57
Nhắn tin xong, Thanh Pháp cũng vừa đến cửa lớp.
Tiết đầu tiên học trong giảng đường, giờ này nói sớm không sớm mà nói muộn cũng chẳng muộn, sinh viên vẫn chưa đông lắm.
Thanh Pháp vừa định bước vào thì sau lưng có người gọi cậu, "Còn bốn mươi phút nữa, tìm chỗ yên tĩnh nói chuyện nhé?"
Là Trần Quốc Anh.
Mấy ngày không gặp, giọng hắn khàn đi nhiều.
Khỏi cần nghĩ cũng biết lại là Triệu Duy Phương chỉ cho Trần Quốc Anh phòng học của cậu.
Thanh Pháp không nói gì mà quay lưng đi.
Cậu dẫn Trần Quốc Anh tới hồ nhân tạo.
Buổi sáng khá vắng vẻ, thỉnh thoảng mới có sinh viên chạy bộ trên đường băng phía xa, ven hồ trồng đầy phượng tím đang nở rộ, những bông hoa màu xanh tím đẹp lộng lẫy dưới nắng sớm.
Hệt như Thanh Pháp trong mắt Trần Quốc Anh.
Mới mấy ngày không gặp mà Trần Quốc Anh còn khó chịu hơn cả mấy năm.
Hắn nhìn kỹ Thanh Pháp.
Sơmi trắng giản dị, sắc mặt rất tốt, thậm chí...... còn có nhiệt độ nữa.
Trước kia lúc nào Thanh Pháp cũng lạnh lẽo, dường như trong mắt cậu chỉ có mùa mưa và mùa đông.
Hôm nay cậu lại giống như nắng mai xuyên qua sương mù, mặt trời mới lên xua tan đám mây.
Trần Quốc Anh siết chặt tay, hắn muốn hỏi —— Không có anh mà em vui vậy sao?
Con ngươi đen thẫm nổi lên vô số cảm xúc, hắn vừa định mở miệng thì điện thoại đột nhiên reo vang, hắn lấy ra nhưng không nhìn mà tắt máy.
"Anh đợi em trước cửa hai ngày rồi đấy."
Trần Quốc Anh nhếch môi tự giễu, "Tra tấn anh lâu như vậy chắc trong lòng em hả hê lắm nhỉ."
Thanh Pháp chợt nở nụ cười, nắng sớm chiếu vào khóe miệng cong cong làm tim Trần Quốc Anh nhất thời lỗi nhịp, hắn nhìn cậu, giọng nói vô thức dịu đi, "Cười gì thế?"
"Cười anh đấy." Thanh Pháp bình thản nói, "Trần Quốc Anh, đời anh suôn sẻ quá nên mới bấy nhiêu đã xem như tra tấn rồi."
Trần Quốc Anh đột nhiên hoảng hốt, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi mà hắn không sao tả rõ được, tựa như Thanh Pháp trước mắt chỉ là tưởng tượng của hắn, thực tế hai ngày trước cậu đã bỏ đi và không bao giờ về nữa.
Trần Quốc Anh lập tức chụp lấy tay Thanh Pháp rồi nắm thật chặt, cảm nhận được xúc cảm hơi lạnh, trái tim đang đập loạn của hắn mới dần ổn định lại.
Hắn cười, "Em——"
Bốp!
Một cái tát trời giáng làm gò má Trần Quốc Anh đau điếng, quá bất ngờ, quá kinh ngạc, hắn chỉ biết trố mắt nhìn Thanh Pháp.
Cậu trở tay tát má bên kia của hắn.
Rốt cuộc Trần Quốc Anh cũng hoàn hồn, trong mắt cuồn cuộn vẻ hung hãn, buông Thanh Pháp ra rồi giơ nắm đấm lên.
Ánh mắt Thanh Pháp trầm tĩnh, thản nhiên đối mặt với hắn, Trần Quốc Anh không nỡ nên dừng nắm đấm trên sống mũi Thanh Pháp rồi thu tay lại, xoa xoa khuôn mặt đau rát, "Em bạo lực quá nhỉ, chỉ có chú anh mới dám đánh anh kiểu này thôi." Hắn lại cười, "Giờ anh bị em tát hai cái rồi, đây gọi là tra tấn được chưa?"
Thanh Pháp không trả lời mà chỉ lạnh lùng nói: "Anh học cách tôn trọng người khác trước đi rồi hãy tới tìm tôi."
Cậu nhấc chân định đi, Trần Quốc Anh không hiểu tại sao mình không tôn trọng cậu, hắn muốn chặn cậu lại, vừa duỗi tay ra thì con ngươi đột nhiên mở to, Thanh Pháp đang giận vì hắn đυ.ng tay cậu sao? Hắn dở khóc dở cười, "Cái này cũng tính à?"
