Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

58

duongkieu263

Lời nói của Thanh Pháp làm hai mắt Đỗ Bình An đỏ bừng, tầm nhìn bắt đầu tối đi, hình dáng Thanh Pháp mờ dần, y cố mở to mắt, bờ môi run rẩy lặp đi lặp lại, "Tôi không tin......"

Dù Thanh Pháp có nói bao nhiêu lần thì y cũng không tin! Người Thanh Pháp thích chính là Trần Quốc Anh!

"Anh không thích chú Dương, anh đang gạt tôi!"

Thanh Pháp nhìn xoáy vào Đỗ Bình An.

Từ thời khắc này trở đi, đối với cậu Đỗ Bình An đã vĩnh viễn là người dưng.

Cậu muốn đòi lại tất cả những gì đã cho Đỗ Bình An, không sót một thứ nào, sau này sẽ để mặc y tự sinh tự diệt.

Phía xa đột nhiên vọng lại tiếng quạ kêu liên hồi, vang vọng khắp bầu trời trống trải, trong lòng Đỗ Bình An sợ hãi, y cảm thấy ánh mắt Thanh Pháp lạnh lùng quá đáng sợ nên vô thức lùi lại, đến khi lưng đυ.ng vào bia mộ mới dừng bước, "Anh, anh nhìn tôi làm gì?"

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, bóng cây ngả nghiêng sau lưng Thanh Pháp, cậu bình tĩnh lấy điện thoại ra, "Gọi cho Đăng Dương xác nhận lại nhé?"

Đỗ Bình An phút chốc im bặt, hơi thở nghẹn lại, đột nhiên y nấc lên.

Câu nói này như đang tuyên bố ngày tận thế của y, y điên cuồng lắc đầu, rốt cuộc thốt ra một câu yếu ớt, "Đăng Dương thích anh...... nhưng vô ích thôi!" Y lại nghĩ tới điều gì nên hùng hồn nói, "Các người không bao giờ kết hôn được đâu, ông Trần còn lâu mới chấp nhận anh!"

Thanh Pháp chuẩn bị bấm số điện thoại, "Thế à? Vậy giờ anh sẽ cầu hôn Đăng Dương thử xem."

"Không được!" Đỗ Bình An định cướp điện thoại, y biết rõ Thanh Pháp đang nói thật, trong đầu y chỉ còn lại hai chữ "cầu hôn".

Nếu Thanh Pháp cầu hôn thì chắc chắn Đăng Dương sẽ đồng ý!

Nhưng y không đồng ý!

Thanh Pháp đi tới bên cạnh, Đỗ Bình An bước hụt suýt té ngã, y quay đầu lại, Thanh Pháp không lên tiếng, trước mắt là một bóng đen rất lớn, bỗng nhiên Đỗ Bình An không biết đó là bóng cây hay Thanh Pháp, y cuống lên, "Không cho anh cầu hôn! Anh......" Y thốt ra, "Anh mà cầu hôn thì tôi chết cho anh xem!"

Trong nguyên tác đúng là Đỗ Bình An đã tự sát ba lần.

Một lần là khi từ bỏ Đăng Dương, hai lần là khi đòi chia tay với Trần Quốc Anh.

Tất nhiên chẳng lần nào thành công cả.

Y nhảy xuống biển, được Trần Quốc Anh bế lên bãi cát cưỡng hôn, y muốn cắt cổ tay, bị Trần Quốc Anh giật lấy dao rồi đè ra sàn cưỡng hôn, y uống thuốc ngủ, Trần Quốc Anh kịp thời chạy tới, chơi y ba ngày không xuống giường được.

Tự sát biến thành ân ái ngọt ngào, chỉ có mẹ Đỗ là lo lắng, bà không biết Đỗ Bình An đang yêu đương, càng không biết y muốn tự sát, lúc Đỗ Bình An thất tình không ngã bệnh nặng thì cũng trầm cảm, bà lo đến nỗi mất ngủ, tóc rụng từng mảng.

Thanh Pháp nảy ra chủ ý, cậu hờ hững bỏ lại một câu. "Đó là chuyện của em."

Sau đó đi thẳng, không hề quay đầu.

Toàn thân Đỗ Bình An run rẩy, y nhìn chằm chằm bóng lưng Thanh Pháp, hệt như vết mực loang rộng rồi từ từ hòa vào bóng đêm.

Y hét lên, "Thanh Pháp, anh không được cầu hôn! Tôi sẽ chết thật đó!"

Thanh Pháp mắt điếc tai ngơ, trở lại xe, cậu gọi điện cho mẹ Đỗ trước.

