Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

55

duongkieu263

Con ngươi Đỗ Bình An lập tức nổ tung.

Y không thể tin được lời này lại thốt ra từ miệng Đăng Dương.

Đăng Dương cao ngạo tự phụ...... mà lại nói ra câu hèn mọn vậy sao.

Không thể nào!

Đỗ Bình An không tin, y lừa mình dối người móc điện thoại ra, trong lúc luống cuống điện thoại tuột khỏi tay, y khẩn trương ngồi xuống nhặt, nước mắt đầm đìa trên mặt thi nhau rơi xuống đất, "Chú không tin cháu sao? Cháu không lừa chú đâu, cháu có video mà, hôm qua Thanh Pháp đi......"

Y cầm điện thoại rồi vội vàng mở ảnh chụp từ video, nhưng ngẩng đầu lên thì Đăng Dương đã bỏ đi, trợ lý đẩy cửa kính, Đăng Dương đi ra ngoài, ánh đèn ở cổng sáng trưng, đúng lúc này Đỗ Bình An nhìn thấy chiếc vòng thấp thoáng trên cổ tay anh.

Vòng đậu đỏ.

Đỗ Bình An đã từng thấy, thành phố mà y đến du lịch sau khi tốt nghiệp cấp ba bán vòng tay đậu đỏ khắp nơi, đám bạn xúi y mua một chuỗi tặng người trong lòng.

Lúc đó y gạt phắt đi, sao Đăng Dương lại chịu đeo vòng đậu đỏ được chứ.

Ánh mắt Đỗ Bình An dần tan rã, cuối cùng chỉ còn trống rỗng.

Cả thế giới đều biến thành trắng đen, điện thoại rơi xuống đất y cũng không phản ứng mà chậm chạp đứng dậy đi ra quán cà phê.

Trung tâm thành phố về đêm vẫn hết sức náo nhiệt, ngựa xe như nước, Đỗ Bình An hệt như cái xác không hồn đờ đẫn đi tới phía trước.

Bỗng nhiên một ánh sáng chói mắt lóe lên, Đỗ Bình An bị ai đó kéo mạnh ra sau, tiếng thắng gấp vang lên liên tiếp, có mấy người hạ cửa xe xuống chửi ầm lên, "Muốn chết thì đi chỗ khác! Đừng có ra đường hại người nữa!"

Rốt cuộc lý trí Đỗ Bình An cũng trở về, lúc này mới nhận ra mình vừa lao vào dòng xe cộ, tim y đập thình thịch vì sống sót sau tai nạn, tái mặt quay đầu muốn xem người cứu mình là ai, vẫn ôm một tia hy vọng cuối cùng là Đăng Dương lo lắng nên quay lại tìm mình.

Kết quả vừa quay mặt lại thì một cái tát giáng xuống.

Trong tầm mắt nhòe nhoẹt, lần thứ hai y thấy mẹ Đỗ khóc: "An An con điên rồi sao! Đăng Dương là người của anh trai con mà!"

Đầu óc Đỗ Bình An nổ tung, tất cả đều là hư vô.

Mẹ biết chuyện rồi......

——

Cửa thang máy mở ra, Đăng Dương lập tức ngửi thấy mùi xương hầm thơm lừng, cởi giày vào nhà, anh thấy Thanh Pháp đang gõ bàn phím, trên bàn ăn đã bày sẵn lẩu thịt viên và rau sống, xương hầm sôi ùng ục.

Thanh Pháp cũng biết Đăng Dương về, chỉ là việc đã sắp làm xong, vừa nhìn màn hình vừa tăng tốc độ gõ phím, hỏi mà không quay đầu lại: "Đói chưa? Em còn năm phút nữa......"

Chưa dứt lời thì bả vai chùng xuống, Đăng Dương tựa cằm lên vai trái của cậu rồi để việt quất lên bàn, hai tay vòng qua ghế ôm chặt cậu, hơi thở ấm áp phả vào sau tai, "Không đói, chờ em làm xong đã."

Thanh Pháp lại tăng nhanh tốc độ gõ.

Ba phút sau làm xong, cậu dành ra hai phút kiểm tra, thấy không có gì sai sót thì gửi cho bên thuê.