Thanh Pháp dừng lại, "Ừ."
Trần Quốc Anh áp đầu lưỡi vào má trong làm cơn đau hơi dịu đi, "Vậy có phải tốt hơn không, có gì cứ nói thẳng ra đi, anh không giỏi đoán ý đâu." Hắn không đυ.ng tay Thanh Pháp nữa mà bước đến chặn trước mặt cậu, "Chuyện gì anh cũng nghe lời em hết, nhưng em phải cho anh cơ hội chứ, em cứ làm ngơ anh như vậy anh chịu không nổi đâu."
Cuối cùng hắn cũng vào vấn đề chính.
Thanh Pháp hờ hững nói, "Cơ hội không phải do người khác cho mà phải tự mình tìm."
Trần Quốc Anh cười, gò má xếch lên làm hắn hít một hơi khí lạnh, xoa xoa khóe miệng bị trầy da, "Thì anh đang tìm đấy thôi, em giày vò anh sao cũng được, chỉ cần đừng biến mất nữa thôi." Ánh mắt hắn trở nên đứng đắn, "Đừng để anh không tìm được em."
Hắn đã mất Từ Kiều Âm nên không muốn mất thêm Thanh Pháp nữa.
Thanh Pháp không trả lời mà lạnh nhạt nói: "Tôi phải vào lớp rồi, sau này đừng tới trường tìm tôi nữa."
"Được thôi." Trần Quốc Anh đồng ý ngay, "Đổi lại cuối tuần sau em đến dự tiệc thử rượu với anh nhé."
Sợ Thanh Pháp từ chối nên hắn nhấn mạnh, "Lần trước em đồng ý rồi mà."
Thanh Pháp thờ ơ nói: "Tôi có đồng ý đâu, chỉ nói để tới đó rồi tính thôi."
Trần Quốc Anh vừa vui vừa lo, vui vì mỗi câu bọn họ nói Thanh Pháp đều ghi tạc trong lòng, lo vì Thanh Pháp vẫn chưa nhận lời.
Hắn hạ quyết tâm phải dẫn Thanh Pháp đến tiệc thử rượu, trong bầu không khí mập mờ kia hắn có rất nhiều cách để dụ dỗ cậu.
"Nhưng em cũng đâu từ chối." Trần Quốc Anh nhìn cậu chằm chặp, "Em không đi thì anh sẽ đứng lì ở đây, đợi em đồng ý mới thôi."
Mục tiêu của Thanh Pháp chính là tiệc thử rượu.
Triệu Duy Phương không bao giờ vắng mặt ở những nơi doanh nhân thương gia đến mua vui, hắn chỉ là tép riu nhưng có mối giao thiệp với các nhân vật tầm cỡ mà người bình thường không cách nào với tới là nhờ lấy lòng đủ hạng người giàu có.
Dơ bẩn nhưng hữu ích.
Ở đoạn kết của nguyên tác, Triệu Duy Phương trở thành ngôi sao mới nổi trong ngành công nghệ.
Cậu tỏ vẻ như bị Trần Quốc Anh ép buộc, "Mấy giờ."
Trần Quốc Anh lập tức nói thời gian, "Anh tới đón em."
Thanh Pháp cự tuyệt, "Tôi có xe, nếu anh chê đẳng cấp thấp thì đổi người khác còn kịp đấy."
Trần Quốc Anh há miệng định giải thích mình không có ý này, hắn là cháu đích tôn của nhà họ Trần, dù có lái máy cày đến dự tiệc thì người khác cũng sẽ trầm trồ khen ngợi, hắn chỉ muốn ở cạnh Thanh Pháp nhiều hơn mà thôi, lời ra đến miệng đành nuốt ngược vào, "Được, vậy anh tới đón em rồi đi ké xe em luôn."
"Tôi không chở người."
"......" Trần Quốc Anh dám thề tất cả tính tốt trong kiếp này của hắn đều hiến cho Thanh Pháp hết, hắn hít sâu một hơi rồi nhếch miệng nói, "Đường khó tìm lắm, phải có người dẫn mới được, em lái xe theo anh nhé."
Bị Thanh Pháp cự tuyệt quá nhiều lần nên hắn hơi mất tự tin, cũng may cậu không từ chối nữa, "Anh đi được rồi đấy, sau này đừng tới nữa."
Trần Quốc Anh trở lại xe mới phát hiện lưng mình ướt sũng mồ hôi.
Hắn xoa mạnh thái dương rồi thở hắt một hơi.
Giây lát sau lại bật cười với vẻ khó tin, nhớ lại một chuyện thú vị trước kia.
Trong một bữa tiệc có người bạn dẫn theo cao thủ đoán mệnh gì đó, xem chỉ tay của hắn rồi phán, "Sau này Trần thiếu sẽ bị vợ quản nghiêm lắm đấy!"
