4
Quán ăn mà Huy dẫn cả đám tới cách điểm thi chỉ một con phố. Bước vào quán, không gian vốn rộng rãi nay gần như chật kín, khách trong quán đều là học sinh của các đội tuyển trường khác.
Tiếng nói chuyện ồn tới mức vừa bước vào đã thấy nhức đầu.
Mấy chiếc bàn dài kê sát nhau kín người, đồng phục đủ màu lẫn trong ánh đèn vàng và hơi nóng của đồ ăn khiến cả không gian hỗn loạn nhưng rất náo nhiệt.
Y/n đi phía sau Hoàng và Huy, vừa bước vào quán đã nghe loáng thoáng vài tiếng xì xào từ mấy bàn gần đó.
"Ê ê."
"Đó phải Nghiêm Sơn Hoàng không?"
"Hình như đúng rồi đó."
"Đm đẹp trai như lời đồn..."
Một người khác chen vào. "Sáng chế khoa học nào cũng có cái mặt nó"
"Còn thằng bên cạnh nữa."
"An Kiến Huy hả? Nhà nó mở nguyên chuỗi cà phê đúng không?."
"Má! giàu có, sang trọng, cổ điển, tôn trọng..."
Huy nghe loáng thoáng được mấy câu thì quay sang nhìn Hoàng đầy thích thú.
"Mày nổi tiếng ghê ha."
Hoàng kéo ghế ngồi xuống rất thản nhiên.
"Như nhau cả thôi."
"Ê nhưng mà công nhận." Huy chống cằm cười.
"Tao mà là con gái tao cũng mê mày."
"Biến đi."
Y/n bật cười rất khẽ rồi ngồi xuống phía đối diện. Thật ra cô cũng quen với việc Hoàng được chú ý rồi.
Từ lúc còn ở trường, cậu đã là kiểu người đi tới đâu cũng khiến người khác phải nhìn. Không chỉ vì gương mặt quá nổi bật mà còn vì cái khí chất rất khó diễn tả quanh cậu.
Ngay cả lúc ngồi giữa quán ăn đông nghịt người thế này, Hoàng vẫn nổi bật tới mức khó tin.
Mấy phút sau, đồ ăn bắt đầu được mang lên.
Đúng lúc ấy, một giọng nam vang lên từ phía sau.
"Xin lỗi..."
Y/n ngẩng đầu lên.
Một nam sinh đeo bảng tên trường khác đang đứng cạnh bàn cô, vẻ mặt hơi ngại.
"Cậu là Y/n đúng không?"
"Ừm có việc gì không?"
"Tớ chung phòng thi với cậu sáng nay." Cậu ta cười rất hiền. "Bài cuối cậu làm được không?"
"Cũng tạm."
"Đỉnh thật." Cậu ta bật cười.
"Lúc hết giờ thấy cậu vẫn còn ngồi viết làm mình thấy áp lực."
Y/n cũng cười theo rất nhẹ rồi lịch sự đáp lại vài câu.
Không ai để ý rằng Hoàng từ lúc người kia xuất hiện gần như chẳng nói thêm gì nữa.
Cậu cúi đầu bóc lớp giấy bọc đũa, vẻ mặt bình thản tới mức khó đoán.
Nam sinh kia đứng nói chuyện thêm một lúc rồi mới hơi ngập ngừng hỏi:
"Cho tớ xin contact được không?"
Không khí trên bàn khựng lại một nhịp rất nhỏ.
Huy đang uống nước suýt sặc.
Y/n còn chưa kịp phản ứng thì Hoàng đã ngẩng đầu lên nhìn người đối diện. Ánh mắt cậu rất nhạt. Nhưng chẳng hiểu sao lại khiến người ta áp lực tới mức vô thức im luôn vài giây.
Nam sinh kia rõ ràng cũng nhận ra điều đó nên hơi lúng túng.
"À nếu bất tiện thì thôi..."
"Không phải." Y/n vội lên tiếng cứu bầu không khí.
"Chỉ là mình không dùng mạng xã hội nhiều thôi."
"À à không sao." Cậu ta cười gượng vài tiếng rồi nhanh chóng quay về bàn mình.
Không khí im lặng vài giây.
Rồi Huy là người bật cười đầu tiên.
