59
Mấy phút sau, nhân viên quán bưng phở bò lên.
Vài lát thịt bò mỏng như giấy, một nhúm hành lá, hương vị cũng chẳng ngon mấy, nước lèo không có vị thịt bò, thịt bò cũng không có vị thịt bò nhưng Thanh Pháp vẫn ăn ngon lành.
Mặc dù bây giờ cậu đã có khả năng để mình không bị đói nhưng vẫn sùng kính đồ ăn, điều này bắt nguồn từ nỗi sợ đói hồi bé.
Ăn hết phở, Thanh Pháp lại húp sạch nước lèo rồi mới đặt tô xuống rời đi.
Cậu không về nhà mà trở lại đại học Bắc Kinh, lịch chiều nay của cậu là đến phòng thí nghiệm, nếu không đi thì phải thức suốt đêm nay.
Cậu muốn nộp báo cáo trước kỳ nghỉ, chỉ còn chưa đầy nửa tháng.
Trên đường đi, Thanh Pháp ghé vào căn hộ ở khu tập thể.
Nhà đã sửa xong, hầu hết đồ đạc cũng đã đem tới, cửa sổ mở rộng, nắng chiều vàng vọt rọi vào sàn gỗ.
Màn cửa bị gió ngoài cửa sổ thổi vào phát ra tiếng sột soạt, tất cả đều là hàng xịn nên trong nhà chẳng có mùi lạ nào, tủ giày đã được đưa tới nhưng vẫn còn trống, trên nóc tủ chỉ có một hộp bọc giày dùng một lần.
Thanh Pháp không mang bọc giày mà cởi giày ra rồi đi chân trần tới bể cá.
Trong hồ vẫn là hai con cá lần trước, nhàn nhã quẫy đuôi bơi lượn trong nước.
Ánh mắt Thanh Pháp lại dời sang giá sách cực lớn, đủ chứa toàn bộ sách của cậu, nếu sách của Đăng Dương ít thì còn dư rất nhiều chỗ, sau này có thể yên tâm mua sách mà khỏi cần lo thiếu chỗ để.
Ngắm giá sách xong, Thanh Pháp đi tới sofa.
So với giá sách bể cá chiếm trọn bức tường thì sofa khá nhỏ, chỉ đủ cho ba người ngồi, cũng không có bàn trà mà chỉ có một chiếc xe đẩy hai tầng bằng gỗ hồ đào, để điều khiển từ xa, sách vở, khay trái cây hoặc đồ ăn vặt đều được, lúc ăn lẩu còn có thể dùng làm bàn ăn.
Bức tường trước mặt vẫn còn trống, chờ chủ nhân chọn TV thích hợp với nó.
Bếp và phòng vệ sinh đều được trang trí đơn giản mà thiết thực, cuối cùng Thanh Pháp đến phòng ngủ.
Chiếc giường lớn mà Đăng Dương chọn cũng đã đem tới, chỉ riêng hiệu ứng thị giác đã lớn hơn chiếc giường hiện tại của Thanh Pháp rất nhiều, cậu nhớ lại tối qua hai người đàn ông trưởng thành nằm trên chiếc giường kia đúng là quá chật.
Sau khi tính toán những vật dụng cần thiết còn thiếu, Thanh Pháp rời đi.
Cậu nhắn cho Đăng Dương biết đêm nay mình sẽ ở lại phòng thí nghiệm, sau đó làm thí nghiệm đến ba giờ sáng mới ra hành lang hít thở.
Phòng thí nghiệm bên cạnh cũng sáng đèn.
Thanh Pháp mở nắp chai soda mà Đỗ Hải Đăng mua, vừa uống mấy ngụm thì cửa phòng kế bên mở ra.
Cố Tinh Dã ném sang một trái quýt, Thanh Pháp vô thức chụp lấy.
Cố Tinh Dã không tới gần mà nhàn nhã dựa vào cửa, trong tay hắn cũng cầm một trái quýt, khi lột ra trong không khí thoang thoảng mùi vỏ quýt tươi mát, thấy Thanh Pháp không nhúc nhích, hắn nhíu mày, "Không thích quýt à?" Sau đó Đăng Dương tìm trong túi áo blouse, "Có sô cô la nữa......"
"Ăn quýt là được rồi." Thanh Pháp đặt chai nước xuống rồi cúi đầu lột quýt.
Hành lang không bật đèn, chỉ có ánh sáng hắt ra từ hai phòng thí nghiệm và ánh trăng trên trời, đầu ngón tay Cố Tinh Dã gảy gảy vỏ quýt, ánh mắt thỉnh thoảng đảo qua Thanh Pháp, từ chỗ hắn chỉ có thể nhìn thấy góc nghiêng của cậu.
Cố Tinh Dã đột nhiên cười khẽ một tiếng.
Sao lần đầu gặp hắn lại cảm thấy Thanh Pháp giống Đỗ Bình an nhỉ.
Quả thực chẳng giống chút nào cả.
Hắn nhớ lại lúc chạng vạng tối điện thoại rung liên hồi, hắn đang bận thí nghiệm nhưng vẫn dành thời gian nghe điện thoại của Đỗ Bình an.
"Cậu mau tới nhà tớ đi!" Đỗ Bình an vừa mở miệng đã xổ một tràng, "Mẹ tớ không cho tớ ra ngoài, giờ chỉ có cậu mới giúp được tớ thôi! Tớ nhất định phải ra ngoài, ngày mốt tớ có việc gấp lắm!"