Lúc đó hắn chẳng thèm tin.
Hắn cưng chiều Đỗ Bình An nhưng bắt hắn nghe lời y thì còn khuya.
Giờ xem ra chuẩn rồi.
Không phải Đỗ Bình An mà là Thanh Pháp.
Đang cười thì chợt nhớ đến Đỗ Bình An sau một thời gian dài. Nụ cười của Trần Quốc Anh nhạt đi, rút kinh nghiệm mượn điện thoại của tài xế bấm số Đỗ Bình An.
Chuông mới đổ vài hồi đã bị tắt ngang.
Tính tình vẫn như xưa.
Trần Quốc Anh không gọi nữa mà ném điện thoại đi rồi bảo tài xế lái về bệnh viện.
*
Giờ học buổi sáng kết thúc, Thanh Pháp đến căn tin ăn cơm rồi tới phòng thí nghiệm.
Vừa lên lầu bốn thì cửa phòng thí nghiệm bên cạnh bật mở, Cố Tinh Dã đi ra.
Thấy Thanh Pháp, Cố Tinh Dã sửng sốt một giây rồi cười khẽ, "Ăn cơm chưa?"
Thanh Pháp gật đầu.
Cố Tinh Dã không muốn kết thúc cuộc trò chuyện này quá nhanh, hắn đóng tập hồ sơ lại, "Thí nghiệm đến đâu rồi?"
"Một nửa."
Cố Tinh Dã hơi nhíu mày, "Tớ tưởng cậu không trả lời chứ."
Thanh Pháp bình thản nói: "Câu hỏi có thể trả lời thì không cần im lặng."
"Vậy câu hỏi nào mới không thể trả lời?" Cố Tinh Dã biết rõ còn cố hỏi.
Hắn nhận ra quan hệ giữa Thanh Pháp và Đỗ Bình An đã phai nhạt từ lâu, không phải vì Đăng Dương mà là nguyên nhân khác.
Vì vậy hắn không nhắc đến Đỗ Bình An ngay lập tức.
Tình trạng Đỗ Bình An bây giờ hết sức tồi tệ, rốt cuộc nhà họ Đỗ không chiều theo y nữa mà nhốt y ở nhà cưỡng chế điều trị.
Cố Tinh Dã đoán rằng ngoại trừ chữa mắt thì họ làm vậy để Đỗ Bình An khỏi đi tìm Đăng Dương nữa.
Với tính cách của Đỗ Bình An, y sẽ không bao giờ từ bỏ Đăng Dương.
"Câu tiếp theo cậu sắp hỏi ấy." Thanh Pháp trả lời.
Cố Tinh Dã nghẹn lời.
Hắn cười khổ một tiếng, đành phải đổi câu hỏi, "Nếu cậu ấy quyết không từ bỏ Trần tiên sinh thì cậu định làm thế nào?"
Bất ngờ là Thanh Pháp không hề lảng tránh, "Cậu làm thế nào thì tôi sẽ làm thế đó."
Nói xong cậu đi vòng qua Cố Tinh Dã vào phòng thí nghiệm.
Cố Tinh Dã đứng lặng hồi lâu, Thanh Pháp như không trả lời, lại giống như đã trả lời.
Nếu là hắn ——
Thì sẽ thẳng tay hạ gục đối phương.
Cố Tinh Dã âm thầm thở dài, vội vàng xoa thái dương nhức buốt, hắn đã thức cả đêm nên đói lả, đi nhanh xuống lầu mua sô cô la.
......
Đề tài thí nghiệm của Thanh Pháp là nghiên cứu mối quan hệ giữa sinh vật và môi trường.
Cậu vào phòng thí nghiệm, đến mười một giờ đêm mới ra ngoài.
Cả tòa nhà chỉ còn phòng thí nghiệm của cậu vẫn sáng đèn, lúc nãy đói bụng nhưng không có ý định đi mua đồ ăn lót dạ, nghỉ ngơi một lát rồi lại về phòng tiếp tục thí nghiệm.
Hôm nay cậu định thức suốt đêm.
Cậu đi tới vách ngăn hành lang, gác hai tay lên lan can rồi ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.
Có sao, ngày mai thời tiết sẽ rất tốt.
Gió đêm đã bớt oi ả, thổi qua mặt mát rượi, cậu nhắm mắt lắng nghe tiếng gió.
Lá cây xào xạc.
Một lát sau, cậu mở mắt rồi lấy điện thoại ra khỏi túi áo blouse, đang định gọi cho Đăng Dương thì anh đã gọi tới trước.
Lúc này dưới lầu có ánh sáng lập lòe.
Trong lòng Thanh Pháp khẽ động, vừa nghe điện thoại vừa nhìn về phía ánh sáng dưới lầu.
