66
Thanh Pháp gật đầu, "Chào cậu."
Bình thản như mới gặp lần đầu.
Trần Quốc Anh cắn nát răng hàm.
Thanh Pháp đi lướt qua vai Trần Quốc Anh rồi âm thầm liếc nhìn vệ sĩ cách đó không xa.
Trước đây Trần Quốc Anh có hai vệ sĩ tháp tùng nhưng lần trước hắn biến mất, hơn nữa còn đề phòng Trình gia giở trò nên Trần Minh Nguyên đã tăng số người lên, giờ là bốn vệ sĩ.
Tính cả Thái Sơn, bốn người đều được tuyển chọn kỹ càng, năng lực nghiệp vụ vô cùng xuất sắc.
Hàng mi Thanh Pháp chớp nhẹ, thu mắt lại rồi trở về xe lấy quà.
Năm hộp quà đựng trong túi giấy không nặng lắm nhưng Đăng Dương vẫn đi tới xách, nói mấy câu với Trần Hào rồi dẫn Thanh Pháp vào khách sạn trước.
Chờ hai người đi xa, Trần Hào mới ngạc nhiên hỏi Trần Quốc Anh, "Chẳng phải Thanh Pháp là——"
Không chờ ông ta nói hết, Trần Quốc Anh đã định lên xe bỏ đi, bàn tay chạm vào cửa xe càng run dữ dội hơn, hắn đứng sững một lát rồi lại siết chặt tay bước nhanh vào khách sạn.
Gia tộc Trần thị khổng lồ, Trần Minh Nguyên đứng thứ hai, anh trai qua đời, ông ta còn hai em trai và ba em gái.
Sảnh tiệc nằm trên lầu hai, một người đàn ông mặc vest mang giày da chờ sẵn ở cửa, Đăng Dương và Thanh Pháp vừa ra khỏi thang máy thì hắn bước nhanh tới, "Anh Dương!"
Hắn định đón lấy túi giấy nhưng Đăng Dương từ chối, hắn lập tức nhìn sang Thanh Pháp.
Đây là lần đầu tiên Đăng Dương dẫn khách theo, mặc dù rất tò mò nhưng hắn không để lộ ra mặt mà lịch sự mỉm cười chìa tay với cậu, "Chào cậu, tôi là Trần Tùy An, em thứ hai của anh Dương."
Thanh Pháp lập tức nhớ ra.
Người hay khoe con gái trong vòng bạn bè.
Đăng Dương đã giới thiệu trước với cậu, Trần Tùy An là con út của chú Năm, nhỏ hơn Đăng Dương một tuổi.
Thanh Pháp lịch sự bắt tay hắn, "Chào anh, em là Thanh Pháp."
Cậu vừa dứt lời thì trong sảnh tiệc có mấy người đi ra, ai nấy đều nhiệt tình đi tới chỗ Đăng Dương, trông thấy Thanh Pháp bên cạnh thì khó giấu vẻ kinh ngạc, Trần Tùy An chủ động giới thiệu, "Đây là Nguyễn tiên sinh, bạn của anh Dương ——"
"Đây là người yêu tôi." Đăng Dương mở miệng, "Tháng sau sẽ kết hôn."
Đúng lúc đó Trần Quốc Anh cũng vừa đến, nghe thấy câu này thì sắc mặt cực kỳ khó coi.
Đám người chỉ yên tĩnh một tích tắc, sau đó tranh nhau mời mọc Thanh Pháp vào trong, "Thì ra là người nhà, chào cậu chào cậu, tôi là ——"
Vừa đi vừa tự giới thiệu.
Thanh Pháp đã ghi nhớ tất cả họ hàng của Đăng Dương, nghe tên là biết ngay, cậu trả lời từng người một.
Đăng Dương không đi theo, điện thoại của anh reo lên, Thanh Pháp quay đầu nhìn, anh đưa tay ra hiệu cho cậu vào trước, Thanh Pháp mỉm cười gật đầu.
Sự tương tác giữa hai người lọt hết vào mắt Trần Quốc Anh, sắc mặt hắn càng khó coi hơn, Đăng Dương liếc hắn một cái, không thèm để ý mà đi tới cửa sổ nghe điện thoại.
Trợ lý gọi đến.
"Trần tổng, giờ đưa quà tới được chưa ạ?"
Đăng Dương đã chuẩn bị một món quà khác, anh đưa tay lên xem đồng hồ, còn mười phút nữa, anh bảo trợ lý đem tới.
Đăng Dương cất điện thoại rồi trở lại sảnh tiệc, Trần Quốc Anh đã vào, còn Trần Tùy An vẫn đang chờ anh ở cửa.
Bỗng nhiên Đăng Dương thoáng thấy góc hành lang có một bóng người rụt lại, ánh mắt anh lóe lên, đi vào sảnh tiệc.
Trần Tùy An theo sát phía sau.
Trong sảnh, điện thoại của Trần Minh Nguyên reo lên, người gọi là Trần Hào, ông ta đang định nghe thì ở cửa vang lên động tĩnh, vừa nhìn sang thì thấy ngay Thanh Pháp.
