54
Trên đường Thanh Pháp gọi điện cho Đăng Dương, "Tối nay em sẽ về muộn."
"Anh cũng có việc phải xử lý." Đăng Dương cười, "Chắc còn trễ hơn em nữa đấy."
Đăng Dương tăng ca là chuyện bình thường nên Thanh Pháp cũng không nghĩ nhiều, đến bệnh viện đậu xe xong, cậu đi thang máy lên lầu.
Đến phòng bệnh 1503, cửa khép hờ, giọng Cố Tinh Dã vọng ra.
"Ở sân đấu khúc côn cầu trên băng tớ đã biết cậu thích Trần tiên sinh rồi."
Thanh Pháp khựng lại.
Trong phòng bệnh, hai mắt Đỗ Bình An đỏ hoe, "Biết thì biết, tớ thích chú ấy đâu có gì sai!"
Cố Tinh Dã nhíu mày, "Anh ấy là bạn trai Thanh Pháp mà."
"Đừng có nhắc tớ mãi thế." Trước mặt Cố Tinh Dã, Đỗ Bình An chẳng chút kiêng dè bộc lộ sự phẫn uất của mình, "Tớ biết chứ, nhưng tớ gặp chú Dương trước mà."
Giọng y nghẹn ngào như sắp khóc, "Cũng là tớ thích chú Dương trước...... Như vậy không công bằng......"
Chuyện tối qua mẹ Đỗ kể với Cố Tinh Dã rất mơ hồ, nhưng hắn hiểu rõ Đỗ Bình An nên đã đoán được bảy tám phần.
"Tình yêu đâu phân biệt trước sau." Cố Tinh Dã chợt nhớ đến đêm mưa ở Hoài Sơn.
Hai người hôn nhau trong nhà kính, Thanh Pháp mà hắn chưa từng thấy.
Hắn thầm thở dài, "Dù thế nào Thanh Pháp cũng là anh ruột cậu, giờ cậu phải từ bỏ Trần tiên sinh thôi."
Đỗ Bình An ngẩng phắt lên, "Sao ngay cả cậu cũng bênh vực Thanh Pháp vậy......" Y chợt khựng lại, con ngươi dần mở to, "Chắc không phải cậu cũng thích Thanh Pháp đấy chứ?"
Trong phòng lập tức yên tĩnh.
Cố Tinh Dã không thừa nhận mà cũng chẳng phủ nhận, chỉ lộ ra ánh mắt phức tạp.
Lồng ngực Đỗ Bình An phập phồng dữ dội, dạo này y gầy rộc hẳn đi, bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình phát ra tiếng sột soạt theo cảm xúc mãnh liệt của y.
"Cậu cũng về đi!" Đỗ Bình An chỉ ra cửa phòng bệnh. "Các người thích Thanh Pháp hết đi! Tôi cóc cần!"
Rốt cuộc Cố Tinh Dã bộc lộ cảm xúc, "Cậu đã là người lớn rồi, học cách kiềm chế tính thiếu gia của mình đi được không?"
"Tính tôi vậy đó, không thích thì đừng tới nữa." Đỗ Bình An nổi nóng. "Tôi có gọi cậu tới đâu!"
Cố Tinh Dã quay lưng bỏ đi.
Kéo cửa ra, Cố Tinh Dã nhìn thấy Thanh Pháp ngoài cửa, hắn sửng sốt rồi lập tức mỉm cười, "Tớ đi trước đây."
Thanh Pháp lịch sự gật đầu.
Lúc này Đỗ Bình An cũng nhìn sang, thấy Thanh Pháp thì đầu tiên là bối rối.
Thanh Pháp đến bao lâu rồi? Có nghe thấy lời y nói không?
Nhưng sự bối rối biến mất rất nhanh, Đỗ Bình An túm chặt mền, y có làm gì sai đâu!
Y nhìn Thanh Pháp đóng cửa lại, chờ cậu đến gần, y mở miệng trước: "Đúng vậy, em thích Đăng Dương đấy."
Y ngồi thẳng dậy, "Anh muốn chửi thì cứ chửi đi."
Đỗ Bình An hất mặt lên, giờ Thanh Pháp mới thấy má phải của y hơi sưng, còn in mấy dấu tay.
Mẹ Đỗ chỉ nói tối qua Đỗ Bình An đi tìm Đăng Dương chứ không nói bà đánh Đỗ Bình An.