Bà lập tức nghe máy, "Tiểu Pháp."

Thanh Pháp đi thẳng vào vấn đề, "Dì, cháu đánh An An rồi."

Mẹ Đỗ thở dồn dập, "Nó lại...... làm gì nữa?"

Thanh Pháp thuật lại nguyên văn lời Đỗ Bình An nói, hơi thở mẹ Đỗ càng lúc càng gấp rút.

Cậu nhìn vào kính chiếu hậu, khi thấy bóng người xuất hiện dưới chân núi thì lập tức khởi động xe, "Tạm thời cháu không thể đưa nó về, nhưng dì đừng lo."

Lái xe qua khu rừng nhỏ, cậu lờ mờ thấy được một chiếc xe đậu bên trong, "Có người sẽ đưa nó về."

Đỗ Bình An khập khiễng chạy tới chân núi, không thấy rõ đường nên bị ngã một cú, đang đau điếng người thì thấy một đốm sáng màu cam mờ nhạt càng lúc càng xa, biết đó là xe Thanh Pháp nên lập tức đuổi theo.

Vầng sáng màu cam rọi vào đáy mắt, trước mắt Đỗ Bình An đột nhiên hiện lên một đám lửa thiêu đốt như tờ giấy bén lửa, Đỗ Bình An chớp mắt lia lịa, đến khi thấy rõ lại thì đám lửa kia đã mất hút, biến thành một chấm vàng xa tít.

Y đuổi không kịp.

Sợ Thanh Pháp đi cầu hôn Đăng Dương, Đỗ Bình An lấy điện thoại ra gọi cho cậu, kết quả là máy bận.

Đỗ Bình An hoang mang lo sợ, đột nhiên nhớ ra điều gì, y gọi cho Đỗ Hải Đăng.

Y vẫn còn một người anh khác mà!

Một giây sau, tiếng chuông dồn dập vang lên ngay sau lưng y.

Tim Đỗ Bình An suýt ngừng đập vì sợ, hệt như phim kinh dị, y không dám quay đầu mà nắm chặt điện thoại.

Đến khi tiếng chuông biến mất, giọng Đỗ Hải Đăng vang lên sau lưng y.

"Đỗ Bình An."

Đỗ Bình An chậm chạp quay đầu lại, trông thấy Đỗ Hải Đăng đứng ngay sau lưng với vẻ mặt phức tạp mà y chưa thấy bao giờ.

"Lần trước em bị mù tạm thời ở bệnh viện, chính Thanh Pháp đã gọi bác sĩ."

Không phải ma nên Đỗ Bình An yên tâm lại, cơn tức dâng lên cổ, "Gọi bác sĩ thì có ích gì, em ngã xuống đất mà anh ta có thèm quan tâm đâu."

Đỗ Hải Đăng không trả lời mà hỏi câu khác.

"Có một chuyện anh muốn hỏi em từ lâu lắm rồi."

"Em biết Thanh Pháp cắt đứt quan hệ với cha mẹ nuôi từ lúc nào?"

*

Sau khi nói chuyện với mẹ Đỗ qua điện thoại, Thanh Pháp lại gọi cho Đăng Dương, anh đang tăng ca ở công ty.

"Em đến tìm anh." Thanh Pháp tăng tốc độ xe.

Đến trụ sở Trần thị, Đăng Dương đã dặn trước nên bảo vệ hộ tống Thanh Pháp vào thang máy riêng của Đăng Dương.

Thang máy lên tới tầng cao nhất, Thanh Pháp bước ra, phòng chủ tịch cách đó không xa mở rộng cửa để lộ ánh đèn ấm áp.

Bước chân càng lúc càng nhanh, đến cửa phòng làm việc thì dừng lại.

Đăng Dương nghe thấy động tĩnh thì nhìn ra cửa, thấy Thanh Pháp, anh đặt bản thiết kế xuống rồi đứng dậy, tươi cười đi vòng qua bàn làm việc, "Thí nghiệm xong......"

Còn chưa dứt lời thì Thanh Pháp đã bước nhanh tới sà vào lòng anh, ra sức ôm chặt anh, Đăng Dương không kịp phòng bị, ôm lấy Thanh Pháp trước, bị đẩy lùi lại mấy bước va vào mép bàn.

Anh kêu lên một tiếng vì đau nhưng trên mặt lại lộ vẻ vui mừng, "Sau này mãi luôn nhiệt tình như vậy nhé em."

Thanh Pháp không trả lời mà chỉ ôm anh chặt hơn, cả khuôn mặt vùi vào ngực anh.

