56
Bữa sáng do khách sạn đưa tới hết sức phong phú.
Ăn sáng xong, Hoàng Đức Duy hỏi Thanh Pháp, "Tiểu Pháp, biết chạy xe đạp không?"
Lúc nãy ở lầu hai Thanh Pháp đã thấy Hoàng Đức Duy đem xe đạp tới, cậu gật đầu, "Biết ạ."
Hoàng Đức Duy lộ vẻ thất vọng, "Anh còn mong em không biết để Dương chở em nữa chứ."
Giờ nhớ lại hắn vẫn còn thấy mất mặt, "Em không biết đâu, hồi cấp hai anh đi xe đạp leo núi đời mới mà sống chết gì cũng không đuổi kịp cậu ấy đi xe đạp nữ của bà ngoại, khỏi phải nói mất mặt cỡ nào."
"Tiểu Pháp em giúp anh thắng cậu ấy một lần đi." Hoàng Đức Duy trắng trợn nói ra mưu đồ bí mật, "Em bảo Dương đạp xe chở em lên núi đi, cậu ấy sung sức như vậy mà em không hưởng thụ thì phí lắm."
"Khụ khụ khụ!" Phạm Bảo Khang ho khan mấy tiếng, "Đừng nói bậy."
Hoàng Đức Duy khinh bỉ, "Suy bụng ta ra bụng người à! Tớ đang nói chuyện trong sáng mà." Hắn lại nhe răng cười với Thanh Pháp, "Thật đó, thể lực của Dương như lỗ đen vậy, cậu ấy dư sức chở em lên núi, xuống núi đổi lại em chở cậu ấy."
Thanh Pháp quay đầu nhìn Đăng Dương, "Được không anh?"
Đăng Dương cười, "Nếu em muốn nhận lời cậu ta thì đương nhiên là được rồi."
Hoàng Đức Duy lập tức nói ra kế hoạch của mình hôm nay.
Khách sạn suối nước nóng được xây cạnh núi, trên núi chẳng có thắng cảnh hay di tích gì nhưng lại có rất nhiều cây đỗ quyên, trong đó có một gốc đã hơn ngàn tuổi, Hoàng Đức Duy chọn đường núi có thể trông thấy cây đỗ quyên ngàn tuổi kia.
Chẳng bao lâu nữa sẽ đến tháng Sáu, đây là dịp ngắm hoa cuối cùng trong năm nay.
"Ngắm hoa đỗ quyên xong thì xuống núi từ bên kia, đi hai cây số có quán thịt bò Thanh Tuyền, vừa ngon vừa vui nữa! Ăn xong về ngủ bù một giấc, buổi tối xem biểu diễn và tắm suối nước nóng, chịu không Tiểu Pháp?"
Thanh Pháp không có ý kiến.
Lúc này Đăng Dương có điện thoại nên đứng dậy ra ngoài, khi trở lại trên tay cầm một chiếc máy ảnh DSL.
Anh đeo vào cổ Thanh Pháp, "Lát nữa chụp thêm mấy tấm ảnh hoa đỗ quyên nhé."
Thanh Pháp nhận ra đây chính là chiếc máy ảnh DSL lần trước Đăng Dương bảo mình tới lấy.
Có lẽ sáng nay Đăng Dương cố ý gọi người đem từ thủ đô tới.
Thanh Pháp rất ít khi bộc lộ cảm xúc, nhưng giờ phút này cậu khẽ cúi đầu, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve thân máy. Đôi mắt nhạt màu đang nhìn máy ảnh DSL nhưng lại giống như xuyên qua nó để nhìn thứ gì khác.
Mấy giây sau, cậu ngước mắt lên, khóe miệng lộ ra ý cười, "Em chưa dùng bao giờ, lên núi anh dạy em nhé."
Đăng Dương cười, "Ừ."
Bốn người lập tức lên đường.
Hoàng Đức Duy đã dự tính từ lâu nên chỉ đem theo một chiếc xe đạp leo núi cải tiến gắn thêm yên sau.
Xe đạp lần này tốt hơn xe ở Nhị Thập Kiều rất nhiều, yên sau rộng rãi, mềm mại thoáng mát, ngồi hết sức thoải mái.
Thanh Pháp vừa ngồi lên thì Đăng Dương kéo tay cậu vòng qua eo mình, "Giờ không có ai, ôm chặt vào."
Hoàng Đức Duy ở cạnh la ó. "Coi cậu nói kìa, thì ra tớ và lão Khang không phải người sao!"