Cố Tinh Dã chưa ăn tối nên huyết áp hơi tụt, tìm hồi lâu mà không thấy sô cô la, hắn xoa thái dương, "Tớ đang thí nghiệm ——"
"Thí nghiệm lúc nào làm mà chẳng được, còn chuyện của tớ không thể chờ được!" Đỗ Bình an ngắt lời hắn, sau đó tha thiết cầu xin, "Cố Tinh Dã cậu là người tốt nhất mà, cậu mau tới nhà tớ đi, tớ nhất định phải ra ngoài."
Cố Tinh Dã im lặng, nghe Đỗ Bình an nói tràng giang đại hải thì chỉ cảm thấy mệt mỏi hơn làm thí nghiệm cả tháng, rốt cuộc hắn nói: "Chuyện của cậu lại là Đăng Dương chứ gì."
Đỗ Bình an không chối, "Thanh Pháp sắp cầu hôn chú ấy rồi." Giọng y nghẹn ngào, "Tớ không thể để bọn họ kết hôn được, Thanh Pháp không thích chú Dương đâu, cậu tin tớ đi mà."
Cố Tinh Dã hết sức mệt mỏi, "Chuyện của cậu tớ không giúp được đâu."
Đỗ Bình an thở hổn hển, "Cậu đã nói nếu cả thế giới đều bỏ rơi tớ thì cậu sẽ ở lại với tớ mà."
......
Cố Tinh Dã không đi.
Hắn bỏ múi quýt vào miệng, chua ê cả răng, hắn nhăn mặt nhìn sang Thanh Pháp, cậu lại hết sức bình tĩnh, đã sắp ăn hết trái quýt trong tay.
Hắn tò mò hỏi, "Trái của cậu không chua à?"
"Chua lắm." Thanh Pháp hờ hững nói.
Cố Tinh Dã không tin, "Cho tớ nếm thử đi."
Thanh Pháp đưa múi cuối cùng cho hắn, Cố Tinh Dã bỏ vào miệng, chua muốn rụng răng, còn chua hơn cả trái của hắn, lông mày hắn nhíu chặt, hồi lâu sau mới nói nên lời, "Chua vậy mà cậu cũng ăn được sao?"
"Chẳng có gì là không thể ăn cả." Thanh Pháp mở nắp chai nước uống mấy ngụm rồi quay người vào phòng thí nghiệm.
Lúc cậu sắp bước vào cửa, rốt cuộc Cố Tinh Dã mở miệng, "Ngày mốt cậu sẽ cầu hôn Trần tiên sinh à?"
Mi mắt Thanh Pháp chớp nhẹ, Đỗ Bình an đã thấy bài đăng của cậu, cậu không trả lời thẳng mà chỉ nói, "Không tiện nói với cậu."
Cửa phòng thí nghiệm đóng lại, thật lâu sau Cố Tinh Dã mới nhúc nhích, hắn nhìn lên mặt trăng rồi từ từ ăn hết trái quýt chua lét kia.
*
Đảo mắt đã đến thứ Bảy, Đỗ Bình an thức trắng cả đêm, rốt cuộc nghĩ ra một cách.
"Con xin lỗi mẹ." Y ôm mẹ Đỗ nũng nịu, "Con nghĩ thông suốt rồi, con không nên thích Đăng Dương, không nên làm mẹ lo lắng vì con!"
Dường như mẹ Đỗ đã trải qua mấy đời, bà nhìn Đỗ Bình an tươi cười rạng rỡ, hồi lâu sau mới hỏi: "Nói với Tiểu Pháp chưa?"
Bà rất giận Đỗ Bình an vì đã nói với Thanh Pháp những lời gây tổn thương như thế.
Đỗ Bình an khựng lại, nhưng chỉ một giây sau lại tươi cười chớp mắt. "Chưa ạ, chuyện quan trọng như vậy đương nhiên phải nói với mẹ đầu tiên rồi!"
Mẹ Đỗ nói ngay: "Phải xin lỗi cho đàng hoàng, lần trước con nói năng quá quắt lắm."
Đỗ Bình an lảng sang chuyện khác, dụi đầu vào vai mẹ Đỗ, "Mẹ, con thèm Tiramisu ở tiệm mình hay ăn quá à."
Rốt cuộc lông mày mẹ Đỗ cũng giãn ra, bà vỗ đầu Đỗ Bình an, "Mấy ngày nữa dẫn con đi."
"Đi ngay bây giờ luôn đi mẹ." Đỗ Bình an ôm chặt mẹ Đỗ, "Con đói lắm."
Mẹ Đỗ cũng không ngờ Đỗ Bình an sẽ bỏ trốn, bà ngồi đợi một hồi mới phát hiện không ổn, đang định vào phòng vệ sinh thì thấy Đỗ Bình an chạy ra khỏi tiệm bánh.
Mẹ Đỗ không rõ Đỗ Bình an sắp làm gì nhưng bà biết chắc có liên quan đến Thanh Pháp và Đăng Dương, bà hấp tấp đuổi theo, "Trí Trí đừng đi nữa!"
Chạy ra khỏi tiệm bánh, mẹ Đỗ đã gần sáu mươi tuổi, sức khỏe lại yếu, thở không nổi nhưng sợ Đỗ Bình an làm chuyện dại dột nên vẫn cắn răng đuổi theo.
