Truyen3h.Co

CUỐI ĐẦU

chương 5

jiminyoohw

CÚI ĐẦU [4/5]


21

Thầy giáo nghiêm túc của tôi họ Hà, ông ấy khoảng bốn mươi tuổi, cực kỳ khôn khéo sắc sảo.

Vừa nhìn thấy nụ cười trên mặt tôi, ông ấy liền hỏi: "Là Phó tổng à?"

"Cứ về đi, bài này tôi sẽ giải sau."

Dù có chút xấu hổ nhưng tôi cũng sớm rời đi.

Tôi còn cho rằng Phó Thời Nghiêu có chuyện gì quan trọng phải làm, không ngờ anh chỉ đưa tôi đi ăn tối.

Anh hiếm khi đưa tôi đến những nhà hàng xa xỉ dùng bữa. Mà cho dù có đi anh cũng sẽ ân cần gọi đồ ăn ngon cho tôi trước.

Nhưng những nhà hàng giá cả phải chăng như vậy thậm chí còn hiếm hơn.

"Lần trước tôi có nói với em về nhà hàng này, em còn nhớ không?"

Khi tôi và Phó Thời Nghiêu thảo luận về trại trẻ mồ côi, khó tránh khỏi việc nhắc đến cuộc sống trước kia của mình.

Khi đó, một đám trẻ đang dựa vào hàng rào nhìn ra thế giới bên ngoài.

Thỉnh thoảng ngửi thấy mùi thức ăn bay đến, chính là món ăn ngon nhất trong giấc mơ của tôi.

Ăn tối xong, Phó Thời Nghiêu lại dẫn tôi đi ăn bánh kem.

"Sinh nhật vui vẻ."

Anh thắp nến sinh nhật cho tôi.

Trên chiếc bánh sinh nhật có viết tên "Miểu Miểu."

Ăn bánh xong, anh đưa tôi lên đỉnh núi, bảo tôi khi nào có sao băng bay ngang qua thì hãy ước một điều ước.

Sau đó anh lại đưa tôi đi đốt pháo hoa.

Trong đêm tối, từng chùm pháo hoa rực cháy.

Tôi chưa bao giờ vui vẻ đến thế. Cũng chưa bao giờ có một sinh nhật như thế này.

Từ trước đến nay tôi không hề biết sinh nhật của mình là khi nào. Lần duy nhất tôi tổ chức sinh nhật là ở trên núi. Khi đó, để có được cảm giác tồn tại trước mặt Phó Thời Nghiêu, tôi để tên trên bánh kem là "Miểu Miểu."

Phó Thời Nghiêu vẫn luôn nắm lấy tay tôi.

Khi cơn gió đêm đầu thu thổi qua, anh chợt ôm tôi vào lòng.

"Miểu Miểu."

Pháo hoa chiếu sáng một bên mặt anh.

Không biết từ khi nào anh bắt đầu trở nên ngày càng dịu dàng hơn.

Càng ngày tôi càng khó rời mắt.

"Hôn tôi đi."

Tôi nhìn đôi môi anh gần trong gang tấc.

Rõ ràng nửa năm trước, trong phòng riêng của quán bar, tôi biết rất rõ ràng mình chính là Chu Miểu.

Chu Miểu và Phó Thời Nghiêu không có bất cứ quan hệ gì.

Nhưng bây giờ.

Tôi nhìn đôi môi kia, rồi gần như không chút do dự nào áp môi lên.

Phó Thời Nghiêu khẽ run.

Anh ôm lấy mặt tôi, hôn tôi càng thêm nồng nhiệt.

22

Tôi giống như đang đắm chìm trong tình yêu.

Hận không thể dính bên người Phó Thời Nghiêu mọi lúc mọi nơi, không thể tách rời.

Tôi vốn dĩ không hề nghĩ tới chuyện trong mắt Phó Thời Nghiêu, tôi là Tần Tư Miểu hay vẫn là Chu Miểu. Dù sao thì cái tên ghi trên chiếc bánh kem kia là "Miểu Miểu" mà đúng không?