Phạm Bảo Khang cũng cười trêu, "Giờ trong mắt Trần tổng ngoài Tiểu Pháp ra thì còn ai nữa đâu."
Đăng Dương ung dung bình thản, cảm nhận được hai cánh tay Thanh Pháp ôm chặt eo mình thì khóe môi khẽ nhếch lên, đạp xe đi trước.
Hoàng Đức Duy hô to gọi nhỏ phía sau, "Ê ê, chưa gì đã bỏ người ta lại là không được đâu nha, chờ tớ với chứ!"
Ra khỏi cổng biệt thự, rẽ trái đi một lát là đường lên núi.
Cuối tháng Năm, thời tiết ôn hòa, không nóng cũng chẳng lạnh, hai bên trồng đầy trúc đào, hồng trắng đều có, vừa mới trổ hoa mà đã rất xinh đẹp.
Đường lên núi không dốc lắm nhưng rất khó nhìn thấy điểm tận cùng, Hoàng Đức Duy đuổi kịp Đăng Dương và Thanh Pháp, nhàn nhã đạp lùi lại một hai bước, cười toe toét nói chuyện phiếm với Thanh Pháp.
Dưới trướng Hoàng gia có mấy công ty giải trí lớn nên chuyện showbiz hắn biết rõ như lòng bàn tay.
Nhưng mấy nghệ sĩ đang nổi mà hắn nói Thanh Pháp đều không biết, Hoàng Đức Duy âm thầm đổi đề tài.
Đi ngang một khóm trúc đào, Hoàng Đức Duy đưa tay hái một bông định cài lên tai, "Tiểu Pháp em đang học sinh vật đúng không, đây là hoa gì vậy? Đẹp thật."
"Trúc đào." Thanh Pháp chớp mắt, "Có độc đấy ạ."
"Má! "Hoàng Đức Duy ném qua Phạm Bảo Khang.
Phạm Bảo Khang lập tức tránh đi rồi vượt mặt ba người họ, huýt sáo nói, "Đừng hòng ám sát tớ."
"Không ăn vào thì không sao đâu ạ." Thanh Pháp lại nói.
Hoàng Đức Duy cười he he, "Anh biết chứ, nếu không vừa đụng vào đã chết ngắc rồi, làm sao trồng ven đường được nữa, cơ mà trồng hoa độc chi vậy?"
Thanh Pháp giải thích cặn kẽ tác dụng của cây trúc đào đối với môi trường, Hoàng Đức Duy nghiêm túc lắng nghe, "Thực vật thú vị nhỉ, vậy cây kia——" Vừa định hỏi tiếp thì Đăng Dương bất ngờ tăng tốc bỏ lại Hoàng Đức Duy một quãng xa.
Nhưng anh chở thêm Thanh Pháp, còn phải leo dốc nên chỉ một lát sau Hoàng Đức Duy vẫn đuổi kịp.
Lần này Hoàng Đức Duy hiểu chuyện, nháy mắt ra hiệu, "Được được được, tớ không làm kỳ đà cản mũi nữa, hai vị cứ từ từ đạp đi."
Hắn gò lưng đuổi theo Phạm Bảo Khang.
Đăng Dương trở lại tốc độ không nhanh không chậm, Thanh Pháp hỏi anh, "Đổi em chở nhé?"
Gió núi mát mẻ thổi qua, thổi giọng nói của Đăng Dương vào tai Thanh Pháp, "Không tin thể lực của anh à?"
Cây cối xanh tươi từ từ lùi dần ra sau, Thanh Pháp chợt nhớ lại lần ở Hoài Sơn, Đăng Dương cõng cậu về căn cứ mà một giọt mồ hôi cũng không rơi.
"Lần đó ở Hoài Sơn." Mi mắt Thanh Pháp chớp nhẹ, "Sao anh tìm được em vậy?"
Cậu đột ngột đổi chủ đề nhưng Đăng Dương vẫn trả lời rất nhanh, "Nhờ ảnh tảo hoa mai em gửi đấy."
Đang nói chuyện thì phía trước chợt hiện ra một mảng lớn màu tím, Hoàng Đức Duy và Phạm Bảo Khang đang chụp ảnh dưới cây, chính là cây đỗ quyên ngàn tuổi kia.
Thấy hai người họ cuối cùng cũng tới, Hoàng Đức Duy đang định khoe ảnh thì Phạm Bảo Khang kịp thời túm hắn lại, "Tụi mình đi trước đi."