Thanh Pháp bình tĩnh nói: "Anh không mắng em đâu."
Đỗ Bình An giật mình, cắn mạnh má trong, "Đừng tưởng anh làm vậy thì em sẽ áy náy." Sống mũi y cay xè. "Em chẳng có lỗi gì cả, lúc em thích chú ấy anh vẫn chưa xuất hiện mà!"
Thanh Pháp đột nhiên bật cười.
Đỗ Bình An bị dọa sợ, ngơ ngác nhìn cậu.
"Nhiều lúc anh cũng không biết em ngốc thật hay giả ngốc nữa." Ánh mắt Thanh Pháp tối đi, "Chẳng ai lên án em vì trước kia thích Đăng Dương cả, nhưng em biết rõ anh ấy là bạn trai anh mà tối qua vẫn đi tìm anh ấy."
Đúng là bây giờ Đỗ Bình An mới nhớ ra chuyện này, y lại càng không cảm thấy mình có lỗi.
"Anh thích Trần Quốc Anh, không thích Đăng Dương mà lại ở bên chú ấy, anh đang lừa dối người khác, chính anh mới có lỗi!"
Y cầm điện thoại vội vàng mở ảnh chụp video ra cho Thanh Pháp xem, "Anh đừng hòng chống chế, đây chắc chắn là anh!"
Thanh Pháp nhìn bóng người nhỏ xíu mơ hồ kia, Đỗ Bình An có thể nhận ra cậu cũng xem như một loại tài năng.
Nhưng cậu chỉ quan tâm đến chuyện khác, "Em tìm Đăng Dương để cho anh ấy xem cái này à?"
Đỗ Bình An gật đầu, "Đúng vậy! Vốn dĩ em cũng chẳng muốn vạch mặt anh đâu, là chú ấy......"
Hồi bé Đỗ Bình An từng bị gai xương rồng đâm vào tay một lần, bàn tay nhỏ bé dính đầy gai li ti, mẹ Đỗ phải nhổ cho y cả đêm mới hết.
Mới đầu không đau nhưng hôm sau thỉnh thoảng lại nhói lên.
Mấy chữ kia của Đăng Dương hệt như gai xương rồng đâm vào tim y.
Nhả ra da thịt bị mình cắn rách, Đỗ Bình An nghẹn ngào nói, "Chú ấy nói mình yêu anh là đủ rồi, em lấy ảnh chụp ra cho chú ấy xem mà chú ấy cũng chẳng thèm nhìn."
Đây không phải lần đầu tiên Thanh Pháp nghe người khác nói Đăng Dương quan tâm mình thế nào, Hoàng Đức Duy và Phạm Bảo Khang cũng từng nói qua.
Nhưng nghe câu "Chú ấy nói mình yêu anh là đủ rồi", tim Thanh Pháp như bị ai bóp chặt, cậu lặng người đi.
Đỗ Bình An lại hiểu lầm Thanh Pháp đang chột dạ, tim y đập dồn dập, bỗng nhiên nhảy xuống giường túm lấy hai tay Thanh Pháp, nước mắt tuôn như mưa, "Anh không thích chú Dương thì buông tha chú ấy đi được không? Em không thể không có chú Dương được, em rất thích rất thích chú ấy, anh......" Y khó nhọc gằn từng chữ, "Anh nhường em một lần đi, anh muốn gì em cũng cho anh hết!"
Thanh Pháp tỉnh táo lại, nhìn Đỗ Bình An khóc lóc đáng thương rồi gỡ ra bàn tay y đang níu chặt mình.
Đúng lúc này, Đỗ Bình An thấy được chiếc vòng trên cổ tay Thanh Pháp.
Giống hệt vòng của Đăng Dương, màu đậu đỏ đẹp đến chói mắt.
"Đỗ Bình An." Thanh Pháp gọi cả họ lẫn tên y, "Dừng lại ở đây đi."
Trong lòng Đỗ Bình An bất giác hoảng hốt, y không biết tại sao nhưng lúc này có một cảm giác rất mãnh liệt, vô cùng mãnh liệt, không thể để Thanh Pháp đi được, y muốn níu tay cậu lần nữa, "Anh——" Trước mắt lại tối sầm.
