Truyen3h.Co

(CV) Hủy hôn

Chương 93

Vy68151

Hai người trở về căn nhà nhỏ, Mi Mi lập tức nhảy từ trên nóc tủ xuống, kéo theo cả chậu cây rơi xuống đất.

Những ngày qua, việc chăm sóc Mi Mi đều nhờ vào Pla. Y rất nhanh tìm được căn nhà ưng ý,nhà mới chỉ cách đây hai con phố.

Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, thiết bị đầu cuối của Naravit bỗng reo lên, hắn nghe máy: "Ừm, đúng rồi, tôi đang ở nhà, anh mang lên đi."

Cúp máy, Phuwin hỏi: "Cậu mua gì thế?"

Naravit trả lời: "Nệm."

Phuwin chợt nhớ lại, hôm qua lúc ngủ ở nhà họ Lertratkosum, hình như cậu có vô tình nói một câu: "Giường ở nhà cậu nằm thoải mái thật."

Quả nhiên, chiếc nệm được đưa tới vừa nhìn liền biết được đặt làm riêng, y hệt nệm ở nhà Lertratkosum.

Chờ người giao hàng rời đi, Naravit nhân lúc Phuwin không để ý, bất ngờ cúi xuống, luồn tay ra sau chân cậu, bế bổng cậu lên.

Phuwin giật mình, theo phản xạ vòng tay ôm cổ Naravit.

Naravit nhẹ nhàng bế omega, thậm chí còn muốn tung lên một chút, hào hứng nói: "Đi nào, chúng ta đi thử nệm mới thôi."

Cầu thang của căn hộ nhỏ hẹp, nếu bế kiểu công chúa sẽ khiến chân Phuwin bị cấn, thế nên Naravit nhấc cậu lên một chút, chuyển sang tư thế bế kiểu trẻ nhỏ.

Omega ở trong lòng hắn như một con thú bông, vững vàng nâng đỡ.

Thời tiết ở Nhị Tinh bắt đầu nóng lên, trong nhà có hệ thống sưởi nên lúc nàyPhuwin chỉ mặc quần đùi. Hai chân thon dài, trắng ngần của cậu lơ lửng hai bên eo Naravit, đung đưa nhẹ.

Cả hai đều rất thích cảm giác ôm chặt nhau, trái tim kề sát trái tim.

Phuwin thoải mái đặt cằm lên vai Naravit, tư thế này khiến cậu bất giác cảm thấy buồn ngủ.

Naravit đặt omega lên chiếc nệm mới.

Phuwin lăn một vòng, dang tay dang chân nằm thành hình chữ "đại".

Thoải mái thật!

Sau khi đã quen với chiếc giường cứng ngắc trước đây, giờ chiếc nệm này như một đám mây mềm mại nhưng lại đủ độ nâng đỡ.

Naravit ngồi xuống bên cạnh, nói: "Tôi nằm cái giường đó đã thấy cứng, vậy mà cậu có thể chịu được suốt bốn năm qua à?"

Phuwin khẽ "ừ" một tiếng rồi lại lăn thêm nửa vòng.

Naravit từ trên cao nhìn xuống một hồi, đột nhiên nói: "Tư thế này nguy hiểm lắm đấy."

Phuwin mở mắt, nghiêng đầu nhìn hắn.

Naravit thấy áo của omega xộc xệch, vạt áo trên và quần đùi đều bị kéo lên, để lộ chút da bụng và phần đùi trắng nõn, mềm mại đặc trưng của omega.

Phuwin vẫn ngây ngô, khuôn mặt đầy vẻ "Tại sao lại nói vậy?"

Rõ ràng cậu đang không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ hơi thể hiện chút tò mò.

Naravit bỗng lao tới, cắn nhẹ vào má cậu.

Còn rất đau, Phuwin hơi bối rối, đưa tay che bên má nhìn hắn.

Nhìn thấy biểu cảm đó, Naravit lại càng không kiềm chế được. Hắn túm lấy cằm cậu hôn lên môi cậu.

Thêm nửa tiếng nữa trôi qua, Phuwin suýt bị đẩy xuống giường, may mà Naravit kéo lại, giữ cậu ở bên mép giường để tiếp tục hôn.

Sau đó, Naravit đi chuẩn bị bữa tối, còn Phuwin thì dọn dẹp đồ đạc.

Hai chiếc vali 30 inch mà alpha mang đến vẫn chưa dọn xong, khiến căn hộ nhỏ dường như không thể chứa hết ngần ấy đồ.