Giờ Hoàng Đức Duy mới hiểu ra, "Ờ ha!" Động tác của hắn còn nhanh hơn cả Phạm Bảo Khang, nhảy lên xe đạp chạy thục mạng.
Khi Đăng Dương và Thanh Pháp đến gốc cây, Phạm Bảo Khang và Hoàng Đức Duy đã chạy mất dạng.
Đăng Dương nói sơ qua kỹ thuật chụp ảnh, Thanh Pháp chụp thử một tấm, Đăng Dương chồm sang nhìn vào máy ảnh rồi cười nói: "Hoàng Đức Duy mà thấy chắc lại tự kỷ cho xem."
Thanh Pháp chụp thêm mấy chục tấm, Đăng Dương đang định đi thì cậu đột nhiên giữ anh lại, "Chụp chung một tấm đi anh."
Không lấy cây đỗ quyên làm nền mà chỉ chụp hai bàn tay đan nhau, nền ảnh là đường nhựa sạch sẽ.
*
Hoàng Đức Duy và Phạm Bảo Khang chờ dưới chân núi, sau khi tập hợp thì cùng đi ăn thịt bò Thanh Tuyền.
Giờ không phải mùa du lịch nên hơi vắng khách, điểm thú vị mà Hoàng Đức Duy nói là nồi lẩu được đun bằng những viên đá nhỏ màu trắng dưới đáy, chính loại đá này đã làm nước suối nóng lên, đồ ăn kèm cũng rất thú vị, ngoài rau củ phổ biến còn có hoa đỗ quyên.
Hương vị quả thật khá ngon, mà cũng có thể là vì đói bụng, ăn xong họ về biệt thự nghỉ ngơi.
Cách biệt thự không xa có một căn nhà nhỏ và khoảng sân, có suối nước nóng riêng biệt, cạnh suối mọc lên mấy cây lựu um tùm che khuất hơn nửa sân, nhờ nhiệt độ nước suối nên hoa lựu to hơn chỗ khác, giăng đầy trên cây như đèn lồng đỏ, không ít hoa rơi dập dềnh dưới suối.
Phạm Bảo Khang đổi cho Thanh Pháp căn nhà nhỏ này.
"Lần này chủ yếu là em tắm suối nước nóng dưỡng sinh, ở đây ngâm lúc nào cũng được, tiện lắm."
Còn một điều nữa mà Phạm Bảo Khang không nói.
Hắn cảm thấy Thanh Pháp không quen tắm suối nước nóng với người khác.
Còn Đăng Dương vẫn ở phòng tối qua.
Thanh Pháp không có thói quen ngủ trưa nên ngồi trên bậc thềm trong sân đọc sách.
Thời gian dần trôi, sắc trời tối xuống, sắp đọc xong thì cậu nhận được điện thoại của Đăng Dương gọi về ăn tối.
Buổi tối đến khách sạn ăn buffet, nhân tiện xem biểu diễn phun lửa đổi mặt.
Ở khách sạn náo nhiệt hơn hẳn, du khách cũng nhiều, Phạm Bảo Khang định vào phòng riêng nhưng bị Hoàng Đức Duy cản lại, "Đông người mới có không khí chứ."
Bốn người đều quá nổi bật nên trong lúc ăn có người tới hỏi xin số liên lạc, ai đến Hoàng Đức Duy cũng không từ chối, ai xin cũng cho, còn ba người khác thì Hoàng Đức Duy lịch sự cười nói, "Người nhà cậu ấy không đến, còn hai anh kia là người nhà của nhau."
Phạm Bảo Khang cười mắng hắn, "Cậu có quê mùa quá không vậy, thời buổi nào rồi mà còn người nhà nữa."
"Quê mùa cái gì?" Hoàng Đức Duy nhíu mày, "Vừa thân thiết vừa ấm áp nữa! Đúng không Tiểu Pháp."
Thanh Pháp đang ăn cơm thì bị gọi tên, cảm nhận được bên cạnh có ánh mắt nhìn mình, cậu gật đầu, "Dạ."
Trò phun lửa đổi mặt được trình diễn ở quảng trường trước khách sạn, nói là trình diễn nhưng không dựng sân khấu, người biểu diễn đi vòng quanh tương tác với du khách, lúc thì phun lửa, lúc thì thay đổi khuôn mặt làm tiếng cười và tiếng vỗ tay vang lên không ngớt.
Vì quá đông nên không khí rất loãng.