Đăng Dương mở miệng, "Anh muốn đòi phần thưởng chơi bài lần trước."

Thanh Pháp phát hiện tâm trạng Đăng Dương không tốt, hệt như lần trước ở cửa hàng nội thất, cười nhưng không vui. Công việc có vấn đề gì sao? Thanh Pháp suy đoán, vừa định quay đầu thì bị Đăng Dương ngăn lại rồi hôn nhẹ sau tai cậu, "Sau này xài thẻ phụ của anh đi, thời gian của em rất quý giá, đừng lãng phí vào những chuyện vặt vãnh này nữa."

Hàng mi dài chớp nhẹ, Thanh Pháp tắt laptop, màn hình mau chóng tối đen, phản chiếu góc nghiêng của Đăng Dương.

Anh nhắm mắt lại hôn cậu.

Nụ hôn đơn thuần khác xa nụ hôn tràn đầy d.ục vọng sáng nay, giống như thú nhỏ bị thương trở về chốn nương náu duy nhất, được an ủi bằng một nụ hôn dịu dàng.

Thanh Pháp nhẹ giọng, "Đây không giống phần thưởng của anh mà giống phần thưởng của em hơn đó."

Lúc này Đăng Dương mới cười thật sự, anh ngước mắt lên, "Cũng đúng, của anh cũng là của em mà."

Thanh Pháp yên lặng suy tư mấy giây.

Vốn dĩ cậu định trả xong tiền thuốc men cho Đăng Dương sẽ không nhận việc làm thêm nữa, tiền để dành của cậu vẫn đủ trang trải chi tiêu hàng ngày trong lúc học đại học, cậu muốn chuyên tâm thí nghiệm và lọt vào danh sách.

"Dạ." Cậu gật đầu.

Đăng Dương bật cười, "Nhận thẻ rồi mà không xài cũng không được đâu đấy."

Thanh Pháp chợt nói: "Vậy sau này mua đồ ăn phải tới chợ bán sỉ rồi."

Phản ứng nhanh nhạy như Đăng Dương cũng phải mất mấy giây mới hiểu ra Thanh Pháp đang trêu mình, chợ bán lẻ bình thường không nhận thẻ tín dụng nên phải đến chợ bán sỉ.

Biết nói đùa là tốt rồi.

Đăng Dương xoa đầu Thanh Pháp rồi nói một dãy số và chữ, "Mật khẩu Wechat và mật khẩu thanh toán đấy, trong đó còn ít tiền lẻ em xài luôn đi."

(Bây giờ của gì của ảnh ảnh cũng đưa cho ghệ ảnh hết, ảnh có gì, ẢNH CÓ GHỆ )

Đăng Dương buông Thanh Pháp ra rồi đem việt quất vào bếp, "Cuối tuần này em rảnh không?"

Thanh Pháp kéo ghế đứng dậy đem laptop đi, một lát sau Đăng Dương bưng việt quất đã rửa sạch tới, thứ Bảy này Thanh Pháp có lịch thí nghiệm, "Rảnh ạ, đi câu cá không anh?"

"Muốn câu cá à?" Đăng Dương đặt việt quất xuống, hiểu ý nhếch môi cười, "Để tuần sau đi. Tuần này đi khám bác sĩ nhé?"

Anh rất quan tâm đến thể chất lạnh của cậu.

Thanh Pháp đã quên béng chuyện này, cậu biết thể chất mình lạnh bẩm sinh, mùa hè tay chân vẫn lạnh buốt, nhưng Đăng Dương đã muốn cậu đi khám thì cậu sẽ không từ chối, "Dạ."

Cơm nước xong xuôi, Thanh Pháp ăn hết việt quất, nghỉ ngơi một lát mới về phòng ngủ chính tắm rửa.

Đăng Dương vào phòng làm việc đăng nhập email, mở thư gửi tới lúc bảy rưỡi tối.

Mấy bản thỏa thuận không dài lắm, chẳng có chút hiệu lực pháp lý nào.

Chốc lát sau, trợ lý gọi đến.