Chỉ chốc lát sau bà đã chạy hết nổi, ôm ngực chậm chạp ngồi xuống, khó nhọc ngước mắt nhìn Đỗ Bình an chạy xa dần, đè lại l*иg ngực thở hổn hển.
Đỗ Bình an chạy thật lâu vẫn chưa cắt đuôi được mẹ Đỗ, y đành chạy vào khu phố thương mại đông nghịt người.
Dần dà không nghe thấy tiếng mẹ Đỗ nữa, y mới chạy chậm lại rồi ngoái đầu nhìn.
Quả nhiên không còn thấy mẹ Đỗ, y nở nụ cười vui sướиɠ rồi hấp tấp chạy tới đón xe.
Sau khi lên xe y giục tài xế. "Anh lái nhanh đi! Tôi đang có việc gấp lắm!"
Y rất sợ Thanh Pháp ra khỏi nhà.
Thanh Pháp không ra ngoài mà đứng cạnh cửa sổ, xe taxi dừng lại dưới lầu, thấy Đỗ Bình an xuống xe, cậu quay đầu nói với Đăng Dương: "Đi thôi anh."
Đỗ Bình an vào chung cư rồi chạy vội lên lầu, vừa chạy đến lầu một thì phía trên vọng xuống tiếng đóng cửa, sau đó là giọng Thanh Pháp, "Hôm nay có mua chăn ga gối đệm không ạ?"
"Nếu em thích bộ nào thì mua." Đăng Dương trả lời.
Đầu óc Đỗ Bình an lập tức trống rỗng, Thanh Pháp cầu hôn thành công rồi sao? Hôm nay định mua đồ chuẩn bị kết hôn sao?
Không đâu!
Đỗ Bình an ép mình gạt bỏ ý nghĩ này, chắc chỉ là mua đồ linh tinh thôi, y không tin Đăng Dương sẽ chịu kết hôn với Thanh Pháp!
Yêu đương và kết hôn là hai việc khác nhau, Thanh Pháp chẳng giúp được gì cho sự nghiệp của Đăng Dương hết!
Lúc này có tiếng bước chân xuống cầu thang, y vội vàng quay người chạy xuống lầu rồi nấp sau thùng thu gom quần áo cũ, nhìn chằm chằm vào cửa chung cư.
Giây lát sau, Thanh Pháp và Đăng Dương đi ra.
Thanh Pháp biết Đỗ Bình an đang trốn gần đó, cậu bình tĩnh theo Đăng Dương lên xe, cũng chẳng sợ Đỗ Bình an đuổi không kịp, y sẽ nghĩ cách để bám theo.
Đăng Dương không đến trung tâm mua sắm quá xa, đồ điện gia dụng ở đâu cũng vậy, mua gần nhà để Thanh Pháp về sớm một chút, gần cuối kỳ lịch học và thí nghiệm của cậu rất bận rộn.
Đậu xe xong, hai người sóng vai nhau vào trung tâm mua sắm.
Ở lối vào là một nhãn hiệu quốc dân, Đăng Dương và Thanh Pháp vào cửa hàng, hai người đều không thích la cà nên chỉ chốc lát sau đã chọn xong tất cả đồ điện gia dụng trong cửa hàng này, một chiếc TV 85 inch, hai cái tủ lạnh một cửa và một cái máy giặt sấy.
Mua đồ điện gia dụng xong, hai người lại đi mua đồ trang trí, chẳng bao lâu sau hai tay Đăng Dương đã xách đầy túi.
"Ghé xem chăn ga gối đệm đi anh." Thanh Pháp tính thời gian, giờ này chắc Đỗ Bình an đã đến, cậu tìm cửa hàng trên bản đồ rồi dẫn đường lên lầu hai.
Đỗ Bình an thở hồng hộc đuổi theo, rốt cuộc tìm thấy hai người đang chọn đồ trong cửa hàng chăn ga gối đệm ở lầu hai.
Sau cửa kính trong suốt, Đăng Dương xách túi đầy tay đang xem đồ với Thanh Pháp, sắc mặt Đỗ Bình an tái nhợt.
Màu đỏ......
Y muốn vào cửa hàng nghe lén nhưng bị nhân viên chặn lại rồi lịch sự nói, "Xin lỗi, cửa hàng tạm đóng hai tiếng ạ."
Đỗ Bình an biết Đăng Dương đã bao trọn cửa hàng, giờ cách nhau rất gần, nếu y xông vào gây ra động tĩnh thì Thanh Pháp và Đăng Dương sẽ phát hiện ngay, y đành phải trở về chỗ cũ nhìn trộm qua cửa kính.
Thanh Pháp sờ hàng mẫu trên giường, "Hoa văn này anh thấy sao?" Tơ lụa mát mẻ rất thích hợp cho mùa hè.
Đăng Dương đã phát hiện ra Đỗ Bình an.
Đỗ Bình an chẳng có bất kỳ kỹ năng theo dõi nào, ngay cả mũ và khẩu trang cơ bản nhất cũng không có.
Đăng Dương nhớ lại lần trước Thanh Pháp cải trang đến nhà họ Trần còn đeo cả kính sát tròng.
Anh đặt túi xuống rồi ôm Thanh Pháp từ phía sau, kề vào tai cậu nói: "Hoa văn thường thôi nhưng màu được đấy, rất hợp để kết hôn."