Hoàng Đức Duy chơi quên cả trời đất, còn Phạm Bảo Khang đã sớm chạy đi gọi điện cho vợ mình, Thanh Pháp và Đăng Dương chậm rãi lách ra khỏi đám đông, một lát sau Đăng Dương nói: "Đến lúc tắm suối nước nóng rồi."
Thanh Pháp còn đang đi học, lần này chỉ đi một ngày, ngày mai phải về thủ đô, suối nước nóng quan trọng nhất vẫn chưa ngâm.
Thanh Pháp gật đầu, họ đi ngược dòng người, từ một con đường khác trở về biệt thự.
Từ khách sạn đến biệt thự khoảng mười phút, xung quanh huyên náo dần trở nên yên tĩnh, hai người đều không nói gì, về biệt thự, Đăng Dương định đến suối nước nóng lớn thì Thanh Pháp gọi anh lại, "Mình ngâm chung đi anh."
Đăng Dương dừng lại rồi quay đầu, đôi mắt đen như mực, anh nhìn sâu vào mắt Thanh Pháp.
"Đừng cám dỗ anh." Anh cho Thanh Pháp thêm một cơ hội đổi ý, "Chỉ có em là anh không cưỡng lại được cám dỗ thôi."
Kiềm chế bắt nguồn từ yêu, dụ/c vọng cũng đến từ yêu.
Đáy mắt Thanh Pháp thấp thoáng tia sáng mờ nhạt, một lát sau, cậu tới gần kiễng chân hôn lên má Đăng Dương, "Em tự nguyện mà."
Nước suối cao ngang ngực, Thanh Pháp dựa lưng vào vách đá, bị Đăng Dương đè hôn đắm đuối.
Cậu ngửa đầu, cần cổ thon dài tạo thành một đường cong ưu mỹ, trong tầm mắt mờ ảo chỉ có hoa đỏ đầy trời, lả tả rơi xuống như một cơn mưa hoa lộng lẫy.
Cuối cùng cậu được Đăng Dương bế về phòng.
Cả người lún trong nệm êm, Thanh Pháp thoáng tỉnh táo lại, lấy ra cái hộp dưới gối, "Lần này em có đem nè."
Mắt Đăng Dương tối đi, yết hầu nhấp nhô kịch liệt, trong cổ phát ra tiếng cười khó kìm nén, anh cầm lấy cái hộp rồi cúi đầu hôn lên mắt Thanh Pháp, "Có gai cũng hay đấy nhưng cỡ này không vừa với anh đâu."
Vành tai Thanh Pháp đột nhiên đỏ lên.
Cậu cũng không rành thứ này, chỉ tiện tay lấy đại thôi.
Thanh Pháp xấu hổ quay đi chỗ khác nhìn ánh đèn bàn rọi xuống, nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh, "Không, không có cũng được mà."
Đăng Dương bật cười buông cậu ra, nhặt áo khoác dưới đất lên, lấy ra một cái hộp tương tự cái đang cầm trên tay, mở hộp rồi trở lại giường, nhẹ nhàng xoay mặt Thanh Pháp qua, đặt một nụ hôn như lông vũ lên trán cậu, mang theo sự trân trọng không nói thành lời, "Chịu không nổi phải nói ngay nhé."
Thanh Pháp không nhớ cuối cùng mình có nói hay không.
Cậu cũng chẳng thấy khó chịu lắm.
Hôm sau ngủ dậy, toàn thân nhẹ nhàng khoan khoái, Đăng Dương đã tắm rửa cho cậu nên chỉ còn hơi đau, lúc cử động phải chú ý hơn bình thường, quần áo sạch được xếp để cạnh gối, vừa thay đồ xong thì ngoài cửa vang lên động tĩnh, giây lát sau Đăng Dương đẩy cửa vào.
Thấy cậu đã tỉnh, Đăng Dương bưng nước tới, trong tay còn có mấy viên thuốc.
"Em bị sốt nhẹ rồi, uống thuốc đi." Đăng Dương đưa nước rồi sờ trán cậu, đã hết nóng.
Thanh Pháp nuốt thuốc, nước ấm vừa phải, uống trước mấy ngụm rồi ngửa cổ uống hết phần còn lại.
Lúc này cổ cậu mới lộ ra dấu vết mờ ám, đêm qua Đăng Dương đã hôn cổ cậu rất lâu.
Đăng Dương hơi hối hận, ngón cái vuốt ve vết đỏ trên da, hỏi cậu, "Uống nữa không?"
Thanh Pháp gật đầu, uống xong định xuống giường thì Đăng Dương đẩy cậu về, "Nghỉ thêm lát nữa đi."