"Trần tổng, có một người đồng ý rồi ạ." Bao năm nay trợ lý đi theo Đăng Dương đã gặp vô vàn sóng gió nhưng vẫn bị thú vui tình d/ục của Trình Giản dọa sợ.

Đổi bạn tình là phổ biến nhất, hầu hết là 3P, 4P, nam nam nữ nữ, đủ cách chơi không thể tưởng tượng nổi.

Vô nhân tính nhất là có một số người bị ép buộc, hoặc là bị đưa lên giường Trình Giản, hoặc là bị Trình Giản cưỡng h?iếp.

Sau đó vì đủ lý do mà không ai tố cáo Trình Giản.

Giờ người đồng ý tố cáo Trình Giản là một thanh niên 25 tuổi, là sao nam khá nổi tiếng trong giới giải trí, năm ngoái đã tuyên bố giải nghệ.

Lý do đưa ra là đi du học nhưng thực tế là bị Trình Giản ép buộc, mắc bệnh trầm cảm định tự sát mấy lần, hoàn toàn không thể hoạt động được nữa.

Hắn hận Trình Giản đến chết nhưng không thể làm gì.

Đêm đó hắn bị Trình Giản chuốc say, đầu óc mụ mẫm không thể phản kháng, Trình Giản rất có kinh nghiệm nên không hề để lại ti.nh dịch.

"Anh thật sự có cách để Trình Giản chịu trừng phạt sao?" Đôi mắt vô hồn của sao nam từ từ dấy lên một tia hy vọng nhỏ nhoi.

"Không phải tôi." Trợ lý trịnh trọng nói, "Mà là Trần tổng của chúng tôi, chỉ cần cậu chịu đứng ra tố cáo thì nhất định sếp tôi sẽ làm được."

Sao nam trầm mặc thật lâu rồi gật đầu, "Tôi chẳng còn gì để mất cả, chỉ cần trả thù được Trình Giản thì dù có phải làm gì tôi cũng chịu, chết cũng được!"

......

Đăng Dương cúp máy, lời nói của sao nam khiến anh nghĩ tới Thanh Pháp.

Lâu lắm rồi anh không hút thuốc lá, kéo hộc bàn ra, có một hộp thuốc chưa mở.

Mấy giây sau, anh đóng lại.

Đổ ra mấy viên kẹo từ ống đựng bút trên bàn, kẹo trái cây bọc trong giấy laser.

Anh không thích ngọt, nhưng những lúc tâm phiền ý loạn, một viên kẹo có thể giúp anh mau chóng bình tĩnh lại.

Đăng Dương cầm lên một viên kẹo màu vàng, không phải vị dứa mà là vị chuối.

Vừa bỏ vào miệng thì có tiếng gõ cửa.

Cửa không đóng, quay đầu là Thanh Pháp đứng ở cửa, thanh niên mới tắm xong tỏa ra mùi tuyết tùng từ trong ra ngoài, tóc hơi xoăn lên, mặc áo thun và quần đùi rộng rãi, không cố che giấu vết sẹo trên chân mình.

"Em sắp ngủ rồi." Khóe miệng Thanh Pháp cong cong, "Nên tới chúc anh ngủ ngon."

Vị chua ngọt lan tràn trong miệng, là kẹo dứa. Mắt đen của Đăng Dương tĩnh mịch.

"Có phải em quá yên tâm về anh không vậy?"

Thanh Pháp không hiểu, sau khi hiểu ra thì vô thức cúi đầu nhìn cổ áo.

Đăng Dương biết mình đã nghiện.

Không phải sinh lý mà là nghiện Thanh Pháp, từ trong ra ngoài.

Giọng anh khàn đi, không trêu Thanh Pháp nữa. "Ngủ sớm chút đi, danh sách mà em muốn không dễ lọt vào đâu."

Thanh Pháp không hề bất ngờ vì Đăng Dương biết chuyện danh sách thực tập, cậu quay lưng đi, chân vừa nhấc lên lại quay đầu hỏi, "Anh muốn không?"

Ỷ có bồ nhịn giỏi là ghẹo tới tấp lự

Ánh mắt cậu trong veo, cứ như đang hỏi anh có muốn ăn cơm không.