Chớp mắt một cái tháng chín đã đến rồi.

Đối với tôi mà nói, đây là một tháng rất quan trọng.

Một số trại trẻ mồ côi mà chúng tôi quyên góp trước đây đã được mua lại và sau đó được cải tạo lại.

Trong tháng này, trại trẻ mồ côi do chính tay tôi thành lập sẽ được khánh thành.

Tôi đặc biệt chọn đúng ngày Trung Thu.

Ngày đoàn tụ gia đình, để cho bọn nhỏ một mái ấm.

Khi chúng tôi bước ra cửa, Phó Thời Nghiêu đã hôn tôi rất lâu ở lối vào.

"Thực sự không cần tôi đi à?"

Hô hấp của tôi có chút khó khăn, tôi chỉ lắc đầu.

Tôi ở bên cạnh anh cũng được một thời gian rồi, trước đó chúng tôi đã bị giới truyền thông chụp ảnh, suýt chút nữa là bị lộ.

"Vậy tối nay chúng ta cùng ăn tối nhé?"

"Ừm."

"Hôn một cái nữa nhé?"

Cuối cùng khi tôi lên xe, má tôi đỏ bừng lên.

Phải rất lâu sau từng đợt gió lạnh thổi tới mới làm má tôi bớt nóng.

Lễ ra mắt diễn ra hết sức thuận lợi.

Tuy trời có mưa một lúc nhưng rất nhanh đã tạnh, trên bầu trời còn hiện lên một vòng cầu vồng.

Điềm lành.

Cuối ngày, tôi vốn dĩ định dùng bữa với mọi người thì lại có người đến tìm tôi.

23

Tôi biết tại sao ông cụ lại tìm tôi.

Cuộc hôn nhân giữa Phó Thời Nghiêu và cô Lâm đã không thể nào tiếp tục được nữa. Sau đó, ông cụ lại sắp xếp cuộc hẹn với các vị tiểu thư khác, nhưng Phó Thời Nghiêu đều từ chối.

Đây quả thực không phải là việc mà tôi có thể kiểm soát được.

Tôi bình tĩnh bước vào ngôi nhà tổ của Nhà họ Phó.

Nhưng lại quên mất một việc, ông cụ Phó là người nắm quyền kiểm soát Nhà họ Phó trong nhiều thập kỷ, thậm chí cho đến ngày hôm nay, ông ta vẫn chưa giao toàn bộ quyền lực cho Phó Thời Nghiêu.

Người như vậy làm sao có thể là người dễ đối phó?

Từ nhà chính bước ra, toàn thân tôi run rẩy.

Tất cả những gì tôi có thể nghe thấy là tiếng cười trầm thấp của ông cụ:

"Cô Chu hiện giờ cả về tình duyên lẫn sự nghiệp đều thu hoạch rất tốt, chắc hẳn đang rất vui vẻ nhỉ."

"Cô còn trẻ, không cưỡng lại được cám dỗ, tôi có thể hiểu được."

"Nhưng chắc cô sẽ không quên vì sao cô lại nhất quyết tự mình phá hủy cái hố không đáy của cô nhi viện mà không mong đợi được đền đáp đấy chứ? "

Đôi tay tôi run rẩy mở điện thoại ra.

Tôi muốn bấm xóa nhưng đó là video do đối phương gửi tới nên không thể xóa được.

Tôi muốn xóa lịch sử trò chuyện, nhưng lại chạm phải nút phát.

Tiếng kêu khóc chói tai của cô gái và tiếng cười phóng túng của gã đàn ông đột nhiên vang lên bên tai tôi.

Tôi hoảng hốt ấn tắt điện thoại.

Không tự chủ được, tôi ngồi xổm xuống, nước mắt rơi thành từng giọt lớn.

Chỉ là một giấc mộng đẹp mà thôi.

Tôi không phải Tần Tư Miểu.

Mặc cho tôi nghĩ thế nào đi chăng nữa thì tôi cũng không phải là đứa trẻ chưa bao giờ bị bắt cóc.