Thanh Pháp nghĩ với tình trạng này mà trở về thì buổi chiều cũng chẳng còn sức làm thí nghiệm, mặc dù không khó chịu như tưởng tượng nhưng quả thực không thể đứng quá lâu, cũng khó lòng tập trung tinh thần, thế là lại nằm xuống.
"Em muốn ăn gì?" Đăng Dương ngập ngừng, "Tốt nhất là ăn đồ lỏng."
Mặt Thanh Pháp lập tức ửng đỏ, cậu trở mình quay lưng về phía Đăng Dương rồi nói: "Cháo ngọt ạ."
Trong thuốc có chất gây buồn ngủ nên Thanh Pháp vừa nằm xuống đã ngủ thϊếp đi.
Dần cảm thấy toàn thân nóng lên, cậu biết mình bắt đầu phát sốt nhưng không mở mắt ra nổi, cứ thế chìm vào cảm giác ấm áp này ngủ say sưa.
Đăng Dương bưng cháo quay lại, anh tự tay nấu cháo nếp thơm đường đỏ, đẩy cửa vào thấy Thanh Pháp vùi cằm vào chăn ngủ mê mệt, anh không vào nữa mà đóng cửa lại âm thầm rời đi.
Hôm nay thời tiết trở lạnh, không thấy mặt trời, còn có chiều hướng mưa phùn, Đăng Dương đi ra khỏi nhà rồi ngồi trầm tư trên ghế đá trong sân.
Giờ anh mới có thời gian nhớ lại phản ứng cơ thể của Thanh Pháp tối qua.
Ngây ngô chưa quen nhưng không hề căng thẳng, cơ bắp toàn thân thả lỏng, những phản ứng này không giống như từng bị ám ảnh tâm lý.
Chẳng lẽ anh hiểu lầm rồi sao?
Hoặc là ——
Có chuyện gì đó còn nghiêm trọng hơn nhiều so với tổn thương thể xác.
Trong miệng Đăng Dương dâng lên vị đắng chát, anh chưa thấy hết toàn cảnh mà đã cảm nhận được nỗi đau khổ của Thanh Pháp.
Vậy người trong cuộc còn đau đớn cỡ nào nữa?
Đêm qua tiếp xúc thân mật khiến mạch suy nghĩ của anh rõ ràng hơn, nỗi xót xa đối với Thanh Pháp tựa như đáy biển anh từng lặn, vô cùng vô tận.
"Nghĩ gì mà như người mất hồn thế?" Phạm Bảo Khang ở ngoài cổng nhìn thấy Đăng Dương, gõ một hồi nhưng Đăng Dương chẳng có phản ứng gì nên hắn sốt ruột đẩy cổng vào.
Đăng Dương thu lại cảm xúc, "Không có gì."
Phạm Bảo Khang không hỏi nữa mà ngồi xuống bên cạnh, "Tối qua ở đây à?"
Người yêu thân mật với nhau là điều hết sức bình thường, nhưng đối với Đăng Dương, đã vượt qua ranh giới này có nghĩa là trọn đời.
Phạm Bảo Khang kinh ngạc.
Mặc dù hắn biết rõ Đăng Dương đối đãi với Thanh Pháp rất đặc biệt nhưng không ngờ Đăng Dương đã sớm đưa cậu vào tương lai của mình.
Nhưng ngẫm lại đây là lẽ dĩ nhiên.
Ba mươi năm nay người có thể khiến Đăng Dương rung động chỉ có mỗi mình Thanh Pháp, không phải cậu thì còn có thể là ai.
Thậm chí Phạm Bảo Khang cảm thấy mấy ngày nữa nghe tin hai người kết hôn cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, hắn chợt nghĩ tới một vấn đề, "Bác trai có biết chuyện này không?"
Phạm Bảo Khang từng đến thăm Trần Tri Thiền một lần, hắn không sợ bà phản đối nhưng Trần lão gia chắc chắn sẽ phản đối kịch liệt.
Đăng Dương hờ hững nói: "Kệ ông ấy."
Phạm Bảo Khang phì cười, "Đúng là chỉ có cậu mới làm được thôi." Hắn cười hỏi, "Vậy con cái thì sao, mai mốt nhận con nuôi à?"
Đăng Dương đã nghĩ tới vấn đề này, anh từng thấy Thanh Pháp chăm chút cẩn thận cho lũ trẻ ở viện mồ côi, hai người đàn ông kết hôn không thể sinh con là một vấn đề thực tế.