Anh nhắc lại chuyện kết hôn, lần này Thanh Pháp không lảng tránh nữa.
"Dạ."
Cậu quay đầu đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Đăng Dương rồi lặp lại, "Chúng ta kết hôn đi."
Chớp mắt tiếp theo, Đăng Dương xoay người Thanh Pháp lại ôm vào lòng rồi cúi đầu hôn cậu.
Ngoài tiệm, Đỗ Bình an thẫn thờ tuyệt vọng nhìn hai người hôn nhau, móng tay trơn bóng ghim sâu vào lòng bàn tay.
Nụ hôn này cũng không kéo dài quá lâu.
Đăng Dương buông Thanh Pháp ra, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cậu, "Ký "hợp đồng" với anh đi, không cho đổi ý."
Đây là lần duy nhất anh tỏ ra cương quyết với Thanh Pháp.
Thanh Pháp cười, "Em đã quyết định ký "hợp đồng" thì sẽ không đổi ý đâu."
Tương lai vô định không còn quan trọng nữa.
Cậu sẽ sống tiếp.
Cậu nhất định sẽ để mình sống tiếp.
Ánh mắt cậu trong veo, "Cuối tháng hãy cho người khác biết nhé."
Cậu vẫn còn một chuyện phải làm.
"Hợp đồng này em là bên A, em làm chủ mà." Đăng Dương ôm trọn Thanh Pháp vào lòng.
Cuối cùng hai người chọn sáu bộ chăn ga gối đệm, kể cả bộ màu đỏ kia.
Ra khỏi cửa hàng, nhìn quanh không thấy bóng dáng Đỗ Bình an đâu.
Thanh Pháp biết y đi rồi.
Đăng Dương vừa hôn cậu thì Đỗ Bình an đã chịu không nổi bỏ chạy.
Khoảng cách khá xa nên Đỗ Bình an không nghe được họ nói gì, nụ hôn của Đăng Dương nằm ngoài kế hoạch nhưng lại đem đến hiệu quả nhanh chóng.
Thanh Pháp cũng chẳng băn khoăn liệu Đăng Dương có phát hiện Đỗ Bình an bám đuôi hay không.
Đỗ Bình an không hề ngụy trang nên muốn nhận ra y rất dễ dàng.
Hai tay xách túi giấy, Thanh Pháp chuyển hết sang một tay rồi lấy điện thoại ra xem thời gian, đã sắp đến giờ ăn trưa, cậu cất điện thoại vào rồi nói: "Đi ăn thôi, hôm nay em đãi, anh chọn quán đi."
Đăng Dương đã thấy hết cảnh lúc nãy, nhà hàng ở tầng trên cùng, anh chọn quán ăn Giang Nam, gọi vài món cho bữa trưa.
Kế hoạch chiều nay là đến nhà cũ của ông bà ngoại Đăng Dương, quản gia ở đó nói trời không mưa, mận đường hết sức tươi tốt, vừa to vừa ngọt, giờ là thời điểm thích hợp nhất để hái.
Đăng Dương chưa dẫn Thanh Pháp về nhà ngay mà đến một cửa hàng đồng hồ.
Cửa hàng không rộng lắm, trang trí cũng chẳng mấy bắt mắt nhưng giá đều từ sáu con số trở lên.
Hai người vào tiệm, nhân viên lập tức đóng cửa rồi treo bảng tạm nghỉ.
Đăng Dương nắm cổ tay Thanh Pháp.
Cổ tay trắng nõn mịn màng khác hẳn với lòng bàn tay, sau khi dưỡng mấy tháng, vết chai sần trên đầu ngón tay Thanh Pháp đã mờ đi nhiều, nhưng dạo này cậu thường xuyên làm thí nghiệm nên lại có thêm mấy vết mới, thực sự không thể xem là một đôi tay thanh tú.
Nhưng vô cùng xinh đẹp.
Đăng Dương nắm vai Thanh Pháp ấn cậu ngồi xuống ghế rồi nhìn vào tủ đồng hồ, "Chọn một cái đi. Lần đầu nhìn thấy tay em, anh đã muốn đeo lên thứ gì đó rồi."
Thanh Pháp giơ tay lên, ánh đèn trong tiệm sáng trưng, vòng tay đậu đỏ tỏa sáng lấp lánh, "Có rồi mà."
"Chưa đủ." Đăng Dương cười khẽ, "Còn thiếu hai thứ nữa."
Ngoài đồng hồ ra, thứ còn lại tất nhiên là nhẫn cưới.
Tuy Thanh Pháp đã đồng ý kết hôn nhưng sau khi nói ra vẫn chưa có cảm giác chân thực, giờ Đăng Dương nhắc đến nhẫn, cậu mới cảm thấy chân thực phần nào, thoáng ngẩn ngơ rồi định thần lại, chọn một chiếc đồng hồ cơ bằng thép bạc.
Giá cả trong tiệm này ở mức tầm trung, không thấp cũng chẳng cao, cổ tay cậu mảnh, ông chủ cắt dây đồng hồ ngay tại chỗ, đeo vào vừa khít.
"Hợp với em lắm." Đăng Dương cũng không phải người tình trong mắt hóa Tây Thi mà đúng là Thanh Pháp đeo đồng hồ rất hợp.