Lần này không sáng lại nữa, không biết Thanh Pháp ở đâu, y vừa gấp vừa sợ, "Anh ở đâu vậy? Mắt em không thấy gì nữa, em không thấy anh......"
Thanh Pháp đứng ngay trước mặt Đỗ Bình An, nhìn y quơ quào lung tung trong không khí, bệnh mắt đến sớm vậy sao?
Cậu quay người đi.
Đỗ Bình An nghe tiếng bước chân thì càng thêm sợ hãi, y chạy tới trước nhưng lại bị vấp chân, cả người ngã nhào xuống đất.
"Anh......" Đỗ Bình An hoảng sợ tột độ, lồm cồm bò dậy nhưng hai chân không còn sức lực, chỉ biết gọi rối rít, "Anh quay lại đây đi......"
Qua một lúc lâu, lại có tiếng bước chân, Đỗ Bình An giơ tay lên chụp, "Anh......"
"Đỗ tiên sinh, cậu có nhìn thấy tay tôi không?"
Giọng nói quen thuộc vang lên, là bác sĩ phụ trách chữa trị cho y.
*
Cạnh bệnh viện có một siêu thị.
Thanh Pháp vào mua ít trái cây và gia vị, lúc thanh toán thu ngân hỏi cậu trả bằng gì, cậu khựng lại hai giây rồi lấy ra tấm thẻ đen kia, "Thẻ ạ."
Thông qua tin tức của Đỗ Bình An, Thanh Pháp hoàn toàn chắc chắn Đăng Dương đã phát hiện ra kế hoạch của cậu.
Nhưng phát hiện được bao nhiêu và phát hiện lúc nào thì cậu vẫn chưa thể xác định.
Thanh Pháp xách đồ lên xe, vừa cài dây an toàn thì Cát Đồng Nguyên gọi tới, "Tiểu Pháp cậu xem hot search chưa? Thì ra thằng Trình c/hó đẻ kia phạm tội nhiều lần rồi, có một sao nam đã công khai tố cáo hắn xâm hại tình d/ục, giờ đang ầm ĩ lắm!"
Cát Đồng Nguyên lòng đầy căm phẫn, "Sao nam kia vì vậy mà bị trầm cảm, thằng Trình ch/ó đẻ này phải ngồi tù mục xương mới vừa!"
Thanh Pháp bật loa ngoài, thoát khỏi giao diện trò chuyện rồi mở mục tìm kiếm.
# Mạnh Diệu bị phú nhị đại xâm hại tình d/ục #
# Trình Giản #
# Trình thị #
# Mạnh Diệu bị trầm cảm từng tự sát #
......
Thanh Pháp không mở ra xem, chuyện sao nam tố cáo Trình Giản quá trùng hợp, cậu lập tức nghĩ đến Đăng Dương.
Ban đầu Thanh Pháp lên kế hoạch trả thù Trình Giản cũng từng nghĩ đến biện pháp pháp lý, nhưng chưa chắc các nạn nhân kia sẽ tin cậu, hơn nữa các vụ xâm hại tình d/ục rất khó điều tra, thu thập bằng chứng vừa khó khăn vừa mất thời gian nên tạm thời cậu đành từ bỏ.
Nếu là Đăng Dương thì sẽ dễ hơn nhiều.
Cát Đồng Nguyên vẫn đang nói gì đó trong điện thoại, Thanh Pháp gục đầu lên tay lái, cả khuôn mặt chìm vào bóng tối, nhắm mắt nghỉ ngơi một hồi mới nói vài câu với Cát Đồng Nguyên rồi cúp máy.
Về nhà Đăng Dương, lúc cởi giày Thanh Pháp nhìn thấy giày da của Đăng Dương, cậu nhìn vào nhà nhưng không thấy anh, xách đồ vào bếp cũng chẳng có ai.
Thanh Pháp để đồ xuống rồi đến phòng làm việc, "Đăng Dương?"
Anh nói vọng xuống từ sân thượng, "Anh ở đây này."
Thanh Pháp đổi hướng đi lên sân thượng, không ngờ Đăng Dương đang sắp xếp chậu hoa, anh dựng mấy cái giàn, dưới đất bày đủ loại hoa cỏ.
Hôm nay tâm trạng anh vui vẻ thấy rõ.
"Công ty vừa đặt một lô chậu hoa." Đăng Dương vẫy tay gọi Thanh Pháp tới, "Em xem còn thích gì nữa không, ngày mai anh đem về thêm."