Từ khi quyết định dẫn Thanh Pháp đến đón Tết với Trần Tri Thiền thì anh đã không cần con cái nữa, ở chung với Thanh Pháp đến giờ, ý nghĩ này càng kiên định hơn, quãng đời còn lại anh chỉ muốn chăm sóc Thanh Pháp thật tốt.
Với ảnh Con cái chỉ là sản phẩm đính kèm ko cần thiết thôi 2Khang ơii
Nhưng anh sẽ tôn trọng ý muốn của cậu.
"Để sau hẵng tính." Anh đưa tay lên xem đồng hồ, đã qua một tiếng.
......
Thanh Pháp thức giấc, trong phòng rất yên tĩnh, Đăng Dương không có ở đây, cậu sờ trán mình, không còn nóng nữa, trong lúc ngủ cơn sốt đã dịu đi.
Xuống giường rửa mặt, Thanh Pháp mới phát hiện những chấm đỏ trên cổ.
Có mấy vết mờ mờ, phải nhìn kỹ mới thấy được.
Ý nghĩ đầu tiên của cậu là bị côn trùng cắn, hôm qua lên núi, môi trường ở đó rất tốt nên có đủ loại côn trùng.
Nhưng chỉ giây lát sau những hình ảnh chập chờn hiện lên trong đầu cậu.
Gian phòng tối lờ mờ, mi mắt cậu ướt nhẹp mồ hôi, bờ môi nóng như thiêu đốt lướt từ đuôi mắt xuống dưới, cuối cùng dừng lại trên cổ cậu.
Cậu khó chịu ngửa cổ lên, hai tay mất khống chế bấu vào lưng Đăng Dương.
" Dương......"
Cậu nghe thấy mình phát ra một âm thanh xa lạ.
Sau đó là giọng nói khàn khàn của Đăng Dương, "Ngoan, sắp hết khó chịu rồi."
......
Con ngươi đột ngột co lại, ngón trỏ Thanh Pháp chạm nhẹ vào vết đỏ trên cổ, làn da còn nóng hơn cả lúc bị sốt, đây là những dấu hôn.
*
Thanh Pháp mở cửa ra ngoài, trong phòng khách tràn ngập mùi thơm, Đăng Dương đọc sách trên ghế sofa, nghe động tĩnh thì lập tức quay đầu, thấy Thanh Pháp đã tỉnh, anh để sách xuống đứng dậy đi tới sờ trán cậu, "Đỡ hơn chưa?"
Thanh Pháp gật đầu, "Khỏe rồi ạ."
Lúc này Đăng Dương mới nhận ra Thanh Pháp mặc áo sơmi, anh khẽ nhíu mày rồi đưa tay sửa cổ áo cho cậu để che kín mấy vết đỏ kia, cúi người kề vào tai cậu cười hỏi, "Sợ bị nhìn thấy à?"
Thanh Pháp không biết trả lời thế nào, không phải cậu sợ bị phát hiện mà cứ cảm thấy chỗ da kia nóng hổi, nhất thời không có cách nào nên đành phải mặc sơmi kín cổ, nhưng Đăng Dương nằng nặc đòi nghe câu trả lời, một tay ôm chặt eo cậu, nhẹ nhàng hôn vết sẹo trên tai, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc, "Nói anh nghe, có phải em sợ bị nhìn thấy không?"
Rõ ràng mấy vết sẹo đã lành từ lâu nhưng khi bị Đăng Dương hôn, ngón chân dưới dép chợt mẫn cảm cuộn lại, Thanh Pháp không biết làm sao nên kiễng chân ôm Đăng Dương rồi dụi cằm vào cổ anh, lúng búng nói, "Em đói rồi."
Đăng Dương dễ dàng bế cậu vào phòng ăn, dù đã bế mấy lần nhưng anh vẫn bị cân nặng của Thanh Pháp làm cho kinh ngạc, thực sự quá nhẹ, tới bàn ăn, anh đặt cậu ngồi xuống ghế nệm êm ái, "Để anh đi múc cháo."
Cuối cùng tránh được câu hỏi kia, Thanh Pháp thở phào nhẹ nhõm rồi gật đầu, "Múc nhiều nhiều nha anh."
Cậu đoán là cháo đường đỏ.
Không ngờ là cháo nếp thơm đường đỏ, ngay cả táo đỏ cũng được cắt thành sợi mỏng, hầm chung với cháo sánh mịn ngọt ngào, có lẽ Thanh Pháp thật sự đói bụng nên mau chóng ăn hết cả tô cháo đường đỏ, Đăng Dương múc thêm cho cậu một tô nữa.