Thanh Pháp nhìn đồng hồ, quả thực vô cùng xinh đẹp, cậu tin chắc sau này mình có thể kiếm được tiền mua chiếc đồng hồ này, nhưng bây giờ thật sự mua không nổi.
Cậu thật thà nói: "Giờ em chưa có tiền tặng anh món quà có giá trị tương đương, sau này ——" Cậu dừng lại một giây, "Năm năm nhé, em sẽ......"
Nửa câu còn lại biến mất trong miệng, cậu thắc mắc: "Anh cười gì vậy?"
Đăng Dương đang cười, nụ cười khác hẳn mọi khi, vui vẻ thấy rõ.
Anh nghiêng người thì thầm vào tai Thanh Pháp, "Anh không nhận chi phiếu khống đâu, phải trả lãi trước đã."
Thanh Pháp biết Đăng Dương muốn đòi lãi gì.
Nhưng cậu lại móc trong túi ra đồng xu một tệ, "Nè, lãi mỗi năm một xu."
Sau lúc kinh ngạc, Đăng Dương cũng cầm lấy rồi đứng dậy cười nói: "Đây là đồng thứ hai."
Đồng thứ nhất là đồng xu may mắn.
"Ngày này năm sau." Ngón tay anh luồn vào tóc Thanh Pháp, anh rất thích vò tóc cậu như vậy, "Nhớ trả lãi đúng hạn đấy nhé."
*
Ra khỏi trung tâm mua sắm, trời đang trong xanh đột nhiên vần vũ, mây đen dày đặc che khuất mặt trời nhưng không mưa.
Thanh Pháp ngước nhìn trời rồi rũ mắt xuống.
Với tính cách của Đỗ Bình an, y sẽ mau chóng làm ra hành động cực đoan.
Nhảy xuống biển, uống thuốc ngủ hoặc làm gì đó.
Thanh Pháp kiên nhẫn chờ đợi.
Đỗ Bình an sẽ không tự sát thật mà chỉ muốn uy hϊếp cậu, trước khi diễn cảnh tự sát sẽ gọi cho cậu.
Lên xe cài dây an toàn, còn chưa về nhà cũ thì Đỗ Bình an đã gọi tới đúng như dự đoán.
Thanh Pháp nghe máy, không vội lên tiếng mà ung dung chờ y.
Trong ống nghe là tiếng hít thở nặng nề, rốt cuộc Đỗ Bình an mất kiên nhẫn, sụp đổ mở miệng.
"Tôi nói rồi, anh mà kết hôn thì tôi sẽ chết!"
Y gào thét đinh tai nhức óc, Đăng Dương dừng xe lại ven đường, Thanh Pháp hờ hững nói: "Anh nói rồi, đó là chuyện của em."
"Vậy anh chuẩn bị nhặt xác tôi đi!" Đỗ Bình an cuồng loạn rống cậu, "Tôi đang ở ——" Y nói ra một địa chỉ, "Cho anh một tiếng, không đến thì tôi sẽ nhảy từ đây xuống!"
Đỗ Bình an cúp máy.
Thanh Pháp để điện thoại xuống rồi quay sang nhìn Đăng Dương, còn chưa mở miệng thì Đăng Dương đã khởi động xe.
Thanh Pháp rất bình tĩnh nhưng sắc mặt Đăng Dương lại trầm xuống, ngón tay ghì chặt tay lái.
Địa chỉ kia là nhà Thanh Pháp hồi bé đã bị thiêu cháy.
Đăng Dương tăng tốc.
Bên kia, mẹ Đỗ gọi đi gọi lại cho Đỗ Bình an, đồng thời lo lắng hỏi tài xế, "Có thấy nó không?"
Hôm nay tài xế chở mẹ Đỗ lượn quanh thành phố vô số lần để tìm Đỗ Bình an.
Nhìn vào kính chiếu hậu thấy sắc mặt mẹ Đỗ trắng như giấy, ông lo lắng nói: "Chắc điện thoại của tiểu thiếu gia hỏng rồi, sắc mặt ngài kém quá, tôi đưa ngài đến bệnh viện trước nhé?"
Ông không hiểu tại sao hôm nay mẹ Đỗ cứ khăng khăng đòi tìm Đỗ Bình an, sáng nay nhận được điện thoại của bà chạy tới, mẹ Đỗ ôm ngực ngồi trên ghế ven đường, sắc mặt tái nhợt, thỉnh thoảng toát mồ hôi, ông muốn đưa bà đi bệnh viện nhưng bà đòi tìm Đỗ Bình an trước, cả ngày nay mẹ Đỗ chưa uống một giọt nước.
Tài xế chỉ sợ chưa tìm ra Đỗ Bình an mà mẹ Đỗ đã gục trước.
Thành phố mênh mông như vậy, tìm người chẳng khác nào mò kim đáy biển.
Mẹ Đỗ từ chối đề nghị của tài xế, nghe giọng nói máy móc "Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được" thì tim bà như rơi vào hầm băng, lạnh đến nỗi tay chân run lẩy bẩy.
Đỗ Bình an thế mà lừa gạt bà......
Hai mắt mẹ Đỗ cay xè, sợ tài xế nhận ra nên vội vã quay đầu đi chỗ khác, cố nén nỗi thất vọng đau khổ rồi giục tài xế tăng tốc.
Bà sợ Đỗ Bình an lại gây tổn thương cho Thanh Pháp.
Sáng nay bà lập tức bảo tài xế đưa mình đến nhà Thanh Pháp.