Ngón tay thon dài của Đăng Dương nắm chặt giấy gói kẹo, yết hầu kìm nén nhấp nhô.

Một lát sau, anh xoay ghế qua chỗ khác, "Ngủ đi, ngủ ngon nhé."

Thanh Pháp yên lặng nhìn anh một lát rồi mới đi.

*

Hôm sau, Cố Tinh Dã xin nghỉ học.

Tin này được các nữ sinh ngồi phía sau bàn tán trong giờ giải lao, "Xin nghỉ một ngày thôi."

"Cố Tinh Dã ít khi xin nghỉ lắm, chắc đi tìm bạn gái chứ gì......"

"Không đâu, ngày nào Cố Tinh Dã cũng ngâm mình trong phòng thí nghiệm thì lấy đâu ra bạn gái......"

Thanh Pháp lật sách, mơ hồ cảm thấy có chuyện gì đó mà mình không biết.

Buổi chiều tan học cậu mới biết.

Mẹ Đỗ gọi tới, "Tiểu Pháp, cháu tan học chưa, nói chuyện với dì được không? Dì đang ở ngoài cổng trường cháu đây."

Thanh Pháp dẫn mẹ Đỗ về nhà mình.

Không phải cố ý kể khổ mà là cậu đã đoán trước chuyện mẹ Đỗ sắp nói, có lẽ bà cần một không gian an toàn tuyệt đối.

Ánh mắt mẹ Đỗ khó giấu được vẻ kinh ngạc, bà cũng không dám nhìn kỹ căn phòng còn nhỏ hơn kho chứa đồ của nhà họ Đỗ này, sợ làm thanh niên tự ái.

Thanh Pháp rót cho mẹ Đỗ một ly nước mật ong hoa vải, mắt bà vằn vện tơ máu, thậm chí tóc cũng bạc thêm mấy sợi, bà luôn chú ý hình tượng nhưng lại không hề nhận ra.

Người có thể làm mẹ Đỗ trở thành như thế chỉ có Đỗ Bình An, Thanh Pháp không hiểu Đỗ Bình An đã nhập viện mà làm thế nào tổn thương được người phụ nữ thương mình nhất này.

Cậu đặt ly nước xuống, "Dì uống trước đi rồi từ từ nói, đừng gấp ạ."

Sự dịu dàng của cậu lập tức trấn an mẹ Đỗ, bà khóc không thành tiếng, "Xin lỗi Tiểu Pháp, dì...... dì thay mặt An An xin lỗi cháu, nó phạm phải sai lầm lớn rồi."

Mẹ Đỗ chưa từng xen vào đời tư của Đỗ Bình An, y để quên nhật ký trên bàn, bà cũng chỉ cất vào ngăn kéo giùm y.

Dạo này bà thấy tình trạng Đỗ Bình An ngày càng bất thường nên hết sức lo lắng, rốt cuộc về nhà xem nhật ký của y.

Từ nhỏ Đỗ Bình An đã thích viết nhật ký, cái gì cũng viết.

Mấy quyển nhật ký dày cộp, trang nào cũng chỉ viết một cái tên, Đăng Dương.

Mẹ Đỗ đọc mà ngây người.

Đăng Dương này là bạn trai Đăng Dương của Thanh Pháp sao?

Bà hoang mang lo sợ, cố giữ bình tĩnh trở lại bệnh viện, thấy Đỗ Bình An tỉ mỉ chọn quần áo như không có chuyện gì xảy ra thì tim lạnh đi một nửa.

Sau đó bám theo Đỗ Bình An......

Rốt cuộc bắt gặp cảnh tượng mà bà không bao giờ muốn thấy.

Sao có thể......

Thích bạn trai của anh mình chứ......

Lần đầu tiên mẹ Đỗ đánh Đỗ Bình An.

"Xin lỗi, dì thật sự rất xin lỗi vì đã dạy An An thành ra như vậy." Ngoài câu này mẹ Đỗ chẳng còn biết phải nói gì nữa.

Thanh Pháp nhìn mẹ Đỗ thút thít, hình ảnh bà dần trùng khớp với Nguyễn Thu Sương.