Đăng Dương hơi ngẩng đầu lên, trong tay cầm một khối pha lê lập phương, biết rõ trời tối Thanh Pháp sẽ khó thấy nhưng khóe miệng anh vẫn cong lên, "Em xuống đây hay anh lên đó?"
Thanh Pháp quay người chạy xuống lầu.
Đèn cảm ứng trên hành lang sáng lên từng tầng, đèn tầng trệt vừa sáng thì bóng dáng gầy gò đã xuất hiện.
Thanh Pháp chạy nhanh tới chỗ Đăng Dương, cậu thở hổn hển, "Sao anh lại đến đây?"
Đăng Dương muốn lau mồ hôi lấp lánh trên thái dương cậu nhưng đành kìm lại.
Đây là trường học.
Giọng anh khiến người ta say mê hơn cả gió đêm. "Đến nuôi em."
Đăng Dương đem theo hai hộp đồ ăn lớn hết sức phong phú, món gì cũng có, tất cả đều do anh tự tay làm.
Thanh Pháp vốn không đói nhưng gặp món ngon vẫn ăn rất nhiều.
Ngồi trên xe Đăng Dương, trong lúc Thanh Pháp ăn, Đăng Dương không nói chuyện quấy rầy cậu, thanh niên thực sự quá gầy, nhìn từ góc độ này ngoại trừ khuôn mặt thì thân hình gầy đến tội nghiệp.
Chiếc xe này của anh là loại cao cấp nhất, đèn trần sáng trưng chiếu xuống mặt Thanh Pháp, làn da trắng sứ không một tì vết, đường viền hàm thanh tú, ánh đèn lọt vào cổ áo cậu, mấy vết đỏ kia bị che kín mít.
Đăng Dương dời mắt đi.
Ăn tủy biết vị.
Nhưng giờ sức khỏe Thanh Pháp không cho phép, việc học bận rộn cũng không cho phép.
Anh biết rõ việc học có ý nghĩa như thế nào đối với cậu.
Trong xe là tiếng nuốt khẽ khàng, chờ Thanh Pháp ăn xong, Đăng Dương mới mở miệng, "Đem theo tấm chăn mỏng đi, chợp mắt một lát cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian đâu."
Mi mắt Thanh Pháp chớp nhẹ, "Dạ."
Đăng Dương biết Thanh Pháp đang vội về làm thí nghiệm, nhẫn nhịn hồi lâu mới mở cửa xe.
Đúng lúc này, một mùi hương chỉ có trong phòng thí nghiệm ập tới.
Thanh Pháp ôm chầm lấy anh, gương mặt xinh đẹp như ánh trăng ngẩng lên hôn môi anh một cái.
"Cảm ơn anh Đăng Dương."
Đăng Dương trở tay ôm chặt eo cậu rồi cúi đầu hôn sâu hơn.
Cùng lúc đó, điện thoại của Đăng Dương rung lên điên cuồng.
Âm thanh trong xe giữa khuya cực kỳ chói tai, Đăng Dương đưa tay lấy điện thoại ra tắt máy rồi vứt xuống sàn.
Trong tích tắc, Thanh Pháp thoáng thấy mấy con số trên màn hình.
3564.
3564, số điện thoại thứ ba của Đỗ Bình An.
Thanh Pháp nhắm mắt lại, bị Đăng Dương đẩy ngã xuống ghế nệm mềm mại.
Tiếng hít thở dần trở nên gấp gáp, chẳng biết ai đυ.ng phải hộp cơm mà cái nắp rơi xuống phát ra tiếng động, lúc này Đăng Dương mới rời khỏi môi Thanh Pháp.
Quay lưng về phía ánh sáng, đôi mắt đen hơn cả bóng đêm của anh nhìn thanh niên dưới thân mình.
Thanh Pháp vẫn không biết lấy hơi nên bị ngạt, bờ môi khẽ nhếch lên, l*иg ngực phập phồng theo nhịp thở.
Mắt Đăng Dương càng tối đi, anh đưa tay tới, ngón cái xoa xoa khóe môi đỏ rực, lực tay mạnh hơn những lần trước, trong cổ phát ra thanh âm, "Kết hôn với anh nhé."
Đầu óc Thanh Pháp choáng váng nên mới đầu không nghe rõ lắm, mấy giây sau, cậu mở choàng mắt, hơi nước mờ mịt bao phủ con ngươi lập tức biến mất sạch.
Cậu không thể trả lời.
Cậu không nghĩ tới chuyện kết hôn.
Điều đó quá xa vời đối với cậu.
Cậu là người không có tương lai.
Ánh sáng mờ nhạt len lỏi qua những khe hở xung quanh Đăng Dương, nhiệt độ trên môi nóng đến đáng sợ, thật lâu sau bờ môi Thanh Pháp vẫn không mấp máy được.