Đăng Dương nhận ra có điều bất thường, Thanh Pháp chưa bao giờ bộc lộ cảm xúc mạnh như vậy.

Anh không lên tiếng mà cứ thế yên lặng ôm Thanh Pháp, chờ cậu bình tĩnh lại.

Chẳng biết qua bao lâu.

Thanh Pháp buông Đăng Dương ra nhưng vẫn bị anh ôm trong ngực, cậu ngẩng đầu đối diện với ánh mắt Đăng Dương rồi giơ tay lên, "Em đau tay."

Đăng Dương cúi đầu nhìn, lòng bàn tay Thanh Pháp đỏ bừng, anh buông cậu ra rồi tới ngăn kéo lấy một hộp dầu cù là, dẫn Thanh Pháp vào toilet rửa tay, lau khô rồi tỉ mỉ bôi thuốc cho cậu, "Làm thí nghiệm bị đυ.ng vào đâu à?"

"Không phải." Thanh Pháp lẳng lặng nhìn Đăng Dương bôi thuốc lên lòng bàn tay mình, "Em đánh người."

Đăng Dương cười, "Lần sau gọi anh nhé, tay em chỉ thích hợp làm thí nghiệm thôi."

Thanh Pháp nhìn tay Đăng Dương, ngón tay thon dài như đốt tre được khắc từ ngọc, cao quý xinh đẹp.

"Lỡ lần sau người em muốn đánh là người quen của anh thì sao?"

Giọng Thanh Pháp nhẹ như hạt bụi trong không khí, chỉ cần hơi lơ đễnh thì không thể nào nghe rõ.

Bôi thuốc xong, Đăng Dương bỏ tăm bông vào thùng rác rồi ngước lên nhìn vào mắt Thanh Pháp.

"Hai tháng trước anh vừa đánh thằng cháu Trần Quốc Anh một trận. Trần Hào cha nó anh cũng đánh."

Dường như anh đang kể một chuyện hài vô thưởng vô phạt, "Vậy đã đủ quen chưa?"

"Đủ ạ." Thanh Pháp gật đầu rồi lảng sang chuyện khác. "Sao lại đánh cháu anh vậy?"

Đăng Dương cười, "Vì nó thiếu đòn."

Thanh Pháp chợt nhớ lại lần trước Trần Quốc Anh gãy xương nằm viện, chẳng lẽ là bị Đăng Dương đánh?

Đăng Dương biết rồi sao?

Biết mà vẫn đứng về phía cậu, không quan tâm đến việc cậu cố ý tiếp cận anh sao?

Nhưng cậu vẫn không thể nào thú nhận.

Người khác thua được, còn cậu thì không.

Cậu như đang đi trên hồ băng, chẳng biết lúc nào sẽ giẫm trúng hố băng, dù có cẩn thận cỡ nào cũng chưa chắc sẽ sang được bờ bên kia.

Trước khi nắm chắc trăm phần trăm thì cậu sẽ không để lộ át chủ bài, không để kế hoạch của mình có bất cứ sai sót nào.

Cậu muốn sống.

Cậu thật sự rất muốn sống tiếp.

Thanh Pháp siết chặt tay, dầu cù là mát lạnh, vì mới bôi nên vẫn chưa thấm hết vào da mà hơi nhờn.

Thấy Thanh Pháp thoáng do dự, Đăng Dương lập tức hối hận vì đã mất kiểm soát.

Anh không hề độ lượng như vẻ bề ngoài, hôm qua cầu hôn Thanh Pháp, anh chỉ muốn đưa cậu về nhà ngay.

Thế nên anh mất bình tĩnh, thử thăm dò bí mật sâu nhất của Thanh Pháp, trở thành người cậu tin tưởng nhất.

Họ chỉ mới bên nhau mấy tháng mà thôi, anh đã quá nóng vội khi muốn Thanh Pháp bộc bạch mọi chuyện với mình.

"Cuối tuần đi xem đồ điện nhé." Anh đổi chủ đề rồi mỉm cười vuốt tóc mềm của Thanh Pháp, "Chọn sớm một chút, khi nào hết mùi sơn thì dọn vào."

Thanh Pháp gật đầu.

Lúc này điện thoại của Đăng Dương reo lên, là Trần Hào, "Dương, lần này em phải cứu Quốc Anh mới được! Cha sắp đánh chết nó rồi!"

Chỗ rửa tay không lớn lắm nên Thanh Pháp nghe rõ mồn một, cậu cảm thấy kỳ quái.