24

Tôi đã cố gắng hết sức để nói với bản thân rằng điều đó không quan trọng.

Tất cả đã là quá khứ rồi.

Đó không phải là lỗi của tôi.

Tôi nghe Phó Thời Nghiêu tụng rất nhiều kinh.

Cũng đã theo anh sao chép nhiều kinh Phật.

Chép từng chữ từng chữ một.

Khi đó Phó Thời Nghiêu hỏi tôi ông cụ lại tìm tôi có chuyện gì.

Tôi vẫn có thể giả vờ bình tĩnh mà trả lời: "Toàn mấy lời sáo rỗng mà thôi."

Tôi cứ như thường lệ ngồi đọc sách bên cạnh anh, gặp điều gì không hiểu thì hỏi anh.

Cứ như thường lệ đi sớm về muộn, cùng anh vui cười tán gẫu.

Cứ như thường lệ cùng anh triền miên hôn môi.

Nhưng tôi biết mình không thể buông tay.

Thần kinh của tôi lúc nào cũng căng thẳng.

Tôi sợ điện thoại di động của Phó Thời Nghiêu sẽ đổ chuông.

Sợ anh sẽ trở về nhà chính.

Thậm chí còn sợ anh nhìn vào điện thoại di động của mình.

Cuối cùng có một ngày, anh nhấc điện thoại lên và kiểm tra tin nhắn như bình thường.

Vừa thấy anh cau mày, tôi vô thức lao tới và đập nát điện thoại di động của anh.

Màn hình vỡ vụn trên mặt đất.

Cũng giống như lòng tự trọng mỏng manh của tôi.

Tôi biết, giấc mộng của tôi, đã đến lúc nên tỉnh dậy rồi.

25

Tôi gọi cho ông cụ.

Đưa giấy tờ cho ông ta, nhờ người của ông ta đi làm visa cho tôi.

Tôi lấy lý do là mình muốn nghỉ ngơi, "tạm thời" giao quyền quản lý cô nhi viện lại cho Quản lý Hà.

Tôi lại mời Ôn Nguyễn ăn thêm vài bữa cơm, nhưng cũng không kể cho cô ấy nghe mọi chuyện.

Về phần Phó Thời Nghiêu, từ lâu tôi đã quen diễn xuất trước mặt anh ấy.

Chỉ việc diễn cảnh yên bình mà thôi, cũng không phải việc gì khó cả.

Ngày tôi rời đi, tôi để lại thẻ ngân hàng và mật khẩu trong phòng.

Bên trong thẻ vẫn còn một nửa số dư trong đó. Nửa còn lại coi như là anh quyên góp cho tụi nhỏ.

Sau đó tôi dọn dẹp đồ đạc của mình, khôi phục căn phòng về hình dáng ban đầu.

Không có gì khác.

À, tôi còn mang theo nhật ký của những ngày gần đây và những bức ký họa anh ấy vẽ cho tôi.

Khi tôi đi xuống cầu thang, dì giúp việc nhìn tôi di chuyển vali xuống từng tầng một.

Dì ấy họ Liễu, là người làm lâu năm của Nhà họ Phó.

Nhìn vào đôi mắt điềm tĩnh của dì ấy, tôi chợt nhận ra dì ấy là người của ông cụ.

Đúng lúc, mấy lý do thoái thác che giấu của tôi không cần phải nói ra nữa.

Nhưng khi tôi đến gần cửa thì dì ấy đột nhiên gọi tôi lại.

"Cô Chu."

"Tôi có thể nói chuyện với cô được không?"

26

Dì Liễu ngày thường rất ít nói chuyện, hầu hết thời gian đều chỉ im lặng làm việc.

Sau khi tôi ngồi xuống, tay chân dì ấy cũng có vẻ hơi co quắp.

"Cô Chu, cô có biết tại sao cậu chủ lại lên núi tu hành không?"

Tôi lắc đầu.

Ông cụ cũng không nói với tôi nhiều chuyện như vậy.

Lúc đầu tôi còn mắng anh có bệnh nên mới lên núi tu hành.

