh bà dần trùng khớp với Nguyễn Thu Sương.
Lần đầu tiên cậu thấy ghen tị với Đỗ Bình An.
Đời người có được tình thương của mẹ một lần đã là hạnh phúc lắm rồi, Đỗ Bình An lại có đến hai lần.
"Dì không cần xin lỗi thay nó đâu." Thanh Pháp chồm tới nhẹ nhàng ôm người phụ nữ khóc đến run rẩy.
Giọng cậu trong trẻo, "Càng không cần trả giá cho lỗi lầm của người khác."
......
Trấn an mẹ Đỗ xong, Thanh Pháp dặn tài xế đưa bà về nhà họ Đỗ rồi dõi theo chiếc xe chạy xa dần, sau đó đi tới chỗ đậu xe khởi động xuất phát.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co