Trong xe cực kỳ yên tĩnh.
"Chưa cần trả lời anh ngay đâu." Đăng Dương chợt mỉm cười rồi đưa tay kéo Thanh Pháp dậy, giọng nói trầm thấp khàn khàn, "Anh vẫn chưa già, còn thời gian chờ em mà."
Bầu không khí ngột ngạt tan biến trong chớp mắt.
Lúc nãy hai người kề sát nhau nên Thanh Pháp biết Đăng Dương đang kiềm chế.
Cậu ít ham muốn nhưng cũng biết giờ phút này Đăng Dương rất khó chịu, cậu tắt đèn xe, trong xe chìm vào bóng tối.
Cạch.
Khóa dây nịt bật ra, theo sau là giọng nói cố tỏ ra trầm tĩnh của Thanh Pháp.
"Tay thì được."
......
Ánh trăng rọi xuống, Đỗ Bình An ngồi trên bậu cửa sổ nhìn điện thoại ngẩn người.
Y đoán Đăng Dương sẽ không nghe nhưng vẫn vô thức bấm dãy số luôn khắc ghi trong lòng, y cam đoan sẽ không nói câu nào mà chỉ nghe giọng Đăng Dương rồi cúp ngay.
Nhưng dù vậy y vẫn nhịn không được đổi điện thoại khác, chờ mong khả năng vô cùng nhỏ nhoi kia.
Không nghe.
Không ngoài dự đoán của y.
Đỗ Bình An không gọi nữa, đôi mắt lại ướt nhòe.
Y ném điện thoại đi rồi dụi mạnh đôi mắt nhức buốt vì đeo kính áp tròng cứng.
Thật ra y rất sợ bị mù, y không thể nào tưởng tượng được thế giới của người mù.
"Chú Dương......" Đỗ Bình An úp mặt vào đầu gối, âm thầm rơi lệ, "Cháu sợ lắm...... Cháu nhớ chú......"
Chẳng biết khóc bao lâu.
Đỗ Bình An ngẩng đầu lên, trên mi còn đọng nước mắt, bò tới mở cửa sổ ra.
Mọi âm thanh đều biến mất, ánh trăng chiếu xuống vườn hoa, mấy bụi tú cầu lớn đang nở rộ.
Là tú cầu mà Tết vừa rồi Thanh Pháp tặng cho mẹ Đỗ, đầu tháng Sáu đã nở hoa.
Tim Đỗ Bình An đập dồn, y nhìn hoa tú cầu chăm chú.
Đăng Dương làm ngơ y, y chỉ có thể tìm Thanh Pháp mà thôi.
Nhưng giờ Thanh Pháp cũng chẳng quan tâm y......
Y bị bệnh mắt nhưng Thanh Pháp không hề đến thăm y lần nào. Hôm đó cũng vậy, y nói mình không thấy gì nữa, khóc lóc gọi Thanh Pháp quay lại nhưng cậu tuyệt tình đi thẳng.
Phải tìm lý do gặp Thanh Pháp, phải tìm cách để Thanh Pháp chủ động từ bỏ Đăng Dương......
Đỗ Bình An gõ đầu mình liên tục, mau lên! Mau nghĩ cách đi!!
Bỗng nhiên mắt y sáng lên.
Có rồi!
Có một lý do mà Thanh Pháp tuyệt đối không thể từ chối y!
Y không kịp lau nước mắt mà vội vã cầm điện thoại gọi cho Thanh Pháp.
Thanh Pháp rửa tay xong về phòng thí nghiệm thì thấy Đỗ Bình An gọi.
Lại là rạng sáng, vẫn chưa chịu bỏ tật này.
Thanh Pháp trầm tĩnh nhìn màn hình tự tắt rồi lại nhìn nó lập tức sáng lên.
Rốt cuộc cậu cầm lấy điện thoại.
"Gì......"
"Anh." Đỗ Bình An ngắt lời cậu. "Em muốn đi viếng họ."
Y cao giọng nói, "Cha mẹ ruột của chúng ta ấy."
*
Hôm sau, học xong hai tiết buổi chiều Thanh Pháp lái xe đến nhà họ Đỗ.
Đúng lúc Đỗ Hải Đăng về nhà, thấy Thanh Pháp đang lùi xe, hắn vừa mở miệng thì lại mím chặt, xách thuốc mua cho mẹ Đỗ đi vào trước.
Thanh Pháp cũng chẳng để ý, đậu xe xong cậu bước vào nhà, mẹ Đỗ biết cậu tới thì vội vàng xuống giường thay đồ, ra tới cửa lại quay vào trang điểm.
Đến phòng khách, Thanh Pháp đang ngồi trên ghế sofa, bước chân mẹ Đỗ hơi dừng lại, hít sâu một hơi rồi mới tươi cười đi tới, "Tiểu Pháp cháu đến rồi à."