Trần Minh Nguyên lập tức để điện thoại xuống.
Trần Quốc Anh dám dẫn Thanh Pháp đến dự tiệc nhà họ Trần à!
Sau đó ông ta thấy Trần Quốc Anh đi sau mấy bước, tức đến run người nhưng không thể làm ầm ĩ trước mặt mọi người nên chỉ gọi, "Trần Quốc Anh, tới đây!"
Thanh Pháp cũng nhìn thấy Trần Minh Nguyên, ánh mắt cậu hơi trầm xuống, đi tới trước mặt ông ta, "Trần lão tiên sinh, đã lâu không gặp."
Những người khác ngồi chung bàn không biết Thanh Pháp nên đều tò mò nhìn sang, em gái Trần Minh Nguyên hỏi: "Anh Hai, đây là?"
Trần Minh Nguyên liếc Thanh Pháp để cảnh cáo cậu đừng nói lung tung, Thanh Pháp lễ phép gật đầu rồi ung dung nói, "Chào các vị trưởng bối, cháu là người yêu của Đăng Dương."
Cả bàn lặng ngắt như tờ, Trần Minh Nguyên cứ tưởng mình nghe lầm tên, "Cậu nói cái gì?"
Trần Quốc Anh vẫn nhìn chằm chằm bóng lưng Thanh Pháp, chỉ hận không thể dẫn cậu đi ngay lập tức.
Thanh Pháp đang định lặp lại thì cánh tay bị nắm lấy, theo sau là một mùi hương quen thuộc, Đăng Dương trả lời thay cậu, "Em ấy là Thanh Pháp, con đã cầu hôn thành công, tháng sau sẽ kết hôn."
Trần Minh Nguyên bàng hoàng nhìn Trần Quốc Anh, Trần Quốc Anh siết chặt tay.
Đối với chuyện Đăng Dương bỗng nhiên kết hôn với nam giới, những người khác tuy có kinh ngạc nhưng cũng không dám nhiều lời, huống chi Đăng Dương kết hôn với đàn ông còn là tin mừng đối với các nhánh khác trong dòng họ, ai nấy đều chúc mừng Trần Minh Nguyên và hỏi thăm ngày cưới cụ thể.
Sắc mặt Trần Minh Nguyên hết trắng lại xanh, không trả lời được nên nổi cáu: "Sao còn chưa bưng đồ ăn lên nữa?"
Trần Tùy An nói ngay, "Để cháu đi giục."
Đúng lúc nhân viên phục vụ đẩy xe vào, nhưng không phải đồ ăn mà là mấy thùng giấy dán kín.
Đăng Dương buông Thanh Pháp ra rồi mỉm cười nhìn cậu, "Quà em chuẩn bị đấy, tự đưa đi."
Thanh Pháp lập tức hiểu ra món quà này dành cho Trần Quốc Anh.
Ngoài mấy trưởng bối thì quà của những người khác đều như nhau, cậu tự tay đưa quà, ở đây ai cũng tinh ý, người nhỏ hơn Đăng Dương thì nói cảm ơn chú Pháp, người bằng vai phải lứa thì gọi cậu là Tiểu Pháp.
Đến lượt Trần Quốc Anh, hắn nhìn chằm chằm hộp quà, sắc mặt cực kỳ khó coi, hồi lâu sau vẫn không nhận, người trạc tuổi đứng cạnh âm thầm huých hắn, "Anh Quốc Anh, người yêu chú Dương tặng quà cho anh kìa!"
Trần Quốc Anh bỗng nhiên giật phắt rồi cố gắng kéo khóe miệng lên, "Cảm ơn chú Pháp."
Hắn nghiến răng nghiến lợi, tức không chịu nổi, suýt nữa bóp nát hộp quà.
Hắn nhìn chằm chằm Thanh Pháp rồi sải bước tới một chiếc bàn khác bày trà, rượu và nước trái cây, rót đầy một ly rượu, uống vào đắng đến nỗi buồn nôn.
Thanh Pháp lại tặng quà cho lũ trẻ.
Năm bé gái cực kỳ lễ phép, nhận được quà thì cảm ơn Thanh Pháp trước, sau đó mới vây quanh cậu, so với quà chúng càng thích anh đẹp trai này hơn.
"Anh sắp kết hôn với bác em rồi hả?" Con gái Trần Tùy An mở miệng trước, đôi mắt to tròn đen láy tràn ngập háo hức.
Thanh Pháp ngồi xuống ngang hàng với cô bé, đôi mắt hơi cong lên, "Ừ, anh sắp kết hôn với bác em rồi."
"Oa, hay quá! Vậy sau này anh đẹp cũng là bác em rồi!" Cô bé nhảy cẫng lên rồi kề vào tai Thanh Pháp thì thầm, "Anh ơi em có để dành tiền lì xì, khi nào anh kết hôn em sẽ tặng hết cho anh để mua đồ đẹp mặc!"
Thanh Pháp cười khẽ, "Vậy anh cảm ơn em trước nha."
Người lớn bị câu nói ngây ngô của cô bé chọc cười, đồ ăn được bưng lên bàn, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, bầu không khí khá là vui vẻ.