Thật ra, tổng diện tích của căn hộ này rộng hơn 100 mét vuông, trong đó 80 mét vuông là diện tích tầng một, còn tầng hai được tặng thêm 25 mét vuông.

Phuwin treo quần áo của Naravit lên, rồi cất vào tủ quần áo, nơi mà đồ đạc của cậu mới chỉ chiếm một nửa diện tích.

"Á." Naravit đứng trong bếp, giũ giũ chân để đuổi Mi Mi đang bám lấy ống quần mình xuống: "Này! Đừng cắn tao!"

Phuwin đi tới, tay cầm một con heo đất.

Thấy chủ nhân đến gần, Mi Mi ngừng chọc phá người lạ mới đến, nhảy xuống đất, chạy mất.

"Tôi để cái này trên kệ ngoài phòng khách được không?" Phuwin hỏi.

Bị omega phát hiện ra món đồ trẻ con như vậy, Naravit có chút ngượng ngùng. Đây là món quà Tết từ các bậc trưởng bối khi hắn còn nhỏ, thấy vui mắt nên tiện tay nhét vào hành lý.

Trên tường có vài chiếc kệ để trang trí, bông hoa a17 mà Naravit tặng được Phuwin đặt trong một chiếc hộp trưng bày để ngay chính giữa.

Ngoài ra, còn có một chiếc hộp nhạc và một chiếc đèn xông tinh dầu, quà từ hai người bạn cùng lớp trong lần tham gia chiến tuyến, đều được Phuwin cẩn thận đặt vào hộp rồi xếp gọn gàng sang một bên.

Không phải vì lý do gì đặc biệt, mà bởi cậu biết những thứ này đều là quà do chính Naravit tặng.

Chỉ là cậu không nói ra.

Phuwin không ngốc, thậm chí còn có chút thông minh, vừa nhìn đã đoán được ngay.

Làm sao có thể trùng hợp đến mức bảy người cùng tặng quà cho cậu? Huống chi...cậu thậm chí còn không thân thiết, không có phương thức liên lạc của hai người bạn kia.

Nhưng lúc đó, cậu vẫn rất vui, có lẽ bởi vì cảm nhận được sự chân thành mà ai đó âm thầm dành cho mình.

"Phuwin!" Một giọng nói từ trong bếp vọng ra: "Lại đây nếm thử xem có vừa miệng không?"

Phuwin đặt con heo đất lên kệ rồi bước về phía nhà bếp.

———

Thời tiết hoàn toàn nóng lên, gió thổi qua trên đường cũng mang theo hơi ấm, bên trong áo blouse trắng giờ chỉ cần mặc một chiếc áo ngắn tay là đủ.

Hôm nay Phuwin tan làm muộn, Naravit nhắn tin qua thiết bị đầu cuối, bảo rằng sẽ đến đón cậu.

Naravit vừa tự mua một chiếc xe, là xe quân dụng, điều rất hiếm thấy ở khu Tân Hưng. Trên đường đi nhiều người chỉ trỏ bàn tán.

Con người hắn vốn dĩ phóng khoáng và kiêu ngạo. Dù đã trưởng thành hơn, nhưng không có khả năng thay đổi thành một người khiêm nhường hay kín đáo.

Naravit đỗ xe xong, bước lên tầng năm khoa ngoại chỉnh hình, trên người vẫn đang mặc bộ quân phục chưa kịp cởi.

Mấy tháng qua, Naravit đã đến đây hơn chục lần, hầu hết mọi người trong khoa ngoại chỉnh hình đều biết hắn là alpha của bác sĩ Tang.

Có người lên tiếng chào hỏi: "Thượng tá Naravit, lại đến chờ bác sĩ Tang à?"

Naravit gật đầu.

"Bác sĩ Tang vừa hoàn thành xong một ca phẫu thuật, hiện tại đang ở trong phòng nghỉ thay quần áo, chắc sắp ra rồi."

Trước mặt người ngoài, Naravit luôn giữ vẻ lạnh lùng, xa cách. Hắn lịch sự trả lời: "Cảm ơn."

Một lúc sau, cửa phòng mở ra, Phuwin nhìn thấy hắn thì nở nụ cười: "Đi thôi."

Vẻ mặt lạnh nhạt của Naravit lập tức tan biến, khóe môi hắn khẽ cong lên.

Cả hai đi xuống bãi đậu xe. Naravit luôn đi theo Phuwin tới phía ghế phụ, mở cửa xe cho omega vào trước, lần này cũng không ngoại lệ.

Phuwin từng nói không cần phiền như vậy.

Nhưng alpha lại đỏ bừng vành tai, lí nhí đáp: "Phải thế này, vì tôi thích."