Chậu hoa là loại vườn hoa Tú Mai hay dùng.
Tuy kiểu dáng rất phổ biến nhưng vì đối phương là Đăng Dương nên Thanh Pháp không thể không nghĩ nhiều, trong đầu cậu nảy ra một ý nghĩ, chắc không phải máy sưởi mùa đông năm ngoái quán cà phê tặng cũng là của Đăng Dương đấy chứ?
Khóe miệng cậu cong lên, Đăng Dương thấy vậy cũng cười theo, "Thích thế cơ à?"
Thanh Pháp gật đầu, "Dạ, thích lắm."
Đăng Dương đặt bình tưới xuống rồi đi tới ôm cậu từ phía sau, ôm trọn Thanh Pháp vào lòng, "Chờ em tốt nghiệp chúng ta dọn đến nhà cũ của anh nhé, trong sân trồng đủ loại hoa cỏ, còn có cây ăn quả nữa, có một cây mận đường anh trồng lúc năm tuổi, tháng sau quả chín anh dẫn em đi hái."
Thanh Pháp bắt đầu tính, "Cuối tuần khám bệnh, tuần sau câu cá, đến tháng Sáu lại đi hái mận đường."
Đăng Dương siết chặt cánh tay, đôi môi ấm áp dán vào gò má Thanh Pháp, "Còn thiếu nhiều lắm, mọi chuyện anh đều muốn làm với em một lần."
Thanh Pháp không trả lời mà nhắm mắt lại, dường như đã ngủ thiếp đi.
Thời gian trôi qua, ánh đèn neon trên tòa nhà đối diện đổi màu, cậu lên tiếng, "Đăng Dương, ngày 4 tháng 3 năm sau anh cùng ngắm mặt trời mọc với em nhé."
*
Không có những chuyện phiền lòng kia, thời gian trôi qua rất nhanh, đảo mắt đã đến cuối tuần, Đăng Dương lái xe chở Thanh Pháp đi gặp bác sĩ.
Bác sĩ bắt mạch cho Thanh Pháp, kết luận không khác mấy so với hiểu biết của cậu, thể chất lạnh bẩm sinh, không ảnh hưởng gì đến sức khỏe cả.
"Nhưng bình thường phải chú ý bồi dưỡng, ví dụ như ăn nhiều thịt trứng sữa và ít uống đồ lạnh." Bác sĩ đề nghị, "Tắm suối nước nóng nhiều cũng hữu ích lắm."
Nhà Phạm Bảo Khang có mở khách sạn suối nước nóng tốt nhất ở thành phố bên cạnh, cách thủ đô hai tiếng lái xe.
Phạm Bảo Khang nhận được điện thoại của Đăng Dương, chẳng bao lâu sau Hoàng Đức Duy cũng biết, hắn gọi thẳng cho Thanh Pháp, "Khách sạn suối nước nóng kia chơi vui lắm, anh rành quá mà! Ngày mai...... À mai em phải đi học, thứ Bảy tuần sau tụi mình đi chơi nhé!"
Đăng Dương ở cạnh nghe vậy thì trả lời trước, "Đi chữa bệnh, đừng quấy rầy."
Hoàng Đức Duy cự nự, "Quấy rầy gì chứ, Trần tổng cậu có biết tâm trạng vui vẻ mới là liều thuốc tốt nhất không hả, có tớ đi chung bảo đảm bé cưng nhà cậu sẽ được chữa trị tốt nhất cho xem!"
Thanh Pháp nhìn Đăng Dương rồi thì thầm hỏi, "Anh chịu không?"
Thanh Pháp không ngờ Đăng Dương lại cảm thấy hành động này vô cùng đáng yêu, anh cúi đầu hôn chụt lên môi cậu một cái, "Em quyết định đi."
Thanh Pháp đồng ý.
Cúp điện thoại, chưa đầy một lát sau lại có người gọi tới, là Đỗ Duy Mạnh.
Lúc đầu mẹ Đỗ không cho nói, Đỗ Duy Mạnh và cha Đỗ bàn nhau mấy ngày, cuối cùng vẫn quyết định nói cho Thanh Pháp biết, "Tiểu Pháp, nghe xong em đừng cuống lên nhé."
Đỗ Duy Mạnh thở dài, "Mắt An An có vấn đề rồi."