Ngoại trừ Trần Quốc Anh.
Hắn không muốn thấy Thanh Pháp và Đăng Dương tình tứ nhưng lại nhịn không được, thỉnh thoảng nhìn lén về phía đối diện.
Bàn ăn là bàn tròn lớn đủ chứa năm mươi chỗ, mọi người ngồi chung một bàn, Thanh Pháp và Đăng Dương ngồi chếch đối diện Trần Quốc Anh, chỉ cần hắn ngước mắt lên là thấy ngay.
Cháo hắn tự nấu một ngụm Thanh Pháp cũng không nếm, còn đồ ăn Đăng Dương gắp cho thì chẳng hề từ chối!
Trần Quốc Anh lại rót một ly rượu trút vào miệng, lần này cay đến nỗi hai mắt đỏ bừng, hắn tức tối rót hết ly này đến ly khác.
Trần Minh Nguyên cũng vỡ lẽ, thảo nào Đăng Dương tống Trần Quốc Anh vào trại tạm giam, thì ra là vì Thanh Pháp!
Cả đời ông ta đã trải qua biết bao sóng gió, không ngờ lại thua dưới tay Thanh Pháp!
Trần Minh Nguyên chẳng còn lòng dạ nào để ăn, để đũa xuống rồi nén giận nói: "Tiểu Pháp, ta thấy không khỏe, cậu đưa ta xuống lầu trước đi."
Những người khác đều không ngốc nên nhận ra Trần Minh Nguyên đang tức giận, ai cũng biết Trần Minh Nguyên xấu tính, chỉ là không tiện nói ra, Đăng Dương định đứng dậy nhưng Thanh Pháp đã đứng lên trước, bình tĩnh đè vai anh rồi mỉm cười đáp lại Trần Minh Nguyên, "Dạ."
Đăng Dương ngồi im.
Thanh Pháp theo Trần Minh Nguyên xuống tầng trệt rồi đi tới đài phun nước trước khách sạn.
Xung quanh yên tĩnh, chỉ có tiếng nước rơi xuống, Trần Minh Nguyên lập tức làm khó dễ, "Tiểu Pháp, cậu đã phụ lòng tin của tôi."
Xưa nay ông ta chỉ có một cách duy nhất, không mắng mỏ trước mà ra vẻ kẻ cả của người lớn.
Thanh Pháp cũng không nghe theo ông ta, "Ngài không tin cháu, cháu cũng chẳng cần lòng tin của ngài." Giọng cậu nhẹ nhàng, "Ngài có nhớ mình còn nợ cháu một thứ không?"
Trần Minh Nguyên sững sờ.
Thật ra ông ta đã quên từ lâu, nhưng vừa nghe Thanh Pháp nhắc thì lập tức nhớ ra, trước đây ông ta nhờ Thanh Pháp giúp mình quản giáo Trần Quốc Anh, đúng là đã từng hứa hẹn với cậu một chuyện.
Lúc đó ông ta nghĩ Thanh Pháp nghèo kiết xác, không đòi tiền thì cũng xin cơ hội làm việc, nào ngờ lại muốn vào nhà họ Trần!
Quả nhiên tham vọng không nhỏ!
Bờ môi Trần Minh Nguyên run rẩy, "Cậu đã tính kế với ta từ lúc đó rồi sao!"
Thanh Pháp lễ phép mỉm cười, "Ngài đừng nóng, cháu không ép ngài cho phép cháu kết hôn với Đăng Dương đâu, đây là chuyện của tụi cháu nên cũng chẳng cần ngài cho phép. Cháu chỉ mong bây giờ ngài——" Cậu không nhanh không chậm nói tiếp, "Ngậm miệng lại thôi."
Huyết áp Trần Minh Nguyên tăng vọt, ông ta ôm ngực thở hồng hộc, căm hận trừng Thanh Pháp, "Được, được lắm...... Mày......"
Không còn lời nào để nói, ông ta tức giận bỏ đi, không về lại khách sạn mà đến bãi đậu xe.
Thanh Pháp quay lại khách sạn.
Thang máy vừa xuống, cửa mở ra, Trần Quốc Anh loạng choạng đi tới, hắn đã say mèm, đi vài bước đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn chằm chằm Thanh Pháp rồi vỗ tay thật mạnh, nấc rượu liên tục, "Thanh Pháp, em thắng rồi."
Hắn giơ ngón cái lên, vừa đi lùi vừa lặp lại, "Em thắng rồi Thanh Pháp, mẹ kiếp em thắng rồi!"
Thanh Pháp phớt lờ hắn rồi bước vào thang máy, cửa khép lại, cậu không bấm số tầng mà lẳng lặng chờ đợi, lúc nãy nhìn vào mặt kính trên cửa thang máy, cậu phát hiện Đỗ Bình An đang nấp sau chậu cây kiểng.
Cùng lúc đó, Đỗ Bình An dõi theo Thanh Pháp vào thang máy rồi lại nhìn Trần Quốc Anh say khướt ra khỏi khách sạn, thoáng do dự rồi đi theo Trần Quốc Anh.