Bà quay đầu bảo Đỗ Hải Đăng đi rót nước, dạo này bà đã cho người làm nghỉ việc, đông người chỉ tổ lắm miệng.
Đỗ Hải Đăng đi tới đặt nước ấm xuống, nghe thấy giọng nói mừng rỡ của mẹ Đỗ, "Cháu muốn dẫn An An đi tảo mộ cha mẹ à?"
Đỗ Hải Đăng nhìn Thanh Pháp với ánh mắt phức tạp, chẳng lẽ cậu chưa biết Đỗ Bình An thích Đăng Dương sao?
Nhưng câu tiếp theo của mẹ Đỗ làm hắn trợn tròn mắt.
"Trần tiên sinh......" Sau lúc mừng rỡ, mẹ Đỗ lại nghĩ tới chuyện khác, "Có đi không?"
Giờ bà quyết không cho Đỗ Bình An gặp lại Đăng Dương nữa.
Thanh Pháp đưa ly nước cho bà, "Dì đừng lo, anh ấy không đi đâu ạ."
Đỗ Hải Đăng chấn động, Thanh Pháp biết rồi! Cậu biết mà còn...... Đỗ Hải Đăng không rõ cảm xúc của mình gọi là gì, l*иg ngực nghẹn ứ.
Mẹ Đỗ thở phào nhẹ nhõm, vốn dĩ bà cũng không muốn Đỗ Bình An ra ngoài, nhưng Thanh Pháp ngoại lệ, bà tin tưởng cậu.
Mẹ Đỗ không dám nhìn thẳng vào mắt Thanh Pháp, bà vô cùng áy náy, hấp tấp đứng dậy, "Nó đang ở trong phòng, để dì đi gọi nó."
"Không cần vội đâu dì." Thanh Pháp gọi bà lại, "Dì dẫn cháu ra vườn xem tú cầu được không ạ?"
Dạo này mẹ Đỗ cũng bệnh theo Đỗ Bình An, cùng ở trong nhà với y không ra khỏi cửa, đã lâu lắm rồi không thấy ánh mặt trời, Đỗ Hải Đăng khuyên mấy lần đều vô ích.
Nghe Thanh Pháp nói muốn dẫn mẹ Đỗ ra ngoài, hắn vội hùa theo, "Đúng đó mẹ, tú cầu nở hoa rồi, đẹp lắm."
Mẹ Đỗ đồng ý theo Thanh Pháp ra vườn hoa, nhìn thấy mùa hè rực rỡ vô tận, cuối cùng bà cũng nở nụ cười, quay sang nói với cậu: "Đẹp thật đấy."
Mắt Thanh Pháp cong cong, "Dì trồng tốt lắm ạ."
Mẹ Đỗ suýt rơi nước mắt, bà hoàn toàn không nuôi dưỡng tốt mà đã làm hư Đỗ Bình An, còn ngang ngược muốn cướp bạn trai của anh mình nữa, bà có lỗi với Thanh Pháp, cũng có lỗi với cha mẹ ruột của cậu.
Bà vội quay đầu đi rồi đưa tay che miệng, giả vờ mỉm cười như không có chuyện gì, "Thôi không làm các con chậm trễ nữa, dì ở đây một lát, cháu lên lầu gọi An An đi."
Biết giờ bà đang cần giải tỏa cảm xúc, Thanh Pháp quay lại biệt thự, vào phòng khách thì thấy Đỗ Hải Đăng thở hồng hộc ngồi trên ghế sofa, cậu không vạch trần mà bình tĩnh hỏi: "Đỗ Bình An ở đâu?"
Đỗ Hải Đăng ho khẽ một tiếng, Thanh Pháp quay lại quá nhanh làm hắn suýt bị bắt quả tang, nhưng......
Nhớ lại sự dịu dàng của Thanh Pháp dành cho mẹ Đỗ, tim hắn đập cực nhanh, bưng ly nước lên uống ừng ực, không dám nhìn cậu, "Phòng thứ ba bên trái lầu hai."
Thanh Pháp đi lên lầu, rốt cuộc Đỗ Hải Đăng nhịn không được quay sang gọi, "Thanh Pháp!"
Thanh Pháp dừng chân nhưng không quay đầu lại. "Gì."
"Cậu......" Đỗ Hải Đăng nghiến răng, "Cậu bị chập mạch đúng không?"
Thanh Pháp khó hiểu, "Anh mới giống hơn đấy."
Cậu không để ý đến hắn nữa mà đi lên lầu.
*
Đỗ Bình An ở trong phòng ngủ, y đã sớm biết Thanh Pháp tới, đang ngồi trên cửa sổ thì chạy tới giường nằm xuống, còn cào tóc rối bù.