Nhưng đừng nói Đỗ Bình an mà ngay cả Thanh Pháp cũng không có, giờ bà thật sự chẳng có mặt mũi nào gọi cho Thanh Pháp nữa.
Mẹ Đỗ hoang mang suy nghĩ, đầu óc mỏi mệt bỗng nghĩ ra một nơi.
Bà gắng gượng ngồi dậy, bờ môi tái nhợt run rẩy nói ra một địa chỉ, "Đến đó thử xem."
Là địa chỉ nhà hồi bé của Thanh Pháp và Đỗ Bình an.
Trái tim đau thắt, mẹ Đỗ đè mạnh l*иg ngực, rốt cuộc uống một ngụm nước nhỏ để không ngất đi giữa chừng.
......
Số 21 đường Vân Đàm, khu Vân Ngô.
Nơi từng xảy ra vụ cháy giờ là một chung cư cao tầng.
Mây đen giăng kín, đường đã lên đèn, thỉnh thoảng có người ra vào chung cư.
Đăng Dương dừng lại ở cổng rồi nhìn sang Thanh Pháp, "Có cần anh lên chung không?"
Thanh Pháp lắc đầu, "Để em lên được rồi."
Cậu vừa định mở cửa thì Đăng Dương bỗng nhiên phủ tay lên mu bàn tay cậu, ấm áp khô ráo, sau đó nhanh chóng dời đi, "Chú ý an toàn nhé."
Thanh Pháp xuống xe.
Cậu chưa về đây lần nào.
Cậu vẫn còn nhớ địa chỉ nhà nhưng không muốn trở về, cậu vừa hoài niệm lại vừa sợ hãi nơi này.
Bây giờ tới, cảnh còn mà người đã mất từ lâu.
Thanh Pháp ngẩng đầu lên, khoảng ba mươi tầng, mơ hồ nhìn thấy tầng cao nhất nhưng không thấy Đỗ Bình an.
Ở độ cao này, con người vô cùng nhỏ bé.
Thanh Pháp thu mắt lại rồi bước vào chung cư.
Cậu vừa vào thang máy thì xe mẹ Đỗ cũng đến, bà đi quanh đó một vòng, không thấy Đỗ Bình an nên định tới chỗ khác, bỗng nhiên một người đi tới lịch sự gõ lên cửa xe phía sau.
Hơi thở mẹ Đỗ nghẹn lại, bà hạ cửa xe xuống, xấu hổ quẫn bách nhìn Đăng Dương, "Trần tiên sinh......"
Đăng Dương đi thẳng vào vấn đề, "Đỗ Bình an đang ở trên sân thượng, đòi nhảy lầu để uy hϊếp Thanh Pháp."
Hai mắt mẹ Đỗ tối sầm, suýt nữa ngất xỉu, chẳng còn lòng dạ nào để ý lễ nghi mà mở cửa xe lao vào chung cư.
Tài xế nghe thấy câu này thì sợ hết hồn.
Đỗ Bình an nhảy lầu?
Ông lập tức báo cho cha Đỗ với tốc độ ánh sáng.
......
Chung cư này hướng đến đối tượng người đi làm còn độc thân, diện tích căn hộ cơ bản là 20 đến 30 mét vuông, mỗi tầng có hơn hai mươi căn, chỉ có bốn thang máy.
Người ra vào liên tục nên thang máy lên cực chậm, đến tầng 28 cửa thang máy mở ra rồi khép lại, rốt cuộc chỉ còn lại mình Thanh Pháp.
Thanh Pháp nhìn số tầng tăng lên, đến tầng 32, cậu bật chức năng ghi âm của điện thoại, nhét vào dây nịt rồi đi ra thang máy, là một sân thượng trống trải hoang vu.
Nhìn sang một bên, cậu thấy Đỗ Bình an đang đứng cạnh lan can.
Sắc trời âm u, ánh đèn lác đác hắt ra từ cao ốc đối diện, ngay khi Thanh Pháp xuất hiện, Đỗ Bình an nhìn cậu chằm chằm.
Dường như thị lực của y kém đi nên phải tập trung nhìn kỹ mới thấy rõ được.
Gió thổi vù vù khiến lòng người run sợ, tóc Đỗ Bình an bị thổi bay tán loạn.
Y nắm chặt lan can rồi cắn môi nói: "Thanh Pháp, cuối cùng anh cũng chịu tới!"
Thanh Pháp nhìn bộ dạng điên cuồng của y, trong lòng chẳng chút dao động, "Em không nghĩ gì đến dì Đỗ sao?"
Ting.
Mơ hồ có tiếng cửa thang máy mở ra.
Đỗ Bình an hoàn toàn không chú ý, giờ phút này trong mắt y chỉ có Thanh Pháp.
"Anh đừng có đánh trống lảng!" Mắt y đỏ ngầu, "Từ lúc anh xuất hiện, cuộc sống của tôi đã hoàn toàn đảo lộn! Tất cả mọi người, cha mẹ, anh Cả, anh Hai, Cố Tinh Dã, cả Cát Đồng Nguyên nữa! Bọn họ đều thích anh và coi thường tôi!"