Lần đầu tiên cậu thấy ghen tị với Đỗ Bình An.

Đời người có được tình thương của mẹ một lần đã là hạnh phúc lắm rồi, Đỗ Bình An lại có đến hai lần.

"Dì không cần xin lỗi thay nó đâu." Thanh Pháp chồm tới nhẹ nhàng ôm người phụ nữ khóc đến run rẩy.

Giọng cậu trong trẻo, "Càng không cần trả giá cho lỗi lầm của người khác."

......

Trấn an mẹ Đỗ xong, Thanh Pháp dặn tài xế đưa bà về nhà họ Đỗ rồi dõi theo chiếc xe chạy xa dần, sau đó đi tới chỗ đậu xe khởi động xuất phát.

Đăng Dương không gọi Phạm Bảo Khang mà gọi thẳng tới khách sạn suối nước nóng đặt phòng.

Phạm Bảo Khang lập tức nhận được tin nên gọi cho Đăng Dương.

"Đi sớm hả? Ở phòng xép làm gì, ở biệt thự luôn đi."

Khách sạn có chừa lại một suối nước nóng và xây biệt thự riêng cho nhà họ Phạm ở mỗi khi nghỉ mát.

Đăng Dương đang lái xe nên bật bluetooth, giọng Phạm Bảo Khang vang vọng trong xe.

Đăng Dương liếc nhìn Thanh Pháp, cậu thích yên tĩnh, ở biệt thự sẽ khó tránh khỏi ồn ào.

Thanh Pháp hiểu ý Đăng Dương nên chủ động trả lời Phạm Bảo Khang, "Làm phiền Phạm tổng rồi ạ."

Phạm Bảo Khang cười ha ha, "Đừng gọi Phạm tổng, khách sáo quá vậy! Anh đâu lớn hơn em bao nhiêu, gọi anh Khang hay 2Khang gì tùy em."

Rõ ràng hắn đang muốn trên cơ Đăng Dương, bé cưng của Đăng Dương gọi hắn là anh cũng chẳng khác nào Đăng Dương gọi hắn là anh!

Thanh Pháp nhếch môi, "Gọi tên đi ạ."

"Cũng được." Phạm Bảo Khang cười, "Thôi, không quấy rầy hai người nữa, cúp máy đây, mai tớ đến."

Phạm Bảo Khang cúp điện thoại.

Mấy phút sau, Hoàng Đức Duy cũng gọi tới nhưng là gọi cho Thanh Pháp.

" Tiểu Pháp, hai người đến đâu rồi?" Chỗ hắn có tiếng lạch cạch. "Anh đang soạn hành lý đây! Lát nữa tới đó hẹn nhau ăn khuya nhé?"

Hắn nói oang oang, Đăng Dương từ chối thay Thanh Pháp, "Cậu tự đi đi, em ấy đến để dưỡng sinh mà."

Lại nghe thấy tiếng Hoàng Đức Duy vỗ trán, "Ôi trí nhớ cá vàng của tớ, quên mất chuyện này nữa chứ, vậy được, không ăn đồ nướng thì sáng mai tớ lên đường, để soạn thêm hành lý đã!"

Cũng chẳng biết hắn đem bao nhiêu hành lý mà vội vã cúp máy.

"Anh quen Hoàng Đức Duy từ hồi cấp một à?" Thanh Pháp chợt hỏi.

Đăng Dương bình thản nói, "Nhà trẻ. Hồi đó ngày nào cậu ta cũng tè dầm, đến lúc tốt nghiệp vẫn vậy."

Tốt nghiệp ở đây là tốt nghiệp mẫu giáo nhaaaa mầm chồi lá đồ đó

Thanh Pháp gật đầu, tè dầm không hiếm gặp, Nguyễn Phong đã 12 tuổi mà vẫn còn tè dầm.

"Em phản ứng như vậy." Đăng Dương gõ ngón trỏ lên tay lái, "Không sợ anh ghen à?"

Lần này Thanh Pháp ngẩn ra mấy giây rồi mau chóng giải thích, "Con trai của mẹ nuôi em 12 tuổi vẫn còn tè dầm đấy."