"Chẩn đoán chính xác là bị giác mạc hình chóp ở cả hai mắt."
Thanh Pháp không lên tiếng mà trầm tĩnh nhìn phía trước qua kính chắn gió.
Chạng vạng tối, ánh hoàng hôn cuối trời đỏ như lửa, thiêu đốt cả tầng mây đỏ rực.
Đây là lần đầu tiên Đỗ Duy Mạnh tiếp xúc với bệnh này, không rõ Thanh Pháp có biết hay không nên giải thích ngắn gọn, "Cũng may là phát hiện sớm, giờ bác sĩ đề nghị liên kết chéo giác mạc và đeo kính áp tròng cứng để kiểm soát sự phát triển, nếu hai cách này đều không hiệu quả......"
Đỗ Duy Mạnh im lặng, không hiệu quả thì phải ghép giác mạc.
Nhưng hiện giờ đây chưa phải là vấn đề nghiêm trọng nhất.
Điều nghiêm trọng là Đỗ Bình An từ chối điều trị.
Hôm đó y mù mấy tiếng rồi trở lại bình thường, chẳng biết lúc nào sẽ mù hẳn.
Cả nhà họ Đỗ ở bệnh viện thuyết phục y một tuần, còn gọi cả Cố Tinh Dã nhưng Đỗ Bình An kiên quyết khóa trái cửa, không chịu gặp ai.
Mẹ Đỗ cứ dặn họ đừng nói với Thanh Pháp, mới đầu Đỗ Duy Mạnh cũng đồng ý, đâu cần phải làm nhiều người lo lắng hơn, chờ Đỗ Bình An chữa xong rồi nói cũng chưa muộn.
Nhưng mẹ Đỗ ngày càng hốc hác, khóc cạn nước mắt, hôm qua Đỗ Duy Mạnh hoảng hốt phát hiện chỉ trong một đêm tóc bà đã bạc phơ, hắn không thể nào chờ được nữa.
"Từ nhỏ An An đã bướng bỉnh, đã quyết định chuyện gì thì không ai thay đổi được." Đỗ Duy Mạnh áy náy nói, "Giờ đành phải làm phiền em tới một chuyến, biết đâu em sẽ khuyên được nó cũng nên."
Đăng Dương chưa khởi động xe mà chờ Thanh Pháp nói chuyện xong.
Thanh Pháp vẫn nhìn hoàng hôn đỏ rực, ngữ khí bình tĩnh, "Em đến nó càng không chịu chữa đâu."
Đỗ Duy Mạnh sửng sốt, "Hai em cãi nhau à?"
Thanh Pháp không trả lời thẳng mà chỉ nói: "Anh đừng lo quá, nó bị mù mấy lần sẽ biết sợ thôi."
Đỗ Duy Mạnh cũng hết cách, "Hy vọng là thế."
Cúp máy, Đăng Dương mở miệng, "Không đi thật à?"
Trong xe yên tĩnh nên anh nghe rõ mồn một những lời Đỗ Duy Mạnh nói.
Thanh Pháp quay đầu nhìn Đăng Dương, "Anh có thấy em phũ phàng lắm không?"
Đăng Dương chồm sang ôm thanh niên vào lòng rồi hôn vành tai cậu qua lọn tóc mềm mại.
"Từ chối giỏi lắm."
Thanh Pháp cũng ôm Đăng Dương, nhắm mắt để mặc mình chìm vào vòng tay ấm áp an toàn này.
Cậu rất rã rời, cũng rất mệt mỏi, chỉ muốn ngủ một lát.
Đăng Dương bế cậu xuống xe rồi cúi đầu hôn lên mắt cậu, "Không sao đâu, ngủ tiếp đi em."
Thanh Pháp không mở mắt ra nữa.
Đăng Dương đi tới ghế sau để gối dựa xuống cho Thanh Pháp nằm, đắp chăn mỏng cho cậu rồi mới đóng cửa xe, quay ngược trở lại tìm bác sĩ.
Anh đi rồi quay lại, bác sĩ chưa kịp ngồi nóng chỗ giải thích với anh, "Bệnh này tôi không rành lắm, chỉ biết là có liên quan đến yếu tố di truyền, cũng có thể là đột biến gen."
Sắc mặt Đăng Dương trầm xuống, lập tức rời đi.