Y nhìn ra cửa, nghe tiếng gõ thì lập tức mở miệng, "Cửa không khóa đâu!"
Thanh Pháp mở cửa.
Đây là lần đầu tiên cậu thật sự thấy phòng Đỗ Bình An, giống hệt như trong truyện miêu tả.
Có một bức tường dán đầy ảnh chụp từ nhỏ đến lớn của Đỗ Bình An.
Thanh Pháp đi vào, cậu biết Đỗ Bình An đang chơi chiêu nhưng không vạch trần y.
"Đi thôi."
Đỗ Bình An vén chăn xuống giường, y liếc nhìn cổ tay Thanh Pháp, thấy cậu còn đeo vòng đậu đỏ thì đùng đùng mở ra cửa phòng quần áo.
Y cố tình chọn một bộ đồ mùa hè cao cấp, Thanh Pháp cũng mặc đồ trắng đen như y nhưng là vải sợi tổng hợp nên có thể nhìn ra bộ này của y rất đắt tiền.
Hai người xuống lầu, mẹ Đỗ đã trở lại, bà chuẩn bị hai giỏ trái cây lớn, "Không kịp đặt hoa nên đem cái này đi đi."
Thanh Pháp nhận lấy giỏ trái cây rồi cảm ơn Mẹ Đỗ.
Mẹ Đỗ nhìn Đỗ Bình An, y lập tức quay mặt đi, bà gượng cười vỗ vỗ cánh tay Thanh Pháp, "Để Hải Đăng đưa các con đi."
Đỗ Hải Đăng đã cầm sẵn chìa khóa xe nhưng lại nghe Thanh Pháp lễ phép từ chối, "Không cần phiền đâu ạ, cháu có lái xe tới mà."
Đỗ Hải Đăng siết chặt chìa khóa xe, tỏ vẻ khinh thường, "Tôi bận việc, cũng không rảnh chở giùm đâu."
Mẹ Đỗ thắc mắc, "Việc gì? Chẳng phải con nói mấy tháng tới sẽ ở nhà với mẹ à."
"...... Việc gấp, người ta mới gọi con xong."
Thanh Pháp và Đỗ Bình An đi ra cửa, Đỗ Bình An nhìn thấy xe Thanh Pháp thì do dự một hồi mới chịu ngồi vào ghế phụ.
Sau khi lên xe Đỗ Bình An âm thầm quan sát dấu vết liên quan đến Đăng Dương, vật trang trí và gối ôm đều không có, tâm trạng y khá hơn đôi chút, chỉ nhìn Thanh Pháp chứ không bắt chuyện.
Trừ khi Thanh Pháp mở miệng trước, nếu không y sẽ làm ngơ cậu!
Thanh Pháp lái xe, trên đường đi không hề để ý tới y.
Yên lặng lái xe đến nghĩa trang, trời âm u hơn nhiều, tuy có nắng nhưng xung quanh vọng lại tiếng kêu của loài chim nào đó không biết tên, cộng thêm cây cối um tùm, Đỗ Bình An xuống xe vẫn hơi bỡ ngỡ.
Y chưa bao giờ đến những nơi thế này cả.
Bãi đậu xe có một tiệm hoa, Thanh Pháp đi vào mua hai bó, thấy cậu mua hoa cúc và lay ơn, Đỗ Bình An không muốn mua giống cậu nên cố ý chọn hoa cẩm chướng và loa kèn.
Thanh Pháp lạnh nhạt nói: "Lấy một bó lay ơn mà mẹ thích đi."
Đỗ Bình An không muốn đổi, y không muốn nghe lời Thanh Pháp, nhưng nghĩ lại giờ mình không thể chọc giận cậu nên lấy thêm một bó lay ơn.
"Em cúng hai bó." Dù y có lấy thêm lay ơn thì cũng sẽ không bỏ hoa mình đã chọn!
Thanh Pháp mặc kệ y, cậu sửa sang quần áo rồi xách giỏ trái cây và ôm hoa lên núi.
Không phải tiết Thanh minh, lại là ngày làm việc nên nghĩa trang yên tĩnh đến nỗi chỉ có tiếng bước chân của hai người họ.
Tới trước mộ cha, cuối cùng Đỗ Bình An cũng hơi xúc động, y đặt bó loa kèn xuống, không thấy ảnh nên quay đầu hỏi, "Sao không gắn ảnh lên?"
"Cháy hết rồi."
Đỗ Bình An lộ vẻ nghi hoặc, "Cháy hết là sao?"
Thanh Pháp kể lại vụ cháy kia.
Cậu không nhớ rõ lắm, trong nguyên tác cũng không nói chi tiết, hình như lửa đột nhiên bùng lên khiến cả ngôi nhà chìm trong khói lửa mù mịt.
Cậu được mẹ ôm chặt, cái gì cũng không thấy, chỉ có giọng nói dịu dàng của mẹ.