Đăng Dương nhớ lại lần trước đến đó, trong nhà nồng nặc mùi khai, Thanh Pháp đã sống trong hoàn cảnh như vậy suốt 13 năm.

"Gọi tên đầy đủ của anh ấy vì anh ấy là bạn anh mà." Thanh Pháp nói tiếp.

Đăng Dương bị câu này đánh bại hoàn toàn, "Ngủ một lát nhé?" Anh nhìn bảng hướng dẫn, "Từ đây tới đó phải mất ba tiếng."

Thanh Pháp lắc đầu, "Không buồn ngủ, khi nào xuống cao tốc để em lái cho."

Lúc này đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi 24 giờ, Đăng Dương dừng lại ven đường, "Anh đi mua nước, em muốn đem theo đồ ăn không?"

Thanh Pháp cởi dây an toàn, "Để em đi."

Trong cửa hàng tiện lợi chỉ có một nhân viên thu ngân đang xem bóng đá, Thanh Pháp lấy mấy chai nước và mấy hộp bánh quy rồi đến quầy thu ngân.

Để đồ xuống, nhân viên thu ngân quét mã, "Tổng cộng 45 tệ."

Ánh mắt Thanh Pháp rơi vào mấy gói xanh xanh đỏ đỏ trên kệ hàng bên cạnh.

Cậu từng làm thêm ở siêu thị nên biết trong này không phải bánh kẹo mà là áo mưa.

Cậu yên lặng nhìn hai giây rồi lấy một hộp.

"Cả cái này nữa."

——

Lúc này nhà họ Đỗ vẫn đang gà bay chó chạy.

Đỗ Bình An không chịu nằm viện mà về nhà nhốt mình trong phòng.

Cha Đỗ, mẹ Đỗ và Đỗ Duy Mạnh đều có tính tình ôn hòa, Đỗ Hải Đăng nhẫn nhịn đến tối, bỗng nhiên không nói một lời đi tới phòng Đỗ Bình An đạp mấy cú làm cửa bật ra.

Vào phòng, hắn xốc chăn Đỗ Bình An lên rồi vác y đi nhanh ra ngoài.

Đỗ Bình An giãy giụa loạn xạ, "Em không đi bệnh viện đâu! Thả em ra!"

Trên người trên mặt Đỗ Hải Đăng đều bị cào xước nhưng hắn vẫn thản nhiên vác Đỗ Bình An xuống lầu.

Cha Đỗ và mẹ Đỗ chạy tới thì thấy Đỗ Hải Đăng vác Đỗ Bình An ra ngoài.

Họ đều tưởng hắn đưa Đỗ Bình An đến bệnh viện. Cha Đỗ thở dài, "Bắt nó đi chữa trị cũng tốt, đâu còn cách nào nữa."

Vừa nói xong thì bên ngoài đột nhiên "ùm" một tiếng, xen lẫn tiếng thét của Đỗ Bình An.

Mẹ Đỗ lập tức chạy ra.

Nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, bà sợ ngây người, Đỗ Hải Đăng đứng cạnh bể bơi, còn Đỗ Bình An bị hắn ném xuống nước!

Cha Đỗ chạy tới, cuống quýt định vớt y lên nhưng mẹ Đỗ run rẩy giữ chặt ông rồi yếu ớt nói, "Đừng, cứ để nó tự leo lên đi."

Đỗ Bình An giãy giụa leo lên bờ, toàn thân ướt đẫm, vẻ mặt vô cùng ấm ức. "Đỗ Hải Đăng anh nổi điên gì thế hả!"

Đỗ Hải Đăng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. "Em điên thì có! Mắt bị bệnh mà không chữa, em muốn mù luôn đúng không!"

"Ừ đấy!" Đỗ Bình An quát lại hắn, "Em muốn mù đấy!"

Mù thì cái gì cũng không thấy nữa! Không thấy Đăng Dương thích Thanh Pháp, không thấy hai người họ đeo vòng đôi!

Gào thét một hồi, nước mắt Đỗ Bình An trào ra, "Các người đều thích anh ta, tôi mù thì sẽ không thấy gì nữa, không phải đau khổ nữa!"