Khi Thanh Pháp tỉnh ngủ thì đã đến bệnh viện tư nhân.
Khám tổng quát có kết quả rất nhanh, mắt Thanh Pháp không bị sao cả.
Lúc này sắc mặt Đăng Dương mới dịu xuống, xoa đầu Thanh Pháp, "Tối nay ăn ở ngoài, em muốn ăn gì."
Thật ra Thanh Pháp không đói, nhưng hôm nay nào là thể chất lạnh, nào là mắt, cậu không muốn Đăng Dương lo lắng thêm về dạ dày của mình nên nghiêm túc suy nghĩ, "Thịt bò nướng ạ."
Thiện chí duy nhất mà truyện gốc dành cho cậu là có một cơ thể khỏe mạnh, trước kia bị suy dinh dưỡng nhưng cũng không mắc bệnh gì nghiêm trọng.
Đăng Dương dẫn Thanh Pháp đến nhà hàng của Tạ gia, bò được vận chuyển từ thảo nguyên về đây mới mổ, thịt tươi non còn thơm mùi sữa.
Thanh Pháp thật sự thèm nên ăn hết sạch, còn gọi thêm một phần mì xào bò.
Ăn xong, cậu vẫn làm việc và nghỉ ngơi như trước đây, không có gì khác thường, mười một giờ chúc Đăng Dương ngủ ngon rồi về phòng ngủ.
Đăng Dương lên sân thượng.
Anh ngồi xuống kiểm tra từng chậu hoa từng chiếc lá.
Ngày xưa bà ngoại anh rất yêu vườn hoa của mình, việc đầu tiên khi thức dậy và việc cuối cùng trước khi ngủ là tỉ mẩn xem đi xem lại đám hoa cỏ kia.
Lúc đó Đăng Dương không hiểu.
Anh chẳng quan tâm thứ gì nhiều đến vậy.
Nhưng hôm nay anh đã hiểu.
Nghĩ đến có thể Thanh Pháp cũng bị bệnh mắt di truyền, đầu óc anh hoàn toàn không thể hoạt động bình thường được nữa.
Thì ra là cảm giác này đây.
Hoa lá đẹp rực rỡ nhưng Đăng Dương không động đến, anh nhìn chăm chú chậu hoa lay ơn màu tím nhạt trước mặt, đôi mắt đen lắng đọng vô số cảm xúc.
Anh đang suy nghĩ lý do Thanh Pháp thích việt quất.
"Thích việt quất à?"
"Vâng, tốt cho mắt mà."
Thanh Pháp bảo vệ mắt theo kiểu bình thường hay là cha mẹ cậu có ai bị bệnh mắt nên dặn cậu phải bảo vệ mắt?
Hay là ——
Đăng Dương không sao tìm được đáp án, kể cả ngày 4 tháng 3 năm sau mà Thanh Pháp nói.
Năm sau, ngày 4 tháng 3, mặt trời mọc.
Đăng Dương nghĩ thật lâu vẫn không thể xâu chuỗi mối liên hệ giữa ba chuyện này.
Đột nhiên trợ lý gọi tới, Đăng Dương vừa tưới nước cho hoa vừa nghe trợ lý báo cáo tình hình mới nhất của vụ án Mạnh Diệu bị Trình Giản xâm hại tình d.ục.
Đúng là không có vật chứng.
Chẳng những Trình Giản không để lại t/inh dịch mà lúc ấy Mạnh Diệu bị cưỡng hi/ếp trong lúc mê man nên trên người không có vết thương, hơn nữa đã mấy năm trôi qua, camera của khách sạn đã xóa từ lâu, hôm đó thuê phòng cũng không dùng thẻ căn cước của Trình Giản.
Nhưng Mạnh Diệu dám tố cáo Trình Giản, người có quan hệ rộng trong giới đều nắm được tin tức.
Sau lưng Mạnh Diệu là Đăng Dương.
Đăng Dương cũng không giấu, trái lại còn bảo trợ lý loan tin để mọi người đều biết anh đang đối phó với Trình Giản.
Trần Quốc Anh vừa đánh Trình Giản một trận, những người khác tự động liên kết hai chuyện với nhau, nhiều người muốn nịnh bợ lấy lòng Đăng Dương nên nhân chứng xuất hiện liên tiếp.