"Bé cưng đừng sợ, cố chịu một chút......"
Ngón tay Thanh Pháp nắm lại, cậu nói khẽ: "Đi thôi, đến thăm mộ mẹ."
Trời càng lúc càng tối, đèn đường lác đác sáng lên nhưng rất tù mù, Đỗ Bình An bất giác đi nhanh hơn, theo sát Thanh Pháp.
Đến mộ Nguyễn Thu Sương, Thanh Pháp ngồi xuống cẩn thận phủi sạch bụi bặm trên mộ rồi mới đặt giỏ trái cây và bó lay ơn xuống.
Đáy mắt cậu tràn ngập ý cười, "Mẹ, tụi con tới thăm mẹ đây."
Đỗ Bình An đến đây là có ý đồ, nhưng giờ phút này thấy mộ Nguyễn Thu Sương y cũng hơi bùi ngùi, đặt bó lay ơn và cẩm chướng xuống rồi thốt lên, "Mẹ, con là Đỗ Bình An, con tới thăm mẹ đây."
Màn đêm buông xuống, nghĩa trang tĩnh mịch, hai người yên lặng ở cạnh mẹ ruột đang yên nghỉ dưới đất sâu, một tiếng quạ đen xé rách bầu trời đêm, Đỗ Bình An cũng phá vỡ yên tĩnh.
"Mẹ."
Đỗ Bình An trịnh trọng cúi đầu trước mộ, "Mẹ ở trên trời có linh thiêng thì phù hộ cho anh đừng lầm đường lạc lối nữa."
Sắc mặt Thanh Pháp sa sầm, kéo Đỗ Bình An đi, "Đừng ở đây......"
"Tôi cứ muốn ở đây đấy! Anh không dám, anh chột dạ chứ gì!" Sức lực Đỗ Bình An không bằng Thanh Pháp, y nhanh tay níu lấy bia mộ Nguyễn Thu Sương, hai mắt đỏ ngầu, hét toáng lên, "Nếu anh còn thương mẹ thì đừng để mẹ chết mà còn phải bận lòng vì anh nữa! Anh cứ thế này sẽ không ai hạnh phúc đâu! Anh buông tha chú Dương đi, cũng buông tha cho mình đi!"
Cái khác Đỗ Bình An không rõ nhưng y biết Thanh Pháp rất hiếu thảo! Y không tin Thanh Pháp có thể ức hϊếp y ngay trước mặt mẹ mình!
Lúc này mọi nỗi uất hận của Đỗ Bình An đều kéo tới, "Anh là đồ dối trá! Anh nói tôi là em trai mà anh thương nhất, mua cho tôi dâu tây, đùi gà, bắp bò, anh sẽ vĩnh viễn bảo vệ tôi, không cho ai ức hϊếp tôi, kết quả bây giờ anh lại ức hϊếp tôi!"
Nước mắt y tràn ra, "Mắt tôi sắp mù anh cũng không quan tâm mà bỏ tôi tự sinh tự diệt một mình! Anh lừa giỏi lắm, lừa mẹ, lừa tôi, lừa chú Dương!"
Thanh Pháp đột nhiên buông tay, bóng đêm nhuộm đen mắt cậu, đáy mắt chẳng có chút nhiệt độ nào.
"Em nhớ ra rồi."
Không phải nghi vấn mà là khẳng định.
Đỗ Bình An đột nhiên nghẹn họng, y vô thức bịt miệng nhưng ngẫm lại mình không hề sai nên lập tức thả tay xuống.
Thật ra y chỉ có những ký ức rời rạc chứ không rõ lắm, nhưng y vẫn thừa nhận, "Đúng vậy, tôi nhớ lại hết rồi, anh sợ tôi nhớ lại sẽ vạch trần anh chứ gì! Từ trước đến giờ anh nói mà không giữ lời, anh là đồ lừa đảo, từ nhỏ đã là ——"
Má phải Đỗ Bình An lệch sang một bên, vô cùng đau đớn. Y cảm thấy cả khuôn mặt mình đều sưng tấy, Đỗ Bình An choáng váng, không thể tin nổi, "Anh đánh tôi à?"
Tay Thanh Pháp cũng run bần bật, cố gắng hết sức nắm chặt tay, "Anh thật hối hận vì không đánh em sớm hơn."
Cậu biết Đỗ Bình An tảo mộ là có mục đích khác.
Nhưng cậu vẫn dẫn y tới.
Cha mẹ đã từng giống như cậu, nhớ y vô cùng.
Nhưng giờ khắc này tất cả đều không còn nữa.
Thanh Pháp lạnh lùng nói, "Nghe cho rõ đây Đỗ Bình An, anh yêu Đăng Dương, đừng có lừa mình dối người tơ tưởng anh ấy nữa."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co