Y đến để tìm Đăng Dương.
Y chẳng muốn làm gì mà chỉ muốn nhìn Đăng Dương từ xa.
Dạo này y luôn bị ký ức quá khứ tra tấn, mẹ Đỗ lại không nghe điện thoại nên y thật sự rất sợ, nhớ tới buổi tiệc nhà họ Trần hôm nay, y lặng lẽ về nhà họ Đỗ tắm rửa thay đồ rồi chạy tới đây gặp Đăng Dương.
Kết quả......
Nghe tin Đăng Dương và Thanh Pháp sẽ kết hôn vào tháng sau.
Miệng Đỗ Bình An bị cắn đầm đìa máu, lúc này bỗng thấy Trần Quốc Anh.
Y chợt nghĩ tới hắn.
Giờ chỉ có mỗi mình Trần Quốc Anh không đứng về phía Thanh Pháp mà thôi!
Y nuốt máu xuống rồi chạy ra khách sạn nhưng không thấy Trần Quốc Anh đâu, y chạy nhanh tới trước, ngang qua cây cột thì bị một cánh tay kéo lại, Trần Quốc Anh túm lấy y, mùi rượu phả vào mặt. Đỗ Bình An thảng thốt, "Anh......"
Trần Quốc Anh cúi đầu chặn môi Đỗ Bình An rồi cắn mạnh như trừng phạt, hai mắt Đỗ Bình An trợn tròn, dựa sát vào cột không nhúc nhích.
Trần Quốc Anh hôn đắm đuối, hồi lâu sau mới dừng lại, cọ xát môi Đỗ Bình An thì thầm, "
Tiểu Pháp..."
Thanh Pháp!
Đỗ Bình An đột nhiên bừng tỉnh rồi điên tiết đẩy Trần Quốc Anh ra.
Trần Quốc Anh không kịp đề phòng bị y đẩy ngã, hắn cũng không đứng dậy mà nằm sóng soài trên mặt đất nhìn lên trời đêm xa xôi, luôn miệng lẩm bẩm: " Tiểu Pháp...... Anh yêu em...... Anh yêu em thật mà......"
Hắn yêu Thanh Pháp? Hắn cũng yêu Thanh Pháp! Đầu Đỗ Bình An nổ ầm một tiếng, điên cuồng lắc đầu bỏ chạy.
Đỗ Bình An vừa đi thì vệ sĩ nhà họ Trần xuất hiện khiêng Trần Quốc Anh về.
Cách đó không xa, Thanh Pháp đã thấy hết tất cả.
Cậu rũ mắt, trên màn hình là video vừa quay, cậu ấn nút lưu lại.
Trở lại sảnh tiệc, trên bàn ăn vẫn vui vẻ hòa thuận như cũ.
Lũ trẻ ăn no rồi đi chơi loanh quanh, Trần Tùy An đang nói chuyện với Đăng Dương, thỉnh thoảng anh trả lời một hai câu.
Thanh Pháp vừa quay lại thì Đăng Dương đã kéo sẵn ghế cho cậu, những người khác không thấy nhưng Trần Tùy An thấy rất rõ, hắn cười hỏi: "Nguyễn tiên sinh, cậu và anh Dương đăng ký kết hôn trước hay làm đám cưới trước vậy?"
Thanh Pháp giật mình, cậu chưa nghĩ tới chuyện này, cậu không rành về chuyện kết hôn lắm, cũng chưa từng dự tiệc cưới, Triệu Huệ Lâm và Nguyễn Quang Mạnh đi đám cưới chỉ dẫn theo mình Nguyễn Phong, nhưng Triệu Huệ Lâm xót tiền mừng nên luôn đem đồ ăn thừa và nước uống về cho cậu, nói theo lời bà ta là nhất định phải ăn cho huề vốn.
Ngay giây phút đồng ý kết hôn thì cậu đã kết hôn với Đăng Dương.
Còn hôn thú và lễ cưới thì có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Thanh Pháp giao vấn đề này cho Đăng Dương, "Đăng Dương, anh thấy sao?"
Vẻ mặt Đăng Dương vẫn luôn hờ hững, nghe Thanh Pháp hỏi câu này mới nở nụ cười, "Đăng ký kết hôn trước đi."
Thanh Pháp gật đầu, im lặng một lát rồi lại hỏi: "Ngày mốt nhé?"
Đăng Dương hơi bất ngờ nhưng tất nhiên không có ý kiến gì, "Ừ."
Việc này được quyết định như vậy, buổi tiệc kéo dài đến mười giờ mới kết thúc, chủ yếu là vì mấy bé gái cứ quấn lấy Thanh Pháp, không chịu đi ngủ không chịu về nhà, Thanh Pháp dạy chúng xếp thiên nga bằng khăn ăn, còn hứa khi nào xếp được thiên nga sẽ dẫn chúng đi chơi.
Mấy bé gái háo hức xin một đống khăn ăn về nhà tập xếp thiên nga.
Sau khi lên xe, con gái Trần Tùy An đòi mẹ hạ cửa xe xuống rồi vẫy tay với Thanh Pháp, "Anh qua đây đi! Em có chuyện muốn nói nhỏ với anh!"