Dì Liễu khẩn trương vân vê ngón tay, hít một hơi thật sâu.

Sau đó từ miệng dì ấy, tôi nghe được một một vở kịch đạo đức của một gia đình hào môn.

27

Là con trai cả, cháu trai trưởng trong gia đình, Phó Thời Nghiêu ngay từ khi sinh ra đã được yêu thương, được mọi người kỳ vọng.

Anh cũng nỗ lực phấn đấu để đạt được thành công, làm cái gì cũng đều xuất sắc hơn so với người thường.

Nhưng cha anh lại không như vậy.

Đào hoa phóng đãng.

Kể từ khi mẹ anh bước vào cửa Nhà họ Phó, ông ta chưa bao giờ buông tay với những người phụ nữ bên ngoài.

Khi Phó Thời Nghiêu lên bảy tuổi, mẹ dắt anh đi bắt gian ông ta và cô em vợ trên giường.

Khi Phó Thời Nghiêu lên mười tuổi, cả gia đình đều biết cha anh đang "chơi trò chơi" với hai cô hầu gái trong phòng ngủ.

Khi Phó Thời Nghiêu mười lăm tuổi, cha anh không còn về nhà nữa.

Mẹ anh chưa bao giờ khóc lóc hay gây rối. Bà chỉ một lòng dạy dỗ anh, lo liệu cả trong và ngoài nhà.

Mọi người đều nói đại công tử Nhà họ Phó tuỳ tiện phóng đãng, con dâu cả cao nhã thanh khiết, là một tấm gương tốt cho phụ nữ noi theo.

Nhưng vào thời điểm mấu chốt, quyền lực của Nhà họ Phó lại thay đổi.

Một người chú nhảy ra, nói Phó Thời Nghiêu hoàn toàn không phải là con của anh cả.

Mẹ của Phó Thời Nghiêu kiên quyết phủ nhận.

Cũng kiên quyết không chịu dẫn anh đi làm xét nghiệm ADN.

Cuối cùng, bà lấy cái chế.t ra để minh oan.

Thi thể của bà được Phó Thời Nghiêu phát hiện.

má.u đỏ tươi nhuộm đỏ cả bồn tắm.

Nhưng cha của Phó Thời Nghiêu vẫn đưa anh đi làm xét nghiệm ADN.

Đêm đó không ai dám đến gần thư phòng.

Chỉ nghe cha anh hét to một tiếng: "Các người quả thực không biết xấu hổ!"

Lúc đầu thì bước chân qua cửa, giờ ông ta lại được người khác khiêng ra.

Trên đường đến bệnh viện cấp cứu thì ông ta đã tử vong.

Trong thư phòng đêm hôm đó, chỉ có Phó Thời Nghiêu, cha anh và ông cụ, ba người bọn họ.

Một lúc sau thì Phó Thời Nghiêu rời đi.

Anh nói trên người anh có tội.

Tội nguyên tổ (*).

(*)Tội Tổ Tông/ tội người đi trước để lại.

"Cô Chu, cô không biết từ nhỏ cậu chủ đã phải sống cuộc sống như thế nào đâu."

Dì Liễu vừa lau nước mắt vừa nói: "Làm gì có chuyện thông minh bẩm sinh cơ chứ."

"Một đứa trẻ nhỏ như vậy, chỉ đơn giản là mong cha mình về nhà thường xuyên hơn, để ý đến mẹ con họ nhiều hơn một chút.."

"Cuối cùng lại xảy ra chuyện như vậy."

"Nhưng anh ấy có làm gì sai đâu?"

Dì Liễu nắm lấy tay tôi:

"Cô Chu, tôi biết ông cụ đuổi cô đi."

"Nhưng đã nhiều năm như vậy rồi, những ngày vừa qua là những ngày mà tôi thấy cậu chủ vui vẻ nhất."

" Suốt ba năm nay cậu chủ đi khắp nơi tìm cô. Ngày đầu tiên cô tới đây là tôi đã nhận ra cô rồi."