"Đm mày bình thường coi"
Y/n ngẩng đầu nhìn Hoàng. Dưới ánh đèn vàng của quán ăn, gương mặt cậu vẫn lạnh nhạt như mọi khi. Nhưng quai hàm hơi siết lại rất nhẹ. Giống như thật sự không vui.
Khoảnh khắc ấy, không hiểu sao tim Y/n lại lệch đi một nhịp rất nhỏ.
Không khí trên bàn cuối cùng cũng dịu xuống hơn một chút.
Học sinh từ các đoàn thi khác ngồi kín gần như toàn bộ quán ăn. Tiếng cười nói, tiếng ly đũa va vào nhau vang lên không ngớt tạo thành một cảm giác rất tuổi trẻ mà sau này có lẽ chẳng dễ gì gặp lại lần nữa.
Đúng lúc ấy, điện thoại Huy rung lên.
Cậu ta nhìn màn hình vài giây rồi đứng dậy.
"Ê tao ra nghe điện thoại mẹ chút."
"Ừ."
Huy vừa đi khỏi, bàn ăn lập tức yên tĩnh hơn hẳn.
Y/n cúi đầu gắp thức ăn vào chén như để tránh ánh mắt đối diện mình.
Còn Hoàng thì chống cằm nhìn ngoài cửa sổ, vẻ mặt lười biếng quen thuộc đã quay trở lại.
Ánh đèn vàng trong quán hắt xuống gương mặt Y/n, mái tóc dài bồng bềnh, đôi mắt cong lên vì cười.
Rất đẹp.
Hoàng nhìn vài giây rồi bất giác dời mắt đi chỗ khác. Từ lúc ngồi xuống tới giờ, ánh mắt xung quanh gần như chưa từng rời khỏi bàn họ.
Có người nhìn Hoàng. Có người nhìn Huy. Cũng có rất nhiều người nhìn Y/n.
Thật ra chuyện này không lạ.
"Chị này!"
Y/n ngẩng đầu lên.
Hoàng đang nhìn cô.
"Sao?"
"Sau này người lạ hỏi contact..."
"Thì sao?"
"...Đừng cho."
Y/n khựng lại vài giây.
"Ủa tại sao?"
Hoàng im lặng.
Có lẽ chính cậu cũng không biết tại sao mình lại nói vậy. Chỉ là lúc thấy người khác đứng cạnh Y/n, trong lòng cậu bỗng xuất hiện một cảm giác rất khó chịu.
Khó chịu tới mức chẳng muốn nhìn thêm nữa. Một lúc lâu sau, Hoàng mới cụp mắt cười nhạt.
"Phiền."
"..."
"Lỡ gặp người xấu."
Y/n chống cằm nhìn cậu vài giây rồi bật cười.
"Em cũng đâu phải người tốt."
Câu nói ấy khiến Hoàng khựng lại rất nhẹ. Tiếng người nói chuyện vẫn ồn ào khắp quán ăn.
Nhưng giữa tất cả những âm thanh hỗn loạn ấy, khoảnh khắc nhìn Y/n cười với mình, Hoàng bỗng có cảm giác...
Hình như cậu bắt đầu có cảm giác khác với một người rồi.
---
Tối hôm đó...
Y/n lại thấy trống rỗng kỳ lạ.
Có lẽ vì suốt mấy tháng qua, lịch học đội tuyển và những buổi tự học cùng Hoàng gần như đã trở thành thói quen. Mà con người một khi quen với sự tồn tại của ai đó rồi thì rất khó để quay lại như lúc ban đầu.
Y/n vừa tắm xong thì điện thoại rung lên.
"Nghiêm Sơn Hoàng"
Cô hơi khựng vài giây rồi mới mở tin nhắn.
"Xuống dưới không?"
Y/n nhìn đồng hồ.
11:47 PM.
"Làm gì giờ này?"
"Không ngủ được."
—
Sảnh khách sạn gần nửa đêm gần như chẳng còn ai.
Y/n mặc áo hoodie rộng rồi chậm rãi đi xuống tầng dưới. Ánh đèn thành phố hắt qua lớp kính lớn tạo thành những vệt sáng loang lổ trên nền gạch.
Hoàng đang ngồi ở sofa gần cửa kính.
Cậu mặc áo thun đen với quần thể thao rất đơn giản, mái tóc còn hơi ướt như vừa tắm xong. Trên bàn trước mặt là lon cà phê đã khui.