Phuwin cười khẽ: "Được thôi."

Naravit không nói, thật ra đây là điều hắn học được ở trường. Trong lớp học lễ nghi dành cho alpha, có một bài giảng về 99 cử chỉ lịch thiệp cần làm khi ở bên cạnh omega.

Bên trong không gian kín của xe, alpha ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ của cỏ sau mưa, thật dễ chịu.

Hai người nói chuyện câu được câu không, trong khi đó, nồng độ pheromone của omega đang tăng dần lên. Vì không đột ngột bộc phát nên cả hai đều không nhận ra ngay, còn Naravit thì như bị mê hoặc, chỉ biết chìm sâu vào trạng thái "thơm quá, thêm chút nữa đi."

Ý thức vẫn tỉnh táo, nhưng thực tế đã bị cuốn theo.

Sau đó, Phuwin nhận ra có điều bất thường. Cậu cau mày, nói: "Pond, dừng xe lại."

Dọc đường đi có sẵn các điểm đỗ xe an toàn, được thiết kế riêng cho trường hợp alpha và omega gặp vấn đề như thế này.

Phuwin vừa nói xong, Naravit liền đột nhiên bừng tỉnh.

Cậu tìm thuốc ức chế trong túi hồ sơ của mình nhưng không thấy.

"Để tôi." Naravit nói. Hắn lục trong ngăn chứa đồ trên xe, lấy ra một ống thuốc ức chế dành cho omega — loại hắn luôn để sẵn khắp nơi. Lần trước ở nhà, Phuwin còn phát hiện cả một thùng thuốc mới được dự trữ.

Trong thoáng chốc, nồng độ pheromone của omega gần đạt mức mất kiểm soát, nhưng Naravit cương quyết không mở cửa sổ, không để mùi hương ấy thoát ra ngoài cho bất kỳ ai khác ngửi thấy.

Naravit thành thạo rút kim tiêm, lật cổ tay của Phuwin, cắm thẳng vào tĩnh mạch của cánh tay.

Ngón tay Phuwin khẽ run, vị trí mà bàn tay alpha đang nắm dần nóng lên.

Trong vài tháng qua, đây là lần thứ ba Naravit phải tiêm thuốc ức chế cho cậu.

Lần đầu tiên là vào một buổi sáng trước khi đi làm, Naravit nhạy bén phát hiện mùi hương của cậu bỗng trở nên nồng đậm hơn.

Nhưng alpha không hề nói gì, chỉ lặng lẽ gọi điện xin nghỉ cho cậu, sau đó cầm thuốc ức chế omega, nhẹ giọng dỗ dành: "Không sao đâu, tôi sẽ không làm gì cậu cả, cậu cứ ở yên đó nhé? Để tôi tiêm thuốc cho."

Lần thứ hai xảy ra ở bệnh viện, khi Phuwin tự cảm nhận được dấu hiệu, cậu đã tự tiêm thuốc ức chế rồi vào phòng cách ly.

Nhưng buổi tối về nhà, vừa ngửi thấy mùi pheromone của Naravit, cơn sốt kỳ động dục lại bất ngờ quay trở lại. Cậu kiệt sức đến mức khuỵu xuống, Naravit phải chạy tới đỡ lấy, tiếp tục tiêm thuốc cho cậu.

Lần thứ ba chính là bây giờ.

Hai người cùng nhìn thuốc trong ống kim tiêm dần biến mất vào cơ thể omega.

Thuốc chưa kịp phát huy tác dụng, Phuwin đã bị sốt đến mơ hồ. Cậu chăm chú nhìn Naravit một lúc, đột nhiên nói: "...Muốn ôm một chút."

Hai người có độ tương hợp 100%, trong giai đoạn phát tình, omega không thể cưỡng lại sức hút muốn dựa vào alpha.

Naravit cố gắng đẩy ghế ngồi về phía sau hết mức, nhưng omega đã vội vàng leo lên, quỳ gập gối, ngồi xuống trên đùi hắn.

Đau.

Naravit siết chặt tay.

Nếu pheromone của omega chỉ ở mức thấp hoặc trung bình, hắn sẽ cảm thấy dễ chịu như đang bay bổng.

Nhưng hiện tại, mùi hương này quá mạnh, vượt ngưỡng mà hội chứng đứt gãy liên kết có thể chịu đựng. Hắn vừa cảm thấy sảng khoái, vừa đau đớn đến khó tả. Chính cơn đau này giúp hắn duy trì chút lý trí, nếu không, có lẽ hắn đã mất kiểm soát từ lâu.