Thanh Pháp đi tới khom người xuống nghe nó thì thầm.
Cô bé có đôi mắt to tròn, đưa bàn tay mũm mĩm lên che miệng rồi nói nhỏ vào tai Thanh Pháp: "Anh ơi em thơm má anh được không? Bác dữ quá, em sợ bác mắng em lắm!"
Thanh Pháp nghiêng đầu nhìn Đăng Dương, anh đang chờ cậu, hình dáng lạnh lùng dù có đứng trong ánh đèn ấm áp cũng khó giấu nổi vẻ cao ngạo khó gần.
Thấy Thanh Pháp nhìn sang, mắt đen của Đăng Dương hơi nheo lại như muốn hỏi có chuyện gì, khóe môi Thanh Pháp cong lên, quay đầu thì thầm với cô bé: "Được chứ."
Nó liếc nhanh Đăng Dương rồi rướn cổ hôn chụt một cái lên má Thanh Pháp, "Tạm biệt anh!" Sau đó lùi lại ngồi trong lòng mẹ mình, chỉ lộ ra đôi mắt to chớp chớp nhìn Thanh Pháp, người mẹ trẻ áy náy cười với cậu, Thanh Pháp mỉm cười tỏ vẻ không sao rồi vẫy tay với cô bé, "Lần sau gặp lại nhé."
Xe chạy đi, Thanh Pháp vừa đứng thẳng dậy thì Đăng Dương đi tới, đôi mắt đen lóe sáng, đang định mở miệng thì Thanh Pháp kiễng chân lên hôn má anh một cái, vừa nhẹ vừa nhanh như làn gió phất qua, cậu cong môi nói, "Sau này cười nhiều một chút, tụi nhỏ sẽ không sợ anh nữa đâu."
Đăng Dương cười, "Em không sợ là được rồi."
Lúc này xe của họ được lái tới, hôm nay Đăng Dương không gọi tài xế mà tự lái, cài dây an toàn rồi liếc nhìn kính chiếu hậu nhưng không phát hiện Đỗ Bình An, trước đó anh đã thấy y ở hành lang.
Anh đoán lúc nãy Thanh Pháp đi lâu như vậy là vì nhìn thấy Đỗ Bình An.
Nhưng Thanh Pháp không nói nên Đăng Dương cũng chẳng hỏi, anh khởi động xe, "Đừng để ý cha anh làm gì."
Thanh Pháp mở hộp tay vịn lấy một gói dứa sấy, đồ ăn trong bữa tiệc rất cầu kỳ nhưng không hợp khẩu vị của cậu nên chỉ ăn một chén cơm nhỏ, "Ông ấy chưa kịp nói gì mà."
Thanh Pháp kể ngắn gọn cuộc đối thoại với Trần Minh Nguyên, Đăng Dương rất biết chọn trọng điểm, "Em quản giáo Trần Quốc Anh bao lâu?"
Thanh Pháp đút cho anh một miếng dứa sấy, "Trần tiên sinh đừng ghen nữa mà, ngày mai đi với em đến một nơi nhé."
"Đi đâu."
"Thăm cha mẹ em."
Trò chuyện một hồi đã đến căn hộ ở trung tâm thành phố.
Thanh Pháp tháo kính đi tắm trước, đứng dựa tường 15 phút trong phòng tắm rồi ra ngoài, Đăng Dương không có ở phòng khách, cậu tìm hết một vòng mới nghe thấy động tĩnh trong phòng quần áo, đi tới xem thì bắt gặp cảnh tượng bề bộn hiếm thấy.
Trên bàn dài chất đầy quần áo.
Đăng Dương vẫn đang chọn lựa.
Thanh Pháp không quấy rầy anh mà lẳng lặng đứng chờ ở cửa.
Đăng Dương chuẩn bị kỹ càng quần áo tảo mộ ngày mai rồi mới quay đầu nhìn Thanh Pháp, "Sắp ngủ chưa?"
Đây là lần đầu tiên Thanh Pháp tắm xong mà tóc không bị xoăn, chắc cậu đã dùng máy sấy, anh đoán hôm nay Thanh Pháp muốn ngủ sớm một chút để ngày mai đến gặp cha mẹ mình trong trạng thái tốt nhất.
Quả nhiên Thanh Pháp gật đầu, Đăng Dương tới vuốt tóc cậu để xem đã khô hẳn chưa, sau đó cúi đầu hôn một cái lên mắt Thanh Pháp: "Em ngủ trước đi, đêm nay anh ngủ phòng khách."
Đăng Dương đi ra ngoài rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Lúc này Thanh Pháp mới về giường, nhưng cậu chưa ngủ ngay mà cầm điện thoại mở video Trần Quốc Anh hôn Đỗ Bình An, cắt bỏ mấy giây cuối Trần Quốc Anh gọi "Tiểu Pháp" rồi gửi cho hắn.
Sau đó tắt điện thoại bỏ vào ngăn kéo.
Phải đến tối mai cậu mới bật máy.