Lần này Thanh Pháp ăn chậm hơn, cậu nuốt cháo rồi hỏi: "Khi nào về ạ?"
Đăng Dương ở cạnh nhìn cậu ăn, "Em ăn xong nghỉ ngơi một lát rồi về."
Thanh Pháp không nói tiếp nữa mà yên lặng ăn cháo.
Ăn xong nghỉ ngơi khoảng một tiếng rồi lên đường.
Hoàng Đức Duy và Phạm Bảo Khang ăn trưa xong đã về trước nên chỉ còn hai người họ, lên xe, ghế ngồi mềm mại còn lót thêm một tấm đệm bông rất êm.
Thanh Pháp ngồi vào xe cài dây an toàn, do dự mấy giây rồi lấy điện thoại ra bật lên.
Hôm qua cậu khóa máy sớm.
Vừa khởi động thì vô số cuộc gọi lỡ và tin nhắn hiện ra.
Tất cả đều là của 3.3.
Trần Quốc Anh ngồi xổm trước cửa nhà Thanh Pháp hai ngày hai đêm, hai ngày không nói một lời.
Hắn cảm thấy không ổn.
Nhưng hắn không muốn nghĩ sâu tại sao một thanh niên lại đi cả đêm không về.
Hắn tìm lý do cho Thanh Pháp, bận học hoặc là đi làm thêm.
Điều kiện Thanh Pháp không tốt, làm thêm là điều hết sức bình thường.
Hắn gọi đi gọi lại số máy đã tắt, sau đó nhắn hết tin này đến tin khác.
[ Sắp về chưa?]
[ Chưa về nữa à?]
[ Ăn tối chưa?]
[ Kiếm tiền cũng phải giữ sức khỏe nhé, sáng rồi, đừng quên ăn điểm tâm đấy.]
[ Đừng giận mà, anh không bắt em đi khám nữa đâu.]
......
[ Thanh Pháp, anh nuôi em được không?]
......
Thanh Pháp không mở ra đọc mà xóa hết.
Cậu vừa định để điện thoại xuống thì 3.3 lại gọi tới.
Đăng Dương khởi động xe, khóe mắt liếc thấy 3.3 trên màn hình.
3.3.
Ngày 3 tháng 3?
Thanh Pháp không nghe, màn hình dần tối đi.
Lần này không sáng lên nữa.
Thanh Pháp quay mặt nhìn ra cửa sổ, một lát sau, cậu chợt lên tiếng, "Đây là chủ nợ lớn nhất của em, em ghét anh ta."
Đôi mắt Đăng Dương sâu thẳm, "Vậy giải quyết hắn dứt điểm đi."
Thanh Pháp quay sang nhìn anh, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, Đăng Dương bật cười, thu lại biểu cảm, "Ý anh là bằng con đường hợp pháp ấy."
Anh nói như đang tán gẫu, "Chủ nợ của em còn mấy người?"
Lúc này Thanh Pháp mới dời mắt đi, "Hai ạ."
Một là Trần Quốc Anh.
Một là...... đáy mắt Thanh Pháp lạnh lẽo, Triệu Duy Phương.
Đăng Dương lại đổi chủ đề, "Em đã có dự định gì cho tương lai của mình chưa?"
Tim Thanh Pháp bỗng giật thót, cậu cứ tưởng Đăng Dương đã phát hiện bí mật lớn nhất của mình, nhưng chợt nhận ra anh chỉ đang hỏi một câu bình thường.
Thanh Pháp đã từng lên kế hoạch.
Sống, học tập, du học, vào sở nghiên cứu.
Đây chính là kế hoạch tương lai của cậu.
Nhưng dù có chi tiết đến mấy thì cũng sẽ dừng lại ở ngày 3 tháng 3 năm 21 tuổi.
Giờ mọi thứ đang tiến hành thuận lợi theo kế hoạch của cậu, nhưng đồng thời cậu cũng phát hiện các sự kiện trong nguyên tác hoặc là diễn ra sớm hơn dự kiến, hoặc là có chút thay đổi nhưng vẫn sẽ xảy ra.
Đỗ Bình An xông vào Trần thị tặng quà cho Đăng Dương, từ bánh ngọt biến thành cà vạt.
Chuyện này không nằm trong kế hoạch của cậu nhưng vẫn xảy ra như trong nguyên tác.