Thái độ của Trần Minh Nguyên đối với Trần Quốc Anh là con trưởng vô dụng, con thứ không nghe lời nên dồn hết hy vọng và tình cảm cho cháu trai, ông ta nỡ lòng đánh hắn sao?

Đăng Dương thờ ơ hỏi: "Lý do?"

Trần Hào đau đầu không thôi, "Nó đòi kết hôn với đàn ông......"

......

"Chờ anh trong xe nhé." Đăng Dương chở Thanh Pháp đến bệnh viện, "Anh sẽ quay lại ngay."

Thanh Pháp đáp ứng.

Chờ Đăng Dương đi xong, cậu lấy điện thoại ra, Đỗ Bình An không còn gọi nữa, chắc đã bị Đỗ Hải Đăng bắt về nhà.

Cậu đã sớm phát hiện Đỗ Hải Đăng đi theo bọn họ đến nghĩa trang.

Bước tiếp theo là để Đỗ Bình An biết cậu và Đăng Dương đi chọn đồ điện gia dụng.

Chuyện này vô cùng dễ dàng.

Mẹ Đỗ vẫn chưa biết Đỗ Bình An có chiếc điện thoại thứ ba, y có thể nhìn thấy vòng bạn bè.

Lên kế hoạch xong, Thanh Pháp để điện thoại xuống rồi nhìn bệnh viện đèn đuốc sáng trưng.

Trần Quốc Anh đòi kết hôn với cậu sớm hơn nhiều so với dự đoán.

Hắn từng yêu Đỗ Bình An đến độ muốn tìm thế thân, nhưng chỉ qua mấy tháng đã thành dĩ vãng.

Đây chính là Trần Quốc Anh.

Đăng Dương vừa ra khỏi thang máy thì nghe thấy tiếng mắng của Trần Minh Nguyên.

"Là ai? Không phải Đỗ Bình An thì là ai!"

Trần Quốc Anh đứng thẳng người, hời hợt nói, "Chỉ cần ông đồng ý là gặp được ngay."

"Nhảm nhí!" Trần Minh Nguyên chẳng còn đoái hoài gì tới thể diện, vung gậy quất vào chân hắn, "Muốn đàn ông bước qua cửa nhà họ Trần thì phải quăng xác tao ra trước đã! Đừng có hòng!"

Lần này ông ta nổi giận thật sự, dần dà Trần Quốc Anh bị quất đứng không vững nữa.

Trần Hào cũng không muốn Trần Quốc Anh kết hôn với đàn ông, nhưng ông ta càng bực hơn vì Trần Minh Nguyên thiên vị nên lí nhí nói, "Dương nó cũng đòi kết hôn với đàn ông mà, sao cha không nói vậy đi."

Trần Minh Nguyên càng tức hơn, "Tao không quản được nó, chẳng lẽ còn không quản được con mày sao!"

Lại quất thêm một phát vào đùi Trần Quốc Anh.

Trần Quốc Anh đau đớn kêu lên, không đứng nổi nữa, hắn giả bộ ôm đầu gối ngã phịch xuống đất, "Đau......"

Quả nhiên Trần Minh Nguyên sốt ruột cầm gậy gõ Trần Hào, "Ngu xuẩn! Còn không mau tới xem nó bị thương chỗ nào rồi!"

Trần Quốc Anh không chịu, hắn r/ên rỉ rồi lết tới ôm đùi Trần Minh Nguyên, giả bộ đáng thương, "Ông cho cháu cưới đi mà, không có em ấy cháu sống không nổi!"

Trần Minh Nguyên muốn đánh tiếp nhưng sợ làm hắn gãy xương thật, từ trước đến giờ ông ta chỉ có một ý nghĩ duy nhất là không xử lý được Trần Quốc Anh thì sẽ xử lý đối phương.

Tạm thời ông ta không làm khó dễ nữa mà dịu giọng nói, "Mày nói là ai trước đi, nếu môn đăng hộ đối với Trần gia thì ông sẽ cân nhắc."

Trần Quốc Anh cũng chẳng ngu, hắn nhe răng nhếch miệng đứng dậy rồi lê chân đến tủ đầu giường tìm giấy bút, "Viết cam kết trước đi!"

"Chú cháu tới rồi kìa!" Trần Quốc Anh chợt trông thấy Đăng Dương, hắn mừng rỡ lê chân ra cửa, "Chú làm chứng nhé! Có vậy thì ông mới không đổi ý được."

Trần Minh Nguyên bất mãn, "Tao đã nói thì sẽ giữ lời."

Ông ta chỉ nói cân nhắc, phản đối cũng là cân nhắc vậy.