Đỗ Hải Đăng chợt hiểu ra Đỗ Bình An đang nói đến Thanh Pháp, hắn có một cảm giác kỳ quái, "Chẳng phải em cũng thích cậu ấy lắm sao?"

Trước đây Đỗ Bình An không cho hắn gọi Thanh Pháp là "họ Nguyễn kia", hơn nữa còn rất thích Ultraman mà Thanh Pháp tặng mình.

Đỗ Bình An càng kích động hơn, y thích Thanh Pháp vì Thanh Pháp đối với y rất tốt, nhưng cậu và Đăng Dương lại yêu nhau.

Đăng Dương mà y thích nhất trên đời......

"Giờ em hết thích anh ta rồi!" Đỗ Bình An nói, "Dù sao em cũng không chữa, có chết cũng không chữa, mù luôn càng tốt!"

Đỗ Hải Đăng không hiểu lắm, rốt cuộc mẹ Đỗ chịu hết nổi, hai mắt bà sưng húp nhưng không thể khóc được nữa, "Trong lòng con, mẹ còn thua cả một người đàn ông không yêu con sao? Con sống chết vì anh ta, mắt cũng không cần, con đã bao giờ nghĩ đến cảm nhận của mẹ chưa?"

Mẹ Đỗ chưa nói cho cha Đỗ và Đỗ Hải Đăng biết Đỗ Bình An yêu thầm Đăng Dương, giờ hai người nghe Đỗ Bình An thích đàn ông thì đều kinh ngạc.

Đỗ Hải Đăng mau chóng hiểu ra.

Hắn nhíu mày, "Em thích Đăng Dương sao?"

Cha Đỗ nghe thấy tên Đăng Dương thì biến sắc, "Đăng Dương của Trần thị ấy à?"

Đỗ Bình An không trả lời, y nhìn sắc mặt tái nhợt của mẹ Đỗ, giờ đã biết lo lắng, "Mẹ......"

Trong mắt mẹ Đỗ rốt cuộc hiện lên một tia hy vọng, tiến lên muốn dìu y, "Sau này đừng bám theo Trần tiên sinh nữa, chúng ta đến bệnh viện chữa mắt đi, thích người cùng giới cũng không sao hết, chữa xong mẹ con mình đi du lịch vòng quanh thế giới, nhất định sẽ gặp được một người đàn ông tốt mà."

Nhưng bà vừa chạm vào cánh tay Đỗ Bình An thì y rụt lại tránh đi.

Đỗ Bình An sốt ruột giải thích, "Tại mẹ không biết đấy thôi...... Thanh Pháp không thích chú Dương đâu, anh ta thật sự không thích chú Dương mà......"

Ánh sáng trong mắt mẹ Đỗ lập tức tắt ngấm, không thể sáng lên được nữa.

Bà chỉ căn dặn cha Đỗ và Đỗ Hải Đăng một chuyện, "Không ai được gọi cho Tiểu Pháp hết."

"Tôi chẳng còn mặt mũi nào gặp lại nó nữa."

*

Bên kia, Đăng Dương và Thanh Pháp đến biệt thự.

Đã hai giờ sáng, hai người đều mệt nhoài, mỗi người về một phòng đi ngủ.

Trong phòng có hương thơm giúp ngủ ngon, Thanh Pháp không dậy lúc sáu giờ mà ngủ đến khi tự tỉnh.

Cậu kéo màn cửa sổ ra, phòng nằm trên lầu hai nên có thể nhìn thấy ga ra trong sân, Hoàng Đức Duy và Phạm Bảo Khang đã đến, Đăng Dương cũng ở đó.

Ba người đang khiêng đồ trong ga ra.

Tất cả đều là hành lý của Hoàng Đức Duy, mấy chiếc xe đạp hơn triệu bạc của hắn đều đem đến.

"Không khí nghỉ mát thật ngọt làm sao!" Đức Duy hài lòng hít hà.

Hắn quay sang hỏi Bảo Khang, "Sao không rủ vợ cậu đi chung? Càng đông càng vui mà."

Phạm Bảo Khang nhíu mày, "Cô ấy còn lo sự nghiệp hơn tớ nữa, ra nước ngoài đàm phán hợp đồng đã về đâu."