"Ba năm nay ngày nào cậu ấy cũng sẽ vẽ một bức chân dung của cô. Trước đây trên khóe mắt của cô có nốt lệ chí phải không?"

"Một tháng trước khi cậu chủ quay về, không biết vì lý do nào đó mà cậu ấy lại tự mình nổi điên.

"Đốt hết tất cả các bức chân dung, đồ đạc trong nhà cũng đập nát hết."

"Cô Chu, tôi không biết ông cụ lúc trước dùng thủ đoạn gì ép cô rời đi."

"Hay là cô thương lượng một chút với cậu chủ đi?"

"Cậu chủ, cậu ấy... Trong lòng trong mắt chỉ có mình cô thôi."

28

Tôi ngồi trên taxi mà đầu óc rối bời.

Phút chốc là lời của dì Liễu.

Phút chốc là lời đe dọa của ông cụ.

Rõ ràng tôi đã ra quyết định.

Tôi không thể chịu đựng được việc Phó Thời Nghiêu biết được quá khứ của tôi.

Không thể nào chấp nhận được hành vi cực đoan ngày một hơn của ông cụ.

Tôi không thể ở bên Phó Thời Nghiêu được nữa.

Anh là Phật tử thanh tịnh không tì vết.

Là tôi đã kéo anh xuống phàm trần nên không thể để anh tiếp tục chìm sâu vào trong vũng bùn.

Dù sao, người có nốt lệ ở khóe mắt cũng không phải là tôi.

Dù sao người anh thực sự thích chính là Tần Tư Miểu.

Nếu tôi rời đi, anh cũng sẽ không đau khổ.

Nhưng dì Liễu nói đúng.

Anh đã làm gì sai?

Tôi đã làm gì sai?

Tại sao chúng tôi phải bị cuốn theo vào chỉ để trở thành người gánh tội?

Là bởi do tôi lo lắng về việc video bị lộ?

Hay vì sự tự ti đã thâm nhập tận sâu trong xương tủy nên mới rời đi?

Dì Liễu còn nói gì nữa nhỉ?

"Một tháng trước khi cậu chủ quay về, không biết vì lý do nào đó mà cậu ấy lại tự mình nổi điên.

"Đốt hết tất cả các bức chân dung, đồ đạc trong nhà cũng đập nát hết."

Tại sao anh lại nổi điên?

Tại sao anh lại đốt bức chân dung?

"Ba năm nay cậu chủ ngày nào cũng vẽ chân dung cho cô. Trước đây trên khóe mắt cô có một nốt lệ chí phải không?"

Bởi vì......

Bởi vì anh nhận ra mình đã vẽ nhầm người ư?

Bởi vì ngay từ đầu đến cuối anh đã phát hiện ra người đó chính là tôi?

"Đến đây, hôn tôi."

"Miểu Miểu, hôn tôi đi."

"Tôi hỏi "em" muốn ăn cái gì!"

"3000 vạn của em đâu?"

"Nếu không đủ tại sao lúc đó không lấy thêm?"

"..."

Da đầu tôi truyền đến từng đợt tê dại.

Vậy là.

Ngay từ đầu Phó Thời Nghiêu đã nhận ra tôi rồi?

Cho nên anh trước nay chưa bao giờ coi tôi là "Tần Tư Miểu"?

"Bác tài à, làm phiền anh quay lại."

"Tôi không đến sân bay nữa!"

Tay tôi run rẩy lấy điện thoại ra, đang định gọi điện thì màn hình đã sáng lên.

"Chu Miểu, em lại muốn đi đâu?"

Tôi còn chưa kịp nói chuyện thì giọng nói tràn ngập sự tức giận của Phó Thời Nghiêu vang lên:

"Chu Miểu, em đã vứt bỏ tôi một lần, còn định vứt bỏ tôi lần nữa phải không?"

"Chu Miểu, nếu em dám rời đi, Chu Thừa cứ ngồi yên đó chờ chế.t đi!"

"Phó Thời Nghiêu, tôi..."

Rầm--

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co