Y/n vừa nhìn thấy đã nhíu mày.
"Lại cà phê?"
"Buồn ngủ mới lạ."
Hoàng bật cười rất khẽ rồi đẩy thứ gì đó sang cho Y/n
"Sữa."
"...Em coi chị là con nít thật hả?"
"Ừm."
Y/n kéo ghế ngồi xuống đối diện rồi khẽ đá chân cậu dưới bàn.
"Hỗn dữ."
Hoàng tựa lưng ra ghế nhìn cô vài giây. Không hiểu sao càng lúc cậu càng thích nhìn Y/n thế này.
Ngồi đối diện cậu lúc gần nửa đêm với mái tóc còn hơi rối và gương mặt không son phấn gì cả.
Rất thật. Rất gần.
"Sao chị chưa ngủ?"
Y/n mở lon sữa rồi gật đầu.
"Thi xong tự nhiên mất cảm giác."
"Umm"
Không khí yên lặng vài giây.
Bên ngoài cửa kính, mưa vẫn rơi rất chậm lên những tòa nhà sáng đèn phía xa. Thành phố lớn về đêm đẹp tới mức khiến người ta thấy cô đơn hơn bình thường.
Một lúc lâu sau, Y/n mới chống cằm nhìn cậu.
"Hoàng."
"Hửm?"
"Em có thấy tụi mình hơi kỳ không?"
Hoàng nhíu mày rất nhẹ.
"Kỳ gì?"
"Kiểu..." Y/n bật cười nhỏ.
"Tự nhiên thân nhau quá trời."
Hoàng im lặng vài giây.
Rồi cậu cúi đầu xoay lon cà phê trong tay, giọng rất nhạt.
"Em đâu có nhiều bạn."
"Còn Huy?"
"Nó khác."
"Khác sao?"
Hoàng ngẩng đầu nhìn cô.
Ánh mắt cậu rất đen dưới ánh đèn vàng nhạt của khách sạn.
"Nó không phải chị."
Tim Y/n khựng lại một nhịp rất nhẹ. Khoảnh khắc ấy, cả hai đều im lặng. Không ai biết nên nói gì tiếp theo. Bởi vì câu nói đó nghe quá mập mờ. Mập mờ tới mức chỉ cần tiến thêm một chút nữa thôi, mọi thứ giữa họ sẽ không còn như trước nữa.
Đúng lúc ấy, điện thoại Hoàng rung lên. Màn hình sáng lên giữa không gian tối.
"Bố."
Nụ cười trên môi cậu gần như biến mất ngay lập tức.
Y/n nhìn sắc mặt Hoàng đổi đi rất nhanh rồi vô thức cau mày.
Điện thoại vẫn rung liên tục.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Cuối cùng Hoàng cũng mất kiên nhẫn, cậu đứng dậy bước ra ngoài hành lang phía cửa thoát hiểm nghe máy.
Y/n ngồi yên trong sảnh, mắt vô thức nhìn theo bóng lưng cậu.
Qua lớp kính mờ, cô thấy Hoàng đứng tựa vào tường, đầu hơi cúi xuống trong lúc nói chuyện điện thoại.
Rồi rất bất ngờ...
"Tôi nói là không muốn gặp ông nữa."
Giọng cậu vang lên giữa hành lang yên tĩnh.
Lần đầu tiên Y/n nghe thấy Hoàng lớn tiếng như vậy.
"Ông nghĩ giả vờ làm bố tốt vài ngày là đủ hả?"
"... "
"Tôi không cần."
Không khí xung quanh im lặng tới nghẹt thở.
Một lúc sau, Hoàng tắt máy rất mạnh rồi đứng yên ở đó thật lâu.
Không quay lại ngay.
Y/n nhìn bóng lưng cậu phản chiếu qua lớp kính vài giây rồi cuối cùng vẫn đứng dậy bước tới.
Cô không gọi tên cậu. Chỉ lặng lẽ đứng cạnh bên. Hoàng cúi đầu bật cười rất khẽ. Tiếng cười mệt tới mức khiến người khác đau lòng.
"Xấu mặt ghê."
Y/n im lặng vài giây rồi nhẹ giọng đáp:
"Có gì đâu mà xấu mặt."
"..."
"Em cũng chỉ là một đứa trẻ thôi mà."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co