Nước mắt y không kìm được rơi xuống, "Tôi không giỏi bằng anh, điểm số không cao bằng anh, không khéo ăn nói bằng anh, anh còn biết rất nhiều thứ mà tôi không biết, vậy tôi nhường cho anh hết đó, tất cả bọn họ đều thích anh! Tôi không quan tâm, nhưng tại sao!" Ánh mắt y dần trở nên oán trách ghen ghét. "Tại sao anh còn cướp đi chú Dương nữa chứ?"
"Tôi yêu chú ấy như vậy mà chú ấy chẳng thèm nhìn tôi lần nào......" Móng tay Đỗ Bình an cào mạnh lên lan can, y không hiểu, y thật sự không hiểu, y và Thanh Pháp là anh em sinh đôi mà sao Đăng Dương chỉ thích Thanh Pháp chứ không thích y?
"Dù sao mười ba năm trước tôi đã từng chết một lần rồi." Đỗ Bình an chớp chớp cho nước mắt rơi xuống, vì có hơi nước nên tầm nhìn của y càng nhòe hơn, y thực sự không còn cách nào nên dùng cách sau cùng để ép Thanh Pháp, "Tôi không thể mất đi Đăng Dương được, nếu anh kiên quyết kết hôn với chú ấy thì tôi sẽ lấy mạng mình chúc phúc cho hai người."
Ánh mắt Thanh Pháp tối đi, "Nếu em chết thì đau lòng nhất là người nhà họ Đỗ, em thật sự không quan tâm đến họ sao?"
Giọng Đỗ Bình an đột nhiên cao vυ"t, "Đừng có đạo đức giả! Tôi chết đi người vui nhất chính là anh! Tôi thật quá ngu ngốc, cứ tưởng anh thích tôi nhưng thật ra anh chỉ hận tôi thôi! Cha mẹ nuôi của anh nghèo khổ, còn ngược đãi anh nên anh ghen tị vì tôi được sống sung sướиɠ, anh cho rằng tôi cướp mất cuộc sống của anh, nhưng anh tự trốn đi để nhường cơ hội nhận nuôi cho tôi chứ tôi có ép anh đâu!"
Y càng nói càng kích động, "Anh dựa vào cái gì mà trách tôi! Đó là anh tự nguyện đấy chứ! Hơn nữa giờ anh đã có chú Dương, là người hạnh phúc nhất trên đời rồi còn gì! Nếu anh trả chú Dương cho tôi thì tất cả những thứ này tôi không thèm nữa, tặng cho anh hết đó!"
"Con, con nói thật sao......" Một giọng nói run rẩy yếu ớt đột nhiên vang lên.
Đỗ Bình an nghe tiếng nhìn sang, mắt y đã mờ nhưng thính giác ngày càng nhạy cảm.
Y không hề nghe lầm, đúng là mẹ Đỗ!
Thanh Pháp cũng quay đầu lại.
Cậu vẫn luôn chú ý đến Đỗ Bình an nên không biết mẹ Đỗ đứng sau lưng mình từ lúc nào.
Hai mắt mẹ Đỗ vô hồn nhìn phía trước, tựa như đang nhìn Đỗ Bình an, lại giống như không nhìn bất kỳ ai.
Môi bà run rẩy muốn nói gì đó nhưng trước mắt chợt tối sầm, ngã ập tới trước.
Thanh Pháp bước nhanh tới đỡ bà, thấy tình trạng mẹ Đỗ không ổn, cậu quyết định đặt bà nằm xuống rồi làm cấp cứu đơn giản.
Thị lực Đỗ Bình an trong đêm càng tệ hơn, nhìn đâu cũng thấy mờ mịt, lập tức im bặt rồi sốt ruột kêu lên, "Mẹ đâu rồi?"
Không ai trả lời y.
Thanh Pháp làm cấp cứu cho mẹ Đỗ, rốt cuộc ngực bà phập phồng nhẹ, cậu vội vàng cõng bà lên, vừa đi tới thang máy vừa gọi 120.
Đỗ Bình an nghe thấy giọng Thanh Pháp, y luống cuống mò mẫm leo xuống lan can, "Mẹ, anh, anh...... Thanh Pháp anh nói đi! Mẹ tôi sao rồi......"
Đáp lại y chỉ có tiếng gió càng lúc càng lớn trên sân thượng.
......
Thang máy chậm chạp hạ xuống, trán Thanh Pháp lấm tấm mồ hôi, cậu nghiêng đầu động viên mẹ Đỗ, "Dì cố chịu đựng nhé, xe cấp cứu sẽ tới ngay, không sao đâu."
Mẹ Đỗ không nói được nữa, ánh mắt đờ đẫn, dựa vào vai Thanh Pháp, thấy cậu toát mồ hôi, muốn đưa tay lau nhưng không làm gì được.
Cuối cùng xuống tới tầng trệt, Thanh Pháp cõng mẹ Đỗ chạy vội ra khỏi chung cư.
Tiếng còi xe cấp cứu cũng tới gần.
Mẹ Đỗ được khiêng lên xe cấp cứu, Thanh Pháp cũng lên xe, Đăng Dương lái theo sau.
Khi cha Đỗ, Đỗ Duy Mạnh, Đỗ Hải Đăng và một cô gái chạy tới bệnh viện thì xe cấp cứu cũng vừa đến.
Tình hình nguy kịch, cha Đỗ run tay ký cam kết phẫu thuật, mẹ Đỗ lập tức được đẩy vào phòng mổ.