Người đại diện của Mạnh Diệu chủ động thừa nhận trước kia Trình Giản thấy Mạnh Diệu trên sân khấu thì rất thích nên nhờ hắn hẹn Mạnh Diệu đi ăn, từng bóng gió gợi ý nếu Mạnh Diệu qua đêm với mình sẽ được quảng cáo cho Trình thị.
Tiếp tân và nhân viên phục vụ ở khách sạn cũng nhớ rõ đêm đó đúng là Trình Giản dìu Mạnh Diệu hôn mê bất tỉnh vào phòng.
Không chỉ có vậy.
Sau khi chuyện Mạnh Diệu tố cáo Trình Giản xâm hại tình d.ục lan truyền trên mạng, thấy dân mạng đều bênh vực Mạnh Diệu và chửi mắng Trình Giản, có mấy người trước đây từ chối đã chủ động liên hệ với trợ lý.
Có nam có nữ, họ không bị chuốc thuốc mê nhưng bị đưa lên giường Trình Giản để trao đổi lợi ích.
"Năm đó có một nam sinh vị thành niên 17 tuổi. Luật sư Dương rất giỏi xử lý những vụ kiện kiểu này, bà ấy nói thể nào Trình Giản cũng phải ngồi tù ba năm."
Trợ lý dừng một lát rồi nói tiếp: "Còn một tin nữa ạ."
Hắn kìm nén sự hả hê trong giọng nói, "Công cụ gây án của Trình Giản đúng là bị Tiểu Trần thiếu đánh hỏng rồi ạ."
Đăng Dương cúp máy.
Trong đầu quanh quẩn câu nói "Có một nam sinh vị thành niên 17 tuổi", bàn tay cầm bình tưới siết chặt, khớp xương nhô lên, màu da biến thành trắng xanh.
Theo thông tin mà anh nắm được cho đến giờ thì Thanh Pháp chưa từng tiếp xúc với Trình Giản.
Nhưng nhìn cách Thanh Pháp đối phó với Trình Giản, chắc chắn hắn từng tổn thương Thanh Pháp, chỉ là chưa rõ mức độ mà thôi.
Trong lòng Đăng Dương dâng lên một nỗi xúc động, muốn lập tức đến phòng Thanh Pháp ôm chặt cậu, nói với cậu từ nay về sau sẽ không bao giờ xảy ra chuyện như vậy nữa.
Nhưng ý định này chỉ thoáng qua rồi biến mất.
Những vết thương kia nằm trên người Thanh Pháp, dù bây giờ anh nhìn thấy, anh đau lòng thì Thanh Pháp từng trải qua sẽ càng đau hơn ngàn vạn lần.
Những lời an ủi chỉ làm lòng anh dễ chịu hơn chứ chẳng có tác dụng gì với Thanh Pháp.
Đăng Dương đặt bình tưới xuống, đứng dậy đi tới ngăn kéo lấy ra hộp thuốc lá chưa mở, rút một điếu, đóng cửa phòng khách đi ra lan can sân thượng, châm thuốc rít một hơi rồi chậm rãi nhả ra, khói trắng bảng lảng dưới ánh đèn trên sông.
Hút hết điếu thuốc, anh lấy điện thoại ra bấm số.
"Bảo đoàn luật sư đề nghị mười năm trở lên đi."
*
Thanh Pháp dậy lúc sáu giờ nhưng Đăng Dương còn thức sớm hơn cả cậu, trong chõ hấp bánh bao, trong nồi là cháo thịt bò nóng, Đăng Dương đã ra ngoài.
Thanh Pháp lên sân thượng mở cửa ban công, hoa cỏ lấp lánh nước dưới nắng mai, Đăng Dương đã tưới cây.
Thanh Pháp quay lại ăn điểm tâm.
Ăn sáng xong, cậu gọi điện cho Đăng Dương, "Tối qua anh không ngủ à?"
Đăng Dương đã đến văn phòng, đang xem chương trình họp sáng nay, anh cười, "Ngủ bốn tiếng, có hồ sơ cần xử lý nên dậy sớm."
Thanh Pháp yên lặng mấy giây, "Sau này ngủ thêm lát nữa đi."
Đăng Dương đóng hồ sơ lại, "Nhớ anh à?"
Anh rất hiếm khi nói vậy, Thanh Pháp sửng sốt hai giây, "Ăn sáng một mình hình như không ngon lắm."