Omega ở trong lòng ngửa cổ lên, theo bản năng chủ động hôn hắn.

Mười phút trôi qua, thuốc ức chế cuối cùng cũng phát huy tác dụng, như một cơn mưa lạnh làm dịu đi dòng máu đang sôi sục.

Phuwin đã sử dụng thuốc ức chế nhiều năm, hiệu quả không còn mạnh như trước.

Nhiều omega trên 40 tuổi phải tiêm liền ba liều mới có thể tạm ngừng phát tình.

Phuwin chớp mắt, cố gắng xua đi hơi nước trong mắt. Cậu nhanh chóng nhận ra Naravit có điều bất thường.

Toàn thân alpha cứng đờ, cảm giác khi ôm khác hẳn mọi lần.

Phuwin thừa hiểu lý do.

Khi cảm giác ẩm ướt trên cổ và cằm biến mất, Naravit biết omega đã tỉnh táo. Hắn khẽ hỏi: "Hiện tại cảm thấy thế nào?"

Phuwin lười biếng đáp "Ừm" một tiếng.

Naravit nghiêng đầu hôn lên thái dương của omega: "Có khó chịu không?"

Phuwin vẫn không muốn nói, chỉ khẽ "ừ" một tiếng bằng giọng mũi để biểu thị không có.

Naravit tiếp tục ôm cậu, lặng lẽ chờ đợi.

Khoảng mười phút sau, omega cất lời, nhưng vừa mở miệng đã hỏi một câu gây chấn động.

Phuwin hỏi: "Pond, cậu định khi nào sẽ đánh dấu vĩnh viễn?"

"Cái..." Naravit suýt chút nữa đạp nhầm chân ga, hắn ấp úng: "Sao...đột nhiên hỏi cái này?"

Chỉ cần nghĩ đến bốn chữ "đánh dấu vĩnh viễn", Naravit liền nhớ lại những hình ảnh, những đoạn video minh họa trong giờ giáo dục giới tính ở cấp hai, thô bạo, nguyên thủy, tràn ngập sắc hồng...

Nhìn thôi đã thấy đau.

Phuwin không bỏ qua, tiếp tục hỏi: "Khi nào?"

Naravit im lặng hồi lâu, rồi đáp: "Thêm vài năm nữa đi."

"Tại sao?" Phuwin nghiêng đầu thắc mắc: "Ngửi mùi pheromone của tôi không đau sao?"

Naravit thản nhiên nói dối với vẻ mặt rất thuyết phục: "Không đau, chỉ hơi nhói một chút, như bị muỗi đốt thôi."

Nói dối, Phuwin mặt không đổi sắc nhìn hắn. Rõ ràng có rất nhiều lần khi họ hôn nhau, cậu không kiểm soát được để pheromone tràn ra ngoài, Naravit đã đau đến mức buột miệng kêu "chậc" một tiếng.

Kitkasem và Khaiang là phụ huynh, lo lắng cho họ cũng là chuyện bình thường.

Naravit là alpha, cũng là người đảm nhận vai trò chủ động trong việc đánh dấu vĩnh viễn, có những suy xét khác cũng không có gì lạ.

Nhưng Phuwin thì ngược lại, cậu chẳng có gì phải bận tâm. Suy cho cùng, ngoài Naravit ra, cậu khó lòng tìm được mối quan hệ nào sâu sắc và bền lâu hơn thế này.

Omega là nhóm yếu thế trong xã hội, nhưng khi nói đến đánh dấu vĩnh viễn, điều đó lại không đúng.

Việc đánh dấu vĩnh viễn là sự ràng buộc hai chiều, omega cũng có thể đánh dấu vĩnh viễn alpha.

Phuwin nói: "Nhưng tôi muốn cùng cậu vượt qua kỳ mẫn cảm tiếp theo."

Naravit sửng sốt, bàn tay đang đặt trên lưng omega bỗng siết chặt.

Phuwin không nói, nhưng hình ảnh Naravit một mình chịu đựng đau đớn suốt bốn ngày trong phòng cách ly đã hằn sâu trong tâm trí cậu, từng phút từng giây như lưỡi dao cứa vào tim.

Cái cảm giác biết mình có thể giúp nhưng lại không thể làm gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn Naravit đau đến mức tự làm tổn thương chính mình, đối với omega như cậu mà nói, cũng là một loại đau đớn không kém.

Phuwin ghé sát tai Naravit, khẽ thì thầm: "Lần phát tình tiếp theo của tôi, chúng ta hãy đánh dấu vĩnh viễn nhé."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co