*
Sáng hôm sau ăn điểm tâm xong, không đợi Thanh Pháp nhắc Đăng Dương đã chở cậu đến chợ hoa.
Muốn mua hoa tươi nhất và đầy đủ nhất thì chẳng còn chỗ nào thích hợp hơn chợ hoa.
Thanh Pháp chọn một bó lay ơn màu tím nhạt và một bó cúc trắng vàng xen lẫn.
So với trong tiệm, hai bó hoa này mới về chợ một hai tiếng trước nên cực kỳ tươi.
Lên xe, Thanh Pháp sợ hoa dập nên ôm suốt đoạn đường.
Đăng Dương bình ổn lái xe, đến nghĩa trang khoảng chín giờ, khác với mọi lần, hôm nay nắng rực rỡ mà không gắt, ánh sáng vàng kim bao phủ cả nghĩa trang, đến tảo mộ không chỉ có hai người họ, trên lối đi khá đông đúc.
Thanh Pháp dẫn Đăng Dương đến mộ cha mình trước.
Cậu đặt bó hoa cúc xuống rồi mỉm cười giới thiệu với Đăng Dương, "Cha em là thầy dạy lịch sử."
Đăng Dương yên lặng nghe.
"Em không có nhiều ấn tượng, chỉ nhớ ông ấy rất thích đọc sách, chắc nhà em có nhiều sách lắm......"
Thanh Pháp ngừng một lát, vì nhiều sách nên càng cháy nhanh hơn.
Cậu ngồi xuống cầm chiếc khăn mới mua lau sạch bia mộ rồi nói tiếp: "Ông ấy hiền lắm, lúc nào cũng cười, em nghĩ chắc học sinh sẽ rất thích ông ấy."
"Ông ấy dạy ở đâu?" Đăng Dương cũng ngồi cạnh dọn dẹp lá rụng trên mặt đất.
Trong đầu anh nhớ lại tên các giáo viên của mình, trước lớp mười một anh từng có ba giáo viên lịch sử nhưng không trùng tên với cha Thanh Pháp.
"Không nhớ nữa." Thiếu thốn ký ức về cha mẹ luôn là nỗi tiếc nuối lớn nhất của Thanh Pháp.
May mà Đăng Dương đã bù đắp cho cậu phần nào.
Ít nhất bây giờ cậu đã nhớ được hình dáng Nguyễn Thu Sương.
Cậu quay đầu nhìn Đăng Dương, anh cũng nhìn sang, thấy trong mắt cậu có ý cười thì lộ ra vẻ nghi hoặc hiếm thấy, "Sao lại cười?"
"Vì vui ạ." Thanh Pháp không che giấu cảm xúc của mình. "Anh đi tảo mộ với em nên em vui lắm."
Đăng Dương nắm chặt ngón tay, anh cười khẽ, "Em dễ hài lòng thật đấy."
Dừng lại hồi lâu trước mộ cha Thanh Pháp, hai người lại đến mộ Nguyễn Thu Sương.
Thanh Pháp đặt bó lay ơn xuống, đôi mắt hơi cong lên.
"Mẹ, anh ấy là Đăng Dương."
"Ngày mai tụi con sẽ đăng ký kết hôn, anh ấy là người cực kỳ tốt, mẹ cứ yên tâm nhé."
*
Lúc về Thanh Pháp lái xe.
Cậu chợt hỏi: "Em muốn nuôi thêm một con 50 Hz được không?"
Ánh mắt Đăng Dương tối đi, lần trước anh đã đem về một con becgie cho Thanh Pháp, nhưng cậu tự đề nghị nuôi thêm một con lại là chuyện khác.
Thanh Pháp không kết bạn, tiếp xúc với người khác cũng luôn giữ khoảng cách.
Ngoại lệ duy nhất chỉ có anh.
Trước đây Thanh Pháp không muốn ràng buộc với bất kỳ ai hay bất kỳ thứ gì, nhưng bây giờ ngoài anh ra, cậu sẵn lòng ràng buộc với một chú chó khác.
Cậu đang ôm lấy thế giới này.
Đăng Dương vuốt tóc cậu, "Chỉ cần em muốn thì bao nhiêu con cũng được hết."
Thanh Pháp lái đến trạm cứu hộ động vật lang thang.
Nhân viên thấy hai người vào thì sửng sốt một hồi mới hoàn hồn lại: "Có việc gì không ạ?"
Thanh Pháp đưa ra giấy chứng nhận đã chuẩn bị sẵn, "Tôi muốn nuôi một chú chó cỏ."
Rất ít người đến nhận nuôi chó cỏ, nhân viên lật xem hồ sơ của Thanh Pháp, trong đó có thẻ sinh viên, thấy là sinh viên đại học Bắc Kinh thì không xem tiếp nữa mà cười nói: "Thật trùng hợp, tháng trước chúng tôi vừa nhặt được một con chó cỏ."
Cả bầy vừa sinh ra đã bị bỏ vào thùng giấy ném ven đường.
Có người đi ngang qua gọi cho trạm cứu hộ, khi họ đến thì chỉ cứu sống được một con.