Câu này làm tim Đăng Dương nhói lên một cái, vừa chua xót vừa ngọt ngào, vẻ mặt cương nghị bất giác trở nên hiền hòa, "Từ mai trở đi, ngày nào anh cũng sẽ ăn sáng với em."
Sắp đến giờ đi học nên Thanh Pháp cúp máy.
Tới trường, một người không mong đợi đang chờ cậu.
Mà cũng chẳng bất ngờ lắm, Đỗ Hải Đăng.
Một thời gian không gặp, vẻ ngang tàng của Đỗ Hải Đăng đã giảm bớt, lông mày nhíu chặt, thấy Thanh Pháp thì chỉ thốt ra một câu, "Có rảnh thì khám mắt đi."
Nói xong lập tức bỏ đi.
Khi hắn đi ngang qua Thanh Pháp, cậu nói, "Cảm ơn."
Lưng Đỗ Hải Đăng căng cứng, hắn siết chặt tay, trong nháy mắt hai bàn tay ướt đẫm mồ hôi, không dám quay đầu lại, "Không phải tôi quan tâm cậu đâu, cậu là anh ruột An An, nếu cậu bị mù thì sẽ là gánh nặng cho nó."
Thanh Pháp không trả lời mà chỉ nói: "Vậy cũng cảm ơn anh."
Đỗ Hải Đăng không nói gì nữa mà sải bước đi thật nhanh, chỉ giây lát sau đã biến thành chạy.
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Đến phòng học, Cố Tinh Dã từ trước đến nay luôn giữ chỗ đã tới trước, câu đầu tiên cũng là, "Bạn thân của cha tớ là chuyên gia nhãn khoa, cậu mau đi khám đi."
Thanh Pháp đáp: " Dương dẫn tôi đi khám rồi, không sao hết."
Cố Tinh Dã lộ ra vẻ mặt quả nhiên là thế, hắn cười khẽ, "Trần tiên sinh không hổ là ông trùm của giới kinh doanh, làm gì cũng nhanh cả."
Người thứ ba là Cát Đồng Nguyên.
Chẳng biết hắn nghe được tin tức ở đâu, "Tớ tìm hiểu rồi! Hình như bệnh này di truyền đó, cậu và Đỗ Bình An là họ hàng, có cần đi khám không! Bệnh này nếu phát hiện sớm cũng dễ chữa lắm!"
Thanh Pháp chờ hắn nói xong mới nói ngắn gọn quan hệ của mình và Đỗ Bình An, "Tụi tớ là anh em sinh đôi."
Cát Đồng Nguyên kêu lên, "Má ơi! Thế thì cậu càng phải đi khám chứ! Bạn trai cậu có rảnh đi chung không? Nếu không rảnh thì tớ đi với cậu!"
Thanh Pháp nói cho Cát Đồng Nguyên biết kết quả kiểm tra, hắn mới yên tâm lại.
Người thứ tư là Trần Quốc Anh lâu nay vắng bóng.
Trần Quốc Anh còn mặc đồ bệnh nhân, trên mặt bầm tím, đứng dựa vào tường bên cạnh phòng thí nghiệm, thấy Thanh Pháp tới thì lập tức đứng thẳng dậy rồi đi nhanh tới muốn kéo cậu, "Đi, đi khám mắt......"
Thanh Pháp né tránh rồi nhíu mày, "Sao anh biết chỗ này?"
Trần Quốc Anh sốt ruột đến nỗi trán lấm tấm mồ hôi, "Giờ là lúc để ý chuyện này sao? Em trai em bị giác mạc hình chóp ở cả hai mắt rồi, bệnh này di truyền đấy, em——"
"Sao anh biết chỗ này?" Thanh Pháp hỏi lại lần nữa.
Trần Quốc Anh hết cách đành phải trả lời cậu trước, "Triệu Duy Phương dẫn anh tới, được chưa? Mau lên, xe đang chờ dưới lầu, anh thu xếp hết rồi, đi khám ngay đi."
Ánh mắt Thanh Pháp trầm xuống, không để ý Trần Quốc Anh mà đi vòng qua hắn, mở cửa phòng thí nghiệm rồi đi vào đóng lại, lấy điện thoại ra gọi cho phòng bảo vệ.
"Chào anh, có người lạ xông vào tòa nhà thí nghiệm A2."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co