Vì vậy chừng nào nhìn thấy mặt trời mọc ngày 4 tháng 3 thì cậu mới dám chắc mình có thể sống tiếp.
Khóe miệng Thanh Pháp cong lên, "Có ạ, đi học."
Đăng Dương không cần câu trả lời này, "Ngoài học ra thì gia đình có nằm trong kế hoạch của em không?" Anh dừng xe ven đường rồi quay đầu nhìn Thanh Pháp, "Ví dụ như con cái chẳng hạn."
Thanh Pháp hoàn toàn không ngờ Đăng Dương sẽ hỏi chuyện này, cậu kinh ngạc mấy giây rồi lắc đầu, "Không ạ."
Đăng Dương cũng nhận ra mình hơi nóng vội, "Chuyện này đối với em vẫn còn sớm lắm."
Thanh Pháp trầm mặc mấy giây, "Anh muốn nhận con nuôi à?"
"Nếu là em." Đăng Dương cười, "Thì anh rất muốn nuôi."
Xét độ chênh lệch tuổi tác giữa anh và Thanh Pháp, tính ra cậu vẫn còn là trẻ con, nói nuôi cũng không sai.
Thanh Pháp lập tức hiểu ra Đăng Dương không muốn nuôi con, nhưng anh sẽ tôn trọng ý muốn của cậu.
Mắt Thanh Pháp chợt lóe sáng.
Đây là đang bàn về tương lai sao? Đăng Dương đã đưa cậu vào tương lai của anh rồi ư?
Tim bỗng đập nhanh hơn mọi khi, suy nghĩ của Thanh Pháp lập tức trở nên hỗn loạn.
Rất nhiều, rất loạn, điều duy nhất cậu có thể xác định là mình không bài xích khả năng này.
Thậm chí......
Thanh Pháp nghe được tiếng tim đập của mình, cậu thở hắt một hơi, "Em không muốn nuôi con."
Nhưng nếu có được tương lai, khóe miệng cậu cong lên. "Em muốn nuôi một chú chó."
*
Lúc về là ban ngày, đến nhà Đăng Dương chỉ mất hai tiếng, Đăng Dương không cho cậu về, "Vết thương của em chưa lành, mấy ngày tới cứ ở đây đi."
Vết thương mà anh nói hiển nhiên là vết thương tối qua gây ra, lần đầu lâm trận dù có cẩn thận cỡ nào cũng khó tránh khỏi bị thương, Thanh Pháp không thể bình tĩnh được nữa, vành tai đỏ bừng, không trả lời mà đi nhanh về phòng ngủ.
Đăng Dương dời địa điểm làm việc về nhà, sáng hôm sau anh đích thân đưa Thanh Pháp đến trường, nhưng không đi cổng chính mà lấy cớ đến xem trang trí để đi vào từ khu tập thể, tránh đυ.ng mặt Trần Quốc Anh.
Đăng Dương đã lờ mờ đoán được Thanh Pháp muốn trả thù Trần Quốc Anh thế nào, nhưng Thanh Pháp không nói nên anh sẽ phối hợp với cậu.
Trước khi Thanh Pháp xuống xe, Đăng Dương hỏi, "Tối nay muốn ăn gì? Hôm nay có thể ăn món khác rồi."
Thanh Pháp chọn hai món, Đăng Dương dõi theo cậu đi xa rồi xuống xe lên lầu.
Thanh Pháp đã làm chìa khóa mới cho anh, Đăng Dương tra chìa vào ổ rồi mở cửa vào, việc trang trí đã hoàn tất, chỉ còn đồ dùng trong nhà và đồ điện gia dụng, đồ dùng trong nhà đã mua nhưng đồ điện gia dụng và đồ trang trí vẫn chưa chọn, Đăng Dương lấy điện thoại ra xem lịch trình, định chọn thời gian dẫn Thanh Pháp đi mua.
Vừa định mở khóa thì màn hình sáng lên trước.
Thông báo nhắc nhở có tin nhắn Wechat của 52 Hz.
Đăng Dương kinh ngạc, anh và Thanh Pháp chỉ mới tách ra mà thôi, anh mở khóa màn hình rồi ấn vào Wechat.
Là chuyển khoản số tiền 39150, không có ghi chú, ngay sau đó một tin nhắn hiện ra.
[ Trả hết rồi nhé anh chủ gia đình.]
Phía sau còn kèm theo một emoji cúi chào.
Trái tim Đăng Dương bỗng nhiên đập loạn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co