Có Đăng Dương ở đây nên Trần Quốc Anh càng tự tin hơn, không sợ Trần Minh Nguyên gây phiền phức cho Thanh Pháp nữa, nhất là Đăng Dương cũng thích nam, mặc dù hắn hơi ngạc nhiên vì chú mình cũng có người trong lòng, đã vậy còn là đàn ông, nhưng giờ phút này trong đầu hắn chỉ có mỗi Thanh Pháp.

Trong lòng hắn bất an mà lại không muốn tìm hiểu nguyên nhân của sự bất an này, vì vậy hắn phải gấp rút trói chặt Thanh Pháp, chỉ cần kết hôn thì cả đời này cậu cũng đừng hòng rời xa hắn!

Trần Quốc Anh chỉ hận không thể lập tức dẫn Thanh Pháp đi đăng ký kết hôn, "Người cháu thích chính là Thanh Pháp, cháu muốn kết hôn với em ấy, càng nhanh càng tốt."

Ánh mắt Đăng Dương sâu hun hút, lạnh lùng nhìn Trần Quốc Anh từ trên xuống dưới.

Bất kỳ ai cũng cảm nhận được tâm trạng anh không vui.

Trần Quốc Anh đứng gần nhất nên cảm giác áp bách cũng mạnh nhất, hắn có cảm giác bị rình rập, hệt như con mồi đang bị thợ săn theo dõi.

"......" Yết hầu Trần Quốc Anh nhấp nhô, ra sức nuốt nước bọt, "Chú?"

Lúc này Đăng Dương mới dời mắt đi, anh không nói một lời, Trần Quốc Anh lại không dám im lặng nên đành phải cắn răng nói tiếp, "Có chuyện...... Á!"

Một tiếng hét thảm vang lên, ngay sau đó Trần Quốc Anh lập tức ngậm chặt miệng, lần này Trần Minh Nguyên quất thẳng vào lưng hắn, "Mày là cái thứ không có tiền đồ, hôm nay tao đánh chết mày!"

Trần Quốc Anh cũng không tránh mà nhìn Đăng Dương với vẻ cầu khẩn, nhưng Đăng Dương vẫn lạnh lùng đứng ở cửa, không vào mà cũng chẳng bỏ đi.

Lần này Trần Quốc Anh đã hạ quyết tâm kết hôn, ăn gậy của Trần Minh Nguyên chẳng tính là gì, điều hắn sợ là......

Trần Quốc Anh nghiến chặt răng, gồng mình chịu đòn, "Đánh chết cháu đi, cháu mà còn sống thì chỉ kết hôn với Thanh Pháp thôi!"

Trần Minh Nguyên tức đến nỗi hoàn toàn không không chế được sức mạnh, hung hăng quất Trần Quốc Anh, so với thân phận thấp kém của Thanh Pháp thì ông ta càng tức hơn vì bị Thanh Pháp chơi xỏ, đây là điều không thể nào chấp nhận được.

Ông ta cũng nói cứng, "Thanh Pháp muốn vào cửa nhà họ Trần thì phải chờ tao chết đã!"

Hai người không ai chịu nhường ai, trong phòng bệnh tràn ngập tiếng gậy quất, sắc mặt Trần Quốc Anh trắng bệch, qua một lúc lâu, rốt cuộc trong miệng hắn tràn ra tiếng kêu đau đớn, thấy hắn chịu không nổi, Trần Minh Nguyên không nỡ đánh tiếp nhưng cũng chẳng có lý do để dừng lại, ông ta liếc nhìn Đăng Dương, hy vọng anh sẽ lên tiếng can ngăn.

Ai ngờ vừa đối diện với ánh mắt Đăng Dương thì Trần Minh Nguyên lập tức hoảng hồn, cây gậy nện trúng lưng Trần Quốc Anh, hắn hét lên một tiếng rồi gục xuống run rẩy, lần này không phải giả bộ nữa, hắn đau đớn cuộn mình kêu r/ên, Trần Minh Nguyên hoảng đến nỗi làm rơi cả gậy, nhào tới hét to, "Gọi bác sĩ! Gọi bác sĩ mau lên!"

Sắc mặt Trần Hào cũng trắng bệch, chạy sượt qua Đăng Dương ra ngoài, "Người đâu, mau lên, gọi bác sĩ......"