"Cha đừng lo." Đỗ Duy Mạnh trấn an cha Đỗ, "Bác sĩ nói xác suất thành công là chín mươi phần trăm mà."
Cô gái bên cạnh là vị hôn thê của Đỗ Duy Mạnh cũng nhẹ giọng an ủi.
Chỉ có Đỗ Hải Đăng đứng dựa vào tường, cúi đầu nhìn hành lang lạnh lẽo, hai tay buông thõng siết chặt làm lộ ra mạch máu.
Họ cũng đã biết chuyện.
Tài xế đã kể hết chuyện xảy ra hôm nay với cha Đỗ.
Rốt cuộc Đỗ Bình an cũng chạy tới, trong hành lang sáng trưng nên y thấy rõ hơn nhiều, nhìn Đỗ Hải Đăng rồi chạy tới chỗ hắn, "Anh, mẹ ——"
Còn chưa nói hết thì đã bị Đỗ Hải Đăng đấm một cú, trong miệng Đỗ Bình an lập tức nồng nặc mùi rỉ sắt, y kinh ngạc đưa tay sờ miệng, máu dính đầy tay.
Hai mắt Đỗ Hải Đăng đỏ ngầu, "Cút! Tránh xa mẹ tao ra, càng xa càng tốt!"
Đỗ Bình an sợ ngây người, máu tươi rơi xuống, chẳng mấy chốc trước ngực đã loang lổ vết máu, y không nhúc nhích mà bàng hoàng nhìn Đỗ Hải Đăng.
Đỗ Hải Đăng còn muốn xông lên đánh tiếp nhưng Đỗ Duy Mạnh đã ôm hắn lại, Đỗ Duy Mạnh cũng không muốn thấy Đỗ Bình an nên cau mày nói: "Đi mau lên."
Đỗ Bình an dời mắt, trông thấy Thanh Pháp và Đăng Dương đứng cách đó không xa.
Rốt cuộc y tìm được chỗ trút giận, vung nắm đấm tới Thanh Pháp, "Đều tại mày! Chính mày ——"
Y đột ngột im bặt.
Đăng Dương dễ dàng chụp lấy nắm đấm của Đỗ Bình an rồi quăng ra, y lảo đảo đυ.ng mạnh vào vách tường, đau đến nỗi khuôn mặt nhăn nhúm.
Đăng Dương lạnh lùng nói, "Còn đυ.ng vào em ấy nữa thì tôi không khách sáo đâu."
Đỗ Bình an bật khóc, miệng phun đầy máu, "Sao chú lại bênh vực nó chứ! Chính nó đã hại mẹ cháu......"
"Mày im đi!"
Y làm ầm ĩ trước cửa phòng mổ, rốt cuộc cha Đỗ bộc phát, "Chính mày làm mẹ mày tức giận đến mức phải mổ mà còn trốn tránh trách nhiệm nữa à! Đây là bệnh viện, nếu mày thật lòng quan tâm mẹ mày thì đừng có ồn ào nữa!"
Đây là lần đầu tiên cha Đỗ quát Đỗ Bình an, y há hốc miệng, răng môi đầm đìa máu, rốt cuộc một lát sau cũng chịu ngậm miệng.
Đèn phòng mổ vụt tắt, bác sĩ đi ra.
Cả nhà họ Đỗ không để ý tới Đỗ Bình an mà đồng loạt chạy tới cửa phòng mổ, không ai dám mở miệng trước.
Bác sĩ tháo khẩu trang rồi cười nói, "Yên tâm đi, phẫu thuật thành công lắm, bệnh nhân tỉnh rồi."
Cha Đỗ mừng đến phát khóc, "Cảm ơn cảm ơn, thực sự cảm ơn anh nhiều lắm."
Đỗ Bình an cũng thở phào nhẹ nhõm, một là vì mẹ Đỗ không sao, hai là vì có mẹ Đỗ thì sẽ có người che chở y!
Nhớ tới Đỗ Hải Đăng đánh mình chảy máu miệng, hốc mắt y đỏ lên, muốn tìm mẹ Đỗ mách tội.
Y tá đẩy mẹ Đỗ ra, Đỗ Bình an xông lên trước tiên nắm chặt tay bà, "Mẹ còn đau không?"
Người nhà họ Đỗ không cản y.
Họ đều biết rõ mẹ Đỗ thương Đỗ Bình an cỡ nào, mẹ Đỗ vừa ra khỏi phòng mổ nên không thể chọc giận bà.
Đỗ Hải Đăng bực tức quay lưng đi, nhắm mắt làm ngơ.
Nhưng chớp mắt tiếp theo, một giọng nói yếu ớt vang lên.
Mẹ Đỗ hất tay Đỗ Bình an, bà đã kiệt sức nên hất cũng như không, nhưng Đỗ Bình an lại buông tay ra.
Y thảng thốt, "Mẹ?"
Mẹ Đỗ nói từng chữ, rất chậm nhưng lại vô cùng rõ ràng, "Ta không phải mẹ của con."
Sau đó bà vươn tay về phía Thanh Pháp, "Tiểu Pháp, về phòng bệnh với dì được không?"
Ngoại trừ Đăng Dương, tất cả mọi người đều sững sờ, Đỗ Bình an càng giống như rơi xuống vực sâu, bàng hoàng nhìn mẹ Đỗ.
Thanh Pháp tiến lên, nhẹ nhàng nắm tay mẹ Đỗ thay cho câu trả lời.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co