Thanh Pháp đi theo nhân viên ra sân sau, là một chú chó con lông vàng, đôi mắt đen láy sáng ngời, chẳng có chút phòng bị nào với thế giới này, thấy người thì lập tức chạy tới bám lên rào chắn rồi vẫy đuôi lia lịa.
Điều kiện của trạm cứu hộ có hạn nên nhân viên công tác rất mong có người tốt bụng nhận nuôi nó, "Bé này đã chích vắc xin và tẩy giun một lần, cực kỳ khỏe mạnh, cũng rất ngoan nữa."
Thanh Pháp ngồi xuống đưa tay sờ chó con, nó nhiệt tình thè lưỡi liếm ngón tay cậu.
Thanh Pháp bế chó con lên rồi cười hỏi nhân viên: "Hôm nay đem nó đi luôn được không ạ?"
Nhân viên nhanh nhẹn làm thủ tục, trước khi đi Đăng Dương quyên góp hai trăm ngàn. (~656 triệu)
Lần này Đăng Dương lái xe, còn Thanh Pháp ôm chó con ngồi phía sau.
Đăng Dương cũng không hỏi Thanh Pháp mà lái thẳng về nhà cũ, 50 Hz đã về nhà thì tất nhiên phải dẫn nó đến gặp 51 Hz.
Đến nhà cũ, 51 Hz chạy ra trước tiên, chó con lớn rất nhanh, chỉ mới một thời gian không gặp mà đã bự chảng, quấn lấy Thanh Pháp muốn xem chó con, chó con thấy nó cũng hết sức vui vẻ, giãy giụa đòi xuống, Thanh Pháp thả nó xuống đất, hai chú chó lập tức chạy theo nhau.
Thanh Pháp nhìn chúng chạy vào bụi hoa chơi đùa rồi thu tầm mắt lại.
Quản gia đang ngủ trưa, Đăng Dương không nói người hầu đánh thức ông mà bảo nhà bếp làm đồ ăn đưa lên phòng khách nhỏ ở lầu hai.
Nói là phòng khách nhỏ nhưng thật ra lớn gấp đôi chỗ ở của Thanh Pháp, hai người chỉ ăn vừa đủ, hai món mặn, một món xào, rau trộn và một tô canh, rau trồng ở sân sau có vị ngọt tự nhiên, Thanh Pháp đang đói nên ăn hai chén cơm và một chén canh.
Phần còn lại đều do Đăng Dương giải quyết.
Ngoài nhà ve kêu râm ran, nắng chiều rọi vào phòng khách nhỏ ấm áp, hai người chọn một bộ phim trinh thám xem hết buổi chiều, ăn cơm tối với quản gia rồi mới lái xe về căn hộ ở trung tâm thành phố.
Trên đường đi họ trò chuyện về quản gia, giờ Thanh Pháp mới biết thì ra ông ở độc thân cả đời, xem Trần gia như nhà mình nên dù đã về hưu sớm nhưng Đăng Dương vẫn cho ông ở lại nhà cũ.
"Ngoài ngôi nhà kia ra cũng chỉ còn mình ông ấy liên quan đến ông bà ngoại anh thôi."
Chỉ với đôi câu vài lời đã cảm nhận được nỗi nhớ thương của Đăng Dương đối với ông bà ngoại mình, Thanh Pháp nhìn anh rồi chợt nói: "Nhà cũ làm nhà tân hôn được không anh?"
Lông mày Đăng Dương khẽ nhúc nhích.
Ý của Thanh Pháp rất hợp ý anh.
Anh không muốn để lộ căn hộ ở khu tập thể đại học Bắc Kinh.
Nơi đó chỉ thuộc về anh và Thanh Pháp mà thôi.
Căn hộ ở trung tâm thành phố lại không hợp làm nhà tân hôn, mua nhà mới cũng chẳng có ý nghĩa, anh cân nhắc hồi lâu, nhà cũ vẫn là thích hợp nhất.
Nhưng anh vẫn trêu Thanh Pháp, "Lý do?"
Thanh Pháp nghe thấy tiếng cười của anh nhưng vẫn thành thật nói: "Đó là nơi anh lớn lên mà."
Tim Đăng Dương trong nháy mắt nổ tung, thấy đèn đỏ, anh dừng xe lại rồi lập tức nắm tay Thanh Pháp.
Về chung cư, vừa ra khỏi thang máy, Đăng Dương đè Thanh Pháp vào tủ gỗ trước cửa hôn một lúc lâu rồi bế cậu định vào phòng tắm, Thanh Pháp bị hôn mơ màng, đến khi bị Đăng Dương bế lên mới lấy lại chút lý trí, giãy giụa chui ra khỏi ngực anh rồi thở hổn hển nói, "Hôm nay không được."
Đăng Dương khàn giọng hỏi, "Sao thế?"
Thanh Pháp viện cớ, "Sáng mai đi đăng ký nên phải ngủ sớm một chút."
Tất nhiên Đăng Dương không tin lý do này nhưng anh nhận ra Thanh Pháp đang chột dạ, mặc dù cơ thể phản ứng rất mạnh nhưng vẫn nghe lời cậu, "Tối nay nhớ khóa cửa cho kỹ đấy."