Bác sĩ và y tá mau chóng chạy đến, trong phòng bệnh toàn tiếng kêu la của Trần Quốc Anh, Trần Minh Nguyên đầu đầy mồ hôi, tay chân lạnh toát, khi bác sĩ xác nhận cột sống Trần Quốc Anh không bị thương thì ông ta cũng chống đỡ hết nổi, cả người ngã ngửa ra sau, Trần Hào lanh tay lẹ mắt đỡ ông ta đến ghế sofa nghỉ ngơi.

Y tá tháp tùng vội vàng lấy thuốc hạ huyết áp cho Trần Minh Nguyên uống mấy viên, uống xong ông ta nghỉ ngơi một lát, sắc mặt vẫn tái nhợt, nhưng nhớ đến Đăng Dương thì lập tức đảo mắt quanh phòng bệnh tìm kiếm.

Lúc nãy ánh mắt Đăng Dương nhìn Trần Quốc Anh tràn ngập hung hãn, vừa thấy ánh mắt kia ông ta đã sợ run.

Chắc nhìn lầm thôi.

Đăng Dương không thể nào nhìn cháu mình bằng ánh mắt này được.

Mặc dù nghĩ vậy nhưng trong lòng Trần Minh Nguyên không cách nào bình tĩnh lại, ông ta nhìn thêm mấy lần, vẫn chẳng thấy Đăng Dương đâu.

Đăng Dương đã đi từ lâu, anh đưa Thanh Pháp về chỗ thuê, chỉ đưa đến cửa chứ không vào, "Ngủ sớm chút đi."

Từ khi gặp Trần Quốc Anh, anh không sao kiềm chế được cảm xúc, lái xe ra khỏi chung cư rồi dừng trước cửa hàng tiện lợi.

Nới lỏng cà vạt, anh châm một điếu thuốc nhưng không hút, đến khi đầu ngón tay bị bỏng nhẹ, anh mới cúi đầu, thì ra thuốc đã cháy hết.

Anh rút khăn giấy gói kín tàn thuốc, hờ hững xoa ngón tay rồi khởi động xe, đường một chiều, vừa lái một đoạn thì lập tức quay đầu xe, trở lại chung cư lần nữa.

Thanh Pháp đã tắm xong, vừa bật máy tính đăng nhập diễn đàn trường thì có tiếng chuông cửa.

Thanh Pháp đoán là Đăng Dương nên đứng dậy mở cửa.

Ngoài cửa, Đăng Dương che khuất ánh sáng hành lang, trên người thoang thoảng mùi thuốc lá, trầm giọng nói, "Đêm nay anh muốn ở lại."

*

Thanh Pháp lục lọi hồi lâu mới tìm được một chiếc áo thun rộng, đây là áo mà chủ quán thuê cậu đi phát tờ rơi đưa cho, chỉ có một cỡ duy nhất, lớn hơn cậu hai size, phát tờ rơi xong cậu giặt sạch rồi cất đi.

Trong phòng tắm có tiếng nước róc rách, chờ âm thanh dừng lại, Thanh Pháp cầm áo gõ cửa, "Anh tắm xong chưa?"

Cửa mở, Đăng Dương chìa tay ra, Thanh Pháp đưa áo tới, "Chất vải không tốt, có thể sẽ......"

Còn chưa nói xong thì áo đã rơi xuống đất, Đăng Dương nắm cổ tay cậu kéo vào, cửa phòng tắm đóng lại, hơi nước bao trùm không gian vừa chật hẹp vừa oi bức, bình thường một mình Thanh Pháp đã chật chội, hôm nay có thêm Đăng Dương, muốn nhích người cũng khó.

Anh nhốt Thanh Pháp dưới vòi sen, lưng cậu dựa vào tường gạch ẩm ướt, chỉ giây lát sau áo thun mỏng đã ướt đẫm, Đăng Dương mới tắm xong, nước nhỏ xuống tóc, thỉnh thoảng lọt vào cổ cậu hơi lạnh, tay Đăng Dương lại nóng đến kinh người, một tay anh ôm eo Thanh Pháp, cúi đầu gặm cắn vành tai láng mịn kia.

Không mạnh nhưng cũng chẳng nhẹ.

Đăng Dương không nhịn được, anh ghen.

Rõ ràng là kế hoạch của Thanh Pháp nhưng nhớ lại vẻ mặt tươi tắn của Trần Quốc Anh khi đòi kết hôn với cậu, anh vẫn không kìm nổi cơn ghen.

Thanh Pháp rên khẽ một tiếng, tay bấu vào lưng Đăng Dương.

Có mấy vết cào vẫn chưa lành.