Nói xong Bảo Khang hỏi Đăng Dương, "Hôm nay có kế hoạch gì chưa?"

"Chờ em ấy ngủ dậy rồi tính."

Đức Duy xen vào, "Để tớ sắp xếp cho! Gần đây có đường núi thích hợp đạp xe, chẳng phải bé Pháp muốn rèn luyện sức khỏe à, đạp xe hợp lắm đấy!"

Đăng Dương thờ ơ nói: "Cách xưng hô của cậu phong phú đa dạng quá nhỉ."

"Chứ sao!" Hoàng Đức Duy hết sức tự hào. "Mỗi ngày tớ có thể đổi cách gọi khác nhau nữa cơ."

Phạm Bảo Khang nhịn không được vỗ mạnh bả vai Hoàng Đức Duy, cười rung cả người, "Má ơi! Trần tổng ghen kìa! Ha ha ha, chỉ xưng hô thôi mà cũng ghen nữa, nếu là mười năm trước, à không, trước ngày hôm nay tớ cũng không tưởng tượng ra đâu!"

Hoàng Đức Duy nhếch miệng, "Nếu Trần tổng ghen thì để tớ đổi cách khác! Tiểu Pháp! Gọi thế này chắc Trần tổng hài lòng rồi chứ?"

Đăng Dương mặc kệ bọn họ huyên thuyên, quay đầu nhìn lầu hai phía xa.

Quả nhiên trông thấy Thanh Pháp đứng bên cửa sổ.

Chỉ là khoảng cách hơi xa.

Đăng Dương lấy điện thoại ra gọi cho Thanh Pháp, "Còn sớm mà, em ngủ thêm đi."

Thanh Pháp không muốn quấy rầy dịp hiếm hoi ba người họ tán gẫu với nhau, "Em đi tắm đây, hôm qua muộn quá chưa kịp tắm nữa."

Đăng Dương cười, "Đi đi, chờ em tắm xong rồi ăn sáng."

Thấy Thanh Pháp kéo màn cửa lại, Đăng Dương mới để điện thoại xuống.

Hoàng Đức Duy và Phạm Bảo Khang đang trò chuyện, chờ họ nói xong, Đăng Dương chợt hỏi, "Năm sau là dịp gì đặc biệt à?"

Hai người đều sửng sốt.

Thật sự không giống vấn đề Đăng Dương sẽ quan tâm.

Phạm Bảo Khang tưởng đây là câu hỏi phỏng vấn mới, "Kỷ niệm lần thứ XX của Trần thị hả?"

Hoàng Đức Duy rất rành về phương diện này, mau chóng lấy điện thoại ra tra cứu nhưng cũng không phát hiện điều gì đặc biệt.

Hắn xoa môi, "Hình như là năm may mắn thì phải, chẳng lẽ sang năm tớ có số đào hoa à?"

Sau đó lại líu lo không ngừng đưa ra mấy đáp án thượng vàng hạ cám.

Cuối cùng hắn cười bí hiểm.

"Còn một cái nữa! Lời sấm truyền nói là tận thế đấy!"

Phạm Bảo Khang chế giễu, "Cậu nói thì có!"

Hoàng Đức Duy cãi lại, "Đâu phải tớ, trên mạng nói mà!" Hắn tìm Đăng Dương làm đồng minh. "Đúng không Trần tổng."

Đăng Dương không trả lời, chắc chắn năm sau sẽ không tận thế nhưng ngày 3 tháng 3 năm sau giống như tận thế của Thanh Pháp vậy.

Vì là tận thế nên mới muốn nhìn thấy mặt trời mọc ngày 4 tháng 3.

Ý nghĩ này cực kỳ hoang đường nhưng cứ mãi quanh quẩn trong đầu Đăng Dương.

Đến khi Thanh Pháp xuống lầu, Đăng Dương mới thoát khỏi ý nghĩ hoang đường kia.

Anh dằn xuống nỗi phiền muộn rồi vuốt mái tóc vừa sấy khô của Thanh Pháp.

"Đi ăn sáng thôi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co