Anh không hề nói đùa.
Từ lúc gặp Thanh Pháp, sự kiềm chế của anh chỉ để làm kiểng, nửa đêm muốn làm cầm thú cũng không phải không có khả năng.
Thanh Pháp khóa cửa thật.
Ra khỏi phòng tắm, Đăng Dương đã tỉnh táo hơn nhiều, thấy vẫn còn sớm, anh vào bếp hâm ly sữa bưng tới cho Thanh Pháp, kết quả vặn tay nắm cửa mà cánh cửa chẳng nhúc nhích tí nào.
Đăng Dương kinh ngạc bật cười, tự uống hết sữa rồi tới phòng khách ngủ.
Cùng lúc đó, Thanh Pháp trong phòng vẫn chưa ngủ mà bật điện thoại, vô số cuộc gọi lỡ và tin nhắn của Trần Quốc Anh lập tức hiện ra.
[ Nghe đi mà!]
[ Tiểu Pháp, anh xin em nghe máy đi!]
[ Mở máy gọi cho anh được không?]
[ Anh có chuyện muốn nói với em.]
......
Vừa bật điện thoại thì Trần Quốc Anh lại gọi tới.
Thanh Pháp nghe máy.
" Tiểu Pháp." Trần Quốc Anh cứ như đang mơ, không dám thở mạnh, " Tiểu Pháp, em có đang nghe không vậy?"
Phản ứng của hắn đều nằm trong kế hoạch của Thanh Pháp, cậu lạnh nhạt hỏi: "Anh muốn nói gì?"
"Ngày mốt chúng ta gặp nhau rồi nói nhé."
Thanh Pháp không trả lời mà hỏi lại hắn, "Ông anh có chịu để anh gặp tôi không?"
Trần Quốc Anh sững sờ.
Sáng nay hắn tỉnh rượu, Trần Minh Nguyên mắng hắn một trận rồi nghiêm cấm hắn gặp Thanh Pháp.
"Mày mà còn gặp nó nữa thì tao đánh gãy chân mày!"
Trần Quốc Anh biết Trần Minh Nguyên sẽ không đánh gãy chân mình nhưng thừa sức nhốt mình lần nữa, hắn hạ giọng, "Anh tự có cách......"
Tim hắn bỗng đập loạn.
Thanh Pháp hỏi vậy là đang lo cho hắn sao?
Điều này càng khẳng định ý nghĩ của hắn, khi xem video Thanh Pháp quay thì hắn biết ngay cậu vẫn còn giận, giận hắn từng thích Đỗ Bình An, giận hắn từng bắt cậu làm thế thân, thì ra Thanh Pháp muốn chọc tức hắn nên mới cố ý tìm chú hắn sao?
Trong lòng Trần Quốc Anh lập tức nhen nhóm hy vọng.
Hắn nóng lòng muốn chứng minh cho Thanh Pháp thấy.
" Tiểu Pháp." Hắn tủi thân nói, "Em có biết dạo này anh sống ra sao không......"
"Khi nào anh đi được thì gọi tôi." Thanh Pháp cúp máy.
Cách của Trần Quốc Anh chính là thừa dịp Trần Minh Nguyên lơ đễnh, hắn sẽ né tránh đám vệ sĩ rồi lén lút chạy đi.
Mặc dù bằng lái bị treo cũng không cản được Trần Quốc Anh lái xe nhưng làm vậy sẽ rất ồn ào, hắn muốn tránh tai mắt của người khác nên đành phải chạy ra khỏi nhà họ Trần rồi đón taxi.
Thanh Pháp bình tĩnh để điện thoại xuống.
Giải quyết xong một việc, cậu bật laptop lên.
Tìm một trang web đồng giới.
Cậu không rành yêu đương, kinh nghiệm giường chiếu gần như bằng không, tất cả đều do Đăng Dương dẫn dắt.
Nhưng ngày mai......
Toàn thân Thanh Pháp nóng ran.
Lúc nãy cậu từ chối Đăng Dương là vì muốn để dành cho ngày mai.
Thanh Pháp định thần lại rồi mở phim nóng ra xem.
Xem đến rạng sáng, Thanh Pháp mới tắt laptop.
*
Sáng hôm sau, Thanh Pháp và Đăng Dương đến Cục Dân chính đúng chín giờ.
Họ là cặp đầu tiên.
Chụp ảnh, tuyên thệ, nhân viên đóng dấu rồi đưa tới hai tờ giấy.
Thanh Pháp cất kỹ giấy chứng nhận kết hôn rồi nói với Đăng Dương: "Em có việc phải làm, anh về trước đi."
Đăng Dương cười, tối qua ở trong phòng làm chuyện xấu, sáng nay lại tiếp tục à?
Anh cũng không hỏi mà chỉ vuốt tóc Thanh Pháp, "Về sớm nhé." Còn hờn dỗi kề vào tai cậu thì thầm, "Anh ở nhà chờ em đó."
Kết quả chờ đến sáu giờ chiều mới nhận được điện thoại của Thanh Pháp.
"Em đang ở khu tập thể, giờ anh tới được không?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co