Mắt Thanh Pháp dần nhòe đi, xuyên qua tấm màn lắc lư, cậu nhìn thấy trên chiếc giường lớn mềm mại, mình đau đớn khó nhịn, hai tay dần mất khống chế bấu chặt lưng Đăng Dương, hơi thở nóng hổi phả vào sau tai, Đăng Dương hôn chỗ thịt mềm kia khiến ngón chân cậu cuộn lại, "Đừng nhịn, để anh biết em đau cỡ nào đi."

"Ưʍ......"

Nụ hôn cuồng nhiệt đột ngột ập tới kéo suy nghĩ của Thanh Pháp trở về, cổ cậu bị ép ngửa cao, đôi môi ngấu nghiến như muốn trừng phạt, Thanh Pháp mất hết sức lực, lưng áp sát tường gạch lạnh buốt, có ảo giác như mình sắp chìm xuống đáy biển, một tay cậu kéo tấm màn lắc lư liên hồi, một tay ôm cổ Đăng Dương.

Đầu gối Đăng Dương thừa cơ chen vào giữa hai đùi cậu, nâng chân cậu lên quặp chặt eo mình, "Ngoan, cứ giao hết cho anh."

Có lẽ vì hơi nước mờ mịt nên giọng Đăng Dương như vọng lại từ một nơi rất xa, Thanh Pháp nghe không rõ lắm, cậu hoảng hốt buông tấm màn ra, hai cánh tay đều ôm chặt cổ Đăng Dương, chân còn lại cũng bị nâng lên, lần này chỉ có Đăng Dương chống đỡ cho cậu, vòi sen kém chất lượng còn đang nhỏ nước xuống trán, xuống mặt, mí mắt, lông mi Thanh Pháp chớp nhẹ, ánh mắt càng mông lung hơn, cậu cố gắng mở to mắt, muốn nhìn rõ Đăng Dương, "Dương......"

Vừa phát ra tiếng thì Thanh Pháp lập tức ngậm chặt miệng.

Lại là thanh âm xa lạ kia, tựa như giọng nói bình thường của cậu được pha thêm nước đường ngọt ngào.

Đăng Dương cười khẽ, hơi thở anh mang theo mùi bạc hà xen lẫn tuyết tùng, anh say mê hôn quai hàm mịn màng của Thanh Pháp, tựa như muốn để lại dấu ấn của riêng mình trên từng tấc da thịt Thanh Pháp, đôi môi phát ra thanh âm tràn ngập dụ/c vọng, "Em muốn nói gì."

Lưng Thanh Pháp lạnh buốt, phía trước lại nóng đến ngạt thở, đầu óc quay cuồng, tựa như rất bức thiết, rất muốn nói nhưng lại không nhớ nổi mình muốn nói gì, cậu nhắm mắt lại rồi chủ động kề sát Đăng Dương, dùng hành động thể hiện ý muốn của mình.

Hình như Đăng Dương nói gì đó nhưng Thanh Pháp không còn nghe rõ nữa, cậu ôm chặt điểm tựa duy nhất của mình, chìm nổi theo anh.

......

Nửa đêm Thanh Pháp tỉnh lại một lần vì khát nước, màn cửa chỉ kéo một nửa, ánh trăng mờ ảo chiếu vào chăn, Đăng Dương nằm bên cạnh, giường vốn khá rộng đột nhiên trở nên chật chội, Thanh Pháp đành phải lùi đến cuối giường rồi xuống giường đi vào bếp.

Cảm giác đau của cậu không rõ bằng lần trước, chỉ hơi nhói chứ không hề khó chịu, trong ấm có nước sôi để nguội, Thanh Pháp rót một ly, uống hết lại rót thêm ly nữa, uống hai ly mới về phòng, cậu định leo lên từ cuối giường nhưng Đăng Dương đã tỉnh từ lúc nào, kéo cậu ngã xuống giường, Đăng Dương lùi lại rồi ôm chặt cậu vào lòng, đắp kín chăn, tựa trán vào trán cậu, trong giọng nói lộ ra ý cười, "Lần này không bị sốt nữa."

Bị Đăng Dương ôm trong ngực, mặt đối mặt, gò má Thanh Pháp hơi nóng lên, dứt khoát vùi đầu vào cổ Đăng Dương rồi nhắm mắt nói: "Dạ."

Ngón tay Đăng Dương vuốt ve eo cậu, "Ngủ đi em."

"......" Thanh Pháp càu nhàu, "Anh bỏ tay ra trước đi đã."

Lần này ân ái nồng nàn hơn lần trước, Thanh Pháp cũng tiếp nhận anh hơn, nỗi phiền muộn tích tụ trong lòng Đăng Dương được xoa dịu rất nhiều, anh ấn ấn hõm eo Thanh Pháp, "Nếu em thấy bất công thì ôm lại anh đi, anh không ngại đâu."

Anh chỉ định trêu Thanh Pháp mà thôi, không ngờ cậu ôm anh thật, mấy giây sau đã ngủ say.

Cảm nhận được hơi thở đều đều phả vào cổ, Đăng Dương không dám nhúc nhích.

Một lát sau, anh cười khẽ rồi cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.

——

Buổi sáng Đăng Dương ngủ dậy thì Thanh Pháp đã đi học, trong bếp có cháo nóng, ăn xong Đăng Dương vào phòng tắm sửa vòi sen và vòi nước bị rỉ, sau đó mới rời đi.

Bên kia, Thanh Pháp đã học được nửa buổi.

Cậu có thể cảm nhận được một ánh mắt cứ dán chặt vào mình, buổi trưa ra khỏi căn tin, cuối cùng Đỗ Hải Đăng cũng chặn cậu lại, "Làm thêm không?"

Thanh Pháp liếc hắn một cái, "Gì?"

Lần này Đỗ Hải Đăng không né tránh ánh mắt cậu nữa, "Chơi một ván game với tôi, cậu ra giá đi."

Thanh Pháp nhấc chân bỏ đi, sắc mặt Đỗ Hải Đăng dần u ám, hắn cúi đầu nắm chặt tay, bỗng nhiên phía trước vọng lại tiếng Thanh Pháp, "Một chai nước."

Đỗ Hải Đăng ngẩng phắt lên, "Sao cơ?"

Thanh Pháp hờ hững nói, "Giá chơi một ván game đấy."

Đỗ Hải Đăng mua một chai soda rồi dẫn Thanh Pháp đến quảng trường Thụy Tinh gần đại học Bắc Kinh, không phải quán game arcade mà là quán game trên tầng cao nhất.

Đỗ Hải Đăng bao trọn quán game, không vào phòng mà chơi ngay tại đại sảnh.

Chơi game Dead Forest lần trước chơi ở nhà họ Đỗ.

Trong lúc chơi Đỗ Hải Đăng không nói gì mà chăm chú nhìn màn hình, chiều nay Thanh Pháp không phải đi học, hai người chơi hăng say, đến khi mặt trời lặn mới kết thúc.

Đỗ Hải Đăng thắng nhưng trên mặt chẳng có vẻ gì là vui sướиɠ.

Tiếng gào thét của Đỗ Bình An tối qua văng vẳng trong đầu hắn, "Em biết ngay từ đầu thì đã sao, chẳng phải anh thích Thanh Pháp lắm à, giờ hài lòng chưa, anh ta không có nhà, có thể làm em trai anh rồi đấy......"

Đỗ Hải Đăng siết chặt tay cầm trò chơi như muốn bóp nát.

Hắn không thể nào chấp nhận được hôm giao thừa mẹ và anh Cả muốn mời Thanh Pháp đến làm khách, Đỗ Bình An biết rõ Thanh Pháp không có nhà để về mà ăn Tết một mình, nhưng y không hề nói một lời.

Từ khi hắn quyết định nhận Đỗ Bình An làm em trai mình thì đã quyết tâm bảo vệ y mãi mãi, trong lòng hắn, Đỗ Bình An là thiên thần bé nhỏ ngây thơ thiện lương cần được che chở.

Nhưng những chuyện xảy ra gần đây đã phá vỡ nhận thức của hắn.

Hắn chợt phát hiện Đỗ Bình An không còn là đứa trẻ hồi nhỏ cứ thấy mèo hoang thì lại rơm rớm nước mắt nữa.

"Tôi đi đây." Chơi game xong, Thanh Pháp xách ba lô lên.

Sắp đến cửa thì cậu nghe thấy một giọng nói kiềm chế đã lâu.

"Xin lỗi."

Thanh Pháp không quay đầu lại, "Tôi chấp nhận."

Nói xong cậu ra khỏi quán game.

Thanh Pháp đi thang máy xuống tầng trệt, đang là giờ ăn nên quảng trường hết sức náo nhiệt, xung quanh đông nghịt người, Thanh Pháp vào một quán phở bò gọi một tô phở nước lèo.

Trong lúc chờ đợi, cậu lấy điện thoại ra.

Đăng một bài lên vòng bạn bè mà chỉ có Đỗ Bình An mới xem được.

[Hẹn gặp vào thứ Bảy.]

Kèm theo là ảnh chụp cậu và Đăng Dương nắm tay nhau.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co